When He Was Wicked

Chương 22



" Mẹ chắc con có thể thu xếp mọi chuyện ổn thỏa. Con luôn như vậy."

—của bà quả phụ Nữ tử tước Bridgerton gửi con gái, Nữ bá tước Kilmartin, ngay sau khi nhận được thư của Francesca

Phần khó nhất của việc lập kế hoạch cho một đám cưới với Michael, Francesca sớm nhận ra, là tìm cách nói với mọi người.

Việc cô chấp nhận cái ý tưởng đó cũng đã khó khăn lắm rồi, nhưng cô không thể tưởng tượng mọi người sẽ nghĩ sao về chuyện này. Chúa ơi, Janet sẽ nói gì chứ? Bà đã rất ủng hộ Francesca trong ý định tái giá, nhưng chắc chắn bà đã không nghĩ đến Michael như một ứng viên.

Và ngay cả khi Francesca ngồi tại bàn của cô, chiếc bút đung đưa trên mặt giấy hàng giờ liền, cố gắng tìm lời lẽ thích hợp, có cái gì đó trong cô biết rằng cô đang làm điều đúng đắn.

Cô vẫn không biết chắc tại sao cô quyết định lấy anh. Và cô không biết chắc cô nên cảm thấy ra sao về thổ lộ tình yêu đầy choáng váng của anh, nhưng bằng cách nào đó cô biết rằng mình đã ước được làm vợ anh.

Nhưng cái đó, tuy nhiên, cũng chẳng làm cho việc tìm ra cách nói với mọi người trở nên dễ dàng hơn chút nào.

Francesca đang ngồi trong phòng làm việc của cô, viết thư cho gia đình—hay đúng hơn, đang vò nát những tờ giấy của lần thất bại mới nhất và quẳng nó xuống sàn—thì Michael bước vào với một lá thư.

"Cái này của mẹ em gửi," anh nói, đưa cho cô cái phong bì màu kem được ghi chú với đầy vẻ lịch thiệp.

Francesca rạch lá thư phía bên và lấy bức thư ra, nó, cô nhận ra với sự ngạc nhiên, dài kín bốn trang.. "Chúa ơi," cô lẩm bẩm. Mẹ cô thường có thể nói được những gì bà cần nói với một tờ giấy, hai là nhiều nhất.

"Có chuyện gì không ổn sao?" Michael hỏi, ngồi ghé lên mép bàn của cô.

"Không, không," Francesca nói vẻ lơ đãng. "Em chỉ... Chúa ơi!"

Anh vặn người và vươn tới một chút, cố nhòm vào lá thư. "Cái gì thế?"

Francesca chỉ phẩy tay xua anh đi.

"Frannie?"

Cô lật sang trang tiếp. "Chúa ơi!"

"Đưa anh cái đó," anh nói, với tay lấy tờ giấy.

Cô xoay nhanh sang bên, quyết không buông. "Ôi, lạy chúa tôi," cô thở ra.

"Francesca Stirling, nếu em không—"

"Colin và Penelope đã cưới nhau."

Michael đảo mắt. "Chúng ta đã biết—"

"Không, ý em là họ đã dời ngày cưới... ừm, trời đất, hẳn là phải sớm lên hơn một tháng, em nghĩ vậy."

Michael chỉ nhún vai. "Tốt cho họ."

Frnacesca nhìn anh với cặp mắt khó chịu. "Ai đó đã có thể nói cho em biết."

"Anh nghĩ chẳng có đủ thời gian."

"Nhưng đó," cô nói với vẻ rất bực tức, "chưa phải chuyện tệ nhất."

"Anh không thể tưởng tượng—"

"Eloise cũng sắp cưới."

"Eloise?" Michael hỏi với chút ngạc nhiên. "Cô ấy thậm chí đã có người tán tỉnh chưa nhỉ?"

"Không," Francesca nói, nhanh chóng lật sang tờ giấy thứ ba trong bức thư của mẹ cô. "Đó là một người chị ấy chưa bao giờ gặp."

"Ừm, anh chắc là giờ thì cô ấy đã gặp anh ta rồi," Michael nói với một giọng tỉnh khô.

"Em không thể tin là chẳng ai nói với em cả."

"Em đang ở Scotland."

"Dù có thế," cô nói vẻ giận dỗi.

Michael chỉ cười khúc khích trước sự bực bội của cô, chết tiệt thằng cha.

