Whitney, My Love

Chương 25



Hai cỗ xe du hành êm ái bóng bẩy đứng đợi trước Claymore, kiến trúc ba tầng bằng đá rộng lớn là đặc trưng cơ bản của những dinh thự thuộc về Clayton. Vẻ hùng vĩ của khu đất và ngôi nhà là kết quả của việc khôi phục những kiến trúc cổ đáng lưu giữ và nhiều nét mới được bổ sung thêm bởi Clayton, cha chàng, ông chàng, và tất cả những Công tước thừa kế khác của Claymore.

Đối với những người đến thăm và khách khứa, Claymore là nơi mà họ có thể thả bộ trong sự thán phục, từ những căn phòng mái vòm bằng kính có thể nhìn thấy bầu trời bao la, cho đến những căn phòng cực kỳ tráng lệ với trần nhà mái vòm cao ba tầng, được những chiếc cột kiểu Gô tích thanh nhã chống đỡ. Nhìn lên, họ có thể chiêm ngưỡng tài năng thiên bẩm của Rubens, người đã cầu kỳ trang hoàng trần nhà với những khung cảnh xa hoa, lộng lẫy.

Tuy nhiên, đối với Clayton, ngôi nhà của chàng là nơi ký ức ám ảnh khiến chàng không thể ngủ, và khi đã ngủ, chàng không thể thoát khỏi cơn ác mộng thường xuyên về những gì đã xảy ra vào 7 đêm đau đớn vô tận trước đó. Đó là nơi chàng phải thoát ra.

Ngồi trong chiếc bàn đặt tại thư viện tường ốp gỗ sồi rộng lớn, chàng bồn chồn nghe người luật sư đang nhắc lại những chỉ thị đã đưa ra cho ông ta.

“Tôi có hiểu chính xác những chỉ thị của Ngài không, thưa Đức ngài? Ngài muốn rút lại lời cầu hôn với Cô Stone? Nhưng không yêu cầu bất cứ sự bồi hoàn nào về tiền bạc mà Ngài đã chi ra để thực hiện thoả thuận?”

“Chính xác là những gì ta đã nói,” Clayton trả lời cụt lủn. “Hôm nay ta sẽ đi Grand Oak, và sẽ trở lại sau hai tuần nữa. Chuẩn bị giấy tờ sẵn sàng để ta ký ngay sau khi trở lại.” Chỉ có vậy và chàng đứng lên, đột ngột chấm dứt cuộc gặp mặt khó chịu.

******

Nữ Công tước quả phụ của Claymore nóng ruột liếc nhìn khi người quản gia xuất hiện ở ngưỡng cửa. “Xe ngựa của Đức ngài vừa đến lối vào,” người hầu cận già cả của gia đình loan báo, sắc mặt nghiêm trang của ông ta sáng lên với sự hoan hỉ không che dấu.

Mỉm cười, nữ công tước bước tới cửa sổ của trang viên tráng lệ mà nhiều năm trước chồng bà đã để lại riêng cho bà với tư cách là căn nhà thừa kế của bà. So với sự rộng lớn của Claymore, thì Grand Oak khá nhỏ, nhưng bà vẫn luôn yêu thích ở trong căn nhà rộng rãi lộng lẫy đứng trước năm dãy nhà dành cho khách và bao quanh bởi những hàng cây và khu vườn xinh đẹp.

Bà quan sát hai cỗ xe du hành kéo nhanh đến trước bậc thềm cửa trước, sau đó quay sang bên cạnh kiểm tra lần nữa diện mạo của mình qua gương. Ở tuổi 55, Alicia, Nữ công tước quả phụ của Claymore, vẫn còn vóc dánh mảnh mai, cân đối và duyên dáng. Mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc nhưng chúng chỉ làm tăng thêm phần quý phái cho vẻ đẹp chưa phai của bà. Một nỗi lo lắng mơ hồ làm tối đi đôi mắt xám khi bà vuốt nhẹ để chỉnh lại mái tóc đã được búi tao nhã và nghĩ về lời nhắn kỳ lạ không có một chút thông tin nào của Clayton đến vào ba ngày trước đây, báo rằng chàng sẽ đến thăm bà và ở lại hai tuần. Những chuyến viếng thăm của Clayton không thường xuyên và ngắn đến mức thất vọng; dường như rất lạ vì không biết vì lý do gì chàng lại quyết định đến và ở lại trong một khoảng thời gian dài và với một tin nhắn ngắn đến vậy.

