Xà Quân Như Mặc

Chương 86: Hai vương gặp lại



Mặc Mặc nào biết Tuyết Ưng vương bị nó gây sức ép nửa ngày đã hận không thể cúi đầu nhờ Như Mặc đem tiểu gia hỏa này đi càng nhanh càng tốt, hiện giờ Như Mặc sắp tới, tâm tư của Tuyết Ưng vương cũng kích động lên, đối với sự cọ xát của Mặc Mặc cũng không biểu lộ thái đô mất kiên nhẫn nữa, thậm chí còn ôm nó đi tới đi lui dỗ dành ” ngoan, một hồi sẽ có đồ cho ngươi ăn, ngươi chịu khó một chút, bằng không sau này đừng mong ta lại mang ngươi ra ngòai bay”

Biết rõ Mặc Mặc nghe cũng chưa chắc hiểu đuợc nhưng Tuyết Ưng vương vẫn thấp giọng cảnh cáo, Mặc Mặc thì trong lòng xem thường nhưng trên mặt vể biểu biểu tình ngây thơ, hồn nhiên nhìn hắn, sau đó tiếp tục cọ cái đầu vào ngực hắn.

Qủa nhiên là món đồ chơi lớn giận dỗi với phụ thân đại nhân, nó thật đúng khi nghĩ hắn không có mối thù bất cộng đái thiên gì với phụ thân, vốn hi vọng có thể xem một trận ưng xà đại chiến nhưng xem ra là thất vọng rồi, nhìn hắn bộ dáng kích động như vậy, một hồi phụ thân tới còn không lập tức giao mình cho phụ thân mang về? Quên đi, vẫn nên tiếp tục chơi đùa món đồ chơi lớn này.

Bắc Dao Mặc Mặc cách quần áo sờ lên đầu vú của Tuyết Ưng vương làm hắn có chút xấu hổ, ôm hắn cách xa thân thể một chút, thấp giọng khẩn trương nói ” đừng tìm, ta không phải là mẫu thân ngươi, ta không có sữa cho ngươi uống, một hồi cha ngươi tới sẽ mang ngươi về, cho nên ngoan một chút, đừng túm tóc ta, tiểu ác ma”

Còn chưa nói xong, mái tóc ngân bạch đã bị bàn tay nhỏ bé của Mặc Mặc kéo xuống, Tuyết Ưng vương cảm thấy da đầu run lên, nhìn thấy tóc mình đã bị Mặc Mặc nắm chặt trong tay, mà nó lọn tóc nào không nắm lại nắm trúng Ngạch Phát, đại biểu cho báo đáp ân tình lễ tạ thần của Tuyết Ưng tộc.

Bình thường cái này đều dùng để tặng cho những người đã có ơn với bọn họ, khi ân nhân có gì cần nhờ thì bọn họ phải báo đáp cho bằng được, ân báo xong rồi thì cũng có thể thu hồ lại, mỗi một ân tình cũng chỉ có thể tặng một Ngạch Phát mà thôi, trừ phi là đại ân liên quan tới tính mạng mới có thể tặng hết một bó, chứng tỏ là ân tình kéo dài không quên. Tiểu ác ma này thật đủ ngoan, nắm một cái là hết một nắm, mà số lượng cũng không ít chút nào, hắn đánh không được, mắng cũng không xong, chỉ có thể thở dài, cố gắng thu hồi tóc trong tay nó lại.

Bắc Dao Mặc Mặc đâu dễ chịu thua, sao cũng không chịu buông ra, Tuyết Ưng vương không khỏi cười khổ ” ngoan, buông tay, cái này không thể ăn, một hồ thức ăn tới rồi, mau buông tay, đây là lông chim, là tóc, không phải thức ăn, hiểu chưa?”

