Xà Quân Như Mặc

Chương 58: To lớn mặc nhiêm



” Vô Ảnh, thương thế của Huyền công tử thế nào rồi?”

Sau khi Phong Vô Ảnh băng bó xương cốt cho Tư Đồ Huyền xong, ba người mới tiến ra gian ngoài đàm luận, Trần Ngọc Bạch nhịn không được mà hỏi, sự tình lại biến hóa lớn như vậy, hắn sợ là không có cách để giải thích với cha hắn.

“Không có chuyện gì, chỉ cần nghỉ ngơi tốt, không đầy hai tháng sau xương cốt sẽ lành lặn như trước, chỉ có điều trước khi vết thương khỏi hẳn thì không thể hoạt động được”. Phong Vô Ảnh vẫn dy trì thái độ của một thầy thuốc, tỉ mỉ miêu tả tình trạng, tuy rằng lúc trước Tư Đồ Huyền buông lời nhục mạ Bắc Dao Quang làm hắn cảm thấy chán ghét nhưng dù sao hắn vẫn là đại phu, vẫn phải vứt bỏ sự bất mãn mà chữa trị tận tình.

” Hai tháng?” Tư Đồ Y nhíu mày “ Phong đại phu, nếu nhị ca ta dùng dược liệu tốt nhất thì có thể rút ngắn thời gian dưỡng thương hay không?”

Ở lại Hiệp Khách thành hai tháng, tin tức Tư Đồ Huyền bị thương chắc chắn sẽ được truyền tới trong cung, lúc đó phụ hoàng trách tội xuống, chắc chắn hắn sẽ không tránh khỏi liên lụy, hắn tức nhiên sẽ không quan tâm Hiệp Khách thành sẽ như thế nào mà điều hắn lo sợ là sau khi trong cung biết chuyện, tình cảnh và kết cục của Bắc Dao Quang chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

” Lục Vương gia, dược liệu dùng để nối xương cho nhi vương gia hiện tại đã là loại dược tốt nhất, nếu không thì cũng phải ba đến năm tháng mới giúp cho hai mươi bốn cái xương sườn bị gãy kia lành lại được”. Phong Vô Ảnh mắt cũng không thèm ngước nhìn lên, ấn tượng của hai huynh đệ này trong lòng hắn ngày càng xấu.

” Vô Ảnh, xem ra việc này, cha ta rất nhanh sẽ biết được tin, trước hết hãy để Huyền công tử ở lại y quán dưỡng thương, ta sẽ cho Hàn Tùy và Thất Vọng Đau Khổ ở lại bảo vệ, hiện ta phải về nhận lỗi với cha ta, thuận tiện đem ngọc cơ tán thủ gia truyền đến cho Huyền công tử dùng thử, có thể sẽ giúp cho vết thương mau lành”. Trần Ngọc Bạch vẻ mặt tràn đầy tự trách, tuy rằng Tư Đồ Huyền là tự chuốc lấy họa nhưng dù sao hắn cũng là thiếu thành chủ của Hiệp Khách thành, không tránh khỏi tội bảo hộ không tốt, chỉ mong Tư Đồ Huyền có thể nhanh chóng dưỡng lành vết thương, những chuyện khác từ từ tính.

” Ngươi đi đi, tạm thời để nhị vương gia ở lại đây, ngươi có thể yên tâm. Ta sẽ hảo hảo chiếu cố hắn, còn ngọc cơ tán thì không cần đâu, thuốc đó đối với nội thương do đao kiếm thì có ích nhưng đối với việc xương cốt gãy lìa thì không có tác dụng gì, chỉ thêm lãng phí mà thôi”. Chẳng qua chỉ gãy mấy cái xương sườn, dưỡng tốt là được rồi, cũng nên để cho hắn biết ăn có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy, đây cũng là ý nghĩ trong lòng Phong Vô Ảnh nhưng hắn không có nói ra.

“Thiếu thành chủ, chuyện nhị ca ta bị thương dù thế nào cũng không nên để tin tức bị lộ ra ngoài, nếu để truyền đến tai phụ hoàng ta thì chẳng những ta bị phiền toái mà toàn bộ Hiệp Khách thành cũng không tránh khỏi liên lụy”. Khuôn mặt tuấn tú của Tư Đồ Y nhăn lại, giọng nói cũng tràn đầy bất an.

