Xà Quân Như Mặc

Chương 87: Cùng nhau trở về



Tuyết Ưng vương kích động nhìn Như Mặc đang gần hắn trong gang tấc, nghĩ hắn sẽ có gì khác so với năm ngàn năm trước, vẫn tuyệt mỹ bức người như vậy, vẫn khí chất trầm tĩnh…Nhưng khi nhìn thấy thì phát hiện hắn đã thay đổi so với năm ngàn năm trước, trên người hắn có hơi thở ấm áp, không phải thái độ khách khí, văn nhã với bất kỳ ai mà là lọai hơi thở ấm áp phát ra từ đáy lòng, khiến cho hắn không còn cao cao tạo thượng, luôn một lòng thành tiên trước kia mà là cảm giác gần gũi, thậm chí là thân thiết giống như bằng hữu. Khí chất này Như Mặc trước kia hòan tòan không có.

Đây cũng chính là cảm giác mà mấy ngàn năm trước Tuyết Ưng vương đã hi vọng có được, bây giờ đã chân chính gặp Như Mặc, hắn lại không biết nên nói gì, cuộc sống hôn nhân đã làm cho hắn thay đổi rất nhiều. Một người cô lãnh như vậy, bây giờ trong đáy mắt lại hiện lên sự ôn nhu, an tĩnh là Xà Quân Như Mặ mà hắn đã từng biết sao?

” Ưng vương, Xà Quân đại nhân đang nói chuyện với ngươi a” thấy chủ tử vẫn ngơ ngác nhìn Như Mặc, không nói gì, đám người Tang Thái liền lên tiếng nhắc nhở, Ưng vương đang làm sao vậy? thế nhưng lại ngẩn người, tuy rằng Xà Quân đại nhân tuấn mỹ hơn so với tưởng tượng của bọn họ rất nhiều nhưng Ưng vương vẫn luôn ổn trọng cũng không thể nhìn chằm chằm người ta mãi như thế được, cũng may Xà Quân đại nhân vẫn không có biểu hiện không vui nếu không thì chắc phải đánh nhau mất.

” A! Xà, Xà Quân đại nhân——” Tuyết ưng vương cũng nhận ra là mình thất thố, vốn đang kích động, không biết nói gì, tâm tình lại thêm bối rối.

” Ưng vương bảo ta Như Mặc đi! Xà Quân cũng chỉ là cách xưng hô của người trong tộc, Như Mặc mới là tên của ta” trong mắt Như Mặc không khỏi hiện lên một chút ý cười, chân chính đối mặt với người vẫn luôn óan hận hắn, nhưng Như Mặc không cảm giác Tuyết Ưng vương có một chút địch ý nào cả, ngược lại còn cảm thấy hắn thấy mình có chút khẩn trương, tay chân luống cuống, cho nên hắn khẳng định Tuyết Ưng vương không có chán ghét hắn, nhất định là có hiểu lầm gì đó, cho nên lúc này hắn mới khẩn trương mà không biết nên xưng hô thế nào.

” Ta có thể gọi ngươi Như Mặc?” trong mắt Tuyết Ưng vương tràn đầy hưng phấn và kinh ngạc, hắn nghĩ rằng mình gọi Như Mặc là Xà Quân đại nhân cũng sẽ bị cho là khinh thường hắn, không ngờ hắn lại muốn mình kêu tên của hắn.

” Đương nhiên, tên không phải là để người ta gọi sao? đứa nhỏ bướng bỉnh của ta chắc đã làm phiền Ưng vương nhiều” Như Mặc mỉm cười gật đầu, nói thẳng mục đích hắn đến đây.

Nhắc tới đến tiểu ác ma Mặc Mặc, mặt Tuyết Ưng vương liền nhíu lại ” tiểu, ách, công tử rất họa bát, hắn hiện ở trong động, Cách Thái đang cho hắn ăn, mời”

Tuyết ưng vương thiếu chút nữa gọi Mặc Mặc là tiểu ác ma, cũng may là kịp thời dừng lại, có chút xấu hổ.