Một tiếng ồn nho nhỏ nơi hành lang báo động sự xuất hiện của Clayton, và với gương mặt tràn đầy nụ cười ấm áp, Quý bà Westmoreland quay lại để đón người con trai cả.

Clayton sải bước nhanh trên tấm thảm xanh nhạt, phớt lờ cánh tay giang rộng của bà, chàng ôm ghì lấy bà trong giây lát và đặt một nụ hôn âu yếm lên vầng trán bằng phẳng của và. “Mẹ đẹp hơn bao giờ hết,” chàng nói.

Mẹ chàng nghiêng người, âu lo nhìn kỹ những đường nét thể hiện tình trạng căng thẳng và mệt mỏi nơi mắt và miệng chàng. “Con có ốm không, con yêu? Con trông rất tệ.”

“Cám ơn, mẹ,” chàng nói cụt lủn. “Con cũng rất vui được gặp mẹ.”

“Ồ, tất nhiên, mẹ cũng rất vui được gặp con,” bà đáp lại với nụ cười buồn. “Nhưng mẹ muốn nhìn thấy con trông vui khỏe hơn, ý mẹ là vậy.” Phẩy tay vui vẻ để bỏ qua chủ đề đó, bà kéo chàng ngồi xuống bên cạnh trên một chiếc ghế sô pha, nhưng đôi mắt bà vẫn lo lắng theo dõi chăm chú khuôn mặt buồn rầu của chàng. “Stephen đang hối hả trên đường đến đây để có thể ở trọn cùng con hai tuần tới,” bà nói. “Nó đã chuẩn bị những bữa tiệc và đang đồng hành với một nhóm khá đông. Mẹ nghi ngờ là con sẽ có được một phút im lặng và bình yên, nếu đó là lý do con đến đây, mẹ e là con sẽ chịu đựng một sự ngạc nhiên khó chịu.”

“Không sao,” Clayton đáp giọng hững hờ. Đứng dậy, chàng đi qua chiếc bàn và tự rót cho mình một ly uýt ki tràn trề.

“Tên khốn đã khiến ta trở thành một người con thứ nghèo kiết xác đâu rồi?” Stephen nói to từ ngoài đại sảnh. Anh sải bước tiến vào căn phòng, nháy mắt với mẹ và nồng nhiệt bắt tay Clayton. Đùa cợt ra hiệu ám chỉ những tiếng ồn ào náo nhiệt trong đại sảnh, anh nói, “Em đã rất mệt mỏi, anh trai thân mến, khi phải giải thích về sự vắng mặt của anh với những người đẹp Luân Đôn, vì vậy em mang vài người đến đây, như anh sẽ sớm thấy.”

“Tốt thôi.” Clayton nhún vai hờ hững.

Cặp mắt xanh của Stephen nhíu lại thành một cái cau mày nhẹ, một cử chỉ suy nghĩ làm tăng thêm những nét tương đồng giữa hai anh em. Giống như Clayton, Stephen có mái tóc đen và cao. Mặc dù ở anh thiếu cái sức mạnh và uy quyền luôn toả ra bao quanh anh trai anh, nhưng Stephen lại thân thiện và dễ hiểu hơn, và như thiên hạ thường bàn luận, anh cũng sở hữu sức quyến rũ huyền thoại của nhà Westmoreland. Bất chấp những lời phàn nàn ban đầu, Stephen thực chất rất giàu có và hoàn toàn hài lòng để tước hiệu công tước - cùng với hàng trăm trách nhiệm đi kèm với nó - đặt lên đôi vai đầy năng lực của người anh trai.

Hướng thẳng đến Clayton với một sự quan sát kỹ nhưng ngắn ngủi, anh nói, “Anh trông như địa ngục, Clay.” Sau đó cười nhăn nhở với vẻ xin lỗi với mẹ anh, anh thêm vào, “Con xin mẹ thứ lỗi.”

