Worth Any Price

Chương 10



"Thứ gì đó màu vàng nhạt, chị nghĩ thế," Sophia nói dứt khoát, ngồi giữa vô vàn vải vóc trải ra như thể cầu vồng đã nổ tung trong phòng.

"Vàng ư," Lottie lặp lại, cắn cắn môi dưới. "Em không nghĩ nó sẽ tôn màu da em lên."

Vì đây ít nhất là lời gợi ý thứ mười mà Lottie loại bỏ, Sophia thở dài và lắc đầu mỉm cười. Chị đã trưng dụng gian phòng phía sau hiệu may ở đường Oxford một cách đặc biệt để đặt may đồ cưới cho Lottie.

"Em xin lỗi, Lottie chân thành nói. "Em không định khó tính đâu. Rõ là em có rất ít kinh nghiệm với những thứ này." Cô chưa bao giờ được phép tự chọn kiểu hay màu sắc cho những chiếc váy của mình. Theo lệnh của Lord Radnor, cô luôn mặc những kiểu dáng tiết hạnh trong những màu sắc ảm đạm. Không may là bây giờ thật khó khăn khi mường tượng mình trong những màu rực rỡ như xanh, hoặc vàng, và, chúa giúp cô, là hồng. Và ý nghĩ phơi trần hầu hết phần ngực trên của mình ra nơi công cộng quá ư khiếp hãi đến mức cô co rúm lại trước những hình minh họa mẫu mã trong quyển sách Sophia chìa ra cho cô.

Chị gái Nick, trước sự tin cậy của cô, đã cực kỳ kiên nhẫn. Chị chiếu vào Lottie ánh mắt xanh quyết đoán và nụ cười có sức thuyết phục mang nét tương đồng kì lạ với em trai mình.

"Lottie, em thân mến, em không khó tính chút nào, nhưng –"

"Nói xạo," Lottie phản ứng tức khắc, và cả hai bật cười.

"Được rồi," Sophia nói với nụ cười toe toét, "em khó tính hết sức, dù chị chắc chắn không phải do chủ tâm. Vì thế chị sẽ đặt ra hai yêu cầu với em. Thứ nhất, làm ơn hãy khắc trong tâm trí là đây không phải vấn đề sống chết. Chọn một chiếc áo không phải quá khó khăn, nhất là khi người ta được tư vấn bởi một chuyên gia thời trang sắc sảo – tức là chị đây."

Lottie cười. "Và yêu cầu thứ hai?"

"Thứ hai là...xin hãy tin vào chị." Khi Sophia giữ lấy ánh mắt cô, rõ ràng là sức hấp dẫn của gia đìnhSidney không chỉ giới hạn ở nam giới. Chị tỏa ra sự ấm áp và tự tin hòa trộn vào nhau khó có thể cưỡng lại. "Chị sẽ không để cho em trông nhếch nhác và tầm thường đâu," chị hứa hẹn. "Chị có khiếu thẩm mỹ xuất sắc, và chị đã bước vào xã hội London một thời gian, trong khi em thì..."

"Chôn vùi mình ở Hampshire?" Lottie cung cấp một cách hữu ích.

"Đúng, na ná như thế. Và nếu em khăng khăng cứ mặc những kiểu xám xịt thích hợp với phụ nữ gấp đôi tuổi mình, em sẽ cảm thấy một mình lạc lõng giữa đám đông.

Hơn nữa, nó chắc chắn sẽ làm em trai chị mang tiếng, khi những tin ngồi lê đôi mách sẽ xì xào hẳn cậu ấy bủn xỉn với em lắm, nếu em định ăn mặc quá ư mộc mạc –"

"Không," Lottie đáp ngay. "Như thế là không công bằng với anh ấy, vì anh ấy đã cho em quyền mua bất cứ thứ gì em muốn."

"Vậy để chị chọn vài món cho em đi," Sophia dỗ dành.

Lottie gật đầu, nghĩ rằng có lẽ mình quá bảo thủ. Cô sẽ phải học cách tin tưởng vào người khác. "Em nằm trong tay chị đấy," cô buông xuôi. "Em sẽ mặc bất cứ cái nào chị khuyên."

Sophia thật sự lắc lư người thỏa mãn. "Tuyệt vời," chị nhấc quyển mẫu vẽ lên lòng và bắt đầu chèn những mảnh giấy nhỏ vào giữa những trang mình đặc biệt thích.

Ánh sáng nhảy nhót trên mái tóc vàng sẫm của chị, tỏa ra những màu sắc của lúa mì và mật ong trong những sợi tóc lấp lánh. Chị là một phụ nữ xinh đẹp lạ thường, những đường nét quả quyết và thanh tú là sự lặp lại mềm mại của gương mặt mạnh mẽ của Nick. Thỉnh thoảng chị dừng lại để nhìn Lottie ước lượng, thể nào theo sau cũng là một cái gật đầu hoặc lắc đầu khe khẽ.

Lottie ngồi yên lặng và uống một ít trà mà phụ tá của chủ hiệu may mang lại. Bên ngoài trời đang mưa nặng hạt và buổi chiều thì xám xịt lạnh lẽo, nhưng trong phòng ấm cúng và yên bình. Những món đồ phức tạp của phụ nữ được gấp hoặc chất đống khắp nơi...những thác dải buộc đăng ten, những đoạn ruy băng lụa và nhung, những bông hoa giả tinh xảo, những cánh hoa của chúng được trang điểm bằng những hạt pha lê giả làm giọt sương hoặc nước đọng.

Thỉnh thoảng bà chủ hiệu may xuất hiện, hội ý với Sophia và ghi chú lại, rồi lịch sự rời đi. Có những khách hàng, Sophia nói với Lottie, yêu cầu chủ hiệu may phục vụ họ mọi lúc. Những người khác thì trung thành với sở thích của mình và thích đưa ra những quyết định mà không cần sự can thiệp.

Lạc trong sự mộng mơ yên tĩnh, Lottie gần như giật mình khi Sophia lên tiếng. "Em không thể hình dung chị đã bị chấn động như thế nào khi Nick viết rằng cậu ta sẽ mang về một cô dâu đâu." Sophia cầm hai miếng vải lại gần nhau và khảo sát chúng một cách kỹ càng, lật qua lật lại để xem ánh sáng tác động lên những đường dệt.

"Kể chị nghe, điều gì ở em trai chị thu hút em ngay từ lần đầu tiên?"

"Anh ấy là một người ưa nhìn," Lottie cẩn trọng nói. "Em không thể không để ý đến đôi mắt anh ấy, và mái tóc đen, và...anh ấy cũng rất là hấp dẫn, và..." Cô ngừng lời, tâm trí quay lại với những khoảnh khắc tĩnh lặng đầy nắng ấm nơi chiếc cổng nụ hôn gần khu rừng...trông anh mới chán nản làm sao, cần sự an ủi nhiều đến mức nào. "Cô độc," cô nói, gần như dưới hơi thở. "Em đã tự hỏi làm sao một người đàn ông phi thường như vậy lại có thể là người cô đơn nhất em từng gặp."

"Ôi, Lottie," Sophia dịu dàng nói. "Chị không biết vì sao em có thể nhìn thấy điều đó ở nó, khi mà ai ai cũng coi nó là người không thể bị thương tổn." Cúi người tới trước. Chị để mảnh lụa màu hổ phách nhạt xuống dưới cằm Lottie, ướm thử nó với màu da của cô, rồi hạ xuống. "Gần như cả cuộc đời, Nick đã phải chiến đấu để tồn tại. Lúc cha mẹ chị qua đời nó còn quá nhỏ....và sau đó nó trở nên rất ư ngổ ngáo..." Chị khẽ lắc đầu thật nhanh, như để tránh một chuỗi những ký ức đau đớn. "Và rồi nó chạy khỏi London, rồi chị không nghe được tin tức gì của nó nữa. Cho đến một ngày chị biết tin nó đã bị khép vào tội ăn cắp vặt và lãnh án ở nhà tù trên tàu.

Vài tháng sau, chị được thông báo là nó đã chết vì bệnh truyền nhiễm ở trên tàu. Chị đã đau khổ trong mấy năm trời."

"Sao anh ấy không về với chị? Ít nhất anh ấy có thể viết một bức thư ngắn gọn, để tránh cho chị khỏi nỗi đau không cần thiết như vậy."

"Chị tin là nó quá xấu hổ, sau những chuyện đã xảy ra với nó. Nó cố gắng quên đi rằng John, Lord Sidney, đã từng tồn tại. Sẽ dễ dàng hơn để khép lại tất cả và tạo dựng một cuộc đời mới cho mình với cái tên Nick Gentry."

"Sau cái gì xảy ra cơ ạ?" Lottie hỏi, cảm thấy khó hiểu. "Chị đang nói về án tù của anh ấy à?"

Đôi mắt xanh thẫm của Sophia tìm kiếm mắt cô. Dường như nhận ra Lottie chưa được nghe kể về những chi tiết chủ yếu, chị trở nên giấu diếm. "Ừ, án tù của nó," chị nói ậm ừ, và Lottie biết Sophia đang bảo vệ em trai mình theo cách bí ẩn nào đó.

"Làm sao chị biết anh ấy vẫn còn sống?"

"Chị đi đến London," Sophia đáp, "để trả thù người quan tòa đã tuyên án nó. Chị đã đổ lỗi cho người ấy về cái chết của em trai chị. Nhưng trước sự hoảng sợ của

mình, chị sớm nhận ra chính mình đang yêu người ấy."

"Sir Ross ư?" Lottie nhìn chị chăm chăm trong nỗi ngạc nhiên. "Thảo nào mà Nick – " Nhận ra mình đang định nói gì, cô đột ngột ngậm miệng lại.

"Không thích anh ấy chứ gì?" Sophia kết thúc hộ cô với nụ cười ảo não. "Đúng vậy, hai người họ chẳng yêu mến gì nhau. Tuy nhiên chuyện đó không cản trở chồng chị làm mọi việc có thể để giúp đỡ Nick. Em thấy đấy, ngay cả sau khi Nick gia nhập đội ngũ thám tử, nó vẫn... khá liều lĩnh."