Như Mặc nhìn biểu tình của hắn thì biết đã bị Mặc Mặc hành hạ không ít, xem ra là hắn lo lắng thừa rồi, tên tiểu tử Mặc Mặc này không chừng ở đây lại rất vui vẻ a, không quan tâm tới lo lắng của hắn và Dao Quang, tiểu nương tử của hắn có lẽ bây giờ sốt ruột đến chảy nước mắt nha, sau khi mang nó về, phải giáp huấn một trận mới được.

Vừa nghĩ, vừa theo Tuyết Ưng vương đi vào trong động, nhìn thấy con trai bảo bối của hắn hai tay ôm chặt một nhúm tóc ngân bạch, ngồi trên tháp phủ lông chim, còn nhìn hắn mỉm cười, bên cạnh là một nam tử cao to, thấy bọn hắn vào thì cúi thấp người hành lễ ” Cách Thái tham kiến Xà Quân đại nhân”

Như Mặc vừa vào trong động đã nghe mùi hương thơm ngát của Quỳnh Tương quả, lại nhìn thấy chất lỏng còn dính trên môi Mặc Mặc, trong lòng đã hiểu, cũng khôg vội đến ôm nó, ngược lại còn xoay người, chắp tay thi lễ với Tuyết Ưng vương ” đứa nhỏ Mặc Mặc này đã gây nhiều phiền tóai cho Ưng vương, Như Mặc còn chưa xin lỗi, Ưng vương đã đem Quỳnh Tương quả ngàn năm cho hắn ăn, Như Mặc thực sự không biết nên cảm tạ Ưng vương thế nào”

Tuyết Ưng vương thấy hắn thi lễ với mình lại càng thêm lúng túng, Như Mặc bây bây giờ so với năm ngàn năm trước khi nhìn thấy hắn không hề giống nhau, nếu khi đó Như Mặc cũng đối xử với hắn như hôm nay thì năm ngàn năm qua hắn đã không óan, không hận, lại làm cho quan hệ hai tộc trở nên căng thẳng.

Thực ra cũng vì hắn muốn Như Mặc phải chú ý tới hắn, nhớ tới hắn mà thôi nhưng hôm nay xem ra tất cả đều do hắn tùy hứng làm bậy, Như Mặc có lẽ không nhớ rõ cách đây rất nhiều năm bọn họ đã từng gặp mặt, nói cách khác, Như Mặc không biết vì sao mình hận hắn?

Như vậy suốt năm ngàn năm qua chỉ một mình hắn hờn dỗi, thật sự là không công bằng, sự tức giận của hắn lại hòan tòan không ảnh hưởng gì tới Như Mặc, chẳng lẽ oán hận kia thực sự không đáng?

Hôm nay Như Mặc lại ôn hòa nói chuyện với hắn, Tuyết Ưng vương mới phát hiện hắn óan giận nhiều năm như vậy nhưng chỉ vài câu nói ôn hòa đã làm tiêu tan tất cả, làm cho hắn phát hiện ra năm ngàn năm qua là do hắn bốc đồng, tùy hứng. Thôi thì coi như hắn thẹn với Như Mặc mà báo đáp con hắn đi,đồng thời cũng làm cho nỗi canh cánh trong lòng hắn tan thành mây khói hết đi.

Như Mặc không nghĩ tới hắn sẽ thản nhiên thừa nhận mọi chuyện là sai lầm của hắn, cho nên quyết định phải hỏi cho ra lẽ ” Ưng vương, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau sao?”

Tuyết Ưng vương mắt hàm thâm ý nhìn hắn,” hơn năm ngàn năm trước, chúng ta đã gặp nhau, khi đó ngươi đã từng cứu ta, ngươi chắc là không nhớ”

Như Mặc thật sự thực ngoài ý muốn,” hơn năm ngàn năm trước?”

Hắn nghĩ hôm nay là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tuyết Ưng vương, không ngờ hơn năm ngàn năm trước mình đã gặp hắn, thậm chí còn cứu hắn. Như vậy tính ra mình là ân nhân của hắn, nhưng lại hòan tòan không có chút ấn tượng nào, mà nếu mình có ân với hắn thì sao những năm qua vẫn gây khó dễ cho Xà tộc? thật sự là mơ hồ.