“Ừ, đúng vậy,” bà công tước nói. “Mẹ đã nói với nó y như vậy.”

“Mẹ nói với anh ấy là anh ấy giống địa ngục?” Stephen trêu bà, đặt một nụ hôn chào hỏi muộn màng lên ngón tay đeo nhẫn của mẹ.

“Đó chắc phải là một tính cách của gia đình,” Clayton mỉa mai nhận xét, “phớt lờ những nguyên tắc cơ bản của xã hội và đổi lại là những nhận xét không kiêng dè. Chào, Stephen.”

Một lát sau đó, Clayton lấy cớ mệt mỏi do chuyến đi dài bốn giờ và cáo lui đi nghỉ. Ngay khi chàng vừa rời khỏi phòng, Quý bà Westmoreland quả quyết quay sang người con trai út của bà. “Stephen, hãy xem con có thể tìm ra điều gì làm nó phiền muộn như vậy.”

Stephen lắc đầu từ chối một cách dứt khoát. “Clay sẽ không chịu để ai tò mò những chuyện riêng của anh ấy, mẹ biết rõ cũng như con, mẹ thân yêu. Ngoài ra, anh ấy có thể chỉ là mệt mỏi, không có gì khác.”

*****

Mặc dù nói như vậy, nhưng Stephen vẫn để ý kỹ Clayton trong hai tuần tiếp theo. Những ngày này, những thành viên tham gia bữa tiệc thường cưỡi ngựa và đi săn hay dạo chơi ở các ngôi làng gần kề để thăm thú hoặc mua sắm. Nhưng hoạt động duy nhất Clayton có vẻ có hứng thú là cưỡi ngựa - ngoại trừ một điều rằng bây giờ chàng điên rồ lao qua những rào cản dường như không thể vượt qua và chạy với tốc độ liều lĩnh bạt mạng khiến ngực Stephen thót lên vì hoảng sợ thực sự.

Buổi tối tràn đầy những bữa tiệc xa hoa và những cuộc trò chuyện vui vẻ; những trò chơi như bài Uýt và bi-da; cũng như những cuộc tán tỉnh đoán trước được mà ai cũng có thể trông đợi ở nơi mà bảy cô gái trẻ, được giáo dục tốt và đáng yêu cùng với bảy quý ông đủ tư cách đã ở cùng nhau thường xuyên trong gần hai tuần.

Clayton hoàn thành vai trò chủ nhân đối với nhóm người này với vẻ thanh lịch lơ đãng thông thường, và Stephen ngồi quan sát trong sự thích thú khi những cô gái không e lệ ve vãn Clay từ bữa này sang bữa khác, làm mọi thứ trong giới hạn (và thường xuyên vượt qua) cho phép để chiếm lấy sự chú ý của chàng. Thỉnh thoảng, một nụ cười biếng nhác thoảng trên nét mặt Clayton khi chàng lắng nghe những điều cô gái đang trò chuyện với chàng nói, nhưng cái nhìn khép kín chưa bao giờ rời khỏi mắt chàng.

Ngày thứ mười hai trôi qua và những người khách đã đến lúc phải rời đi vào sáng ngày hôm sau. Họ đang tụ tập vào buổi tối hôm đó trong phòng khách và cái nhìn chăm chú của Stepheen thường xuyên lướt qua anh trai mình với mức độ và sự quan tâm ngày càng tăng.

“Tôi nghĩ anh trai anh thấy nhàm chán với chúng tôi,” Janet Cambridge nói với Stephen, hất đầu nửa đùa nửa thật về phía Clayton đang đứng một mình, vai tựa vào khung cửa sổ và chăm chú nhìn ra ngoài bóng tối.

Clayton đã nghe thấy cô ta, vì cô ta đã chủ định để chàng nghe thấy, nhưng chàng cũng không buồn trấn an cô ta một cách lịch sự rằng chàng không nhàm chán, cũng không quay lại nhìn cô ta để thể hiện sự chú ý tâng bốc mà Janet đang tìm kiếm với lời nhận xét như vậy. Nâng ly lên, chàng nuốt trôi một ngụm đầy, nhìn màn sương mờ lơ lửng đang cuộn lại và kéo đến trong đêm. Chàng tha thiết mong nó bao trùm lấy chàng, cuốn đi suy nghĩ và ký ức của chàng, như nó đã làm với mọi thứ trên đường của mình.

