Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 14



Trong mắt hắn lóe lên tia sáng nàng từng thấy qua, nhưng nàng nhất thời không nhớ nỗi mình đã thấy hắn nhìn nàng như vậy ở đâu.

“Thói quen gì?” Vũ Lâm muốn động đậy nhưng một chút lực cũng không có, chỉ còn giọng nói tồn tại.

“Quen ta.” Hắn vừa nói xong liền cúi đầu phủ lên môi nàng.

Nàng bị hắn hôn không phải chuyện đầu tiên nhưng lần này hắn lại vươn đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng nàng!

Nàng nghĩ lại mỗi khi hắn muốn hôn nàng muốn ôm nàng trong mắt hắn sẽ xuất hiện loại tia sáng này, nàng tại sao quên mất nha? Nhưng giờ phút này tia sáng kia dường như đậm hơn một chút...... Vũ Lâm suy nghĩ đầu tiên chính là muốn tránh nhưng nàng không có chút sức, làm sao có thể thoát được quá xâm lược giữ lấy đây?

Từ Chấn giống như muốn nếm hương vị của nàng, chẳng những hút miệng anh đào nhỏ của nàng còn trêu đùa đầu lưỡi run rẩy của nàng, qua lại nhấm nháp mùi vị thơm ngon của nàng.

Vũ Lâm nhất thời cảm thấy ngực dấy lên một ngọn lửa.

Tinh tế hôn đủ môi nàng hắn lại tiếp tục tiến công xuống phía dưới, bàn tay to thoải mái cởi bỏ áo cùng cái yếm của nàng, bàn tay đặt lên trên ngực non mềm dùng đầu ngón tay thô ráp không ngừng khiêu khích.

“Ngài...... Ngài đang làm gì?” Vũ Lâm vô lực tránh né chỉ thể mơ màng nhũn ra.

“Ta nói rồi, nàng là tế phẩm của ta, hiện tại ta muốn ăn nàng.” Hắn hôn lên da thịt mẫn cảm, đầu lưỡi nghịch ngợm tạo ra từng đợt khoái cảm.

Ăn? Nào có cách ăn như vậy? Cho dù nàng có ngốc cũng hiểu được giữa nam nữ thụ thụ bất thân!

Bị hắn bừa bãi liếm láp, Vũ Lâm khẩn trương hít một hơi rồi đẩy hắn ra nhưng làm sao cũng không có lực.

“Thật ngọt, mềm mại quá.” Hắn một đường hôn lên khắp thân thể nàng tựa như nàng thật là món ngon mê người.

Từng vật che đậy trên người nàng biến mất, tất cả đều bị hắn tiện tay vứt sang một bên, khi hắn dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm nàng, nàng thẹn thùng hai má không khỏi phiếm hồng.

“Đừng như vậy, ta xin ngài!” Nàng khẩn cầu tựa như thời điểm A Vọng muốn xâm phạm nàng, nhưng lần này nàng biết sẽ không có người trong xà tộc đến cứu nàng bởi vì hắn chính là xà vương !

“Nàng là của ta, nàng phải để ta đụng vào.” Hắn nói như dĩ nhiên còn dùng đầu ngón tay bắt đầu vỗ về chơi đùa hai má nàng, lướt qua từ đường cong phập phồng cho đến chấm dứt ở đầu ngón chân.

“Cuối cùng ngài muốn thế nào?” Vũ Lâm hô hấp bắt đầu không yên, nàng cảm thấy bản thân thật bất lực, thật yếu ớt.

“Đêm nay chỉ mới bắt đầu đừng khẩn trương.” Ngữ khí hắn vẫn tự nhiên nhưng ánh mắt hắn lại nóng bỏng dọa người, giống như đang nói, hắn sẽ dùng ánh mắt nuốt nàng vào!

