Whitney, My Love

Chương 31



Đáp lại lời nhắn của Whitney, Quý bà Anne Gilbert có mặt vào sáng hôm sau, sẵn sàng để giúp đỡ chuẩn bị hôn lễ, và tình bạn gần như ngay lập tức nảy nở giữa bà và nữ công tước.

Đối với Whitney, bốn ngày tiếp theo là những ngày chìm đắm trong cảm giác an nhàn và yêu thương, của những nụ cười trao cho nhau qua bàn, và những phút giây hạnh phúc đánh cắp được trong vòng tay nhau.

Đúng như dự đoán của mẹ Clayton, tất cả những cửa hàng đều đồng ý đáp ứng thời hạn 8 tuần của họ, mặc dù thực tế là những thợ may vá đã quá tải với những đơn đặt hàng cho mùa lễ hội tiếp theo. Những chủ cửa hàng thường xuyên tự mình đến, mang theo những mẫu phác họa và những cái hộp chứa đầy mẫu vải, tất cả bọn họ đều nóng vội thể hiện rằng họ đến để hỗ trợ nữ công tước tương lai của Claymore chuẩn bị đám cưới.

Tuy nhiên, đến ngày thứ năm, Whitney nhận được lời gọi đến khá trang trọng từ một người đầy tớ báo cho nàng biết là “Đức ngài muốn gặp cô ở phòng đọc sách - ngay lập tức.” Cố gắng xoa dịu cảm giác bất an trong ngực, Whitney vội vã xuống đại sảnh, gật đầu khi đi qua một người đàn ông có diện mạo sáng sủa đang ôm trong tay một cái hộp hình chữ nhật to, bằng phẳng, và bước vào phòng làm việc của Clayton. Đóng cửa lại, nàng hài hước khẽ nhún gối chào theo kiểu của những người đầy tớ và đùa cợt nói, “Ngài cho gọi em, thưa đức ngài?”

Clayton đang đứng trước bàn làm việc của chàng, và im lặng chăm chú nhìn nàng đi vào phòng với biểu hiện rất nghiêm nghị.

“Có gì không hay xảy ra à?” Whitney thốt ra sau một phút.

Mặc dù chàng nói rất nhẹ chàng, nhưng có một sự trang trọng mới lạ trong giọng chàng. “Không, hãy đến đây.”

“Clayton, sao vậy?” Whitney nói, vội vàng tiến đến gần chàng. “Chuyện gì-”

Chàng kéo nàng lại và ôm chặt. “Không có gì xảy ra,” chàng nói với giọng khàn khàn là lạ. “Ta nhớ nàng.” Với một tay vẫn ôm eo nàng, chàng quay sang bên cạnh và với một chiếc hộp nhung nhỏ từ chiếc bàn ở đằng sau. “Ta từng nghĩ đến ngọc màu lục,” chàng nói vẫn với giọng trang trọng và dịu dàng đó, “nhưng nó sẽ bị lu mờ vì màu mắt nàng. Vì vậy ta đã chọn cái này.” Chàng bật nắp hộp với tay còn rỗi, và một viên kim cương lộng lẫy hình lăng trụ lấp lánh nằm trên một vòng nhẫn được chạm trổ cầu kỳ.

Whitney chăm chú nhìn nó trong sự ngạc nhiên sững sờ. “Em chưa bao giờ thấy cái gì quá...” nàng ngừng lại vì nước mắt của niềm hạnh phúc lớn lao đã tuôn ra từ mắt nàng.

Cầm tay nàng, Clayton đút chiếc nhẫn quý giá vào ngón tay thon dài của nàng. Whitney nhìn xuống tay mình mà bây giờ đang hiển hiện bằng chứng hữu hình đầu tiên là nàng thực sự là của Clayton. Bây giờ, nàng thuộc về chàng và tất cả thế giới nhìn thấy chiếc nhẫn sẽ biết điều đó.

Nàng sẽ không còn là Whitney Allison Stone, con gái của cha nàng, cháu gái của Quý ông và quý bà Gilbert. Nàng bây giờ là cô dâu hứa hôn của Công tước của Claymore. Trong một khoảng thời gian nữa thôi, nàng sẽ từ bỏ tên họ của mình và được trao cho một cái tên mới. Nàng muốn nói với chàng là chiếc nhẫn của chàng thật đẹp, rằng nàng tôn thờ chàng, nhưng nàng chỉ có thể thì thầm được, “Em yêu chàng” trước khi nước mắt rơi xuống, và nàng vùi mặt vào ngực chàng. “Em không buồn,” nàng cố giải thích khi vòng tay mạnh mẽ an ủi của chàng siết chặt nàng, “Em rất hạnh phúc.”