” Đúng vậy, quá dài lâu, ngươi có lẽ đã không còn nhớ, ngươi cứu rất nhiều người cho nên chắc không để ý tới một đứa nhỏ đâu. Khi đó ta mới vừa tu luyện thành hình người, thân thể hết súc gầy yếu, rồi vì không rành chuyện thế gian, hơn nữa tướng mạo của ta đã gây ra tai họa, rất nhiều người cầm vũ khí đuổi đánh ta, mắng ta là yêu nghiệt, ta chạy trốn tới chỗ của ngươi, chính là cái nơi vừa xảy ra ôn dịch, ta không may cũng bị dính phải, mà ngươi lúc đó xuất hiện như một cơn gió nhẹ thổi qua, cho ta uống thuốc, bộ dáng của ngươi khi đó với bây giờ không khác gì nhau, ngươi còn liếc mắt nhìn ta một cái, ta nghĩ ngươi sẽ nhớ rõ ta nhưng hiện tại xem ra là ta hiểu lầm, ngươi căn bản là không nhớ gì”

Tuyết Ưng vương lần đầu tiên mới nói rõ chuyện cũ, làm cho bát đại tướng quân ở bên cạnh không khỏi há hốc mồm, bọn họ hiện giờ cũng chỉ mới hơn hai ngàn năm đạo hạnh, căn bản không biết Ưng vương và Xà Quân đại nhân đã từng có một đọan ân tình như vậy, nhưng chủ nhân mình mấy ngàn năm qua chẳng những không báo ân mà ngược lại còn nhằm vào Xà tộc, như vậy không phải là lấy óan báo ân sao?

Nhưng nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ đâu ai dám nói ra, Như Mặc thì lại cố gắng nhớ lại chuyện của hơn năm ngàn năm trước, bở vì quá lâu cho nên hắn nghĩ không ra “sau này chúng ta còn gặp lại sao?”

Như Mặc nghĩ bọn họ nhất định là còn gặp lại nhưng đã xảy ra hiểu lầm gì đó, làm cho Tuyết Ưng vương mới nảy sinh óan hận với hắn, nếu không theo tính cách có ân tất báo của Tuyết Ưng tộc thì cho dù hắn không báo ân cũng sẽ không tuyệt đối hận mình, lại làm cho hai tộc nhiều năm qua căng thẳng với nhau, còn lập kế họach bắt cóc Mặc Mặc đem đi như thế.

Tuyết Ưng vương vẻ mặt có chút không hờn giận gật gật đầu,” Vì báo ân cứu mạng của ngươi, ta khổ tâm tu luyện hơn một ngàn năm mới làm cho mình trở nên mạnh mẽ, trở thành vương của Tuyết Ưng tộc, đồng thời ta cũng nghĩ đã tới lúc phải báo ân, ta vượt ngàn dặm đến Xà sơn tìm ngươi thì ngươi lại không nhìn đến”

Nghe hắn đề cập tới Xà sơn, Như Mặc mơ hồ nhớ lại gì đó, nhìn chằm chằm Tuyết Ưng vương, mà Tuyết Ưng bị hắn nhìn như vậy cũng có chút không được tự nhiên.

” Ngươi chính là thiếu niên kia sao? Như Mặc mơ hồ nhớ lại chuyện cũ, một thiếu niên không biết từ đâu xuất hiện, đi theo hắn lúc đó đang ở trên núi hái thuốc suốt ba, bốn ngày, không nói gì, cũng khôngtới gần, Như Mặc thấy hắn không phải người trong tộc, mà là Ưng tộc nhưng cũng không có địch ý gì với mình nên mới không để ý tới, chẳng lẽ thiếu niên không được tự nhiên kia chính là Tuyết Ưng vương trước mắt sao?

” Ngươi còn nhớ rõ? Vậy ngươi vì cái gì lại không nói chuyện với ta?” Tuyết Ưng vương biểu tình có chút ủy khuất.