"Vâng," Lottie thận trọng thừa nhận. "Anh ấy có một thể chất mạnh mẽ."

Sophia mỉm cười không hề hài hước. "Chị e là còn hơn cả thế, em thân mến. Trong ba năm qua nó đã lao vào những vụ án một cách điên rồ, gần như chẳng quan tâm liệu mình có chết hay không."

"Nhưng tại sao ạ?"

"Những biến cố trong quá khứ của Nick làm cho nó khá chua cay và cô lập. Cả chồng chị và Sir Grant đều hết sức giúp đỡ để nó thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Nhưng không lúc nào chị đồng ý với những phương pháp của bọn họ. Chị có thể đảm bảo với em, Sir Ross và chị đã có những cuộc tranh luận gay gắt về vấn đề này. Tuy nhiên, khi thời gian trôi qua, dường như em trai chị đã tiến bộ trong nhiều khía cạnh. Và Lottie ạ, việc nó kết hôn với em thực sự đã khiến chị được động viên an ủi rất nhiều." Chị nắm lấy tay Lottie và siết chặt ấm áp.

"Sophia..." Lottie đưa mắt đi khi cô nói một cách miễn cưỡng. "Em không nghĩ hôn nhân có thể thực sự được mô tả như một sự gắn kết của tình yêu."

"Không," người phụ nữ còn lại dịu dàng đồng ý. "Chị sợ rằng sự trải nghiệm yêu và được yêu còn khá xa lạ với Nick. Chắc chắn sẽ phải mất một khoảng thời gian để Nick nhận ra cảm xúc đó là gì."

Lottie chắc chắn rằng Sophia chỉ muốn làm cô vững dạ. Tuy nhiên, ý nghĩ Nick Gentry sẽ yêu cô không chỉ không có cơ sở mà còn gây hoang mang. Anh sẽ không đời nào hạ thấp sự phòng thủ của mình xuống mức đấy, không đời nào cho phép một ai có sức mạnh chi phối anh, và nếu anh làm vậy, có thể anh sẽ trở nên đầy ám ảnh và độc đoán như Lord Radnor. Cô không muốn ai yêu cô cả. Mặc dù rõ ràng có nhiều người tìm thấy niềm hạnh phúc vô bờ trong tình yêu, như Sophia và Sir Ross, Lottie không thể không coi nó như một cái bẫy. Sự sắp xếp mà cô và Nick đưa ra an toàn hơn nhiều.

Nick thấy mình chao đảo một cách kì lạ lúc rời khỏi văn phòng. Trời bắt đầu đổ mưa, và những đám mây đang giăng kín hứa hẹn một trận mưa nặng hạt hơn sắp đến.

Đầu trần, rảo bước dọc theo vỉa hè trơn trượt, anh cảm thấy những giọt nước lớn và lạnh toát bắn tung tóe và và ngấm vào tóc và trút xuống lớp vải len đen mỏng của áo anh. Anh nên tìm nơi trú ẩn ở đâu đó...Brown Bear, một quán rượu nằm đối diện tòa nhà Bow Street số 3...hoặc có lẽ là tiệm cà phê của Tom, nơi mà vị bác sĩ được các thám tử yêu thích, Dr. Linley, là một khách quen. Hay nhà của chính anh...nhưng anh gạt ý nghĩ đó đi ngay lập tức.

Mưa rơi nặng hạt hơn, thành những màn lạnh buốt ướt đẫm khiến những người bán dạo trên phố và khách bộ hành túm tụm lại với nhau dưới các mái hiên. Những cậu bé gầy nhẳng lao xuống lòng đường để mời chào những cỗ xe ngựa thuê với quý ông nào sơ ý bị mắc mưa. Ô và dù được bật ra, khung và gọng của chúng bị méo đi trước những cơn gió mạnh thổi tới, trong khi bầu trời bị cắt rời bởi những tia chớp sắc cạnh rạch qua. Không khí đã mất đi cái mùi tiêu biểu của bãi rào ngựa và đón nhận sự tươi mát của cơn mưa mùa xuân. Những dòng nước đục ngầu chảy qua cống, rửa sạch chúng khỏi thứ mùi hôi hám mà những người dọn vệ sinh đã thất bại trong việc gột rửa suốt nhiều lần ban đêm.

Nick bước đi vô định, trong khi nước mưa chảy xuống mặt và nhỏ giọt từ cằm anh. Thường thì ngoài giờ làm việc anh sẽ đi đến nơi nào đó với Sayer hoặc Ruthven để tán gẫu quanh những cốc bia và đĩa bít tết, hoặc họ sẽ tham gia một trận quyền anh hoặc xem một vở kịch tục tĩu ở Drury Lane. Đôi khi họ sẽ đi tuần tra đường phố trong một nhóm nhỏ, nhàn nhã kiểm tra những con đường lớn và các ngõ hẻm xem có dấu hiệu phá phách nào không.

Nghĩ đến những thám tử khác, Nick biết không lâu nữa anh sẽ mất quan hệ bạn bè với họ. Thật nực cười để hi vọng khác đi. Anh không thể hoạt động trong thế giới của họ thêm giây phút nào nữa – Sir Ross đã khiến chuyện đó trở thành bất khả. Nhưng tại sao? Tại sao gã khốn hay quấy rầy ấy không thể để mặc mọi thứ được yên? Đầu óc Nick quay vòng vòng, thất bại trong việc túm lấy câu trả lời. Có lẽ phải làm gì đó với việc theo đuổi sự công bằng và trật tự của Sir Ross. Nick được sinh ra là tử tước và vì thế vị trí của anh phải được phục hồi, bất kể anh chẳng phù hợp với nó ra sao.

Nick xem xét những gì mình biết về giới quý tộc, thói quen và lễ nghi của họ, những luật lệ không đếm xuể về tư cách đạo đức, sự tách biệt không thể thoát được của những lãnh địa quý tộc khỏi thực tại của cuộc sống tầm thường. Anh cố hình dung phần lớn thời gian của anh dùng để lang thang trong những phòng khách và phòng tiệc, hoặc dở sột soạt tờ báo mới cứng của mình trong câu lạc bộ. Diễn thuyết trước mặt các quý tộc khác để bày tỏ quan điểm xã hội của mình. Tham dự các vũ hội, nói chuyện vớ vẩn về nghệ thuật và văn chương, và trao đổi những tin ngồi lê đôi mách về những quý ông chưng diện khác.

Một làn sóng hoảng loạn tràn ngập trong anh. Anh đã không lường trước được cái bẫy này, sự áp đảo này, từ khi anh bị chìm sâu vào bóng tối, sự giam hãm khủng khiếp của nhà tù, và bị xích cạnh những sinh vật cặn bã nhất có thể tưởng tượng ra. Ngoại trừ sau đó anh được biết sự tự do chỉ nằm ngay ngoài mạn tàu của một con tàu neo tại chỗ. Và giờ đây không còn nơi nào để lẩn trốn nữa.

Như một con thú trong chuồng, tâm trí anh loay hoay trong những cơn giận dữ càn quét, săn tìm một cách ẩn náu nào đó.

"Gentry!" Một tiếng kêu thân mật cắt ngang những suy nghĩ của anh.

Eddie Sayer đến gần Nick với nụ cười toe toét thường ngày. Béo tròn, sôi nổi, và dễ gần từ bản chất, Sayer được tất cả các thám tử quý mến, và anh ta là người được Nick tin cậy nhất trong những chuyện căng thẳng. "Cuối cùng cậu đã trở về," Sayer kêu toáng, nồng nhiệt bắt tay anh. Đôi mắt nâu long lanh bên dưới vành mũ ướt sũng. "Tôi trông thấy cậu vừa ra khỏi văn phòng. Không nghi ngờ gì là Sir Grant đã giao cho cậu một nhiệm vụ khó nhằn để đền bù cho sự vắng mặt quá lâu của cậu."

Nick nhận thấy kho từ ngữ chua cay lúc nào cũng sẵn của anh đã bay biến hết. Anh lắc đầu, thấy thật khó khăn để giải thích làm thế nào cuộc sống của anh bị đảo lộn trong vòng có một tuần. "Không có nhiệm vụ nào đâu," anh nói khàn khàn. "Tôi bị đuổi việc rồi."

"Cái gì?" Sayer ngây người nhìn anh. "Có thật không đấy? Cậu là gã tốt nhất Morgan có. Sao ông ta làm thế được?"

"Vì tôi sắp trở thành một tử tước."

Đột nhiên vẻ hoang mang của Sayer biến mất, và anh ta cười phá lên. "Còn tôi thì sắp trở thành công tước của Devonshire."

Nick không nhếch miệng cười, chỉ nhìn Sayer với sự cam chịu dữ tợn khiến sự thích thú của người đàn ông kia hơi nhạt đi.

"Gentry," Sayer hỏi. "Chẳng phải là hơi sớm để anh trưng ra bộ mặt cáo này sao?"

"Tôi chưa uống rượu đâu,"

Lờ đi lời anh, Sayer chỉ về quán cà phê của Tom. "Đi nào, chúng ta sẽ cố gắng làm cho cậu tỉnh táo bằng vài tách cà phê. Có lẽ cả Linley cũng ở đấy – ông ấy có thể đoán ra cái gì làm đầu óc cậu luẩn quẩn thế."