“Ta biết, bé con,” chàng thì thầm, ôm nàng để cho những cảm xúc đã từng bất ngờ làm chàng choáng váng khi chàng chọn chiếc nhẫn vài phút trước đó dịu xuống trong nàng.

Sau cùng Whitney nghiêng người ra sau, bẽn lẽn mỉm cười, và giơ tay nàng ra trước để chiêm ngưỡng vẻ đẹp lộng lẫy tỏa sáng của viên đá. “Nó là thứ tuyệt vời nhất mà em từng thấy,” nàng nói, “ngoại trừ chàng.”

Ham muốn nóng bỏng dâng trào trong Clayton khi nghe thấy những lời nói của nàng, và chàng cúi đầu để chiếm lấy miệng nàng, sau đó chàng kiểm soát xúc cảm của mình - trong những ngày này sự kích thích mà cơ thể chàng có thể chịu đựng là rất có giới hạn. Đổi lại, chàng nói giọng hài hước, “Thưa bà, tôi hy vọng bà không tạo thành thói quen khóc lóc bất cứ khi nào tôi tặng bà châu báu, nếu không chúng ta sẽ phải lấy một cái xô khi bà nhìn thấy những châu báu thuộc về bà do bà tôi để lại.”

“Chiếc nhẫn này có phải là một trong những vật thuộc về bà chàng không?”

“Không. Những nữ công tước Westmoreland không bao giờ đính hôn với một chiếc nhẫn đã từng thuộc về người khác - đó là một truyền thống. Tuy nhiên chiếc nhẫn cưới của nàng sẽ là một vật được thừa kế.”

“Liệu có những truyền thống khác của nhà Westmoreland không?” Whitney hỏi với nụ cười tràn ngập tình yêu.

Sự kìm chế của Clayton tan vỡ, chàng ôm nàng trong tay, miệng chàng cúi xuống nàng trong ham muốn mãnh liệt. “Chúng ta có thể bắt đầu một truyền thống khác,” chàng thì thầm đầy ý nghĩa. “Nói với ta là nàng muốn ta,” chàng nặng nhọc nói, miệng chàng ngọt ngào nhưng mạnh mẽ như muốn cướp lấy miệng nàng.

“Em yêu chàng,” nàng trả lời thay vào đó, nhưng Clayton cảm thấy cơ thể nóng bỏng của nàng tự động ép chặt vào chàng hơn. Một tiếng cười trầm trầm hiểu biết vang lên trong ngực chàng và chàng lùi lại. “Ta biết nàng yêu ta, bé con,” chàng nói, tay nâng cằm nàng. “Nhưng nàng cũng muốn ta.”

Whitney bỗng nhiên nhớ ra là dì nàng và những người thợ may đang chờ nàng trong một căn phòng khác. Hơi lưỡng lự, nàng lùi lại. “Liệu đó có phải là tất cả, thưa công tước?” nàng mỉm cười, nhún gối chào theo kiểu người hầu.

Giọng Clayton lịch sự bâng quơ. “Chỉ bây giờ, cám ơn,” chàng nói, nhưng khi nàng quay đi, chàng vỗ nhẹ vào mông nàng.

Whitney dừng chân. Nàng nhìn qua vai mình với vẻ nghiêm nghị phóng đại và cảnh cáo, “Nếu em là chàng, em sẽ không quên điều gì xảy ra khi chàng làm như thế với em sau bữa tiệc ở nhà Rutherford.”

“Tại nhà Archibald?” Chàng làm rõ. “Khi ta đưa nàng về nhà?”

Môi nàng giật giật để nén tiếng cười, nhưng nàng cũng xoay xở được một cái gật đầu chậm chạp, kiêu kỳ. “Chính xác.”

“Theo như ta hiểu,” Clayton trêu, không thành công trong việc giữ mặt cho nghiêm chỉnh, “rằng nàng đang đe dọa sẽ gạt hết những bức tranh này ra khỏi tường?”

Bối rối, Whitney liếc nhìn những bức tranh trong những cái khung dày trạm trổ treo dọc tường, và sau đó nhìn sang khuôn mặt cười cợt của Clayton. “Em nghĩ em đã tát chàng.”

