Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 1



Mặt trời ngã về tây , ánh nắng chiền nhiễm đỏ cả chân trời nhưng vẫn điểm sắc thái hồng .Bất quá , phong cảnh như thế cũng chỉ ngắn ngủi , rất nhanh chóng bị màn đêm thay thế , trong thành thị mọi nơi đều nhanh chóng mở đèn , mọi người thầm nghĩ bận rộn cả một ngày nhanh nhanh chạy về nhà để hảo hảo nghỉ ngơi

Mảnh đất hoàng kim ở nội thành Đài Bắc , tùy ý có thể nhìn thấy ánh sáng muôn màu rực rỡ của các cửa hàng san sát nối tiếp nhau tọa lạc nơi này . Đòi hỏi cuộc sống mọi người ngày càng cao , các nơi ăn chơi vào lúc nửa đêm mới là lúc cao trào .

Thử nghĩ xem , địa phương nào thường náo nhiệt thì luôn tồn tại rác rưởi , cho nên có thể tùy ý nhìn thấy thùng rác ở bất cứ nơi nào . Bất quá không nên quá hy vọng mọi người sẽ quăng rác đúng chỗ

Cho nên thời gian rạng sáng rác rưởi đặc biệt nhiều , dù sao đại bộ phận cửa hàng đều tập trung ở các chỗ ăn chơi cùng khách sạn

Ở nơi âm u nhất trong hẻm , thường thường ở nơi đó hội truyền ra tiếng đánh nhau , bất qua không cẩn thận nghe rõ chúng ta còn tưởng rằng mưu cẩu lưu lạc tới đây tìm thức ăn , dù sao tiếng đánh nhau cũng chỉ có vài phút đồng hồ , rất nhanh chóng ngõ hẻm khôi phục lại yên tĩnh.

“Chết tiệt!”

Trên bụng máu không ngừng chảy , Khải Dực dựa cả người vào tường thân thể từ từ trượt xuống , trong miệng không ngừng chửi rủa.

Hắn bị một đám người tập kích , trước đây vốn là tuấn tú nhưng băng lạnh vô tình giờ đây lại đầy tiết dịch. Miệng vết thương đau đến nỗi làm hắn không thể nào không thể dựa vào tường mà té xỉu , mà trên người nơi nơi đều là vết máu có vẻ càng thêm chật vật vô cùng , nhưng ánh mắt Tử Sắc của hắn vẫn không thay đổi vẫn như cũ nhìn vào khoảng không , đây chính là nỗi sợ hãi trong lòng hắn.

Thoáng nhìn miệng vết thương vẫn đổ máu như cũ, Khải Dực nhíu chặt mày , khẩn trương một chút , bất quá chuyện nên làm hắn cũng sẽ hội làm.

Khải Dực cố sức giơ tay lên nhớ kỹ chú ngữ chữa trị vết thương , một hào quang ấm áp chậm rãi bao phủ trên vết thương , qua một hồi vết thương dần dần biến mất.

Hắn hồi này đã tiêu hao bao nhiêu khí lực để chữa thuong nên hiện giờ làm cho Khải Dực toàn thân không còn lại một chút khí lực , nghĩ đến nguyên nhân Khải Dực biến thành như vậy , tử mâu càng thêm âm trầm . Bởi vì hắn đã lãng phí bao nhiêu khí lực nên thân thể dần khôi phục nguyên hình——xà.

Đúng vậy , hắn không phải nhân loại mà là Xà Vương . Khi hắn vừa sinh ra , xà giới đang ở trạng thái suy sụp , mà phụ thân của hắn chính là Xà Vương Thượng Mặc đem 50 năm của mình mới dẹp loạn chiến sự , thống nhất xà giới . Bất quá vẫn tồn tại số ít loạn giả , trong đó đứng đầu đám phản loạn đó vẫn phản đối xà giới thống nhất.

Nghĩ đến , chính là khi mình bước vào thế giới của nhân loại căn bản không mấy người biết , nhưng những tên đó cùng hắn cũng đã gặp qua . Vì vậy , Khỉ Dực càng thêm xác định chủ mưu đánh lén hắn kỳ này là ai.

Cho dù thân hắn là Xà Vương , lại luôn không thích đứng ở xà giới , cho nên ngẫu hứng muốn đến nhân loại . Không nghĩ tới , lần này vừa tới chưa tới vài ngày liền bị đánh lén , để chuyện mình bị công kích thành công để bụng.

“Hừ.”

Bất quà lần này không thể trách người khác , chỉ vì chình mình vội vàng ở nhân loại thành lập công ty văn kiện , mới có thể bị đánh lén thành công.