Sau một số lượng lớn tách cà phê được pha ngọt tùy tiện với những cục đường nâu, Nick cảm thấy mình giống một chiếc đồng hồ bỏ túi bị ép quá chặt. Anh thấy khá hơn chút ít với sự bầu bạn của Sayer và Linley, hai người hiển nhiên là không biết nghĩ sao về lời tuyên bố đáng ngờ của anh. Họ ép anh kể những chi tiết mà anh không thể tiết lộ, anh không thể mang mình ra thảo luận về quá khứ mà anh đã mất mười lăm năm để cố quên đi. Cuối cùng anh bỏ họ lại tiệm cà phê và lại đi bộ ra ngoài trời mưa. Anh cay đắng nghĩ giai đoạn duy nhất trong cuộc đời mà anh có thể tự đưa ra những quyết định cho chính mình là những năm làm một tên tội phạm quý tộc. Thật dễ dàng đến chết tiệt để bỏ qua sự bẩn thỉu khắc nghiệt của những năm tháng ấy và chỉ nghĩ đến niềm vui hoang dại trong việc chơi khăm Sir Ross Cannon theo mọi kiểu. Cái người đã gọi anh về để rồi một ngày nào đó anh sẽ làm việc cho Bow Street, và cưới vợ, và bị cưỡng ép gánh lấy tước hiệu gia đình đáng nguyền rủa...Âm ti địa ngục, anh sẽ nắm lấy mọi phương sách để tránh cái nghiệp chướng đó.

Nhưng anh không thể nghĩ ra mình có thể làm gì khác đi. Thỏa thuận với Sir Ross là điều tất yếu. Và từ khoảnh khắc anh nhìn thấy Lottie đứng trên bức tường ở triền sông ở Hampshire, anh đã muốn cô. Anh cũng biết rằng anh sẽ không bao giờ ngừng ham muốn cô, và có thể anh nên từ bỏ tất cả nỗ lực để tìm hiểu tại sao. Đôi khi có những sự việc xảy ra mà chẳng cần lí do – một chuyện tất nhiên phải thế.

Nghĩ tới mùi hương ngọt ngào khêu gợi của vợ mình và đôi mắt nâu nhiều lí lẽ của cô, đột ngột anh đã thấy mình đang đứng trước một hiệu nữ trang. Nơi này vắng khách, chỉ có một người đang chuẩn bị lao ra màn mưa như trút dưới sự che chở đáng báo động của một một chiếc ô méo mó.

Nick bước vào bên trong vừa lúc người đàn ông đó xông ra. Vuốt những sợi tóc ướt ra khỏi mắt, anh nhìn quanh cửa hiệu, chú ý tới những chiếc bàn bọc nỉ và cánh cửa dẫn đến căn phòng để két sắt đằng sau.

"Thưa ngài," Chủ cửa hiệu đến bên anh, cổ ông ta đeo một chiếc kính lúp phóng đại. Ông trao cho Nick ánh mắt của một người chỉ dẫn vui vẻ. "Tôi có thể giúp gì được ngài?"

"Tôi muốn một viên ngọc bích," Nick bảo ông ta. "Cho chiếc nhẫn của một quý cô."

Người đàn ông mỉm cười. "Vậy thì ngài đã lựa chọn đúng khi tới đây, vì gần đây tôi mới nhập một bộ sưu tập tuyệt đẹp những viên ngọc Ceylon. Ngài đã có ý tưởng về trọng lượng của nó chưa ạ?"

"Ít nhất là năm ca ra, không có tì vết. Một cái gì đó thật lớn, nếu ông có."

Đôi mắt người chủ hiệu sáng lên với sự háo hức rành rành. "Tiểu thư đó thật may mắn khi nhận được món quà hào phóng như vậy."

"Nó dành cho phu nhân một tử tước đấy," Nick mỉa mai, cởi chiếc áo vét ướt đẫm ra.

Lúc Nick quay trở lại đường Betterton thì trời đã ngả về chiều. Xuống ngựa ngay trước cổng, Nick quẳng dây cương cho người hầu, anh ta đã lao ra ngoài trời mưa bão với một chiếc ô.

Từ chối cái ô, thứ mà chẳng giúp được mấy cho anh lúc này, Nick bì bõm leo lên những bậc tam cấp. Mrs Trend đã đóng chặt cửa để ngăn tiếng ầm ầm của cơn bão, mắt bà mở lớn khi thấy bộ dạng của anh. Rồi Lottie xuất hiện, xinh xắn và khô ráo trong chiếc váy màu xám đậm, tóc cô óng ánh như bạc dưới ánh đèn.

"Chúa tôi, anh ướt sũng rồi," Lottie kêu lên, vội vã tiến đến. Cô hợp lực với một cô hầu gái để giúp lôi chiếc áo đẫm nước ra khỏi vai anh và bắt anh tháo đôi ủng ngập bùn ra ngay tại sảnh. Nick loáng thoáng nghe thấy cô nói chuyện với gia nhân, tất cả sự nhận thức của anh tập trung vào Lottie khi anh đi theo cô lên lầu.

"Anh hẳn phải lạnh lắm," cô lo lắng nói, ngoái nhìn qua vai mình. Em sẽ chuẩn bị một bồn tắm để anh làm ấm người, và rồi anh có thể ngồi trước lò sưởi. Em đã đi ra ngoài với chị anh sáng nay – chị ấy đến gọi em, và chúng em đi lên phố Oxford và có một buổi sáng thú vị ở hiệu may. Em đảm bảo là anh sẽ hối tiếc vì đã trao toàn quyền cho em đối với tài khoản của anh. Vì em đã để cho Sophia thuyết phục đặt may một số lượng váy áo kinh hoàng. Một số cái còn cực kì khiếm nhã - em sợ là mình sẽ chẳng bao giờ có dũng khí để mặc chúng ra khỏi nhà. Và rồi chúng em làm một chuyến tham quan đến hiệu sách, và ở đó em thật sự đã mất trí. Không khi ngờ gì là giờ đây em đã làm chúng ta khánh kiệt..."

Một bài mô tả sự mua sắm vô tội vạ của cô diễn ra, trong lúc cô đẩy anh vào phòng tắm và bắt anh cởi bỏ quần áo ướt. Nick cử động với một sự cẩn thận khác thường, nhận biết mãnh liệt của anh về cô khiến cho anh gần như lóng ngóng. Lottie đổ cho sự chậm chạp của anh là do bị nhiễm lạnh ngoài trời, nói điều gì đó về mạo hiểm sức khỏe của việc đi bộ trong mưa bão, và rằng anh phải uống một tách trà pha brandy sau khi tắm xong. Anh chẳng lạnh gì hết. Anh đang nóng bừng bừng từ bên trong đây, nhớ lại những chi tiết của đêm qua...bầu ngực cô, cặp đùi mở rộng của cô, những nơi sự mượt mà như lụa chảy bên trong những lọn quăn kín đáo màu sáng của cô.

Anh không thể đổ sập lên cô ngay cái lúc bước vào nhà, như thể anh không còn chút xíu tự chủ nào. Nhưng oh, anh muốn thế biết chừng nào, anh nghĩ với một nụ cười chế giễu, lóng ngóng với những lớp quần áo dính sát người. Những lớp vải ướt tuột ra một cách khó khăn. Bất chấp sức nóng bên trong, anh nhận ra mình thật sự lạnh cóng. Anh nghe thấy tiếng lách cách của những đường ống khi Lottie bắt đầu mở vòi nước, và rồi tiếng gõ ngập ngừng của cô lên cánh cửa.

"Em mang áo choàng cho anh," giọng nói của cô vẳng đến qua khe cửa. Bàn tay cô lách qua khung cửa với mớ vải nhung đỏ tía bị giữ chặt giữa những ngón tay.

Nick nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô, sự mỏng manh bên trong cổ tay cô với đường tĩnh mạch nhỏ chạy quanh co. Đêm hôm qua thật dễ dàng để tìm ra mọi mạch đập của cô, mọi địa điểm dễ bị tổn thương nhất trên cơ thể cô. Anh thấy mình đang vươn tay ra, lờ đi cái áo choàng để dành tình cảm cho những ngón tay mình bao quanh cổ tay thanh nhã của cô. Anh đẩy cánh cửa mở hẳn ra và lôi cô đến trước mặt anh, nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng của cô. Không khó khăn gì với cô để nhìn ra anh muốn gì.

"Anh không cần áo choàng," anh cộc cằn nói, giật mớ vải khỏi tay cô và thả nó xuống sàn.

"Cái bồn tắm..." Lottie lí nhí, rồi rơi vào im lặng khi anh với tới hàng cúc phía trước trên váy cô. Những ngón tay anh trở nên mau lẹ và vững vàng, tách cái đường xẻ ra để lộ tổ hợp của vải lanh và cooc xê ôm sát da thịt cô. Anh đẩy hai ống tay áo xuống, nắm lấy những dải buộc của áo sơ mi đi cùng với chúng, và đặt miệng mình lên đường cong đã bị lột trần của bờ vai cô. Kì diệu làm sao cô lại ngả người thư giãn trong vòng ôm của anh với sự tự nguyện mà anh không ngờ tới. Bốc cháy, anh nếm làn da mịn màng ở vai cô, hôn và liếm theo con đường của mình tới cổ họng cô, trong khi anh vỗ về để hai cánh tay cô thoát khỏi chiếc váy và đẩy nó xuống qua hông cô.

Phòng tắm bắt đầu nóng lên, bão hòa không khí bằng hơi nước. Nick tháo móc chiếc cooc xê, nhanh chóng ép vào viền cứng của lớp vải, rồi tháo chúng ra hoàn toàn.

Lottie bám vào vai anh khi cô cử động để giúp anh cởi bỏ hết phần còn lại của quần áo trong của cô. Mắt cô nhắm nghiền, hai mi mắt trong mờ run lên nhè nhẹ khi cô bắt đầu thở những hơi dài.

