Xà Quân Như Mặc

Chương 75: Nước mắt thiệt tình



Sáng sớm Phong Vô Ảnh đã thấy Tiểu Thanh đến tìm hắn, nói chủ nhân và phu nhân mời hắn đến phủ, lập tức thần thái bay lên.

Từ lúc Như Mặc tuyên bố bắt đầu đóng cửa từ chối tiếp khách, hắn cứ cách nửa tháng lại đến Bắc Dao phủ một lần, đa phần hắn cũng có gặp được Như Mặc và Bắc Dao Quang, tuy rằng không phải hắn muốn quấy rầy vợ chồng người ta ân ái mà vì Bắc Dao Quang dù sao cũng mang song bào thai, lại là lần đầu tiên làm mẹ, bọn họ cũng không có người quen nào khác ở Hiệp Khách thành, mà hắn lại là bằng hữu duy nhất của Bắc Dao Quang ở đây, cho nên sao không thể thường xuyên đến thăm được chứ?

Nhưng đặc quyền viếng thăm này trước khi Bắc Dao Quang sinh nửa tháng cũng đã bị cắt bỏ, hắn tuy rằng vẫn đến nhưng không thể gặp được bọn họ, nghe các nha hoàn nói, Như Mặc và Bắc Dao Quang hầu như suốt ngày đều ở trong phòng riêng, không hề bước ra ngoài một bước, ngay cả thức ăn cũng chỉ đem đến và đặt ở bên ngoài, không cho bất kỳ ai đi vào hầu hạ, cũng không nói sẽ nhờ hắn đến đỡ đẻ cho Bắc Dao, càng không nói tới chuyện mời bà đỡ. Cho đến một ngày có một người bộ dáng y chang Thanh nhi, tự xưng là Tiểu Thanh, là đệ đệ của Thanh nhi phụng mệnh Bắc Dao Quang mang đến cho hắn một phong thơ.

Trong thư, Bắc Dao Quang nói sức khỏe của nàng vẫn tốt, còn chưa sinh, có thể chậm hơn so với dự đoán, còn nói Như Mặc sẽ giúp nàng đỡ đẻ, dù sao hắn cũng đã từng học qua y thuật. Tóm lại là muốn hắn đừng quá lo lắng, tất cả đều vẫn ổn, khi nào sinh xong sẽ báo cho hắn trước tiên…Tuy rằng biết nàng vẫn bình an, vẫn rất tốt, tâm cũng bớt lo lắng nhưng nói hắn đừng lo nghĩ thì căn bản là không thể, mỗi đêm nằm ngủ đều mơ thấy cảnh Bắc Dao Quang gặp nguy hiểm, chảy máu rất nhiều, sống chết rất mong manh, cứ vậy mà mộng lặp đi lặp lại nhiều lần làm cho hắn sau khi ngủ dậy cũng không còn tinh thần để xem bịnh cho người khác.

Ngọc Bạch thì cứ cách một ngày sẽ đến tìm hắn, giống như là tán chuyện như trước nhưng phần lớn thời gian đều là hắn thất thần, hắn cũng không phải không nhìn thấy Ngọc Bạch thở dài và ánh mắt thương hại, nhưng hắn không thể quay đầu, yêu cũng đã yêu, làm sao có thể thu trở lại?

Tiểu nhị của Phong gia y quán hơi hơi lắc lắc đầu, Ngũ thúc, quả gia của Phong gia y quán cũng chỉ biết thở dài thật sâu, âm thầm than: thật là trớ trêu a. Thiếu gia người nào không thích, lại cố tình chỉ thích một nữ tử đã có phu quân a!

” Vô Ảnh, ngươi làm sao vậy? Sao mới hai tháng không gặp ngươi lại ra bộ dạng thế này?”. Bắc Dao Quang thấy Phong Vô Ảnh bước đi không còn thong dong mau lẹ như trước, bộ y phục vốn mặc rất vừa người hắn bây giờ lại thấy rộng thình thình, có cảm giác như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể thổi bay luôn hắn. Trời đông giá rét như vậy mà hắn chỉ mặc có một tấm áo choàng đơn bạc ra ngoài, thật sự là thất hồn lạc phách thê thảm, hai tháng trước hắn cũng không ra nông nỗi này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho một người phong thái tuấn tú, nho nhã trầm ổn như hắn lại biến thành như vậy? “Tiểu Thanh, là ngươi hối thúc hắn sao? Sao không để cho hắn mặc thêm áo khoác đã lôi kéo hắn chạy đến đây?Nếu làm cho hắn bị cảm lạnh thì tính làm sao?”

