Whitney, My Love

Chương 20



Làn gió trong lành mát lạnh thấm đẫm mùi hương nồng nàn của lá cháy bay vào trong phòng Whitney, và nàng thích thú hít vào khi nàng bước ra khỏi bồn tắm. Cuốn mình trong một chiếc áo choàng, nàng bước tới cửa sổ đang mở và ngồi ghé lên ngưỡng cửa. Mùa thu, đó là mùa đẹp nhất, chào đón nàng với một buổi sáng màu vàng. Nàng nhìn lướt trên khung cảnh sống động và sặc sỡ, điểm xuyết bởi màu vàng và màu hổ phách, và náo nức với niềm lạc quan phấn khởi nàng luôn cảm thấy vào thời điểm này trong năm.

Lưỡng lự, nàng rời khỏi cửa sổ và suy nghĩ đến vấn đề trang phục, cuối cùng chọn một chiếc váy len eo cao màu hồng đậm với cổ vuông, tay dài ôm sát, và một đường ren rộng ở gấu váy. Clarissa chải tóc nàng lên và bới ra sau, sau đó uốn chúng thành những lọn tóc quăn quấn quanh với những dải ruy băng nhung cùng tông màu hồng với chiếc váy.

Suy nghĩ về Paul và cuộc đính hôn không mong muốn với Clayton trôi lơ lửng đằng sau tâm trí nàng một cách không thoải mái, nhưng Whitney từ chối nghiền ngẫm về chúng. Tối nay nàng có thể chịu dằn vặt về tình trạng rối loạn của mình, nhưng chỉ bây giờ, nàng nóng vội được ra ngoài trong ánh mắt mặt trời. Không có gì phá hủy được một ngày đẹp trời như thế này.

11h qua 5 phút, một người đầy tớ gõ vào cửa phòng và thông báo rằng Ngài Westland đang đợi dưới lầu. Túm lấy chiếc khăn choàng in hoa tiệp với chiếc váy của nàng, Whitney vội vã đi xuống. “Chào,” nàng vui vẻ nói. “Một ngày đẹp trời đúng không?”

Clayton nắm tay nàng và nhìn xuống khuôn mặt bừng sáng của nàng. Điềm đạm và không hề nhấn mạnh, chàng nói, “Nàng có một nụ cười có thể thắp sáng một căn phòng.”

Đây là lần đầu tiên chàng nhận xét về vẻ bề ngoài của nàng, và mặc dù lời khen ngợi của chàng nhẹ nhàng hơn những lời hoa mỹ mà các anh chàng người Pháp đã đổ lên nàng, nó cũng khiến Whitney cảm thấy e thẹn một cách không thể giải thích được. “Ngài đến muộn,” nàng khiển trách chàng với vẻ nghiêm nghị pha lẫn nụ cười, không thể nghĩ ra điều gì khác để nói, “và tôi đã đếm từng bước dọc chiều dài phòng ngủ của tôi trong 5 phút qua để chờ đợi ngài.”

Chàng không nói gì, và trong một phút Whitney chìm sâu vào sự mê hoặc của đôi mắt xám quyến rũ táo bạo. Bàn tay chàng nắm chặt tay nàng và kéo nàng lại gần. Nàng nín thở, kích động và cảnh giác trước nhận thức rằng chàng chuẩn bị hôn nàng.

“Ta đến sớm,” chàng nói lập lờ. Whitney kìm lại một tràng cười vui vẻ, và chàng thêm vào, “tuy nhiên, giờ ta đã biết nàng nóng lòng muốn gặp ta như thế nào, ta sẽ nhớ điều này để luôn có mặt sớm sau này.” Chiếc đồng hồ trong đại sảnh bắt đầu điểm 11h khi họ rời căn nhà, và Clayton ném cho nàng một cái nhìn ta-đã-bảo-rồi-mà.

Nàng trèo lên xe và ngả lưng vào hàng ghế đệm bọc nhung màu xanh rêu, rồi nhìn lên những đám mây trắng xốp lơ lửng trên bầu trời trong xanh. Nàng cảm thấy trọng lượng của anh ta rơi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, và ánh mắt liếc ngang của nàng lang thang đầy ngưỡng mộ trên đôi giày nâu sáng bóng, đôi chân dài rắn chắc trong chiếc quần vải thượng hạng màu nâu nhạt, chiếc áo khoác màu sẫm và áo sơ mi lụa màu kem.

“Nếu những gì ta đang mặc không làm nàng hài lòng,” anh ta kéo dài giọng, “chúng ta có thể đến nơi ở xoàng xĩnh của ta và nàng có thể quyết định bộ trang phục nào của ta được nàng phê chuẩn.”

Whitney ngẩng phắt đầu lên. Thôi thúc đầu tiên của nàng là trả treo rằng anh ta mặc cái gì không hề hấn tí nào với nàng. Thay vào đó, nàng làm cả hai ngạc nhiên bằng cách thừa nhận sự thật một cách thẹn thùng. “Tôi đang nghĩ rằng ngài trông thật tuyệt đẹp.”

Nàng bắt được vẻ hài lòng bất ngờ của anh ta trước khi ra lệnh cho những con tuấn mã lông xám chạy nước kiệu.

Cây cối xếp hàng hai bên đường nông thôn, những cành cây cao quá đầu chụm vào nhau như hai hàng bạn nhảy trong một điệu khiêu vũ miền quê, tạo thành một hình mái vòm cho cỗ xe lắc lư chạy bên dưới. Những lá cây xào xạc và rơi xuống chầm chậm, và Whitney với ra, chậm chạp cố bắt một chiếc lá vàng rực rỡ.

Tuy nhiên, khi Clayton dẫn cặp ngựa rẽ sang con đường hướng nam, nàng bất ngờ ngồi thẳng đứng lên, quay sang anh ta với vẻ sững sờ và hoảng sợ. “Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Đầu tiên là vào làng.”

“Tôi - tôi không cần thứ gì trong làng,” Whitney gấp gáp khẳng định.

“Nhưng ta thì có,” anh ta nói tỉnh bơ.

Ngả ập ra sau ghế, Whitney nhắm mắt với vẻ tuyệt vọng lo lắng. Họ sẽ bị nhìn thấy cùng nhau và, trong ngôi làng nhỏ buồn tẻ không bao giờ có chuyện gì xảy ra, đó sẽ là chuyện rất lớn. Nàng biết rằng mọi người, với ngoại lệ là người đàn ông bên cạnh nàng, đang mong chờ lời tuyên bố rằng nàng và Paul sẽ sớm kết hôn. Nàng có cảm giác muốn ốm chỉ khi nghĩ đến lúc Paul dừng lại trong làng trên đường về nhà và nghe thấy một phiên bản thổi phồng của sự việc ngày hôm nay.

Cỗ xe của họ chạy cóc lóc qua chiếc cầu đá và xuống những con đường trải sỏi giữa những dãy nhà cổ có cửa ra vào lớn, bên trong là vài cửa hàng bình dân và một quán trọ nhỏ. Khi Clayton kéo ngựa vừa vặn dừng lại trước hiệu thuốc, Whitney suýt nữa hét lên. Ông chủ hiệu thuốc, là người ba hoa tồi tệ nhất - trong tất cả mọi người.

Clayton vòng sang để đỡ nàng xuống. Cố gắng để giọng nói của mình có vẻ bình thường, nàng nói, “Làm ơn, tôi thích ở đợi ở đây.”

Bằng giọng nói của một người ra lệnh, nhưng lịch sự diễn đạt như là một yêu cầu, Clayton nói, “Ta rất muốn nàng đi cùng ta.”

Giọng nói đặc biệt đó không bao giờ thất bại trong việc khiến Whitney xù lông lên, và không khí thân thiện giữa họ đột nhiên tan rã. “Vậy thật không may mắn, bởi vì tôi sẽ không đi vào trong cửa hàng đó.” Trước sự kinh hoàng và giận dữ của nàng, Clayton với tay vào trong xe, túm lấy eo và nhấc nàng xuống. Nàng e ngại chống đối hoặc đẩy tay anh ta đi sẽ chỉ tạo ra một cảnh tượng bắt mắt hơn mà họ không nghi ngờ gì là đã tạo ra. “Ngài đang cố gắng tạo một màn trình diễn công khai của chúng ta à?” nàng nói hổn hển ngay khi chân nàng vừa chạm vào những hòn đá cuội.

“Phải, ta định thế,” anh ta nói một cách quả quyết.

Whitney nhìn thấy khuôn mặt hồng hào vui tươi của ông Oldadenberry tò mò nhòm ngó họ qua cửa sổ của cửa hàng, và tất cả hy vọng thoát khỏi sự chú ý tan thành. Bên trong cửa hàng bé tí sáng mờ mờ, một loạt mùi hương thảo dược là lạ pha lẫn với mùi thơm bạc hà, đằng kia là những lọ thuốc muối mùi nồng nặc. Ông chủ hiệu thuốc đón tiếp với vẻ nhiệt tình, nhưng Whitney thấy ánh mắt tò mò thích thú của ông ta khóa trên bàn tay Clayton vẫn đang nắm lấy khủy tay nàng.

“Anh Paul khỏe không?” ông ta ranh mãnh hỏi nàng.

“Tôi tin rằng anh ấy định quay trở lại sau 5 ngày nữa,” Whitney nói trong khi tự hỏi người đàn ông nhỏ bé này sẽ nói gì sau 6 ngày kể từ ngày hôm nay nếu nàng tiến hành kế hoạch chạy trốn đã định với Paul.

Clayton hỏi mua một lọ thuốc muối và người chủ tiệm đưa nó cho Whitney. Nhăn mặt vì ghê tởm, Whitney gạt nó đi. “Đó là cho Ngài Westland, ông Oldenberry,” nàng nghiêm trang nói. “Tôi sợ là ngài ấy chịu đựng khá tồi tệ chứng u uất và đau đầu.”

