Xà Quân Như Mặc

Chương 82: Trọng hình trân châu



” Bắc Dao, trong phủ xảy ra chuyện gì? sao chung quanh xuất hiện nhiều gương mặt lạ vậy? Phong Vô Ảnh vừa tiến vào đại môn đã đi thẳng đến viện của Như Mặc và Bắc Dao Quang, còn chưa thấy người đã nghe tiếng hỏi, cho đến khi vào phòng mới phát hiện trong phòng ngòai trừ Thanh nhi và Bắc Dao Quang còn có một nữ tử thanh lệ cao lớn mà mình chưa gặp qua, vội vàng nuốt những lời định nói tiếp vào trong.

” Vô Ảnh, ngươi đã đến rồi, ngồi đi!” Bắc Dao Quang thần sắc có vài phần cứng ngắc cùng khó coi, làm cho Phong Vô Ảnh càng lo lắng lên,” Bắc Dao, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? sắc mặt của ngươi rất khó coi, Như Mặc đâu”

” Vô Ảnh, thật sự không có việc gì, ngươi đừng lo lắng, vị này chính là Ngọc Linh Lung, Ngọc cô nương, là biểu muội của Như Mặc, biết chúng ta định cư ở Hiệp Khách thành cho nên đến thăm. Linh Lung, vị này là Phong Vô Ảnh, đại phu giỏi nhất Hiệp Khách thành cũng là cha nuôi của Bảo Bảo, Mặc Mặc” Bắc Dao Quang mỉm cười, thuận tiện kéo tay áo xuống, che đi tiểu bạch xà trên tay. Vô Ảnh tới thật không đúng lúc, nàng đang muốn hung hăng tra tấn Trân Châu một phen, hắn đột nhiên tới làm nàng thiếu chút nữa đã không kịp che giấu Trân Châu.

” Ngọc Linh Lung gặp qua Phong đại phu!” Ngọc Linh Lung bình tĩnh chủ động có lễ nói.

” Không dám nhận! Không dám nhận! Phong Vô Ảnh gặp qua Ngọc tiểu thư!” Phong Vô Ảnh cũng vội vàng thi lễ đáp lại, tuy rằng đối với vị biểu muội đột nhiên xuất hiện của Như Mặc này có một chút hồ nghi, nhưng nhìn bộ dáng của Bắc Dao Quang lúc này, hắn dù không cò lo lắng cũng không biết nói gì, chỉ đành hỏi ” Như Mặc hôm nay đi ra ngòai sao?”

Bắc Dao Quang chỉ có thể gật đầu đáp, tuy rằng Như Mặc đã để Ngọc Linh Lung trở về báo tin hắn rất nhanh sẽ quay về nhưng nghe tới ba chữ Tuyết Phong sơn, nàng cũng biết nơi đó cách Hiệp Khách thành rất xa, không biết hắn có thể đem Mặc Mặc an tòan trở về không, không biết nên trả lời Vô Ảnh thế nào, đành mơ hồ đáp ” hắn ra khỏi thành có việc, rất nhanh sẽ quay về”

“Ngòai phủ có nhiều người lạ mặt, không rõ ý đồ, tuyệt đối không phải là người trong thành, ta sợ bọn họ có ý không tốt với Bắc Dao phủ, ta sẽ đi nói với Ngọc Bạch để hắn phái thêm nhiều người đến hỗ trợ” Phong Vô Ảnh không chút hòai nghi lời Bắc Dao Quang, cũng không ngồi xuống mà chuẩn bị bước ra ngòai.

