Xà Vương Hôn Tân Nương

Chương 8



“Sợ đau?” Hắn vẫn nắm bím tóc cô không buông, cố ý muốn làm cho nàng chịu chút ít khổ sở.

Nàng ngẩng đầu trong mắt lóe tia kháng nghị“Ngài thích làm người ta khổ sở sao?”

“Không, chỉ có đối với nàng mới như vậy.” Hắn tuy nói thế nhưng vẫn rầu rĩ vì Vũ Lâm thật không hiểu lòng hắn, nàng thì đổi đề tài hỏi:“Ta...... Ta có thể hỏi ngài một chuyện không? Sau...... sau này ta phải làm gì? Có phải chỉ cần quét sạch căn phòng này là được?”

Hắn không nói nhiều chỉ trả lời qua loa:“Trách nhiệm của nàng chính là hầu hạ ta, mặc kệ ta bảo nàng làm gì, nàng phải ngoan ngoãn nghe lời nếu không ta liền ăn nàng.”

Ăn? Vũ Lâm đột nhiên lạnh cả sống lưng, nàng không hy vọng bản thân “Bị ăn”chấm dứt kiếpsống này.

Thấy nàng vẫn còn xuất thần, hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trong lòng bàn tay“Mệt? Muốn ngủ sao?”

“Ack......” Nàng sửng sốt một chút thành thực trả lời:“Ừm! Ta có thể ngủ chưa?”

“Còn chưa đến lúc nàng còn công việc phải làm.”

Hắn cúi đầu hôn lên mí mắt nàng, không biết có phải nụ hôn ẩn chứa ma lực hay không, khiến cơn buồn ngủ trong mắt nàng lập tức biến mất trở nên tỉnh táo giống ban ngày chứ không mơ hồ buồn ngủ như lúc trước.

“Ôm chặt ta.” Hắn kéo bàn tay nhỏ bé hoàn qua hông hắn“Chúng ta phải xuất phát.”

“Hả?” Vũ Lâm còn chưa kịp phản ứng liền cảm giác được lòng bàn chân bay lên không.Chợt mất đi trọng tâm làm cho nàng chỉ có thể ôm chặt hắn, chỉ sợ không chú ý một chút sẽ rơi xuống.

Hai người bay ra cửa sổ thẳng lên bầu trời đêm, chỉ thấy bốn phía sương trắng vờn quanh Vũ Lâm không khỏi hỏi:“Chúng ta đi đâu đây?”

Từ Chấn nhích gần lỗ tai nàng nói:“Mặc kệ đi chỗ nào nàng cũng phải ở chung với ta.”

A! Vẫn trả lời như vậy, Vũ Lâm không khỏi tự an ủi mình, nàng đáng lý không nên chờ mong .

Bọn họ giống như bay trên đám mây, gió đêm lành lạnh lướt qua hai gò má, Từ Chấn lấy áo choàng qua người nàng, để cả người nàng dán trong ngực hắn, không biết trải qua bao lâu bọn họ mới chậm rãi đáp xuống một khoảng đất.

Vũ Lâm mở to mắt nhìn sang bên cạnh, phát hiện đó là một nơi hoang vu không có một ngọn cỏ, kỳ thạch trùng điệp không khí nặng nề đến đáng sợ.

Từ Chấn kéo tay nàng đi đến vách núi đen phía trước“Nàng nhìn xuống phía dưới xem.”

Nàng không nhìn thì tốt, vừa nhìn thiếu chút nữa bị dọa ngất, chỉ thấy trên vách đá hai bên nham thạch đều bò đầy tất cả rắn lớn rắn nhỏ, đủ loại màu sắc, chủng loại, chúng đưa ra lưỡi thật dài phát ra tiếng khè khè.

“Nơi này...... Là chỗ nào?”

Nàng nắm chặt ống tay áo hắn, người cũng nhích gần hắn, từ năm tám tuổi nàng lỡ tay giết rắn, sau đó nàng trở nên cực kỳ sợ rắn cho dù chỉ nhìn thấy bọn chúng từ xa lòng nàng đã run sợ.

“Dưới là hang ổ xà tộc, những con rắn nhỏ phía dưới đều mới ấp ra, chúng nó phải dựa vào sức của mình bò khỏi vách núi đen mới có thể trở thành thành viên xà quốc .” Từ Chấn hiếm khi chịu giải thích cho nàng.

“Chúng ta tới nơi này làm gì?” Vũ Lâm mơ hồ dự cảm có điềm xấu.

Quả nhiên câu nói tiếp theo của hắn làm cho dự cảm của nàng trở thành sự thật.

“Chúng ta đi xuống nhìn một chút.” Hắn nói giống như mời nàng ra ngoại thành dạo chơi tiết thanh minh.