Clayton chấp nhận lời khích tướng của nàng bằng khí khái đàn ông với một nụ cười nhe nhởn khiến người khác tức tối. “Thực sự là như vậy,” chàng cười khoái trá, trong khi bàn tay rời khủy tay Whitney và vòng qua vai nàng để kéo nàng lại gần thành một cái ôm thân mật với vẻ đầy sở hữu. “Và tôi định tiếp tục ‘chịu đựng’.” Chàng nhăn nhó khi Whitney nhằm gót chân lên mu bàn chân chàng, nhưng sau đó nháy mắt với chủ hiệu thuốc. “Bệnh tình của tôi mang đến cho tôi sự quan tâm thông cảm rất lớn từ người hàng xóm quyến rũ này của tôi.”

“Ôi, vớ vẩn!” Whitney buột miệng.

Clayton chuyển một nụ cười bí ẩn cho ông chủ tiệm và nhận xét đầy ngưỡng mộ, “Cô ấy chắc là nóng tính, đúng vậy không, ông Oldenberry?” Ông Oldenberry làm ra vẻ quan trọng và đồng ý rằng, thực ra, Cô Stone luôn nóng tính, và ông, như Ngài Westland, thích những phụ nữ có cá tính hơn.

Whitney quan sát Clayton trả tiền cho lọ thuốc muối, và nàng bắt gặp hành động kín đáo của anh ta khi đặt chai thuốc trở lại để kệ. Giờ thì chắc chắn là anh ta đã phát minh ra cái trò vặt vãnh này với mục đích duy nhất là minh họa cho tất cả những tin phiếm trong vòng 15 dặm là anh ta phần nào có được tình cảm của nàng, Whitney quay ngoắt đi. Clayton bắt kịp nàng khi nàng bước khỏi tiệm thuốc ra ngoài trời. “Ngài sẽ phải hối hận về chuyện này,” Whitney hứa với một giọng nhỏ đầy đe dọa.

“Ta không nghĩ vậy,” chàng vừa nói vừa dẫn nàng đi dọc con phố.

Elizabeth Ashton và Margaret Merryton xuất hiện từ một trong những cửa hàng, hai tay người đi sau ôm đầy những bọc gói trong giấy trắng và được buộc dây. Lịch sự buộc họ phải dừng lại và chào hỏi xã giao. Lần đầu tiên, Margaret không chào hỏi Whitney với những lời bình luận ác ý và xúc phạm. Thực ra, cô ta không hề chào nàng. Quay lưng lại với Whitney, cô ta cười vào đôi mắt xám của Clayton khi Clayton đỡ giúp những cái bọc từ cô ta. Khi họ đi qua đường hướng đến cỗ xe của Margaret, Margaret khoác tay chàng và nói to đủ để Whitney nghe thấy, “Em đang định hỏi ngài rằng liệu em có để quên cây dù trên xe ngài vào tối hôm trước.”

Cú sốc do sự phản bội của anh ta đánh bật mọi hơi thở khỏi Whitney. Sự thực là, tự nàng cũng không cảm thấy nghĩa vụ phải thực hiện thỏa thuận đính hôn của họ, nhưng Clayton đã tự nguyện và hợp pháp cam kết ràng buộc anh ta với nàng trong một thỏa thuận trói buộc và nghiêm chỉnh như hôn nhân. Người đàn ông đó là một kẻ phóng đãng, anh ta thật...bừa bãi! Và trong tất cả phụ nữ anh ta bí mật gặp gỡ, anh ta đã chọn đi lại với kẻ thù lớn nhất của nàng. Đau đớn và giận dữ thấm toàn cơ thể Whitney.

“Margaret cực kỳ ghét bạn,” Elizabeth lẩm bẩm với Whitney khi hai người họ quan sát Clayton đặt những gói hàng của Margaret vào trong xe, sau đó đi đến xe của chàng, rõ ràng là để tìm kiếm cây dù của Margaret. Họ nấn ná ở đó, vừa nói vừa cười. “Mình nghĩ cô ấy ghét bạn vì Ngài Westland nhiều hơn là vì quý ông đến từ Paris đó - Monsieur DuVille.”

Đó là lần đầu tiên Elizabeth nói thẳng một nhận xét tự nguyện với Whitney, và nếu nàng không quá bận rộn với đau đớn của mình, Whitney sẽ có một lời đáp lại thân mật hơn. Thay vào đó nàng nói cứng ngắc, “Mình sẽ rất biết ơn Margaret nếu cô ta giật lấy Ngài Westland ngay dưới mũi mình.”

“Cô ấy cũng định như vậy,” Elizabeth nói, khuôn mặt xinh xắn của cô trông có vẻ phiền muộn, “bởi vì cô ấy thực sự muốn có ngài ấy.”

Sau khi giúp Elizabeth và Margaret lên xe, Clayton cầm lại bàn tay Whitney và đặt nó vào cánh tay gấp lại của anh ta như thể không hề có chuyện gì xảy ra. Whitney đi bên cạnh anh ta, khuôn mặt nàng cứng lại vì giận dữ. Cuối con đường là một tiệm rượu nhỏ chỉ với một phòng ăn riêng, một phòng ăn chung, và một sân nhỏ ngăn cách với căn phố bởi một hàng rào mắt cáo màu nho. Con gái người chủ tiệm tiếp đón Clayton như là biết chàng và nhanh chóng đưa họ đến một chiếc bàn trong sân.

Whitney theo dõi trong cơn giận ngày càng tăng khi Millie nháy nháy đôi mắt to nâu với anh ta, sau đó nghiêng qua bàn, kéo phẳng chiếc khăn trải bàn và chỉnh lại lọ hoa, trong khi cố tình cung cấp cho Clayton một tầm nhìn không hạn chế bộ ngực căng đầy nhô lên từ vạt áo. Sôi sục, Whitney quan sát cô gái lắc hông khi đi lấy đồ ăn cho họ. “Nếu đó là cách Millie cư xử xung quanh đàn ông, cha mẹ tội nghiệp của cô ta chắc phải không biết nghĩ gì nữa rồi.”

Clayton quan sát nét mặt cáu kỉnh của Whitney với vẻ hài hước thông hiểu, và khả năng kìm giữ tâm trạng mong manh của Whitney đứt phụt. Chiếu vào chàng một cái nhìn khinh khỉnh, nàng thêm vào, “Tất nhiên, có thể ngài đã tạo cho Millie lý do để tin rằng ngài thấy cô ấy rất là đáng khao khát.”

“Nàng có ý quỷ quái gì với nhận xét đó?” chàng hỏi.

“Ý tôi là ngài có một danh tiếng lẫy lừng với phụ nữ - một danh tiếng không nghi ngờ gì là ngài xứng đáng!”

“Không phải ve vãn với mấy cô phục vụ, ta không như vậy.”

“Nói điều đó với Millie,” Whitney lạnh nhạt trả đũa. Khi Millie mang đồ ăn của họ ra, Whitney tấn công miếng thịt của nàng như là nó còn sống. Ngay khi họ ăn xong, nàng đẩy ghế lại và đứng lên.

Không ai trong họ phá vỡ bầu không khí nặng nề trên đường về nhà cho đến khi Clayton rẽ sang lối đi dẫn đến nhà chàng chứ không tiếp tục đi về nhà nàng. Chàng kéo đôi ngựa xám dừng lại trước nhà. Khi chàng đi vòng qua để giúp nàng xuống xe, Whitney ấn lưng vào ghế ngồi. “Nếu trong một phút ngài nghĩ rằng tôi sẽ đặt chân vào ngôi nhà đó với ngài, ngài đã nhầm lẫn một cách đáng thương rồi.”

Một biểu hiện kiên nhẫn vô cùng căng thẳng lướt qua mặt chàng, và lần thứ hai trong ngày, chàng túm lấy eo nàng và nhấc nàng xuống xe. “Chúa giúp ta nếu ta từng bị thương ở lưng,” chàng châm biếm.

“Chúa giúp ngài nếu ngài từng quay lưng lại,” nàng gắt lên, “vì chắc chắn sẽ có vài người cha của những trái tim tan vỡ và những ông chồng bị cắm sừng với một con dao - nếu tôi không giết ngài trước.”

“Ta không hề có ý định tranh cãi hoặc cưỡng hiếp nàng,” Clayton bực tức nói. “Chỉ cần nàng nhìn xung quanh, nàng sẽ hiểu tại sao ta đưa nàng đến đây.”

Whitney làm theo, trước tiên là cáu kỉnh và sau đó là với vẻ ngạc nhiên. Trang viên nhà Hodges luôn có vẻ xơ xác, nhưng tất cả đã thay đổi. Những bụi cây đã được tỉa tót và lớp cỏ cũng được cắt tỉa gọn gàng. Những phiến đá lát đường bị mất đã được thay thế, và những đồ gỗ đã được sửa chữa. Những sự thay đổi lớn nhất được thực hiện là hai khung cửa sổ đôi có song lớn ở tầng một, nơi trước đây chỉ là ba cái lỗ bé bịt bằng kính tăm tối. “Tại sao ngài phải phung phí như vậy?” Whitney hỏi khi rõ ràng là anh ta đang đợi một vài phản ứng của nàng.

“Bởi vì ta đã mua nó,” Clayton nói, ra hiệu rằng nàng nên đi với anh ta về phía dãy mái đình mới mọc lên ở cuối xa bãi cỏ trước nhà.

“Ngài mua nó?” Whitney há hốc miệng. Chỉ nghĩ về bộ ba thân thiện mà họ hợp thành - nàng và Paul, với một người hàng xóm là Clayton - khiến nàng cảm thấy cực kỳ muốn ốm. Không có điểm kết thúc cho những chướng ngại vật mà một người đàn ông duy nhất có thể dựng lên trên con đường hạnh phúc của nàng?

“Ý kiến đó nghe khá hợp lý. Mảnh đất này liền kề với mảnh đất của nàng, và ngày nào đó hai điền trang có thể hợp lại.”

“Nối liền đất của ngài, không phải của tôi!” Whitney đay nghiến chỉnh chàng. “Ngài trả tiền cho nó, cũng như ngài trả tiền cho tôi.”