Tóc Đen cảm thấy oan uổng lập tức lên tiếng giải thích “ không phải ta hối thúc Phong đại phu, mà phải nói là Phong đại phu chạy trước, còn ta chạy theo sau”

Lời này vừa ra, Bắc Dao Quang ngẩn người, còn Như Mặc vốn biết rõ tình cảm trong lòng của Phong Vô Ảnh, mặc dù đồng cảm hắn yêu thương Bắc Dao Quang thật lòng nhưng nàng cũng là người mà hắn yêu, là thê tử của hắn, hắn không có khả năng đem nàng tặng cho Phong Vô Ảnh.

Phong Vô Ảnh có chút xấu hổ vội nói “ đừng trách Tiểu Thanh, là ta không ổn thỏa. Bắc Dao, ngươi không cần lo lắng, ta không sao, hôm nay trời cũng không lạnh lắm, ta sẽ không sinh bệnh, ta là đại phu mà, ngươi quên rồi sao?”

” Vô Ảnh, ngươi là đại phu cũng không thể chắc chắn là ngươi không bị bịnh a. Tiểu Thanh, mau đến phòng lấy bộ đồ mới nhất mà Như Mặc chưa mặc qua đem đến đây, nhanh một chút”. Bắc Dao Quang vẫn không đồng ý, Tóc Đen lập tức chạy đi, mà Phong Vô Ảnh ngượng ngùng nhưng cũng không dám cự tuyệt nữa.

Như Mặc tiến lên đỡ lấy Bắc Dao Quang nhẹ giọng nói,” Dao Quang, ngươi rất hung, làm Vô Ảnh sợ rồi kìa. Vô Ảnh, ngươi mau ngồi đi. Xuân Hoa, Xuân Thủy, mau đóng cửa lớn lại rồi mang thêm vài cái ấm lô vào đây”

” Dạ, thiếu gia!” Xuân Hoa Xuân Thủy lập tức khom người nói, sáng sớm nhìn thấy phu nhân cùng thiếu gia mỉm cười đi ra ngoài, còn nói các nàng về sau phải hỗ trợ chăm sóc cho tiểu thiếu gia và tiểu thư, làm cho các nàng cao hứng vô cùng.

” Như Mặc, Bắc Dao, các ngươi vẫn khỏe chứ!” Phong Vô Ảnh vẫn có chút mất tự nhiên mà ngồi xuống, sau một hồi mới lên tiếng hỏi, từ lúc bước vào nhìn thấy bụng của Bắc Dao Quang đã xẹp lép thì biết nàng đã thuận lợi sinh xong, nhưng lẽ ra lúc này phải nằm trong phòng để điều dưỡng thân hình, sao lại đích thân ra đây đón hắn chứ?

” Chúng ta đều tốt lắm! Vô Ảnh, ngươi không cần lo lắng, hai bảo bối đều khỏe mạnh, bình an, đứa đầu tiên là nữ nhi, đứa sau là nam hài, vừa rồi mới đặt tên cho chúng xong, nữ nhi gọi là Bắc Dao Bảo Bảo, nam hài gọi là Bắc Dao Mặc Mặc, hai đứa đều giống Như Mặc, rất xinh đẹp, lúc này đang ngủ cho nên không ôm ra đây, để một lát ta dẫn ngươi đi xem”

Bắc Dao Quang vừa thấy vẻ mặt của hắn biết hắn muốn gì nên lập tức nói vào vấn đề chính cho hắn biết, trên mặt cũng tràn đầy sự kiêu ngạo.