” Nơi đó là Xà sơn, mà ngươi là Ưng tộc, ngươi đi theo ta, không chủ động nói chuyện mà cứ nhìn ta chằm chằm, nếu ngươi là ta, ngươi nghĩ thế nào?” Như Mặc mỉm cười nhìn hắn, nhớ tới bộ dáng lúc trước lại nhịn không được mà nói ” ai cũng sẽ nghĩ ngươi sẽ săn ta làm thức ăn, đúng không?”

“Ta chỉ là muốn báo ân, ta đi theo ngươi chỉ vì chờ ngươi nói với ta, muốn ta làm cái gì, ta sao lại săn bắt ngươi chứ?” Tuyết Ưng vương nhịn không được mà quát, uổng phí cho hắn đi theo Như Mặc ba ngày mà hắn lại nghĩ mình muốn săn bắt hắn. Hơn nữa đừng nói là lúc đó mà ngay bây giờ hắn cũng chưa chắc là đối thủ của Như Mặc a.

Lúc này không chỉ có Như Mặc, ngay cả tám vị đại tướng cũng không nhịn được mà âm thầm lắc đầu ” Ưng vương, nào có người nào báo ân lại như ngươi vậy, nếu ngươi muốn báo ân thì phải nói cho Xà Quân đại nhân biết a, ngươi không nói tiếng nào mà đi theo hắn suốt ba ngày, huống chi chúng ta là tuyết ưng, là thiên địch của xà lọai, Xà Quân đại nhân không hiểu lầm ngươi mới lạ a”

“Sau lần đó ngươi bắt đầu óan hận ta?” Như Mặc càng nhìn càng thấy thiếu niên không được tự nhiên trong quá khứ với nam tử cao lớn lại có chút xấu hổ trước mặt này thật giống nhau, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn, xem ra không phải là hiểu lầm gì lớn mà chỉ là một hiểu lầm buồn cười, nếu biết ba ngày không nói gì đổi lại mấy ngàn năm bị óan hận thì Như Mặc như thế nào cũng phải nói với hắn mấy câu.

“ta nghĩ ngươi khinh thường ta, cho rằng ta không xứng để báo ân cho ngươi, hơn nữa ba ngàn năm trước ở Tiền Phong Bảo hội, ngươi vì tránh ta mà bỏ đi trước, khi ta đến thì cũng chỉ có một mình ta”

Tuyết Ưng vương hiện giờ cũng biết là hiểu lầm, nhưng hắn tuyệt đối không thừa nhận hắn đến muộn là do để ý chuyện trang phục, hắn muốn làm cho Như Mặc nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, kết quả là hắn đến muộn, khi hắn đến thì Như Mặc và bọn Thanh Liên vương đã đi hết. Kết quả là hắn không thể gặp mặt, lại đem chuyện ở trên Xà sơn Như Mặc không để ý tới hắn mà gộp làm một, quyết định óan hận Như Mặc.

” Các tộc đồn đãi, ngươi là bởi vì chán ghét ta, cho nên cố ý vắng mặt trong đại hội Phong Bảo, hơn nữa ta cũng không rời đi trước tiên, đây là hiểu lầm, ta cùng Thanh Liên vương đi, có thể là ngươi tới chậm ” không ngờ mấy ngàn năm qua bị óan hận chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như thế, Như Mặc thật sự không biết nên khóc hay nên cười.

Cách Thái, Tang Thái bọn họ nghẹn họng không nói nên lời, dù không muốn cũng phải thừa nhận Ưng vương nhà mình đúng là không phải bình thường, nghĩ tới nguyên nhân óan hận của hắn,bọn họ đều cảm thấy mắt mặt.

