Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 25



Vũ Lâm nhanh tay che lại rèm cửa, bên trong chỉ còn lại ngọn đèn trên bàn, tất cả thoạt nhìn không có gì khác thường.

Người vào cửa không phải ai khác, vẫn mặc trường bào màu đen, vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi.

“Nàng ở đó làm gì? Lại đây!” Hắn vươn tay về phía nàng, trầm giọng ra lệnh.

Hắn...... Hắn dường như tức giận...... Không, không phải dường như, hắn căn bản đang nổi nóng, mày kiếm hai bên dựng thẳng, đôi mắt chỉ cần trừng to có thể làm người ta phát run.

Vũ Lâm do dự đứng lên đi về phía trước, còn chưa đi đến trước mặt hắn đã bị hắn đột nhiên kéo vào trong ngực.

“Ai bảo nàng chậm quá !” Hắn lập tức mắng người .

“A......” Lỗ mũi bị đụng đau, nàng nhịn không được thấp thét một tiếng.

Mỗi lần đều như vậy, hắn luôn động một chút liền tức giận, trước thành thân đã như thế sau khi thành thân chỉ sợ càng nghiêm trọng!

Nàng...... Nàng thật sự sẽ gả cho phu quân như vậy sao?

Hai tay hắn cứng như sắt kiềm chặt nàng nàng, thoáng chốc làm cho nàng không thể hô hấp, khi nàng đang muốn ngẩn đầu lên đặt câu hỏi, chợt nghe thấy hắn ở bên tai nàng thở hổn hển“Ta mặc kệ! Ta cái gì cũng không quản! Ta nhất định có được nàng!”

“Ngài...... Ngài làm sao vậy?” Cho dù trước đó muốn phản kháng nhưng nàng nhịn không được hỏi.

“Mặc kệ bọn họ nói thế nào, ngăn cản thế nào cũng đừng mơ có thể tách nàng khỏi ta! Cho dù chết ta cũng phải mang theo nàng đi cùng!”

Nghe hắn nói nàng đại khái đoán được xảy ra chuyện gì, nói vậy quần thần vẫn cực lực phản đối khiến hắn phát hỏa tức giận, hắn mới có phản ứng như vậy.

“Ngài...... buông ra một chút......” Nàng bị ôm đến hít thở không nổi.

“Ta không buông!” Hắn nói giọng cường ngạnh“Nói gì cũng không buông!”

“A......” Vũ Lâm thở dài trong lòng, nhớ tới lời Từ Nhạc vừa nói, giờ phút này chỉ có làm cho hắn buông cảnh giác mới có thể thoát khỏi hôn lễ này, nhưng nàng thật sự có thể làm được sao?

Không làm thì không còn cách nào, nàng ít nhất cũng phải làm thử!

Vùng vẫy một lát nàng rốt cục vươn hai tay khoác lên vai hắn khẽ vuốt.

Từ Chấn cả người đột nhiên cứng ngắc, cảm thấy hành động của nàng thật khó hiểu, hai mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm nàng.

“Chàng...... Đừng tức giận, được không?” Hơi thở của nàng phun lên cổ hắn, mười cái ngón tay dịu dàng mềm mại trấn an làn da nóng ấm của hắn.

“Nàng......” Lúc này đổi lại hắn không nói gì .

Nhất định phải làm cho hắn tin tưởng nàng! Mặc kệ nàng sợ hãi ra sao, nàng không thể không làm!

Vũ Lâm không tốn nhiều lực đã kéo được hắn xuống, để hắn ngồi trên ghế lớn trước mặt nàng, sau đó bắt đầu hôn từ trán hắn, dọc theo lông mi, mắt, mũi, hai má đến môi, cằm dưới, hạ xuống một đám nụ hôn nhỏ vụn.

Tuy rằng động tác rất nhẹ nhàng rất vụn vặt, nhưng chuyện hoang đường nhất nàng dám làm!

Hắn bưng lấy mặt nàng, con ngươi tối đen nhìn thẳng vào con ngươi trong suốt của nàng, lần này đổi lại hắn hỏi:“Nàng làm sao vậy?”

“Không có gì.” Nàng rầu rĩ nói, cúi đầu sợ hắn nhìn thấy mưu kế của nàng, “Chàng đừng tức giận cũng đừng nhốt ta ở chỗ này được không? Ta đều nghe lời chàng.”

“Nghe ta? Nàng đồng ý làm vương hậu của ta?” Hắn nhướng cao mày rậm, hoài nghi thính lực của mình.

Nàng chủ động ngồi trên đùi hắn, lảng tránh ánh nhìn chăm chú của hắn“Dù sao...... Dù sao là ta thiếu chàng.”

“Nói thế nào? Vì thiếu ta? Trước đó nàng không nghĩ như vậy .”

Người này thật đáng ghét! Lúc này lại muốn lật lại chuyện cũ!

Vũ Lâm đem mặt tựa lên vai hắn, nhỏ giọng nói:“Ta...... ta chỉ không muốn nhốt tại nơi này thôi!”

“Phải không? Nàng trước đó phản ứng thật lợi hại, tại sao mới nhốt một ngày một đêm đã khuất phục ? Nàng không phải muốn gạt ta chứ? Hay muốn ta phớt lờ?” Hắn nâng lên khuôn mặt của nàng, không cho nàng tránh né khi hắn chất vấn.

Hắn không phải dễ bị lừa, trừ phi có lý do rất tốt, mà hắn không cho rằng nàng có thể nói ra.

