Whitney, My Love

Chương 35



Clayton không trở lại Claymore ngày hôm sau hay ngày tiếp theo và ngày tiếp theo nữa. Và cũng chàng cũng không dùng ba ngày này để quấn quýt với cơ thể lộng lẫy trần truồng của Marie St.Allermain như trí tưởng tượng hành hạ Whitney đến phát sốt. Chàng dành ba ngày ở Luân Đôn trong những tâm trạng biến đổi từ giận dữ chính đáng thành trầm tư bình tĩnh. Chàng dành những đêm này với bạn bè ở câu lạc bộ.

Rất muộn trong đêm thứ ba, khi chàng ngồi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ phòng ngủ nhìn ra một sân nhỏ phủ đầy sương, Clayton đi đến vài kết luận. Trước hết, chàng không hiểu vì cái quái quỷ gì mà chàng phải chịu sự bất tiện để chọn một nhân tình và sắp xếp cho cô ta trong một ngôi nhà riêng kín đáo, điều mà chàng sẽ phải làm bây giờ vì đã kết hôn. Chàng đã cưới một một cô ả rác rưởi nhưng cô ta có một cơ thể khiêu gợi và ngon lành có thể đầu độc đầu óc chàng và hòa hợp với cơ thể chàng đến hoàn hảo. Vậy tại sao chàng phải phải có nhân tình khi chàng đã có Whitney? Và chàng sẽ không tiếp tục sống như một thầy tu chết tiệt, hay sống như một người khách ở chái đông trong ngôi nhà của chính mình.

Chàng sẽ về nhà và chuyển về phòng ngủ của chính mình. Và khi cơ thể chàng cần cô ta, Whitney sẽ phục vụ chàng. Cô ta sẽ là một đầy tớ, không gì hơn, một đầy tớ ăn-mặc-đẹp với nhiệm vụ là đóng vai bà chủ nhà của chàng trong vài dịp chàng yêu cầu, và như là một con điếm không phải trả tiền khi chàng cần. Dù sao cô ta cũng gần như là vậy, chàng nghĩ với một cơn giận sôi sục mới. Ngoại trừ rằng cái giá của cô ta đã rất cao - một gia tài và tên tuổi của chàng! Nhưng chàng sở hữu cô ta. Mãi mãi.

Với những suy nghĩ kỹ lưỡng như thế và rất nhiều thứ tương tự, Clayton ra lệnh xe ngựa của chàng sẵn sàng vào buổi sáng ngày thứ tư và nôn nóng chịu đựng một tiếng rưỡi đồng hồ vượt qua cảnh quan nước Anh đang khoe sắc vẻ lộng lẫy tươi tốt trong mùa hè. Chàng khó có thể nhìn thấy những cảnh vật thoáng qua khi chàng lặng tính cảnh tượng sẽ diễn ra ngay khi chàng về đến Claymore. Đầu tiên, chàng sẽ giải thích vị thế và nghĩa vụ tương lai cho Whitney bằng những từ tàn nhẫn nhất có thể. Sau đó chàng có ý định nói với cô ta những gì chàng nghĩ về sự phản bội và lừa dối của cô ta, tính khí quá quắt và sự nổi loạn chống lại quyền lực của chàng của cô ta. Và khi chàng kết thúc với những điều đó, chàng sẽ nhồi nhét cái lá thư đó vào cái cổ họng đáng yêu của cô ta - nói một cách bóng bẩy.

Cỗ xe gần như chưa dừng lại hẳn trên lối đi trước nhà trước khi Clayton nhanh nhẹn lao lên những bậc thềm, qua cách cửa chính và leo lên cầu thang dẫn đến phòng Whitney. Chàng hất tung cánh cửa phòng ngủ với một lực khiến nó va mạnh vào tường và khiến Mary nhảy thót lên trong hốt hoảng vì ngạc nhiên. Không nói một từ với người đầy tớ đang nhìn mình chằm chằm, chàng sải bước qua phòng thay đồ liền kề vào phòng ngủ cũ của chàng. Nhưng Whitney không ở đó. Bởi vì nữ công tước, như Mary sợ phát khóc giải thích, đã đi rồi. Ngày hôm qua.

“Đi đâu?” Clayton nóng nảy quát lên.

“Cô - cô ấy không nói, thưa đức ngài. Cô ấy nói có để lại một lá thư cho ngài ở trong bàn.” Người hầu trung thành trước đây của chàng bắt đầu khịt mũi, nhưng Clayton phớt lờ cô ta khi chàng nhanh chóng sải bước đến bàn của Whitney. Nó trống rỗng, chỉ có một cục giấy màu xanh nhăn nhúm nằm trong ngăn kéo trên cùng. Clayton thậm chí ghét phải chạm vào nó, nhưng chàng vuốt thẳng nó và buộc mình nhìn vào nó để nếu lỡ ra nàng đã viết gì trong đó. Không có. Đó chỉ là cách nàng nói với chàng rằng nàng đã phát hiện ra nguyên nhân cơn giận của chàng. Chàng dúi lá thư đáng khinh vào túi áo và quay ra cửa.

“Ta sẽ quay lại phòng mình,” chàng cấm cẳng nói với Mary. “Mang đồ của cô ấy ra khỏi đây.”

“Và tôi sẽ để nó ở đâu?” Mary hỏi với giọng muốn giết người.

“Để lại đây, chết tiệt!” Clayton nhận thấy cô người hầu người Ai len đó thấy có gì đó để mỉm cười trong câu trả lời của chàng, nhưng chàng quá giận dữ để vuột mất con mồi thực sự của mình để nghĩ đến trừng phạt một hành động xấc láo của một cô hầu. Bên cạnh đó, chàng đang ở trong tâm trạng muốn giết người, và sự hài lòng nho nhỏ đó khó có thể đạt được bằng việc giết Mary.

Chàng đang đi được nửa hành lang dẫn đến chái đông của ngôi nhà khi bỗng nhận ra rằng có điều gì đó hơi khác biệt về lá thư trong túi chàng. Bây giờ nó đã lấm tấm bẩn như là những giọt nước đã bắn tóe trên đó. Nước mắt! Chàng nghĩ với sự căm phẫn và cảm giác tội lỗi không thoải mái. Rất nhiều nước mắt.