“Không...... Không, ta xin ngài, đừng ném ta xuống...... Ta sẽ ngoan ngoãn hầu hạ ngài, ngào đừng mang ta đến động rắn!” Vũ Lâm giữ chặt ống tay áo hắn lên tiếng khẩn cầu.

Hắn đương nhiên không chút nhúc nhích, “Nàng không có lựa chọn, ta muốn nàng làm thế nào nàng phải làm thế ấy.”

“Tại sao nhất định phải làm? Ta thật sự rất sợ!”

“Quen sẽ không sao, nàng sẽ từ từ thích ứng tất cả trong xà quốc.” Hắn lạnh lùng nói.

“Không, ta tuyệt không muốn!” Nàng như thế nào cũng không chấp nhận được chuyện đáng sợ này, xoay người muốn né ra.

Nhưng nàng mới chạy hai bước đã bị Từ Chấn dùng sức bắt trở về, như diều hâu bắt gà con siết chặt nàng.

“Nàng dám nói không? Nàng không sợ ta ăn nàng?” Hắn chăm chú nhìn đôi mắt kinh hoảng mở to của nàng, hung dữ đe dọa nói:“Nàng sợ bên nào? Vương quốc xà? Hay bị ta ăn?”

“Ta......” Vũ Lâm căn bản không thể lựa chọn chỉ có thể cắn răng đồng ý, “Ta với huynh xuống dưới.”

“Sớm nghe lời không phải được rồi sao.” Hắn hừ lạnh một tiếng, kéo áo choàng rộng thùng thình bao cả người trong ngực hắn, kèm theo dặn dò:“Trên đường xuống sẽ có rất nhiều rắn tới gần, vô luận nàng sợ thế nào cũng không thể thét lên tiếng, nếu nhịn không được thì cắn bả vai hoặc cổ của ta, một khi phát ra âm thanh đàn rắn sẽ ùa về phía nàng, chết không toàn thây .”

Nghe lời dặn dò vô cùng khủng khiếp, Vũ Lâm sắc mặt trở nên tái nhợt“Huynh sẽ không cứu ta sao?”

“Nàng muốn sống thì hãy ôm chặt ta, giữ im lặng, nếu không ngay cả ta cũng không thể cứu được nàng.” Hắn trả lời không chút đồng tình.

Vũ Lâm nén xuống nước mắt, cắn môi dưới cố lấy dũng khí nói:“Ta...... Ta đã biết.”

“Tốt lắm, chúng ta đi thôi!” Hắn ôm chặt eo nhỏ nhắn của nàng nhảy xuống vách núi.

Vũ Lâm nhịn không được muốn thét lên tiếng, nhưng lập tức nhớ tới lời cảnh cáo, nhanh chóng nhắm lại môi, hai tay dùng sức ôm chặt cổ hắn, giờ này khắc này nàng chỉ có thể đem bản thân giao cho hắn .

Cảm giác tốc độ rơi xuống thực dọa người, nhưng càng đáng sợ chính là ánh mắt của đám xà bốn phía giống như tùy thời có thể nhào đến cắn nàng một ngụm, Vũ Lâm chỉ nhìn liếc mắt một cái rồi đem mặt vùi vào bờ vai của hắn, sợ bản thân không cẩn thận hô lên tiếng.

Đột nhiên không hề báo động trước, một con rắn nhỏ màu đen nhảy lên cổ Vũ Lâm, cảm giác trơn trượt lạnh như băng làm cho nàng cơ hồ nhịn không được phải thét lên.

Nhưng kinh hoảng thì kinh hoảng nàng cũng không nguyện vùi thân trong động rắn này, dưới tình thế cấp bách nàng mở miệng cắn say gáy Từ Chấn nén đi xúc động kêu to.

Từ Chấn không chút chống đỡ, lùi bước, bàn tay to đặt sau gáy nàng, nắm con rắn nhỏ quăng đi như thế một đường nàng cắn gáy hắn, thẳng đến bọn họ chạm mặt đất.

“Chúng ta tới rồi.” Từ Chấn trầm giọng nói.

Vũ Lâm vẫn không dám ngẩng đầu chỉ có thể ôm chặt hắn không nhúc nhích, bởi vì cả người nàng đều cứng ngắc .

“Nha đầu ngốc, nàng muốn cắn ta tới khi nào?” Hắn có chút bất đắc dĩ hỏi.

“Hả?” Nàng lúc này mới khôi phục vội buông miệng ra, lại phát hiện trên cổ hắn lưu lại dấu răng của mình, đây là kiệt tác nàng hoảng sợ quá độ!

“Thực xin lỗi, ta...... Ta......” Nàng đưa tay muốn xoa bóp giúp hắn, nơi đó dường như càng xoa càng đỏ.

Hắn kéo tay nàng ra, cố ý nói móc:“Không nghĩ răng nàng lợi hại như vậy, sức mạnh không thua xà tộc.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.