Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 18



Nhan Thán Sinh và Lâm Phó Tướng sau khi xúc động hai mắt cùng nhau nhìn sang Vũ Lâm, trong mắt không còn hoài nghi cùng bài xích ngược lại lóe tia khẳng định cùng tán thưởng.

“Có lẽ...... Nàng chính là người chúng ta hy vọng, ngoại trừ nàng sẽ không có người…làm ra kỳ tích như vậy.”

“Có thể trải qua nhiều cửa ải, ta thừa nhận nàng quả thật có bản lĩnh nhưng ý những người khác thì sao? Nhóm thần tử không dễ bị thuyết phục.”

“Hơn nữa các người đừng quên chuyện lớn kia, sẽ không ai dễ tha thứ! Ít nhất ta sẽ không ”

Ba người vẫn như cũ nhiệt liệt bàn luận xem Vũ Lâm như không có ở đây.

“Xin hỏi...... chuyện các người liên quan đến ta sao?” Vũ Lâm nhịn không được hỏi.

Lúc này ba người cùng nhau gật đầu, trăm miệng một lời nói:“Cô rất nhanh sẽ biết!”

Hiazzz! Vũ Lâm âm thầm thở dài, tại sao tình trạng vẫn không thay đổi?

Đêm đó Vũ Lâm như trước ngồi bên cửa sổ, gió đêm từ từ thổi vào, mùi hoa lan tỏa vào phòng, trong đôi mắt trong như nước hàm chứa mong đợi, nàng tựa hồ đã quen chờ đợi như thế .

Đêm nay nàng đang đợi hắn, nàng muốn để hắn nhanh nhìn thấy, thậm chí trở nên có điểm không giống chính mình nhưng nàng lại không dám tìm nguyên nhân trong đó.

Đột nhiên nàng cảm giác được bàn tay to của hắn đang đặt trên vai nàng, nàng lập tức ngoái đầu nhìn lại cười với hắn, ngọt như đóa hoa nhân nở rộ.

“Ngài rốt cục đã trở lại!” Nàng mở miệng nói.

“Ta đã về, nàng..... dường như đang rất vui?” Hắn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Ta nói cho ngài biết, hôm nay ta vừa làm xong một việc lớn!” Nàng giống đứa bé vô cùng vui vẻ không thể giữ bí mật lâu.

“Chuyện gì?” Hắn dùng ngón tay cuộn cuộn lại lọn tóc của cô, không thể không động tâm nhìn dáng vẻ xinh đẹp của nàng.

“Ngài xem!” Nàng từ sau lưng lấy ra mảnh vải gấm để ở trước mặt hắn, “Ta mới dệt xong mảnh vải gấm này! Đều do tiểu kim xà giúp ta, bất quá ta cũng rất cố gắng!”

Đối mặt cảnh trước mắt, Từ Chấn thoáng chốc ngây ngẩn cả người chỉ có thể trừng mắt xuất thần nhìn mảnh vải gấm.

Nàng...... Nàng đã hoàn thành ! Tuy rằng vốn trong dự kiến của hắn nhưng phải chờ thêm nhiều đêm, không ngờ nguyện vọng này trở thành sự thật, đúng là làm cho hắn kinh ngạc không thôi.

“Ngày sao thế?” Nàng chớp mắt mấy cái, nghi hoặc hỏi:“Ngài không phải muốn ta dệt xong rồi đưa cho ngài sao? Hiện tại ta dệt xong ngài hẳn thấy vui vẻ chứ!”

Tuy rằng không biến tại sao mình lại muốn lấy lòng hắn làm cho hắn cảm thấy được vui vẻ, tóm lại chính là thế nàng không có biện pháp.

Nhìn ánh mắt thuần khiết của nàng, trong đầu hắnlại hiện lên rất nhiều ý niệm không thuần khiết.

“Tấm vải này đẹp lắm, ta cũng không cần khổ sở nhẫn nại !” Hắn cuối cùng mở miệng .

“Nhẫn nại cái gì?” Nàng lại tò mò hỏi.

Từ Chấn không trả lời nàng ngược lại đưa tay cầm nó, trải lên trên giường lớn, chăn giường màu trắng cùng với gấm thêu hoàng kim khiến cho mặt trên hình rắn thoạt nhìn sáng lạn chói mắt hơn.

“Thật tốt, tấm vải này dùng đặt lên giường sao?” Vũ Lâm đi đến bên giường cẩn thận xem xét.

“Thật sự nó được đặt trên giường , mà nàng cùng ta phải nằm lên trên đó.” Hắn đột nhiên đi đến sau lưng nàng, đè cả người nàng ngả xuống giường.

“Ngài muốn ngủ sao? Ngài đêm nay không đưa ta ra ngoài sao?” Vũ Lâm tuy rằng hoảng sợ nhưng không kháng cự hắn ôm, tựa như chuyện này đã trở thành chuyện vô cùng tự nhiên.

“Đêm nay chúng ta không đi chỗ nào hết, chỉ ở trên giường là đủ rồi!” Trong mắt hắn lóe tia sáng sâu lắng.