“Nàng đã trượt.”

“Thật sao?”

“Ta e là vậy,” chàng nghiêm trang xác nhận.

Whitney nén tiếng cười. “Thật tức mình.”

“Không nghi ngờ gì,” chàng đồng ý.

Kinh ngạc, Whiney quay lại và chuẩn bị bỏ đi. Cái vỗ thứ hai hơi mạnh hơn cái thứ nhất, và mặc dù nàng cố gắng nhìn có vẻ khó chịu, nàng cũng không thể kìm lại tiếng cười.

*****

Sau bữa ăn tối hôm đó, cả gia đình đang nghỉ ngơi ở phòng khách. Nữ công tước và Dì Anne đang chìm đắm với những chuyện tầm phào, trong khi Stephen giải trí cho Whitney bằng cách dí dỏm thuật lại những lỗi lầm trẻ con tồi tệ nhất của Clayton, những chuyện mà Clayton ngồi nghe với biểu hiện cực kỳ không thoái mái đan xen với căm phẫn bực bội.

“Lần đó là lúc Clay mười hai tuổi và anh ấy không xuống ăn sáng. Anh ấy cũng không ở trong phòng, bố và những người đầy tớ bắt đầu cày xới từng tấc đất để tìm. Vào chiều muộn, chiếc áo sơ mi của Clay được tìm thấy bên bờ suối nơi nước chảy siết và sâu. Chiếc thuyền của anh ấy cũng ở đó, vì cha đã cấm anh ấy mang nó ra trong một tháng...”

Vẫn còn không thở được vì cười ngất từ câu chuyện trước đó, Whitney quay sang người chồng đính hôn của mình và há hốc miệng vì ngạc nhiên, “Tại sao - tại sao chàng không được phép mang chiếc thuyền của chàng ra ngoài?”

Clayton gầm gừ không hài lòng với Stephen, sau đó nhìn xuống khuôn mặt tươi cười và đầy sức sống của Whitney rồi không cưỡng được cũng cười nhăn nhở. “Theo ta nhớ, tối hôm trước ta đã xuống ăn tối mà ăn mặc không phù hợp.”

“Không phù hợp?” Stephen ré lên. “Anh xuất hiện sau khi đã muộn một tiếng đồng hồ, đi giày và mặc quần áo cưỡi ngựa sặc mùi mồ hôi và da ngựa, mặt đầy thuốc súng do lén trộm luyện tập với khẩu súng ngắn cũ của cha.”

Clayton ném cho Stephen một cái nhìn cáu tiết, và Whitney cười rũ ra. “Kể tiếp đi, Stephen,” nàng vui vẻ thở hổn hển. “Kể nốt về chuyện tìm thấy chiếc áo của Clayton cạnh dòng suối.”

“Ồ, mọi người đều nghĩ Clay đã chìm xuống và họ náo loạn hết cả lên, mẹ thì khóc lóc và mặt cha thì trắng như tờ giấy, khi đó, Clay xuất hiện ở trên một khúc quanh, trên một chiếc bè tạm bợ ẻo lả nhất mà chị từng thấy. Mọi người nín thở, chờ đợi chiếc bè chìm xuống khi anh ấy cố lái nó vào bờ, nhưng Clay đã lái được nó. Với cái cần câu cá trong một tay và một xâu cá vừa bắt được trong tay còn lại, anh ấy nhảy ra khỏi cái bè và nhìn xung quanh như thể anh ấy nghĩ chúng tôi thật là lạ khi đứng đó, há hốc mồm nhìn anh ấy. Sau đó, anh ấy bước về phía cha và mẹ, tay vẫn cầm một xâu cá lớn.”

“Mẹ ngay lập tức khóc òa lên và cuối cùng thì cha cũng lấy lại được giọng. Ông đang rao giảng dở một bài diễn văn sấm sét về hành vi vô trách nhiệm và liều lĩnh của Clay, thậm chí về việc thiếu chiếc áo sơ mi, trong khi ông chồng tương lai của chị rất bình tĩnh nói rằng anh ấy nghĩ thật không thích đáng khi cha mắng nhiếc anh ấy trước mặt những người đầy tớ.”

“Ôi, chàng không làm thế chứ!” Whitney thì thào, lún sâu hơn vào chiếc nghế đang ngồi, “Sau đó điều gì xảy ra?”

Clayton khúc khích cười. “Cha nghe lời ta bằng cách bảo những người đầy tớ ra chỗ khác,” chàng nói, “và sau đó ông ấy bạt tai ta.”

