Whitney, My Love

Chương 36



Khi Whitney tỉnh dậy, chàng đã đi, và trong một giây phút kinh hoàng, nàng nghĩ chỉ là do nàng mơ rằng chàng đã ở bên nàng đêm qua. Nàng lăn người nằm ngửa, tinh thần nàng sụt xuống nhanh chóng - và khi đó nàng thấy chàng. Chàng đang ngồi gần cửa sổ cách giường vài bước, mặc một chiếc áo choàng màu đỏ tía mà rõ ràng là một người đầy tớ đã mang cho chàng cùng với một khay cà phê bằng bạc đang để trên chiếc bàn trước mặt chàng.

Tấm rèm dày đã kéo mở một phần, cho thấy một bầu trời xanh trong không một gợn mây, nhưng đối nghịch với buổi sáng Tháng Bảy tươi vui đó, khuôn mặt đẹp trai của Clayton trông rất ảm đạm, như là suy nghĩ của chàng đang trôi giạt ở nơi rất xa. Lo lắng, nàng băn khoăn điều gì đã khiến chàng như vậy khi mà chỉ vài tiếng đồng hồ trước đây, chàng dường như đã rất ấm áp và đầy say mê.

Chui vào chiếc váy lụa xanh nàng đã mặc tối qua, Whitney bước trên tấm thảm kiểu phương Đông và dừng lại bên cạnh ghế của chàng. Chàng đã quá mê mải chìm trong suy nghĩ đến mức giật mình khi nàng chạm vào vai chàng. “Khi chàng không ở trên giường khi em tỉnh dậy, trong một phút em đã nghĩ chỉ là em tưởng tượng là chàng đã ở đây tối qua.”

Nét mặt chàng dịu lại và chàng vươn tay ra, nắm lấy tay nàng và nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo nàng ngồi xuống lòng chàng. “Nàng cảm thấy như thế nào?” chàng hỏi trong khi vòng tay quanh eo nàng.

“Em thấy hoàn toàn khoẻ mạnh đối với một phụ nữ trong tình trạng của em,” nàng nói đùa, cố gắng làm dịu tâm trạng của chàng. “Mặc dù, nếu em không tập trung trong vài phút, em sẽ nhanh chóng rơi vào cơn buồn ngủ nhanh đến kinh ngạc.”

Xoa xoa những ngón tay trên bụng nàng, chàng ngọt ngào hỏi, “Còn đứa bé như thế nào?”

“Hai mẹ con em tuyệt đối khoẻ mạnh, khi bây giờ chàng đã ở bên chúng em,“ Whitney trấn an chàng.

Chàng gật đầu, vẻ hài lòng, nhưng biểu hiện của chàng lại trở nên u ám. “Ta đang ngồi đây, ngẫm nghĩ-” chàng giải thích.

“Em thấy ghét khi chàng làm như vậy,” Whitney trêu, với tay lên vuốt thẳng những nếp nhăn trên trán chàng.

“Nàng ghét khi ta làm gì?”

“Khi chàng nghĩ về điều gì đó làm chàng cau mày.”

“Ta xin lỗi-” chàng bắt đầu.

“Rất tốt, em sẽ tha thứ cho chàng lần này, nhưng không suy nghĩ gì thêm nữa.”

Clayton mỉm cười với lời nói đùa của nàng nhưng phớt lờ những nỗ lực của nàng thể hiện như là mọi việc đều đã được giải quyết và trở nên hoàn toàn bình thường giữa họ bởi vì đêm hôm trước. “Ta nhận ra khi tỉnh dậy là ta chưa xin lỗi cho những hành vi không thể tha thứ của mình hay giải thích nguyên nhân của nó, và ta cần làm cả hai điều đó.”

Trấn tĩnh lại, Whitney gật đầu và để chàng bắt đầu.

“Như nàng đã biết, khi nàng nhờ ta lên bàn viết của nàng để lấy lá thư cho dì nàng, ta tìm thấy một lá thư khác - chưa viết xong. Trên đó ghi ngày trước một ngày nàng đến với ta ở Claymore, và trong lá thư đó, nàng đã viết là nàng sợ là nàng đang có mang.”

“Sao chàng biết được em nhận ra là chàng đã tìm thấy bức thư đó?”

“Ngày hôm kia, ta rốt cuộc phải từ bỏ lòng tự trọng và mời bạn nàng đến, Emily Archibald, nhờ vậy mà ta có thể thuyết phục hoặc kể cả đe doạ cô ấy phải cung cấp tông tích của nàng.”

“Tội nghiệp Emily. Bạn ấy không thể nói với chàng vì em không nói với bạn ấy là em định đi đâu.”

