Xà Công Tử: Tiểu Tướng Công? Cút Đi!!!

Chương 79: Biến ảo mỹ nam, hy sinh nhan sắc



Mặt tái nhợt, cả người mơ hồ đều phiếm hồng, nàng khẽ run nhắm mắt lại, nam tử tiêu sái thường ngày dường như bị một nữ tử nhu nhược thay thế, nhìn như một vị cô nương đang đợi người trong lòng hôn mình.

Mỗ xà ngẩn ra, đột nhiên cười nhạo ra tiếng.

“Nhưng mà hấp thu tinh lực cũng là một chuyện vui vẻ, tại sao có thể qua loa ngồi dưới đất, hơn nữa, ngươi không để ý tới dung mạo của ta, chẳng phải làm ta rất thất vọng sao?” Thân rắn quấn chặt nàng nhẹ nhàng trượt xuống, đuôi rắn phất một cái, căn phòng đưa tay không thấy mười ngón đột nhiên có chút ánh sáng yếu ớt.

Kim Bảo Nhi từ từ mở mắt ra, nhìn cảnh tượng trước mắt nàng không nhịn được kêu lên.

Nhìn lại “Đây không phải là bố trí ngày đó sao?” trân châu lóe ra ánh sáng mềm mại, những ánh sáng trắng sữa yếu ớt, ánh sáng yếu ớt này chiếu sáng cả căn phòng tối tăm, mang theo vẻ đẹp mông lung.

Nhìn đến đây, nàng dùng cả tay lẫn chân đi đến bên giường, run run móc từ trong cổ tay áo nàng ra một viên trân châu trắng bóng, hai mắt ngưng đọng, thì ra là, hôm đó hoàn toàn không phải là ảo ảnh, là sự thật!

“Ngươi có nhớ ra chưa? Tỷ tỷ Lộ nhi ta chính là chờ ngươi ở đây rất vất vả.” mỗ xà dịu dàng trườn trên thảm đến bên giường, “Ngươi định báo đáp ta như thế nào?” Dùng tư thái cao ngạo liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quẫn bách của nàng.

“Ngươi chính là nam tử kia, cũng chính là nam tử đã cứu ta từ trong đám cháy ở cửa hàng lương thực?” Nàng nương theo ánh sáng yếu ớt nhìn rõ bạch xà trước mắt, “Rốt cuộc, ngươi bao nhiêu tuổi? Lộ Nhi, thỉnh thoảng là hài đồng, thỉnh thoảng lại thành thanh niên tuấn tú, ngươi rốt cuộc có thể biến thành những gì?” vảy rắn của hắn mềm mại, đôi mắt màu lam trên cái đầu hình tam giác đang chớp chớp, cả thân thể chẳng qua cũng chỉ bằng một cánh tay của mình, nhìn không ra được cái miệng to như chậu máu kinh khủng trong tưởng tượng.

“Bao nhiêu tuổi, ngàn năm, rốt cuộc bao nhiêu tuổi ta cũng không nhớ rõ,dân gian hay gọi ta là Xà yêu ngàn năm, nhưng ở xà giới, ta chính là xà công tử giàu có đầy danh vọng, trừ hài đồng cùng thanh niên tài tuấn, ta còn có thể biến thành vô số diện mạo con người khác nhau, bây giờ ngươi nhìn thấy cũng không phải là vóc dáng thật của ta.” Nói xong hắn cúi đầu đung đưa thân rắn, lại ngẩng mắt nhìn căn phòng nhỏ chật hẹp, mắt lộ ra ý châm chọc, “Nếu Bản công tử hiện nguyên hình, sợ rằng, căn phòng nho nhỏ này không đủ chỗ cho thân rắn ta, ngay cả ngươi, cũng sẽ bị đè bẹp thành thịt nát.”

Thịt nát… nàng giật giật khóe môi, khó khăn cười một tiếng.