Hắn nằm đè lên thân thể mềm mại của nàng, những nơi bàn tay to lướt qua đều giao cho đầu lưỡi liếm láp ngay cả môi cũng sử dụng, tính toán hoàn toàn nhấm nháp xinh đẹp của nàng.

Vũ Lâm thở gấp không thôi, hai má ửng hồng“Xin ngài, dừng lại!”

“Nàng không thích?” Hắn ngẩng đầu hỏi.

“Nào có người như ngài vậy?” Nàng thật sự sắp ngất nhịn không được lên tiếng kháng nghị“Biến người ta thành không còn sức, lại đột nhiên đối với người ta như thế, ta...... ta làm sao thích được?”

Nha đầu kia chẳng lẽ nàng không hiểu chống đẩy sẽ làm nam nhân càng thêm hưng phấn khó nhịn sao? Cái miệng của hắn cong lên nở nụ cười đùa cợt, “Có lẽ ta làm còn chưa đủ, hẳn nên làm cho nàng không nói được luôn mới đúng.”

“Ngài...... thật quá đáng!” Vũ Lâm dường như không có biện pháp đối phó hắn.

“Nàng muốn ầm ĩ thì cứ ầm ĩ, muốn thét thì cứ thét, tóm lại ta sẽ không dừng lại .” Hắn đem mặt dán lên trên đùi nàng, cảm nhận làn da mềm nhẵn.

“Trời......” Nàng bị loại xôn xao dọa rồi“Đừng, ngứa quá!”

“Nàng sợ ngứa?” Hắn cố ý trêu cợt nàng, vì thế nhẹ nhàng thổi khí lên da nàng.

Vũ Lâm lại muốn khóc chỉ có thể mang theo giọng nghẹn ngào nói:“Tại sao ngài xấu vậy nha?”

“Nàng hãy ngoan ngoãn, ta sẽ rất tốt rất tốt với nàng.” Hắn tiến đến nói nhỏ bên tai nàng, ngón tay tiếp tục hành hạ nàng dường như muốn nhìn thấy nàng hòa tan vì hắn mới thỏa mãn.

“Ngài nhất định...... phải vậy với ta sao?” Nàng không nén được bật ra tiếng rên khẽ.

“Chính là như vậy không có lựa chọn khác!” Hắn lại hôn lên cánh môi anh đào của nàng, trong lúc đó ngọn lửa lan tràn giữa hai người chỉ có hoàn toàn thiêu đốt mới có có thể dục hỏa trùng sinh.

Lại là sáng sớm hôm sau, lại bắt đầu một ngày mới.

Vũ Lâm mở to mắt kinh ngạc phát hiện bản thân đang nằm trên giường lớn trong phòng ngủ, toàn thân trần trụi không một mảnh vải.

Nàng cuống quít kéo chăn che khuất chính mình, nhớ lại tất cả chuyện đêm qua Từ Chấn ở sơn động đã làm gì nàng, khiến hai má nàng đỏ hồng lên.

Hiện tại người đó không biết đã đi đâu chỉ còn lại một mình nàng trên giường lên, tim đập loạn thật xấu hổ .

Hắn xem nàng là gì đây? Đồ chơi? Nữ nô? Hoặc một cô nương mình thích?

Haizzz! Đừng nghĩ ! Nàng lắc đầu không cho mình suy nghĩ miên man nữa.

Xà vương Từ Chấn sẽ thích một cô nương bình thường như nàng sao? Cũng không thể chỉ có mình nàng tình nguyện!

Vì thế nàng mau chóng lau người thay y phục muốn bản thân khôi phục vẻ mặt bình thường, nhưng trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ làm sao cũng dấu không được.

Khi Kha Hân Khởi đẩy cửa đi vào bên trong, đầu tiên liền cảm thấy được Vũ Lâm có chút khác lạ, sau lại thấy trên cổ Vũ Lâm có dấu hôn cùng dấu cắn, trong lòng cũng mơ hồ đoán được .

“Tối qua xà vương lại đưa cô ra ngoài sao?” Kha Hân Khởi trầm giọng nói.