Tuyết Ưng vương mặt mày đỏ bừng, hơn nửa ngày chỉ nói một câu ” nếu, nếu ngươi có gì cần thì cứ nói cho ta biết”

Như Mặc biết ý hắn nói tới chuyện báo ân, không khỏi vỗ vai hắn, cười nhẹ ” không cần để ở trong lòng, chuyện đã qua, ta cũng không vì chủ ý cứu ngươi, ngươi cũng không cần nhớ tới chuyện báo ân, trong quá khứ ta thật sự là có chút bạc tình lãnh đạm, không để ý tới ngươi, ta cũng có sai, hôm nay chúng ta đã xóa bỏ hiểu lầm, sau này kết làm bằng hữu đi. Như Mặc hoan nghênh Ưng vương cùng các vị đến Hiệp Khách thành làm khách, ta nghĩ Dao Quang cũng sẽ rất vui”

” Như Mặc!” Tuyết Ưng vương nhìn Như Mặc rất khác xưa, lại cảm thán lần nữa, chẳng lẽ tình yêu và hôn nhân sẽ làm một người thay đổi nhiều như vậy sao? Xà Quân tối vô tình lại ôn nhu như vậy, nếu vậy còn có gì mà không thay đổi được đâu?

” Ưng vương muốn nói cái gì?” Mặc dù Tuyết Ưng vương giống như một đứa nhỏ khờ dại nhưng dù sao hắn cũng là Ưng vương, pháp lực so với mình không thua kém bao nhiêu cho nên Như Mặc vẫn tôn trọng gọi hắn là Ưng vương

” Ngươi có thể bảo ta Tuyết Ưng không? khi ta chưa là Ưng vương, ngươi đã là Xà Quân, không có ngươi, ta cũng không trở thành Ưng vương được,cho nên sau này ngươi có thể gọi ta là Tuyết Ưng không?” Vốn nghĩ sẽ rất khó khăn để nói ra những lời này nhưng khi nói ra rồi, trong lòng Tuyết Ưng vương lại thấy thỏai mái vô cùng, những lời này hắn vốn định nói với Như Mặc từ nhiều ngàn năm trước, đáng tiếc không có cơ hội, rốt cuộc bây giờ cũng có thể nói ra.

” Đương nhiên có thể, Tuyết Ưng!” Như Mặc lại lần nữa nổi lên vài phần tươi cười. Lúc này, mới chậm rãi đi tới chỗ Mặc Mặc, bồng hắn lên ” Mặc Mặc, có phải đã gây phiền tóai cho Tuyết Ưng thúc thúc không?”

” Phụ thân!” Bắc Dao Mặc Mặc nhìn thấy Như Mặc, liền thành thật bổn phận hơn, quơ quơ Ngạch Phát của Tuyết Ưng trong tay, hôn lên mặt Như Mặc, còn gọi hắn là phụ thân.

Như Mặc có chút cảm động khi nghe con trai gọi hắn là phụ thân lần đầu tiên, quên mất sự nghịch ngợm và gây sự của nó, lúc này trong mắt hắn chỉ có sự yêu thương và sủng nịch, hôn lên mặt hắn một cái ” Mặc Mặc ngoan, lại biết gọi phụ thân, Dao Quang mà biết thì sẽ vui vẻ tới mức nào a”

Nhìn phụ tử bọn họ, đám người Cách Thái không khỏi hâm mộ lại nảy lên ý niệm muốn thành thân ” Ưng vương, Xà quân đại nhân và tiểu công tử thật sự rất giống nhau”

” Tuyết ưng, thật sự là cám ơn ngươi, Mặc Mặc chắc là đã gây cho ngươi không ít phiền tóai, cư nhiên dám nắm lấy Ngạch Phát của ngươi, Mặc Mặc, mau tả lại cho Tuyết Ưng thúc thúc”

Như Mặc ôm Mặc Mặc đi đến trước mặt Tuyết Ưng vương,chân thành cảm tạ, tuy rằng hắn mang đi Mặc Mặc làm cho mình và Dao Quang lo lắng nhưng hắn đã chiếu cố Mặc Mặc rất tốt, hơn nữa thông qua chuyệ nnày còn xóa bỏ được hiểu lầm mấy ngàn năm qua nên Như Mặc trong lòng tràn ngập cao hứng, thật muốn nhanh chóng trở về bên cạnh Dao Quang, nói cho nàng biết tin tốt này, nhưng mà trước khi đi hắn cũng phải nói lời cảm tạ người ta đồng thời bảo Mặc Mặc trả Ngạch Phát lại cho Tuyết Ưng vương.

