Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 30



Một đường phi hành như gió, đối với Vũ Lâm mà nói tựa như cơn ác mộng, tất cả không phải sự thật rồi lại không thể không tin, nàng đã bị Từ Chấn bắt hồi cung, lần này chỉ sợ không trốn thoát được .

Từ Chấn bay nhanh mang theo Vũ Lâm trở lại hoàng cung những người khác thì chưa đến.

“Xà vương, ngài đã trở lại!” Nhan Thán Sinh cùng Kha Hân Khởi cùng nhau ra đại điện nghênh đón hắn.

“Cách trời sáng còn mấy canh giờ, truyền lệnh xuống, hôn lễ cử hành theo bình thường” Từ Chấn hạ lệnh nói.

“Dạ!” Nhan Thán Sinh cùng Kha Hân Khởi cùng thét lên trả lời, bọn họ biết quyết tâm của xà vương, cho dù tân nương đêm khuya đào thoát cũng phải bắt nàng trở về cử hành hôn lễ.

Vũ Lâm hoảng sợ nhìn tất cả, trong lòng biết bản thân đã không còn cơ hội thay đổi vận mệnh!

Sau khi truyền lệnh Từ Chấn ôm ngang Vũ Lâm sải bước đi về phòng ngủ, bộ dạng phẫn nộ làm cho Nhan Thán Sinh cùng Kha Hân Khởi không khỏi lo lắng cho Vũ Lâm.

“Hôn lễ, tân nương tử hẳn không ngất xỉu chứ?” Kha Hân Khởi lo lắng hỏi.

“Cho dù tân nương tử té xỉu, chỉ sợ xà vương vẫn ôm nàng hoàn thành hôn lễ.” Nhan Thán Sinh đáp.

Giờ này khắc này, trong phòng ngủ, trên giường lớn, Vũ Lâm bị ném mạnh lên xà vương gấm.

“Nàng thật lớn gan, dám bỏ trốn trước đêm thành hôn! Nàng cũng biết đây là chuyện quan trọng đối với xà vương quốc? Nàng thiếu chút nữa phá hủy tất cả!”

Nghĩ đến tổ tức hôn lễ mà không thấy bóng dáng tân nương, Từ Chấn liền cảm thấy tâm hoảng ý loạn lo lắng hắn sẽ mất đi nàng, nàng lại không chút lưu luyến bỏ trốn, điều này khiến hắn càng thêm hận.

Vũ Lâm bị ném lên trên giường đầu óc choáng váng, nàng giãy dụa lui về phía sau, tại một khắc này nàng thật sự sợ hắn.

“Nàng đã nói muốn làm vương hậu của ta, lại thông đồng đệ đệ thân nhất của ta, để hắn giúp nàng bỏ trốn, nàng mắc phải tội rất nặng, mà ta sẽ từng chút từng chút đòi lại!”

Từ Chấn từ bên hông lấy ra một dây roi, Vũ Lâm nhìn thấy mở to hai mắt nhìn.Không thể nào, hắn muốn quất nàng!

Dùng phương thức tàn khốc trừng phạt, hắn quả nhiên hận nàng!

“Nếu không cầu xin tha thứ thì nàng phải chịu hết tội.” Từ Chấn lạnh lùng nhắc nhở nàng.

“Ta...... Ta sẽ không cầu xin tha thứ .” Vũ Lâm nhắm chặt hai mắt, chờ sợi roi vô tình kia quất xuống.

Được rồi!Có chuyện gì để nói chứ? Nàng đã sớm biết được có kết quả, cứ để nàng chết dưới roi hắn đi! Có lẽ hạnh phúc hơn lấy người không yêu mình.

Về phần...... tại sao nàng lại để ý hắn không yêu mình? Không phải vấn đề nên nghĩ đến vào lúc này .

Từ Chấn giơ cao roi lên lại chậm chạp không có hạ xuống, bên trong chỉ nghe thấy tiếng thở dốc ồ ồ của hắn.