"Như thể em chẳng tồn tại vậy," cô nói, đủ cáu kỉnh để ném cho anh cái lườm dữ dội nhất.

"Ồ, anh sẽ không nói—"

"Ồ, đúng rồi," cô nói với đầy vẻ kiểu cách, "Francesca."

"Frannie..." Giọng anh giờ đã đầy vẻ thích thú.

"Đã có ai nói với Francesca chưa?" cô nói, đóng giả đặc điểm cả gia đình cô khá tốt. "có nhớ nó không? Đứa thứ sáu trong tám đứa? Cái đứa có mắt xanh?"

"Frannie, đừng có ngớ ngẩn."

"Em không ngớ ngẩn, em chỉ bị lờ đi."

"Anh cứ tưởng em thích xa cách gia đình mình một chút."

"Ừm, phải," cô nói vẻ cáu kỉnh, "nhưng cái đó không phải là vấn đề."

"Tất nhiên," anh lẩm bẩm.

Cô lườm anh vì câu nói kháy của anh.

"Chúng ta có nên chuẩn bị để đi dự đám cưới không?" anh hỏi.

"Làm như em có thể," cô nói rất tức tối. "Chỉ còn có ba ngày nữa."

"Xin chúc mừng hạnh phúc," Michael nói đầy ngưỡng mộ.

Đôi mắt cô nheo lại vẻ nghi ngờ. "Cái đó có ý gì thế?"

"Người ta không thể không cảm thấy kính trọng một người đàn ông khi anh ta có thể hoàn thành công việc đó nhanh chóng đến mức như vậy," anh nói và nhún vai.

"Michael!"

Anh liếc cô vui vẻ. "Anh đã làm được."

"Em vẫn chưa lấy anh," cô cãi.

Anh cười. "Công việc mà anh nói không phải việc cưới nhau."

Cô cảm thấy gương mặt mình chuyển sang màu đỏ. "Thôi đi," cô lầm bầm.

Những ngón tay của anh cù trên bàn tay cô. "Ồ, anh không nghĩ vậy."

"Michael, giờ không phải lúc," cô nói, giật tay lại.

Anh thở dài. "Đã bắt đầu rồi đây."

"Cái đó là có ý gì?"

"Ồ, không có gì," anh nói, ngồi phịch xuống một cái ghế gần đó. "Chỉ là chúng ta thậm chí còn chưa cưới, và chúng ta đã là một cặp vợ chồng già rồi."

Cô ném cho anh một cái nhìn cong cớn, rồi quay lại với lá thư của mẹ cô. Họ nghe thực sự giống như một cặp vợ chồng già, chẳng phải là cô muốn cho anh được thỏa mãn với sự đồng ý của mình. Cô nghĩ đó là bởi vì không giống hầu hết các cặp mới đính hôn khác, họ đã biết nhau bao năm nay. Anh, dù cho những sự thay đổi đáng kinh ngạc trong vài tuần qua, là bạn thân nhất của cô.

Cô ngừng lại. Đờ người.

"Có chuyện gì sao?" Michael hỏi.

"Không," cô nói, khẽ lắc đầu. Bằng cách nào đó, trong sự bối rối, cô đã quên mất điều đó. Michael có thể từng là người cuối cùng cô nghĩ mình sẽ lấy, nhưng việc này là bởi một lý do thật đúng đắn, phải không nhỉ?

Ai mà nghĩ cô sẽ cưới bạn thân nhất của mình chứ?

Chắc chắc điều đó sẽ tốt cho sự kết hợp này.

"Mình cưới nhau đi," anh đột nhiên nói.

Cô nhìn lên đầy thắc mắc. "Chẳng phải cái đó đã được lên lịch sẵn sao?"

"Không," anh nói, nắm lấy tay cô, "hãy cưới ngay hôm nay."

"Hôm nay?" cô kêu lên. "Anh điên à?"

"Không hề. Chúng ta đang ở Scotland. Chúng ta không cần tổ chức ở nhà thờ."

"Ừm, phải, nhưng—"

Anh quỳ gối trước cô, cặp mắt anh ngời lên. "Mình làm đi, Frannie. Hãy cùng điên, cùng xấu xa, cùng liều đi."

"Sẽ chẳng có ai tin đâu," cô nói chậm rãi.

"Dù sao cũng sẽ chẳng có ai tin."

Anh nói đúng. "Nhưng gia đình em..." cô thêm.