” Y công tử yên tâm, Ngọc Bạch hiểu được! Đa tạ Y công tử suy nghĩ giùm cho ba trăm vạn dân của Hiệp Khách thành, đợi sau khi thương thế của Huyền công tử khỏi hẳn, Ngọc Bạch nhất định sẽ đi cùng hai vị công tử về kinh chịu tội”. Trần Ngọc Bạch khom người thi lễ.

” Ngọc Bạch, những lời này trước hết không nói, hiện tại nhị ca ta còn hôn mê chưa tỉnh, đợi sau khi hắn tỉnh lại nên trấn an hắn thế nào, đây mới là chuyện khó, còn về phần thượng kinh thì sau này hãy nói tới”. Tư Đồ Y không cho rằng Tư Đồ Huyền sau khi tỉnh lại sẽ từ bỏ ý định trả thù, ở trong cung, đừng nói là bị người ta đánh gãy hai mươi bốn cái xương sườn mà chưa có ai dám đụng đến gót chân của hắn, lần này bị thương nặng như vậy, sợ rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Hắn vừa nói xong, biểu tình của Trần Ngọc Bạch cùng Phong Vô Ảnh cũng trở nên cứng ngắc, Bắc Dao phủ chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn rồi. Như Mặc ra tay cũng quá đáng, nhưng với tính tình của Tư Đồ Huyền thì đánh hắn bị thương nặng hay nhẹ, kết quả cũng như nhau. Dù sao sự việc đã tới nước này, xem ra cần phải đi Bắc Dao phủ một chuyến, xem Như Mặc có tính toán gì không, chỉ sợ bọn ho không thích hợp ở lại Hiệp Khách thành nữa rồi.

***************

” Thanh nhi vô năng, thỉnh chủ nhân trị tội!” khi Như Mặc vui vẻ dắt tay Bắc Dao Quang đi ra khỏi phòng, Thanh nhi và lục thúy xà liền quỳ xuống nhận lỗi.

” Thanh nhi, ngươi làm cái gì vậy, ngươi cái gì cũng không có làm sai a, Như Mặc vì cái gì phải trị tội ngươi? Mau đứng lên!” Bắc Dao Quang thấy Thanh nhi quỳ xuống, kinh ngạc la lên, mấy ngày nay nếu không có Thanh nhi ở bên cạnh cùng nàng nói chuyện, làm cho nàng vui, nàng làm sao có thể dễ dàng tha thứ và chấp nhận Như Mặc lần nữa. Theo nàng, Như Mặc còn phải cảm ơn Thanh nhi không hết, có lý nào lại trị tội hắn?

Như Mặc u lãnh nhìn Thanh nhi liếc mắt một cái, chủ tớ hai người trong mắt đều trao đổi dụng tâm, Thanh nhi thật biết chọn thời cơ để gặp hắn, biết hắn lúc này tâm tình đang tốt, hơn nữa Bắc Dao Quang cũng se cầu xin cho hắn, cho nên mới dám quỳ xuống trước mặt mình lúc này, biết hắn vì nể tình Bắc Dao Quang mà sẽ không trị tội. Như Mặc bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Bắc Dao Quang, nàng nha, đều chiều hư Thanh nhi, trong lòng nghĩ vậy như vẫn nở nụ cười” nếu Dao Quang đã xin cho ngươi thì ta sao có thể trừng phạt ngươi, đứng lên đi”

” Tạ ơn chủ nhân, tạ ơn phu nhân!” Thanh nhi nhanh chóng đứng dậy, tìm tới phu nhân quả không sai, chủ nhân đúng là không trừng phạt hắn.

Nếu là như trước kia, vì lời nói của hắn mà phu nhân sinh ra quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với chủ nhân, hơn nữa bản thân hắn cũng không bảo hộ tốt cho phu nhân, làm cho nhiều nam tử tiến vào trong phủ, chủ nhân cũng vì thế mà ăn dấm chua, bao nhiêu đó thôi cũng đủ cho chủ nhân hung hăng trừng phạt hắn, sao giống như hiện tại, nhẹ nhàng bỏ qua, thậm chí còn cười với hắn như vậy?