Nàng bắt đầu nhắm mắt nhắm mũi bước vào mái đình gỗ nhưng bàn tay chàng vụt ra nắm tay nàng và kéo nàng quay lại. Chàng chăm chú nhìn khuôn mặt giận dữ đỏ bừng của nàng một phút, và sau đó bình thản nói, “Bánh xe của Margaret Merryton bị gãy, và ta mời cô ta đi cùng, thay vì để cô ta lại giữa đường. Ta mang cô ta về nhà, nơi cha cô ta cảm ơn ta nhiệt tình và mời ta ở lại ăn tối, và ta từ chối. Không có gì hơn thế.”

“Tôi không quan tâm chút nào việc ngài và Margaret đã làm!” Whitney giận dữ nói dối.

“Chết tiệt nếu nàng không! Nàng đã châm chích ta kể từ khi cô ta hỏi có để quên cây dù trong xe của ta hay không.”

Whitney quay mặt đi, cố gắng nhận định liệu anh ta có đang nói sự thật và tự hỏi tại sao điều đó quan trọng với nàng như vậy.

“Nếu nàng không tin tưởng sự thận trọng của ta,” chàng lặng lẽ nói thêm, “ít nhất tin vào thẩm mỹ của ta.” Chàng dừng lại. “Ta được tha thứ không, bé con?”

“Tôi cho là vậy,” Whitney nói, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và cực kỳ ngốc nghếch. “Nhưng lần tới ngài gặp Margaret...”

“Ta sẽ chạy khỏi cô ta!” chàng cười khoái trá.

Một nụ cười yếu ớt chạm trên môi Whitney. “Tôi chỉ định yêu cầu ngài đừng khuyến khích cô ta, vì cô ta sẽ chỉ cư xử một cách kinh khủng với tôi hơn cả trước giờ, nếu cô ta nghĩ ngài để ý đến cô ta. Hôm đó cô ta có dù không?” Whitney hỏi vì đột nhiên thấy nghi ngờ.

“Không. Theo ta nhớ thì không.”

Giả vờ nghiên cứu đầu mũi đôi giày hồng của nàng, Whitney thận trọng hỏi, “Ngài có nghĩ Margaret... ừm... xinh đẹp không?”

“Giờ thì giống hơn rồi!” Clayton bật cười, chiếm thêm tay kia của nàng và kéo nàng vào gần chàng.

“Ý ngài là gì?”

“Ý ta là ta thấy vui vẻ khi nghĩ đến nàng như một người vợ - ngay cả là một người vợ ghen tuông.”

Lời kết luận đó có đủ sự thật khiến mặt Whitney nóng hơn. “Tôi không ghen tí nào, và tôi cũng không có lý do để như vậy, bởi vì ngài không thuộc về tôi, cũng như tôi không thuộc về ngài.”

“Ngoài trừ bởi hiệu lực của một thỏa thuận hợp pháp đã ký rằng nàng đã đính hôn với ta.”

“Một thỏa thuận vô nghĩa, vì tôi không được hỏi đến.”

“Nhưng là thỏa thuận nàng sẽ tuân theo bất kể như thế nào,” Clayton dự đoán.

Whitney nhìn chàng với vẻ chống đối pha lẫn cầu xin. “Tôi ghét những cuộc cãi nhau vặt vãnh không ngừng này. Tại sao tôi không thể khiến ngài hiểu rằng tôi yêu Paul?”

“Nàng không quan tâm đến Sevarin. Nàng tự mình nói với ta như vậy, và hơn một lần.”

“Tôi không nói với ngài những điều kiểu như vậy! Tôi-”

“Nàng nói với ta,” chàng khăng khăng “mỗi lần nàng ở trong vòng tay ra, rằng Sevarin không hề chiếm giữ trái tim nàng.”

Whitney đã quá tuyệt vọng để thử cách gì khác, đành cố đe dọa anh ta bằng cách giễu cợt. “Đối với một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm với phụ nữ như ngài, chắc chắn ngài không đặt quá nhiều tầm quan trọng đến mức vô lý cho vài nụ hôn của chúng ta. Tôi đã nghĩ rằng ngài, và tất cả đàn ông, đã phải biết rõ hơn thế.”

“Ta có kinh nghiệm,” chàng đồng ý cộc lốc. “Ta đủ kinh nghiệm để biết rằng nàng đáp lại ta khi ta hôn nàng, và nàng sợ hãi với những gì ta làm nàng cảm thấy. Nếu Sevarin có thể khiến nàng cảm thấy như ta đã làm, nàng sẽ không có gì phải sợ ta. Nhưng hắn ta không thể, và quái quỷ là nàng biết rõ điều đó.”

“Trước tiên,” Whitney cãi lại, hít một hơi thở dài đứt ngoãng trong khi cố gắng trấn tĩnh lại, “Paul Sevarin là một quý ông, và ngài thì không phải! Và, là một quý ông, anh ấy không bao giờ mơ đến việc hôn tôi như cách của ngài. Anh ấy-”

Miệng Clayton co rúm lại trong vẻ thích thú mỉa mai. “Thực sự là anh ta không làm được? Rõ ràng, ta đã đặt lòng tin ở Sevarin nhiều hơn là anh ta xứng đáng.”

Lòng bàn tay Whitney ngứa ngáy muốn tát bay nụ cười mỉa mai tự mãn khỏi mặt anh ta. Tại sao phải bận tâm tranh cãi với anh ta, nàng cáu kỉnh nói với mình, khi anh ta chỉ bẻ cong lời nói của nàng cho đến khi chúng phù hợp với anh ta! Tất nhiên nàng đã đáp lại những đam mê ban sơ bị ngăn cấm mà Clayton đã thành thạo khuấy động trong nàng. Người phụ nữ đàng hoàng trưởng thành nào lại không có giây phút bị cuốn theo những cảm giác mới lạ của những cái vuốt ve trần tục của anh ta?

Những người phụ nữ đàng hoàng trưởng thành! Tại sao, nửa số phụ nữ khôn ngoan ở Châu Âu rõ ràng đều trở thành nạn nhân trước kỹ năng yêu đương của anh ta! So sánh với họ, nàng chỉ là một đứa bé còn phải bế trên tay!

“Sao?” Clayton cười khoái trá một cách đáng bực. “Không tranh luận?”

Nếu nàng có một con dao vào lúc đó, Whitney sẽ đâm nó vào ngực anh ta. Thay vào đó nàng chọn cách duy nhất có sẵn cho nàng trả đũa. Nhìn vào anh ta chỉ vừa đủ độ khinh khi chế giễu, nàng nói, “Nếu tôi đáp lại ngài, chỉ có một cách đơn giản giải thích cho nó, nhưng ngài sẽ không thích nó. Sự thật là, tôi thấy những cái đụng chạm thân mật của ngài không những xấu xa mà còn buồn chán! Cách duy nhất tôi có thể chịu đựng được chúng là giả vờ ngài là Paul và - đừng!” nàng thét lên vì sợ hãi và đau đớn khi bàn tay anh ta siết chặt cánh tay của nàng với sự trừng phạt.

Với một cái giật thô bạo, anh ta xô nàng vào ngực mình. Đầu Whitney hất ra sau do tác động đó, và nàng nhìn thấy đôi mắt anh ta long lên nhìn xuống nàng như những mảnh băng vỡ. Cổ họng nàng sít chặt lại, nghẹn lại với lời xin lỗi hoảng hốt. “Tôi - tôi thực sự không có ý như vậy! Tôi-”

Miệng chàng kiên quyết cúi xuống, nghiêng qua nghiêng lại trên môi nàng cho đến khi chúng hé ra từ sức ép thô bạo đó. Khi nàng cố dứt miệng ra, tay chàng giữ phía sau đầu nàng, giữ nàng áp vào sức tấn công mạnh mẽ của miệng chàng. Nước mắt đau đớn trào lên trong mắt nàng, nhưng nụ hôn trừng phạt không ngừng vẫn tiếp tục.

“Nói dối với ai nàng muốn,” chàng gầm lên gay gắt trên miệng chàng. “Nhưng đừng bao giờ nói dối ta lần nữa! Nàng hiểu không?” Tay chàng siết mạnh lại, nhấn mạnh thêm lời cảnh báo và cắt đứt hơi thở của nàng cùng một lúc.

Whitney vặn vẹo điên cuồng để cố gắng hít đủ không khí vào buồng phổi để nói tiếng vâng với anh ta! Xương sườn nàng có cảm giác như đang bị gãy; anh ta đang bóp nghẹt nàng và ngày càng giận dữ trước sự im lặng bất lực khuất phục của nàng. Nàng ép tay mình trượt lên ngực anh ta, cố gắng vô ích để dấn thêm chút khoảng cách giữa họ, cho đến khi những ngón tay của nàng rốt cuộc chạm vào đôi môi đang cuồng nhiệt khóa vào môi nàng.

Nàng không nhận ra rằng sự ngọt ngào không chủ tâm khi tay nàng chạm vào mặt anh ta khiến anh ta đột ngột thả nàng ra. Tất cả nàng biết là nàng đã có thể hít những hơi thở lớn vào buồng phổi đau nhức của nàng.

“Ta nghiêng mình trước đánh giá tốt hơn của nàng,” chàng kéo dài giọng với khinh miệt lạnh lùng. “Rằng đó là ‘xấu xa’ và ‘buồn chán’. Thực ra, ta khó có thể quyết định ai trong số chúng ta thấy nó đáng ghê tởm hơn.”

Thật vô lý, Whitney thấy đau nhói. Xương sống nàng cứng lại, và nàng tiếp nhận ánh mắt lạnh lùng của anh ta với vẻ thách thức tự hào nhiều hết mức mà nàng có thể gom góp được. “Tôi không cho là ngài thấy nó khó chịu và ghê tớm đủ để nghĩ đến chuyện thả tôi đi?”

Cái mà Clayton cảm nhận không phải là ghê tởm mà là giận dữ! Lời tuyên bố của nàng rằng khi chàng hôn nàng, nàng đã tưởng tượng chàng là Sevarin, đã khiến Clayton tức điên lên đến mức chàng thực sự nghĩ đến việc kéo nàng vào mái đình và chiếm đoạt nàng ngay ở đó. Kể từ ngày nàng trở lại Anh, chàng đã luôn chịu đựng sự chống đối của nàng và bỏ qua tính nóng nảy của nàng. Trên sàn nhà của mái đình, nàng sẽ học được là dại dột như thế nào khi đẩy chàng đi quá xa. Thật không may, nàng cũng sẽ học được cách căm ghét chàng với cường độ mà có thể tồn tại trong nhiều năm.