"Em vừa mới nói họ đã bỏ quên em với những buổi lễ của họ."

"Phải, nhưng đó khó có thể coi là cố ý!"

Anh nhún vai. "Cái đó có quan hệ gì không?"

"Ừm, có, nếu người ta nghĩ thật kỹ—"

Anh lôi cô đứng lên. "Đi thôi."

"Michael..." Và cô không biết tại sao mình lại kìm chân lại, ngoài chuyện có thể là cô cảm thấy nên như thế. Dù sao nó cũng là một đám cưới, và vội vàng thế này có vẻ không thích hợp cho lắm.

Anh nhướng một bên mày. "Em có thực sự muốn một lễ cưới hoành tráng?"

"Không," cô nói, khá thành thật. Cô đã làm việc đó một lần rồi. Có lẽ như vậy sẽ không thích hợp lắm cho lần thứ hai.

Anh nghiêng người tới, đôi môi chạm vào tai cô. "Em định liều có một em bé tám tháng sao?"

"Rõ ràng là em đã liều rồi," cô nói thẳng tưng.

"Hãy để cho đứa con của chúng ta có một thời gian thai nghén chín tháng đầy đủ," anh nói hài hước.

Cô nuốt vào một cách gượng gạo. "Michael, anh phải nhận ra rằng em có thể không thụ thai. Với John, đã phải mất—"

"Anh chẳng quan tâm," anh chen vào.

"Em nghĩ là anh có," cô nói dịu dàng, lo lắng chờ câu trả lời của anh, nhưng cô muốn bước vào một cuộc hôn nhân với một sự xác định rõ ràng. "Anh đã nhắc đến chuyện đó vài lần, và—"

"Để buộc em phải cưới anh," anh ngắt lời. Vào rồi, với tốc độ đáng kinh ngạc, anh đẩy cô dựa vào tường, người anh đè lên người cô với sự thân mật đáng cảnh giác. "Anh không quan tâm nếu em không sinh được," anh nói, giọng anh nóng bỏng bên tai cô. "Anh không quan tâm nếu em sinh cho anh một đàn cún con."

Bàn tay anh lần lên trên váy cô, lướt trên đùi cô. "Tất cả những gì anh quan tâm," anh nói chậm, một ngón tay trở nên rất, rất tinh quái, "là em là của anh."

"Ôi!" Francesca thở dốc, cảm thấy tay chân cô sắp chảy ra. "Ôi, vâng."

"Vâng vì cái này?" anh hỏi vẻ quỷ quyệt, ngọ ngoạy ngón tay đủ làm cô phát cuồng, "hay là vâng trong chuyện cưới nhau hôm nay?"

"Vì việc này," cô thở hắt. "Đừng ngừng lại."

"Thế còn vụ kết hôn thì sao?"

Francesca nắm lấy hai vai anh để đứng vững.

"Thế còn đám cưới thì sao?" anh hỏi một lần nữa, nhanh chóng rút ngón tay ra.

"Michael!" cô kêu lên.

Đôi môi anh kéo dài ra thành một nụ cười nham hiểm, chậm rãi. "Thế còn việc kết hôn thì sao?"

"Vâng!" cô cầu xin. "Vâng! Bất cứ cái gì anh muốn."

"Bất cứ cái gì?"

"Bất cứ cái gì," cô thở dài.

"Tốt," anh nói, và rồi, đột nhiên, anh lùi ra.

Để lại cô miệng há hốc và khá là nhếch nhác.

"Anh lấy áo khoác cho em nhé?" anh hỏi, chỉnh lại tay áo. Anh là hình ảnh hoàn hảo của vẻ đàn ông lịch lãm, không một sợi tóc nằm lệch chỗ, hoàn toàn thản nhiên và bình tĩnh.

Cô, mặt khác, lại khá chắc rằng mình giống một nữ thần chết. "Michael?" cô cũng hỏi được một câu, cố lờ đi cái cảm giác khó chịu khủng khiếp anh đã để lại ở bên dưới cô.

"Nếu em muốn kết thúc," anh nói, với giọng cũng gần gần giống với cái giọng anh có thể dùng khi đi săn gà rừng, "em sẽ phải làm vậy với tư cách là Nữ bá tước Kilmartin."

"Em là Nữ bá tước Kilmartin," cô gầm gừ.