Ai , thật đúng là tự làm bậy không thể sống . Nghĩ đến bọn người kia biết bộ dạng của hắn . . . mấy tên ấy chắc không thể tránh không được trận cuồng tiếu , vừa nghĩ tới hình ảnh kia , tâm tình Khải Dực càng thâm tối tăm.

Từ trước đến nay hắn luôn chê cười người khác , khi nào đến khi mình thành trò cười của kẻ khác?!

Ngay khi Khải Dực chuẩn bị triệu hồi ngự y của xà giới , hắn cũng chính là bằng hữu ——Simon , khi hắn phát hiện đại môn vãn giống như trước không có dấu hiệu mở ra , hắn đành phải cố gắng hết sức mà đi đến góc âm u này . Cũng may cách đó không xa , nếu không hắn thề chờ khi khôi phục thể lực khẳng định đem chủ mưu bọn phản loạn mà tứ mã phanh thây .

“Tiểu Vũ , ngươi dọn hết đống rác rưởi này thì có thể về nhà.”

“Ừ, đã biết.”

Diệp Vũ Khuynh đẩy cửa sau cửa hành ra , hai tay cầm hai túi tràn đầy rác rưởi hướng về phía rác không xa mà hướng tới , khi y làm xong, định đẩy cửa sau cửa hàng mà về nhà.

Chính là ngay khỏang khắc y tiếp xúc cánh cửa, lại nhìn thấy trong góc âm u nhất , ngay cả chính y cũng không biết đó là cái gì , khả hắn chỉ biết cảm giác nơi đó có cái gì đó, nhưng ẩn ẩn hiện hiện mùi máu tươi.

Hoài nghi , Diệp Vũ Khuynh đi tới nơi đó , lúc sau hắn có thể thấy rõ một mãng xà , cảm giác sợ hãi cùng tò mò song song tồn tại , đương nhiên cũng có chút sợ hãi . Bất quá , hắn thấy hiếu kỳ là trong thành thị như thế nào lại xuất hiện một mãng xà như thế này , chẳng lẽ hắn không nắm tin tức gần đây ? Bất quá cái kia cũng có thể , hắn vốn không tốn nhiều thời gian cho việc xem tv , mỗi ngày đều không ngừng làm việc để kiếm tiền nuôi sống bản thân mình.

Ngay lúc Diệp Vũ Khuynh nhìn Khải Dực sững sờ , Khải Dực từ trên xuống đánh giá một lần.

Đối với một nam hài mà nói dáng người quá mức đơn bạc nhưng lại sở hữu làn da trắng nõn mà bao nữ nhân đều mơ ước , ngũ quan non nớt càng làm cho người ta lầm tưởng còn chưa trưởng thành , được khảm trên gương mặt non nớt chính là đôi mắt trong suốt tinh anh . Lúc này ành mắt tràn đầy thắc mắc.

Đợi cho Diệp Vũ Khuynh lấy lại tinh thần lúc này mới phát hiện con mãnh xà trước mắt có một cặp mắt Tử Sắc! Phát hiện này làm y tò mò không thôi , không phát hiện mình ngày càng gần mãng xà , nhưng cũng làm cho hắn thản nhiên ngửi được mủi máu tươi.

Thấy trên rắn có một mảnh lớn huyết sắc , hắn không xác định hỏi.

“Ngươi bị thương?”

Thấy Diệp Vũ Khuynh thấy hắn không chạy trốn ngược lại còn hỏi hắn có bị thương hay không , tử mâu hiện lên tia kinh ngạc , chỉ có thể nói nam hài trước mắt có lá gan quá lớn . . . hoặc là một người quá ngu ngốc.

“Ngô, đối nga! Ngươi sẽ không nói chuyện được , vậy ngươi có thể hiểu lời ta không? Nửa ngày không chờ không thấy trả lời , Diệp Vũ Khuynh như vừa nhớ đến mình đang đối mặt với một xà không phải là một người.

Nếu như một mãng xà có thể hiểu được tiếng người đây không phải chuyện lạ hiếm sao sao , bất quá con xà này cũng là một con xà bình thường.

Nhìn bộ dáng hậu tri hậu giác của nam hài trước mặt , Khải Dực không khỏi bật cười , nếu thật có thể cười thành tiếng.

Chăm chú nhìn Diệp Vũ Khuynh ánh mắt không chuyển , Khải Dực điểm điểm đầu rắn ,cử động không thể nghi ngờ làm cho Diệp Vũ Khuynh tươi cười như hoa , thấy trước mặt là khuôn mặt sáng lạn tươi cười ngây thơ , Khả Dực không hiểu vì sao cảm giác tâm tình của mình có cảm giác hảo lên.