Nhìn khuôn mặt thấy chết không sờn của nàng, từng ý nghĩ lung tung bay vút qua, hắn thật không muốn tổn thương nàng? Từ trước đến nay hắn thường ăn miếng trả miếng, tại sao bây giờ còn chần chờ? Mà nàng thật sự tình nguyện chịu quất cũng không nguyện làm vương hậu của hắn?

Đáng chết! Vũ Lâm chết tiệt!Nha đầu chết tiệt!

Rốt cục hắn quăn roi sang một bên, gầm nhẹ nói:“Ông trời, ta lại không thể động thủ với nàng!”

Vũ Lâm mở to mắt vẻ mặt không dám tin, chẳng lẽ hắn dễ dàng buông tha nàng? Không thể nào, hắn giận như vậy nhất định sẽ dùng phương pháp nào đó trừng phạt nàng, không phải sao?

Quả nhiên giống như nàng đoán, Từ Chấn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Chỉ thấy hắn nhặt roi trên mặt đất, đem hai tay của nàng buộc chặt trên cột giường.

“Chàng muốn...... Làm cái gì?” Vũ Lâm run rẩy hỏi.

Hắn cuồng vọng nở nụ cười, ép lên thân thể nàng, tới gần trước mặt:“Ta muốn làm gì? Nàng nói đi?

“Mặt của nàng thật tái, nàng sợ phải không?”

Vũ Lâm không có trả lời, nàng biết giờ phút này nàng nói gì hắn cũng sẽ tức giận.

“Chết tiệt! Nói chuyện đi!” Hắn rống giận cơ hồ xuyên màng nhĩ của nàng.

Hắn hận nàng, hận nàng khiến hắn trở nên yếu đuối, làm cho hắn nóng ruột nóng gan, từ yêu sinh ra hận thiêu đốt cả người, hắn không muốn chỉ có một mình hắn chịu khổ, hắn phải bắt nàng cùng luân hãm trong đó!

Ánh mắt nóng bỏng giống như có thể làm phòng người, Vũ Lâm sợ hãi quay mặt đi không dám đối mặt hắn.

“Ta sẽ có cách để nàng nói!” Hắn hừ lạnh một tiếng, đưa tay xé rách mảnh vải trước ngực, không khí lạnh lẽo ập đến da thịt lõa lồ, khiến nàng không khỏi hít một hơi.

Hắn...... Hắn cố ý nhục nhã nàng! Vũ Lâm đột nhiên hiểu được.

Trong mắt hiện lên một tia oán hận, giận giữ, hận thù, tất cả đều do cô phản bội hắn!

Bàn tay to tăng thêm sức tiếp tục xé bỏ vật che đậy còn sót lại trên người nàng, “Nàng đã nói!Nàng đã nói nàng là người của ta, nàng muốn làm vương hậu của ta, nhưng nàng luôn gạt ta!”

Vũ Lâm không lời nào để nói, nàng đã lừa hắn, nàng nên chịu quả đắng này, nhưng...... hắn có thể hiểu nàng vì sao trốn không? Hắn có thể nhìn ra nàng đang nghĩ gì không?Haizzz...... Nàng biết hắn vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu biết ......“Đau!” Nàng chỉ có thể phát ra tiếng thét, bởi vì hắn đang dùng sức kéo mái tóc dài của nàng.

“Nàng có đau không?” Ngữ khí hắn hết sức giễu cợt khả năng của nàng, “Không, nàng căn bản không biết đau, ta muốn nàng đau hơn nữa để nàng hiểu rõ!”

Hắn cúi đầu cắn bờ vai lỏa lồ của nàng, rất nhanh cắn đến nơi đó chảy ra máu, cảm giác vừa đau vừa tê dại làm cho cả người Vũ Lâm run rẩy không thể áp chế.

“Đừng như vậy......” Nàng cầu xin tha thứ nói.

Cô hét thảm hắn càng kích động hơn, bàn tay nóng như lửa phủ lên ngực trơn mềm, bắt đầu không chút khách khí vuốt ve gảy, trên da thịt trắng nõn lập tức lưu lại năm dấu ngón tay.