Bắc Dao Quang biết hắn hiểu lầm, nhưng không có giải thích những người đó là do Ngọc Linh Lung an bài, Ngọc Linh Lung vừa định mở miệng giải thích, nhưng cũng bị Bắc Dao Quang dùng ánh mắt ngăn trở, chỉ nghe nàng nói,” Vô Ảnh, ngươi không cần lo lắng, Thanh nhi công phu rất tốt, Hiệp Khách thành dưới sự quản lý của Ngọc Bạch trị an cũng rất tốt, huống chi bây giờ là ban ngày, cho dù là kẻ bắt cóc hay ăn trộm cũng không dám ra tay, ngươi bớt lo đi. Hôm nay Linh Lung đến đây, ta sợ rằng sẽ nói chuyện với nàng mà không tiếp được ngươi”

Phong Vô Ảnh nhìn nhìn Ngọc Linh Lung, lại nghe Bắc Dao Quang nói vậy liền hiểu ý, có chút hổ thẹn mỉm cười ” là ta đường đột, Bắc Dao, khó có dịp Ngọc tiểu thư từ xa tới thăm, các ngươi cứ tâm sự đi, y quán cũng có nhiều bịnh nhân đang chờ, ta về trước đây”

“Vô Ảnh, để ta nói Thanh nhi tiễn ngươi” Bắc Dao Quang vội nói.

Phong Vô Ảnh thấy Thanh nhi còn đang ôm Bảo Bảo vội lắc đầu từ chối ” không cần, ta cũng không phải người ngòai, ngày nào ta chẳng đến đây một chuyến, cần gì phải có người tiễn. Bắc Dao, ngươi thật ra xem ta là người ngòai phải không? hơn nữa hôm nay trời rất lạnh, đừng để đứa nhỏ bị lạnh, đây là Bảo Bảo a, vậy còn Mặc Mặc đâu?”

Nghe hắn hỏi, Bắc Dao Quang súyt chút nữa là nhịn không được mà trào nước mắt, cố đè nén cảm xúc, mỉm cười nói ” ngươi cũng biết tiểu tử Mặc Mặc kia không chịu để ta cho bú, vừa mới bị Xuân Hoa ôm tới chỗ khác chơi, hôm nay cứ để Thanh nhi tiễn ngươi đi, hắn cũng là nam nhân, ở lại nơi này nghe nữ nhân chúng ta nói chuyện cũng không tiện. Thanh nhi, ngươi ôm Bảo Bảo đi tiễn Vô Ảnh đi”

” Dạ, phu nhân!” Thanh nhi lập tức gật đầu nói, biết Bắc Dao Quang không phải muốn cùng Ngọc Linh Lung nói chuyện mình không thể nghe, mà thật ra nàng không muốn hắn ở trong phòng nhìn cảnh nàng trừng trị Trân Châu, sợ mình đau lòng mới kiếm cớ để hắn đi ra ngòai.

Chủ nhân đến bây giờ còn chưa trở về, còn nói sẽ đích thân đi Tuyết Phong sơn, chứng tỏ Trân Châu cấu kết cùng Tuyết Ưng tộc mà phản bội chủ nhân, tội không thể tha. Tiểu chủ nhân lúc này vẫn còn trong tay Tuyết Ưng vương, sống chết chưa rõ, phu nhân đương nhiên là vừa hận lại vừa đau, cho dù ai cũng không thể khuyên can, hắn ở lại chỗ này cũng không làm được gì, không thể lại cầu tình giùm Trân Châu, bởi vì nàng đã gây ra quá nhiều lỗi lầm.

” Một khi đã như vậy, kia Bắc Dao, Ngọc tiểu thư, các ngươi cũng chậm chậm tán gẫu, chúng ta trước đi ra ngoài!” Phong Vô Ảnh tao nhã nho nhã cười, tựa hồ hoàn toàn không có phát hiện các nàng mất tự nhiên” Thanh nhi, đến, tiểu Bảo Bảo để ta ôm một lát đi, mỗi ngày tới đây là muốn nhìn bọn chúng một cái”

Phong Vô Ảnh tiến tới ôm lấy Bảo Bảo trong tay Thanh nhi, mỉm cười đi ra ngòai phòng, Thanh nhi muốn nói gì đó lại thôi, nhìn thóang qua ống tay áo dưới bàn của Bắc Dao Quang một cái rồi đi ra ngòai, đồng thời đưa tay đóng cửa lại. Hắn biết khi cửa được đóng lại thì Ngọc Linh Lung sẽ bày ra kết giới, ngăn cản người khác tùy tiện tiến vào.