“Ngài...... Ngài lại muốn làm chuyện như hai lần trước sao?” Sau khi trải qua thân mật tiếp xúc, nàng mơ hồ có thể nhận ra ánh mắt hưng phấn của hắn.

“Không chỉ như vậy, lần này ta muốn toàn bộ của nàng!” Hắn khẩn cấp nói.

“Đây là ý gì?” Vũ Lâm luôn nén không được lòng hiếu kỳ liên tiếp hỏi không ngừng.

“Ta sẽ dùng thời gian cả đêm để nàng hiểu được !” Khóe miệng hắn nở ra nụ cười gian tà.

Không chờ nàng mở miệng môi hắn đã phủ xuống, hôn lên đôi môi anh đào khẽ nhếch của nàng.

Từ lần đầu tiên bọn họ hôn nhau, nàng đã biết bản thân căn bản không thể kháng cự hắn, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ, hắn không tốn bao nhiêu thời gian đã hôn nàng đến đầu óc choáng váng .

Có lẽ hắn chỉ xem nàng như đồ chơi cũng có lẽ hắn xem nàng như nữ nô, nhưng thời điểm hắn hôn nàng lại làm cho nàng cảm thấy bản thân như cô nương được hắn yêu thương.

Cho nên khi hắn hôn lên cần cổ trắng noãn, bàn tay to cởi bỏ từng lớp quần áo của nàng, nàng chỉ có thể mơ hồ kháng nghị nói:“Đừng...... Đừng như vậy......”

“Đừng ngốc, đêm nay ta sẽ không dễ dàng buông tha nàng ......”

Từ Chấn lấy đầu ngón tay thâm nhập vào trong miệng nàng, qua lại sờ soạng cánh môi cùng đầu lưỡi, để nàng mút cắn ngón tay mình, không biết tại sao Vũ Lâm theo bản năng hy vọng hắn làm.

Không bao lâu trên người nàng đã không còn vật gì che đậy, hắn dùng đôi mắt nóng bỏng tuần tra tất cả trên người nàng, thấy vậy nàng dường như run rẩy lên.

“Ngài...... ngài đừng nhìn ta như vậy......” Nàng vươn hai tay muốn che khuất mắt hắn, bởi vì ánh mắt hắn làm thân thể nàng nóng lên, tim đập liên hồi mà nàng thì không quen có cảm giác như vậy.

Hắn kéo ra bàn tay nhỏ che trước mắt mình, tiếp tục ung dung ngắm thân thể mềm mại của nàng, càng tiến thêm một bước yêu cầu nàng “Phối hợp”, đem bàn tay nhỏ bé của nàng đặt tới trước ngực hắn, muốn nàng bắt đầu cởi áo cho hắn.

“Cởi từ nơi này, nhanh!” Hắn dùng giọng nói nữa ra lệnh nữa hấp dẫn nói.

“Không, ta sẽ không......” Nàng cảm thấy rất khó làm, rất xấu hổ, nhưng làm sao cũng thoát không khỏi kiềm chế của hắn.

“Nghe lời nếu không ta sẽ ăn nàng!”

Thời điểm hắn nói lời này Vũ Lâm cảm thấy đặc biệt hoảng sợ, bởi vì dáng vẻ hắn nhìn nàng thật sự như muốn ăn nàng vào trong bụng.

“Ta...... Ta nghe lời là được.” Nàng ủy khuất nói, cố gắng thử cởi áo hắn nhưng đây không phải là chuyện dễ dàng, nhất là khi cởi nàng không ngừng chạm vào hắn.

“Đúng, chính là như vậy.” Giọng nói của hắn xen lẫn thở dài giống như rất thoải mái.

Rốt cục “Công việc” trong tay đã xong, hai người trần truồng nhìn nhau, nàng đỏ mặt cúi đầu rũ mắt xuống, dù sao nàng cũng không quen nhìn thân thể cường tráng nam tính kia.

“Nhìn ta, không cho phép trốn.” Hắn nâng lên cằm dưới của nàng, muốn nàng nhìn thẳng vào hắn.

“Người ta...... đã làm theo lời ngài, ngài..... ngài còn muốn thế nào nữa?” Nàng thật sự không chịu nổi rốt cục đánh bạo hỏi.

Từ Chấn dùng sức cánh tay, ôm thân thể yểu điệu của nàng đến gần dán thân thể rắn chắc nỏng hổi, đột nhiên trong lúc đó một ngọn lửa thuận thế thiêu cháy tán loạn.

“Nàng cảm giác được không?” Hắn khàn giọng hỏi.

“Cảm giác...... Cảm giác được cái gì?” Nàng mơ màng hỏi.

“Ta là nam nhân của nàng, còn nàng là nữ nhân của ta” Hắn dùng sức sờ nắn vú nàng, để nơi tư mật hai người tiếp giáp cùng một chỗ.

Cảm giác được hắn hưng phấn cùng cứng ngắc, Vũ Lâm càng thêm yếu ớt, “Ngài nói gì...... Ta không hiểu......“Làm sao nàng lại không hiểu? Nha đầu ngốc!”Khóe môi hắn mang theo nụ cười sủng nịch nhưng trong mắt lại hàm chứa dục vọng âm trầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.