Trời ạ! Hắn thật đa nghi cũng thật nhạy cảm!Vũ Lâm cơ hồ phải mở miệng tự thú, rồi lại cường nuốt vào những lời đó, thầm nghĩ:Cần làm cũng đã làm, nửa đường đổi ý thì nàng sẽ tiêu đời!

“Chàng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, tóm lại ta nói ta muốn làm vương hậu của chàng, chàng không tin ta cũng không có cách.”

Ánh mắt hắn giống như bầu trời đêm, chớp cũng không chớp nhìn nàng, giống như nàng là tia sáng duy nhất trong đêm tối, là hy vọng duy nhất trong cuộc đời hắn.

Trầm mặc hồi lâu, lâu đến tựa hồ không khí muốn đông lại.

Không biết hắn rốt cuộc nghĩ thế nào? Vũ Lâm trong lòng không khỏi kích động, lo lắng hắn sẽ phát hỏa hoặc nhìn thấu tâm sự của nàng.

Rốt cục hắn mở miệng “Hôn ta, chạm vào ta tựa như nàng vừa mới làm.”

Vũ Lâm sửng sốt một chút, sau khi xác minh những lời hắn nói mới vươn tay khẽ vuốt trên mí mắt, hắn rốt cục không chờ được nữa mở miệng“Hôn ta, chạm vào ta, tựa như nàng vừa mới lại.”

Trước nhắm mắt lại.

Hắn làm theo ý của nàng, vẻ mặt nhắm mắt giống như đứa bé, hoàn toàn tin tưởng nàng, tràn ngập chờ mong.

Vũ Lâm ôm hắn mà muốn khóc, tại sao người nam nhân này lại tham muốn chiếm hữu nàng? Tại sao vận mệnh để hai người bọn họ dây dưa ?Tại sao trong lòng nàng có thêm một loại dịu dàng trước nay chưa từng có?

Nàng chậm rãi vuốt mái tóc đen, cảm giác từng sợi tóc của hắn lọt lướt qua giữa ngón tay nàng, mái tóc vừa đen vừa rậm tựa như người của hắn, mỗi một cái đều làm cho nàng hoảng sợ lại đau lòng.

Ngón tay của nàng khẽ run vuốt ve khuôn mặt kiên nghị của hắn, đôi môi anh đào khẽ mở hôn lên đôi môi mím chặt, thời điểm nàng làm loáng thoáng nghe thấy hắn thở dài.

Bàn tay vụng về từ từ cởi bỏ vạt áo hắn, môi anh đào chần chờ nhẹ dừng trên ngực hắn, rõ ràng cảm giác được tim hắn đập thật mạnh, hô hấp trở nên nặng nề.

“Đủ rồi!” Hắn đột nhiên ôm chặt eo nhỏ của nàng.

Nàng hoài nghi ngẩng đầu, còn chưa kịp hỏi gì đã bị hắn ngăn lại môi, chỉ có thể phát ra một tiếng a.

Hôn xong lại hôn, không biết đây là nụ hôn thứ mấy, hắn không ngừng hôn nàng, hôn đến nàng đầu óc choáng váng, không gian chung quanh như ngừng lại, số mạng cũng tạm dừng..chỉ còn lại nụ hôn này.

Ai cũng không nói được tình huống phát triển thế nào, bọn họ lại quay lại giường lớn lăn lộn trên đó, như đến trên xà vương gấm thượng, bắt đầu vô tận khát khao cùng giao ra.

“Nói cho ta biết, nàng là người của ta!” Hắn một đường hôn tới bộ ngực sữa của nàng, yêu cầu nàng hứa hẹn.

“Ta...... Ta là người của chàng......” Nàng ôm lấy bờ vai của hắn nói lời say mê, khi hắn liếm hôn thì nàng không thể nào suy tư một cách bình thường.

“Vĩnh viễn!”

“Vĩnh viễn......”

Còn có thể không vĩnh viễn sao? Ngọn lửa tình thiêu đốt mạnh mẽ, làm nàng vĩnh viễn không thể xóa đi dấu vết hắn để lại!

Hắn nghe vậy cười nhẹ, trong nụ cười mang theo chua sót, “Ta chờ lâu như vậy, suy nghĩ lâu như vậy, vẫn chỉ có thể xuất hiện trong mộng của nàng, chỉ có thể yên lặng nhìn nàng lớn lên, rốt cục nàng có thể trở thành vương hậu của ta.”

Nước mắt đột nhiên nổi lên khóe mắt, nàng trừng mắt nhìn không để cho nước mắt nhỏ xuống, nàng đưa tay nhẹ nhàng mơn trớn sống lưng rộng lớn của hắn, “Mặc kệ sự tình sẽ như thế nào, ta đều là người của chàng.”

Khi nói đến đây nàng không hiểu bản thân đang nói thật hay nói dối, bởi vì nàng thật sự không biết diễn kịch...... Hắn trịnh trọng đồng ý nói:“Được, ta sẽ cho cho nàng ngồi lên vị trí đó, đó cũng là chỗ ngồi chỉ có nàng mới được.”

Sớm hiểu được hắn cương quyết ra sao, nên nàng không nói thêm gì nữa.

Nàng để mặc hắn tùy ý vuốt ve, ôm ấp, hôn môi, dù sao tất cả của nàng đều là hắn, chỉ cần hắn đụng vào nàng, nàng sẽ có phản ứng, mơ màng, thở dài, than nhẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.