” Trân Châu, hiện tại chúng ta nên bắt đầu tính tóan sổ sách” Bắc Dao Quang lúc nãy còn trưng ra vẻ mặt tươi cười nhưng cửa phòng vừa đóng thì vẻ mặt đó hòan tòan biến mất, đem Trân Châu bị đánh trở về nguyên hình từ trong ống tay áo ra.

“Phu nhân, ngươi có cần Linh Lung hỗ trợ không?” Ngọc Linh Lung có chút lo lắng nhìn cổ tay cùng ngón tay mảnh khảnh của nàng, tuy hiện giớ Trân Châu đã mất hết đạo hạnh nhưng dù sao cũng là độc xà, vẫn còn độc tính và dã tính, sợ nàng không cẩn thận bị cắn cho một cái thì thật là phiền tóai.

” Không cần, vật nhỏ, xuống dưới! Đi chuẩn bị vài thứ đến đây cho ta” Bắc Dao Quang lắc tay phải, lúc trước lục thúy xà nghe tiếng của Phong Vô Ản liền lập tức biến thành Tóc Đen bám lên cổ tay của Bắc Dao Quang, bây giờ lại biến trở về hình người, cung kính cúi đầu nói ” dạ, chủ nhân tỷ tỷ cứ phân phó, Tóc Đen sẽ lập tức đi chuẩn bị”

“Đi đem hai chậu nước pha ớt, một chậu cổn du, hai cái đinh dài, một cây búa, một đọan cước câu cá, hai lưỡi dao sắc bén, một cái kéo, còn có một tô muối và mật, cuối cùng bắt cho ta mấy chục con đỉa, phải nhanh lên, trong nửa canh giờ phải có đủ cho ta”

Bắc Dao Quang hôm nay hạ quyết tâm phải chỉnh chết Trân Châu, nhất địn không bỏ qua, còn chưa từng hận qua một người nào như vậy. Tuy rằng nàng được giáo dục theo lối sống hiện đại, khi đối mặt với óan hận thì phải dùng lý trí để phân tích, đừng dùng thủ đọan, phải khoan dung.. nhưng nghĩ là một chuyện, khi bản thân rơi vào hòan cảnh đó thì hành động lại là chuyện khác. Hận chính là hận, nàng không thể tha thứ cho Trân Châu được nữa, càng không thể khoan dung gì đó. Quả thật nhân lọai bản tính còn tàn khốc hơn nhiều, Trân Châu,muốn trách thì nên trách ngươi không nên đánh chủ ý lên đứa nhỏ của ta.

” Dạ, chủ nhân tỷ tỷ!” Tiểu thúy xà lập tức biến thành lục quang bay ra cửa sổ, nó cũng đã sớm xem này Trân Châu chết tiệt này không vừa mắt, chủ nhân tỷ tỷ rốt cuộc cũng đã quyết định trừng phạt nàng ta, nghĩ tới trong lòng lại cao hứng, thanh âm trả lời cũng to hơn.

Ngọc Linh Lung nghe Bắc Dao Quang liên tiếp liệt kê một lọat đồ vật, lại nhìn khuô mặt lạnh lùng, trong trẻo pha chút tàn nhẫn của nàng, không khỏi rùng mình một cái, nhớ tới mấy ngàn năm trước khi nàng mới tiếp nhận vị trí Báo vương, tứ phương chi thần Bạch Hổ Thần Quân đã từng nói qua với nàng . Hắn nói trên thế giới này, đáng yêu nhất là con người nhưng đáng sợ nhất cũng là con người. Nếu nàng muốn thành chính đạo thì nên nhớ kỹ, vĩnh viễn không được thương tổ tới con người, nếu không trong quá trình tu luyện sẽ gặp nhiều kiếp nạn, vĩnh viễn không đắc đạo. Hắn nói lòai người không có lợi trảo hay răng nanh sắc bén như Thú tộc nhưng bọn họ có năng lực sinh tồn, bọn họ có suy nghĩ và ý tưởng mà Thú tộc không thể nào sánh bằng. Hắn nó, không nên xem thường nhân lọai yếu đuối, thiện lương nhìn như là vô dụng, bởi vì nếu đụng phải giới hạn của bọn họ, bọn họ sẽ tàn nhẫn còn hơn Thú tộc nhiều lần. Cho nên biện pháp tốt nhất là nên kết giao vói nhân lọai chứ đừng là kẻ địch của bọn họ.