Nhưng mà, nghe hắn nói như vậy, lại cảm thấy rất thần kỳ, cái gì cũng làm được, như vậy, mỹ nam hôm đó cũng có thể biến thành nam nhân xấu xí rồi? nhưng trong lòng nàng lại hy vọng biến thành mỹ nam…

“Ngàn năm, xem ra, về sau ngươi không cần gọi ta là tỷ tỷ rồi.” Nàng châm chọc khóe miệng giương lên, vì không biết gì, hiện tại hẳn là cảm thấy Lộ Nhi có chút kinh khủng, Xà Yêu, chỉ cần không có lòng hại người, tại sao lại không thể cùng người khác sống chung?

Hắn liếc mắt nhìn nàng tinh thần có chút mất mác quái dị, hai mắt lại quét xuống dưới, nhìn hai luồng mềm mại dưới ánh sáng trắng noãn dịu dàng, thật sự rất mềm mại!

“Ngươi quên là ngươi nói với người khác rằng ta là đệ đệ của ngươi sao, là do ngươi tự mình nhận ta, nhưng mà ta cũng đã nói, ta là tiểu tướng công của ngươi, mà ngươi là nương tử của ta, cho nên đời này, mặc dù không gọi ngươi là tỷ tỷ, cũng phải gọi một tiếng nương tử mới phải, lên. Giường!” Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, trầm giọng nói.

Nàng nhìn theo ánh mắt của hắn lúc này mới phát hiện ra thân thể mình bị lộ ra dưới ánh sáng, vừa định với tới lấy y phục, lại bị đuôi rắn phất một cái, quần áo nàng bay lên nóc giường, cho dù muốn đi lấy, cũng phải toàn thân trần truồng leo lên lấy.

Mà Lộ Nhi, đang dùng ánh mắt không có ý tốt liếc qua quấn nhỏ của mình, nàng đột nhiên ý thức được, một khi mình leo lên lấy, thì có thể sẽ bị lột luôn cái quần này…

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ đành miễn cưỡng bò lên giường, nàng cũng không biết làm sao có thể bò lên giường, nhưng mà, tại sao cảm giác này lại giống như đang đợi tướng công lâm hạnh?

“Ngươi… ngươi định dùng hình dạng này để hấp thu tinh lực sao?” Nàng vô cùng lo lắng hỏi, nghĩ tới bị một con rắn áp sát, liền cảm thấy toàn thân không thích hợp.

“Vậy ngươi nghĩ xem ta nên biến thành bộ dáng thế nào?” Hắn thè ra lưỡi rắn, không nhìn ra được vẻ mặt của hắn, chỉ thấy ẩn hiện mỗi tròng mắt xanh thẳm.

Trong đầu chợt liên tưởng đến mỹ nam, nàng ho khẽ một tiếng, mất tự nhiên cười gượng một cái.

“Biến thành bộ dáng của Lộ Nhi là tốt nhất.”

“Lộ Nhi? Bảo Nhi tiểu nương tử, lấy bộ dáng hài đồng, như thế nào vi phu có thể hưởng thụ niềm vui thú đây?” Cười nhạo, một làn sương trắng bay lên, trên giường, dĩ nhiên xuất hiện một mỹ nam nằm nghiêng, thân không mảnh vải, chân trần trụi vừa nhấc đã đặt trên thắt lưng của nàng.

Nhìn nàng kìm nén sự bực bội không dám động đậy, hắn khẽ động môi mọng cười khẽ, sợi tóc trên trán theo tự nhiên đung đưa, lộ ra đường cong đẹp đẽ trên trán, nháy tròng mắt xanh thẳm, một tay hắn đặt ở cằm, một tay vuốt ve gương mặt của nàng, da thịt dưới lòng bàn tay lạnh như băng dâng lên từng mảng ửng hồng.

“Ngươi không phải nói chỉ cần hấp thu tinh lực là được rồi hay sao?” Nàng nhíu nhíu mày, mình rốt cuộc có nên tin hắn hay không?