Trong 4 ngày tiếp theo, Clayton chờ như một con hổ trong chuồng đợi người vợ lang bạt quay về. Chàng lạc quan cho rằng nàng sẽ quay lại khi nàng nhận ra chàng sẽ không đuổi theo nàng với trong sự lo lắng điên cuồng vì những nguy cơ với tình trạng nhạy cảm của nàng. Nàng sẽ phải quay lại. Rốt cuộc, ai là người che giấu nàng khỏi chính chồng của mình, dám vi phạm luật pháp của nước Anh? Cha nàng là một người đàn ông quá lý trí để ra lệnh cho Whitney quay lại với chồng mình nơi nàng thuộc về, Clayton quyết định với một sự thay đổi đột ngột về thái độ đối với Martin Stone.

Khi nàng không trở lại vào ngày thứ năm, Clayton biết đến một cơn thịnh nộ vượt qua bất cứ cái gì chàng đã từng cảm nhận trong đời. Nàng không thể thăm viếng ai dó lâu như vậy. Lạy Chúa! Nàng đã thực sự rời bỏ chàng! Chàng khó có thể ấp ủ cơn giận thêm nữa; cân nhắc đến chuyện rời bỏ nàng hoặc đẩy nàng đi chỗ khác là một chuyện - rốt cuộc thì chàng là người bị tổn thương. Bên cạnh đó, chàng thực tế đã không làm như thế. Nhưng Whitney thì có! Nàng rõ ràng đã quay về nhà với cha mình, và tên con hoang ngu ngốc đó đã để nàng ở lại.

Chàng ra lệnh xe và ngựa sẵn sàng và cáu kỉnh nói với McRea, “Ta muốn đến nhà Martin Stone trong vòng 6 giờ. Không thêm một phút nào khác!” Dựa trên nụ cười hiểu biết của McRea, Clayton gần như nghi ngờ rằng liệu tên đánh xe của chàng có nói dối về việc không biết Whitney đã đi đâu. Câu chuyện của McRea là Whitney đã ra lệnh cho gã đưa nàng đến trạm đưa thư đầu tiên trên đường quay lại Luân Đôn, nơi nàng đã, theo chủ nhà của trạm đưa thư, thuê một cỗ xe. Nàng đang làm điều quái quỷ gì khi dạo chơi khắp miền quê, một mình và mang thai đứa con của chàng? Cô nàng ngốc nghếch! Cô nàng ngốc nghếch bướng bỉnh hay làm người khác điên tiết! Cô nàng ngốc nghếch xinh đẹp.

Martin Stone đích thân đi ra đón Clayton, ông mỉm cười thân mật khi Clayton xuống xe. “Hoan nghênh, hoan nghêng,” ông cởi mở nói trong khi ngong ngóng về phía cánh cửa xe ngựa đang mở. “Con gái của tôi khỏe không? Nó đâu rồi?”

Clayton nếm thấy vị thất bại chua chát. “Whitney khỏe, Martin. Cô ấy muốn tôi đến và nói với cha rằng chúng ta sắp có một đứa trẻ,” Clayton ứng khẩu nhanh chóng. Sau cùng, Martin Stone là một người tử tế và Clayton không muốn làm ông lo lắng bằng cách thừa nhận rằng chàng đã xô đẩy con gái của ông chạy trốn với tính khí nóng nảy cáu kỉnh của mình.

“Trang viên Hodges,” Clayton quát McRae nửa giờ sau, đó là thời gian sớm nhất chàng có thể thoát khỏi Martin mà không trông kỳ cục hoặc gây ra sự nghi ngờ cho ông. Whitney không ở trong ở trang viên Hodges. Và McRea cũng không cười khi Clayton gay gắt ra lệnh chiếc xe quay lại Claymore.

*****

Theo những thám tử điều tra Clayton thuê sáng ngày hôm sau, Whitney không ở với nhà Archibald. Nàng thực sự đã biến mất đến nơi nào đó giữa bưu trạm và nơi-không-ai-biết-là-ở-đâu.

Chayton không còn giận dữ nữa, chàng lo lắng. Và khi nhận được báo cáo rằng nàng cũng không vượt eo biển trong chuyến đi đến Pháp, nỗi lo lắng của chàng càng trở nên báo động.

Một mình trong căn phòng ngủ sang trọng một tuần sau khi chàng trở lại Claymore và biết rằng nàng đã biến mất, Clayton nghĩ đến khả năng rằng Whitney đã bỏ đi cùng người đàn ông đã là người tình của nàng trước khi họ kết hôn. Có lẽ gã con hoang đó đã không tự nguyện hoặc không thể trao cho nàng tên của hắn, nhưng giờ đã sẵn lòng kín đáo giấu nàng đi để tiện lợi cho hắn ta.

Đó là một suy nghĩ đau đớn và làm chàng phát điên lên. Nhưng chỉ trong một phút, trong ánh sáng màu tím xế chiều, Clayton không thể thực sự tin rằng Whitney có thể đi với người đàn ông khác. Đó có thể là tác động chếnh choáng của nửa chai brandy chàng đã uống hết suốt hai tiếng đồng hồ qua, nhưng dường như với chàng... dường như bằng cách nào đó Whitney đã dần dần yêu chàng. Một chút. Chàng nghĩ nàng đã thích ngồi cuộn mình trong một chiếc ghế ở phòng làm việc của chàng trong cả ngày khi chàng làm việc và nàng đọc, hoặc viết thư, hoặc kiểm tra sổ sách trong nhà. Nàng đã thích ở gần chàng. Và nàng thật sự rất thích ở trên giường với chàng. Không một phụ nữ nào trên đời có thể tan chảy trong vòng tay chàng, và cố gắng bằng mọi cách mang lại cho chàng sự thỏa mãn như chàng đang trao cho nàng, nếu ít nhất nàng không say mê.

Chàng đã yêu nàng đến tuyệt vọng vào ngày họ kết hôn; nàng đã không yêu chàng. Thì vậy. Nhưng chắc chắn trong những tháng sau đó, trong những giờ chia sẻ những cuộc nói chuyện êm đềm, những tiếng cười và niềm đam mê không kiềm chế, chắc chắn nàng đã dần yêu chàng.