Những lời của Bạch Hổ Thần Quân, nàng vẫn ghi nhớ trong lòng nhưng chưa có dịp chứng kiến, bây giờ nhìn thấy vẻ mặt của Bắc Dao Quang làm nàng nghĩ tới một mặt tàn nhẫn của con người, có phải nó đã bị gợi lên? nếu đúng như vậy thì cho thấy kết cục của Trân Châu ở trong tay Bắc Dao Quang e rằng sẽ thảm hơn rất nhiều so với rơi vào tay Như Mặc hay ai khác.

“Linh Lung, ngươi có thể làm cho nàng ta nói chuyện không?” Bắc Dao Quang như là chỉ thuận miệng hỏi, Ngọc Linh Lung lại biết nàng có ý định gì, nhưng Trân Châu đạo hạnh đã mất, bây giờ chỉ còn lại ký ức, năng lực nói chuyện đều đã bị mất theo đạo hạnh ” ngàn năm đạo hạnh của nàng ta đã bị Xà Quân đại nhân hủy, hiện giờ nàng ta chỉ còn trí nhớ của ngàn năm qua, lại không có năng lực gì khác, cho nên Linh Lung không có cách làm cho nàng ta nói chuyện”

“Chỉ cần nàng ta nhớ rõ đã từng làm những gì là tốt rồi”, Bắc Dao Quang cũng không thục sự quan tâm Trân Châu là người hay là rắn, có thể nói chuyện hay không, đối với nàng điều quan trọng là đối tượng mà nàng sắp ra tay trừng trị là Trân Châu là được rồi ” sợi dây này là gì?”

“Đây là Khổn Long tác, bị nó trói thì dù là rồng trên trời cũng không thóat được, trừ bỏ dùng chú ngữ để cởi bỏ, đao kiếm cũng không thể cắt đứt”

“Vậy thực sự quá tốt, Trân Châu ngươi nghe rõ chứ? Hừ, người tốt nhất là có năng lực từ đầu đến đuôi cho ta, nếu không thực sự sẽ làm ta mất hứng” Bắc Dao Quang nâng tay lên, nói với Trân Châu vẫn đang muốn cắn nàng nhưng không cách nào cắn được.

Tiểu thúy xà động tác thật sự phi thường mau, không đến một nén nhang đã mang đầy đủ những gì Bắc Dao Quang yêu cầu vào, nhất thời trong phòng tràn ngập mùi vị cay nồng của ớt, Ngọc Linh Lung chỉ ngửi thấy cũng biết là tư vị không dễ chịu chút nào.

” Trân Châu, ngươi có biết ta dùng mấy thứ này để đối phó với ngươi thế nào không? ngươi đừng lo, ta sẽ lập tức cẩn thận giới thiệu từng cái một với ngươi, ta cam đoan sau khi nếm trải, ngươi còn giữ được mạng thì ta sẽ cho ngươi một con đường sống, nếu ngươi không vượt qua được thì cũng đừng trách ta ác độc. So với ngươi lúc trước muốn ta bị hàng ngàn con rắn cắn chết, thì ta lần này chỉ là ăn miếng trả miếng thôi, càng đừng nói tới chuyện ngươi dám tính kế với hài tử của ta, cho dù ngươi chết một ngàn lần cũng không giải hết nỗi hận trong lòng ta đâu”

Bắc Dao Quang khóe môi nhếch lên, lộ ra nụ cười lạnh lùng ” đầu tiên ta sẽ đem nửa thân hình của ngươi đặt trong nước sôi nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không đem ngươi luộc chín, để ngươi chết sớm như vậy chẳng phải là tiện nghi cho ngươi sao”

Trân Châu nghe vậy lại kịch liệt giãy dụa, cái miệng vẫn há ra thật to, nhìn thấy vậy Bắc Dao Quang càng thêm lạn lùng ” có muốn biết vì sao ta trước tiên đem ngươi nhúng vào nước sôi hay không? bởi vì ta muốn làm tróc vảy của ngươi, ta nghe nói vảy rắn rất mềm, khó cạo ra được, dao của ta lại không bén, nếu lỡ tay cắt trúng thịt của ngươi thì không tốt lắm, có phải khôg? cho nên ta quyết định trước tiên đem nửa người của ngươi nhúng vào nước sôi như vậy mấy cái vảy sẽ dựng đứng lên, ta dùng dao tróc cũng dễ hơn, cũng không sợ ta lỡ tay làm đụng đến thịt của ngươi, đúng không?’