Vũ Lâm gật gật đầu, trong lòng mơ hồ có chút bất an, “Đúng vậy.”

Kha Hân Khởi lắc lắc đầu“Đừng tưởng rằng xà vương sủng cô, cô có thể lười biếng, cô vẫn nên làm tốt công việc của mình, hơn nữa...... Đối với những chuyện không thể đừng ảo tưởng quá nhiều.”

Chuyện không thể? Chẳng lẽ giống như suy nghĩ trước đó của nàng sao? Từ Chấn làm sao có thể động lòng với cô? Vũ Lâm đang muốn đặt câu hỏi nhưng Kha Hân Khởi đã xoay người rời đi.

Đồ ngốc! Đồ ngốc! Người ta rõ như vậy còn chưa hiểu sao? Đừng vọng tưởng bay lên cành làm phượng hoàng, tốt nhất nên biết thân biết phận!

Nàng chính là “Tế phẩm” nàng không được cự tuyệt Từ Chấn, hắn có thể muốn làm gì thì làm nàng nhưng nàng thì không.

Vũ Lâm vừa dọn dẹp phòng ngủ vừa cố gắng thuyết phục chính mình.

Nhờ có tiểu kim xà làm bạn bên cạnh Vũ Lâm chuyên tâm dệt vải, mặc dù không có cơ hội nói chuyện với người khác nhưng cũng không cảm thấy quá cô độc.

Nhan Thán Sinh cùng Lâm Minh Hiên cũng tới đây, bọn họ chỉ yên lặng nhìn Vũ Lâm cúi đầu nói chuyện với nhau vài câu sau cũng đi khỏi.

Chạng vạng thời điểm Vũ Lâm trở lại phòng ngủ, đột nhiên có một vị khách không mời mà đến, đó là một vị nam tử trẻ tuổi mặc áo choàng bạc khí vũ hiên ngang.

Hắn gõ cũng không gõ trực tiếp đẩy cửa vào, mở đầu liền hỏi:“Nàng chính là vị cô nương đại ca đưa về sao?”

“Xin hỏi...... Ngài là ai?” Ngồi bên cửa sổ Vũ Lâm xoay người lại, trong lòng kinh ngạc không thôi.

“Mau nói cho ta biết!Nàng có phải cô nương Từ Chấn đưa về đây?” Hắn bước đi gần nàng thậm chí nghênh ngang kéo tay nàng.

Chẳng lẽ nam tử trước mắt này là đệ đệ Từ Chấn? Hai người thoạt nhìn quả thật có chút rất giống nhưng nam tử này có đôi mắt như ánh sáng mặt trờ, không giống Từ Chấn một mảnh u ám.

Vũ Lâm sửng sốt một chút mới gật đầu nói:“Đúng vậy.”

“Ta là Từ Nhạc, lần đầu gặp mặt!” Hắn vỗ vỗ lên lưng nàng, dùng sức thiếu chút nữa đẩy cô ra ngoài cửa sổ.

Thật là một người nhiệt tình vui vẻ! Tự khi đến xà quốc đây là lần đầu tiên nàng gặp được người như vậy.

“Hân hạnh, ta là Mạc Vũ Lâm.” Nàng vội vàng ổn định cảm xúc trong lòng.

“À! Vòng cổ kim xà này ở đâu cô có?Trời ạ, nó lại ngoan ngoãn chịu ở trên người cô!” Từ Nhạc vừa thấy tiểu kim xà, sợ tới mức tròng mắt thiếu chút nữa rơi xuống

“Đúng..... Là đại ca ngài đưa ta đến hang rắn, còn bắt ta ấp trứng rắn mới có nó.”