Lục thúy xà cũng lập tức nhu thuận trở về trên cổ tay của Bắc Dao Quang, thần khí cũng tràn đầy, có Xà quân đại nhân ở đây, Tư Đồ Huyền cùng Tư Đồ Y đáng ghét kia sẽ không thể khi dễ chủ nhân nhân loại của nó được nữa.

” Chủ nhân, ngài lần này trở về, sẽ không rời phu nhân mà đi nữa phải không?”, Thanh nhi cung kính cúi đầu nói.

” Ân!” Như Mặc nhìn Bắc Dao Quang, phát hiện nàng cũng đang ngẩng đầu nhìn hắn, hai người trong mắt đều là ý cười “ vĩnh viễn không đi, phải đi cũng là mọi người cùng nhau rời đi”

” Kia thật sự là quá tốt! Chủ nhân, đây là kim đan chủ nhân đưa trước khi rời đi, bây giờ Thanh nhi trả lại cho người vì phu nhân nói lần sau nàng nhất định sẽ không ăn nữa”, Thanh nhi nghiêm trang nói xong cũng đồng thời lấy cái bình chứa kim đan từ trong ngực ra, đưa đến trước mặt Như Mặc.

Như Mặc tiếp nhận, hồ nghi quay đầu lại nhìn về phía Bắc Dao Quang.” Thanh nhi nói đúng không? Vì cái gì không ăn?”

Thối Thanh nhi! Cư nhiên dám bán đứng nàng!

Bắc Dao Quang âm thầm oán giận Thanh nhi, nhưng vẫn nở nụ cười lấy lòng nhìn Như Mặc “ Như Mặc, ta vốn nghĩ kim đan có thể giúp ích cho việc thành tiên của ngươi, cho nên ta mới không muốn ăn, hiện giờ ngươi đã quyết định vĩnh viễn ở bên cạnh ta thì ta sao lại không ăn, chẳng phải vừa rồi ta cũng đã ăn Mặc quả đó sao?”

” Kim đan đối với sự phát triển thân thể của đứa nhỏ rất có ích, cho nên nhất định phải ăn, như vậy đứa nhỏ có thể được sinh ra trước mười tháng, nếu không ngươi phải mang thai hơn hai năm, hơn nữa cơ thể ngươi cũng sẽ phải chịu nhiều đau đớn”. Như Mặc lúc này mới giải thích ý đồ hắn đưa kim đan cho nàng.

” Phu nhân đã ăn vào Mặc quả trong truyền thuyết sao?”, Thanh nhi cùng lục thúy xà nghe Bắc Dao Quang nhắc tới Mặc quả nhịn không được mà biểu lộ biểu tình kinh hãi, nó so với bàn đào của Tây Vương Mẫu hay tiên đan của Thái Thượng Lão Quân còn trân quý hơn, chủ nhân thế nhưng lại đem Mặc quả trân quý, mấy ngàn năm khó có được đó cho một phàm nhân như phu nhân ăn, bọn họ làm sao không ghen tỵ cho được.

” Như Mặc ngươi nói kim đan này có thể làm cho đứa nhỏ phát triển như đứa nhỏ bình thường, mười tháng là sẽ sinh ra sao?”, Bắc Dao Quang không để ý vì sao Thanh nhi và lục thúy xa kinh ngạc như vậy, nàng chỉ quan tâm tới những lời nói của Như Mặc.

” Đúng vậy, về sau cứ mỗi tháng ta lại đưa một viên kim đan, làm cho nó hấp thu linh khí và công lực thành thục trước, nói không chừng chỉ mới tám tháng, nó đã được sinh ra”. Như Mặc mỉm cười gật đầu, dựa vào thời gian nó gây ầm ĩ lần đầu thì xem ra thân mình của đứa nhỏ này đã phát triển, có lẽ là do lúc trước tại trang viên trên núi, hắn đã cho nàng ăn một viên kim đan, lại thêm một đêm trong đào yêu cốc, đóa hoa cùng nước hồ đều ẩn chứa nhiều linh khí cùng tiên lực, làm cho xà tử trưởng thành nhanh chóng, cho dù không có kim đan cùng công lực của hắn hỗ trợ thì xà tử cũng không cần đợi tới hai năm mới được sinh ra.

