Xà Quân Như Mặc

Chương 56: Ấm áp



” Như, Như Mặc, ngươi không nên đả thương Tư Đồ huyền, làm như vậy sẽ rước lấy rất nhiều phiền toái, hơn nữa hắn cũng không đáng giá cho ngươi làm như vậy!” Bắc Dao Quang cố rút bàn tay đang bị Như Mặc nắm lấy, lôi đi. Hắn thế nhưng lại đả thương Tư Đồ Huyền, căn cứ vào tính cách co thù tất báo của Tư Đồ Huyền thì sợ rằng sau này sẽ có hậu quả không lường được, Như Mặc rốt cuộc có biết hắn làm như vậy rất không sáng suốt không?

” Dao Quang, ngươi đau lòng vì hắn sao?”, Như Mặc lập tức dừng bước, nghiêng người nhìn Bắc Dao Quang, vẻ mặt lạnh thêm mấy phần, Bắc Dao Quang cảm thấy tức giận và ấm ức, nàng có đau lòng vì con chó, con mèo cũng sẽ không đau lòng vì Tư Đồ Huyền.

” Như Mặc, ngươi đây là cái gì ý tứ? Tư Đồ Huyền là ai mà ta phải đau lòng vì hắn? ta chỉ kông thích ngươi làm ảnh hưởng tới cuộc sống yên bìn của ta, ngươi đả thương hắn, hắn sẽ không trả thù sao? Sau này ta còn có thể trải qua những ngày bình yên sao? Ta là lo lắng chuyện này”

Chết tiệt Như Mặc, chẳng lẽ hắn thật sự nghĩ nàng không chiếm được hắn thì sẽ đi tìm nam nhân khác sao? hắn thực sự đánh giá nàng quá thấp, Bắc Dao Quang nàng không thiếu nam nhân đến mức ăn quàng như thế.

Vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, Như Mặc tiếp tục kéo nàng đi ” nếu ta dám đả thương hắn thì ta sẽ không để hắn đến gây phiền tóai”

” Như Mặc, ngươi đến tột cùng là vì cái gì mà quay lại, ta ngày đó đã nói rất rõ ràng”. Bắc Dao Quang vẫn muốn rút bàn tay của mình về nhưng vẫn vô ích, cả người bị kéo về phía trước.

Dùng sức đẩy cánh cửa phòng ra, vừa bước vào trong, Như Mặc đã lập tức buông nàng ra, xoay người đóng cửa, nhìn lục thúy xà đang bám trên cổ tay nàng ” đi ra ngòai”

Lục thúy xà sợ hãi rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người cùng im lặng, chỉ có hơi thở dồ dập, Bắc Dao Quang không tự chủ lui lại hai bước ” Như, Như Mặc”

” Bọn họ là ai?” Như Mặc từng bước một tới gần nàng, trầm thấp thanh âm nói, trên thực tế hắn hiện tại rất muốn chẻ cái đầu của Bắc Dao Quang ra, xem nàng đang nghĩ cái gì trong đó, vì sao không đặt những lời hắn nói trong lòng, nhưng hắn cố nhịn, hắn nghĩ nên để cho nàng có cơ hội giải thích.

” Như Mặc, ngươi, ngươi đừng như vậy, ta không thích ngươi như vậy!” Bắc Dao Quang nhìn vẻ mặt của hắn, liền cảm giác có áp lực. Hắn dựa vào cái gì mà dùng khẩu khí chất vấn với nàng? làm như nàng đã làm chuyện gì có lỗi với hắn không bằng, hắn cũng không phải là gì của nàng a? Huống chi người bị lừa gạt trước cũng là nàng, không phải sao? Như Mặc dựa vào cái gì mà bày ra ánh mắt như bắt kẻ thông dâm đối với nàng?