Bồn chồn, Clayton đứng dậy và lang thang từ căn phòng trống rỗng, cô đơn của chàng đến phòng nàng. Nó không còn xinh đẹp và sống động khi không có nàng. Nàng đã đi và cùng đi với nàng là lý do sống mỗi ngày của chàng. Chàng đã xô đẩy nàng đi, sau khi đã đập tan ý chí và đánh bại nàng. Và nàng thật có ý chí! Quá nhiều ý chí. Nàng đã chống lại cơn giận của chàng ngày đó khi nàng mang ngựa ra ngoài, và công khai bất tuân chàng bằng cách đi đến bữa tiệc của nhà Cliffton trong chiếc váy xanh lộng lẫy khiến mắt nàng chuyển thành màu ngọc lục bảo. Và khi chàng đang đợi ở đây, trong chính căn phòng này trong bóng tối, để đối chất với nàng, nàng đã đứng lên để đối mặt với chàng sau đó. Không người đàn bà nào ngoài Whitney có thể dám táo bạo nhìn chằm chằm vào mắt chàng và thẳng thừng từ chối bị nhốt lại trong phòng trừ phi chàng ở đó với nàng! Và tại sao nàng muốn chàng ở lại với nàng, nếu nàng không quan tâm đến chàng?

Quay bước lại phòng chàng, Clayton dựa vai vào khung cửa sổ rộng bằng kính có chấn song chạy dọc chiều dài của một bên phòng. Nhìn chằm chằm vào đêm tối, chàng nghĩ về những gì nàng đã nói khi chàng túm lấy nàng và lắc nàng, cố gắng làm nàng im lặng. “Em không thể.” Nàng đã thì thầm trong khi rùng mình do cái nắm thô bạo của chàng. “Em không thể dừng lại, bởi vì em yêu chàng. Em yêu đôi mắt chàng, và nụ cười của chàng và...” Ôi Chúa ơi! Làm sao mà nàng có thể vẫn nói với chàng như vậy trong khi chàng cố tình làm nàng đau? “Em nhớ chính xác cảm giác bàn tay chàng trên làn da em khi chàng chạm vào em,” nàng đã nói, “và nhớ những lời nói chàng đã thì thầm với em khi chàng ở sâu trong em rằng chàng đã chạm vào trái tim em.”.

Clayton chầm chậm bước vào phòng thay đồ và mở chiếc vali da nơi những khuy áo sơ mi rời của chàng. Chàng cầm chiếc nhẫn ngọc ruby nàng đã tặng chàng và xoay nó trong những ngón tay chàng để chàng có thể nhìn thấy chữ khắc bên trong. Với một tiếng thở dài nặng nề chàng đọc hai chữ thân thương: ‘My lord.’ Chàng ngập ngừng, giằng xé giữa việc đeo nó vào bây giờ hoặc đợi cho đến khi Whitney có thể đeo nó vào tay nàng như nàng đã làm vào cái đêm họ kết hôn. Nàng đã đeo chiếc nhẫn vào ngón tay chàng, sau đó hôn lên bàn tay chàng và dịu dàng áp nó vào má nàng. Chàng tự đeo chiếc nhẫn vào - chàng không muốn đợi lâu hơn.

Chàng cảm thấy tốt hơn khi giờ chiếc nhẫn của nàng đã nằm trên tay chàng, nơi mà nó thuộc về, chàng ngồi xuống và duỗi đôi chân dài ra phía trước, từ từ uống brandy trong khi im lặng nhìn chằm chằm vào chiếc giường lớn mà họ đã chia sẻ. Chàng biết chàng phải nghĩ thông suốt với sự phản bội của nàng bây giờ, trước khi chàng tìm thấy nàng. Nếu không chàng vừa nhìn thấy nàng, và tính nóng nảy của chàng sẽ trỗi dậy và phá hủy hai người họ một lần nữa.

Được thôi, Whitney đã trao mình cho người đàn ông khác trước đám cưới của họ. Nếu chàng không dể mình thắc mắc người đàn ông đó là ai, điều đó cũng dễ dàng chịu đựng. Là chàng đã cưỡng đoạt trinh tiết của Whitney, có thể chàng là người đã đẩy nàng đến vòng tay của người đàn ông khác. Vậy là lỗi của ai khi nàng từng trao thân cho một người khác trong một giây phút cô đơn và tuyệt vọng? Một lần. Chàng có thể cho phép nàng nhiều như thế - một lần. Với một tiếng thở dài, Clayton ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại. Hoặc là 100 lần - bởi vì cho dù nàng đã làm gì trước đây, bây giờ chàng không thể đối mặt với cuộc sống mà không có nàng.

*****

Trong tâm trạng náo loạn điên cuồng, Clayton cưỡi ngựa nhiều dặm vào ngày hôm sau. Chàng cưỡi con ngựa của Whitney bởi vì Khan là cái thuộc về nàng - như nàng đã kiêu kì nhắc nhở chàng. Sau cùng, chàng đi đến căn nhà gỗ trên gò đất cao chàng đã mang nàng đến sau ngày nàng đến Claymore. Ngồi xuống, chàng chống vai vào trạc cây nơi chàng đã ngồi ngày đó với Whitney nằm trong lòng chàng. Chàng uể oải lướt mắt dọc thung lũng nơi ánh mặt trời nhảy múa và lướt qua những dòng suối rộng quanh co uốn khúc.

Kéo một chân lên, chàng lơ đãng đập đập chiếc roi ngựa vào một bên giày, nhớ lại Whitney đã muốn cưỡi ngựa xuống thung lũng đó như thế nào bởi nàng sợ chàng sẽ cố gắng làm tình với nàng. Lạy Chúa, đã gần tám tháng trước. Tám tháng! Tám tháng thú vị, tuyệt vời, hành hạ và khổ sở nhất của cuộc đời chàng.