Chàng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Janet Cambridge trong khung cửa sổ kính và nghe thấy tiếng cười nho nhỏ khàn khàn của cô ta đằng sau chàng. Cho đến một vài tháng trước đây, chàng đã thích thú với vẻ đẹp gợi cảm và giọng nói quyến rũ của cô ta. Nhưng bây giờ thì cô ta thiếu cái gì đó. Mắt cô ta không phải màu xanh ngọc bích Ấn Độ; cô ta không nhìn chàng với cái liếc nửa mắt xấc xược, đánh giá và trêu ghẹo; cô ta không run rẩy trong vòng tay chàng với những cảm xúc nhút nhát vừa bị đánh thức mà cô ta không thể xác định. Cô ta quá sẵn sàng, quá nóng vội để thoả mãn chàng; nhưng dù sao thì tất cả những người phụ nữa khác luôn như vậy. Họ không chống đối chàng hay bướng bỉnh thách thức chàng. Họ không mới mẻ, sống động, hài hước và tuyệt vời. Họ không phải... Whitney.

Chàng uống thêm một ngụm to nữa để làm mờ đi nỗi đau đến chỉ với tên nàng. Chàng băn khoăn nàng đang làm gì. Nàng còn định cưới Sevarin không? Hay thay vào đó nàng sẽ đến với DuVille? DuVille đang ở Luân Đôn; anh ta có thể an ủi và xoa dịu nàng, giúp nàng quên mọi chuyện. DuVille sẽ phù hợp với nàng hơn, Clayton quyết định với nỗi đau giằng xé. Sevarin ngu ngốc và yếu đuối, nhưng DuVille thì hiểu biết và tinh tế. Clayton hy vọng bằng cả trái tim là nàng sẽ chọn anh chàng người Pháp. Không, với một nửa trái tim; nửa kia đã quặn lên trong đau đớn với hình ảnh Whitney là vợ của một người đàn ông khác.

Chàng tự hành hạ mình bằng cách nhớ lại những lời nàng đã nói, “Tôi đang định nói với Ngài là tôi sẽ kết hôn với Ngài.” Và như một tên con hoang, chàng đã chế nhạo nàng! Tàn nhẫn, tính toán, lạnh lùng cướp đoạt sự trong trắng của nàng! Và khi chàng đã hoàn thành, nàng đã vòng tay ôm lấy chàng và khóc. Ôi chúa ơi! Tất cả những gì chàng làm là cưỡng đoạt nàng và nàng đã khóc trong vòng tay chàng.

Clayton kéo lê suy nghĩ của chàng khỏi đêm đó. Chàng thích sự tra tấn tàn khốc hơn bằng cách nhớ lại sự vui vẻ của nàng: cái vẻ tự mãn nàng đã nhìn vào chàng tại điểm xuất phát của cuộc đua ngựa, ngay trước khi tiếng súng nổ. “Nếu Ngài có thể theo tôi, tôi sẽ vui mừng chỉ đường cho Ngài.”

Chàng vẫn có thể hình dung ra nàng chính xác khi nàng đang ở trong khu vườn tại bữa tiệc hoá trang của nhà Armand, khuôn mặt xinh đẹp của nàng ngời sáng với vẻ hớn hở bất kính vì chàng nói với nàng rằng chàng là một công tước. “Ngài không phải là một công tước,” nàng cười to. “Ngài không có kính một mắt, ngài không thở khò khè và khụt khịt mũi, và tôi ngờ rằng Ngài không có nửa biểu hiện của bệnh gút. Tôi e là Ngài sẽ phải mơ đến một vài tước hiệu nào khác, thưa ông chủ của tôi.”

Chàng nhớ đến cái cách mà nàng đã tan chảy tỳ sát vào chàng và hôn lại chàng với đam mê ngọt ngào vào cái ngày ở bên cạnh dãy mái đình. Chúa tôi, nàng là một tạo vật ấm áp, mạnh mẽ và đáng yêu làm sao - khi nàng không trở nên bướng bỉnh và chống đối... và tuyệt vời.