Với vẻ xấc xược công khai, Clayton chăm chú nhìn vóc dáng khiêu gợi và thanh mảnh của nàng, khuôn mặt cổ điển với làn da không tỳ vết như hoa trà, màu sắc trên gò má nàng hồng lên vì nàng biết chàng đang nhìn nàng. Ánh mặt trời tỏa sáng trên mái tóc nâu sẫm làm nó sáng lên ánh đỏ-vàng. Nàng trông đẹp đến không thể tin được trong chiếc váy hồng đậm, bãi cỏ xanh mướt trải rộng phía sau lưng nàng tạo thành một khung ảnh cho một bông hồng tuyệt đẹp đơn nhất nở trong một khu vườn xanh ngắt. Nhưng lần đầu tiên, vẻ đẹp sinh động của nàng khiến chàng bực mình, thay vì hài lòng, đặc biệt vì bây giờ nàng đang săm soi móng tay mình một cách vô tình như thể chàng không tồn tại.

Cô Stone, chàng lạnh lùng quyết định, đang cần đến chết một bài học. Chàng xem xét yêu cầu hằn học của nàng là liệu chàng có thấy nụ hôn vừa rồi ghê tởm đủ để thả nàng về nhà, và ý tưởng định hình. Được thôi chàng sẽ để nàng về nhà, nhưng trước khi chàng làm như vậy, chàng sẽ dạy nàng rằng niềm đam mê của chàng là một món quà để chia sẻ và hưởng thụ - một món quà mà chàng có thể cho đi hoặc lấy lại, khi nào và nếu chàng muốn. Trước tiên chàng sẽ khiến nàng hôn chàng, và sau đó, khi chàng đã khiêu gợi ham muốn của nàng lên đầy, chàng đơn giản là gỡ ra khỏi vòng tay nàng và bước đi.

Như là chưa có sự ngắt quãng của những phút vừa qua kể từ khi nàng quăng câu hỏi đó vào chàng, Clayton trả lời nó. “Tất nhiên, nàng đã sai. Với động lực đúng đắn, ta sẽ để nàng đi.”

Whitney ngẩng phắt đầu lên, trái tim nàng nhảy lên vì phấn khích, mặc dù lý trí tỉnh táo cảnh báo nàng rằng anh ta rất cao tay, quá tự tin để từ bỏ ý nghĩ kết hôn với nàng và buông tha nàng. “Kiểu động cơ nào đang có trong đầu ngài?” nàng thận trọng hỏi.

“Ta muốn một nụ hôn từ nàng. Một nụ hôn tạm biệt để xua tan sự lạnh lẽo của cuộc chia tay của chúng ta. Và nếu nó đủ tốt, ta sẽ để nàng đi. Chỉ đơn giản như thế.”

“Tất nhiên tôi không tin ngài. Vì sao đột nhiên ngài quyết định để tôi đi?”

“Hãy nói rằng vài phút... không vui vẻ... vừa rồi đã thuyết phục ta sự đúng đắn của ý tưởng đó. Mặt khác,” - chàng lạnh nhạt nhún vai - “sự rộng lượng của ta không phải không có một cái giá.”

Một cái giá? Whitney vui sướng nghĩ. Tại sao, nó chẳng đáng giá chút nào! Để được tự do khỏi cuộc đính hôn này nàng vui lòng hôn cả ngựa của anh ta! “Tôi sẽ hôn tạm biệt ngài, không gì hơn?” nàng nói, quan sát chàng rất, rất gần trong khi nàng nhắc lại điều khoản mặc cả. “Và ngài hứa là để đổi lại, ngài sẽ để tôi đi?”

Chàng cộc lốc gật đầu. “Phải. Thực tế là ta thậm chí sẽ không đi cùng nàng về nhà. Ta sẽ bảo người đánh xe đưa nàng về.” Mất kiên nhẫn, chàng thêm vào, “Ừm, chúng ta có thỏa thuận hay không?”

“Có!” Whitney nói nhanh để chàng không thay đổi ý nghĩ.

Họ đứng gần như trong tầm tay với, nhưng thay vì với lấy nàng, như Whitney mong đợi, chàng tựa vai vào bức tường mái đình, khoanh tay trước ngực và nói, “Như nàng có thể thấy, ta hoàn toàn dưới sự định đoạt của nàng.”

Whitney chớp mắt nhìn anh ta. “Ý ngài là gì?”

“Ý ta là động thái tiếp theo sẽ là của nàng?”

“Của tôi?” nàng há hốc miệng. Chúa lòng lành! Có phải anh ta định bắt nàng phải khởi đầu? Nàng nhìn chằm chằm với vẻ không chắc chắn vào khuôn mặt ngạo mạn và đôi mắt xám châm biếm. Đó chính xác là những gì anh ta muốn nàng làm. Và thật giống anh ta khi thực hiện đòn trả thù nhỏ mọn cuối cùng này! Những cơn gió làm rối mái tóc nâu sẫm của khi anh ta bình thản ngước lên nhìn tán cây trên đầu, sau đó trầm mặc thưởng ngoạn bầu trời trong xanh. Lười biếng tựa vào mái đình với hai cánh tay khoanh trước ngực, anh ta trông ngạo mạn không thể chịu đựng được đến nỗi nàng tuyệt đối mong muốn đá cho anh ta một phát vào cẳng chân, và tên ác ma sẽ bay đi cùng với cuộc mặc cả của hắn!

Không hề cảnh báo, anh ta đứng thẳng dậy như là anh ta đã mệt mỏi vì chờ đợi và chuẩn bị tuyên bố xóa bỏ cuộc mặc cả.

“Đợi đã!” Whitney nóng giận dậm chân. “Tôi - tôi-” nàng nhìn anh ta chằm chằm trong sự kinh ngạc tức tối, cảm giác ngượng ngập không nói lên lời. “Chỉ là tôi-”

“ - không biết bắt đầu như thế nào?” anh ta hoàn chỉnh đầy chế giễu. “Cho phép ta gợi ý rằng nàng tiến lên một bước gần hơn.”

Chìm trong sự xấu hổ phẫn uất, Whitney tuân theo.

“Rất tốt,” chàng nhạo báng. “Giờ nếu nàng đặt môi lên môi ta, nàng có thể làm cho xong chuyện này.”

Whitney bật ra một hơi thở dài gấp gáp xấu hổ, quắc mắt lên rồi túm lấy ve áo khoác của anh ta, nàng nâng người lên đủ cao để chạm vào miệng anh ta và đặt một nụ hôn thoáng qua trên môi anh ta. Sau đó nàng lùi lại, trong tư thế sẵn sàng nhảy lên để ăn mừng tự do.

“Nếu đó là cách nàng hôn Sevarin, ta có thể hiểu tại sao nàng mất từng đó thời gian để khiến anh ta nghĩ đến chuyện cầu hôn,” chàng nhận xét với vẻ châm biếm uể oải. “Nếu nụ hôn vội trong sáng đó là nỗ lực tốt nhất của nàng, ta e rằng cuộc mặc cả của chúng ta đành hủy bỏ.”

“Được rồi!” Whitney phẫn nộ thốt lên, hai tay rơi xuống cạnh hông và dành cho anh ta một cái nhìn giết người. “Tôi không thể làm gì khi ngài đứng đó mà không cử động đến ngay cả một tí sức lực để hợp tác.”

“Có lẽ nàng đúng. Mặt khác, nàng được mong đợi là truyền cảm hứng để ta hợp tác.”

“Ồ im đi!” Nàng chiếu vào anh ta với ánh mắt cháy rực. “Ngài cứ làm phần của ngài. Tôi làm phần của tôi.”

“Ta sẽ không làm gì hơn là tuân theo chỉ dẫn của nàng,” chàng cảnh báo nàng một cách lạnh lùng. “Và ta không có ý định cố gắng dạy nàng những gì nàng đã học. Ta có nhiều việc tốt hơn để làm với thời gian của mình hơn là làm thầy dạy cho một nữ sinh ngây thơ buồn chán.”

Whitney cảm thấy như là anh ta tát vào mặt nàng. Với một nỗ lực, nàng nuốt lại một lời trả miếng, và buộc mình tìm cách để ‘truyền cảm hứng’ cho người đàn ông lạnh lùng lạnh nhạt này tham gia. Và khi nàng làm được, nàng sẽ không ngại vứt những lời chế nhạo về ‘dạy dỗ một nữ sinh’ và ‘nụ hôn ngây thơ’ vào mặt anh ta! Nghiêng nghiêng đầu, nàng cố gắng tưởng tượng mình như một cô nàng quyết rũ táo bạo, phong lưu, thành thạo trong nghệ thuật tình ái và quyến rũ như anh ta! Rất từ từ, nàng ngước đôi mắt màu xanh-ngọc chan chứa hứa hẹn và ấm áp đến nỗi khi chúng gặp mắt của Clayton nàng chứng kiến vẻ cứng rắn xa cách của anh ta rạn nứt trong chốc lát.

Bạo dạn hơn bởi thành công ban đầu của mình, Whitney trượt hai bàn tay trong áo khoác, lướt dọc trên áo sơ mi lụa của anh ta. Bên dưới những ngón tay nàng, nàng cảm thấy ngực anh ta nhảy lên phản ứng, sau đó căng lên và cứng lại. Anh ta đang cố gắng kháng cự nàng! Bản năng nguyên thủy của phụ nữ nói với nàng rằng nếu anh ta phải cố gắng kháng cự nàng, nàng phải đã đánh đúng điểm trọng yếu, và nhận thức đó mang đến một nụ cười nửa miệng quyến rũ với vẻ am hiểu trên miệng nàng khi tay nàng lướt qua vai và lên phía sau cổ anh ta. Giữ mắt nàng khóa vào mắt anh ta, nàng luồn ngón tay vào những sợi tóc mềm mại ở gáy anh ta, cương quyết kéo mặt anh ta vào gần mặt nàng hơn. Âu yếm, nàng chạm môi vào miệng anh ta... cái miệng đang mỉm cười của anh ta! Quái quỷ, anh ta đang cười nhăn nhở! Và mặc dù cánh tay nàng đang khóa quanh cổ anh ta, cánh tay anh ta vẫn ở nguyên hai bên sườn.