“Ha hả , thật tốt quá !Ngươi bị thương đi, ngô . . .Vậy ngươi có muốn hay không tới nhà của ta dưỡng thương ?Ừ, Kỳ thậy không phải nhà của ta , chỉ là một phòng ta thuê . Nơi đó chỉ có mình ta ngụ , ngươi muốn hay không đến?”

Nói đến nhà mình , khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ ảm đạm , bất quá rất nhanh khôi phục lại vẻ mặt sáng lạn tươi cười , không biết vì sao y rất muốn đem mãng xà này về nơi mình thuê đi.

Thấy mãng xà nhìn mình chằm chằm , nhưng chưa trả lời . Nghĩ có thể là nó không đồng ý , Diệp Vũ Khuynh không khỏi một trận thất vọng , khổ sở nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.

Diệp Vũ Khuynh đang đắm chìm trong nỗi khổ sợ , Khải Dực đã đi đến trước mặt y vươn lưỡi liếm lên nước mắt của y . Nhìn đôi mắt trong suốt chảy lệ tích , trong lòng Khải Dực cảm thấy cảm giác khác thường , đợi khi y phát hiện mãng xã đã liếm khô nước mắt của Diệp Vũ Khuynh.

“A?”

Cảm thấy trên mặt có cảm giác thấp nhuyện truyền đến , Diệp Vũ Khuynh nghi hoặc nhìn lên , phát hiện mãng xà đang kề sát mặt mình , tử mâu nhìn chằm chằm vào mình. Y cũng không rõ tử mâu kia nhìn mình có ý gì , làm y không khỏi trầm luân . Thẳng đến trên môi bị cái gì liếm , mới hồi phục lại tinh thần.

“Ngô.”

Thoáng nhìn xà tâm như ẩn như hiện chạm vào đôi môi mình , Diệp Vũ Khuynh mới hậu tri hậu giác bưng kín cái miệng nhỏ nhắn của mình , khuôn mặt nhỏ nhắn lại ửng đỏ một mảnh.

Hắn dám khẳng định mãng xà này nhìn hành động của mình là cười , càng làm khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn càng thêm đỏ hồng như xuất huyết , ngay cả lỗ tai cũng đỏ.

Khải Dực khoái trá phát hiện mình bắt đầu thích tiểu nam hài trước mắt , nhất cử nhất động của y đều rất hồn nhiên , không làm một chút ra vẻ . Nhất là khi trêu đùa hài tử này , nhìn khuôn mặt đỏ ửng của y , lại làm cho tâm tình hắn hảo lên đắc nghĩ muốn cười ra tiếng . Hắn thật lâu không có cảm giác này , ý cười này là phát ra từ nội tâm hắn . Điều này làm Khải Dực thêm quyết tâm đem tiểu nam hài này là của riêng mình.

Gật gật đầu xem như đáp ứng yêu cầu của Diệp Vũ Khuynh , phát hiện y vẫn còn ngốc lăng . Khải Dực nhẹ nhàng lắc lắc thân thể y.

“Ừ?”

Thấy mãng xã hướng mình gật gật đầu , Diệp Vũ Khuynh nhất thời không biết gật đầu đó có ý tứ gì , không khỏi hoang mang nhìn nó.

Khải Dực nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ hoang mang , không khỏi nghĩ nên giải thích như thế nào để cho Diệp Vũ Khuynh hiểu . Tuy rằng hắn có thể mở miệng nói chuyện , chính là hắn không nghĩ muốn họa người trước mặt , Đây chính là lần đầu Khải Dực ảo não như vậy nhưng cũng may Diệp Vũ Khuynh cũng từng bước hiểu được ý tứ của hắn.

“A , ngươi đồng ý theo ta về nhà phải không?” Dường như bọn họ vừa mới đàm luận về đề tài này.

Gật gật đầu, Khải Dực xem như trả lời.

“Ha hả, thật tốt quá! Ngươi chờ ta một chút, ta đi lấy cái bao nga.”

Nói xong cũng không chờ Khải Dực đáp lại, liền hướng cửa sau chạy tới, rất sợ Khải Dực đổi ý. Không biết người sợ đổi ý chính là Khải Dực.

Nhìn bóng lưng của tiểu hài tử biến mất , khóe môi của Khải Dực nổi lên tia tươi cười . Nếu như bị nhưng người khác nhìn thấy họ sẽ nghĩ mình gặp quỷ mất , Khải Dực tươi cười như bắt được con mồi vừa ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.