Xen vào không khí ngập tràn vui vẻ này là người quản gia trong bộ trang phục màu đen trang trọng xướng lên, “Ngài Edward Gilbert đã đến.” Lời thông báo này ngay lập tức được nối tiếp bằng sự xuất hiện của chính Quý ông Edward Gilbert, người đang sải bước tiến vào phòng khách, lướt mắt nhìn xung quanh, rồi tươi cười nghiêng mình chào tất cả mọi người có mặt một cách chung chung.

“Chúa lòng lành! Đó là Edward!” Quý bà Anne há hốc miệng, đứng bật dậy và nhìn chằm chằm vào người chồng yêu quý của mình. E rằng những lá thư của bà sau cùng thì cũng đã đến tay ông và ông đã vội vàng quay về đây để giải cứu Whitney khỏi cuộc hôn nhân không mong muốn với công tước, bà đang vắt óc nghĩ ra nghĩ ra vài điều giải thích ngắn gọn nhất cho những sự việc trọng yếu nhất dẫn đến việc tụ họp ở Claymore này.

Whitney cũng lảo đảo đứng lên, suy nghĩ của nàng y như của dì nàng. “Chú Edward!” nàng thốt ra.

“Rất vui là mọi người còn nhận ra tôi,” Ngài Edward Gilbert cộc lốc nhận xét, nhìn từ Anne sang Whitney trong mong đợi hiển nhiên một vài sự chào đón nhiệt tình hơn mà ông đáng được nhận.

Không ai để ý, Clayton đứng dậy và bước đến lò sưởi, chàng đặt khủy tay lên mặt lò sưởi với vẻ buồn cười rõ ràng khi quan sát cảnh trước mắt.

Edward chờ ai đó giới thiệu ông với nữ công tước và Stephen, nhưng dường như cả vợ và cháu gái ông đều không có khả năng phát ngôn, ông nhún vai và bước thẳng đến chỗ công tước. “Ừ Claymore,” ông nói, thân thiện bắt tay Clayton, “Tôi thấy là cuộc đính hôn đã thành không mà không có khó khăn gì.”

“Không có khó khăn gì?” Bà Gilbert thì thầm với một giọng lạ lẫm.

“Không có khó khăn gì?” Whitney nhắc lại khi nàng từ từ ngồi sụp xuống chiếc ghế sô pha.

“Hầu như không có khó khăn gì,” Clayton nhẹ nhàng đính chính, phớt tờ những cái nhìn sửng sốt của những người có mặt trong phòng.

“Tốt, tốt. Biết là nó sẽ như vậy.” Ngài Gilbert nói. Clayton giới thiệu ông với mẹ chàng và Stephen, và sau khi những phép lịch sự xã giao đã được tiến hành, Edward rốt cuộc cũng quay sang người vợ bất động của ông. “Anne?” ông nói và tiến về phía bà, bà lùi lại, từng bước từng bước. “Sau nhiều tháng xa cách, thưa bà, tôi thấy sự chào đón của bà là cực kỳ kém nồng nhiệt.”

“Edward,” bà Gilbert thốt ra, "Mũ của anh!"

“Không thể nói đó là một sự tiến bộ so với, ‘Chúa lòng lành! Đó là Edward!’” ông cục cằn chỉ ra.

“Anh đã biết về cuộc đính hôn này ngay từ đầu,” bà buộc tội, chuyển cái cau mày từ Edward sang Clayton đang cười toe toét, nhưng ngay lập tức điều chỉnh nét mặt cho phù hợp hơn với tính chất nghiêm trọng đang diễn ra. “Em đã chịu đựng đủ sự căng thẳng có thể khiến bất cứ ai trở nên mất trí, và hai người vẫn thường xuyên liên hệ, đúng không?! Tôi không thể nghĩ tôi nên giết ai hơn trong hai người.”

“Em có muốn dùng lọ thuốc muối không, em yêu?”

“Không, em không cần thuốc muối,” vợ ông trả lời, “Em muốn một lời giải thích!”

“Giải thích cho điều gì?” Edward vừa hỏi vừa ngạc nhiên.

“Giải thích tại sao anh không trả lời những bức thư của em, tại sao anh không nói với em anh đã biết về cuộc đính hôn này, tại sao anh không khuyên em phải làm gì...”