Anh gật đầu xác nhận. "Em sẽ phải làm chuyện đó với tư cách là Nữ bá tước Kilmartin của anh," anh chỉnh lại. Anh cho cô một lúc để trả lời, và khi cô không nói, anh hỏi lại, "Anh lấy áo khoác cho em nhé?"

Cô gật đầu.

"Lựa chọn tuyệt vời," anh lẩm bẩm. "Em đợi anh ở đây hay đi cùng anh xuống sảnh?"

Cô phải cạy răng mình để nói, "Em sẽ xuống sảnh."

Anh nắm lấy cánh tay cô và dẫn cô về phía cánh của, cúi xuống để thì thầm, "Mình là một lũ rất háo hức, phải không ta?"

"Đi lấy áo khoác của em đi," cô nghiến răng.

Anh bật cười, nhưng âm thanh thật ấm và sâu, và cô đã cảm thấy sự bực bội của mình bắt đầu tan đi. Anh là một tên lưu manh, tên khốn, và có thể là cả trăm thứ khác nữa, nhưng anh là tên khốn lưu manh của cô, và cô biết anh có một trái tim đẹp và chân thành như bất cứ người đàn ông nào cô có thể mơ thấy được. Ngoại trừ...

Cô đứng phắt lại và xỉa một ngón tay vào ngực anh.

"Sẽ không có người đàn bà nào khác đâu đấy," cô nói gay gắt.

Anh chỉ nhìn cô với một bên mày nhướng lên.

"Em nói nghiêm túc đấy. Không nhân tình, không tán tỉnh, không—"

"Vì Chúa, Francesca," anh ngắt lời, "em thực sự nghĩ anh có thể sao? Không, quên câu đó đi. Em thực sự nghĩ anh sẽ sao?"

Cô quá chú tâm đến ý nghĩ của mình nên đã không thực sự nhìn vào mặt anh, và cô choáng váng trước vẻ mặt cô nhìn thấy ở trên đó. Anh đang giận dữ, cô nhận ra, cau có vì cô thậm chí đã hỏi cái đó. Nhưng cô không thể phẩy tay cho qua cả chục năm với những thói xấu, và cô không nghĩ anh có quyền trông đợi cô làm vậy, nên cô nói, hơi hạ giọng xuống, "Anh chẳng phải có thanh danh đứng đắn gì cho cam."

"Chúa ơi," anh gầm gừ, lôi cô ra sảnh. "Dù sao bọn họ cũng chỉ là để rũ em ra khỏi đầu anh."

Francesca choáng đến mức im bặt khi theo anh bước về phía cửa trước.

"Còn câu hỏi gì không?" anh hỏi, xoay sang phía cô với vẻ mặt kiêu đến mức người ta có thể nghĩ rằng anh được sinh ra để nhận tước vị bá tước, chứ không phải chẳng may vớ được nó.

"Không có gì," cô nói, giọng lào khào.

"Tốt. Vậy thì đi thôi. Anh sắp phải dự một đám cưới đấy."

Tối hôm đó, Michael không thể không cảm thấy hài lòng với những sự kiện xảy ra trong ngày. "Cảm ơn, Colin," anh nói vẻ hài hước với chính mình khi cởi quần áo đi ngủ, "và cảm ơn anh nữa, bất kể anh là ai, vì đã cưới Eloise bất thình lình."

Michael khá nghi ngờ việc Francesca sẽ đồng ý cưới anh một cách vội vã, nếu hai anh chị của cô không tự dưng kết hôn mà không có cô.

Và giờ cô là vợ anh.

Vợ anh.

Điều đó gần như không thể tin được.

Nó đã từng là mục đích của anh hàng tuần nay, và cô rốt cục cũng đã đồng ý đêm hôm đó, nhưng phải đến khi anh luồn chiếc nhẫn vàng cổ xưa vào ngón tay cô, điều đó mới thực sự thấm thía.

Cô là của anh.

Cho đến khi cái chết chia lìa họ.

"Cảm ơn, John," Michael thêm, sự đùa cợt biến mất khỏi giọng anh. Không phải vì đã chết, không bao giờ là vì cái đó. Nhưng vì đã giải thoát anh khỏi mặc cảm tội lỗi. Michael vẫn chưa thể biết chắc điều đó đến lúc nào, nhưng kể từ sau cái đêm định mệnh đó, sau khi anh và Francesca đã ân ái trong ngôi nhà của người làm vườn, Michael biết, trong sâu thẳm trái tim, rằng John hẳn sẽ đồng ý.