“Vậy có ảnh hưởng tới thân thể của ngươi không?”, vừa nghe nói hắn dùng đạo hạnh của mình cấp cho xà tử trong bụng, Bắc Dao Quang nhịn không được lo lắng.

” Sẽ không, nó cần công lực rất có hạn, chỉ là một chút sẽ không hại gì tới ta”, Như Mặc nắm tay nàng, như nói nàng không cần lo lắng.

” Đúng vậy, phu nhân ngài yên tâm đi! So với đạo hạnh của chủ nhân thì mấy chục năm công lực có tính là gì”, Thanh nhi lúc này mới hồi hồn sau vụ Mặc quả, lên tiếng phụ họa.

” Ta đây an tâm!” Bắc Dao Quang nghe hai người bọn họ cam đoan mới thấy an lòng, nhìn lục thúy xà trên cổ tay lại tò mò hỏi Như Mặc “ Như Mặc, con của chúng ta sinh ra nếu là rắn thì có phải sẽ xinh đẹp giống như vật nhỏ này?”

Như Mặc nhất thời sửng sốt, nghĩ một lát mới nói “ Dao Quang, có thể sẽ có khác biệt, con chúng ta khi sinh ra sẽ lớn hơn Tóc Đen nhiều”

“Vì sao?”, Bắc Dao Quang ngạc nhiên hỏi, Thanh nhi lúc này nhịn không được mà cười thành tiếng, ngay cả lục thúy xà cũng trợn mắt, nhìn chung quanh không có ai liền biến thành tiểu đồng lục ý nói “ chủ nhân tỷ tỷ, ngươi thực là ngu ngốc a. Đó là do ta với Xà quân đại nhân không giống nhau, chúng ta đều là loại rắn nhỏ, mà Xà quân đại nhân lại là loại có thể hình lớn nhất trong xà tộc, cho nên dù là mới sinh ra thì con của Xà quân đại nhân cũng lớn hơn ta gấp mấy lần”

” A? Thật vậy chăng? Như Mặc! ngươi thực ra có hình dáng như thế nào? màu sắc ra sao?lớn tới cỡ nào?”

Như Mặc nhíu nhíu mày nhìn Bắc Dao Quang, tiểu nữ nhân này thực là không biết sợ hãi, lại còn tò mò không thôi, người bình thường nghĩ tới cảnh mình đồng giường cộng chẩm với một kẻ khác loài, thậm chí là một con rắn lớn đã sợ đến chết, mà nàng chẳng những không sợ còn phấn khích, tò mò, hỏi nhiều hơn.

” Dao Quang, ta nên nói ngươi lá gan lớn hay là thần kinh có vấn đề đây? Còn hỏi tới vấn đề như vậy, không biết sợ sao?”,

“Vì sao ta lại phải sợ, ta biết đó là Như Mặc, là người hay là rắn thì cũng đều là Như Mặc của ta, sẽ không làm tổn thương ta. Ta thích thân mình của Như Mặc, không phải vì hiện tại ngươi là một nam nhân xinh đẹp mới thích, tuy rằng ta thừa nhận sự xinh đẹp cũng là một nguyên nhân quan trọng, nhưng cho dù bây giờ Như Mặc có biến thành rắn thì ta vẫn thích a”. Bắc Dao Quang trả lời rất đương nhiên, tựa hồ như đây là chân lý, là chuyện bình thường.

” Dao Quang, ngươi thực làm cho ta sợ hãi, hiện giờ ta mới biết gặp được ngươi là may mắn nhất đời ta”. Như Mặc gắt gao ôm chặt nàng, trong mắt Thanh nhi cùng lục thúy xà cũng tràn đầy cảm động và kính phục, bọn họ đã không chọn sai chủ nhân, phu nhân không giống với những nhân loại khác, rất đặc biệt.