“Cô ấy đã nói vậy, và ta tin cô ấy. Tuy nhiên, cô ấy cũng nói với ta một số ít những điều mà cô ấy biết, và bao gồm cả sự thật là nàng đã biết ta tìm thấy lá thư dang dở đó trong bàn viết của nàng.”

Whitney gật đầu. “Vài ngày sau khi chàng tìm thấy nó, em biết là chàng đã nhìn thấy nó, và đó là nguyên nhân mà chàng đối xử với em như thế.”

“Vậy vì Chúa sao nàng không nói chuyện về bức thư đó với ta và giải thoát cả hai ta khỏi những đau khổ?”

“Em nên hỏi chàng câu hỏi giống như như vậy,” vợ chàng phản đối với một cái nhìn nghiêm nghị và chỉ trích. “Tại sao chàng không hỏi em ngay khi chàng tìm thấy nó?”

Clayton chấp nhận lý lẽ của nàng với nụ cười nửa miệng. “Ta hiểu ý của nàng.”

“Em rất mừng,” nàng nói nhỏ nhẹ hơn, “bởi vì đó chính xác là điều em muốn làm rõ khi em bỏ nhà đi. Clayton, chàng đã hai lần nghi ngờ em làm điều gì đó rất tồi tệ và, cả hai lần, chàng từ chối nói với em những lỗi lầm mà chàng tin em phạm phải để em có thể biện hộ cho mình. Chàng đã làm vậy khi kéo em từ bữa tiệc của Emily và lôi em đến Claymore. Chàng lại tiếp tục làm như vậy khi thấy lá thư đó. Em tha thứ cho chàng lần thứ nhất, và em sẽ tha thứ cho chàng lần vừa rồi, nhưng đổi lại em muốn yêu cầu chàng một hứa một điều.”

“Bất cứ điều gì,” chàng đồng ý, nhăn nhó nhớ lại sự không công bằng trước đây của chàng.

“Bất cứ điều gì?” nàng đùa, cố gắng làm dịu tâm trạng của chàng. “Nếu như hợp lý?”

Chàng tựa cằm lên đỉnh đầu nàng. “Bất cứ điều gì,” chàng nói một cách ngọt ngào và quả quyết.

“Trong trường hợp này, em yêu cầu lời hứa của chàng là sẽ không bao giờ gạt bỏ cơ hội để em có thể giải đáp cho bất cứ lời buộc tội nào về những hành vi sai trái trầm trọng chàng có thể tin em phạm phải trong tương lai.”

Nhấc đầu lên, Clayton nhìn nàng đang ngồi trong lòng chàng. Tinh thần và lòng can đảm của nàng hiện rõ trên đôi vai mỏng manh và cái cằm ngẩng cao của nàng, trong khi sự dịu dàng sáng lên trong đôi mắt xanh lục ngay thẳng và nụ cười ngọt ngào của nàng. Những hành vi sai trái nghiêm trọng? Nàng là hiện thân của niềm vui và tình yêu; một sự kết hợp tuyệt vời của trí thông minh đầy nữ tính, ngây thơ trong sáng và can trường. Nàng đã trao cho chàng một thế giới đầy niềm vui, và bây giờ nàng lại sắp cho chàng một đứa con. Chàng ước nàng đã yêu cầu chàng điều gì đó thật to tát hay bắt chàng làm những điều không thể, nhờ vậy mà chàng có thể xứng đáng với sự tha thứ của nàng. Nhưng tất cả nàng muốn là một lời hứa đơn giản. Bởi vì tất cả nàng muốn là chàng. Sự nhận thức đó làm trào lên trong chàng cảm xúc làm giọng chàng khản đi khi chàng nhún nhường và long trọng nói, “Ta hứa với nàng là sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.”

“Cám ơn chàng,” nàng nói.

Clayton quay mặt nàng về phía chàng và đánh dấu lời hứa bằng một nụ hôn.

Tuyệt đối thoả mãn với kết quả của cuộc nói chuyện, không nói đến nụ hôn nồng nàn của chàng, Whitney tựa má vào ngực chàng, hoàn toàn mãn nguyện. Nàng mong muốn được quên hết về bức thư tai hại và những buồn khổ mà nó đã gây ra.

Tuy nhiên, Clayton lại chưa sẵn sàng để kết thúc cuộc thảo luận vừa rồi. “Về lá thư ta tìm thấy trong bàn của nàng,” chàng nói nhưng Whitney đã gạt bỏ chủ đề đó với một cái phẩy tay. “Chúng ta không bao giờ cần nói về lá thư đó nữa. Em tha thứ cho chàng, anh yêu, và kết thúc ở đó, hãy quên đi.”