Chàng mỉm cười buồn bã. Tám tháng. Nếu Whitney không khăng khăng theo ý mình vào đêm nàng đến Claymore, họ sẽ chỉ kết hôn trong một hoặc hai tuần tiếp theo. Nàng đã khăng khăng cần tám tháng để chuẩn bị đám cưới và... tám tháng! Khẽ chửi thề thô tục, Clayton đứng dựng dậy, tâm trí chàng náo động. Whitney đã muốn có tám tháng để chuẩn bị đám cưới. Ngay cả nàng cũng không ngây thơ như vậy! Nếu nàng tin rằng nàng có thai, nếu nàng nhầm lẫn là nàng có thai, hoặc nghĩ là nàng có thai, nàng sẽ không muốn đợi tám tháng chết tiệt đó.

Căm ghét mình với cường độ gần như bóp nghẹn hơi thở của chàng, Clayton thúc Khan chạy hết tốc lực có thể. Whitney không ngây thơ để muốn đợi tám tháng để kết hôn nếu nàng nghĩ nàng có mang - nhưng nàng phải đủ ngây thơ để nghĩ rằng chàng có thể khiến nàng có con vào cái đêm chàng cưỡng đoạt nàng. Và nàng quá kiêu hãnh để nghĩ đến việc sử dụng mánh khóe đó để buộc chàng đến với nàng... và đủ ngay thẳng để từ bỏ ý nghĩ đó và tự đến Claymore với chàng.

“Làm nó bình tĩnh lại,” chàng quát người giữ ngựa khi quăng dây cương của Khan trước sự ngạc nhiên của người đầy tớ và bắt đầu nửa chạy nửa đi về phía ngôi nhà. “nói với McRea chuẩn bị xe và ở ngoài cửa trong 5 phút nữa,” chàng nói với qua vai.

Hai giờ sau, Emily Archibald nhận được một lời mời bằng miệng từ Clayton, mà cô hiểu đúng như là một ‘mệnh lệnh’, cùng người đầy tớ của công tước ra xe ngựa sẽ đưa cô đến nhà của anh ta ở Phố Upper Brook. Cô tuân theo lời mời với sự quan tâm và bối rối lẫn lộn.

Người quản gia đưa cô đến một thư viện ốp gỗ rộng thênh thang ở một bên của ngôi nhà nơi Công tước của Claymore đang ngồi và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ quay lưng về phía cô. Trước sự ngạc nhiên của Emily, anh ta không quay lại để chào cô với thái độ thân thiện cởi mở hàng ngày, cũng không quay lại và đối mặt với cô khi nói bằng một giọng lạnh lùng xa cách, “Chúng ta sẽ thực hiện những nghi thức tầm phào xã giao trong vòng 5 phút tới, hay ta sẽ đi thẳng vào vấn đề?”

Một cơn rùng mình vì sợ hãi lan trên xương sống cô khi anh ta từ từ quay lại và quan sát cô. Chưa bao giờ cô thấy Clayton Westmoreland này. Anh ta, như hàng ngày, luôn có vẻ bình tĩnh không nao núng, nhưng bây giờ ở anh ta đang tỏa ra sự cương quyết đến tàn nhẫn. Cô đứng đó, nhìn chằm chằm vào anh ta.

Với một cái nghiêng đầu cộc lốc ngắn ngủi về phía chiếc ghế bên cạnh cô, anh ta bảo cô ngồi xuống. Emily ngồi xuống chiếc ghế, cố gắng xem người đàn ông này như là người đàn ông mà cô đã biết.

“Vì cô dường như không có manh mối nào, ta sẽ đi trực tiếp đến vấn đề. Ta cho rằng cô biết vì sao ta mời cô đến đây?”

“Whitney?” Emily đoán trong một tiếng thì thầm. Cô lắc nhẹ đầu và đằng hắng cổ họng khô rát.

“Cô ấy ở đâu?” anh ta đột ngột yêu cầu. Và sau đó với một sự nhẹ nhàng thường ngày, anh ta thêm vào, “Ta không tiếp cận cô trước lúc này bởi vì ta không muốn đặt cô vào vị trí phản bội lòng tin của cô ấy, và bởi vì ta có mọi lý do để tin rằng ta có thể tìm cô ấy thông qua những nguồn tin của mình. Vì chuyện đó không có kết quả, ta sẽ cương quyết rằng cô nói với ta.”

“Nhưng tôi - tôi không biết cô ấy ở đâu. Tôi chưa bao giờ nghĩ hỏi cô ấy đi đâu. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng cô ấy bỏ đi quá lâu như vậy.”

Một cặp mắt xám lạnh lùng giữ chặt ánh mắt cô, đánh giá sự phản ứng của cô, phán đoán sự thật trong đó.

“Xin hãy tin tôi. Giờ khi tôi đã thấy ngài tôi sẽ không bao giờ tàn nhẫn mà giấu cô ấy khỏi ngài, nếu tôi biết tìm cô ấy ở đâu.”

Chàng hít một hơi thở dài và khẽ gật đầu, vẻ mặt không còn lạnh lẽo ghê gớm nữa. “Cám ơn vì điều đó,” chàng nói đơn giản, “Ta sẽ bảo người đánh xe đưa cô về nhà.”

Emily ngần ngại, vẫn còn chút e sợ bởi uy quyền phát ra từ anh ta, nhưng cũng biết ơn vì anh ta đã tin cô đủ để chấp nhận những gì cô nói là sự thật. “Whitney nói ngài đã tìm được lá thư khủng khiếp đó.” Với một nụ cười là lạ, cô lắc đầu. “Ngài biết không, lúc đó cô ấy không thể quyết định gửi nó cho ngài bằng ‘thưa ngài’ hay...”

Nỗi đau trần trụi lóe lên trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta và Emily trượt nào im lặng. “Tôi xin lỗi - tôi không nên nhắc đến nó.”

“Vì chúng ta dường như không còn bí mật với nhau nữa,” chàng lặng lẽ nói, “Cô có thể nói cho tôi biết tại sao lúc đầu Whitney lại viết lá thứ đó không?”

“Ồ, cô ấy chỉ cố gắng cứu vớt lòng kiêu hãnh của mình. Cô ấy hy vọng, không, muốn buộc ngài đến với cô ấy hơn. Và cô ấy nghĩ rằng với một lá thư như thế - tôi cho rằng nó thực sự tồi tệ với cô ấy để nghĩ đến nó, nhưng...”

“Điều ‘tồi tệ’ duy nhất Whitney đã từng làm trong đời là kết hôn với ta,” Clayton xen vào.

