Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 7



Vũ Lâm liếc mắt nhìn sang Từ Chấn, không biết tại sao lại có chút quyến luyến không nỡ, nhưng cuối cùng nàng vẫn không mở miệng im lặng theo sát Kha Hân Khởi rời đi đại sảnh.

“Đi nhanh lên!” Kha Hân Khởi không kiên nhẫn quay đầu lại nói với nàng.

Thật ra thì Vũ Lâm đã rất cố gắng muốn đuổi kịp, lúc này chỉ có thể miễn cưỡng bản thân đi nhanh một chút, nàng cũng không biết sao mình quật cường, có lẽ không muốn nhận thua mà thôi.

Các nàng đi vào một phòng ngủ rộng lớn, bên trong trang trí hoa lệ xa xỉ phô trương làm cho Vũ Lâm lần đầu nhìn thấy quả thực giật mình, đây...... đây quả thực chính là nơi ở của hoàng đế!

Nhưng kỳ lạ nhất chính là những rèm cửa trong phòng lại vừa dày vừa nặng quả thực giống như muốn ngăn cản tất cả ánh sáng ngoài cửa sổ, nếu ban ngày không mở màn căn phòng này sẽ một mảnh tối đen.

Vũ Lâm cảm thấy có chút buồn bực nhưng không có cơ hội đặt câu hỏi.

“Bắt đầu từ hôm nay cô sẽ ở nơi này, phụ trách quét tất cả sạch sẽ không được có sơ suất, rõ chưa?” Kha Hân Khởi không chút khách khí nói.

“Dạ.” Vũ Lâm hơi hơi sửng sốt nhưng trả lời đúng mực.

“Trước đi tới bể tắm thay quần áo, sau đó mà bắt đầu làm việc, sáng mai ta sẽ đến kiểm tra .” Kha Hân Khởi nói xong hai tay dùng lực đóng cửa lại.

Đột nhiên trong lúc đó bên trong chỉ còn lại có một mình Vũ Lâm.

Nàng sững sờ nhìn chung quanh một hồi mới chậm rãi thu hồi hỗn loạn trong lòng, nghĩ thầm sống ở đâu yên ở đấy, nếu không nàng còn có thể làm gì nha? Cũng đã trở thành tế phẩm không nên làm tình trạng thêm tồi tệ?

Vì thế nàng đi đến hồ tắm cách vách, phát hiện đó là một suối nước nóng thiên nhiên, dòng nước theo tảng đá lớn trào ra, nàng đưa tay thử nước trong hồ, độ ấm vừa vặn.

Mặc dù có chút không yên bất an nhưng đối mặt suối nước nóng hấp dẫn, nàng vẫn lựa chọn cỡi tất cả trói buộc chậm rãi đi vào trong hồ, đây là nơi xa hoa nàng chưa từng được hưởng thụ qua.

Đắm chìm bên trong dòng nước, thân thể của nàng dần dần trầm tĩnh lại, đầu óc không cách nào dừng lại suy tư

Không biết xà vương muốn làm gì nàng? Tại sao tất cả người ở đây đều ghét nàng? Nàng làm sao sống ở đây? Rất nhiều vấn đề xoay quanh trong đầu nàng lại không có được câu trả lời.

Không biết qua bao lâu Vũ Lâm rốt cục nhắm mắt lại rơi vào cơn buồn ngủ khôn cùng.

Nhiều năm qua đây là lần đầu tiên nàng ngủ không nằm mộng, có lẽ bởi vì cảnh trong mơ đã hóa thật!

Nhưng khi nàng hoảng hốt mở mắt ra thì phát hiện trước mắt có người làm nàng kinh ngạc!

“A...... ngài...... ngài......” Vũ Lâm bị dọa đến nói lắp .

Từ Chấn nằm bên hồ tắm, một tay chống ót của mình, một tay vuốt mái tóc đen rơi lả ra của nàng, vẻ mặt tò mò nhìn nàng giống như cảm thấy dáng vẻ nàng rất thú vị.

Mặt hắn đang ở trước mắt nàng, khoảng cách hai người thật gần giống như ngay cả hô hấp cũng hòa nguyện cùng nhau .

Vũ Lâm mở to hai mắt, lập tức nhớ tới tình trạng trần trụi của mình, vội vàng ôm lấy cảnh xuân trước ngực.

“Tại sao ngài...... ngài ở nơi này?” Nàng run rẩy hỏi.

“Đây là phòng ngủ của ta ta không ở đây thì ở đâu?” Hắn hỏi ngược lại.

“Chẳng lẽ...... Hai chúng ta phải ngủ cùng nhau sao?” Nàng không chút nghĩ ngợi liền hỏi, nhưng sau đó lập tức đỏ bừng mặt.

“Trừ phi nàng muốn ngủ trên mặt đất.” Hắn trả lời không chút do dự.

Nàng lắc lắc đầu rồi gật gật đầu, không biết bản thân rốt cuộc muốn như thế nào.

Trong lúc ánh mắt hắn đang tìm tòi, nàng rốt cục vì thẹn mà ẩn vào trong nước, nàng biết cách này thật ngốc nhưng nàng không cách nào đối mặt hắn.