” Ngươi liền như vậy không muốn tin tưởng ta sao?” Như Mặc chống lại ánh mắt sợ hãi rồi lại trở nên quật cường của nàng, tâm cũng chùng xuống, hắn không biết sao lại như vậy, chỉ mới có vài ngày ngắn ngủi, vì cái gì mà thái độ của nàng đối với hắn lại thay đổi một trăm tám mươi độ như vậy. Hắn đã chịu đựng đủ sự trốn tránh cùng thái độ không tự nhiên, quật cường của nàng, bản tính tự tôn và kiêu ngạo làm cho hắn muốn lập tức quay về núi, không nhìn đến nàng nữa. Nhưng tâm của hắn lại không như đầu hắn nghĩ, làm cho hắn như mọc rễ trên chân, không thể dời bước, hắn không muốn thừa nhận là vì hắn luyến tiếc nhưng không thừa nhận không được, hắn quả thật này sinh cảm giác luyến tiếc và đau lòng với nữ nhân này.

” Như Mặc, trừ bỏ Vô Ảnh là bằng hữu thì những người khác không là gì cả”. Bắc Dao Quang cũng mềm lòng mà trả lời, nàng không muốn thấy khuôn mặt tuấn mỹ như trích tiên của Như Mặc xuất hiện sự phiền não, tức giận, nàng thậm chí còn muốn tiến lên vuốt mày của hắn, nhưng nàng không dám, cũng không thể.

Gần chút nữa.

Bắc Dao Quang không biết lúc này Như Mặc không muốn nàng rời đi, muốn nàng gần hắn thêm chút nữa, ôm hắn, nói thích hắn.

Con người luôn là như vậy, khi có được thì không biết quý trọng, đến lúc mất đi rồi mới hối hận không thôi, sự thật chứng minh, nếu nhân lọai có tình cảm như vậy thì là một con rắn đạo hạnh cao thâm, Như Mặc cũng có cảm giác đó, chỉ là trước giờ không phát hiện ra, hiện tại thì cảm giác đó đã tràn ngập trong lòng.

Giải thích đơn giản như vậy đối với Như Mặc đã quá đủ, hắn không cần nàng phải nói thêm hay hứa hẹn gì nữa.

Đến đào yêu cốc một đêm là vì muốn cho vận mệnh của Bắc Dao Quang có thay đổi, làm cho nàng không gặp được những người có liên quan đến vận mệnh của nàng nhưng không biết vì sao trải qua một đêm trong đó cũng không làm cho bọn họ tránh được nhau mà ngược lại còn thúc đẩy bọn họ gặp nhau sớm hơn, tình huống này lẽ ra không thể xuất hiện được, vậy sai lầm ở đâu? Hay là ông trời tính kế với bọn họ?

Như Mặc nhíu chặt mày, tâm sinh phiền nào vì không thể khống chế sự tình.

Khi hắn dùng một chưởng đánh Tư Đồ Huyền văng ra ngòai, hắn đã nhìn thấy bản mạng của hắn, thì ra Tư Đồ Huyền là Cự Môn tinh quân, còn vị thiếu thành chủ Trần Ngọc Bạch kia chính là Lộc tồn tinh quân, hiện tại đã xuất hiện năm vị tinh quân, như vậy hai vị còn lại cũng sẽ nhanh chóng xuất hiện, tình huống ngày càng phức tạp làm cho Như Mặc càng thêm lo lắng, bất an.

Các vị tinh quân cùng hạ thế như vậy dường như là chuyện chưa từng xảyra, làm cho hắn có chút nghi ngờ về bản mệnh của Bắc Dao Quang, một phàm nhân, dù phúc trày thâm hậu thế nào cũng không có khả năng có quan hệ với nhiều vị tinh quân như vậy, nhưng công lực cùng đạo hạnh của hắn cũng không giúp hắn nhìn ra Bắc Dao Quang có gì khác với một phàm nhân, Mặc quả trong tay nhắc nhở hắn Bắc Dao Quang chẳng qua chỉ là một nữ tử bình thường, nếu không có Mặc quả, nàng cũng sẽ có tuổi thọ ngắn ngủi như người bình thường.

“Ăn cái này đi”, mở bàn tay, một lọai quả màu đen cứng rắn xuất hiện, mặc kệ thế nào, lúc này hắn cần nàng, cần nàng ở bên cạnh hắn, ỷ lại hắn, dùng ánh mắt ái mộ đi theo hắn, cho nên tức giận cũng tạm thời bỏ qua, trước cho nàng ăn Mặc quả cái đã.

” Đó là cái gì?” Bắc Dao Quang hồ nghi nhìn cái quả màu đen xấu xí kia, nhìn không ra nó có gì tốt.