Clayton nhắm mắt lại, nguyền rủa mình đã để Whitney rời Claymore. Chàng nên yêu cầu nàng kết hôn với chàng ngay khi chàng có thể triệu tập được một mục sư đến đó. Và khi nàng chống lại, chàng có thể thẳng thừng chỉ ra là chàng đã chiếm đoạt trinh tiết của nàng, nàng sẽ không có sự lựa chọn nào khác. Sau đó, trong những tháng tiếp theo, chàng sẽ tìm được cách nào đó để bù đắp những gì đã xảy ra.

Clayton dằn mạnh chiếc ly xuống và sải bước qua những người khách và thoát khỏi căn phòng. Không có gì chàng có thể làm để chuộc lỗi cho hành động báng bổ của chàng là đã chiếm đoạt nàng. Không có gì!

*****

Những vị khách mời khởi hành vào sáng sớm ngày hôm sau và hai anh em chúc mừng buổi tối cuối cùng của họ bằng cách cố ý, quyết tâm và mù quáng cùng nhau uống đến say mèm. Họ hồi tưởng lại những lỗi lầm thời thơ ấu và khi đã hết chuyện, họ bắt đầu kể cho nhau nghe những chuyện tục tĩu, cười rống lên với những trò đùa ở quán rượu, và uống trong suốt thời gian còn lại.

Clayton với tới chai rượi brandy và đổ toàn bộ phần còn lại vào chiếc ly đã cạn của chàng. “Lạy chúa tôi!” Stephen khâm phục kêu lên, và nhìn anh trai. “Anh uống... đã uống... hết cái chai chết tiệt đó.” Anh túm lấy một bình pha lê khác và đặt chúng lên bàn phía Clayton. “Đây, xem anh làm được gì với Uýt ki.”

Clayton thờ ơ nhún vai và kéo nắp bình ra.

Qua đôi mắt mờ mờ, Stephen nhìn chàng rót vào chiếc ly cho đến miệng. “Anh đã cố gắng làm cái quái quỉ gì vậy, tự dìm chết mình à?”

“Anh đang cố,” Clayton thông báo với giọng say mèm và tự mãn, “đánh bại em đến giới hạn của sự quên lãng.”

“Có lẽ anh sẽ vậy,” Stephen gật mạnh đầu. “Nhưng em luôn là người tốt hơn. Thật không tốt lành gì khi anh được sinh ra trên đời, người anh lớn.”

“Đúng. Hoàn toàn không nên. Anh ước anh đã không, nhưng cô ấy... cô ấy trả lại anh gấp mười lần.”

Cho dù những từ đó díu vào nhau, nhưng chúng chứa đầy nỗi đau đớn yếu ớt và tuyệt vọng khiến Stephen ngẩng phắt đầu lên và chăm chú nhìn, cố gắng tỉnh táo hết mức cho phép. “Ai khiến anh hối tiếc vì đã sinh ra?”

“Cô ấy.”

Stephen lắc lắc đầu, cố hết sức xua đi trạng thái mông lung do rượu mang lại cho giác quan mơ hồ của anh và tập trung. “Ai là... cô ấy?”

“Cô gái với đôi mắt xanh ngọc,” Clayton thì thào với giọng tuyệt vọng. “Cô ấy đang khiến anh trả giá.”

“Anh đã làm gì để cô ấy khiến anh phải trả giá?”

“Cầu hôn cô ấy,” Clayton nặng nề kể. “Đưa cho người cha ngu ngốc của cô ấy 100,000 bảng. Mặc dù vậy Whitney vẫn không chấp nhận.” Chàng nhăn nhó, uống một ngụm Uýt ki. “tự mình đính hôn với một người khác. Mọi người đang bàn tán về điều đó. Không,” chàng tự chỉnh lại, “nàng không đính hôn. Nhưng anh nghĩ nàng đã và anh... và anh...”

“Và anh sao...?” Stephen hỏi nhẹ nhàng.