Đói khát, Nick kéo cô theo cùng với anh bước vào cơn mưa nóng rực của vòi sen. Ngoảnh mặt khỏi dòng nước, Lottie tựa đầu lên vai anh, đứng một cách thụ động khi hai bàn tay anh trượt khắp cơ thể cô. Hai bầu vú cô tuy nhỏ nhưng tròn đầy trong hai bàn tay anh, hai núm vú cứng lại trong những cú siết của những ngón tay anh. Hai bàn tay anh khuôn theo vòng eo không bị gò bó, phần hông đầy đặn nhô ra, đôi mông tròn trịa của cô...ve vuốt cô ở mọi nơi, di chuyển cô ép vào chiều dài sưng phồng của cái vật căng cứng của anh. Rên rỉ, cô tách hai đùi ra trong sự chấp thuận những ngón tay khám phá của anh, ấn phần da thịt mỏng manh vào ngón tay cái ve vuốt của anh. Khi anh đút những ngón tay vào trong cô, cô thở hổn hển và theo bản năng thư giãn trước sự xâm nhập dịu dàng ấy. Anh âu yếm cô, vuốt ve trong những nơi sâu kín bí mật mang cô đến bờ vực của cực khoái. Khi cô đã sẵn sàng, anh nhấc cô lên áp vào bức tường đá, một cánh tay đặt bên dưới hông cô, cánh tay còn lại sau lưng cô. Cô thốt ra một âm thanh ngạc nhiên và níu lấy anh, đôi mắt cô mở to khi anh đẩy vật cứng của mình vào trong cô. Da thịt cô khép chặt quanh anh, nuốt lấy từng inch một của ngọn giáo của anh khi anh để cô tựa lên anh.

"Anh có em rồi," anh thì thầm, cơ thể trơn mượt của cô được khóa chặt trong vòng tay anh. "Đừng sợ."

Thở gấp gáp, cô ngả đầu lên tay anh. Với những tia nước nóng đang đổ xuống lưng anh, và cơ thể nữ tính của người con gái anh đang đâm xiên qua, mọi ý nghĩ minh mẫn lập tức bốc hơi. Anh lấp đầy cô bằng những cú thúc lên mạnh mẽ, hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô thét lên và siết chặt lấy anh trong sự co thắt huy hoàng. Nick cứng người, cảm thấy sự run rẩy của cô bao quanh anh, nơi sâu thẳm trong cơ thể cô trở nên quá chật đến mức gần như không chịu đựng nổi. Những cơn co thắt của cô dường như kéo anh vào sâu hơn, làm trào lên những đợt sóng khoái cảm từ háng anh, và anh run bắn lên khi đắm mình vào trong cô.

Từ từ thả cô ra, anh để cô trượt xuống dọc cơ thể mình đến khi chân cô chạm vào sàn gạch. Anh ôm bàn tay quanh mái đầu ướt nước của cô và chà miệng lên mái tóc sũng nước, hàng mi ướt đẫm, chóp mũi tròn tròn của cô. Chỉ đến khi anh chạm tới môi cô, cô liền ngoảnh mặt đi, và anh gầm gừ trong thất vọng, đói khát muốn nếm mùi vị của cô. Anh chưa bao giờ muốn thứ gì dữ dội đến thế. Trong một phần trăm giây anh bị xúi giục giữ lấy đầu cô trong hai bàn tay mình và ngấu nghiến miệng anh lên miệng cô. Nhưng điều đó không làm anh thỏa mãn...anh không thể lấy thứ anh muốn từ cô bằng vũ lực.

Bế Lottie ra khỏi phòng tắm, anh hong khô cho cả hai trước lò sưởi trong phòng ngủ và chải mái tóc dài của Lottie. Những sợi tóc mượt như tơ lúc ướt đã biến thành màu hổ phách đậm, giờ đang chuyển sang màu rượu sâm banh nhạt khi chúng khô đi. Ngưỡng mộ sự tương phản giữa những lọn tóc sáng với chiếc áo choàng nhung của anh, anh vuốt ve chúng với những ngón tay mình.

"Anh và Sir Grant đã nói những chuyện gì thế?" Lottie hỏi, ngả người ra sau tựa vào ngực anh khi họ ngồi trên tấm thảm Abusson dày. Cô đang mặc một cái áo choàng khác của anh, ít nhất cũng lớn gấp ba khổ người cô.

"Ông ta ủng hộ quyết định của sir Ross, đương nhiên là thế," Nick nói, thầm ngạc nhên khi nhận ra sự tuyệt vọng cay đắng của anh sáng nay đã phai đi đáng kể.

Dường như tâm trí anh đang tự thích nghi trước viễn cảnh của những chuyện được sắp đặt sẵn phía trước, mặc dù là miễn cưỡng. Anh kể với cô điều Morgan đã nói về lực lượng thám tử sắp bị giải tán sớm, và Lottie quay lại nhình anh với nét cau mày trầm ngâm.

"Một London không có các thám tử Bow Street ư?"

"Mọi thứ đã thay đổi," anh nói bình thản. "Nên anh phải học theo thôi."

Lottie ngồi đối mặt với anh, vô ý vòng hai tay qua đầu gối chống lên của anh để làm chỗ dựa. "Nick," cô thận trọng nói, "Khi Sophia và em nói chuyện với nhau sáng nay, chị ấy đã đề cập đến một số chuyện mà em tin là anh muốn biết, ngay cả nó có gây ra sự ngạc nhiên chăng nữa."

"Anh không thích những điều ngạc nhiên đâu," anh lầm bầm. "Gần đây anh đã có đủ chúng rồi."

"Vâng, đó cũng là điều em nghĩ."

Mắt cô thật trong sáng, có màu nâu sẫm, như những cốc trà caravan lấp lánh. Nick nhìn chằm chằm gương mặt bầu bĩnh ngọt ngào của cô, cái cằm quá nhọn, mũi thì quá ngắn. Sự thiếu hoàn hảo nho nhỏ ấy khiến sắc đẹp của cô thật độc đáo và làm người ta không ngừng chú ý, trong khi những nét đẹp cổ điển nhanh chóng làm anh buồn chán. Cơ thể anh phản ứng lại một cách dễ chịu với sức ép của cánh tay mảnh mai ngoắc vào chân anh và một bên bầu ngực của cô cọ vào đầu gối anh.

"Chị anh đã nói gì với em?" anh hỏi.

Lottie vuốt những nếp gấp lỏng lẻo của chiếc áo choàng lụa. "Nó liên quan đến dinh thự của gia đình anh Worcestershire. Sophia và Sir Ross đang khôi phục lại nó, như một món quà cho anh. Họ đang tu sửa lại dinh thự và quang cảnh của những khu đất. Sophia đã tốn nhiều công sức để chọn những mẫu vải và màu sơn và đồ đạc trong nhà gần gũi tương đồng với cái mà chị ấy còn nhớ. Chị ấy nói nó khá giống một cuộc hành trình đi ngược thời gian...rằng khi chị ấy bước qua cửa trước, chị ấy gần như mong đợi được nghe thấy tiếng mẹ anh gọi tên chị, và tìm thấy cha anh đang hút thuốc trong thư viện –"

"Lạy Chúa," Nick nói qua hàm răng, và nhỏm dậy.

Lottie vẫn ngồi trước ngọn lửa, duỗi tay về phía hơi ấm của nó. "Họ muốn chúng mình đến đó sau khi tờ trát được đưa tới. Em nghĩ tốt nhất là nên báo trước cho anh, để anh có thời gian chuẩn bị cho bản thân."

"Cám ơn em," Nick xoay sở để nói một cách cứng nhắc. "Mặc dù chẳng có lượng thời gian nào là đủ cho điều đó." Dinh thự gia đình...Worcestershire...anh đã không quay lại nơi ấy kể từ khi anh và Sophia bị mồ côi. Không cách nào thoát khỏi chuyện này được sao? Anh cảm thấy như mình đang bị kéo mạnh không thể chống cự nổi vào một cái hố sâu không đáy. Cái tên Sidney, tước hiệu, điền trang, những ký ức... anh chẳng muốn cái gì trong số chúng, và nó đang đổ ụp lên anh không thèm đếm xỉa.

Một mối nghi ngờ bất chợt xuyên qua anh . "Chị anh có nói gì khác với em không?"

"Không có gì đáng kể."

Đáng lẽ Nick nên có khả năng nhìn ra liệu chị ấy có tiết lộ bí mật cho cô hay không. Nhưng hình như Sophia đã không phản bội anh theo cách ấy. Và đến giờ nếu chị ấy chưa nói với Lottie, có thể chị ấy sẽ tiếp tục giữ nguyên sự im lặng của mình. Nhẹ cả người một cách chênh vênh, anh lùa những ngón tay vào mái tóc rối bù của mình. "Chết tiệt tất cả mọi người và mọi thứ đi," anh nói bằng giọng trầm trầm. Nhưng khi nhìn thấy vẻ phẫn nộ trên mặt Lottie, anh liền nói thêm. "Trừ em ra."

"Em nên hi vọng là thế," cô bắt bẻ. "Và em ở phe anh, anh biết mà."

"Em ư?" anh hỏi, bị lôi cuốn trước ý nghĩ đó bất chấp bản thân anh.

"Đâu phải chỉ có cuộc sống của anh bị đảo lộn," cô cho anh hay, "anh cũng nên nghĩ tới nỗi lo của em về những rắc rối mà gia đình em sẽ gây ra chứ."

Đang ở giữa tâm trạng bực bội mà Nick cũng thấy buồn cười. Anh đi tới chỗ cô ngồi và chìa một bàn tay xuống cô. "Nếu mưa tạnh," anh nói, kéo cô đứng dậy.

"Chúng ta sẽ đi thăm cha mẹ em vào ngày mai."

Vẻ mặt của Lottie để lộ cả sự sửng sốt và háo hức. "Nếu không tiện... tức nghĩa là, nếu anh còn có những kế hoạch khác... thì em sẵn lòng đợi."

"Anh chẳng có kế hoạch nào cả," Nick nói, thoáng nghĩ tới cảnh thất nghiệp của mình. "Ngày mai cũng thuận tiện như bất cứ ngày nào."

"Cám ơn anh. Em muốn gặp họ lắm. Em chỉ hi vọng –" Lottie rơi vào im lặng, đôi lông mày nhíu lại với nhau. Viền áo choàng kéo lê thành một vệt dài khi Lottie đi đến lò sưởi. Nick lập tức đi theo cô, mong muốn hết sức được ôm cô vào lòng và động viên cô, để hôn đôi môi cô cho đến khi chúng mềm lại bên dưới môi anh.