” Mặc quả!” Như Mặc ngắn gọn hồi đáp, trong lòng không khỏi khó chịu, nếu là trước kia Bắc Dao Quang sẽ không dùng ánh mắt phòng bị như vậy nhìn hắn, chỉ biết tin cậy nhận lấy những gì hắn đưa cho, nghe lời mà ăn, không phải như bây giờ, nghi ngờ hắn.

“Ta muốn hỏi là nó có công dụng gì?”, Bắc Dao Quang không quan tâm nó tên gì, nàng chỉ muốn biết cái Mặc quả này có gây phiền tóai hay ảnh hưởng gì cho nàng không, dù sao biểu tình của Như Mặc lúc này cũng không có vui vẻ, thậm chí hắn còn đang nổi giận, nếu lúc này hắn đột nhiên cho nàng ăn thứ gì đó thì có phải là muốn trừng phạt nàng không?

” Kéo dài tuổi thọ!” Như Mặc nhẹ nhàng đáp, không muốn lúc này lại giải thích cho nàng biết Mặc quả có tác dụng làm cho phàm nhân trường sinh bất lão.

Như Mặc nhìn nàng, từng bước một đến gần nàng, hắn tiến lên một bước, Bắc Dao Quang lại không tự chủ mà lui một bước, Như Mặc vẫn kiên trì bước tới, cho tới khi Bắc Dao Quang lui lại, đụng phải cái bàn, không còn đường lui nữa. Như Mặc cũng dừng lại bên cạnh nàng, chân thành nói ” Dao Quang, những gì cần nói, ta sẽ chỉ nói một lần, mặc kệ ngươi tin hay không, đây cũng chính là lời thề của ta: Bắc Dao Như Mặc ta quyết định cả đời này ở bên cạnh Bắc Dao Quang, vĩnh viễn không xa rời, mãi mãi bên nhau. Cho nên Dao Quang, không cần lại đuổi ta đi, không cần làm ta nổi giận, không cần đem tươi cười dành riêng ta đi đối với người khác, được không?”

Ánh mắt chân thành, u buồn và bất lực của hắn làm cho Bắc Dao Quang vốn đang chuẩn bị hàng lọat lời từ chối lạnh lùng, quyết liệt lại không nói nên lời, là nàng quyết định sai rồi sao? Như Mặc không muốn thành tiên nữa sao? Vì cái gì khi nàng đau khổ quyết định thành tòan cho hắn, hắn lại không có vui vẻ mà ngược lại là đau buồn chứ?

” Như, Như Mặc, ngươi nói đều thật sao? Vì cái gì, ta không hiểu. Như Mặc, van cầu ngươi đừng ngay lúc ta đã quyết tâm buông tay lại nói những lời làm cho ta hi vọng, như vậy sau này ta sẽ không quay đầu lại được nữa. Như Mặc, ngươi sẽ làm ta luyến tiếc buông ngươi ra. Như vậy không tốt. Ngươi không yêu ta, nếu ngày nào đó ngươi hối hận lại đòi rời xa ta, ta sẽ phát điên, Như Mặc chẳng lẽ ngươi muốn bức ta đến điên sao?”

Bắc Dao Quang hết sức kiềm chế ý muốn chạm vào gương mặt của Như Mặc, nhưng khát vọng quá lớn đã vượt qua sự khống chế của lý trí, khi nàng nói xong những lời này thì nàng cũng đã gắt gao ôm chặt thắt lưng của Như Mặc, khóc nức nở.

” Dao Quang, ta có không biết ngươi thực sự đang nghĩ cái gì, cũng không biết ngươi muốn thế nào, thậm chí ta cũng không hiểu tình yêu nghĩa là thế nào, nhưng Dao Quang, mấy ngàn năm qua ta đều là như vậy, không ai nói cho ta biết như vậy là không đúng, cũng không ai nói cho ta biết nên làm thế nào. Ngươi không thể vì vậy mà phủ nhận hết thảy những cố gắng cùng lời ta nói, cho nên đừng như vậy nữa, được không? Ta thực sự thấy không thỏai mái, ta chưa từng có cảm giác như vậy, cảm giác đột ngột như vậy làm cho ta kích động, ta không muốn thừa nhận mình bất lực, nhưng thực sự lại là nhu vậy, từ ngày ngươi rơi xuống rồi đè lên ta tới giờ đã đi vào lòng ta, ngươi không thể quấy rối cuộc sống của ta rồi lại xem như không có việc gì, làm như chúng ta chưa từng có quan hệ gì, ngươi không thể, ngươi cũng không có quyền làm như thế đối với ta, ngươi hiểu không? Lòng của ta cũng biết đau, rất đau, thì ra nhân lọai có cảm xúc thế nào, ta cũng có như vậy, Dao Quang, ở lại bên cạnh ta, được không? được không?”