Nàng nín thở thời gian có hạn không bao lâu liền nổi lên mặt nước, nhưng chỉ lộ ra cái mũi từ đôi môi trở xuống vẫn ẩn trong nước.

“Nàng đang chơi trò gì?” Từ Chấn ngồi dậy, khó hiểu hỏi.

“Ta......” Nàng hé ra miệng liền uống trúng nước, chợt ho khan.

Hắn rốt cục vươn ra hai tay lôi cô ra khỏi mặt nước, cũng thoáng nhìn thấy hai vú trắng mịn đứng thẳng, nhưng trên mặt hắn không hiện lộ cảm xúc gì, chỉ thản nhiên nói“Nàng là đồ ngốc sao?”

Vũ Lâm ho một hồi lâu mới khôi phục hô hấp bình thường, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy tròng mắt đen của hắn, khiến cho cả người nàng không thoải mái, nàng sợ ánh mắt sắc bén này!

“Buông!” Nàng đột nhiên kháng cự hắn kiềm chế, giãy dụa muốn rút tay lại.

Hắn kiên định lắc lắc đầu, đơn giản ôm cả người nàng ra khỏi hồ nước, bàn tay to giữ lấy cằm dưới của nàng bắt nàng nhìn thẳng vào hắn.

Tư thế gần quá rồi! Vũ Lâm không nhịn được hơi hơi run rẩy, nàng chưa bao giờ trần trụi tới gần một nam tử, nhất là một nam tử thần bí như hắn.

“Không cho phép trốn ta.” Hắn lạnh lùng ra lệnh.

“Cái gì?” Nàng cố lấy dũng khí hỏi.

“Nàng là của ta, luôn luôn là của ta.” Hắn bá đạo nói.

“Ack?” Nàng cong đôi môi nhỏ, khó hiểu lắc đầu.

Hắn tựa hồ thở dài một tiếng nhưng nàng không xác định mình có nghe nhầm hay không, bởi vì tiếp theo hắn….hắn lại phủ lên môi nàng, dọc theo môi nàng nhẹ nhàng liếm láp, vẽ đường viền bề ngoài môi nàng, qua lại trên môi nàng.

Nụ hôn này dịu dàng như gió xuân.

Vũ Lâm ngốc đứng im quên cả vùng vẫy, quên cả sợ hãi, nàng theo bản năng ngừng thở giống như thời gian đều ngừng lại.

Tầm mắt hai người giao nhau, một loại cảm xúc nói không nên lời giống như lấp đầy sẽ làm người ra đổ vỡ.

Sau đó hắn đột nhiên buông nàng ra, trong giọng nói có loại thâm trầm oán giận, “Mau mặc xong y phục!”

Nói xong những lời này hắn cũng không quay đầu lại đi khỏi phòng ngủ.

Trên thực tế hắn đang giận chính mình, hắn không nghĩ tới bản thân thiếu kiên nhẫn đến thế, đem nguyên bản kế hoạch ném đến lên chín từng mây, xúc động thiếu chút nữa đoạt lấy cô ngay tại phòng tắm, nha đầu kia, thật có khả năng làm đầu óc hắn mụ mẫm!

Vũ Lâm nhìn bóng dáng hắn đi ca, chỉ có thể ôm lấy thân thể run rẩy của mình, không hiểu hắn tại sao lúc lạnh lúc nóng, lại càng không hiểu tim nàng tại sao đập mạnh như vậy?

Đổi lại một thân lụa mỏng màu trắng, Vũ Lâm nhìn mình trong gương giống như tiên nữ trên trời, chính bản thân cũng rất kinh ngạc, xiêm y xinh đẹp này giống như cố ý làm riêng cho cô.

Đồ ngốc, đừng ngẩn người !Nàng tự nói với chính mình, bằng không người đợi nàng sẽ rất tức giận.

Vì thế nàng đơn giản thắt hai bím tóc rồi đi ra phòng tắm, thấy Từ Chấn đứng trong phòng ngủ đưa lưng về phía nàng nhìn đêm tối ngoài cửa sổ.

Nghe được tiếng bước chân của nàng, hắn chậm rãi xoay người lại, lòng chợt chất động, nhìn bộ dáng cô thắt hai bím tóc không phải giống như nàng lúc tám tuổi sao? Vẫn trẻ trung đáng yêu làm người ta yêu mến nhưng nàng đã không phải tiểu cô nương, đường cong trưởng thành dưới làn lụa mỏng chứng minh nàng đã là đại cô nương .

Hơn nữa vẫn là cô nương làm hắn mất đi khống chế, tình huống này làm hắn rất không vui.

“Lại đây.” Hắn thấp giọng nói.

Vũ Lâm đi phía trước vài bước sau ngừng lại, bởi vì nàng chỉ cần bước thêm một bước theo lời hắn sẽ đụng trúng ngực hắn nha.

“Ta nói rồi ta chính là muốn như vậy!” Hắn đột nhiên kéo bím tóc của nàng, kéo mạnh nàng về phía ngực mình“Đau!”tóc của nàng bị hắn làm đau, không thể không thuận thế ngã về hướng hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.