Clayton cười thầm trước thái độ rộng lượng của nàng, “Ta đánh giá cao sự rộng lượng của nàng, tuy nhiên ta không chắc ta hoàn toàn hiểu nàng đã hy vọng đạt được điều gì nếu nàng gửi lá thư đó cho ta.”

Không sẵn lòng đào sâu thêm chuyện đó, Whitney liếc nhìn đồng hồ trên lò sưởi và nhận ra là đã muộn, nàng đứng lên và kéo tay chàng. “Chúng ta thật sự phải xuất hiện ở dưới lầu trong khi mọi người đang ăn sáng. Không thôi một số người sẽ đi về và mẹ chàng sẽ thất vọng là chàng đã không ở đó để chào tạm biệt họ.”

Clayton không muốn gặp bất cứ ai, ngoài nàng, nhưng nhìn lại những cư xử gần đây của chàng, chàng không muốn từ chối yêu cầu nho nhỏ đó của nàng. Chàng cũng đứng lên, nhưng không bỏ qua chủ đề đó. “Nàng đã nghĩ gì khi nàng viết lá thư đó?” chàng gặng hỏi.

“Em đã suy nghĩ không rõ ràng lắm, nhưng, sau cái cách em đối xử với chàng ở bữa tiệc cưới của Elizabeth - và cách chàng đối xử với em ở nơi công cộng sau đó - em e là chàng sẽ phớt lờ bất cứ sự thay đổi nào từ phía em. Bằng cách nói với chàng trong lá thư rằng em nghĩ mình có thai,” nàng nói nốt khi nàng bắt đầu tiến đến cái chuông để gọi Clarissa, “Em cố gắng để đảm bảo là chàng sẽ không cưới Vanessa trước khi em có thể giải thích mọi chuyện và nói với chàng là em yêu chàng. Em cũng đã cố gắng cứu vớt lòng kiêu hãnh của mình bằng cách buộc chàng phải đến gặp em thay vì em đến gặp chàng.”

“Nếu nàng gửi bức thư đó cho ta, tình yêu của ta, nàng sẽ không đạt được cả hai mục đích đó.”

Whitney lấy một chiếc váy, sau đó ngạc nhiên quay sang chàng. “Ý chàng là chàng chỉ đơn giản lờ đi lá thư và vứt bỏ nó?”

“Ta không nghĩ ta có thể lờ nó đi hay vứt bỏ nó, nhưng ta có thể hứa với nàng là nó sẽ không khiến ta quỳ gối đâu?”

“Em ngạc nhiên khi nghe chàng nói thế,” Whitney nói, cảm thấy một chút thất vọng với chàng. “Chàng không cảm thấy một chút trách nhiệm nào hay sao?”

“Vì cái gì?”

“Vì khiến em mang thai trong cái đêm chàng bắt cóc em từ bữa tiệc của Emily và lôi em đến Claymore.”

Clayton cố để giữ giọng chàng nghiêm chỉnh, nhưng một nụ cười vẫn hiện trên góc miệng chàng. “Mặc dù ta hiểu động cơ của nàng và khen ngợi sự mưu trí trong bức thư của nàng, kế hoạch của nàng có một sai lầm tai hại. Đó cũng chính là sai lầm đã khiến ta cư xử như người điên cuồng mất trí khi ta phát hiện lá thư trong ngăn kéo của nàng.”

“Sai lầm đó là gì?”

“Ta không thể khiến nàng có đứa con tưởng tượng đó vào cái đêm ta mang nàng đến Claymore. Sự tiếp xúc của chúng ta trên giường đêm đó là cực ngắn và hành động đó chưa bao giờ hoàn thành.”

Trong nhiều tháng sau đám cưới của họ, Clayton đã dạy nàng nhiều về làm tình, nhưng nàng chưa biết rằng có những điều kiện cần thiết khác có ảnh hưởng quyết định đến việc đó. Mắt nàng mở to khi hiểu ra những ẩn ý đáng sợ của phát hiện này. “Và vì vậy-” nàng thì thầm, bỏ dở và sững sờ.

“Và vì vậy,” Clayton nói nốt thay nàng, “Khi ta đọc lá thư của nàng, ta tự nhiên hiểu là ai đó đã làm nàng mang thai. Lá thư ghi ngày trước một ngày nàng đột nhiên và bất ngờ đến Claymore để thú nhận tình yêu bất diệt dành cho ta. Và chỉ cần suy nghĩ lô gíc một chút để ta đi đến kết luận là nàng không đến với ta vì tình yêu, mà để giải quyết nhu cầu cần có một người cha nhằm hợp pháp hoá cho đứa con của nàng.”