“Ha, thì ra là thế! Thì ra là thế!” Từ Nhạc lộ vẻ mặt như hiểu rõ mọi chuyện, trong lòng đã hiểu sau lại cố ý chuyển sang đề tài khác:“Đại ca của ta thực chỉ suy nghĩ cho riêng mình, bản thân đưa cô nương yểu điệu trở về, còn bắt ta đến xà vương thôn làm mưa ba ngày, quả nhiên nhàm chán muốn chết!”

“Xà vương thôn? Ngài mấy ngày qua đều ở chổ đó sao?” Vũ Lâm kinh vui vẻ hỏi.

“Đúng vậy! Ta nằm trên đám mây đen làm sét đánh, hô phong, làm trời mưa, buồn muốn chết!”

“Như vậy người trong thôn ắt hẳn rất vui?” Nàng có chút cô đơn hỏi.

“Đại khái thế! Bọn họ vừa khóc vừa cười nhìn không ra vui hay buồn.” Từ Nhạc nhún nhún vai.

“Ngài...... Ngài có thấy cha mẹ ta không? Bọn họ sống thế nào?” Vũ Lâm nén không được lòng về cha mẹ, cho nên luôn miệng hỏi.

“Cha mẹ của cô nương? Ta cũng không chú ý.”

Vừa mới dâng lên hy vọng lại chợt tan biến, ánh mắt Vũ Lâm ảm đạm, “Phải không?”

“Đừng lộ vẻ mặt đau khổ, cô nương muốn nhìn cha mẹ mình sao? Chuyện này rất đơn giản!” Từ Nhạc từ trong ngực lấy ra một gương đồng, bàn tay phớt qua mặt kính, lập tức xuất hiện cảnh tượng thôn xà vương.

Vũ Lâm mở to hai mắt, vừa mừng vừa sợ nói:“Phiền ngài giúp ta tìm nhà họ Mạc, để ta nhìn thấy cha mẹ!”

“Vì có được nụ cười của mỹ nhân, muốn ta làm gì cũng được!” Chỉ thấy bàn tay Từ Nhạc lại vẽ gì đó, trên mặt kính liền chuyển đến bên trong cửa Mạc gia.

Trong phòng Mạc Chí Hoành cùng Quách Thục Quân đang ngồi trước bàn dùng bữa nhưng giống như không có khẩu vị.

“Ông trời đã cho mưa ba ngày, xà vương thật sự hết lòng tuân thủ lời hứa .” Mạc Chí Hoành nói.

“Không biết Vũ Lâm chúng ta thế nào ?” Quách Thục Quân rất lo lắng.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, chúng ta mỗi ngày đều đến miếu xà vương thắp hương, ta tin tưởng xà vương sẽ đối xử tử tế Vũ Lâm chúng ta .”

“Thật sự như vậy thì tốt rồi.” Quách Thục Quân vẫn lo lắng.

“Vậy không bằng chúng ta ăn cơm xong lại đến lạy miếu xà vương!” Mạc Chí Hoành đề nghị nói.

Quách Thục Quân gật gật đầu, sau hai vợ chồng mới bắt đầu cúi đầu ăn cơm.

Lúc này trên gương đồng hiện lên một trận hào quang, sau khôi phục lại như bình thường, mà Vũ Lâm nhìn đến cảnh này nước mắt doanh tròng, không thể nén cảm xúc trong lòng .

Nghĩ đến cha mẹ vì quan quan tâm mình, mỗi ngày vất vả đến miếu xà vương thắp hương cầu nguyện, nàng liền cảm thấy ngàn không đành lòng, thật muốn lập tức trở lại trước mặt cha mẹ, được bọn họ ôm vào trong ngực tựa như đứa bé làm nũng cùng bọn họ.

“Nàng tại sao lại khóc? Ta vốn muốn làm nàng vui nha!” Từ Nhạc luống cuống không biết làm sao vươn tay muốn lau nước mắt cho nàng.

“Ta...... Ta......” Vũ Lâm thương tâm nói không nên lời.

Đúng lúc này một giọng nói trầm thấp không vui truyền đến“Không được đụng vào nàng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.