“Trời ạ......” Nàng nhíu chặt lông mày, không biết nên nói thế nào cho phải.

Từ Chấn hai bàn tay không chút lưu tình tiếp tục cởi vật che bên eo nàng, không bao lâu nàng liền toàn thân trần trụi ngồi phịch trong ngực của hắn, mắt thấy hắn sẽ muốn làm gì thì làm .

Hắn lấy cây đèn cầy đến gần, chiếu sáng thân thể yểu điệu của nàng, cũng thấy không yên bất an trong mắt nàng.

“Tối nay còn rất dài, một đêm dài nhất trong cuộc đời nàng” Hắn nói giống như đang tuyên hệ.

Thật đáng sợ...... một câu thật đáng sợ!Vũ Lâm cắn chặt môi dưới, ra lệnh bản thân không thể kinh hoảng kêu to.

Hắn hôn lên hai vú của nàng, bỗng nhiên nhẹ tựa như xuân phong, bỗng nhiên nặng nề như mưa to, luân phiên cảm thụ giao nhau giữa nóng và lạnh, khiến nàng không tự chủ được thở dốc không thôi.

Hắn tiếp tục hành động hành hạ người, một đường đi xuống kéo dài đến bụng của nàng hai chân cùng mắt cá chân, thân thể mềm mại không chỗ nào không chịu nụ hôn nóng bỏng của hắn xâm lược, khi hắn tạm thời chấm dứt màn hành hạ, thân thể buột chặc mới thoáng thả lỏng ra.

“Còn chưa chấm dứt đâu!” Hắn vươn ngón tay thon dài qua lại trêu đùa mềm nhẵn nõn nà của nàng .

“Không, không ......” Vũ Lâm lập tức thấp hô lên.

“Nàng dám nói không? Ta càng muốn!” Hắn thổi hơi bên tai nàng, hai tay tấn công xuống phía dưới, làm cho thân thể nàng run rẩy càng thêm kịch liệt.

“Tốt lắm...... Đủ rồi......” Nàng không chịu nổi quá nhiều tê dại cùng sung sướng.

“Nàng đang xin ta?” Hắn khàn khàn hỏi.

Vũ Lâm do dự tính quật cường không cho phép nàng nói ra từ “xin”, ngay tại nàng chần chờ một lát, hắn lại càng kích động khiêu khích nàng, kéo hai chân nàng ra, để cho hai người thân mật gần sát, rồi sau đó chậm rãi vuốt nhẹ.

“Muốn xin ta sao?” Hắn lại hỏi.

A! Tại sao lại có cảm giác xôn xao? Đây là khốn khổ! Vũ Lâm cắn môi muốn kháng cự.

Hắn nhìn ra nàng đang dao động, đột nhiên không hề báo trước xâm nhập vào trong cơ thể của nàng, dẫn đến nàng thở gấp hô nhỏ một tiếng:“Chàng......”

Hắn cũng thở dốc “Ta muốn nàng! Nhiều thế nào cũng không đủ!”

Vũ Lâm còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bắt đầu kịch liệt ra vào giống như con ngựa hoang thoát cương, càn rỡ cuồng dã ra vào giữ lấy nơi ấm áp xinh đẹp của nàng.

“A......” Nàng nhịn không được bật ra rên rỉ, rồi lại nhanh cắn môi khắc chế.

“La không đủ, la thêm cho ta nghe!” Hắn lấy ngón cái cạy mở cánh môi, yêu cầu nàng ghé vào lỗ tai hắn la lên.

“Không, ta sẽ không......” Vũ Lâm vẫn cố gắng kháng cự .

“Vĩnh viễn không cho phép nói không với ta!” Hắn tức giận hóa thành sức mạnh phát tiết trong cơ thể chặt trất của nàng, luật động ba hồi nhanh ba hồi chậm là một loại tra tấn tàn ác.

Choáng váng, mê muội, tim đập, từng loại từng loại ập đến bao phủ nàng.