Nó đã sớm chú ý tới đám lông trên đầu mỗi tuyết ưng, so với màu sắc của những đám lông ở nơi khác không giống nhau, nhất là Tuyết Ưng vương lại càng đặc biệt, hắn tòan thân đều là tóc bạc nhưng nắm tóc trong tay nó lại càng bạc hơn nhiều, nhất định là có ý nghĩa gì đó, cho nên mặc kệ là cái gì, nó phải nắm lấy cho chắc, dù không có ý nghĩa đặc biệt gì thì nắm chơi cũng tốt.

Bắc Dao Mặc Mặc tính cách tinh quái, xuống tay cũng rất chuẩn, trước giờ nó ra tay cũng chưa từng thất bại, bây giờ nhìn thấy Tuyết Ưng vương nóng lòng muốn kéo tóc của hắn về, cho thấy là nó làm đúng rồi, nên càng không chịu cho hắn được như ý.

Cách Thái đi vào động thấy Ưng vương đang bị tiểu tử nắm Ngạch Phát liền hỏi ” Ưng vương, tiểu bảo bối này sao lại nắm lấy Ngạch Phát của ngươi?”

” Đừng nói nữa! Quỳnh tương quả đâu? Mau lấy lại đây, lừa tiểu ác ma này buông tóc của ta ra” Tuyết Ưng vương bất đắc dĩ nói, bắt tiểu ác ma này về là việc làm ngu xuẩn nhất của hắn từ trước tới giờ.

” Đến, tiểu bảo bối, nhìn xem đây là cái gì? Ăn nga! Đến, đưa ta của ngươi đây, trả cái này lại cho thúc thúc được không? Cách Thái lấy giọng nói nhu hòa cùng Quỳnh tương quả ra dụ Mặc Mặc, muốn hắn buông Ngạch Phát ra, Mặc Mặc lại nở nụ cười giảo họat, tưởng hắn ngu ngốc sao? có nắm tóc này trong tay, sau này món đồ chơi lớn này nhất định phải nghe lời hắn a.

Cách Thái cùng Tuyết Ưng vương liếc mắt nhìn nhau, có chút hòai nghi những gì mình nhìn thấy, đứa nhỏ này lại lộ ra nụ cười giảo họat y như hồ ly ngàn năm, không khỏi lo lắng một chút, xem ra nắm tóc này nó sẽ không chịu buông mà bọn họ cũng không thể chủ động đọat lại, bởi vì nếu đọat lại thì chứng tỏ bọn họ thất tín, là điều sỉ nhục của Ưng tộc.

” Ưng vương, làm sao bây giờ?” Cách Thái nhìn về phía chủ tử, không biết nên làm thế nào.

” Quên đi, cũng là trúng mục tiêu nhất định, nếu hắn thích, cũng đã bị hắn xả xuống rồi, còn có thể làm sao bây giờ?ngươi đem Quỳnh Tương quả cho hắn ăn đi, ta đi đến cửa động nghênh đón Xà Quân” Tuyết Ưng vương đứng lên,đi ra ngòai cửa động.

Cách Thái vội vàng bày ra nụ cười tự cho là hòa ái nhất “ngoan, tiểu bảo bối, đưa cái này cho thúc thúc được không? cái này cho ngươi,nó rất trân quý a, ăn nó vào ngươi sẽ lớn lên rất nhanh, chúng ta trao đổi được không/”

Rất nhanh lớn lên?

Bắc Dao Mặc Mặc có chút hoài nghi nhìn cái quả trong tay Cách Thái, hắn không cho rằng nó có gì ngon.

” Ngươi không tin? Ta cho ngươi uống một chút ngươi sẽ biết, bất quá sau khi uống xong ngươi đem Ngạch Phát trả lại cho Ưng vương nha” Cách Thái nhìn thấy sự hòai nghi trong mắt Như Mặc, so với nét cười giảo họat trước kia thì không tính là gì, nên hắn cũng không lấy làm lạ nữa.