“Anh chỉ nhận được một bức thư của em,” ông biện minh một cách ngắn gọn dí dỏm, “Lá thư em nói rằng Claymore đang ở gần điền trang của nhà Stone. Và anh không thể tưởng tượng được tại sao em cần anh nói em phải làm gì, khi nó hoàn toàn rõ ràng rằng những gì em cần làm là đi kèm hai con người mà bất cứ ai cũng nhận ra là để dành cho nhau một cách lý tưởng. Và anh không nói với em là anh biết về cuộc đính hôn này bởi vì anh không biết về nó cho đến khi lá thư của Claymore được gửi đến Tây Ban Nha cho anh một tháng rưỡi trước.”

Quý bà Gilbert không dễ để bị xoa dịu đi như vậy. Với một cái nhìn ngắn ngủi vẻ xin lỗi với Clayton, và bà bật ra, “Họ chắc chắn không phải là ‘dành cho nhau một cách lý tưởng’?”

“Tất nhiên họ là vậy!” Edward quả quyết phản đối. “Em có thể phản đối gì về một cuộc hôn nhân với Claymore?” Đột nhiên, vẻ hiểu biết thích thú lướt qua mặt ông. “Vậy là em lo lắng về tiếng tăm của Claymore? Ôi chúa tôi, thưa bà,” ông cười khoái trá với vẻ khoan dung, phút chốc quên mất sự có mặt của gia đình Westmoreland trong phòng, “Em chưa bao giờ nghe câu nói rằng ‘Kẻ phóng đãng đã phục thiện thường trở thành người chồng tốt’ hay sao?”

“Vì sao, cám ơn, Ngài Gilbert,” Clayton chậm rãi nói.

Ngài Gilbert ném một cái nhìn không hiểu vào Stephen, người đang đột nhiên cố kìm một tràng cười thành tiếng, sau đó tiếp tục nói với vợ mình. “Anh nghĩ họ sẽ tạo nên một cặp tuyệt vời từ buổi tối anh nhìn thấy họ gặp nhau tại buổi tiệc hóa trang, và anh nghe loáng thoáng rằng những luật sư của Westmoreland đang tìm hiểu thông tin về Whitney ở Paris. Lúc đó anh đã nghĩ Martin đã phá hỏng mọi thứ vì gọi con bé về, nhưng khi anh nhận được thư của em kể rằng Claymore đang ở không cách cửa nhà Stone hơn ba dặm, anh đã biết chính xác điều gì đang xảy ra.”

“Không, anh không biết đâu!” Quý bà Anne nóng nảy tuyên bố. “Em sẽ nói cho anh chuyện gì đã xảy ra. Kể từ giây phút Whitney chạm mặt công tước ở Anh, con bé đã luôn hục hặc với anh ta. Và...”

Ngài Gilbert quay đầu và săm soi nhìn Whitney một cách nghiêm khác qua đỉnh kính đeo mắt. “À, vậy Whitney chính là vấn đề?” Ông chuyển cái nhìn sang Clayton và nói, “Whitney cần một người chồng có thể nắm chắc tay cương. Chính vì vậy mà tôi ủng hộ sự theo đuổi của anh ngay từ đầu.”

“Vậy sao, cám ơn chú Edward,” Whitney bất mãn nói.

“Đó là sự thật và con biết điều đó, cháu thân yêu.” Quay sang Anne, ông nói thêm, “Con bé rất giống em về điểm đó.”

“Anh thật tốt khi nói vậy, Edward,” Anne chua chát nói.

Edward lướt nhìn từ vẻ mặt giận dỗi của vợ đến vẻ chống đối của Whitney, và sau đó quay sang Clayton, người đang gửi đến ông một cái nhướng mày châm biếm đầy thích thú. Ông nhìn Stephen Westmoreland, vai đang rung bần bật vì nén cười, và sau đó nhìn nữ công tước đang lịch sự không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào. “Vậy là,” ông với với bà công tước với một tiếng thở dài, “Tôi có thể thấy tôi đã xúc phạm tất cả mọi người. Thật đáng ngạc nhiên, đó thực sự không phải ý của tôi để trở thành một nhà ngoại giao giỏi?”

Nữ công tước bật cười. “Tôi không thấy bị xúc phạm tí nào, Ngài Gilbert. Tôi có sự yêu mến đặc biệt với những anh chàng phóng đãng. Sau cùng thì tôi đã cưới một người, và đã nuôi nấng-” bà nhìn Stephen đầy ý nghĩa, “- hai”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.