Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 23



Mồ hôi của hắn dọc theo cổ nàng chảy xuống cằm rồi ngừng lại cuối cùng nhỏ xuống xà vương gấm, hai con rắn trên mặt gấm giống như càng thêm rực rở chói mắt .

“Không thích...... Ta một chút cũng không thích......” Vũ Lâm quật cường siết chặc tay.

“Kẻ lừa đảo!” Hắn cắn vành tai của nàng, hai tay dao động lên xuống thân thể mềm mại của nàng, tiếp theo đưa xuống nơi nhạy cảm nhất trêu chọc nàng bật ra tiếng rên rỉ.

“Xin ngài......” Nàng ngước cằm lên để cho thân thể bày ra đường cong duyên dáng, dẫn đến hắn càng thêm mãnh liệt ra vào.

“Xin ta chuyện gì? Nói!” Hắn ước gì nuốt được cô vào bụng, đầu lưỡi lặp lại liếm láp cổ nàng.

“Xin ngài đừng hành hạ ta......” Nàng cơ hồ nức nở bật ra tiếng nói.

“Hành hạ?” Hắn nở nụ cười nhạt, “Làm sao hành hạ đây? So với tất cả chuyện nàng đối xử ta, ta xem ra còn nhân từ với nàng!”

Một luồng sóng ập đến, Vũ Lâm rung động đầu váng mắt hoa run rẩy không thôi“Ngài...... ngài cố ý ......”

“Ta cố ý thì thế nào? Nàng thiếu ta rất nhiều, cho nên nàng phải dùng cả đời trả lại cho ta!” Hắn điều chỉnh tư thế, giơ cao bắp đùi nàng xâm nhập càng sâu vào, quyết tâm muốn tất cả nàng.

Hắn luật động lúc nhanh lúc chậm là loại hấp dẫn khác khiến người trầm luân, bảo nàng làm sao có thể kháng cự, có thể không căng thẳng, chỉ có thể cắn môi dưới nén đi tiếng rên rĩ.

Nhưng hắn tựa hồ không muốn cho nàng sống thoải mái đem ngón tay đưa đến môi nàng cạy ra đôi môi nàng qua lại vỗ về chơi đùa đầu lưỡi, để cho tiếng rên rỉ bị đè nén phát tiết ra.

“Ưm......” Vũ Lâm dù cố gắng thế nào cũng ngăn cản không được tiếng ngâm nga yêu kiều.

“Còn không chịu nói sao? Nói nàng là vương hậu của ta!” Hắn cúi đầu cắn một cái lên vai cô một cái.

“Ngài đừng bức ta......”

Thấy nàng vẫn không chịu nghe theo, hắn càng thêm cuồng dã phóng túng, dùng phạm vi lớn kéo ra đưa vào đưa hai người đến đỉnh, mà lần này bay lượn thật sự rất cao rất cao khiến Vũ Lâm không thể tiếp nhận, rốt cục ngất đi.

“Nhớ kỹ, nàng là của ta! Cho dù khóa nàng ở đây, ta cũng muốn nàng làm vương hậu của ta!”

……….

Trước khi mất đi ý thức, nàng mơ hồ nghe thấy vài câu tựa như hứa hẹn.

Một mảnh tối đen khiến người hít thở không thông, khi Vũ Lâm tỉnh lại trước mắt chính là một mảnh tối đen.

“Tỉnh rồi?” Một giọng nói lạnh lùng vang phía sau tai nàng.

Nàng toàn thân run lên phát giác cô đang nằm trước ngực Từ Chấn, mà hai tay hai chân của hắn từ phía sau cuốn lấy nàng, giống như gông xiềng vùng vẫy mãi không ra.

“Chỉ vậy thôi mà bất tỉnh, thật sự vô dụng!” Hắn kéo kéo tóc của nàng, nàng rên một tiếng khe khẽ.

“Ngài...... Ngài rốt cuộc muốn như thế nào?” Nàng đột nhiên sợ hắn đến gần.

“Nàng không chịu đồng ý ta, ta sẽ nhốt nàng trong phòng này chỗ nào cũng không cho nàng đi, ta muốn nàng giống ta không thấy được ánh mặt trời! Mỗi ngày ta đều phải ôm nàng, muốn nàng đến khi nàng mang thai mới thôi, ta muốn thật nhiều thật nhiều đứa con, ta muốn nàng cả đời đều ở trên giường, chờ ta đến ngủ với nàng.”