Lập tức bóc bỏ lớp vỏ bên ngòai, lộ ra một lớp da mỏng, nhìn thấy bên trong có chất lỏng màu xanh biếc đang chuyển động, Cách Thái bế Mặc Mặc đứng lên, có chút hâm mộ lại tiếc hận nói ” thật là tiện nghi cho tiểu tử ngươi, phải biết rằng Quỳnh Tương qủa này là thánh phẩm để tu luyện a, tòan bộ Tuyết Phong chúng ta cũng chỉ có hơn mười quả, sắp chín cũng chỉ có một quả này, mà cũng đã phải chờ mấy trăm năm mới được nha, mạng ngươi thật tốt, làm con tin mà lại được ăn nó, ai bảo ngươi đáng yêu như vậy chứ, ăn nó, phỏng chừng nhiều năm sau ngươi cũng sẽ không đói bụng, đến, ăn đi”

Nhẹ nhàng đem Quỳnh Tương qủa đưa đến bên miệng Mặc Mặ, mặc dù nó không có răng nhưng lớip da mềm như vậy đối với Mặc Mặc cũng không có gì khó, nghe hắn nó tốt như vậy, thứ này hiển nhiên là thánh vật, không ăn thì có lỗi với chính mình nên hắn không chút khách khí há miệng cắn, quả nhiên là uống rất ngon. Hai mắt Mặc Mặc sáng lên, lại dùng sức hút lấy, cho đến khi Quỳnh Tương quả chỉ còn lại lớp da, Mặc Măc mới thỏa mãn liếm môi.

Cách Thái thấy hắn rất nhanh đã hút sạch Quỳnh Tương quả cũng rất ngạc nhiên, liền đem lớp vỏ còn lại bỏ vào miệng ăn ” lớp vỏ bên trong này cũng có công dụng, không thể lãng phí, ngươi không có răng cho nên ta giúp ngươi ăn, bây giờ có thể trả Ngạch Phát lại được chứ?”

Đồ vật cũng đã ăn sạch, nên cũng đừng mong Mặc Mặc trả lại Ngạch Phát, cho nên từ tư thế nắm một tay, nó chuyển sang dùng hai tay ôm khư khư, còn dùng nụ cười ” không có cửa đâu” nhìn Cách Thái, hắn rốt cuộc cũng nhận thức được vấn đề, chỉ còn biết thì thào ” đây không phải là xà tử mà so với hồ ly ngàn năm còn giảo họat hơn, xem ra Ngạch Phát của Ưng vương không thể lấy lại”

************

Như Mặc một đường bay tới, không dám chần chờ, sợ đứa nhỏ bị nguy hiểm, nhưng Tuyết Phong có vị trí rất kỳ lạ, bốn phía phủ một màu trắng xòan, thân thủ tốt cũng không nhìn thấy năm ngón ta của mình, có thể thấy dù có năng lực thì cũng không làm nên chuyện gì ở đây, trừ phi phải thật thông thạo địa hình, nếu không thì dùng tốc độ nhanh nhất để đi lên đỉnh Tuyết Phong, nhưng đó cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Hắn cảm thấy hắn tiến vào vùng núi này cũng đã khá lâu nhưng vẫn chưa tìm được Tuyết Phong đỉnh nằm ở đâu, xem ra muốn tìm được thì phải hao tổn một chút pháp lực rồi.

Đang lúc hắn chuẩn bị hành động thì phía trước đã có một làn gió bay tới, cùng với đó là tiếng âm thanh ” Tang Thái, thuộc hạ của Tuyết Ưng vương phụng mệnh nghênh đón Xà Quân đại nhân vào núi”

Dứt lời thấy tuyết còn đang bao quanh dày đặc đã bị cánh chim ưng làm dạt ra, tầm mắt cũng nhìn thấy rõ ràng hơn, thì ra cánh của Tuyết Ưng có tác dụng này, khó trách Tuyết Ưng tộc bọn họ không bị sương mù làm khó.