Gương mặt Clayton nhăn nhúm thành một mặt nạ thống khổ. Chàng ngửa tay về phía Stephen như để cầu xin sự thấu hiểu, và để nó rơi xuống bàn. “Anh không tin nàng vẫn còn trong trắng,” Chàng rên rỉ. “Không biết... cho đến khi anh chiếm đoạt nàng... và...”

Sự im lặng căng thẳng tiếp đó bỗng vỡ òa bởi một tiếng thét kinh hoàng xé toang ra từ ngực Clayton. “Ôi, Chúa, anh đã làm đau nàng,” chàng khổ sở rên rỉ. “Anh khiến nàng đau đớn khủng khiếp!” Chàng lấy tay che mặt, giọng chàng khản đi trở thành một tiếng thì thầm tàn khốc. “Anh làm nàng đau và nàng... nàng vòng tay quanh người anh bởi vì... bởi vì nàng muốn anh ôm nàng, Stephen ,” chàng nghẹn ngao, “nàng muốn anh ôm nàng khi nàng khóc!”

Chàng vòng tay đặt lên bàn và vùi mặt vào đó, cuối cùng chìm vào quên lãng mà chàng đã tìm kiếm trong những đêm qua. Giọng chàng đầy đau thương nhỏ đến nỗi Stephen khó có thể nghe được. “Anh vẫn còn nghe tiếng nàng khóc,” chàng thì thầm.

Chết lặng, Stenphen chằm chăm nhìn vào Clayton đang gục đầu xuống bàn, cố gắng chắp nối các phần rời rạc của câu chuyện. Rõ nàng là người anh trai tự tin, không thể tổn thương của anh đã đánh mất trái tim cho một cô gái có đôi mắt xanh tên Whitney.

Vài tuần qua, đã có một tin đồn lan khắp Luân Đôn là Clayton gần như đã đính hôn với một phụ nữ nào đó, nhưng điều này không có gì khác thường và Stephen chỉ nhún vai bỏ qua theo sự suy đoán vẩn vơ thông thường. Nhưng điều đó phải là sự thật, và Whitney chính là cô gái đó.

Stephen vẫn sửng sốt nhìn người anh đang ngủ. Thật không thể tin được rằng Clayton, người luôn đối xử với phụ nữ với sự khoan dung vui vẻ kết hợp với nuông chiều dịu dàng, lại có thể bị kích động đến hành động chiếm đoạt. Và vì sao? Vì cô gái đã từ chối kết hôn với anh? Bởi vì anh ấy ghen? Không thể! Nhưng bằng chứng rành rành trước mặt anh; Clayton đang xé toạc mình ra với sự hối tiếc.

Stephen thở dài. Clayton luôn bị vây quanh bởi những phụ nữ xinh đẹp; Whitney phải rất đặc biệt nên mới có ý nghĩa nhiều với anh ấy đến vậy, vì sự thật hiển nhiên rằng anh trai anh yêu cô ấy hết lòng - và bây giờ vẫn vậy.

Thật ra, Stephen mệt mỏi nghĩ, nếu cô gái đã quay lại tìm kiếm sự an ủi nơi Clayton sau khi anh vừa thô bạo cướp đi trinh tiết của cô thì cô ấy ắt hẳn phải yêu Clayton một chút. Thậm chí hơn cả một chút.

*****

Sáng hôm sau, hai anh em bắt tay nơi thềm nhà, không ai nhìn thấy một ngày đầy nắng rực rỡ cũng không có một dấu vết của sự đau đớn. Bà công tước vui vẻ tạm biệt Clayton, sau đó quay sang Stephen. “Nó trông thật đau đớn.”

“Anh ấy cảm thấy đau đớn,” Stephen khẳng định với bà và xoa xoa thái dương mình.

“Stephen,” bà thư thái nói, “Có vài điều mẹ muốn bàn luận cùng con.” Bà lướt vào phòng khách, đóng cửa lại và ngồi xuống chiếc ghế gần nhất. Sau đó bà mất một thời gian dài khác thường sửa sang lại váy áo cho đến khi hài lòng. Bà nói với giọng lưỡng lự nhưng kiên quyết, “Tối qua mẹ không thể ngủ được, vì vậy mẹ đi xuống tầng dưới, tính là ở với hai con thêm một chút thời gian. Khi đến phòng đọc, mẹ thấy hai con đang say sưa một cách tồi tệ, và khi mẹ định nói mẹ đã kinh hãi như thế nào khi mẹ phát hiện mình đã nuôi nấng hai tên sâu rượu thì mẹ... mẹ...”