"Cố đừng có nghĩ đến nó nữa," anh khuyên. "Tự làm mình lo lắng cũng chẳng thay đổi được gì."

"Nó sẽ không phải là chuyến thăm dễ chịu đâu. Em không thể nghĩ ra một tình huống mà hai bên có thể cảm thấy mình bị đối phương phản bội hơn nữa. Mặc dù em chắc chắn hầu hết mọi người sẽ bắt em chịu trách nhiệm về tội lỗi này."

Nick vuốt ve hai bên cánh tay cô qua lần vải lụa. "Nếu em được làm lại lần nữa, liệu em có ở lại để cưới Lord Radnor không?"

"Đương nhiên là không."

Xoay Lottie lại đối diện với mình, anh vuốt tóc cô ra khỏi trán. "Vậy thì anh cấm em cảm thấy có lỗi về nó."

"Cấm ư?" cô lặp lại, nhướng mày lên."

Nick cười toe toét. "Em đã hứa là vâng lời anh rồi, không phải sao? Chà, làm như anh bảo, hoặc phải đối mặt với những hậu quả."

"Hậu quả thế nào?"

Anh cởi áo choàng của cô ra, thả nó xuống sàn nhà, và bắt đầu hành động chính xác điều mình đe dọa.

*****

Gia đình Howard sống trong một ngôi làng nhỏ cách London hoa lệ hai dặm về phía tây, một quần thể dân cư nằm giữa những cánh đồng bao bọc. Nick nhớ lại ngôi nhà có kết cấu vững chắc nhưng xơ xác này từ chuyến viếng thăm sớm nhất của anh, lúc bắt đầu cuộc tìm kiếm Lottie. Sự chớ trêu của lần quay lại nhà họ với tư cách một ông con rể mới toanh cực kì không mong muốn của họ khiến anh buồn cười, vì tình huống này mang những yếu tố đậm tính hài kịch. Tuy nhiên, niềm thích thú cá nhân của anh bị nén xuống bởi sự im lặng không thể dò nổi của Lottie. Anh ước gì mình có thể miễn cho cô khỏi sự khó khăn của việc gặp gỡ gia đình. Mặc khác, nó là chuyện cần thiết để Lottie đối mặt với họ và ít nhất là cố gắng làm lành.

Ngôi nhà nhỏ theo phong cách Tudor là một trong số những ngôi nhà có kiến trúc tương tự nằm thành một dãy dài. Trước nhà là những mảnh vườn nhỏ sum suê, những bức tường bằng gạch đỏ của ngôi nhà xiêu vẹo buồn bã. Cửa trước được nâng lên bốn bậc so với mặt đất. Lối vào hẹp dẫn tới hai gian phòng ở tầng dưới được sử dụng như những phòng khách. Bên cạnh lối vào, là một dãy bậc thang bằng đá đi xuống hầm rượu phía dưới, nó bao gồm một gian bếp và một bể nước được đổ đầy từ đường ống dẫn đi ngầm trong đường.

Ba đứa trẻ con đang chơi ở vườn, vung những cây gậy và chạy vòng vòng. Giống như Lottie, chúng đều có mái tóc vàng, nước da đẹp và vóc người mảnh dẻ. Đã từng thấy lũ trẻ trước đó, Nick đã được biết tên chúng, nhưng anh không tài nào nhớ ra. Chiếc xe dừng bánh trên đường đỗ xe lát gạch, và những gương mặt nhỏ bé ngó ra từ cổng trước, nhìn chằm chằm qua những thanh chấn song tróc hết sơn khi Nick giúp Lottie xuống khỏi xe.

Gương mặt Lottie bề ngoài trông bình tĩnh, nhưng Nick trông thấy những ngón tay mang găng của cô nắm chặt đến mức nào, và anh trải qua một cảm giác chưa từng biết đến – sự lo lắng cho những cảm xúc của một người nào đó. Và anh không thích thế.

Lottie dừng lại trước cổng, mặt tái nhợt. "Xin chào," cô nói nhỏ. "Phải em đó không, Charles? Ôi, em lớn nhanh quá, chị khó mà nhận ra em nữa. Và Eliza, và – trời ơi, kia là bé Albert phải không?"

"Em không phải bé!" đứa trẻ còn chập chững hét lên phẫn nộ.

Lottie xúc động, ở giữa ranh giới của những giọt nước mắt và tiếng cười. "Sao cơ, đúng là không phải, bây giờ hẳn em đã được ba tuổi rồi."

"Chị là chị gái Charlotte của bọn em," Eliza nói. Khuôn mặt nhỏ nghiêm trang của con bé có hai bím tóc dài hai bên. "Cái người đã bỏ nhà đi."

"Đúng vậy," Miệng Lottie siết lại với nỗi u buồn đột ngột. "Chị không muốn bỏ đi nữa, Eliza. Chị rất nhớ tất cả các em."

"Đáng lẽ chị phải cưới Lord Radnor," Charles nói, quan sát cô với đôi mắt xanh tròn xoe. "Ngài ấy rất giận dữ vì chị không lấy ngài ấy, và giờ thì ngài ấy sẽ -"

"Charles!" Giọng nói khích động của một phụ nữ vọng ra từ ngưỡng cửa. "Im đi và rời khỏi cổng ngay lập tức."

"Nhưng đấy là chị Charlotte," thằng bé phản đối.

"Phải, mẹ biết rồi. Đi nào, tất cả mấy đứa. Bảo bà bếp làm cho mấy cái bánh mì nướng với mứt đi."

Người đang nói là mẹ Lottie, một phụ nữ mỏng manh dễ vỡ ở tuổi bốn mươi, với khuôn mặt hốc hác lạ thường và mái tóc vàng nhạt. Nick nhớ là ông chồng có khổ người chắc nịch và hai má đẫy đà. Chẳng ai trong cặp đôi này có vẻ đẹp đặc biệt, nhưng do vài sự trớ trêu của tạo hóa mà Lottie đã thừa hưởng những đường nét đẹp nhất của mỗi người.

"Mama," Lottie nhỏ nhẹ nói, nắm lấy phía trên cánh cổng. Lũ trẻ ngay lập tức chạy biến , háo hức trước sự thết đãi được hứa hẹn.

Mrs. Howard quan sát cô con gái bằng ánh mắt lờ đờ, những nếp nhăn khắc nghiệt hằn lên giữa mũi và miệng bà, và vắt ngang trước trán. "Lord Radnor đã không đến đây từ hai ngày trước," bà nói. Câu nói đơn giản chứa đựng cả sự buộc tội và lên án.

Bị tước hết từ ngữ, Lottie ngoái lại nhìn Nick. Anh hành động ngay tức khắc, bước đến cánh cổng chỗ cô đứng và mở chốt ra. "Chúng tôi có thể vào nhà không, Mrs.

Howard?" anh hỏi. Anh dắt Lottie đi lên phía trước hướng về ngôi nhà mà không đợi sự cho phép. Những con quỷ xúi giục anh thêm vào, "Hoặc tôi sẽ gọi bà là Mama được chứ?" anh nhấn mạnh sự giễu cợt vào âm tiết cuối cùng, giống như Lottie.

Vì sự mặt dày mày dạn của anh, Lottie lén lút huých cùi chỏ vào mạng sườn anh lúc họ bước vào nhà, và anh cười toe toét.

Bên trong nhà có mùi ẩm mốc. Những tấm rèm cửa sổ đã được lộn lại nhiều lần, cho đến khi cả hai mặt đều xơ xác bạc màu vì nắng, trong khi những tấm thảm trải sàn có tuổi đã bị mài mòn mỏng dính tới nỗi không một mẫu hoa văn bình thường nào còn phân biệt được. Mọi thứ từ những mảnh sứ sứt mẻ trên mặt lò sưởi đến giấy dán tường cáu bẩn đều góp phần vào bức tranh một gia đình dòng dõi đã sa sút. Ngay cả Mrs. Howard cũng tạo ra ấn tượng tương tự, di chuyển với dáng điệu mệt mỏi và không tự nhiên của một người đã quen với cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều.

"Cha đâu rồi ạ?" Lottie hỏi, đứng giữa phòng khách, nơi khó mà lớn hơn một căn buồng nhỏ.

"Đi thăm bác cô, trong thị trấn."

Ba người đứng giữa căn phòng, trong khi một sự im lặng lúng túng lấp đầy bầu không khí. "Sao cô lại đến đây, Charlotte?" Cuối cùng mẹ cô hỏi.

"Con nhớ mẹ, Con –" Lottie ngừng lại trước sự vô cảm cương quyết cô nhìn thấy trên mặt mẹ mình. Nick cảm thấy cuộc đấu tranh giữa lòng kiêu hãnh bướng bỉnh và sự ăn năn khi cô thận trọng nói tiếp. "Con muốn nói với mẹ là con rất xin lỗi vì chuyện mình đã làm."

"Ước gì tôi có thể tin điều đó," Mrs. Howard kiên quyết đáp. "Tuy nhiên, tôi không có. Cô chẳng hối tiếc rũ bỏ trách nhiệm của mình, cũng không hề hối tiếc đã đặt những nhu cầu của chính mình lên trên nguyện vọng của những người khác."

Nick phát hiện ra rằng thật không dễ chịu gì cho anh khi nghe người khác chỉ trích vợ mình – ngay cả nếu người đó tình cờ lại là mẹ của cô. Tuy nhiên, vì lợi ích của Lottie, anh tập trung vào việc giữ cho miệng mình dán kín. Chắp hai tay sau lưng, anh chú tâm vào thiết kế mờ nhòe trên tấm thảm cao tuổi.

"Con rất ân hận đã gây cho mẹ nhiều đau khổ và lo lắng, Mama," Lottie nói. "Và con rất xin lỗi vì hai năm im lặng đã trôi qua giữa chúng ta."

Cuối cùng Mrs. Howard cũng phô ra một vài dấu hiệu cảm xúc, giọng bà the thé với sự giận dữ. "Đó là lỗi của cô – không phải chúng tôi."