“Đừng...... Ta chịu không nổi ......” Nàng cuối cùng uyển chuyển nói ra lời thật.

“Còn chưa đủ, ta muốn nàng đầu hàng!”

Mồ hôi hắn nhỏ giọt trên người nàng, hai người giống như bị mồ hôi dính cùng một chỗ, mỗi lần ra vào ma xát đều mang theo khoái cảm, vừa trơn vừa nóng ướt đẫm chăn giường, cũng thấm ướt lẫn nhau.

Vũ Lâm bị trói chặt hai tay, hai chân bị cao giơ lên cao hoàn toàn không có hành động tự do, chỉ có thể giống búp bê mặc hắn bừa bãi khiêu khích trêu đùa.

Mắt của nàng chớp vài cái, một giọt nước mắt trào ra, nhưng đó là kết quả quá trình hoan ái.

“Khóc? Tại sao?” Hắn liếm đi giọt nước mắt của nàng.

“Người ta không muốn...... xin chàng......” Nàng nức nở nói.

“Thật sự không muốn?Tiểu lừa đảo, đến bây giờ còn gạt ta?” Hắn cởi bỏ trói buộc trên tay nàng, đem nàng xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía hắn, từ phía sau thật sâu tiến vào, hai tay phủ lên hai vú phía trước, đầu kiên thì ghé sát bên tai lẩm bẩm.

Triền miên như thế làm cho nàng khó có thể chống đỡ, mái tóc đã loạn hô hấp càng loạn.

“Nàng muốn ta đúng không?” Hắn một mặt tiến sâu vào người nàng, một mặt cắn vành tai của nàng hỏi.

“Chàng đừng bức ta......” Cổ họng của nàng sắp khàn hét không thành tiếng.

Hắn để sát vào cánh môi anh đào của nàng, hôn lên đôi môi để nó càng thêm tươi đẹp.

“Không được...... Thật sự không được......” Cảm giác bị hắn không ngừng nghỉ xâm chiếm, nàng chỉ có thể dùng hai tay siết chặt chăn.

“Muốn ta nhanh? Hay chậm một chút?” Hắn cố ý hỏi.

“Ta...... Ta không muốn......” Nàng sắp chịu không được, kích thích nữa nàng sẽ bất tỉnh.

“Tiểu lừa đảo, nàng nói không cần chính là muốn!” Hắn dùng giọng trừng phạt, lực bên hông tăng mạnh hơn nữa.

Vũ Lâm không tự giác thở dốc rên rĩ, khả năng khống chế đã vượt qua phạm vi của nàng.

“Nàng thích, ta biết!” Hắn nâng lên eo nhỏ của nàng, trên phạm vi lớn kịch liệt ra vào, mỗi lần va chạm đều làm cho nàng choáng váng.

“Không được...... xin chàng......” Vũ Lâm liên tiếp cầu xin tha thứ.

“Nàng có thể, nàng là người phụ nữ của ta, nàng có thể nhận được ta!” Hắn bắt đầu chạy nước rút, cuối cùng phát tiết trong cơ thể nàng.

“Ông trời của ta......” Vũ Lâm cảm giác được hắn run rẩy, nàng trống rỗng mềm nhũn, bọn họ mừng như điên.

Hai thân thể đạt đến đỉnh dục vọng cùng nhau chậm rãi bay xuống dưới, thân thể hắn đặt trên thân thể của nàng, thở hồng hộc mồ hôi rơi như mưa, cảm nhận nơi ấm áp của nàng bao quanh hắn.

“Ta muốn nàng, không cho nàng rời khỏi ta, nếu không ta thật sẽ giết nàng, ta nhất định sẽ......” Hắn nói lời cảnh cáo bên tai nàng, hơi thở chậm rãi trở nên trầm ổn.

Vũ Lâm trầm mặc không nói nhưng cũng hiểu được bản thân không có cơ hội rời khỏi.

Suốt một đêm trước ngày thành hôn, chú rễ cùng tân nương đều mệt mỏi......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.