“Một sự tiến bộ đáng kể,” chàng thản nhiên chúc mừng nàng, “nhưng khó mà-”

Lòng kiêu hãnh bị xúc phạm khiến Whitney im lặng lời phản đối cuối cùng với đôi môi hé mở của nàng. Nàng mù quáng khuất phục anh ta, và nấn ná không ngừng, cố gắng buộc anh ta phải phản ứng. Hơi thở ấm áp của anh ta hòa lẫn với hơi thở của nàng, miệng anh ta tuân theo chỉ dẫn của nàng, nhưng giây phút nàng bắt đầu lùi lại, anh ta làm tương tự. Từ từ, nỗi sợ của nàng vì rút lui quá sớm đã bị vượt qua bởi nỗi sợ lớn hơn là tiếp tục quá lâu. Trái tim nàng đập náo loạn, và cơ thể nàng xáo động theo cách báo động nhất. Thả hai tay, nàng lùi lại, và lần đầu tiên nàng nhận ra rằng cánh tay của Clayton chưa từng vòng quanh nàng. Anh ta không hề bị tác động chút xíu nào bởi nụ hôn này. “Tôi ghét ngài như vậy,” nàng thì thầm, quá bẽ bàng để nhìn vào mặt anh ta, khuôn mặt mà nàng chắc chắn rằng sẽ biểu hiện rõ ràng vẻ buồn cười mỉa mai.

Clayton không thấy buồn cười, chàng thấy giận dữ. Lần đầu tiên trong cuộc đời trưởng thành của chàng, chàng không thể kiểm soát được phản ứng của cơ thể mình. Nụ hôn ngây thơ và cái đụng chạm nhẹ nhàng của nàng đã ngay lập tức tạo ra một làn sóng nhục dục trào lên trong chàng, gần như cuốn đi sự kiềm chế của chàng. Và trong khi chàng vẫn còn phải vật lộn để kiểm soát mình, nàng đang tuyên bố rằng nàng ghét chàng.

Quai hàm chàng siết lại và chàng nâng cằm nàng lên. “Tốt hơn rất nhiều,” chàng êm ái nói. “Lần này sẽ là tạm biệt.”

Tạm biệt? Whitney nghĩ, ngay tức khắc quên rằng nàng đang ghét anh ta. Họ đang nói lời tạm biệt. Lần này sẽ là lần cuối cùng họ còn nhìn thấy nhau.

Whitney nhìn lên khuôn mặt nam tính đẹp trai táo bạo của anh ta với một cảm giác luyến tiếc ngày càng sâu nặng thành nỗi buồn. Anh ta có một khuôn mặt thật hấp dẫn. Một khuôn mặt có thể gần giống như là trẻ con khi đường quai hàm cương nghị và cái miệng đẹp như tạc của anh ta biến đổi thành một nụ cười lười biếng có sức tàn phá. Nàng thích bầu không khí quyền uy bình thản luôn bao quanh anh ta, giọng nói trầm ấm vang xa và những sải chân dài quyết đoán. Nàng ngưỡng mộ khả năng dường như luôn luôn thoải mái và thả lỏng của anh ta. Anh ta là, nàng nghĩ với một tiếng thở dài nuối tiếc âm thầm, tất cả những gì một người đàn ông cần có.

Miệng anh ta chậm rãi di chuyển đến gần nàng. “Chúng ta sẽ tiếp tục từ nơi nàng bỏ dở nhé?” chàng dịu dàng gợi ý.

Hít một hơi thở dài khó nhọc, Whiney nâng đôi môi run rẩy của nàng lên về phía anh ta: một inch. Sau đó nửa inch. Lý trí nàng gào thét cảnh báo khi cảm xúc của nàng quay cuồng náo loạn và đột nhiên một cơn sóng ham muốn bất ngờ siết lấy nàng.

Miệng chàng cúi xuống mạnh mẽ, làm câm nín sự phản ứng của Whitney với sự đòi hỏi cương quyết gây ra một con choáng váng rung chuyển cả người nàng, bùng nổ dọc những sợi dây thần kinh cho đến khi nàng níu chặt lấy chàng, cánh tay nồng nhiệt cuốn quanh cổ chàng.

“Ta có đang làm nàng buồn chán không?” chàng chế giễu, hôn nàng mạnh mẽ hơn và thong thả hơn trước đó. Lưỡi chàng đẩy vào miệng nàng một cách khiêu gợi. “Nàng miêu tả điều này là xấu xa sao?”

Cơn giận dữ bùng lên trong ngực Whitney, bao phủ nàng trong màn sương giận dữ mù quáng. Anh ta đang quất vào nàng bằng những lời nói của chính nàng, lạnh lùng và cố ý sỉ nhục nàng. Nàng cắm móng tay vào cổ tay anh ta, cố gắng một cách vô ích gỡ tay anh ta ra khỏi đầu nàng.

Nụ hôn của anh ta sâu hơn, chiếm hữu nàng, mang đến những cuộn sóng ham muốn ngọt ngào lan xuống xương sống nàng.

“Nàng có tưởng tượng ta là Sevarin không?” Chàng nói gay gắt. “Có không?”

Sửng sốt, Whitney để bàn tay nàng trượt khỏi cổ tay anh ta. Nàng thực sự đã làm tổn thương anh ta với những gì nàng nói. Theo cách nào đó Clayton dường như luôn có vẻ hoàn toàn không thể bị tổn thương, thật tự tin, khiến nàng chưa bao giờ mơ rằng bất kể những gì nàng nói hoặc làm có thể gây tổn thương cho anh ta. Những rõ ràng là nàng đã làm điều đó.

“Nói với ta nàng ghét sự đụng chạm của ta đến thế nào,” chàng giận dữ ra lệnh. Kéo miệng ra khỏi miệng nàng, chàng nhìn chằm chằm xuống nàng với đôi mắt xám gay gắt của chàng. “Nàng ghê tởm cái đụng chạm của ta,” chàng rít lên. “Nói lúc này, hoặc đừng bao giờ, đừng bao giờ nói với ta lần nữa.”

Ngực Whitney siết chặt quanh một chỗ sưng nhức nhối vì sự ân hận sâu sắc và một tình cảm mong manh. Nàng nuốt nghẹn đau đớn, nước mắt dâng đầy lên mắt nàng. “Tôi - tôi không thể.”

“Nàng không thể nói với ta nàng căm ghét cái đụng chạm của ta?” chàng chế nhạo với một giọng êm ái nhưng đáng sợ. “Tại sao lại không thể?’

“B-bởi vì,”nàng thì thầm, cố gắng nở một nụ cười run rẩy, “Ngài cảnh báo với tôi không đầy 5 phút trước đó là không bao giờ nói dối với ngài một lần nữa.” Whitney quan sát nét mặt của anh ta cứng lại thành một mặt nạ châm biếm đầy hoài nghi và, trước khi anh ta có thể nói điều gì làm tổn thương cả hai người họ, nàng nhón người lên để làm câm nín lời đáp trả của anh ta với đôi môi nàng.

Chửi thề thô lỗ, chàng vừa túm lấy tay nàng và bắt đầu kéo chúng ra khỏi cổ chàng. “Clayton, đừng!” nàng thốt lên nghẹn ngào, khóa chặt những ngón tay đằng sau gáy chàng. “Ôi làm ơn, đừng!” Nước mắt rơi xuống hai má nàng khi nàng lờ đi cái nắm đau đớn trên cánh tay nàng và hôn người đàn ông đang giận dữ và không chịu khuất phục này, người đàn ông mạnh mẽ, sôi nổi đã chịu đựng thái độ thù hằn và bốc đồng của nàng với lòng kiên nhẫn và tính hài hước... cho đến bây giờ, khi nàng đã làm chàng tổn thương.

Bàn tay chàng đi xuống eo nàng để xô nàng ra, nhưng Whitney ép vào gần hơn. E thẹn, nàng chạm lưỡi vào môi chàng, hy vọng rằng chàng sẽ thích nếu nàng hôn chàng theo cách đó. Chàng trở nên bất động. Mọi cơ bắp trên cơ thể chàng căng cứng bên cạnh nàng. Lưỡi nàng trượt giữ đôi môi hầu như không hé mở của chàng, chạm vào lưỡi chàng rồi rụt lại với sự lúng túng - và sau đó quay lại với một cái chạm ngọt ngào bị ngăn cấm. Và thế giới của nàng bùng nổ với những phản ứng mạnh mẽ của chàng. Cánh tay chàng vòng quanh nàng, ép chặt nàng vào chàng khi miệng chàng mở trên miệng nàng, dữ dội nghiêng qua nghiêng lại. Lưỡi chàng táo bạo đâm vào miệng nàng, dò tìm, dường như để xác định sự chào đón ở đó.

Bàng hoàng bởi đam mê và ham muốn, Whitney say sưa trong cảm giác kích động hoang sơ khi miệng chàng chuyển động với sự cấp bách đói khát trên miệng nàng. Nàng hôn lại chàng trong khi bàn tay chàng chuyển động đầy sở hữu dọc lưng nàng và xuống xương sống nàng, sau đó thấp hơn nữa để ôm lấy hông nàng, áp chặt nàng vào đôi chân rắn chắc và đùi của chàng, ép hai cơ thể của họ trở thành một.

Sau một thời gian vô tận, chàng nâng miệng rời khỏi miệng nàng và ôm mặt nàng giữa hai bàn tay, ngón tay cái của chàng dịu dàng vuốt ve gò má ửng hồng của nàng. “Cô nàng bé nhỏ ngốc nghếch xinh đẹp đáng giận,” chàng thì thầm vẻ khó nhọc, và sau đó chầm chầm vùi môi vào môi nàng lần nữa, làm sâu thêm nụ hôn cho đến khi những ngọn lửa bùng lên xuyên qua những mạnh máu của Whitney và nàng căng lên để được gần chàng hơn. Bàn tay chàng ôm và vuốt ve ngực nàng, in dấu lên chúng với những cái đụng chạm của chàng sau đó trượt xuống, áp hông nàng vào cặp đùi cứng rắn của chàng.