"Tất nhiên ạ," con gái bà nhẫn nhịn thừa nhận. "Con không dám xin mẹ tha thứ, nhưng..."

"Cái gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi," Nick cắt ngang, không thể chịu nổi giọng nói nhẫn nhục của Lottie. Anh sẽ là đồ chiết tiệt nếu cứ đứng đó trong khi cô bị mang ra uốn gối ăn năn. Anh đặt tay lên vòng eo nhỏ nhắn của cô trong một cử chỉ sở hữu. Ánh mắt lạnh lùng kiên quyết chiếu thẳng vào mắt Mrs. Howard. "Chẳng giải quyết được gì khi cứ nói về quá khứ. Chúng tôi đến để bàn về tương lai."

"Anh chẳng có mối liên quan nào đến tương lai của chúng tôi, Mr. Gentry." Đôi mắt xanh của người phụ nữ lạnh băng khinh miệt. "Tôi hoàn toàn đổ lỗi cho anh về tình cảnh của chúng tôi cũng ngang với con gái tôi. Tôi đã chẳng bao giờ nói chuyện với anh, trả lời câu hỏi của anh, nếu tôi đã biết mưu đồ cuối cùng của anh là chiếm lấy nó cho riêng mình."

"Đó không phải là kế hoạch của tôi." Nick để những ngón tay mình siết chặt eo lưng Lottie, nhớ lại sự mềm mại ngọt ngào bên dưới chiếc cooc xê giam hãm. "Tôi không biết là mình muốn cưới cô ấy cho đến khi gặp cô ấy. Nhưng rồi sau đó cũng như bây giờ - hiển nhiên là Lottie xứng đáng được đối xử tốt hơn bởi cuộc hôn nhân với tôi hơn là Lord Radnor."

"Ngươi nhầm lẫn quá rồi đấy," Mrs. Howard quát. "Tên vô lại kiêu căng! Sao ngươi dám so sánh mình với một nhà quý tộc lớn."

Cảm thấy Lottie cứng người lại bên cạnh, Nick siết chặt eo cô một cách kín đáo trong một thông điệp im lặng đừng có chỉnh mẹ cô về điểm này. Anh sẽ là thứ bỏ đi nếu sử dụng tước hiệu của mình để so bì với Radnor theo bất cứ cách nào.

"Lord Radnor là một người có gia sản lớn và lịch thiệp," Mrs. Howard tiếp tục. "Ngài ấy có học thức cao và danh giá trong mọi khía cạnh. Và nếu không vì tính ích kỷ của con gái ta và sự xía vào của ngươi, thì giờ Charlotte đã là vợ ngài ấy rồi."

"Bà bỏ qua vài điểm," Nick nói. "Bao gồm cả sự thật là Radnor già hơn Lottie ba mươi tuổi và hóa ra còn điên loạn như rượu cốc tai seri."

Màu sắc trên mặt Mrs. Howard co rút lại thành hai mảng màu sáng trên gò má. "Ngài ấy không điên."

Vì Lottie, Nick phải đấu tranh để kiềm chế cơn giận đột ngột của mình. Anh tưởng tượng khi cô còn là một đứa trẻ bé bỏng không biết tự vệ, bị nhốt một mình trong một căn phòng với tên dã thú như Radnor. Và người phụ nữ này đã cho phép chuyện đó. Anh lặng lẽ thề rằng Lottie sẽ không bao giờ lâm vào cảnh không được ai che chở nữa. Anh ném cho Mrs . Howard một cái nhìn cứng rắn. "Bà không thấy có gì sai trái trong sự ân cần đến ám ảnh của Radnor đối với một đứa bé gái tám tuổi sao?"anh hỏi nhẹ nhàng.

"Giới quý tộc được cho phép có những điểm yếu của mình, Mr. Gentry. Dòng máu thượng đẳng của họ cung cấp một số tính cách kì dị. Nhưng tất nhiên, anh chẳng biết gì về điều đó."

"Bà có thể ngạc nhiên đấy," Nick mỉa mai nói. "Bất kể là thế, Lord Radnor khó mà là một hình mẫu của hành vi chừng mực. Những sự gắn bó mật thiết mà ông ta từng hưởng thụ đã suy tàn bởi cái gọi là những điểm yếu của ông ta. Ông ta đã rút lui khỏi xã hội và dành hầu hết thời gian trong lâu đài của mình, trốn tránh ánh sáng mặt trời. Cuộc sống của ông ta xoay quanh nỗ lực nhào nặn ra một cô gái yếu đuối theo gu sở thích của ông ta về một phụ nữ lí tưởng – một người thậm chí không được hít thở nếu ông ta không cho phép. Trước khi bà đổ tội cho Lottie đã chạy trốn khỏi nó, hãy trả lời câu hỏi của tôi một cách hoàn toàn thành thật – bà có muốn lấy một người đàn ông như thế không?"

Mrs. Howard được miễn phải trả lời câu hỏi bởi sự xuất hiện bất ngờ của em gái Ellie của Lottie, một cô gái mười sáu tuổi xinh xắn với gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt xanh với hàng mi dày. Tóc em sẫm màu hơn tóc Lottie, màu nâu sáng thay vì màu vàng, và vóc dáng phổng phao hơn Lottie. Ngừng lại thở hổn hển nơi ngưỡng cửa, Ellie nhìn ngắm người chị ngỗ ngược của mình với một tiếng la vui sướng. "Lottie!" Em ào tới và ôm chầm lấy chị gái trong vòng tay siết chặt. "Ôi, Lottie, chị về rồi! Ngày nào em cũng nhớ tới chị, nghĩ về chị, và lo sợ cho chị -"

"Ellie, chị còn nhớ em hơn nhiều," Lottie nói với tiếng cười nghẹn ngào. "Chị không dám viết thư cho em, nhưng ôi, chị muốn vậy lắm. Những lá thư chị muốn gửi có thể dán kín cả bức tường –"

"Ellie," mẹ họ cắt ngang. "Về phòng ngay."

Có lẽ cô bé không nghe thấy gì hoặc là lờ đi, vì Ellie lùi lại để nhìn Lottie. "Chị mới xinh đẹp làm sao," cô la to. "Em biết là chị sẽ như vậy mà. Em biết..." Giọng em lạc đi khi nhìn thấy Nick đang đứng bên cạnh đó. "Có thật là chị đã lấy anh ấy không?" em thì thầm với vẻ sung sướng chướng mắt khiến Nick cười toe toét.

Lottie liếc nhìn anh lạ lùng. Nick tự hỏi có phải cô không thích phải thừa nhận anh là chồng mình. Cô dường như không bực bội, nhưng giọng cô cũng không nhiệt tình hăng hái. "Mr. Gentry," Lottie nói, "Em tin là anh đã gặp em gái em rồi."

"Miss Ellie," anh lẩm bẩm với một cái cúi đầu khẽ. "Rất vui được gặp lại em."

Cô bé đỏ mặt và nhún gối chào, và nhìn lại Lottie. "Chị đang sống ở London à?" em hỏi. "Cho em đến thăm chị nhé? Đã lâu lắm rồi em –"

"Ellie," Mrs. Howard nói đầy bóng gió. "Đi về phòng ngay. Chuyện đó đủ vô nghĩa rồi đấy."

"Vâng, Mama." Cô bé vòng tay qua người Lottie trong cái ôm cuối cùng. Cô thì thầm câu gì đó vào tai chị gái, một câu hỏi mà Lottie trả lời bằng tiếng thì thầm an ủi và một cái gật đầu. Đoán rằng đó là một yêu cầu được mời đến thăm khác, Nick nén cười. Dường như Lottie không phải là cô con gái ương bướng duy nhất trong gia đình Howard.

Với một cái liếc xấu hổ về phía Nick, Ellie rời khỏi phòng và thốt ra một tiếng thở dài khi đi khỏi phòng khách.

Phấn khởi bởi niềm vui rành rành của em gái khi gặp lại mình, Lottie trao cho Mrs. Howard một ánh mắt cầu xin. "Mama, có rất nhiều chuyện con phải nói với mẹ -"

"Tôi sợ rằng không có điểm gì để thảo luận thêm nữa," mẹ cô nói với vẻ nghiêm trang cứng nhắc. "Cô đã tự mình lựa chọn, nên bố cô và tôi cũng thế. Mối quan hệ của chúng tôi và Lord Radnor quá sâu sắc để bị phá vỡ. Chúng tôi sẽ hoàn thành đầy đủ bổn phận với ngài ấy – ngay cả nếu cô không sẵn lòng."

Lottie hoang mang nhìn bà. "Làm thế nào mẹ thực hiện được, Mama?"

"Chuyện đó không còn thuộc quyền quan tâm của cô nữa."

"Nhưng con không hiểu –" Lottie mở miệng, và Nick cắt ngang, ánh mắt anh khóa chặt Mrs. Howard. Trong những năm qua anh đã thương lượng thành công với những tên tội phạm sừng sỏ, những quan tòa quá khích, những người có tội và vô tội, và tất cả mọi người ở giữa khoảng đó. Anh sẽ là đồ thất bại nếu không thể đi tới vài loại thỏa hiệp với mẹ vợ của mình.

"Mrs. Howard, tôi hiểu mình không phải là lựa chọn hàng đầu của bà về một người chồng cho Lottie." Anh tặng bà một nụ cười hài hước quyến rũ có hiệu quả với hầu hết phụ nữ. "Quỷ sứ biết rằng tôi không phải là sự ưa thích của bất cứ ai. Nhưng trong hoàn cảnh hiện nay, tôi sẽ tỏ ra là một người bảo trợ hào phóng hơn cả Radnor." Anh đưa mắt nhìn khung cảnh tiêu điều xung quanh và quay cái nhìn trở lại mắt bà ta. "Không có lí do gì để bà không nên làm một cuộc cải tổ và tân trang lại ngôi nhà cho thỏa nguyện. Tôi cũng sẽ trả học phí cho bọn trẻ và lo liệu để Ellie có cuộc ra mắt chính thức. Nếu bà thích, bà có thể ra nước ngoài và dành những tháng hè nghỉ ngơi trên bãi biển. Nói với tôi bất cứ thứ bà muốn và bà sẽ được đáp ứng."

