Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 11



“Dực ca ca, chuyện này có thật không?” Thấy Khải Dực thờ ơ, Tạp Tây cũng chỉ có thể âm thầm sốt ruột.

“Chuyện này không liên quan tới ngươi.” Thanh âm vô tình lãnh đạm như ám chỉ, Khải Dực không hờn giận mà nói

“Chẳng lẽ . . . đây là sự thật?”Nhận thấy giọng nói của Khải Dực không hờn giận, Tạp Tây nghĩ bởi Dực biết nàng đã biết mọi chuyện nên tức giận. Nếu Khải Dực phủ nhận nàng vẫn còn có thể hy vọng, nhưng Khải Dực lại trầm mặc như vậy trực giác nói cho Tạp Tây hiểu . . . Đây là sự thật.

“Không! Dực ca ca, ngươi như thế nào để một nhân loại thấp bé làm vương hậu? Ngươi chính là xà vương tôn quý a!”

“Tạp Tây, ngươi tốt nhất nên chú ý tới cách dùng từ của mình.” Nghe Tạp Tây dùng từ thấp bé để hình dung đại tẩu quả thực là vũ nhục đại ca cậu!

“Ta. . .Ta chỉ là nhất thời vội quá mới nói sai thôi, chính là, Lôi Mông ca ca không biết Dực ca ca sẽ thú một nam nhân sao? Hơn nữa ghê tởm hơn y còn mang thai với Dực ca ca!” