Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 28



Trong phòng ngủ, ngọn đèn dầu lập lòe.

Từ Chấn nhẹ nhàng ôm Vũ Lâm đặt lên giường, để nàng nằm lên gối, quan tâm đắp thêm chăn cho nàng.

Vũ Lâm không nhúc nhích nhìn hắn, giờ phút này hắn dịu dàng làm cho nàng kinh ngạc không thôi.

Phát giác được ánh mắt của nàng, hắn nhướng cao mày nói:“Có chuyện gì?”

“Không.” Nàng nhanh lắc đầu, rũ xuống hai mắt.

“Nhanh đi ngủ!Ngày mai không cho phép mệt, nhất định phải hảo hảo hoàn thành chúng ta hôn lễ, biết không?”

Hắn vừa vuốt lên mái tóc của nàng vừa thấp giọng dặn dò.

Bởi vì thái độ ân của hắn khiến nàng bất an cơ hồ sắp cắn phải đầu lưỡi của mình, bởi vậy chỉ có thể dùng một từ độc nhất trả lời:“Ừm!”

“Căn cứ truyền thống xà tộc, trước đêm lập gia đình vợ chồng không thể ngủ cùng, cho nên đêm nay ta buông tha nàng một lần, đây lần cuối cùng nàng ngủ một mình, bắt đầu đêm mai hàng đêm nàng phải nằm trong ngực ta, nàng muốn trốn cũng trốn không được.”

Thời điểm hắn nói những lời này trong mắt tựa hồ hàm chứa nét cười, thâm ý cùng tình ý, làm cho nàng không khỏi hoài nghi hai mắt của mình.

“Ừm!” Nàng vẫn chỉ có thể trả lời từ này.

Từ Chấn biết bản thân cần phải đi nhưng hắn vẫn lưu luyến không rời nhìn giai nhân nằm trên giường mở đôi mắt to sáng ngời, vẻ mặt thuần khiết vô tội làm cho trong lòng hắn mơ hồ có chút nhói đau, đó là một loại yêu quá mới đau.

Vũ Lâm trừng mắt nhìn hắn như đang hỏi: Còn có chuyện gì sao?

“Trời ạ......” Hắn nhịn không được thở dài bên tai nàng“Ta thật sẽ lấy nàng làm vợ để nàng làm vương hậu của ta, ta còn có chút không thể tin được, giấc một đợi suốt mười năm cuối cùng đã thành hiện thực ......”

Bởi vì hắn nói hơi thở phả vào mặt nàng làm cho hai má của nàng nổi lên một mảnh đỏ ửng xinh đẹp.

“Cho ta hôn một lần, để tối nay ta có thể mơ thấy nàng, cũng cho nàng đêm nay nằm mơ thấy ta.” Hắn nâng lên khuôn mặt dịu dàng hôn lên môi nàng.

Đây là một nụ hôn nhiều tình cảm, sâu đến muốn bao phủ hai người giống như muốn cuốn hai người vào cơn lốc xoáy, hôn đến không thể ngừng lại.

Hắn lặp lại liếm láp, mút hết lần này đến lần khác, trằn trọc triền miên, nếu đây là nụ hôn cuối cùng thì cứ hôn đến thời gian dừng lại, trí nhớ khó thể quên.

Bàn tay to cũng xoa nắn ngực nàng, không thô lỗ tùy tiện như bình thường ngược lại dịu dàng thương yêu, động tác thong thả làm cho lòng người chấn động, Vũ Lâm không tự giác hô hấp dồn dập.

Cuối cùng hắn vẫn hôn hết khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, sờ khắp thân thể mềm mại của nàng mới miễn cưỡng dừng lại kích động.

Vũ Lâm hai gò nổi phấn hồng, ánh mắt trong suốt, thở gấp ngắm nhìn hắn.

“Đừng nhìn ta như vậy, đêm mai ta tuyệt đối sẽ khiến cho nàng không có thời gian ngủ .”