Anh ấy sẽ chúc phúc cho họ, và trong những lúc anh mơ mộng hơn, Michael thích nghĩ rằng nếu John có thể chọn một người chồng mới cho Francesca, anh ấy sẽ chọn anh.

Bó mình trong chiếc áo choàng màu đỏ tía, Michael bước tới cánh cửa nối giữa phòng anh và phòng Francesca. Mặc dù họ đã thân mật với nhau từ khi anh tới Kilmartin, phải đến hôm nay anh mới chuyển vào phòng ngủ của bá tước. Thật là lạ; tại London, anh đã không quá lo lắng về chuyện kiểu cách. Họ đã ở trong phòng ngủ chính thức của bá tước và nữ bá tước, và đơn giản chỉ cần đảm bảo rằng tất cả người trong nhà đều biết rằng cánh cửa nối được khóa kỹ từ cả hai phía.

Nhưng tại đây, ở Scotland, nơi mà họ xử sự theo cái cách rất đáng là chủ đề bàn tán, anh đã cẩn thận dỡ đồ đạc của mình xuống tại một căn phòng cách xa về phía cuối hành lang, xa khỏi phòng Francesca hết mức có thể. Mặc dù hai người bọn họ thường xuyên lén lút đi về; ít ra họ cũng tỏ vẻ đáng kính.

Những người hầu không phải là ngốc nghếch; Michael khá chắc chắn họ đều biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ yêu quý Francesca, và họ muốn cô được hạnh phúc, và họ sẽ không bao giờ thở ra một lời nào gây ảnh hưởng tới cô với bất kỳ ai.

Nhưng, được bỏ tất cả những chuyện vớ vẩn ấy ra đằng sau cũng thật là thích.

Anh với tay chạm vào nắm đấm cửa nhưng không nắm ngay lấy nó, thay vào đó anh ngừng lại để lắng nghe những âm thanh trong căn phòng bên cạnh. Anh chẳng nghe thấy nhiều. Anh chẳng biết tại sao anh nghĩ anh có thể; cánh cửa chắc chắn và cổ kính và có lẽ không hay để lộ các bí mật. Nhưng mà, có cái gì đó trong thời khắc này kêu gọi anh, cầu xin anh chậm rãi thưởng thức nó.

Anh sắp sửa bước vào phòng ngủ của Francesca.

Và anh hoàn toàn có quyền được ở đó.

Điều duy nhất có thể làm cho chuyện này tuyệt vời hơn là nếu như cô nói cô yêu anh.

Sự thiếu hụt có để lại một vết bé xíu, nhỏ tí tẹo trong tim anh, nhưng nó hoàn toàn bị che phủ bởi niềm vui mới anh vừa tìm được. Anh không muốn cô nói những lời cô không cảm thấy, và ngay cả nếu cô không bao giờ yêu anh như một người vợ nên yêu chồng cô ta, anh biết rằng tình cảm của cô còn mạnh mẽ và cao quý hơn những gì hầu hết các bà vợ cảm thấy với chồng của họ.

Anh biết cô quan tâm đến anh, yêu anh sâu sắc như một người bạn. Và nếu có chuyện gì xảy ra với anh, cô sẽ khóc thương anh bằng tất cả trái tim mình.

Anh thực sự không thể đòi hỏi nhiều hơn.

Anh có thể muốn nhiều hơn, nhưng anh đã có nhiều hơn rất nhiều những gì anh từng hy vọng. Anh không nên tham lam. Không, khi mà, trên tất cả, anh có được sự đam mê.

Và thực sự có sự đam mê.

Đúng là gần như thật buồn cười khi điều đó làm cô ngạc nhiên đến thế, khi nó liên tục làm cô ngạc nhiên mỗi ngày. Anh đã dùng nó làm lợi thế của mình; anh biết và anh không cảm thấy xấu hổ. Anh đã dùng nó ngay chiều nay, khi cố thuyết phục cô lấy anh ngay lúc đó ngay tại đó.

Và nó đã có tác dụng.

Ơn Chúa, nó đã có tác dụng.

Anh cảm thấy chóng mặt, như một anh lính mới. Khi cái ý tưởng đó đến với anh—cưới ngay hôm nay—nó như một tia điện lạ lẫm chạy xuyên qua mạch máu anh, và anh hầu như không thể kiềm chế được mình. Đó là một trong những thời khắc khi mà anh biết anh phải thành cô, sẽ làm bất cứ cái gì để có được cô.