Nước mắt trào lên trên đôi mắt nâu đỏ của Emily khi cô đứng lên để đi về. “Điều đó không đúng. Whitney yêu... rất yêu ngài, công tước.”

“Cám ơn lần nữa,” chàng nhún nhường nói.

Một lúc lâu sau khi Emily ra về, Clayton đứng đó, cảm giác mỗi một phút tích tắc trôi qua và biết rằng, với mỗi phút trôi qua, nỗi đau và cơn giận của Whitney sẽ chai cứng thành sự căm ghét.

*****

Nữ Công tước Quả phụ của Claymore lặng lẽ ăn tối với con dâu buổi tối hôm đó, trong đầu thầm mắng mỏ sự chậm chễ của đứa con trai lớn trong việc đến đón vợ nó, người đang ngày càng hoang mang và đau khổ hơn. Tám ngày trước, khi Whitney đến và hỏi liệu cô có thể ở lại đây cho đến khi Clayton nghĩ thông suốt mọi chuyện và đến đón cô, Alicia Westmoreland đã nghĩ đến việc giục con bé trở lại đúng nơi của mình là ở bên cạnh chồng, đúng ra là cương quyết. Nhưng, có gì đó trong vẻ quyết tâm và đau đớn của Whitney đã nhắc nữ công tước quả phụ nhớ đến chính mình, rất nhiều năm trước - khi cha của Clayton sải bước qua phòng khách của cha mẹ bà, nơi ông tìm thấy người vợ đã vắng mặt 4 ngày của mình: “Vào cỗ xe đó ngay lập tức,” ông đã ra lệnh cho bà. Và sau đó, “Làm ơn, Alicia.” Đã quyết định, Alicia Westmoreland đã nghiêm túc và ngoan ngoãn làm như bà được bảo.

Nhưng Whitney đã ở đây 8 ngày, và Clayton chưa có tí xíu động thái nào là đến đón con bé. Quý bà Westmoreland muốn có cháu nội, và bà không hiểu làm sao bà có thể có khi hai đứa trẻ ngoan cố, bướng bỉnh này sống cách nhau nhiều dặm. Thật là, toàn bộ sự việc này thật ngớ ngẩn! Chưa bao giờ thấy có hai người yêu nhau nhiều hơn hai con người này.

Một ý tưởng nảy đến với nữ công tước quả phụ sau bữa tráng miệng khiến bà nửa nhổm khỏi ghế. Theo đó, bà gửi lời nhắn cho Stephen ở Luân Đôn ngay đêm đó yêu cầu anh đến gặp bà sớm nhất có thể vào sáng hôm sau.

*****

“Vấn đề là,” bà nói với một cái cau mày, nhưng lại làm Stephen khá là thích thú trong một cuộc gặp riêng với anh ngày tiếp theo, “Mẹ không biết chắc chắn, Clayton có biết tìm Whitney ở đây không. Giả sử nó muốn tìm con bé.”

Stephen, vốn hoàn toàn không biết về sự sắp đặt đó, lóe lên một nụ cười tinh quái với mẹ anh. “Mẹ yêu quý, điều này nhắc con nhớ về một vài câu chuyện con nghe thấy về mẹ và cha.”

Nữ công tước quả phụ bắn cho đứa con trai đang vẫn còn nhơn nhơn của mình một cái nhìn đàn áp và tiếp tục, “Mẹ muốn con tìm Clayton. Ta nghĩ chắc nó đang ở ngôi nhà ở Luân Đôn. Nhưng tìm nó tối nay nếu như con có thể. Sau đó buông ra một ‘gợi ý’ rằng con bé đang ở với mẹ - giống như con tự cho rằng nó đã biết điều đó. Đừng để nó nghĩ rằng nó đang bị thúc giục đến với con bé. Trong trường hợp đó, mẹ chắc chắn Whitney sẽ gạt bỏ bất cứ nỗ lực nửa vời nào trong việc hòa giải.”

“Tại sao con không chỉ đưa Whitney quay lại Luân Đôn với con bây giờ và lan truyền rằng con điên cuồng yêu chị ấy? Điều đó sẽ khơi lên ngọn lửa của Clay,” Stephen cười nhăn nhở.

“Stephen, đừng có đùa cợt; chuyện ngày nghiêm trọng đấy. Đây là những gì mẹ muốn con nói...”

*****

7h tối hôm đó, khi Clayton uể oải ngồi trong ghế của câu lạc hộ, chàng chỉ hơi thoáng ngạc nhiên khi nhìn lên từ những lá bài và thấy em trai mình ngồi xuống bên kia bàn và xếp những đồng xu như để chuẩn bị tham gia ván bài. Clayton nhìn Stephen với vẻ thân thiện cảnh giác. Chàng không muốn bị hỏi về Whitney bởi vì chàng không muốn giải thích rằng chàng đã ‘lạc mất’ vợ mình, hơn cả thế là chàng không thể chịu được việc kể với Stephen chuyện bất hòa của họ. Vì vậy, chàng nhẹ cả người khi nghe Stephen bắt đầu câu chuyện với, “Ngài đang thắng hay thua tối nay vậy, thưa công tước?”

“Anh ta vét sạch chúng tôi,” Marcus Rutherford thân thiện trả lời. “Không thua một ván nào trong một tiếng vừa rồi.”

“Anh trông như địa ngục ấy, anh trai,” Stephen nhận xét với một giọng nhe nhởn.

“Cám ơn,” Clayton trả lời khô khốc khi chàng vứt những đồng xu lên chồng tiền ở giữa bàn. Chàng thắng ván đó và 2 ván tiếp theo.

“Thật vui được gặp anh ở đây, Claymore,” William Baskerville nói, liếc một ánh mắt thận trọng với vị công tước đã đột ngột bỏ về trong lần cuối cùng họ cùng chơi bài ở đây. Baskerville đang ngấp nghé hỏi thăm lịch sự đến nữ công tước trẻ, nhưng lần trước khi anh ta nhắc đến việc gặp cô ở bữa tiệc nhà Cliffton, anh ta đã gây ra một cuộc cãi vã, vì vậy anh ta nghĩ tốt nhất nên tránh đề cập đến cô. “Có ngại để tôi tham gia cùng không?” thay vào đó anh ta hỏi công tước.