Không hề báo trước, nụ hôn chấm dứt. Chàng dứt miệng khỏi nàng và hôn lên mắt và trán nàng, sau đó tựa cằm vào trán nàng. Whitney đụng đậy và cánh tay chàng siết chặt quanh nàng. “Đừng chuyển động, bé con,” chàng thì thầm. “Ở gần ta thêm một lúc nữa.” Những chiếc lá xào xạc trong gió và những chú chim bay dập dờn trên đầu, trong khi sự cô đơn và tuyệt vọng bắt đầu xâm nhập vào niềm vui giây phút đó. Khao khát được cảm nhận môi chàng bao phủ môi nàng một lần nữa, để chàng xua tan cảm giác buồn bã nhức nhối đang lan tỏa khắp nàng, Whitney nghiêng đầu ra sau, ánh mắt nàng nấn ná trên đôi môi như tạc đầy vẻ quyết đoán của chàng.

Tự động, Clayton nghiêng đầu xuống để chấp nhận lời mời gọi e thẹn của nàng, nhưng một giây trước khi miệng chàng chạm vào miệng nàng, chàng kiểm tra lại mình. “Không,” chàng nói với một tiếng cười khàn khàn.

Sửng sốt bởi sự từ chối của chàng khi rõ ràng là chàng muốn hôn nàng, Whitney nhìn vào chàng, đôi mắt to dò hỏi của nàng mờ đi với vẻ bối rối tổn thương.

“Nếu nàng tiếp tục nhìn ta như thế,” chàng khàn giọng trêu nàng, “nàng sẽ thấy mình được hôn một cách cuồng nhiệt một lần nữa. Và nếu điều đó xảy ra, sẽ chỉ có một cơ hội tuyệt vời là ta không thể giữ được lời hứa của mình.”

“Tại sao,” Whitney thì thầm, vẫn khao khát nụ hôn của chàng mà không hề xấu hổ.

“Tại sao?” chàng nhắc lại, miệng chàng lơ lửng thật gần nàng khiến hơi thở của họ trộn lẫn vào nhau. “Ta sẽ vui mừng được cho nàng thấy tại sao...” chàng mời gọi với một tiếng thì thầm đầy nhục cảm.

Lý trí cuối cùng cũng quay trở lại, làm nguội cảm xúc và khôi phục ý thức của nàng. Nàng lắc đầu. “Không, vì nó chỉ khiến cuộc chia tay của chúng ta trở nên khó khăn hơn.” Với một nụ cười yếu ớt, nàng lùi lại và cách xa chàng. “Tạm biệt, đức ngài,” nàng thì thầm, nghiêm trang đưa tay về phía chàng. Trái tim nàng nhảy lên khi chàng nắm lấy nó và quay ngược lòng bàn tay lên.

“Thật trang trọng?” chàng cười toe toét, cọ ngón tay cái qua lòng bàn tay nàng, sau đó táo bạo nâng nó lên và chạm lưỡi vào trung tâm nhạy cảm của nó.

Whitney giật tay ra, giấu bàn tay ngứa râm ran của nàng an toàn sau lưng. Trong một khoảng dài, nàng chỉ đơn giản nhìn chàng đăm đăm, ghi nhớ khuôn mặt chàng một cách vô thức, sau đó nàng nói, “Tôi xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi vì đã gây quá nhiều phiền phức cho ngài.”

Đôi mắt Clayton lấp lánh vẻ tinh quái. “Ta hy vọng nàng thấy tự do để làm phiền ta như thế bất cứ khi nào nàng thích.”

“Ngài hiểu rằng đó không phải ý của tôi.” Có những điều nàng muốn nói với chàng, những điều tốt đẹp, và những điều nàng muốn giải thích, nhưng làm sao nàng có thể nghiêm túc khi chàng đang xem cuộc chia tay của họ nhẹ nhàng như vậy? Có lẽ chàng không muốn có lời giải thích, không xin lỗi; có lẽ đây là cách tốt nhất để nói lời tạm biệt. Mặc dù thế giọng nàng vẫn run run khi nàng nói, “Tôi sẽ nhớ ngài, thực đấy.” Trước khi nàng vỡ vụn trước mặt chàng, điều mà nàng có thể nếu chàng tiếp tục nhìn nàng với vẻ thông cảm dịu dàng đó, nàng nhấc váy và bước đi, định để chàng lại chỗ mái đình đó. Đi được hai bước, nàng quay lại và ngập ngừng nói qua vai. “Về cha tôi-”

Vì sao nàng vẫn cảm thấy tội lỗi và có trách nhiệm đối với đấng sinh thành nhẫn tâm của mình vẫn là một bí ẩn, nhưng nàng thực cảm thấy như vậy. “Tôi hy vọng ngài sẽ không gây khó khăn cho ông ấy. Chỉ cần ngài kiên nhẫn, tôi chắc chắn ông ấy dần dần có thể hoàn tiền lại cho ngài.”

Đôi lông mày sẫm màu của Clayton khẽ nhíu lại. “Tính đến chuyện ông ấy trao cho ta người con gái của mình, ta cho rằng mình đã được hoàn trả đầy đủ.”

Cảm giác một thảm họa sắp xảy đến dường như kêu lách tách trong không khí. “Nhưng tất cả điều đó giờ đã thay đổi khi ngài đồng ý để tôi đi.”

Clayton thu ngắn khoảng cách giữa họ, nắm lấy vai nàng rồi quay nàng lại đối mặt với chàng. “Nàng đang nói về thứ quái quỷ gì thế?”

“Ngài đồng ý để tôi đi và-”

“Ta đồng ý để nàng về nhà,” chàng chỉ ra rõ ràng.

“Không!” Whitney khóc lên và lắc đầu. “Ngài đồng ý để tôi đi - từ bỏ ý định kết hôn với tôi.”

“Nàng không thể tin vào điều đó,” Clayton nói ngắn gọn. “Ta không có ý gì như vậy.”

Một sức nặng đè lên ngực Whitney. Nàng nên biết rằng anh ta sẽ không từ bỏ. Nàng nhìn anh ta chằm chằm trong tuyệt vọng... trong khi một cảm giác lạ lẫm như là nhẹ nhõm rộn lên trong nàng. Tuy nhiên không có cơ hội để nàng kiểm tra lại cảm giác lạ lùng này, vì cánh tay anh ta đã vòng quanh nàng để kéo nàng lại gần hơn.

“Chưa bao giờ, ngay cả trong những giây phút yếu lòng nhất của ta, ta lại nghĩ đến chuyện để nàng ra đi, Whitney. Và nếu ta đã có nghĩ đến,” chàng thêm nào, thẳng thừng nhắc nàng nhớ đến những phản ứng đam mê đối với chàng vài phút trước, “nàng có nghĩ rằng sau những gì vừa trải qua giữa chúng ta, ta sẽ cân nhắc nó lần nữa?” Clayton nâng cằm nàng lên, buộc ánh mắt chống đối của nàng gặp ánh mắt cương quyết của chàng. “Nàng yêu cầu ta thời gian, và ta dành nó cho nàng. Dùng nó để đối diện với cuộc hôn nhân chắc chắn xảy ra của chúng ta, bởi vì ta đảm bảo với nàng rằng cuộc hôn nhân đó sẽ diễn ra. Nếu nàng muốn thuyết phục mình rằng ta lừa dối nàng vài phút trước, vậy thì cứ như thế, nhưng ta sẽ không giữ lời hứa mà ta không hứa.”

Lời nói chắc chắn thẳng băng của anh ta rằng nàng không có lựa chọn nào khác ngoại trừ việc kết hôn với anh ta, dâng hiến cơ thể và cuộc đời nàng cho anh ta, vượt qua những gì mà Whitney có thể chịu được ngay lúc này. “Vậy hãy giữ lời hứa mà ngài đã hứa. Để tôi về nhà.” Giằng ra khỏi anh ta, nàng loạng choạng bước về phía lối đi, những cảm xúc của nàng náo loạn.

Clayton bắt kịp nàng, quăng mệnh lệnh cho người đầy tớ, và giúp nàng vào trong cỗ xe. Whitney nhìn xuống chàng, giọng nàng bình tĩnh với vẻ chết người. “Đã bao giờ ý nghĩ về việc ngài không thể bắt tôi kết hôn nảy ra với ngài chưa? Ngài có thể kéo lê tôi đến bệ thờ, nhưng tất cả những gì tôi phải làm là không tuyên thệ. Chỉ đơn giản như vậy.”

Lông mày chàng nhướng lên. “Nếu đó là những suy nghĩ nàng đã tiêu khiển trong suốt thời gian nàng đòi hỏi ở ta, vậy không có lợi ích gì để đợi lâu hơn, đúng không?” Chàng liếc nhìn qua vai giống như đang tìm kiếm ai đó, sau đó quay đi để quay trở lại nhà.

“Ngài đang đi đâu?” Whitney gay gắt hỏi, báo động bởi sự mạnh mẽ đột nhiên đầy mục đích trong những chuyển động và vẻ cương quyết biểu hiện trên quai hàm của chàng.

“Ta sẽ ra lệnh cho người hầu phòng chuẩn bị hành lý cho một chuyến đi dài. Sau đó, chuẩn bị một cỗ xe du hành và ngựa. Chúng ta,” chàng lạnh lùng chỉ ra khi quay lại đối mặt với nàng, “sẽ đi đến Scotland. Chúng ta sẽ bỏ trốn cùng nhau.”

“Bỏ trốn!” Whitney hét lên, nắm chặt một bên xe. “Ngài - ngài sẽ không dám! Miệng lưỡi thiên hạ sẽ không bao giờ ngừng, những lời bàn tán sẽ-”

Clayton hờ hững nhún vai. “Như nàng nên thu lượm được cho đến bây giờ, tin đồn không có ý nghĩ gì đối với ta. Vì nó quan trọng với nàng, ta gợi ý nàng xem xét những lựa chọn của mình: Một là khi chúng ta ở Scotland, nàng có thể kết hôn với ta hoặc có thể từ chối tuyên thệ. Nếu nàng từ chối tuyên thệ, chúng ta sẽ trở về mà không kết hôn sau khi cùng nhau vắng mặt trong nhiều ngày và đêm, điều đó sẽ gây ra một vụ tai tiếng khiến nàng không bao giờ có thể quên đi. Lựa chọn cuối cùng của nàng là một đám cưới phù hợp ở Luân Đôn như một nữ công tước. Giờ, nàng sẽ chọn cách nào?”