Hắn lại hôn nàng thêm một lần mới đứng dậy rời đi, khi đi tới cửa liếc mắt chăm chú nhìn nàng một hồi, mới chịu đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn một mình, nàng cảm thấy nơi nào đó có chút mất mác.

Không, nàng tự nói với chính mình đừng ngốc, hắn hận nàng, mà nàng cũng không thể yêu hắn, hôn lễ này là sai!

Nhưng...... Nhưng tại sao hắn thỉnh thoảng lại dịu dàng như thế? Nếu thái độ hắn bá đạo như bình thường, quyết tâm của nàng có thể càng thêm kiên định, nhưng hắn lại dịu dàng làm nàng say mê.

Nàng miên man suy nghĩ không biết qua bao lâu, lại nghe thấy trên cửa truyền đến một trận tiếng đập cửa, nàng còn tưởng rằng là Kha Hân Khởi, không nghĩ tới người vào lại là Từ Nhạc!

“Mỹ nhân ngủ, cần phải đi thôi!” Từ Nhạc một thân trang phục cùng áo choàng màu đen, vẻ mặt khoái trá như chuẩn bị đi chơi không bằng.

Vũ Lâm nén đi tiếng hét, xuống giường hỏi:“Hiện tại? An toàn không?”

“Ta đã lừa được đám thị vệ, bọn họ uống rượu có thuốc mê của ta, phải đến sáng mai mới có thể tỉnh.Tất cả mọi người suốt đêm ăn mừng, lúc này là thời điểm thích hợp nhất.”

“Nhưng...... Ta sợ sẽ liên lụy đến huynh.” Vũ Lâm vẫn do dự .

“Không cần lo lắng, ta sẽ có biện pháp, anh hùng cứu mỹ nhân là tâm nguyện lớn nhất của ta.Đến đây đi! Đem tất cả giao cho ta! Có thể cùng anh trai đấu một trận, thật đúng là chuyện ta tha thiết ước mơ đã đâu!”

Từ Nhạc đưa tay về phía nàng, Vũ Lâm do dự một lát, rốt cục đem tay mình giao cho hắn.

Đi thôi! Cứ như vậy đi thôi! Nàng không thể trong tình trạng không hiểu tình cảm của mình mà lấy Từ Chấn, thay vì thế không bằng để nàng tạm rời đi, giải quyết tất cả mâu thuẫn trong lòng!

Khi hai người chuồn ra phòng đi dọc theo hành lang, còn có thể nghe thấy đại sảnh truyền đến âm nhạc cùng tiếng cười, điều này khiến Vũ Lâm trong lòng run sợ, nếu giờ phút này bị Từ Chấn phát hiện, nàng không dám tưởng tượng hậu quả của mình sẽ thế nào!

Hai người đi tới vườn hoa, Từ Nhạc kéo áo choàng vây quanh Vũ Lâm ôm trước ngực mình“Chuẩn bị tốt chưa? Chúng ta phải bay!”

“Ừ!” Vũ Lâm ôm lấy cổ hắn, nàng chỉ cảm thấy ấm áp chứ không cảm thấy tim đập mạnh, không giống lúc nàng ôm Từ Chấn.

Một đạo bóng đen xẹt qua bầu trời đêm, không ai chú ý tới đó là cái gì, ai cũng không nghĩ đến thì ra em của tân lang đưa tân nương tử rời khỏi đây!

Bầu trời đêm nhiều sao vẫn rất xinh đẹp, thật sự khó có thể đoán sắp có một cuộc rượt đuổi kịch liệt sắp diễn ra......

…………

Đêm khuya yến hội còn đang tiến hành vì buổi lễ long trọng ngày mai, Từ Chấn rời tiệc chuẩn bị nghỉ ngơi nhưng trước đó hắn vẫn nhịn không được muốn đi xem vương hậu của hắn -- Vũ Lâm.