Bây giờ, khi anh đứng trên ngưỡng cửa cuộc hôn nhân của họ, anh không thể không băn khoăn rằng liệu bây giờ có gì khác không. Liệu cô có cảm thấy khác khi nằm trong vòng tay anh như một người vợ so với khi là một người tình? Khi anh nhìn lên gương mặt cô vào buổi sáng, liệu cảm giác có khác biệt không? Khi anh nhìn thấy cô phía bên kia một căn phòng đông người—

Anh khẽ lắc đầu. Anh đang bắt đầu trở thành một tên ngốc đa cảm. Trái tim anh đã luôn chậm mất một nhịp khi anh nhìn thấy cô phía bên kia một căn phòng đông người. Bất cứ cái gì hơn thế, thì anh không nghĩ là cái cơ quan nội tạng ấy có thể chịu đựng thêm được sự căng thẳng.

Anh đẩy mở cánh cửa. "Francesca?" anh gọi, giọng anh nhẹ nhàng và khan khan trong đêm.

Cô đang đứng bên cửa sổ, quấn mình trong chiếc áo khoác ngủ màu xanh thẫm. Kiểu may rất ý tứ, nhưng chất vải cứ bó vào người, và trong một thoáng, Michael không thở nổi.

Và anh biết—anh không biết tại sao, nhưng anh biết—rằng sẽ luôn luôn như vậy.

"Frannie?" anh thì thầm, chậm rãi bước về phía cô.

Cô xoay người, và có một sự lưỡng lự trên gương mặt cô. Không phải căng thẳng, chính xác là vậy, mà đúng hơn là một vẻ rụt rè dịu dàng, như thể cô cũng nhận ra rằng chuyện này bây giờ đã khác.

"Chúng ta đã làm được," anh nói, không thể kìm một nụ cười hớn hở trên gương mặt.

"Em vẫn không thể tin được," cô nói.

"Anh cũng thế," anh thừa nhận, đưa tay ra chạm vào má cô, "nhưng đó là sự thật."

"Em—" Cô lắc đầu. "Không có gì."

"Em vừa định nói gì?"

"Không gì cả."

Anh cầm lấy hai bàn tay cô và kéo cô về phía mình. "Không phải là không có gì," anh thì thầm. "Khi đó là em, và khi đó là anh, sẽ không bao giờ là không có gì cả."

Cô nuốt vào, bóng tối đùa giỡn trên những đường nét thanh tú trên cổ cô, và cuối cùng cô nói, "Em chỉ... em muốn nói là..."

Những ngón tay anh xiết lại quanh ngón tay cô, khích lệ. Anh muốn cô nói ra. Anh đã không nghĩ rằng anh cần lời nói đó, chưa, dù sao đi nữa, nhưng Chúa ơi, anh muốn nghe nó biết bao.

"Em rất mừng vì đã lấy anh," cô kết thúc, giọng cô thật hợp với vẻ ngượng ngùng ít thấy trên gương mặt cô. "Đó là việc nên làm."

Anh cảm thấy những ngón chân mình hơi co lại, bấu lên tấm thảm khi anh cố nén sự thất vọng xuống. Như vậy là còn nhiều hơn tất cả những gì anh nghĩ có thể nghe được từ cô, vậy nhưng vẫn quá ít hơn so với những gì anh hy vọng.

Vậy mà, ngay cả thế, cô vẫn đang ở đây trong vòng tay anh, và cô là vợ anh, và điều đó, anh tuyên bố với bản thân mình, hẳn phải có một ý nghĩa gì đó.

"Anh cũng mừng," anh nói khẽ, và kéo cô lại bên. Đôi môi anh chạm vào môi cô, và nó thật khác khi anh hôn cô. Có một cảm giác sở hữu mới mẻ, và bớt đi sự vụng trộm và tuyệt vọng.

Anh hôn cô từ tốn, dịu dàng, dành thời gian để khám phá cô, để thưởng thức từng phút giây. Hai bàn tay anh lướt trên lớp lụa áo ngủ của cô, và cô rên lên khi lớp vải dúm lại dưới những ngón tay anh.