“Ôi, lạy Chúa!” nàng thì thầm, màu đỏ lan trên mặt nàng. “Em không hề biết, không hề tưởng được rằng chàng có thể nghĩ ai đó đã làm em mang thai... hay vì vậy mà chàng có lý do nghi ngờ động cơ thực sự của em khi đến với chàng ở Claymore. Một khi chàng nghi ngờ như vậy, chàng có thể bắt đầu đặt câu hỏi về mọi thứ em nói và làm kể từ đó, và...”

Lo lắng bởi sự hoảng hốt bất ngờ của nàng, Clayton kéo nàng vào vòng tay. “Đừng nghĩ về điều đó nữa. Mục đích của ta khi nói với nàng điều đó chỉ là để đảm bảo với nàng là ta không giống một quái vật mà ta trông giống như vậy.”

Nàng đặt tay lên quai hàm chàng, đôi mắt xanh long lanh nước mắt. “Em rất xin lỗi. Thực lòng xin lỗi.”

“Whitney, tình yêu của ta,” chàng nói với một nụ cười nghiêm khắc. “Ta không có phép nàng nhỏ bất cứ một giọt nước mắt nào hay phí bất cứ một giây phút nào để hối tiếc về chuyện này.”

Nàng miễn cưỡng nỗ lực để mỉm cười.

Sợ rằng nàng không thể và không sẵn lòng bỏ qua chủ đề này, Clayton gắng sức để tạo ra lý do cho nàng làm như vậy. “Hãy nghĩ cho con trai nàng, em yêu. Một điều đã được khoa học chứng minh là tâm trạng của bà mẹ trong suốt quá trình mang thai sẽ ảnh hưởng đến tính cách của đứa bé. Nàng có muốn vị Công tước tiếp theo của Claymore sẽ là một cậu bé hay gây gổ và ướt át không?”

Viễn cảnh về Clayton làm cha một đứa trẻ không giống chàng chút nào khiến nụ cười của Whitney rạng rỡ hơn với sự hài hước không thể kìm lại. “Không.” Nàng lắc đầu nói.

Khi chàng mỉm cười lại với nàng, trông không hề lo lắng về khả năng ảnh hưởng đến tính cách của đứa con bởi tâm trạng hiện nay của nàng, Whitney ngờ vực nói, “Việc tâm trạng của em ảnh hưởng đến đứa bé không phải thật, đúng không?”

“Không đúng tí nào,” chàng thừa nhận với một nụ cười nhăn nhở không hề hối cải.

Đường nét cong cong quen thuộc trong nụ cười lười biếng của chàng, cùng với cảm giác xúc động trong vòng tay chàng khiến tinh thần Whitney khởi sắc. Cảm giác nhẹ nhõm muốn bay bổng, nàng tặng chàng một nụ cười vui vẻ và nói. “Đó là con gái của chàng có thể ướt át và thích gây gổ nếu nhận định khoa học của chàng thật sự là khoa học.”

Chàng nhìn trông có vẻ giật mình. “Con gái? Có phải bản năng phụ nữ mánh bảo nàng là đứa bé là con gái hay không?”

Kìm lại tiếng cười khúc khích, Whitney lắc đầu và vuốt nhẹ từ cổ áo choàng đỏ tía đến ve áo ở ngực chàng. “Em nói vậy chỉ là vì ngang bướng thôi.”

“À, nhưng nàng đoán sai phản ứng của ta rồi, vì ta sẽ rất thích một bé gái.”

“Nhưng chàng cần một người thừa kế.”

“Ta đã không nghĩ về chuyện đó,” chàng nói dối và nhấm nháp tai nàng. “Tuy nhiên, nếu đứa bé là con gái, ta sẽ kiên trì để sinh ra một người thừa kế thậm chí với sự nhiệt tình lớn hơn cho đến khi đạt được nó - hoặc cho đến khi nàng đuổi ta ra khỏi giường và van xin ta dừng chuyện đó lại.”

“Nếu chàng muốn chờ để điều đó xảy ra, em còn sợ hơn vì chàng sẽ có một gia đình rất, rất lớn để nuôi.”

“Điều đó sẽ khiến mẹ ta trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này,” Clayton nhận xét với một nụ cười khoái chí.

“Chàng sẽ gần như đạt được điều đó sáng nay,” Whitney nói khi Clarissa gõ cửa, “khi chúng ta nói với mẹ về đứa bé.”

Clayton phần nào vẫn còn giận mẹ chàng vì đã giấu vợ chàng. “Trong trường hợp đó,” chàng hậm hực nói, “Ta nên để mẹ chờ cho đến chiều nay.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.