” Như Mặc, thật là, đang êm đẹp lại nói chuyện này là gì? Làm cho người ta cảm động. trước kia sao không cảm thấy ngươi có thể nói như vậy chứ”. Bắc Dao Quang dù ngoài miệng lầm bầm nhưng trong lòng thì vui như mở hội, khó trách người ta nói nam nhân một khi yêu thì miệng ngọt như đường, có thể làm chết người a “ ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta, con chúng ta sau này sẽ có màu sắc gì?”

“Màu lục? nhất định là bộ dáng sẽ rất khá, Như Mặc chúng ta đánh cuộc với nhau đi”, Bắc Dao Quang lập tức hưng phấn mở to hai mắt, biểu tình trên mặt nàng dù kẻ ngốc cũng biết lúc này nàng đang tính toán cái gì.

” Không được!” Như Mặc chậm rãi lắc đầu, buồn cười phun ra hai chữ.

” Như Mặc, ta còn chưa nói chuyện gì, ngươi như thế nào đã nói không được đâu?” Bắc Dao Quang không thuận theo.

” Phu nhân, cần gì người nói ra, mặt của ngươi đã thể hiện rõ tâm tư của ngươi rồi”, Thanh nhi cũng mỉm cười.

“Đúng vậy, Xà quân đại nhân không thể tùy tiện thể hiện chân thân, chủ nhân tỷ tỷ, yêu cầu của ngươi có hơi quá đáng một chút”. Thúy xà đồng tử cũng vội vàng lên tiếng, đừng nói nơi này là nhân giới, không được hiện ra chân thân mà Xà quân đã tu luyện hơn chín ngàn năm, hơn nữa hắn lại thuộc loại mặc nhiêm có thân hình to lớn, cho dù hơn nửa Hiệp Khách thành cũng chưa chắc chưa nổi chân thân của hắn.

” Uy, các ngươi có phải đã quá phận một chút rồi không? ta tốt xấu gì cũng là nữ chủ nhân, lẽ ra phải cho ta chút thể diện mới phải chứ?” Bắc Dao Quang trợn to mắt, lấy tay chỉ vào lục thúy xà và Thanh nhi nói.

Như Mặc chỉ cười mà không lên tiếng, ôm lấy thân hình của nàng ” được rồi, ta đã đói bụng, nên bảo hạ nhân chuẩn bị cơm”

“Ân, cũng có chút đói”, Bắc Dao Quang cũng gật đầu.

” Chủ nhân, phu nhân, Thanh nhi đi bảo phòng bếp chuẩn bị cơm”, Thanh nhi khom người cao hứng nói

“Được, Thanh nhi dọn cơm ở Xuân Mặc viện đi”, lúc này Bắc Dao Quang lại chủ động lên tiếng yêu cầu.

Xuân Mặc viện cảnh sắc xinh đẹp, bố trí lịch sự lại tao nhã, lần trước vì thấy cảnh mà đau lòng nên mới không thích Thanh nhi bố trí ăn ở đó, nhưng lúc này tâm tình nàng cực kỳ tốt, cho nên mới muốn chia sẻ với Như Mặc.

“Dạ, phu nhân”, Thanh nhi đương nhiên hiểu được nàng đang nghĩ gì, thanh âm trả lời cũng to hơn.

Tiểu thúy xà cũng cuốn hút khoái hoạt, lộ ra đáng yêu tươi cười, ” Chủ nhân tỷ tỷ, ta có thể theo Thanh nhi ca ca đi chơi một lát không?”

“Đương nhiên có thể, đi đi”, Bắc Dao Quang sờ đầu nó, lúc thúy xà khi còn hình rắn thì siêu cấp vô địch đáng yêu mà khi biến thành hình người lại là bảo bảo siêu cấp vô địch xin đẹp, Bắc Dao Quang đương nhiên là sủng ái nó ” Thanh nhi, cho vật nhỏ này theo ngươi dạo chơi đi”

“Dạ, phu nhân”, Thanh nhi đứng lại đợi lục thúy xà, làm cho tiểu tủ kia hưng phấn vô cùng, nhanh chóng chạy theo bên cạnh hắn.