Có lựa chọn hay sao? Nàng cay đắng nghĩ. Một cuộc bỏ trốn đã đủ gây sốc, nhưng nếu nàng quay lại với anh ta từ Scotland mà chưa kết hôn, những người mẹ sẽ kéo con gái của họ sang bên kia đường khi nàng đi qua, tránh né sự ô uế của một phụ nữ đã bị hủy hoại, và Paul sẽ khinh thường nàng. “Một đám cưới!” Whitney rít lên giận dữ, rơi bịch xuống chiếc ghế nhung. Có một lựa chọn khác mở ra cho nàng, nàng nhắc mình: nàng có thể chạy trốn với Paul. Tâm trí nàng nao núng trước suy nghĩ của một vụ bỏ trốn, với tất cả sự chỉ trích và ghét bỏ kèm theo. Một lần nữa, nàng sẽ là một người bên lề của xã hội, người tiếp nhận những sự khinh bỉ công khai và những lời chỉ trích gay gắt. Nhưng ít nhất, nàng có sự bồi thường là trở thành vợ của Paul.

“Whitney,” Clayton nói trong khi nhìn nàng như thể anh ta muốn lắc nàng, “chỉ một lần trong đời nàng, quên nỗi ám ảnh với Sevarin đi, và cố gắng đối diện với những gì thực sự ở trong trái tim nàng. Nếu nàng không ngoan cố một cách chết tiệt như vậy, nàng đã làm được việc đó từ nhiều tuần trước!”

Tên đánh xe xông tới từ phía cạnh nhà, và Whitney nuốt lại lời đối đáp tức tối của mình, nhưng những lời nói của Clayton dày vò nàng trên suốt đường về nhà. Rầu rĩ nhìn chằm chằm vào tấm lưng thẳng đơ của người đánh xe, nàng vật lộn để sắp xếp những cảm xúc rối rắm của nàng, không phải vì Clayton đã buộc tội nàng từ chối không chịu đối mặt với những cảm xúc trong tim nàng, mà bởi vì nàng thực sự không hiểu được chính mình.

Làm sao nàng có thể đáp lại những cái vuốt ve của Clayton đầy phóng đãng như thế trong khi đang định và khao khát kết hôn với Paul? Tại sao vài phút trước nàng lại như vỡ vụn khi nhận ra rằng nàng đã làm Clayton tổn thương? Tại sao nàng lại cảm giác đau đớn như vậy khi nàng tin rằng nàng đang nói lời vĩnh biệt với anh ta? Đó có phải là vì tình bạn miễn cưỡng đã lớn lên giữa họ, được vun đắp bởi những lời nói đùa và chế giễu mà họ luôn thích thú?

Tình bạn? nàng cay đắng nghĩ. Clayton không phải là bạn của nàng; anh ta không quan tâm gì đến nàng. Anh ta chỉ quan tâm đến mình và những gì anh ta muốn, và vì vài lý do mù mờ nào đó mà chỉ anh ta mới biết, anh ta ngẫu nhiên lại muốn nàng. Anh ta từ chối tin rằng nàng yêu Paul bởi vì điều đó không phù hợp với anh ta để tin vào nó. Paul đã định là chồng của nàng; vị trí đó trong trái tim nàng, trong cuộc đời nàng, đã từ lâu để dành cho anh và chỉ mình anh.

Paul. Lương tâm nàng nổi dậy, hành hạ nàng vì đã không trung thành với Paul, vì những hành vi xấu xa, vô nguyên tắc của nàng trong lúc anh vắng mặt. Nàng co rúm lại ở trong lòng khi nghĩ đến cách nàng đã để cho Clayton vuốt ve và hôn nàng. Để anh ta! Nàng nghĩ với sự khinh bỉ bản thân, nàng đã hôn anh ta. Nàng đã muốn ở trong vòng tay anh ta; nàng đã run lên vì khao khát khi miệng anh ta mở ra trên miệng nàng.

Dường như đối với Whitney, khi nàng nằm trên giường đêm đó và nhìn chằm chằm vào đỉnh màn phía trên, nàng chưa bao giờ khốn khổ như thế này. Dằn vặt với cảm giác tội lỗi, nàng nghĩ đến những kế hoạch Paul đã bàn bạc với nàng trong những ngày anh đã cầu hôn nàng. Anh sẽ cải tạo lại phòng ngủ chủ nhân ở trái tây của căn nhà bởi vì nó gần phòng trẻ hơn. Nàng đã đỏ mặt như một cách hoa hồng khi anh đề cập đến con cái, nhưng nàng đã hớn hở lên những kế hoạch cùng anh.

Và bây giờ nàng đã phản bội anh. Nàng đã chiếm được tình yêu của anh và làm vẩn đục nó trong vòng tay của Clayton. Nàng không xứng đáng với Paul. Lạy chúa! Nàng cũng không xứng đáng với Clayton Westmoreland. Không phải vậy sao, vì ngay cả bây giờ, sau khi đã đáp lại những nụ hôn của anh ta, nàng lại lên kế hoạch lấy một người đàn ông khác?

Bình minh chiếu sáng bầu trời khi nàng đo đến một quyết định không thể hủy bỏ sau cùng. Vì Clayton không bao giờ tự nguyện từ bỏ nàng, nàng sẽ bỏ trốn với Paul ngày anh quay lại. Paul yêu nàng, và anh tin tưởng nàng; anh đang trông đợi ở nàng. Nỗi xấu hổ của một vụ bỏ trốn sẽ là sự hối lỗi cho những hành vi xấu xa dâm đãng của nàng trong lúc Paul vắng mặt. Ngày nào đó, bằng cách nào đó, nàng sẽ lại xứng đáng với tình yêu và lòng tin tưởng của anh. Nàng sẽ giành lại nó bằng cách trở thành một người vợ trung thành, ngoan ngoãn, tận tụy nhất trên trái đất.

Giờ nàng đã quyết định hành động như thế nào, nàng nên cảm thấy tốt hơn, nhưng khi nàng thức giấc vào sáng ngày hôm sau, nàng cảm thấy cực kỳ đau nhức.

Xoa xoa thái dương với cả hai tay, Whitney quăng chân xuống sàn nhà và cẩn thận đi đến giá rửa mặt nhỏ, đầu nàng ong ong với từng bước chân. Nhăn mặt vì cơn đau, nàng rót cho mình một cốc nước lạnh và rung chuông gọi Clarissa giúp nàng thay đồ.

Nhợt nhạt và xa cách, nàng thả người xuống chiếc ghế ở bàn ăn sáng, xoay xở một nụ cười yếu ớt với Dì Anne và hoàn toàn phớt lờ cha nàng. Không may, cha nàng từ chối bị phớt lờ thêm nữa. “Ừm, thưa Cô,” ông hỏi bằng một giọng kẻ cả cộc lốc, “cô và công tước đã định ngày chưa?”

Đặt dĩa xuống, Whitney tựa cằm trên hai bàn tay và công khai chọc tức ông với đôi mắt trống rỗng, mở to. “Ngày gì?”

“Đừng đối xử với ta như một tên đần! Cô biết là ta đang đề cập đến ngày đám cưới.”

“Đám cưới?” Whitney nhắc lại. “Con quên chưa nói với cha à? Sẽ không có một đám cưới nào cả.” Đưa một cái nhìn xin lỗi về phía Dì Anne, Whitney đứng lên khỏi bàn và rời phòng.

“Thật là, Martin, ông là tên ngốc nghếch nhất khi đẩy con bé theo cách đó. Ông không để con bé có lựa chọn nào khác là thách thức ông?” Với vẻ ghê tớm, Anne đẩy đĩa ra và đi theo Whitney.

Một phút sau, Martin cũng xô đĩa ra và ra lệnh chuẩn bị xe để đến thăm viếng con-rể-tương-lai.

11h, cơn đau đầu của Whitney đã dịu đi nhưng tâm trạng nàng không hề khá lên. Ngồi đối diện với Dì Anne trong phòng khâu vá, nàng bơ phờ vật lộn với khung thêu của mình. “Con ghét công việc khâu vá,” nàng bình luận không cảm xúc. “Con luôn luôn chán ghét nó. Cho dù con có thể làm tốt, con vẫn ghét nó.”

“Dì biết,” dì nàng thở dài, “nhưng nó giữ tay người ta bận rộn.” Hai người cùng ngẩng lên khi một người hầu đi vào với một lá thư và đưa cho Whitney. “Đó là từ Nicki,” Whitney nói, tươi tỉnh hẳn lên với những ký ức thân thiết với anh. Nàng sốt ruột bóc niêm phong và bắt đầu đọc những nét chữ cứng cỏi phóng khoáng của Nicki.

Nụ cười nhạt trên mặt nàng, và đầu nàng bắt đầu đập với một cường độ mới. Ngã sụp trên ghế, nàng nhìn dì nàng chằm chằm với vẻ kinh hoàng tê tái. “Ngày mai Nicki sẽ đến Luân Đôn.”

Cây kim thêu dừng khựng lại giữa mũi thêu. “Công tước sẽ không vui vẻ khi có Nicolas Duville trên ngưỡng cửa của chúng ta ở đây, gây sức ép cho đức ngài ngay bên cạnh Paul Sevarin.”

Whitney quan tâm hơn đến việc cứu nàng khỏi sự bẽ mặt khi có Nicki làm khách ở đây, việc anh biết về cuộc bỏ trốn xấu xa của nàng với Paul tuần tới là không thể tránh nổi. “Không cần phải như vậy,” nàng nói chắc chắn khi đương đầu với vấn đề này. Nàng rời phòng rồi trở lại một phút sau đó với một cây bút và một tờ giấy.

“Cháu sẽ nói gì?”