Như Mặc thấy bọn họ lễ phép khách khí, trong lòn cũng cảm thấy kỳ lạ nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh, tiêu sái đứng giữa không trung, chắp tay thi lễ ” làm phiền các vị tướng quân đến đón, Như Mặc tạ ơn”

” Xà Quân đại nhân không cần khách khí, Xà Quân đại nhân nếu không tức giận thì có thể ngồi trên lưng ta, như vậy chúng ta sẽ sớm đến Tuyết Phong đỉnh hơn, Ưng vuơng đợi đã lâu” Tang Thái nói chuyện, thân hình cũng đã cúi thấp bên chân Như Mặc, chỉ chờ hắn bước lên.

“Xin hỏi tiểu nhi hiện thế nào?” Như Mặc tuy không muốn nghe theo ý bọn họ, nhưng vùng núi này địa hình kỳ lạ, nếu hắn miễn cưỡng bay theo bọn họ thì có thể bị chậm lại, dù sao Xà lọai của hắn cũng không phải là sinh vật biết bay, còn Tuyết Ưng tộc lại là bá chủ trong không trung, vì muốn nhanh chóng nhìn thấy Mặc Mặc, hắn thực sự không thể so đo nhiều qua, cho nên liền ổn thỏa đứng lên tấm lưng rộng thùng thình của Tang Thái.

” Tiểu công tử thật sự là tinh lực sự dư thừa làm cho người ta bội phục, khi ta đến đây chờ đón Xà Quân thì tiểu công tử vẫn còn quấn quýt lấy Ưng vương làm trò chơi a” Tang Thái nhịn không được nở nụ cười, cuối cùng cũng nhớ ra phải giữ thể diện cho Ưng vương, nên không tiết lộ chuyện Mặc Mặc muốn hắn phải cho nó bú sữa a.

Còn chủ tử nhà mình thì sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hắn nghĩ tới lại càng muốn cười to, nhiều năm rồi chưa từng thấy chủ tử cao ngạo của mình bị người khác bắt nạt như vậy a.

Tang Thái cười, những người khác cũng vừa bay một bên vừa cười ” đúng vậy, tiểu công tử của Xà Quân đại nhân thật sự rất đáng yêu, ta còn chưa gặp qua đứa nhỏ nào xinh đẹp đáng yêu như vậy đâu, quả thực so với tiên đồng trên trời còn có linh khí hơn, hơn nữa lá gan rất lớn, thế nhưng lại thích chúng ta mang nó bay lượn”

“Bộ dáng nho nhỏ mà đã biết cách uy hiếp người khác a, Ưng vương nhà ta hơn nửa ngày bị tiểu công tử gây sức ép đến sức cùng lực kiệt, nếu không thuận theo ý hắn là hắn liền khóc to, Ưng vương mặc dù không nói ra nhưng trong lòng lại ước gì Xà Quân đại nhân mau đến đây mà mang tiểu công tử đi sớm a”

“Nói đi cũng nói lại, Tuyết Phong sơn của chúng ta đã lâu mới náo nhiệt như vậy a, tiểu công tử mặc dù làm cho gà bay chó sủa nhưng cũng thật đáng yêu, làm cho Ưng vương nhà ta rốt cuộc cũng giống người bìn thường”

Như Mặc nghe bọn họ ngươi một lời, ta một lời, bàn tán xôn xao, càng nghe càng thấy lạ, nghe bọn họ nói thì Mặc Mặc ở đây rất được hoan nghênh, không có bị thương hay bị ngược đãi, ngược lại còn quậy cho gà bay chó sủa.

nếu hắn nhớ không lầm thì Mặc Mặc là do Ưng vương lừa hắn để bắt mang đi, ý đồ của hắn không phải là lấy Mặc Mặc để đối phó với mình sao? sao bây giờ càng nghe càng có cảm giác Mặc Mặc đến đó làm khách chứ không phải là con tin?