Liên tiếp hai cái” Được không”, lại thừa nhận mình bất lực, mình đau lòng, hòan tòan không giống Như Mặc vốn cao cao tại thượng, như tiên trích không nhiễm bụi trần mà thật sự là một nam nhân có cảm xúc, có tình cảm, có đau buồn, thậm chí lúc này hắn còn yếu ớt giống như đứa trẻ, làm cho Bắc Dao Quang sao còn có thể nhẫn tâm cự tuyệt hắn?

Hắn đã trở thành là thịt, là máu trong lòng nàng, là một bộ phận không thể chia lìa cũng không thể thiếu, nước mắt tuôn rơi như mưa, làm ướt một mảng lớn trước ngực Như Mặc, dùng hết sức gật đầu ” được, được, ta đáp ứng ngươi, ta đáp ứng ngươi. Như Mặc, nhớ kỹ, lúc này là chính ngươi hứa hẹn vĩnh viễn đối với ta, nhất định không được thất hứa, được không?”

” Ta đáp ứng ngươi! Ta hứa cho dù ta chết cũng không thay đổi”, Như Mặc cũng gắt gao ôm chặt nàng, lúc này trong lòng hắn tràn đầy cảm giác ấm áp và thỏa mãn, cảm giác bất lực, đau buồn lúc trước biến mất hòan tòan, ôm thân hình nhỏ xinh, mềm mại trong lòng, hắn thầm nghĩ sẽ không bao giờ buông nàng ra nữa, đám tinh quân có ý với nàng cũng nên tránh xa một chút, nếu không…

Một ngọn lửa bừn cháy trong mắt Như Mặc, nhưng cũng nhanh chóng lụi tắt, bàn tay vẫn ôn nhu ôm Bắc Dao Quang nói ” Dao Quang, làm thê tử của ta được không?”

” Như Mặc, ngươi thật sự quyết định sao? Ngươi đã lấy ta thì nhất định không thể có người thứ ba, ngươi hiểu không? ta muốn mình là duy nhất mà không phải chia sẻ với ai, cho dù sau này xuất hiện một nữ tủ so với Trân Châu còn đẹp hơn, trong mắt ngươi cũng chỉ cho phép có mình ta, ngươi làm được không?”

Bắc Dao Quang thoáng lui một bước, ngước đầu nhìn hắn.

” Nếu không phải ngươi, ta sẽ không đưa ra lời hứa hẹn như vậy”, không có lời ngon tiếng ngọt, chỉ một câu giản dị như vậy lại làm cho Bắc Dao Quang cảm động rơi nước mắt, dùng sức đánh hắn mấy cái ” Như Mặc chết tiễt, ngươi có biết mấy ngày nay ngươi làm ta khóc nhiều lắm không? ta mới có hai mươi hai tuổi cũng chưa có lúc nào khóc nhiều như vậy, sau này ngươi dám đối xử không tốt với ta, ta và đứa nhỏ sẽ trừng phạt ngươi”

” Hảo!” Như Mặc nhẹ nhàng trả lời, nhìn đôi mắt nàng, chỉ mới ba ngày không gặp mà hắn cảm giác như đã lâu lắm rồi mới gặp lại nàng, nàng dường như đẹp hơn, làm da trắng mịn lại ửng hồng, đôi mắt trong suốt được nước mắt rửa qua còn sáng hơn cả sao, làm cho hắn muốn cắn một cái. Như Mặc không thể ngờ đã qua thời kỳ giao phối nhưng hắn vẫn dễ dàng bị khơi mào dục vọng, quả nhiên là khi gặp Bắc Dao Quang, hắn đã không còn có thể giải thích theo lẽ thường được nữa.