“Tóc Đen, chú ý canh giờ”, Như Mặc lo lắng căn dặn, đạo hạnh của lục thúy xà còn thấp, biến thành hình người đã khó, tất cả đều nhờ những cánh hoa ở đào yêu cốc, chỉ sợ lúc này hắn ham chơi mà để lộ thân hình trước mặt người khác thì sẽ rất phiền tóai.

“Dạ, Xà quân đại nhân, Tóc Đen đã biết”. Lục thúy xà lúc này có một chỗ dựa vững chắc là Bắc Dao Quang nên tuy vẫn cung kính với Như Mặc nhưng không có sợ hãi như trước, thanh âm còn chưa dứt, người đã theo Thanh nhi đi xa.

” Dao Quang, vật nhỏ đều bị ngươi làm hư!” Như Mặc trêu tức nói.

” Làm hư mới tốt! Ta thích làm hư người, cũng thích bị người làm hư!” Bắc Dao Quang lập tức bốc đồng ngửa đầu cười nói.

” Hảo! Làm hư ngươi!” Như Mặc cười khẽ,” Đi, dẫn phu quân ta đi khám phá chỗ ở của chúng ta một chút được chứ?”

“Ta được lợi gì?”, Bắc Dao Quang không lập tức đáp ứng mà ngựơc lại còn hỏi điề kiện.

“Ân, ngày mai vi phu sẽ đưa ngươi đi dạo chợ chịu không? mấy ngày nay không có ra ngòai dạo chơi, chẳng lẽ ngươi không muốn nhìn cuộc sống của thời đại này có khác biệt gì so với cuộc sống trước kia của ngươi sao?”, Như Mặc giống như lo lắng hỏi.

” Làm phiền Dao Quang nương tử dẫn đường!” Như Mặc ôn nhu nhìn nàng cười, nhìn nàng nháo, cảm giác yêu đời lại trở về bên cạnh hắn, hắn không hiểu trước kia không có Bắc Dao Quang, hắn làm sao có thể trải qua những ngày dài tịch mịch?

Thời điểm cơm chiều được dọn lên, Bắc Dao Quang cùng Như Mặc cũng đã khám phá xong mấy viện trong phủ, phát hiện Thanh nhi đã trang trí nơi này rất khá, mỗi viện đều có nét độc đáo riêng, hoặc là lịch sự tao nhã, hoặc là đẹp đẽ quý giá, Bắc Dao Quang tiếc hận thở dài ” quá lãng phí, vài người chúng ta cũng chỉ sử dụng có một phần mười phủ đệ, chín phần còn lại là bỏ trống, lại không thể đem cho thuê lấy tiền giống thời hiện đại a. Tuy rằng ta hiện tại cái không thiếu nhất chính là tiền, chuyện này sẽ không quan trọng nhưng dù sao cũng thấy tiếc a”

“Nhiều phòng như vậy mới tốt, sau này đứa nhỏ sinh ra sẽ cần không gia rộng lớn để chơi đùa, nếu phủ đệ quá nhỏ thì không thể, cũng đừng có tiếc. Nơi này cũng rất được phải không? nếu ngươi thích thì ngày mai chúng ta làm nhỏ lại? “

“Đây là chủ ý cũng không tồi, mỗi ngày bọn nha hòan đều phải bận rộn hầu hạ chúng ta, nghĩ đến trường hợp rối lọan kia lại có chút ngượng ngùng, hơn nữa phòng lớn quá thì người làm quét dọn cũng mệt, còn làm cho kẻ trộm dễ đột nhập vào, đêm qua tấm biển hiệu đã bị bọn trộm lấy đi, còn đả thương mấy nam phó, thiếu thành chủ còn đang giúp chúng ta tìm hung thủ”

” Thanh nhi khi đó đang làm cái gì?” Như Mặc nghe vậy, trên mặt nụ cười biến mất vài phần.

” Như Mặc, không trách Thanh nhi, hắn luôn luôn ở bên cạnh bảo hộ ta, huống chi ta đã ra lệnh hắn ở trước mặt người khác không được sử dụng pháp lực cho nên hắn không đi bắt kẻ trộm được, huống chi bắt được một lần cũng chưa chăc lần sau bọn chúng lại không đến, tính ra cũng là do ta, hôm trước tiêu xài phung phí, mua rất nhiều đồ, làm cho tòan bộ Hiệp Khách thành đều biết nhà chúng ta giàu phú khả địch quốc, nên mới gây ra tai họa”, Bắc Dao Quang vội nắm tay hắn, giải thích.