Môi Stephen mím lại vì buồn cười với những từ “sâu rượu” nhưng ngược lại anh cố gắng tỏ ra nghiêm túc. “Mẹ vô tình nghe thấy những gì Clay đang nói với con?” anh giúp bà nói nốt.

Ngượng ngùng, bà gật đầu. “Làm sao nó có thể làm một việc như vậy?”

“Con không chắc tại sao anh ấy làm như vậy,” Stephen cẩn thận mào đầu. “Rõ ràng là anh ấy quan tâm nhiều đến cô gái, và anh ấy là một người đàn ông-”

“Đừng đối xử với ta như một kẻ khờ, Stephen,” quý bà nóng náy cắt lời. “Ta là một phụ nữ lớn tuổi. Ta đã kết hôn và sinh ra hai thằng con trai. Ta hoàn toàn nhận thức là Clayton là một người đàn ông và, vì vậy, nó cũng có... à...”

“Một số cám dỗ nhất định?” Stephen cung cấp khi bà bắt đầu làm dịu khuôn mặt ửng hồng trông đến khổ sở của mình. Bà gật đầu nhưng Stephen nói, “Điều con định nói là Clay là một người đàn ông luôn được bao quanh bởi những phụ nữ, nhưng anh ấy chưa bao giờ quan tâm đến ai trong số họ đủ để tính chuyện hôn nhân. Rồi thì cuối cùng anh ấy cũng tìm được một cô gái mà anh ấy muốn. Nếu anh ấy đã đưa cho cha cô ấy 100,000 bảng, con cho là cô gái không có của hồi môn và gia đình cô ấy nghèo, nhưng cho dù vậy, cô ấy vẫn từ chối anh ấy.”

“Cô ta chắc phải cực kỳ ngốc nên mới từ chối anh trai con,” Quý bà Westmoreland thốt lên. “Cô ta rất ngốc nghếch nên mới không muốn anh con.”

Stephen cười toe toét với lòng trung thành của bà nhưng anh lắc đầu. “Cô gái dường như không ngớ ngẩn cũng như dại dột. Clay không bao giờ thích những cô nàng nhạt nhẽo và trống rỗng.”

“Mẹ cho là con đúng,” Quý bà Westmoreland thở dài và đứng dậy. Bà dừng lại ở cửa và liếc nhìn Stephen qua vai. “Mẹ nghĩ,” bà nhỏ nhẹ nói, “Nó phải yêu cô ấy tha thiết.”

“Đúng vậy.”

*****

Clayton đọc văn bản pháp lý phá bỏ thỏa thuận đính hôn, ký và nhanh chóng hất nó qua bàn cho người luật sư. Chàng không thể chịu đựng việc nhìn thấy nó. “Còn một điều nữa,” chàng nói khi người luật sư đã đứng dậy. “Gửi lá thư này và một ngân phiếu 10,000 bảng cùng với những văn bản đó đến nhà cho cô Stone.”

Clayton mở một cái ngăn kéo nặng được chạm trổ của bàn làm việc và rút ra một tờ giấy viết thư trắng với con dấu của chàng dập nổi bằng bạc ở trên đầu.

Chàng chằm chằm nhìn tờ giấy và bất động một hồi.

Chàng không thể tin được điều này thực sự xảy ra. Làm sao nó lại kết thúc như thế này, với sự giày xéo của đau khổ và mất mát, khi mà một tuần trước chàng vẫn còn quá tự tin rằng nó sẽ kết thúc với việc Whitney đứng bên cạnh chàng với tư cách là cô dâu của chàng, nằm bên cạnh chàng với tư cách là vợ chàng?