“Không sai.” Ngay sau đó hắn lên tiếng.

“Vậy tại sao ngươi… tại sao ngươi lại trần truồng như vậy?” Nàng mất tự nhiên xoay mặt, đứng quay lưng về phía hắn, nhinv về phía màn lụa yên tĩnh trên giường, một màu trắng như tuyết, cũng không khác gì đem giường vây khốn lại.

Lo lắng giật giật cả người, đột nhiên, cảm thấy chăn đệm động đậy, bắp đùi nhẵn bóng mềm mại tinh tế có cảm giác hơi lạnh, gương mặt không khỏi đỏ bừng, nàng tức giận quay mặt sang, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang cười tà của hắn.

Cho đến bây giờ, nàng cũng chưa từng bao giờ nhìn thấy vẻ mặt như vậy của Lộ Nhi, thì ra đệ đệ ngây thơ chất phát đó, cũng là do hắn giả bộ.

“Nương tử tự mình cởi bỏ y phục, làm tướng công, như thế nào lại không chấp nhận lời mời của ngươi, tự nhiên cũng cần phải cởi bỏ quần áo rồi bò lên, không phải như vậy càng thân mật sao?” Liếc nhìn tóc nàng như cũ vẫn búi cao, không vui nhíu nhíu chân mày, đưa cánh tay thon dài xé ra, hài lòng nhìn những sợi tóc mềm mại thẳng tắp rơi xuống, tựa như thác nước lóe lên màu đen như mực đầy lộng lẫy.

“Cũng chỉ là hấp thu tinh lực, cần gì phải thả tóc xuống.” Lo lắng nhìn cử động của hắn, nàng che ngực lại, kỳ quái, tâm nàng càng loạn hơn.

“Ngươi có thể yêu cầu Bản công tử biến thành người, Bản công tử lại không có bản lĩnh để thả tóc ngươi xuống được sao?” Hắn nheo tròng mắt xanh thẳm lại, có vẻ như hỏa khí cao ngạo lại nổi lên.

Được rồi, vậy tùy hắn, chỉ cần xà công tử vui vẻ, nàng làm sao mà không dám làm, ít nhất có có thể cười vì có thể bảo vệ được mạng mình!

Cảm giác trên đùi không ngừng cọ xát, nàng dời đùi mình đi một cái, không ngờ hắn lại lấn người thêm mọt cái, thậm chí, còn có thể cảm nhận được bên hông có cảm giác cái gì đó cứng ngắc nóng bỏng dán chặt vào.

Nhất thời, nàng cuống quít đem thân thể dựa vào trong giường, cho đến sống lưng dán thật chặt vào màn lụa trên vách tường.

Không có bị hành động của nàng chọc giận, ngược lại hắn dùng lưỡi liếm láp môi mỏng, tùy tiện cười đầy tà mị cười, Kim Bảo Nhi vậy mà mất đi khí khái nam tử ngày thường, giống như con cừu nhỏ điềm đạm đáng yêu đang đợi làm thịt vậy, quả thật là rất thú vị.

“Nương tử, nhất định là phải miệng đối miệng cùng ta hấp thu tinh lực?” Cùng với sự di chuyển của nàng, thân thể hắn cũng lấn lên phiến mềm mại, rất mập mờ đặt nàng sát vào bức tường, lần này, đem nàng bao bọc lại.

“Còn có phướng pháp hấp thu tinh lực khác?” Nàng ngạc nhiên.

“Dĩ nhiên, còn có, chỉ cần hấp thu hơi thở đối phương là được, mỗi ngày ngủ cùng giường với ngươi, cũng chính là lúc hấp thu tinh lực của ngươi, nhưng mà thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ…” Hắn mập mờ trừng mắt nhìn.

Ngoại lệ… Nàng đột nhiên nhớ tới lần bị Đông Công Doãn hạ độc, chính mình còn cho rằng hình ảnh mỹ nam đó là ảo giác, lại còn, không thiếu những màn mặt đỏ tía tai.