Bắc Dao Mặc Mặc hiển nhiên rất không tình nguyện, nhưng không dám nghịch ý phụ thân đại nhân, liền chu cái miệng nhỏ nhắn, đưa tay sờ lên mặt Tuyết Ưng vương ” chim, thúc thúc, bay, bay”

Tuyết ưng vương nghe Mặc Mặc gọi hắn thúc thúc, trong mắt cũng có vài phần cảm động, tiếp nhận Ngạch Phát nhưng cũng không thu hồi mà dùng tay kết chúng thành một vòng tay màu bạc đeo lên tay Mặc Mặc ” nếu tiểu tử này thích thì cho hắn đi, hắn gọi là gì?”

” Tuyết ưng ngươi rất sủng nịch hắn, vật quan trọng như vậy sao lại cho hắn chứ?” Như Mặc sao lại không biết tầm quan trọng của Ngạch Phát đối với Tuyết Ưng tộc, cho nên cũng không đồng ý hắn đem cho Mặc Mặc ” tiểu tử này tên là Bắc Dao Mặc Mặc, hắn còn có một tỷ tỷ tên là Bắc Dao Bảo Bảo, cũng nghịch y như hắn làm cho vợ chồng chúng ta đau đầu không thôi”

” Như Mặc, Nghạch Phát này năm ngàn năm trước vốn đã định đưa cho ngươi, bây giờ cho Mặc Mặc cũng vậy thôi” Tuyết Ưng mỉm cười, đây là nụ cười thỏai mái nhất của hắn trong mấy ngàn năm qua, về sau không còn khúc mắc nữa, hắn lại trở thành bằng hữu của Như Mặc, làm cho hắn cảm thấy chưa có ngày nào vui như hôm nay, nhưng nửa ngày bị Mặc Mặc hành hạ lúc này được Như Mặc nhăc nhở, làm hắn nổi lên cảm giác kích thích ” Như Mặc, không nói gạt ngươi, ta thật sự có chút hối hận khi bắt hắn về, lúc trước còn nghĩ nếu ngươi không mang hắn về thì ta dù ném cũng sẽ ném hắn đi”

” Chim to, phi, phi!” Như Mặc còn chưa lên tiếng, Mặc Mặc đã quơ quơ hai tay về hướng Tuyết Ưng vương, Như Mặc tuy không hiểu bay, bay nghĩa là gì nhưng nhìn thấy Tuyết Ưng vương biểu tình có chút xấu hổ thì biết tiểu tử nhà mình muốn người ta làm xiếc cho hắn, liền vỗ nhẹ mông Mặc Mặc ” Mặc Mặ, không được vô phép với Tuyết Ưng thúc thúc, mau nói hẹn gặp lại với thúc thúc đi, chúng ta cần phải về rồi, nếu không nương của ngươi sẽ lo lắng”

” Như Mặc, ta đưa các ngươi đi! cũng nên nói lời xin lỗi với phu nhân ” Tuyết Ưng nhẹ giọng nói.

Như Mặc vốn định cự tuyệt, thấy ánh mắt hi vọng của hắn, không khỏi gật gật đầu,” Được rồi, vậy làm phiền Tuyết Ưng ngươi!”

Tuyết Ưng không chút để ý liền biến thân trước mặt Như Mặc, mà Mặc Mặc thấy thế liền kích động la to ” chim bay, bay’

Như Mặc cũng tán thưởng nhìn bộ dáng thật của Tuyết Ưng vương, thật hùng dũng, khó trách Xà tộc của hắn kiêng kị và e ngại Tuyết Ưng tộc, bị bọn họ săn đuổi thì có con mồi nào thóat được đâu?

Nhẹ nhàng ôm tiểu Mặc Mặc bước lên lưng Tuyết Ưng vương, đôi cánh to lớn liền giang ra, lướt gió bay đi.

Trong khí Tuyết Ưng vương hộ tống cha con Như Mặc trở về thì ở Hiệp Khách thành, Bắc Dao phủ lại xảy ra chuyện…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.