Chàng ép mình cầm chiếc bút lông và viết, “Xin hãy chấp nhận lời chúc phúc của ta và chuyển tới Paul. Tờ ngân phiếu kèm theo được xem như là một món quà.” Clayton lưỡng lự, biết rằng Whitney sẽ phát điên lên về món tiền, nhưng chàng không thể chịu được khi nghĩ nàng sẽ phải cân nhắc từng xu cho một bộ váy mới, điều mà nàng sẽ phải làm nếu trở thành vợ của Sevarin. Và với phép mầu nào đó nàng không cưới Sevarin, vậy món tiền sẽ là của nàng. Ít nhất thì người cha ngu ngốc của nàng cũng không thể tiêu hết những gì nàng có.

“Gửi kèm tờ ngân phiếu và lá thư này trong cùng phong bì đó.” Chàng hất đầu về phía những văn bản ghê tởm phá bỏ hôn ước của họ. Đứng dậy, chàng kết thúc cuộc gặp khổ sở với một cái gật đầu im lặng ra hiệu thoái lui.

Khi người luật sư đã đi, Clayton ngồi lún xuống ghế của mình, chống trả với sự thôi thúc chặn người đàn ông đó để cướp lại cái phong bì và xé toang nó ra thành từng mảnh. Thay vì vậy chàng ngả đầu vào lưng ghế bọc da và nhắm mắt lại. “Ôi bé con,” chàng rên lên, “Sao ta lại gửi cho nàng cái phong bì ghê tởm như vậy?”

Chàng nghĩ đến những từ mà chàng thực sự muốn viết thay vào đó. “Xin hãy trở lại với ta. Hãy để ta ôm nàng và ta thề ta sẽ làm nàng quên tất cả. Ta sẽ lấp đầy những ngày của nàng với tiếng cười vui và những đêm của nàng với tình yêu. Ta sẽ mang đến cho nàng một đứa con trai. Và nếu nàng vẫn không thể yêu ta, sau đó tất cả những gì ta yêu cầu là nàng cho ta một đứa con gái. Một đứa con gái với đôi mắt của nàng, nụ cười của nàng,... “

Chửi thề bực tức, chàng vươn ra trước vơ đống giấy tờ đã chồng chất trên bàn do sự vắng mặt của chàng.

Với ý chí quyết tâm duy nhất, Clayton lao mình vào nhiệm vụ quên bằng được nàng. Chàng chìm đắm trong công việc, dành hết các giờ trong ngày để nghiên cứu và phân tích các báo cáo về công việc kinh doanh hiện tại đồng thời thảo ra những kế hoạch mới. Chàng đã khiến người thư ký của chàng - ông Hudgins bận rộn đến mức phải thuê thêm một trợ lý nữa. Chàng gặp gỡ với những người quản lý việc kinh doanh, quản lý những bất động sản, những quản gia và những người thuê đất. Chàng làm việc đến tối muộn cho đến khi đến giờ để tham dự một buổi khiêu vũ, nhạc kịch hay đến nhà hát.

Mỗi tối, chàng cố tình tháp tùng một người phụ nữ khác nhau, hy vọng rằng người phụ nỡ lần này có thể làm sống lại vài cảm xúc nào đó trong chàng, những cảm xúc đã chết từ bốn tuần trước. Nhưng nếu tóc cô ta không phải màu nâu, chàng lại phát hiện ra là chàng vốn có ác cảm với những mái tóc nhợt nhạt. Nếu tóc cô ta sẫm màu, thì cũng mái tóc đó cũng thiếu sự óng mượt của Whitney. Nếu cô ta sôi nổi hoạt bát, cô ta làm chàng căng thẳng. Nếu cô ta khiêu gợi, chàng thấy cô ta đáng ghét. Nếu cô ta ít nói, chàng có một sự thôi thúc hoang dại muốn lắc cô ta và nói, “Mẹ kiếp, hãy nói gì đi!”

Nhưng dần dần, rất chậm chàng cũng tìm lại sự cân bằng lần nữa. Chàng bắt đầu cảm thấy nếu chàng khóa kín đôi mắt màu xanh ngọc trong tâm trí chàng, có thể một ngày nào đó chàng có thể thực sự quên được nàng.

Nhiều tuần trôi qua, chàng mỉm cười dễ dàng hơn, và, thỉnh thoảng, chàng thậm chí có thể cười to.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.