“Vậy thì giống như trước đây, cứ hấp thu tinh lực như vậy là được rồi, khụ.” Nàng lúng túng vươn tay ngọc đẩy thân hình ngày càng dán chặt vào nàng, “Ta không thở nổi nữa.”

Nhất là trước ngực của mình, hắn như vô tình như cố tình lấn đến gần đè xuống.

“Lộ Nhi giúp ngươi điều hòa khí tức, cũng thuận tiện hấp thu tinh lực, như vậy một công đôi việc.” Tóc hắn thật dài hai màu lam hồng kết hợp rủ xuống xương quai xanh, mặt hắn cười đầy mê hoặc.

“Không cần, nhanh lên một chút, xong rồi thì để ta trở về.” Sắc mặt nàng biến đổi, rất là nghiêm túc cự tuyệt.

Hả? xem ra nàng hoàn toàn không bị hình dáng của hắn hấp dẫn, chẳng lẽ, lần này bị hình dáng của mình dọa đến phát sợ rồi sao? Hắn có chút do dự, nhưng cũng hếch môi lên tiếp lời nàng một câu.

“Thả ngươi trở về, lại đi tìm đạo sĩ đến bắt yêu? Bảo Nhi tỷ tỷ, dù Lộ Nhi muốn thả ngươi, chỉ là , ngươi lấy cái gì bảo đảm an toàn cho bản công tử đây? Tuy nói khả năng tự vệ của ta rất tốt, nhưng mà, Lộ Nhi cũng có điểm yếu…” Nói đến đây, hắn biểu hiện ra mổ bộ dáng vô cùng yếu đuối, mắt nhỏ dài nhất thời chứa đầy nhu tình, rưng rưng nhìn nàng.

“Là cái gì?” Nàng vừa mới hỏi xong, nhìn đến sự chế nhạo trong mắt hắn, có nghĩa là nàng có hỏi cũng vô ích, nếu là điểm yếu, hắn sẽ dễ dàng nói với mình như vậy sao?

Chẳng biết tại sao, chỉ cần đối mặt với hắn, đầu óc buôn bán đầy thuận lợi của nàng chỉ còn là bột nhão, chẳng lẽ hắn lại giở trò yêu thuật với mình? Nàng có chút hoài nghi.

“Ngươi!” Ngón trỏ của hắn trực tiếp điểm trúng vào mũi ngọc của nàng, sau đó nhún vai một cái, “Cho nên, trừ phi ngươi định lấy sự sống chết của mình ra uy hiếp, nếu không, ai cũng không làm gì được ta.”

Há miệng thở dốc, nàng im lặng nhắm mắt lại, nhìn thấy bộ dáng cười như gió xuân của hắn, trong lòng nàng càng thêm bế tắc, phải như thế nào mới có thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn? Không có cửa, không có đường, có chắp cánh cũng không thể bay, huống chi, ngẩng đầu không thấy trời, cúi đầu không thấy khe nứt, nàng muốn tìm một khe hở để chui cũng khó khăn.

“Thả ngươi đi ra ngoài cũng không phải là không thể.” Lộ Nhi suy nghĩ một chút, hắn mới trả lời.

Trên mặt nàng chân mày cau lại, tất nhiên là nàng hiểu được trong lời này còn có điều kiện, cũng không biết bản thân có thể làm được hay không, chuyện phóng hỏa giết người, nàng chắc chắn sẽ không làm được.

“Mỗi ngày ngoài việc cho ta hấp thu tinh lực, những việc còn lại cứ như bình thường, ngươi không được nói với bất cứ kẻ nào, còn nữa, ngươi nên sinh cho ta một đứa con, nếu không…” Môi đỏ mọng cong lên, hắn tiến tới bên tai nàng, cực kỳ dịu dàng nói, “Ta liền khiến cho Kim gia của ngươi nhà tan cửa nát, toàn bộ không được chết tử tế…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.