"Anh yêu em," anh thì thầm, hiểu rằng giữ lấy lời nói đó cho riêng mình cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, ngay cả nếu cô không có ý định nói điều tương tự. Đôi môi anh lướt qua má tới tai cô, và anh nhấm nhè nhẹ trên vành tai trước khi rời xuống cổ cô tới cái chỗ lõm đáng yêu nơi yết hầu.

"Michael," cô thở dài, lảo đảo ngả vào anh. "Ôi, Michael."

Anh đặt tay lên mông cô và kéo cô vào người anh, một tiếng rên buột ra khỏi môi anh khi anh cảm thấy cô xiết chặt và ấm áp bên sự căng cứng của anh.

Anh đã nghĩ anh muốn cô trước đây, nhưng lần này... lần này thật khác.

"Anh cần em," anh nói giọng khản đặc, quỳ xuống khi đôi môi anh lướt xuống tâm điểm của cô, qua lần vải lụa. "Anh cần em biết bao."

Cô thì thầm tên anh, và nghe như thể cô bối rối khi cô nhìn xuống anh, xuống nơi anh đang cầu khẩn.

"Francesca," anh nói, và anh không biết tại sao anh lại nói vậy, chỉ vì tên cô là thứ quan trọng nhất trên thế giới này, ngay lúc đó. Tên cô, và cơ thể cô, và vẻ đẹp của tâm hồn cô.

"Francesca," anh lại thì thầm, vùi mặt vào bụng cô.

Hai bàn tay cô đặt lên đầu anh, những ngón tay xoắn lấy tóc anh. Anh có thể giữ nguyên như vậy hàng giờ, quỳ gối trước mặt cô, nhưng rồi cô cũng quỳ xuống, và cô ngả về phía anh, ngửa cổ ra khi hôn anh. "Em muốn anh," cô nói. "Làm ơn."

Michael rên lên, kéo cô về phía mình, và kéo cô đứng dậy trước khi đưa cô tới chiếc giường. Trong thoáng chốc họ đã ở trên tấm nệm, sự êm ái của nó bao trùm họ vào lòng, ôm lấy họ ngay cả khi họ đang ôm chặt lấy nhau.

"Frannie," anh nói, những ngón tay run rẩy của anh kéo chiếc áo ngủ lụa của cô lên tới hông.

Một bàn tay cô ôm ra sau đầu anh, và cô kéo anh xuống cho một nụ hôn nữa, lần này thật sâu và nóng bỏng. "Em cần anh," cô nói, giọng cô như thể một tiếng rên ham muốn. "Em cần anh biết bao."

"Anh muốn thấy tất cả em," anh nói, gần như xé lớp lụa khỏi người cô. "Anh cần cảm nhận tất cả em."

Francesca cũng háo hức chẳng kém anh, và những ngón tay cô đưa tới dải thắt lưng áo choàng của anh, gỡ cái nút lỏng lẻo trước khi kéo chúng mở ra, để lộ bộ ngực rộng của anh. Cô chạm tay vào lớp lông lún phún, gần như cảm nhận một sự say mê khi bàn tay lướt trên da anh.

Cô chưa từng tưởng tượng mình sẽ ở nơi này, trong thời khắc này.

Đây chắc chắn không phải lần đầu tiên cô nhìn anh như vậy, chạm vào anh theo cách này, nhưng không hiểu sao giờ đây nó thật khác.

Anh là chồng cô.

Điều đó thật khó tin, vậy nhưng nó có cảm giác thật hoàn hảo và thật phù hợp.

"Michael," cô thì thầm, kéo chiếc áo khỏi hai vai anh.

"Mmmm?" là câu trả lời. Anh đang bận bịu với chỗ lõm sau đầu gối cô.

Cô nằm phịch xuống gối, hoàn toàn quên mất mình đang định nói gì, nếu thực tế cô đã định nói gì đó.

Bàn tay anh khẽ phủ lên trước đùi cô, rồi nhích lên tới hông cô, tới eo cô, và rồi cuối cùng lên bên ngực cô. Francesca muốn tham gia, muốn khám phá và vuốt ve anh như anh đang vuốt ve cô, nhưng sự mơn trớn của anh đã làm cô uể oải lười biếng, và tất cả những gì cô có thể làm là nằm đó và thưởng thức sự chăm sóc của anh, thỉnh thoảng đưa tay ra để lướt trên bất cứ chỗ da nào của anh cô có thể với tới.

Cô cảm giác mình được trân trọng.

Được tôn thờ.

Được yêu.

Thật ngượng ngùng.