“Anh ấy sẽ không ngại chút nào,” Stephen nói khi Clayton ra vẻ không nghe thấy Baskerville. “Anh ấy hoàn toàn sẵn lòng lấy tiền của anh cùng với những người khác.”

Clayton trao cho em trai mình một cái nhìn mỉa mai nhẹ nhàng. Chàng không thể ở nhà nếu không lo lắng sẽ khiến chàng mất trí. Nhưng cuộc hội thoại vui vẻ của em trai chàng và những người khác đã làm những sợi dây thần kinh rệu rão của chàng mệt nhoài, và chàng chỉ mới chơi được 1 giờ. Chàng đang chuẩn bị gợi ý với Stephen trở về nhà cùng chàng và lao vào một trận uống rượu say sưa, dù sao đó cũng là thứ phù hợp với tình trạng thần kinh của chàng hơn khi Stephen nói với chàng, “Không thực sự mong đợi gặp anh ở đây. Nghĩ rằng anh sẽ tham dự bữa tiệc nho nhỏ mà Mẹ đang chuẩn bị cho những người họ hàng của chúng ta tối nay.”

Biểu diễn một sự bắt chước xuất chúng của một người đàn ông vừa nói điều mà anh ta không nên, Stephen lắc đầu và thêm vào vẻ có lỗi, “Xin lỗi, Clay. Em quên mất rằng Whitney đang ở với mẹ và tất nhiên là đang tham dự bữa tiệc, anh không phải...”

Baskerville thoáng nghe được lý do của việc này, quên mất giải pháp ban đầu của mình và nói với vẻ thân mật không màu mè hàng ngày, “Một cô gái trẻ đáng yêu - nữ công tước của anh. Gửi đến cô ấy lời chúc sức khỏe của tôi và...” Quai hàm Baskerville trễ xuống khi anh ta nhìn trong sự ngạc nhiên kinh hãi khi Clayton Westmoreland từ từ ngồi thẳng dậy và cứng người trên ghế. “Tôi chưa nhìn thấy cô ấy ở đâu,” Baskerville vội vã đảm bảo.

Nhưng công tước đã đứng lên. Chàng đứng đó, nhìn trừng trừng vào người em trai mình với vẻ lẫn lộn của hoài nghi, ngạc nhiên và điều gì đó mà Baskerville tội nghiệp quá bối rối để xác định. Và sau đó, không cả lấy những chồng tiền lớn chứng tỏ chiến thắng của mình hay chào xã giao với bất kỳ ai, công tước quay gót và lao đầu về cửa ra vào với những sải chân dài và cương quyết.

“Ối tôi biết mà!” Baskerville thốt lên với Stephen khi họ cùng nhìn Clayton bỏ đi. “Anh thực sự gặp rắc rối rồi! Tôi nên nói với anh trước - anh trai anh không thích nữ công tước của mình tham dự những bữa tiệc mà không có anh ấy.”

“Không,” Stephen đồng ý với một nụ cười rộng ngoác. “Tôi không nghĩ là anh ấy thích.”

*****

Chuyến đi đến Grand Oak, thông thường kéo dài 4 giờ, đã được hoàn thành trong 3 tiếng rưỡi từ cửa trước câu lạc bộ của Clayton. Whitney đang ở với mẹ chàng! Với mẹ chàng, ôi vì Chúa! Người duy nhất phải có lý trí đủ để ra lệnh cho vợ chàng về nhà với chàng. Mẹ ruột của chàng đã toa rập để đẩy chàng vào sự hành hạ này.

Xe ngựa kéo đến trước ngôi nhà sáng đèn rực rỡ của mẹ chàng, và Clayton nhớ ra rằng Stephen đã nói tối nay có một bữa tiệc. Chàng không muốn gặp những người họ hàng của mình, chàng muốn gặp vợ mình. Và chàng đã không mang theo quần áo trang trọng, chàng cũng không nghĩ đến việc dừng lại ở nhà để thay trang phục, và cũng không làm thế nếu có nghĩ đến. Chàng chỉ có thôi thúc muốn đối chất với mẹ chàng về sự phản bội của bà trước khi chàng đi tìm Whitney. Chàng bị thôi thúc, nhưng chàng sẽ không làm.

“Xin chào, thưa công tước,” tên quản gia của gia đình ngâm nga.

“Chết tiệt!” Clayton trả lời khi chàng hùng hổ vượt qua người đầy tớ đang cản đường chàng nhìn vào phòng khách đông đúc. Dường như tất cả họ hàng của chàng đang hiện diện trong những căn phòng đó. Nhưng không có Whitney. Nhưng chàng thấy mẹ mình, và khi bà bắt đầu tiến về phía chàng, mặt bà thoáng một nụ cười, chàng quay quắt người và tiến về cầu thang chính. “Vợ ta ở đâu?” chàng hỏi một người hầu gái ở trên đại sảnh tầng trên.

Clayton ngập ngừng bên ngoài cánh cửa được chỉ, bàn tay chàng đặt trên cán cửa bằng đồng thau, trái tim chàng đập thình thịch với cảm giác nhẹ nhõm và sợ hãi. Chàng không hề biết Whitney sẽ phản ứng như thế nào khi thấy chàng, không biết chàng có thể nói gì với nàng. Nhưng vào giây phút đó, tất cả những gì quan trọng là được nhìn thấy nàng và thỏa thuê chiêm ngưỡng nàng.

Mở cửa, Clayton im lặng bước vào, sau đó đóng nó lại. Whintey đang ở trong một chiếc bồn tắm bằng đồng thau lớn và quay lưng về phía phòng. Người hầu gái của nàng đang loanh quanh ở sau lưng, cầm xà phòng và khăn lau. Bất động, Clayton đơn giản đứng đó.