” Ta chưa nói phải trừng phạt Thanh nhi, ngươi không cần khẩn trương, có phu nhân như ngươi che chở hắn, cho dù ta có muốn trách phạt hắn cũng không dám a. Chuyện này giao cho ta xử lý đi, Dao Quang ngươi không cần lo lắng”. Như Mặc vừa nói xong, Thanh nhi đã xuất hiện trước mặt bọn họ ” chủ nhân, phu nhân, cơm chiều đã chuẩn bị xong, mời”

“Vật nhỏ chơi đùa mệt không?”, Bắc Dao Quang thấy một thân ảnh màu xanh bay về phía nàng, liền giơ tay tiếp lấy, nó cũng theo thói quen mà bám lên cổ tay nàng.

” Hắn đạo hạnh còn chưa đủ hắn mỗi ngày duy trì hình người lâu lắm thời gian, có thể trước tiên huyễn đã lớn đã muốn là được cơ duyên, Dao Quang ngươi về sau tận lực không cần phóng nó rời đi cạnh ngươi quá xa!”

” Ân, ta đã biết!”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Thanh nhi đi theo sau, muốn nói gì đó lại thôi.

” Thanh nhi, chuyện gì?” Như Mặc biết rõ hắn cố ý làm ra bộ dáng này là muốn bọn họ chú ý, nhưng lại cố tình không lên tiếng là vì hắn tin chắc dù hắn không lên tiếng thì Bắc Dao Quang cũng sẽ lên tiếng.

” Trần Ngọc Bạch ở ngoài cửa cầu kiến!” Thanh nhi lập tức hồi đáp.

” Hắn như thế nào lại tới nữa?” Như Mặc thản nhiên hỏi lại, giọng nói đã không lạnh lùng như lúc sáng, làm cho Bắc Dao Quang yên tâm không ít, dù sao Trần Ngọc Bạch này thái độ làm người cũng không kém, lại là hảo bằng hữu của Phong Vô Ảnh, buổi sáng vì chuyện của nàng đã làm cho hắn phiền phức không ít. Như Mặc vì tức giận mà đả thương Tư Đồ Huyền, lần này hắn tới đây chắc là vì chuyện này.

” Như, Như Mặc, nô bộc nhà chúng ta đều là do thiếu thành chủ cấp cho, hắn là người tốt. Ta cùng hắn không có gì, thậm chí còn không phải là bằng hữu, cho nên không cần…”, Bắc Dao Quang nắm chặt tay áo Nhu Mặc, sợ hắn vẫn còn để bụng.

” Dao Quang, buổi sáng là do ta không khống chế được cảm xúc, hiện tại sẽ không, ta biết hắn vì chuyện gì mà đến, Thanh nhi, ngươi mời hắn vào đi. Dao Quang, ngươi đi ăn cơm trước đi, ta nói chuyện với hắn một lát, có lẽ khi ngươi ăn xong thì cũng đã bàn xong chuyện”, Như Mặc thóang trầm ngâm một chút nói.

” Như Mặc, ta với ngươi cùng ăn đi”

” Dao Quang, ngươi từ sớm giờ còn chưa ăn gì, nghe lời đi. Ta thực sự sẽ nói chuyện rất nhanh, có ngươi bên cạnh, Trần thiếu thành chủ ngược lại sẽ không được tự nhiên. ngươi chẳng lẽ quên buổi sáng ta vì nguyên nhân gì mà đuổi họ đi sao?”

Bắc Dao Quang cũng thấy nếu nàng xuất hiện sẽ làm Trần Ngọc Bạch khó xử nên đành gật đầu nói ” được rồi, ta đi ăn cơm trước, một lát gặp”

Như Mặc gật đầu, tự mình đưa nàng đến cửa Xuân Mặc viện rối mới theo Thanh nhi đến đại sảnh, Trần Ngọc Bạch đã yên lặng ngồi đó đợi hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.