“Không quá chi tiết,” Whiteny tuyên bố, nhúng bút vào lọ mực và bắt đầu viết, “Cháu sẽ nói Nicki cứ ở Luân Đôn. Dì thích loại bệnh lây lan nào hơn? Bệnh sốt rét? Bệnh dịch hạch?” Thấy rằng dì nàng không chia sẻ sự hài hước nửa-kích-động của nàng, Whitney bình tĩnh thêm vào, “Cháu sẽ nói với Nicki đơn giản là cháu có vài cuộc hẹn ở nơi khác và không thể gặp anh ấy trong chuyến đi này. Cháu suy luận từ những gì anh ấy viết là anh ấy sẽ ở Anh trong một thời gian ngắn để tham gia một số buổi tiệc xã giao của Ngài Marcus Rutherford - đó có thể là bất kỳ ai.”

Muốn có thêm một vài nhận xét hữu ích, Anne nói, “Ngài Rutherford có quan hệ với rất nhiều gia tộc danh giá nhất ở Châu Âu, bao gồm gia đình DuVille. Chú cháu thường nói ngài ấy là một trong những người khôn ngoan nhất trong chính phủ, và cũng là một trong những người quyền lực nhất.”

“Ồ, chắc chắn là ông ấy đã chọn một thời điểm bất tiện để mời Nicki đến Anh,” Whitney nhận xét khi nàng rắc những hạt cát lên lá thư và rung chuông gọi người hầu để gửi nó đi ngay lập tức.

Giờ khi nàng đã kiểm soát được vấn đề trong tay và làm vài điều để tránh khỏi thảm họa, Whitney cảm thấy tốt hơn. Nàng quay lại với công việc thêu thùa với niềm hứng thú lớn, nhưng nàng chưa bao giờ làm tốt việc đó và những mũi thêu hoàn hảo nhỏ xíu nàng dự định trong đầu thất bại trong việc hiện ra trên miếng vải. Với sự thiếu kiên nhẫn đến mức cáu kỉnh, nàng phớt lờ những đường thêu khủng khiếp nàng đang tạo ra và đơn giản thích thú với việc dùng kim đâm vào miếng vải.

Sau khi dì nàng đã đi xuống ăn trưa khá lâu, nàng tiếp tục. Mũi này dành cho số phận éo le ghê gớm, đang ngăn trở mọi con đường của nàng. Mũi này dành cho Ngài Rutherford, người chịu trách nhiệm cho việc Nicki đến Anh. Mũi này là cho người cha tàn nhẫn, vô tâm và không biết yêu thương của nàng. Mũi này là dành cho... Trong cơn nhiệt tình báo thù của mình, Whitney đâm trượt miếng vải và thét lên đau đớn khi mũi kim đâm vào ngón tay trỏ trái của nàng.

Một tiếng cười khàn khàn đi trước một giọng nói trầm ấm quen thuộc. “Nàng đang thêu miếng vải đó hay tấn công nó?”

Whitney đứng dựng lên vì ngạc nhiên khiến khung thêu của nàng trượt xuống sàn nhà. Nàng không biết Clayton đã đứng ở cửa ra vào quan sát nàng trong bao lâu. Tất cả nàng biết là chàng dường như lấp kín căn phòng với sự hiện diện quyến rũ của mình và tinh thần nàng bay vút lên khi nhìn thấy chàng. Bối rối bởi phản ứng của mình, nàng vội vã hướng sự chú ý của mình vào ngón tay nơi một giọt máu nhỏ đã xuất hiện.

“Ta cho gọi Bác sĩ Whitticomb nhé?” chàng đề nghị. Một nụ cười nở trên góc miệng đẹp của chàng khi chàng thêm nào, “Nếu nàng không muốn Whitticomb, ta có thể gọi ‘Bác sĩ Thomas’ nhưng ta hiểu rằng ông ta chuyên về những vết thương bong gân và bị gãy...”

Whitney cắn môi dưới, cố gắng hết sức để không phá lên cười. “Thực ra, Bác sĩ Thomas hiện giờ đang rất bận bịu với một bệnh nhân khác - một con ngựa cái màu nâu đỏ. Và Bác sĩ Whitticomb khá giận dữ vì bị cử đến đây vì một chuyện vặt vãnh vớ vẩn lần trước. Tôi ngờ rằng ông ấy sẽ dễ chịu về việc được triệu đến lần thứ hai.”

“Đó có phải là ‘một chuyện vặt vãnh vớ vẩn’?” Clayton hỏi tỉnh bơ.

Nét cười bay khỏi mặt Whitney và vẻ có lỗi không giải thích được tấn công nàng. “Ngài biết là như thế mà,” nàng thì thầm, liếc mắt đi chỗ khác.

Clayton quan sát khuôn mặt nhợt nhạt của nàng với một cái nhíu mày lo lắng. Mặt dù vẻ vui vẻ hiện tại của nàng, chàng có thể nói rằng nàng đang căng thẳng như một cái lò xo bị nén chặt. Chàng không quan tâm đến lời tuyên bố nổi loạn của nàng tại bữa ăn sáng nay rằng sẽ không có hôn lễ nào cả, điều đã mang cha nàng lao đến chỗ chàng trong trạng thái lo lắng bồn chồn. Martin Stone là một tên con hoang ngu ngốc đang tiếp tục cố gắng áp bức nàng, ngay cả điều đó chỉ khiến Whitney càng nhất quyết kháng cự lại chàng. Vì lý do đó, Clayton đã quyết định phải làm điều gì đó để giảm bớt căng thẳng cho nàng và đưa nàng rời khỏi sự hiện diện cau có của cha nàng trong một khoảng thời gian.

Chàng bước về phía nàng, và nàng nhìn chàng đầy lo lắng. “Ta có một đặc ân muốn yêu cầu nàng,” Clayton nói với vẻ chắc nịch điềm tĩnh. “Ta muốn nàng đi cùng ta đến một buổi khiêu vũ ở Luân Đôn. Nàng có thể mang theo bà hầu gái bé nhỏ kỳ lạ của nàng - bà cô mập mạp với mái tóc bạc luôn cau có với ta như thể bà ta nghi ngờ ta sẽ chôm đi một món đồ bạc của gia đình.”

“Clarissa,” Whitney tự động cung cấp, trong đầu đã tìm kiếm một lý do hợp lý để không phải đi cùng anh ta.

Clayton gật đầu. “Bà ta có thể đóng hai vai trò, vì vậy sẽ không thiếu một người đi kèm cho đúng đắn.” Thực ra, Quý bà Gilbert sẽ là một người đi kèm phù hợp hơn, nhưng chàng muốn Whitney cho riêng chàng trong một lúc. “Nếu chúng ta đi vào buổi sáng ngày kia, chúng ta có thể đến Luân Đôn vào chiều muộn. Điều đó sẽ cho nàng thời gian đến thăm bạn của nàng - Emily, và nghỉ ngơi trước buổi khiêu vũ.” Trước khi nàng có thể từ chối, điều mà Clayton có thể thấy là nàng đang định làm, chàng thêm vào, “Thậm chí bây giờ dì nàng đang viết một lời nhắn thông báo cho Emily Archibald cuộc viếng thăm của nàng.”

Tức tối, Whitney tự hỏi điều điên khùng gì đã khiến Dì Anne đồng ý với một điều như vậy, và sau đó nàng nhận ra rằng dì nàng không ở trong một vị thế tốt hơn nàng để từ chối Công tước của Claymore bất cứ điều gì. “Ngài không yêu cầu một đặc ân,” Whitney cáu kỉnh chữa lời chàng. “Ngài có một mệnh lệnh để ban bố.”

Clayton bỏ qua sự kém nhiệt tình của nàng đối với buổi khiêu vũ - một ý tưởng chàng đã nảy ra chỉ sau khi nói chuyện với cha nàng sáng nay. “Ta đang rất hy vọng nàng sẽ thích ý tưởng đó,” chàng nói.

Câu trả lời dịu dàng của chàng khiến Whitney cảm thấy mình thô lỗ và bất lịch sự. Thở dài, nàng chấp nhận điều không thể tránh khỏi. “Chúng ta sẽ tham dự buổi khiêu vũ của ai?”

“Của Ngài Rutherford.” Clayton đã không thực sự mong đợi bất cứ một phản ứng nào với điều đó, nhưng thậm chí nếu chàng đã vậy, không gì có thể chuẩn bị cho chàng những gì xảy ra tiếp theo. Đôi mắt Whitney mở lớn cho đến khi chúng giống như hai cái đĩa xanh lớn. “Của ai?” nàng hỏi bằng một tiếng thì thầm tắc nghẹn, và trước khi chàng có thể trả lời, nàng thốt ra một tràng cười ngặt nghẽo bất ngờ và đổ sụp vào vòng tay chàng theo đúng nghĩa đen, người run lên bần bật vì cười.

Đôi mắt nàng đẫm nước mắt vui vẻ, cuối cùng nàng dựa vào tay chàng và nói, “Ngài nhìn thấy trước mặt ngài là một phụ nữ loạn trí người đang bắt đầu nhìn những bi kịch của cuộc đời như là một trò đùa lớn nhất.” Nuốt lại một tiếng cười khúc khích, nàng nóng nảy nói, “Dì tôi biết chưa? Về chủ nhân bữa tiệc mà chúng ta tham dự?”

“Chưa, tại sao nàng hỏi thế?”

Whitney với lấy lá thư của Nicki và đưa nó cho chàng. “Sáng nay tôi vừa viết cho Nicki và nói với anh ấy đừng đến - rằng tôi có vài cuộc hẹn xa nhà.”

Clayton lướt đọc lá thư và đưa nó lại cho nàng. “Tốt,” chàng nói cụt lủn, tức tối vì nàng gọi DuVille là ‘Nicki’, trong khi nàng khăng khăng xưng hô với chàng, người mà nàng đã đính hôn, bằng những danh từ xã giao. Với sự thỏa mãn tàn nhẫn, chàng nhận ra rằng Whitney sẽ đứng bên chàng khi DuVille nhìn thấy nàng ở nhà Rutherford và cơn giận của chàng tiêu tan. Đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, chàng nói, “Ta sẽ đến đón nàng lúc 9h sáng ngày kia.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.