Vẻ mặt người phụ nữ là sự hoài nghi thành thật. "Và vì sao anh lại làm tất cả những điều đó?"

"Vì ý muốn của vợ tôi," anh đáp không chút lưỡng lự.

Lottie quay lại phía anh với đôi mắt tròn xoe kinh ngạc. Ngẫu nhiên anh sờ vào mép cổ áo cô, nghĩ rằng đó là một giá rẻ để trả cho những gì cô đã trao cho anh.

Thật không may cử chỉ mật thiết đó dường như càng củng cố ác cảm của Mrs. Gentry với anh. "Chúng tôi không muốn gì từ anh hết, Mr. Gentry."

"Tôi biết bà đang mắc nợ Lord Radnor," Nick quả quyết, cảm thấy không còn cách nào khác để nhắc đến chủ đề này ngoài cách gọi thẳng nó ra. "Tôi sẽ giải quyết chuyện đó. Tôi đã đề nghị trả lại ông ta toàn bộ phí tổn của Lottie ở trường, và tôi cũng sẽ đảm nhận những nghĩa vụ tài chính khác của bà."

"Anh không có khả năng thực hiện những lời hứa như thế," Mrs. Howard nói. "Và ngay cả nếu anh có thể, thì câu trả lời vẫn là không. Mời anh đi cho, vì tôi sẽ không thảo luận vấn đề này thêm nữa."

Nick ném cho bà một cái nhìn thấu suốt, sự liều lĩnh tuyệt vọng muốn khám phá...sự khó chịu...và tội lỗi. Mọi bản năng đều mách bảo anh rằng bà ta đang che giấu điều gì đó. "Tôi sẽ lặp lại lời yêu cầu này với bà lần nữa," anh nói nhẹ nhàng, "khi Mr. Howard có nhà."

"Câu trả lời của ông ấy cũng chẳng khác gì tôi."

Nick không tỏ ra mình đã nghe thấy lời từ chối. "Chúc một ngày tốt lành, Mrs Howard. Chúng tôi rời khỏi đây với mọi mong ước cho sức khỏe và hạnh phúc của bà."

Những ngón tay Lottie nắm chặt ống tay áo Nick khi cô chật vật để kìm chế những cảm xúc của mình. "Tạm biệt, Mama," cô nói khàn khàn và bước ra ngoài cùng anh.

Nick cẩn thận đỡ cô vào trong xe và ngoái lại mảnh sân vườn vắng tanh. Tất cả cửa sổ của ngôi nhà đều trống rỗng, ngoại trừ một cái ở tầng trên, khi gương mặt tròn trịa của Ellie xuất hiện. Cô bé vẫy tay một cách cô độc và chống cằm lên hai cánh tay khi cửa xe đóng lại.

Cỗ xe lao đi với một tiếng xóc nảy trước khi lũ ngựa ổn định được tốc độ của chúng . Lottie ngả đầu dựa vào thành ghế bọc nhung, đôi mắt nhắm nghiền, miệng run rẩy. Những giọt nước mắt ứa ra long lanh bên dưới hàng mi dày màu vàng đậm. "Thật là ngu ngốc khi em đã hi vọng một sự đón tiếp ấm áp," cô nói, cố gắng lên giọng cười nhạo mình nhưng thất bại hoàn toàn khi một phần tiếng nức nở buột ra từ cổ họng.

Nick ngồi đó bực bội và thấy vô cùng bất lực, cả cơ thể anh căng thẳng. Cảnh tượng vợ mình sẽ khóc nức nở làm anh hoảng hốt. Trước sự nhẹ nhõm của anh, cô đã kiềm chế được để làm chủ những cảm xúc của mình, và cô áp phần cuối của đôi găng tay lên mắt.

"Họ không thể gạt bỏ lời đề nghị của anh đâu," Nick nói, "trừ phi họ vẫn còn nhận tiền từ Radnor."

Lottie lắc đầu trong hoang mang. "Nhưng tiếp tục trợ cấp cho gia đình em đâu có mang lại lợi ích gì cho ông ta khi mà em và anh đã kết hôn."

"Họ có bất kì nguồn lợi tức nào không?"

"Em không thể nghĩ ra. Có lẽ bác em có thể cho họ một ít. Tuy nhiên không đủ để giúp họ cầm cự mãi được."

"Hmm," cân nhắc tất cả các khả năng có thể có, Nick ngả người vào góc ghế của mình, ánh mắt anh đăm đăm nhìn ra quanh cảnh loang loáng lướt qua ngoài cửa sổ.

"Nick...có thật anh đã nói với Lord Radnor sẽ trả lại toàn bộ tiền học phí của em ở trường trong bao năm qua không?"

"Phải."

Ngạc nhiên, Lottie không hỏi tại sao, chỉ tự làm bản thân bận rộn với việc sắp xếp những nếp váy và kéo hai ống tay áo xuống cổ tay. Bỏ găng tay ra, cô gấp chúng lại và đặt bên cạnh mình trên ghế ngồi. Khi cô thấy chẳng còn gì để chỉnh sửa và làm thẳng thớm, cô mới nhìn vào anh. "Giờ chúng ta sẽ làm gì?" cô hỏi, như thể đang chuẩn bị cho một giai đoạn khó khăn mới."

Nick cân nhắc câu hỏi, cảm thấy một cái giật mạnh ở lồng ngực khi anh nhìn thấy sự quyết tâm trên nét mặt cô. Cô đã chịu đựng mấy ngày vừa qua bằng sự trầm tĩnh thật hiếm có với một cô gái ở độ tuổi như cô. Không nghi ngờ gì là bất kỳ một phụ nữ trẻ nào khác đến lúc này cũng sụp xuống một đống mà khóc nức nở. Anh muốn xóa đi cái nhìn căng thẳng trong đôi mắt ấy để nhìn thấy sự thảnh thơi và thư giãn của cô được một lần.

"Chà, Mrs Gentry," anh nói, di chuyển đến chỗ trống bên cạnh cô, "trong một hai ngày tiếp theo, tôi đề nghị chúng ta hãy tận hưởng một chút vui vẻ."

"Vui vẻ," cô lặp lại, như thể cái từ đó quá xa lạ. "Thứ lỗi cho em, nhưng hiện nay khả năng tận hưởng niềm vui của em đã giảm xuống khá nhiều."

Nick mỉm cười và đặt tay lên hình dáng bên ngoài của đùi cô. "Em đang ở trong thành phố thú vị nhất thế giới," anh thì thầm, "trong sự bầu bạn của một người chồng trẻ trung cường tráng và đống của cải phi nghĩa của hắn ta." Anh hôn lên tai cô, làm cô rùng mình. "Tin anh đi, Lottie, có rất nhiều niềm vui có thể tạo ra."

Lottie không nghĩ ra bất cứ thứ gì có thể lôi cô ra khỏi sự thất vọng sau sự đón tiếp lạnh lùng của mẹ mình. Tuy nhiên những ngày sau đó Nick chiếm hết thời gian của cô một cách triệt để đến nỗi cô thấy thật khó mà nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác ngoài anh.

Tối hôm đó Nick đưa cô đến một quán rượu có biểu diễn nghệ thuật nơi âm nhạc và những tiết mục hài được trình diễn để thu hút khách hàng. Tọa lạc ở Convent Garden. Quán Vetris - được đặt theo tên một vũ công opera người Ý đã nổi danh một thời – là địa điểm tụ họp của dân nghệ sĩ, những nhà quý tộc nghèo, và tất cả mọi tính cách nhiều màu sắc khác nhau. Nơi này bẩn thỉu và nồng nặc mùi rượu và khói thuốc, sàn nhà dính nhớp đến mức Lottie gặp nguy cơ chân bước đi mà giày thì ở lại. Cô đi qua ngưỡng cửa với sự miễn cưỡng, vì những phụ nữ trẻ ở tầng lớp trên không bao giờ được nhìn thấy ở những nơi như thế này trừ phi có sự tháp tùng của chồng họ - và ngay cả thế nó cũng rất đáng ngờ. Nick ngay lập tức bị mọi người trong quán rượu đổ xô đến, vài người trong đó có dáng vẻ hệt như tội phạm đích thực. Sau một khoảng thời gian ngắn của những cú vỗ lưng và những lời lăng mạ thân mật, Nick đưa Lottie đến một chiếc bàn. Họ được phục vụ bữa tối bằng bít tết và khoai tây, một chai rượu pooc tô, và hai cái ca chứa thứ gì đó gọi là "heavy wet."

Mặc dù Lottie chưa bao giờ ăn uống ở nơi công cộng và cảm thấy e dè một cách ngớ ngẩn, cô vẫn liều lĩnh tấn công đĩa bít tết có thể dễ dàng làm no căng một gia đình bốn nhân khẩu. "Đây là cái gì?" cô hỏi, rón rén nhấc cái ca lên và ngó vào chất lỏng màu nâu đang sủi bọt.

"Bia," Nick đáp, đặt tay dọc theo lưng ghế của cô. "Thử đi."

Ngoan ngoãn cô nhấp một ngụm thứ đồ uống có mùi gỗ đậm đặc, và nhăn hết cả mặt vì chán ghét. Cười phá lên trước vẻ mặt cô, Nick bảo cô hầu bàn gần đó mang cho cô một ít rượu gin. Thêm nhiều khách quen nữa tụ tập trong tòa nhà, những chiếc ca chạm mạnh vào nhau kêu loảng xoảng trên những cái bàn gỗ mòn vẹt, và những cô hầu bàn hối hả đi lại giữa đám đông với những chiếc bình lớn.