” Chúc mừng các ngươi!” Phong Vô Ảnh nhìn nàng trong sáng thư thái tươi cười, trong lòng cũng cao hứng thay nàng nhưng đồng thời cũng chua sót không thôi.

“Vô Ảnh, hôm nay ở lại đây dùng cơm đi, đã lâu không gặp ngươi, Dao Quang đã muốn sớm mời ngươi tới đây”. Như Mặc mỉm cười, chân thành nói, cảm nhận được hắn thật sự chân tình nên Như Mặc trong lòng cũng rất tôn trọng hắn, mà Phong Vô Ảnh chính là một Tinh Quân si tình nhất, không phải bàn cãi gì. Có lẽ trong lòng Như Mặc có chút không thích hắn thích Bắc Dao Quang nhưng cũng không chán ghét hắn.

” Đúng vậy! Vô Ảnh, một hồi ta sẽ nói Tiểu Thanh đi mời thiếu thành chủ Ngọc Bạch đến, đã lâu không gặp, vừa lúc có cơ hội tụ tập với nhau, ngươi nói thế nào?”. Bắc Dao Quang vừa trưng cầu ý kiến hắn, vừa quay lại mỉm cười nhìn Như Mặc, thấy hắn cũng đồng ý thì càng cao hứng hơn.

“Vậy tốt quá, ta sẽ không khách khí”. Phong Vô Ảnh vội vàng gật đầu, chỉ cần nàng hạnh phúc, nàng vui vẻ, hắn cũng thấy yên tâm “ nhưng ngươi vừa mới sinh xong, không cần ở trên giường nghỉ ngơi sao?”

” Ách, ta không sao, ngươi xem bộ dáng của ta cần phải nghỉ ngơi sao? Thật ra bộ dáng của ngươi mới giống như là gió thổi một cái là bay, thật làm cho người ta lo lắng, lát nữa nên ăn nhiều mới được”. Bắc Dao Quang hơi ngây người rồi lập tức ném trả vấn đề lại cho Phong Vô Ảnh, hắn cũng không có thói quen cãi lại Bắc Dao Quang nên gật đầu nói “ được”

“Phong đại phu, quần áo đây, ngươi mặc vào đi”. Tóc Đen rất nhanh đã quay trở lại, trên tay còn cầm theo một kiện áo bào xanh biếc, đẹp đẽ quý giá, Phong Vô Ảnh có chút chần chờ, Như Mặc đã lên tiếng trấn an “ Vô Ảnh, tuy là quần áo của ta nhưng ta chưa từng mặc qua, ngươi đừng chê bỏ”

Phong Vô Ảnh cảm thấy quần áo quá quý giá, đang tính cự tuyệt thì nghe Như Mặc nói vậy, hắn biết nếu cự tuyệt sẽ thất lễ cho nên đành phải nhận lấy. Hai người cao gần bằng nhau, hình thể cũng không quá cách xa, chẳng qua hai tháng này Phong Vô Ảnh ốm hơn cho nên bộ quần áo mới rộng một chút.

Thấy hắn mặc vào, Bắc Dao Quang lập tức cao hứng lên,” thật thích hợp, thì ra Vô Ảnh mặc màu xanh biếc cũng thích hợp như Như Mặc, ngươi nói phải không?”

Như Mặc mỉm cười gật đầu, Phong Vô Ảnh có chút xấu hổ cười,” Các ngươi cũng đừng giễu cợt ta. Ta làm sao thích hợp với màu này bằng Như Mặc được, ta chẳng qua là nhờ cái áo này đẹp quá mà tôn ta lên thôi”

“Vô Ảnh, ngươi nói như vậy làm ta thấy xấu hổ a”. Như Mặc cũng khiêm tốn lên tiếng.

“Được rồi, các ngươi cũng đừng khiêm tốn nữa, Vô Ảnh, cũng còn chưa tới giờ ăn cơm, chúng ta đi nhìn xem bảo bối của Như Mặc đi?”. Bắc Dao Quang thấy cả hai đều khiêm tốn nên liên tiếng ngắt lời.