Tuyết Ưng vương bất mãn đối với hắn đã không phải là chuyện ngày một ngày hai, chuyện xảy ra cũng đã hơn ba ngàn năm trước, là lúc xếp lọai Thiên Địa Ngũ Bảo, Tuyết Ưng vương vì không muốn gặp mặt hắn cho nên không xuất hiện cũng không tham dự. Bởi vì hai tộc trước giờ là thiên địch nên hắn cũng không để ý, lại bởi vì hắn trước kia không thân cận với bất kỳ ai cho nên mấy ngàn năm trôi qua, chỉ cần Tuyết Ưng vương không chủ động tìm hắn gây phiền tóai, hắn đương nhiên cũng không tìm hắn ta gây sự.

Nhưng khi hắn cùng Bắc Dao Quang bái thiên địa, Thanh Liên vương cùng Tước vương đã rất khẳng khái tặng bọn họ các vật chí bảo, nói là lễ vật tặng cho đứa nhỏ cũng là tỏ thành ý muốn kết giao của bọn họ, làm cho hắn rất cảm động, đồng thời cũng phát hiện ra mình trong quá khứ đã cư xử rất tệ, không để ý tới quan hệ với người khác, nếu không có Thanh Liên vương nói ra, hắn vẫn không biết Thanh Liên vương bọn họ đã sớm chuẩn bị mọi việc thỏa đáng cho hắn, cho nên hắn cũng không bỏ qua cơ hội kết giao với những bằng hữu tốt nhất thiên hạ này, có thể thấy được một chữ duyên đã dẫn dắt thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, vĩnh viễn không có gì là tuyệt đối.

Có lẽ chuyện Mặc Mặc bị bắt tới Tuyết Ưng tộc sẽ là cơ hội tốt để cởi bỏ khúc mắc mấy ngàn năm qua giữa hai tộc, dù hắn cảm thấy mình chưa từng đắc tội với Ưng tộc, nên thật sự không biết lý do Tuyết Ưng vương thù hận mình là gì.

Nếu như là lúc hắn chưa gặp được Bắc Dao Quang thì có óan hận hắn hay không, hắn cũng không thèm quan tâm, hắn chỉ để ý tới quá trình tu luyện, người khác thích hay ghét hắn cũng chỉ là chuyện nhỏ không đáng để ý. Nhưng bây giờ hắn đã có gia đình của mình, có đứa nhỏ của mình, lại có bằng hữu, có người mình yêu cho nên tất cả đều không giống như trước, hắn hiện tại càng có nhiều quan tâm hơn, làm sao để cho cuộc sống được vui vẻ, hạnh phúc.

Cho nên nghe khẩu khí của bọn Tang Thái thì dường như Tuyết Ưng vương cũng không có thập phần óan hận hắn, có lẽ chỉ là sự hiểu lầm, như vậy hắn cũng không cần lo lắng quá, có thể tận dụng cơ hội này để xóa bỏ hiểu lầm mấy ngàn năm qua.

Còn đang suy nghĩ thì trước mắt đã thấy phong cảnh sáng rõ hơn, mấy trôi lững lờ, một ngọn núi cao vút hiện ra mà ở chính giữa chính là một sơn động rất lớn.

Một thân ảnh cao lớn, ngạo nghễ đứng trong gió mà chảo đón hắn, khuôn mặt bình tĩnh, mái tóc bạch ngân bị gió thổi bay tứ phía, đôi mắt thâm thúy mà hữu thần nhìn hắn chằm chằm, Như Mặc biết người này chính là Tuyết Ưng vương của Tuyết Ưng tộc, lập tức điểm nhẹ mủi chân, thân hình cũng nhanh chóng tiêu sái đáp xuống trước mặt hắn.

Tuy rằng cả hai đều biết rõ về đối phương nhưng chân chính gặp mặt thì đây là lần đầu, ít nhất đối với Như Mặc là vậy, hắn mỉm cười ôn nhã, hạ thấp người nói ” Như Mặc từ lâu đã nghe danh của Tuyết Ung vương, hôm nay có dịp gặp mặt, cảm tạ Ưng vương nhiệt tình tiếp đón”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.