Chàng muốn đi đến với nàng và kéo nàng lên, trần truồng và ướt át, vào vòng tay chàng, để cuốn cơ thể nàng vào cơ thể chàng, để mang nàng lên giường và buông thả chàng vào trong nàng. Và cùng lúc đó, chàng không cảm thấy mình xứng đáng được nói với nàng, đừng nói chạm vào nàng. Chàng không xứng đáng. Hai lần trong cuộc đời họ, chàng đã đối xử với nàng bằng sự tàn nhẫn thô bạo mà chàng chưa bao giờ biết là mình có. Lạy Chúa! Nàng đang nuôi dưỡng con của chàng trong bụng nàng và chưa từng một lần chàng buồn hỏi nàng cảm thấy như thế nào. Làm sao một cô gái mong manh như thế có thể chịu đựng gánh nặng tàn nhẫn đó mà không căm ghét chàng như chàng xứng đáng? Clayton hít một hơi thở dài và nặng nhọc.

Clarissa nhìn lên và thấy Clayton cuộn tay áo sơ mi lên khi chàng bước về phía chiếc bồn, bà trao cho chàng một cái quắc mắt giận dữ. Bà định mở miệng nói với ý định rõ ràng là bủa vào chàng những lời sắc bén trong đầu, công tước hay không công tước, nhưng Clayton cản bà lại với một cái gật đầu cụt lủn ra hiệu lui ra. Bà lưỡng lự đưa cho chàng bánh xà phòng, khăn tắm rồi im lặng rời khỏi phòng.

Với sự dịu dàng nhức nhối, Clayton xoa xà phòng lên lưng Whitney, cẩn thận để cái đụng chạm của chàng nhẹ nhàng và tay chàng khỏi tầm mắt của nàng.

“Điều đó thật tuyệt vời, Clarisa,” Whitney lẩm bẩm khi nàng cúi về phía trước và xoa xà phòng lên chân. Bình thường, Clarissa để nàng tắm một mình, nhưng gần đây nàng đã quá buồn phiền và lo âu để nghĩ nhiều đến sự quan tâm bất chợt này.

Trơn trượt và lấp lánh với những giọt nước thơm đang chảy xuống, Whitney đứng lên và bước ra khỏi bồn tắm. Nàng bắt đầu quay lại và với chiếc khăn bông ở phía sau, nhưng Clarissa, hiểu ý một cách hữu ích đã nhẹ nhàng lau khô nàng.

Clayton lau cổ nàng, đôi vai mềm mại và tấm lưng thon thả của nàng.

“Cám ơn, Clarissa, tôi xong rồi. Tôi sẽ ăn bữa tối ở đây và sau đó mặc đồ để xuống dưới tầng để-” Quay lại, Whitney với lấy chiếc khăn. Màu sắc rút cạn trên mặt nàng, và nàng chao đảo lắc lư khi nhìn thấy người đàn ông nghiêm nghị đẹp trai, người không nói gì với nàng, nhưng tiếp tục lau khô cơ thể nàng. Trong trạng thái tê liệt chết lặng, nàng đứng im, không thể chuyển động hay nói gì. Khi Clayton lau đến bụng và đùi nàng, Whitney lờ mờ nhận thấy rằng bàn tay chàng khẽ chạm vào đó, nhưng đó không phải là hành động vuốt ve nàng. Tuyệt vọng nàng cố gắng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Clayton ở đây - không còn giận dữ với nàng - nhưng không nói chuyện với nàng. Không mỉm cười với nàng. Chàng thậm chí cũng không chạm vào nàng như một người chồng, mà gần như một... một đầy tớ! Một đầy tớ! Một cục nghẹn nhức nhối bắt đầu phồng lên trong cổ họng Whitney khi nàng nhận ra chàng đang làm gì. Chàng đang hành động như một người hầu gái của nàng như là một cách hạ mình đối với nàng.

Hai bàn tay mạnh mẽ của chàng buộc nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bồn tắm và, không hề nhìn nàng, chàng quỳ xuống trên một đầu gối và nghiêm trang lau khô bắp chân nàng. “Clayton,” nàng thì thầm đứt quãng. “Ôi, đừng...”

Phớt lờ lời cầu xin đầy nước mắt của nàng, chàng tiếp tục nhiệm vụ hầu hạ của mình khi chàng nói bằng một giọng đau đớn và thô ráp, “Nếu ta từng nghĩ đến chuyện nàng nghĩ đến chuyện rời ta một lần nữa, cho dù lý do của nàng hợp lý đến đâu, ta sẽ khóa nàng lại trong phòng và cho người canh cửa, vì thế Chúa giúp ta.” Chàng nâng bàn chân nàng lên và bắt đầu lau khô nó.

Giọng nàng run rẩy, Whitney nỏi, “Chàng sẽ ở đó với em chứ?”

Chàng nâng bàn chân đã khô của nàng lên cằm chàng và âu yếm áp má lên nó, sau đó quay đầu và hôn nó. “Ừ,” chàng thủ thỉ.

Đứng lên, chàng bước về tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo choàng lụa và mang nó ra, giữ nó để Whitney xỏ tay vào ống tay áo. Như một con búp bê, nàng đứng đó trong khi chàng vòng tay quanh nàng và lấy dây thắt lưng về phía trước để buộc nó quanh eo nàng. Không nói một lời, chàng cúi xuống và ôm nàng trên tay, mang nàng đến chiếc ghế nơi có bữa tối của nàng đặt trên một chiếc bàn thấp. Chàng ngồi xuống và ôm nàng trong lòng. Nghiêng về phía trước, chàng nhấc nắp bạc ra khỏi chiếc khay bạc. Khi Whitney nhận ra chàng định cho nàng ăn, nàng không thể chịu đựng được nữa.

“Đừng,” nàng nhỏ nhẹ thốt lên, vòng tay quanh bờ vai mạnh mẽ của chàng và vùi mặt vào cổ chàng. “Xin chàng, xin chàng đừng làm như thế này. Chỉ nói chuyện với em thôi. Xin hãy nói với em.”

“Ta không thể,” chàng thì thầm bên mái tóc bóng mượt của nàng. Chàng hít một hơi thở sâu và khổ sở. “Ta không thể tìm thấy được lời nào.”

Sự đau đớn trần trụi trong giọng nói của chàng khiến nước mắt trào lên trong mắt nàng khi nàng ngả ra sau và nhìn chàng say đắm. “Em có thể,” nàng nghẹn ngào thì thầm. “Chàng đã dạy em - em yêu chàng. Em yêu chàng.”

Lùa những ngón tay vào tóc nàng, chàng khum bàn tay quanh mặt nàng và nhìn vào nàng. “Ta yêu nàng,” chàng khản giọng thì thầm. “Chúa ơi! Ta yêu nàng biết bao.”