” Cầu còn không được đâu! Nhưng liệu chúng ta có đánh thức bọn chúng không?”. Phong Vô Ảnh vội vàng gật đầu, thật muốn nhìn xem đứa nhỏ của Bắc Dao như thế nào, có giống nàng chút nào hay là hoàn toàn giống Như Mặc?

” Sẽ không, bọn chúng ngủ rất sau, không có vấn đề gì”. Như Mặc lên tiếng trước, hắn biết nếu mình lên tiếng thì Phong Vô Ảnh mới không e ngại hay chần chờ, dù sao cùng là nam nhân, hắn biết Phong Vô Ảnh thích Bắc Dao Quang thì Phong Vô Ảnh làm sao không hiểu được điều đó mà cư xử tự nhiên đây? Cho nên vì sợ hắn hiểu lầm, vì bảo hộ danh tiết của Bắc Dao Quang mà Phong Vô Ảnh luôn cẩn thận từng lời ăn tiếng nói với Bắc Dao Quang.

Thật ra hắn không phải là người có lòng dạ hẹp hòi, hắn biết cả đời này Bắc Dao Quang chỉ có một mình Như Mặc hắn, huống chi hắn cùng Bắc Dao Quang sẽ sống rất lâu mà Phong Vô Ảnh thì sinh mệnh thật ngắn ngủi, sau khi tạ thế sẽ chuyển thế hoặc quay trở về thiên đình, không có cơ hội để gặp lại bọn họ, cho nên lúc này sao lại không thể đối xử khoan dung hơn với Phong Vô Ảnh được chứ?

Xuân Hoa Xuân Thủy cũng mang vẻ mặt chờ mong nhìn Như Mặc nói “ thiếu gia, chúng ta có thể đi vào nhìn tiểu thư và tiểu thiếu gia một cái không?”

” Cùng đi đi! Tiểu Thanh, ngươi cũng đến đây đi!” Bắc Dao Quang bật cười một chút sau, nói.

Khi sáu người cùng bước vào phòng, hai tiểu bảo bối vốn nên ngủ trên giường lúc này lại đang quấn lấy nhau, đứa nọ nắm tóc đứa kia, Phong Vô Ảnh nhìn thấy thì cả kinh, Xuân Hoa cùng Xuân Thủy cũng trợn mắt há mồm, Tóc Đen cũng có chút ngẩn người, chỉ có Như Mặc và Bắc Dao Quang lại nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ bất đắc dĩ. Ngủ chưa đến hai canh giờ, hai bảo bối lại xoay sang đánh nhau, tuy trong mắt người ngoài thì thấy bọn họ là tỷ đệ tình thâm nhưng Bắc Dao Quang với Như Mặc là hiểu rõ sự tình nhất, đây chính là Bảo Bảo trả thù Mặc Mặc đã hại bọn họ bị phong ấn pháp lực.

” Bảo Bảo, tiểu bảo bối của nương, ngươi đã tỉnh? Không được đè lên người đệ đệ nha”. Bắc Dao Quang vội vàng mỉm cười, còn nhanh chóng ôm lấy Bảo Bảo, ôn nhu lại mang theo ý cảnh cáo làm cho vật nhỏ trong ngực cũng lập tức an tĩnh lại, mở to mắt nhìn Bắc Dao Quang.

Như Mặc lúc này đã ẵm đứa còn lại lên “ Vô Ảnh, đây là tiểu nhi Mặc Mặc, còn tiểu quỷ nghịch ngợm trên tay Dao Quang chính là tỷ tỷ Bảo Bảo, từ khi mới sinh ra đã mở to mắt, biểu hiện linh hoạt, thông minh hơn những đứa nhỏ khác rất nhiều, có lẽ là do tác dụng của kim đan của Mặc thần y”

Phong Vô Ảnh tiến đến gần thì thấy hai đứa nhỏ quả thật giống Như Mặc đến chín phần, chỉ có ánh mắt là giống Bắc Dao, còn lại đều như bản sao của Như Mặc, có thể tưởng tượng được mười mấy năm sau đôi long phương thai này sẽ là tuyệt thế mỹ nữ, mỹ nam trong thiên hạ, sợ là khắp nơi đều nghe danh mà kéo đến cầu thân, còn chưa nói đến bọn chúng vừa sinh ra mà đã có sức sống và thông minh như thế, sau này bọn họ chắc chắn sẽ trở thành một thế hệ mới đầy tài năng.