Lục thúy xà cũng là rắn, nghe phu nhân nói ra hình phạt như vậy cũng bị dọa cho sợ, không dám tưởng tượng nếu ngày nào đó nó là chuyện gì xấu thì chủ nhân tỷ tỷ có dùng hình phạt này để đối phó với nó hay không? ô..vậy mà từ trước giờ nó luôn cho rằng chủ nhân tủ tỷ nhân từ hơn so với Xà Quân đại nhân, xem ra là nó lầm rồi. Ô…từ nay về sau nó nhất định sẽ ngoan ngõan, ngàn vạn lần không dám làm chủ nhân tỷ tỷ mất hứng.

Ngọc Linh Lung trong lòng cũng khiếp sợ không thôi, nhưng không có lên tiếng, hình phạt của nhân lọai quả thật phong phú, bây giờ mới là hình phạt đầu tiên đã làm người ta không rét mà run, không cần nghĩ cũng biết những cái về sau sẽ càng lợi hại hơn nhiều. Trân Châu đã đắc tội lầm người rồi.

Người bên ngoài nghe được còn sợ như thế, Trân Châu càng sợ, càng phẫn hận hơn, nàng là người trực tiếp gánh chịu thì làm sao mà không hỏang lọan?

‘Dùng lưỡi dao sắc bén cạo vảy nửa thân người của ngươi xong, ta sẽ giống như phương pháp nướng cá ở quê hương ta, cắt lên thân thể ngươi mấy cái để tạo thành những đường rãnh, làm như vậy gia vị sẽ nhanh thấm vào mình cá, nhưng ngươi yên tâm, ta không có muốn nướng ngươi để ăn, ta bất quá chỉ xẻ trên người ngươi mất cái mà thôi, sẽ không đau lắm đâu, cũng sẽ không chảy nhiều máu, ngươi yên tâm. Sau đó ta sẽ đem ngươi bỏ vào chậu nước có pha ớt để tắm, như vậy ngươi sẽ được sạch sẽ hơn, đúng không?”

Bắc Dao Quang ôn nhu nói với Trân Châu nhưng lại làm người nghe kinh sợ tới cực điểm, lục thúy xà nhịn không được mà bịt hai tai lại, trốn trong góc phòng.

Ngọc Linh Lung cũng nhịn không được hơi nhíu mày, không dám tưởng tượng có phải trong mỗi nhân lọai đều chất chứa những hình phạt tàn khốc như vậy không? nếu nàng là Trân Châu thì cắn lưỡi tụ sát còn tốt hơn là rơi vào kết cục này, thật sự là rất tàn khốc, lúc trước còn hận không thể tự tay chỉnh chết nàng ta, lúc này lại thừa nhận dù nàng là vua của Thú tộc, nhưng bàn về thủ đoạn và hình phạt vẫn thua nhân lọai như Bắc Dao Quang.

” Còn muốn biết kế tiếp sao? Ân, đúng nha, hai cái đinh kia còn chưa dùng tới a, đừng nóng vội. Vì để thưởng thức lạc thú cao nhất nên ta cần ngươi phối hợp chặt chẽ, bất quá ngươi đang đau đớn nên sẽ không tránh khỏi giãy dụa, cho nên để giảm bớt phiền tóai, ta sẽ dùng hai cây đinh để cố định ngươi lại, ngươi nghĩ có đúng không? một câ sẽ đóng trên đuôi, một cây đóng ngay đầu nhưng đầu là vị trí quan trọng nhất, đóng đinh vào không tốt lắm cho nên chắc sẽ xê dịch xuống dưới một chút…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.