Thật tuyệt diệu.

Thật thần thánh và quyến rũ, và nó đã đánh cắp hơi thở của cô.

Đôi môi anh lần theo lối mòn của hai bàn tay, gợi lên những cơn sóng khát khao trên bụng cô, ngừng lại tại khoảng lõm giữa hai bầu vú cô.

"Francescsa," anh thì thầm, hôn lần tới đầu ngực. Anh mơn trớn nó, đầu tiên bằng lưỡi, rồi ngậm cả nó vào miệng, khẽ cắn.

Cảm giác thật mãnh liệt và bất chợt. Người cô nảy lên, và những ngón tay bấu loạn vào nệm giường, chới với tìm nơi để bấu víu trong một thế giới vừa như đột ngột nghiêng hẳn khỏi trục của nó.

"Michael," cô thở dốc, cong lưng lên. Những ngón tay anh luồn vào giữa hai chân cô, cũng chẳng phải cô cần thêm cái gì để sẵn sàng cho anh tiến vào. Cô muốn điều này, và cô muốn anh, và cô muốn nó kéo dài mãi mãi.

"Cảm giác em thật tuyệt," anh nói khan khan, hơi thở anh nóng rực trên da cô. Rồi anh chuyển mình, tự đặt mình tại lối vào của cô. Gương mặt anh trên mặt cô, mũi chạm mũi, và đôi mắt anh sáng lên, cháy bỏng và mãnh liệt.

Francesca ngọ ngoạy bên dưới anh, cử động làm cho hông cô hơi hướng lên để chờ đón anh sâu hơn. "Nào," cô nói, như một mệnh lệnh và một lời khẩn cầu.

Anh nhích từ từ, từng chút một vào trong với sự cố ý trêu ngươi. Cô cảm thấy mình đang mở ra, căng lên để chào đón anh cho đến khi hai cơ thể họ chạm vào nhau, và cô biết anh đã chìm vào hoàn toàn.

"Ôi, Chúa ơi," anh gầm gừ, mặt anh căng ra vì ham muốn. "Anh không thể... anh phải..."

Cô trả lời bằng cách rướn hông, đẩy mình sát lại gần anh hơn.

Anh bắt đầu chuyển động, mỗi lần lại mang đến một cơn sóng cảm giác lan tỏa và cháy bùng trong cơ thể cô. Cô gọi tên anh, và rồi cô không thể nói, không thể làm gì mà chỉ hớp lấy không khí khi cử động của họ càng lúc càng hoang dại và khát khao.

Và rồi nó đến với cô, trong một cơn sóng khoái cảm chớp lên như sét. Cơ thể cô bùng nổ, và cô kêu lên, không thể kềm giữ sự mãnh liệt của cảm xúc. Michael thúc mạnh hơn, và lần nữa, và lần nữa. Anh kêu lên khi vừa tới đỉnh, tên cô như một lời cầu nguyện và tạ ơn, trên môi anh, và anh đổ sụp trên người cô.

"Anh nặng quá," anh nói, miễn cưỡng định rời khỏi cô.

"Đừng," cô nói, một bàn tay giữ anh lại. Cô không muốn anh rời đi, chưa. Rồi sẽ khó thở đây, và anh sẽ phải điều chỉnh, nhưng bây giờ, có cái gì đó thật nguyên sơ trong cái tư thế của họ, một cái gì đó mà cô vẫn chưa sẵn sàng để từ biệt nó.

"Không," anh nói, và cô có thể nghe thấy một nụ cười trong giọng anh, "anh sẽ đè bẹp em mất." Anh trượt khỏi người cô, nhưng anh không để mất sự gần gũi của họ, và cô nhận ra mình đang cong lên bên cạnh anh như một chiếc thìa, lưng cô được sưởi ấm bởi làn da anh, cơ thể cô được ôm gọn với một cánh tay vòng quanh dưới ngực cô.

Anh thì thầm cái gì đó bên cổ cô, và cô thực tình không nghe được, nhưng cái đó không quan trọng; cô biết anh vừa nói gì.

Anh thiếp đi sau đó, hơi thở anh như ru cô, chậm và nhịp nhàng bên tai. Nhưng Francesca không ngủ. Cô mệt, cô buồn ngủ, và cô đã thỏa mãn, nhưng cô không ngủ.

Đêm nay thật khác biệt.

Và cô nằm đó băn khoăn tại sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.