Trong ánh nến bập bùng, những chiếc kim trên chiếc đồng hồ mạ vàng bên kia căn phòng so với giường ngủ vừa chuyển đến 7h30. Clayton âu yếm nhìn xuống người đẹp đang nép vào chàng, ngủ trong vòng tay chàng, mái đầu rối bù của nàng tin cậy dựa vào vầng ngực trần của chàng. Dịu dàng gạt một lọn tóc rối ra khỏi má nàng, chàng kéo nàng lại gần hơn và chạm môi lên trán nàng. “Ta yêu nàng,” chàng nhỏ nhẹ thốt lên. Chàng biết Whitney đang ngủ và không thể nghe thấy chàng, nhưng chàng cần phải nói những lời đó lần nữa.

Chàng đã nói với nàng từ trong trái tim chàng tối nay, mỗi lần miệng chàng chạm vào vùng mềm mại ẩm ướt trong miệng nàng trong sự cấp bách đói khát và ngọt ngào đau đớn. “Ta yêu nàng.” Đó là một bài hát trong trái tim chàng vang lên khi nàng quằn quại bên dưới chàng và ngọt ngào cong người để đón những cú thúc của chàng; một giai điệu vút lên thành một âm thanh cao vút khi chàng dẫn nàng đến đỉnh cao khoái lạc và sau đó hội ngộ với nàng ở đó.

Vợ chàng rúc sâu vào gần chàng và mơ màng thì thầm, “Em cũng yêu chàng.”

“Ssssh, ngủ đi em yêu,” Clayton thủ thỉ. Chàng đã nấn ná không dừng trong nàng suốt đêm nay, chủ tâm trì hoãn giây phút giải tỏa cực đỉnh cuối cùng cho đến khi họ đều quay cuồng với ham muốn. Sau một cuộc làm tình kéo dài như vậy chàng muốn nàng nghỉ ngơi.

“Điều gì khiến chàng quá lâu như vậy?” nàng thì thầm.

Chàng cúi đầu xuống để nhìn mặt nàng rõ hơn, Clayton cười nhăn nhở. “Ta không thể tin nàng có ý như ta nghĩ nàng nghĩ”

Ban đầu nàng trông bối rối, sau đó đỏ mặt và nhìn đi chỗ khác.

Ngạc nhiên và quan tâm bởi phản ứng của nàng, Clayton nâng cằm nàng lên. “Ý nàng là gì?” chàng nhẹ nhàng hỏi.

“Không - không quan trọng. Thực sự không quan trọng.”

Nhìn xuống đôi mắt xanh còn mờ nỗi đau của nàng, chàng lặng lẽ nói, “Ta nghĩ, cho dù đó là gì, nó rất quan trọng với nàng.”

Whitney ước nàng đã không hỏi, không nên, ngoại trừ rằng nỗi đau đang lan tỏa trong nàng như một vết thương không thể ngừng nhức nhối. Biết rằng Clayton sẽ nhất định một câu trả lời, nàng thốt ra trong một tiếng thì thầm gần như không nghe thấy, “Marie.”

“Cô ấy thì sao?”

“Có phải cô ấy là lý do khiến chàng quá lâu mới đến với em như vậy?”

Siết chặt cánh tay chàng quanh nàng, như thể chàng có thể hút lấy phần nào nỗi đau chàng đã gây ra cho nàng, Clayton gượng gạo mỉm cười. “Em yêu, lý do khiến ta chậm chễ như vậy là 40 thám tử không thể tìm ra một dấu tích của nàng. Và ta - người không nghi ngờ gì nên biết tốt hơn - không nghĩ đến mẹ ruột của mình là một đối tác có thể trong âm mưu giấu vợ ta khỏi ta.”

“Nhưng em nghĩ đây sẽ là nơi đầu tiên chàng nghĩ đến nếu tìm em, khi chàng đã có thời gian để nghĩ thông suốt mọi chuyện.”

“Ồ không phải vậy,” Clayton lặng lẽ nói. “Nhưng, cho dù ta chưa ‘nghĩ thông suốt’, ta cũng không ở trong vòng 5 dặm với Marie St.Allermain - đó là điều mà ta cho rằng nàng đang cố hỏi ta.”

“Chàng không?”

“Ta không.”

Đôi mắt xanh của nàng chứa đầy nước mắt khi nàng nhìn chàng và mỉm cười bẽn lẽn. “Cám ơn chàng,” nàng đơn giản thì thầm.

“Không có gì,” Clayton nói với một nụ cười âu yếm với gương mặt đang ngẩng lên của nàng. Chàng lướt ngón tay dọc gò má thanh tú như tạc của nàng. “Giờ ngủ đi, tình yêu của ta. Nếu không, chiếc giường này lại được sử dụng cho mục đích khác.”

Nàng ngoan ngoãn nhắm mắt và rúc vào vòng tay chàng. Những ngón tay nàng nhẹ nhàng trượt lên để vuốt những sợi tóc ở thái dương chàng; một vài phút sau chúng trượt xuống vai và ngực chàng.

Clayton cảm thấy cơ thể chàng phản ứng ngay lập tức và cố gắng kiểm soát ham muốn đang tăng lên mà Whitney đã vô thức khơi gợi lên với những cái vuốt ve trong giấc ngủ của nàng. Khi bàn tay nàng lướt xuống bụng chàng, chàng túm lấy nó và giữ chặt nó trong tay chàng để ngăn chặn nó trượt xuống sâu hơn. Chàng nghĩ chàng nghe thấy một tiếng cười nghẹn lại khi nàng tỉnh dậy từ giấc ngủ, và môi nàng chạm vào tai chàng.

Hơi ngả về sau, Clayton ngờ vực nhìn vào mặt nàng. Nàng đang rất tỉnh, đôi mắt nàng sáng rực với tình yêu.

Với một cử động nhanh và nhịp nhàng, chàng lăn nàng nằm ngửa ra và ép nàng xuống gối, nửa cơ thể chàng phủ lên nàng. “Nàng không thể nói ta không cảnh báo nàng,” chàng thì thầm bằng một giọng khàn khàn.

“Em sẽ không.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.