Đằng trước quán rượu, một bài hát ngắn khôi hài đang được trình bày bởi một phụ nữ mảnh dẻ mặc quần áo đàn ông và một quý ông đẫy đà với bộ râu sum suê ăn mặc như một cô thôn nữ, với bộ ngực giả rất lớn lắc lư từ bên này sang bên kia mỗi khi anh ta cử động. Khi "anh chàng" đuổi theo "cô thôn nữ" vòng quanh quán rượu, hát một bài tình ca sâu sắc tán dương vẻ đẹp của cô, cả quán nổ ra những tràng cười. Sự ngớ ngẩn hết sức của buổi trình diễn thật không thể chịu đựng được.

Tựa vào một bên người chồng, với tách rượu gin khé cổ trong hai bàn tay, Lottie cố gắng mà chẳng mấy thành công để kiềm chế những tiếng cười khúc khích.

Ngày càng có nhiều tiết mục nối đuôi nhau được trình diễn...những bài hát tục tĩu và những điệu nhảy, thơ trào phúng, thậm chí có cả một cuộc trình diễn xiếc và trò nhào lộn. Thời gian đã dần về khuya, các góc trong quán trở nên mờ tối, và trong bầu không khí thoải mái, khá nhiều cặp đôi bắt đầu tự cho phép mình hưởng thụ những cái vuốt ve lộ liễu và những nụ hôn, Lottie biết là mình nên thấy sốc, nhưng chất rượu gin làm cô buồn ngủ và đầu óc đờ đẫn. Cô nhận ra mình đang ngồi trên lòng Nick, hai chân cô bị kẹp giữa hai đùi anh, và lí do duy nhất giúp cô vẫn còn ngồi thẳng được là thực tế hai cánh tay anh đang ôm quanh người cô.

"Ôi trời," cô nói, nhìn chằm chằm vào cái tách gần như cạn sạch của mình. "Em đã uống hết cả chỗ đó sao?"

Nick lấy cái tách khỏi tay cô và đặt lên bàn. "Anh e là vậy."

"Chỉ anh mới có thể phá hoại mấy năm rèn luyện của em ở Maidsotne trong một buổi tối thôi đó," cô nói, khiến anh cười toe toét.

Ánh mắt anh hạ xuống miệng cô, và anh lần theo đường viền quai hàm cô bằng đầu ngón tay mình . "Giờ em đã sa đọa hoàn toàn chưa nhỉ? Chưa à? Thế thì về nhà thôi, và anh sẽ hoàn thành nốt công việc."

Cảm thấy lảo đảo và rất ấm áp, Lottie cười khúc khích khi anh đưa cô đi xuyên qua quán. "Cái sàn này thật gập ghềnh," cô bảo anh, ngả người sát vào anh.

"Đó không phải sàn nhà, em thân yêu, đó là bước chân em."

Suy nghĩ về điều đó, Lottie liếc nhìn từ khuôn mặt thích thú của anh xuống dưới chân mình. "Chúng thực sự có cảm giác như là được bước đi bằng chân người khác ấy."

Nick lắc đầu, đôi mắt xanh lấp lánh nét cười. "Không phải em đang chịu hậu quả của rượu gin đấy chứ? Lại đây, để anh bế em lên."

"Không, em không muốn trở thành một cảnh tượng lố lăng," cô phản đối khi anh nhấc bổng cô lên sát vào ngực mình và bế cô đi ra đường cái. Nhìn thấy bóng dáng họ, người hầu đang đứng đợi vội vã chạy về cuối đường, nơi cỗ xe của họ đang đậu trong một hàng xe dài.

"Em sẽ còn gây ra cảnh tượng đình đám hơn nếu em ngã dập mặt," Nick đáp.

"Em sẽ không đi xa đến thế," Lottie phản đối. Tuy nhiên, cánh tay anh quá vững chắc và bờ vai anh quá mời gọi đến mức cô rúc vào anh với một tiếng thở dài. Mùi xạ hương thoang thoảng của da anh hòa lẫn với mùi tinh bột mới từ ca vát của anh, một hỗn hợp quá quyến rũ làm cô nhích lại gần hơn để hít vào thật sâu.

Nick dừng lại bên lề đường. Đầu anh xoay lại, bên má mới cạo râu của anh cọ vào má cô làm da cô râm ran. "Em đang làm gì thế?"

"Mùi của anh..." cô nói mơ màng. "Thật tuyệt vời. Em chú ý đến nó ngay lần đầu mình gặp nhau, khi anh gần như xô em ngã khỏi bức tường."

Một tiếng cười khùng khục trong cổ họng anh. "Ý em là anh đã cứu em khỏi cú ngã chứ gì?"

Bị hấp dẫn bởi bề mặt ram ráp của da anh, Lottie áp môi mình vào bên dưới cằm anh. Cô cảm thấy anh nuốt xuống khó nhọc, cử động đó tạo thành một cơn sóng nhỏ trên miệng cô.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động với anh, và cử chỉ nhỏ ấy gây ra hiệu quả đáng ngạc nhiên. Anh đứng nguyên đó ôm cô thật chặt, ngực anh nâng lên và hạ xuống trong những nhịp thở khó khăn tăng dần. Bị kích thích bởi nhận thức mình có thể khuấy động anh quá dễ dàng, Lottie kéo nút ca vát của anh ra và hôn lên một bên cổ anh.

"Đừng, Lottie."

Cô rê đầu móng tay lên làn da thô nhám của anh, cạo và nó một cách tinh tế.

"Lottie..."anh cố nói lần nữa. Bất cứ điều gì anh đang định nói đều bị quên biến khi cô hôn lên tai anh và kéo thùy tai vào giữa hàm răng trong một cái cắn nhẹ.

Cỗ xe dừng lại trước mặt họ, và tay người hầu tự làm mình bận rộn với việc thả bậc thang xuống. Ngụy tạo cho mình một cái mặt nạ thản nhiên, Nick đẩy Lottie vào trong xe và trèo lên theo sau.

Ngay khi cửa xe đóng lại, anh kéo mạnh cô lên lòng và giật mạnh phía trước áo cô. Cô với lên nghịch tóc anh, lùa ngón tay vào những lọn tóc dày tối đen như lông chồn. Tháo phần trên áo cooc xê của cô ra, anh nâng một bầu vú ra ngoài và khóa chặt miệng mình lên núm vú mềm mại. Cái mút trêu chọc khiến cô cong người áp vào anh với tiếng rên rỉ sung sướng.

Hai bàn tay anh đào bới điên cuồng bên dưới những lớp váy, trượt qua những lớp vải Pô pơ lin và vải lanh để tìm thấy cái khe ẩm ướt trên quần trong của cô. Bàn tay anh quá lớn để luồn vào bên trong lớp vải lót, anh liền xé toạc nó ra với một sự dễ dàng khiến cô thở hổn hển. Hai đùi cô mở rộng ra trong sự chào đón bất lực, và tầm nhìn của cô mờ đi khi một ngón tay dài của anh đẩy vào trong cô. Ngồi lọt trong lòng anh, với bàn tay anh di chuyển nhẹ nhàng giữa hai chân cô. Cô cảm thấy những bắp thịt bên trong bắt đầu cứng lại nhịp nhàng.

Một tiếng rên rỉ bật ra từ miệng anh, khi anh nhấc hông cô lên hông anh, dò dẫm phần trước quần mình một cách dữ dội. "Em ngọt ngào quá...Anh không thể đợi được, Lottie, để anh....ngồi lên lòng anh, và đặt hai chân em...ôi Chúa ơi, phải, ngay chỗ đó..."

Cô ngồi dạng chân lên anh một cách tự nguyện, hít vào một hơi thở khi anh đâm xuyên qua cô, hai bàn tay anh hối thúc hông cô ấn xuống cho đến khi anh chôn vùi vào trong cô đến hết cả chiều dài của mình. Anh to và cứng đến tuyệt diệu bên trong cô, giữ yên bất động trong khi chuyển động của cỗ xe xô đẩy cơ thể họ gắn vào nhau. Lottie lén lút cọ cái nụ nhỏ đau đớn của mình vào anh, cảm thấy những đợt sóng nóng bỏng dâng lên từ nơi họ gắn liền với nhau. Một bàn tay anh nhẹ nhàng xoa lên lưng cô.

Lottie thở hổn hển khi một cú xóc mạnh ở bánh xe đẩy anh vào sâu hơn trong cô. "Chúng ta không có thời gian," cô chật vật để nói bên cổ anh. "Quán rượu này rất gần nhà."

Nick đáp lại với một tiếng rên nhức nhối. "Lần tới anh sẽ sai xà ích đưa chúng ta đi vòng quanh cả London...hai vòng." Anh trượt ngón tay cái lên đỉnh bộ phận nữ tính ướt át của cô và đánh nhẹ vào nó bằng những nhát nhẹ nhàng mau lẹ, gây nên khoái cảm nhanh chóng ở cô cho đến khi cô oằn mình trên anh với một tiếng nức nở, chôn vùi trong cảm giác bùng nổ.

Giật mạnh hông lên trên trong những cú thúc dữ dội, anh gầm gừ và vùi mặt vào trong đường cong ở cổ cô, sự đam mê của anh lên tới cực điểm mù quáng.

Cả hai đều thở những hơi dài hổn hển, trong khi phần da thịt trần trụi của họ vẫn khóa chặt vào nhau bên dưới những lớp quần áo lộn xộn. "Không bao giờ đủ cả," Nick cộc cằn nói, bàn tay anh ôm lấy cặp mông mềm mại của cô, giữ cô áp khít vào anh. "Cảm giác quá tuyệt vời để dừng lại."

Lottie hiểu điều anh đang cố diễn tả . Nhu cầu không thể thỏa mãn giữa họ vượt lên cả ham muốn xác thịt đơn thuần. Cô tìm thấy sự thỏa mãn trong việc ở bên anh nhiều hơn cả sự gắn kết giữa hai cơ thể họ. Tuy nhiên, cho đến lúc này cô mới biết rằng anh cũng cảm thấy thế...và cô tự hỏi liệu anh có sợ hãi khi nhận ra cảm xúc này như cô không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.