Trời ạ! Vũ Lâm cảm thấy vô cùng khiếp sợ, chẳng lẽ cả đời nàng chỉ mang thai, sống chết, mang thai, sống chết sao?

Hơn nữa phải cùng nam nhân hận nàng?

Hắn chỉ muốn đoạt lấy người nàng chứ không muốn có được lòng nàng, nàng lại yêu hắn thật sự là khổ sở lớn nhất!

Từ Chấn nhìn vẻ mặt ủ dột của nàng liền lại buồn bực, chẳng lẽ gả cho hắn thật sự khiến nàng chán ghét vậy sao?

“Đây là nàng tự tìm ngàn vạn đừng nghĩ trốn, ngoài cửa sổ chính là vách núi đen, mà nàng vừa ra khỏi cửa sẽ có bầy rắn chờ sẳn, chúng nó thật sự sẽ ăn nàng!” Từ Chấn bỏ lại một câu đe dọa liền đứng dậy phủ thêm trường bào, không quay đầu lại rời khỏi tẩm phòng.

“RẦM!” Cửa phòng bị đóng lại thật mạnh.

Lạnh quá! Vũ Lâm chợt cảm thấy rất lạnh, không có vòng ôm của hắn nàng lại cảm thấy lạnh như vậy, tại sao như thế? Hắn hận nàng! Nàng còn ngốc thương hắn làm gì!

Hắn muốn nàng bất quá vì nàng thiếu mạng hắn, hắn muốn nàng sinh con cho hắn, tất cả đều là ân oán nhân quả hoàn toàn không liên quan tình yêu nam nữ, nàng còn có cái gì tốt để mất mác?

Nhưng một chút đạo lý cũng không có, trong lòng nàng đột nhiên thấy nặng nề.

Ứớc chừng qua nửa canh giờ, có người đem theo một ngọn đèn sáng ngời vào.

Vũ Lâm vội bò khỏi giường để cho ánh mắt từ từ thích ứng ánh sáng cuối cùng thấy Kha Hân Khởi đứng trước mặt nàng.

“Cô......ta......” Vũ Lâm vừa thẹn vừa sợ, muốn che lại bả vai trần trụi của mình.

Trên mặt Kha Hân Khởi vẫn bình tĩnh như ngày thường, nàng đem ngọn đèn cùng thức ăn đặt lên bàn“Xà vương có lệnh không cho phép cô ra khỏi căn phòng này, cũng không cho phép cô mở bức màn, bên ngoài đều đã bị phong kín cô trốn không thoát .”

Vũ Lâm cắn môi dưới, trong lòng đã biết không còn hy vọng .

Kha Hân Khởi nhìn nàng rồi nói: “Ta vốn phản đối cô trở thành xà hậu, nhưng ta không hiểu tại sao cô lại cự tuyệt xà vương, phản kháng xà vương?”

“Hắn hận ta.” Nàng nói ra sự thật.

“Cô thật sự cảm thấy như vậy?”

“Là hắn chính miệng nói.” Nàng khổ sở nói.

“Cô quan tâm hắn hận cô?”

“Ta...... Ta không biết.” Tim nàng đập thật nhanh, đối với vấn đề này nàng chưa bao giờ hỏi qua.

Kha Hân Khởi vẻ mặt khó hiểu, “Cô đã thông qua rất nhiều khảo nghiệm nhưng còn một cửa ải khó khăn cuối cùng, hy vọng cô có thể thông qua, ta từ nhỏ nhìn xà vương lớn lên chỉ mong cô có thể trở thành tân nương của hắn.”

“Tại sao?Cô không phải vẫn phản đối sao?” Vũ Lâm nhịn không được hỏi.

“Xà vương đợi cô mười năm, chỉ việc này đủ để ta ủng hộ hắn.Ta không xác định được cô có thích hợp trở thành xà hậu hay không, nhưng xà vương đã chọn cô, ta chỉ đành chúc hai người.”

Vũ Lâm nắm chặt hai tay, đau đầu khi nghe chuyện này, “Mười năm...... tại sao có thể kiên trì đến vậy? Hắn hận ta dữ vậy sao?”

Kha Hân Khởi không trả lời câu hỏi của nàng, mở ra tủ quần áo lấy ra rất nhiều xiêm y, “Ngươi ở trong này áo cơm không cần lo, có thời gian thì từ từ suy nghĩ đi!”

Vũ Lâm không thể nói thêm, chỉ có thể nhìn Hà Hân Khởi xoay người rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.