Nàng chắc đã ngủ? Mới uống một chút rượu hai má đã ửng hồng, toàn thân như nhũn ra, vẻ đẹp khi say rượu khiến lòng hắn cũng say.

Lặng lẽ mở ra cửa phòng, hắn thầm nghĩ chỉ liếc mắt nhìn nàng một lần, sờ mái tóc của nàng một chút, chứ không tính đánh thức nàng.

Đi đến bên giường hắn lại chỉ nhìn thấy chăn tán loạn, trên giường không có ai.

Không có ai?

Từ Chấn trong lòng rõ ràng hoảng sợ, không thể tin hình ảnh trước mắt.

Vương hậu của hắn, nữ nhân của hắn, Vũ Lâm của hắn, tất cả đều biến mất!

Hít một hơi thật sâu, Từ Chấn dùng âm lượng kinh người hô lớn:“Người đâu!”

Hô lớn như thế bình thường đã có người hoả tốc chạy đến, nhưng trải qua một hồi lâu ngoài cửa vẫn không có động tĩnh.

“Đáng chết!” Từ Chấn đá văng cửa phòng, phát hiện bọn thị vệ ngã trái ngã phải đang ngủ say!

Đây..... tất cả...... Là âm mưu đã lâu !

Từ Chấn đột nhiên nghĩ thông suốt, thì ra trước đó Vũ Lâm nhu thuận nghe theo tất cả đều vì đêm chạy chốn tối nay, nàng cố ý dụ hắn mất cảnh giác, để hắn nghĩ nàng nguyện ý làm vương hậu của hắn, để hắn đắm chìm trong vui vẻ giấc mộng trở thành sự thật, sau đó mới thừa dịp cơ hội đêm nay xa chạy cao bay!

Nha đầu thông minh, nàng quá thông minh! Mà hắn chưa bao giờ ngu xuẩn như thế chính là nàng làm cho hắn trở nên ngu xuẩn.

Một trận đau thấu xương xoẹt qua trong lòng Từ Chấn, làm cho hắn siết chặt hai quả đấm, không thể khắc chế cơn tức giận đang dâng lên trong người.

Hung hăng đấm mạnh một quyền lên tường, sau đó hắn lại nghĩ, chuyện này một mình Vũ Lâm làm sao có thể làm được, sau lưng nhất định có người đang giúp nàng!

Nhưng ...... Ở trong xà vương quốc nàng không quen biết người nào, đến tột cùng là ai dám lớn mật giúp nàng chạy trốn?

Từ Chấn nghĩ tới tất cả người từng gặp qua Vũ Lâm, loại bỏ từng khả năng, cuối cùng hắn vô cùng không muốn rồi lại không thể không thừa nhận, đồng lõa có khả năng chính là đệ đệ hắn:Từ Nhạc!

Từ Nhạc làm người thái độ nặng nhất nghĩa khí, lại thích làm bậy, hắn có lẽ nghe xong Vũ Lâm nói gì đó liền nổi lên lòng nghĩa hiệp rút dao tương trợ.

Mà ở xà vương quốc cũng chỉ có Từ Nhạc mới dám làm thế, bởi vì nó là người dưới một người trên vạn người, cho dù có bị bắt trở về, hắn nghĩ anh trai sẽ không dám hạ độc thủ với mình, mới có thể to gan lớn mật như thế!

“Trời ạ......” Từ Chấn cảm thấy ngực vì đau lòng mà kịch liệt phập phồng, hô hấp nặng nề.

Đau lòng, đau lòng, trong lòng co rút xoắn lại cuối cùng toàn bộ hóa thành phẫn nộ, để hắn mở miệng hô to:“Vũ Lâm, ta nhất định phải bắt được nàng trở về!”

Giọng hắn vang vọng khắp cung đình, giống như có thể vang đến một nơi khác.

……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.