Bắc Dao Quang ngước đôi mắt còn đẫm nước mắt nhìn hắn, không biết như vậy đã khơi mào dục vọngcủa hắn, không biết là nguy hiểm, mà còn thập phần cao hứng. Đêm đó nhìn thấy một đôi mắt xanh biếc như ngọc lục bảo, là của Như Mặc sao? đáng tiếc lúc đó nàng không nhìn thấy rõ, hiện tại có cơ hội tốt, nàng nên tìm hiểu rõ ràng, muốn nhìn thấy ánh mắt đó trên gương mặt tuấn mỹ vô địch của Như Mặc nên la lên ” Như Mặc, biến ánh mắt vốn có của ngươi cho ta xem, được không?’

” Ngươi thật sự muốn nhìn?” Như Mặc thanh âm trầm thấp, ánh mắt nhìn nàng mang thêm vài phần nguy hiểm nhưng Bắc Dao Quang vẫn không có phát hiện ra, còn vội vàng nói “ân, ta muốn xem, ta hiện tại muốn xem, nhanh lên, Như Mặc”

” Tốt lắm, nếu tiểu nương tử của ta muồn xem, vậy như ngươi mong muốn, nói xong bế bổng Bắc Dao Quang lên, đi đến bên giường. Lúc này Bắc Dao Quang cũng biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, đã từng nếm qua tư vị tuyệt diệu nư vậy, nàng tránh không được có chút khẩn trương và bối rối ” Như Mặc, ta muốn nhìn ánh mắt của ngươi, không phải cái này, hơn nữa bây giờ là ban ngày, ngươi…”

‘Ánh mắt của ta chỉ khi tình dục tăng vọt mới hiện ra, ngươi muốn nhìn thì phải lấy cái gì đó để trao đổi, không phải sao nươngtử của ta?”

Thanh âm Như Mặc khàn khàn lại mang theo hơi thở tình dục, tựa hồ như sau khi hai người thổ lộ tình cảm xong, hắn cũng biết thành người khác, có thể nói ra những lời lẽ khiêu khích, ám chỉ như thế, làm cho Bắc Dao Quang cả người nóng lên, hơn nữa khi hắn gọi nàng là tiểu nương tử, càng làm cho nột tâm của nàng kích động không thôi, giống như có điện chích tòan thân, làm cho cả người nàng trở nên mềm yếu vô lực.

Thân thể bị nhẹ nhàng đặt lên trên giường, khi nhìn thấy ánh mắt Như Mặc, cả người cũng run lên, hắn cũng đã cởi bỏ áo bào lục sắc làm lộ ra thân thể thon dài hòang mỹ, làm cho Bắc Dao Quang không thể rời mắt, làn da trắng như tuyết không có tỳ vết, bộ ngực rắn chắc cứng cỏi, cái eo thon dẻo, hợp với thắt lưng tràn đầy sinh lực, cái mông tròn đầy và cặp đùi dài rắn chắc (seo tả anh nì như tả mỹ nhân vậy chời), làm cho Bắc Dao Quang trở nên miệng khô lưỡi đắng, ai nói chỉ có nữ nhân mới có thân thể xinh đẹp, thân hình hòan mỹ của nam nhân cũng đủ làm thế giới rung động.

Như Mặc thấy nàng bối rối liền nở nụ cười, nhẹ nhàng phất tay qua người nàng một cái, áo quần đều không cánh mà bay,cúi đầu hôn lên miệng nàng, liếm dòng máu đang chảy ra từ mũi nàng, khẽ cười ” xem ra tiểu nương tử của ta đã chờ không kịp, cho dù ta muốn cởi từng cái, từng cái xiên y của ngương nhưng lại sợ tiểu nương tử của ta chảy nhiều máu mũi hơn a”

” Như Mặc!” Bắc Dao Quang có chút thẹn quá thành giận, nàng như thế nào từ trước không phát hiện Như Mặc cũng là một nam nhân nham hiểm phúc hắn chứ? còn dám trêu chọc nàng.

” Hư! Đừng nóng giận! Chúng ta làm chuyện khóai họat đi”. Như Mặc nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, đem lời kháng nghị của nàng nuốt hết vào bụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.