Phong Vô Ảnh lại cảm thán, lại chua xót, không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả tâm tình phức tạp của hắn lúc này, còn Xuân Hoa, Xuân Thủy thì hưng phấn hét lên “ oa, tiểu thư và tiểu thiếu gia thật khá, thật sự rất đáng yêu…”

Hai cái tiểu nha đầu cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua đứa nhỏ nào xinh đẹp như vậy, không khỏi hưng phân ôm nhau xoay vòng, muốn đưa tay nhéo vào mặt bọn chúng mà không dám, thấy thế Bắc Dao Quang nhịn không được bật cười “sau này các ngươi có thể sờ bọn họ, nhưng đến lúc đó đừng có lo la hét mà không chịu chăm sóc bọn họ nga”

” Phu nhân, sẽ không! Sẽ không! Chiếu cố cả đời chúng ta cũng nguyện ý! Thật sự là cho tới bây giờ chưa thấy qua đứa nhỏ xinh đẹp như vậy nha, thật không hỗ là bảo bối do thiếu gia và phu nhân kết hợp, thật sự là bảo bối xinh đẹp nhất thiên hạ”. Xuân Hoa, Xuân Thủy vội vàng lên tiếng, sợ Bắc Dao Quang không cho các nàng chăm sóc cho hai tiểu chủ nhân.

“Vô Ảnh, ngươi có muốn ôm chúng không?’ Bắc Dao Quang cẩn thận ôm Bảo Bảo đi đến bên cạnh, Phong Vô Ảnh lập tức ôn nhu, nhẹ nhàng đón lấy, Bắc Dao Bảo Bảo khi ở trong bụng của Bắc Dao Quang cũng đã từng gặp Phong Vô Ảnh, cho nên biết hắn, cũng biết người này thích mẫu thân nàng, giống như nàng thích Thanh Liên vương xinh đẹp tuyệt thế kia. Đáng tiếc mẫu thân nàng đã có một phu quân lợi hại như phụ thân của nàng, cho nên hắn không có khả năng tranh giành, nhưng Thanh Liên vương của nàng còn chưa có nữ nhân nào bên cạnh, cho nên nàng nhất định phải nhanh lớn lên, mới có thể nhanh chóng cưới Thanh Liên vương như phụ thân cưới mẫu thân a. Bởi vì ngay từ lần đầu tiên thấy hắn, nàng đã thích hắn.

Vì vậy nàng cũng không keo kiệt mà nở nụ cười với Phong Vô Ảnh, coi như là bồi thường cho việc hắn không chiếm được mẫu thân của nàng, mà Phong Vô Ảnh vì sự tươi cười này của nàng mà cảm động vô cùng, ôm đứa nhỏ chính là một nửa huyết mạch của Bắc Dao Quang, trong lòng kích động vô cùng, một nước mắt si tình không hối hận rơi ra, rớt trên mặt Bảo Bảo làm cho Bắc Dao Quang hoảng hốt “ Vô Ảnh, ngươi làm sao vậy? sao lại khóc?”

” Không có, Bắc Dao, ta rất cảm động, rất cao hứng! Bảo Bảo cười với ta. Thật sự hâm mộ các ngươi, ta vĩnh viễn chúc phúc cho các ngươi”. Phong Vô Ảnh vừa khóc vừa cười, sau này hắn không cần phải chờ đợi nàng nữa, hắn tin tưởng Như Mặc sẽ chăm sóc tốt cho nàng, hắn cũng nên trở lại cuộc sống và công việc của hắn.

Đây là một giọt lệ si tình chân thành, khi nó rơi xuống má Bảo Bảo cũng đã nhanh chóng thấm vào lòng nàng, làm cho nàng vừa mới đến thế giới nhân loại, mới chào đời được một ngày đã biết cái gì gọi là chân tình. Sau này, khi nàng đã rất nhiều tuổi, nàng cũng không quên tư vị của giọt lệ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.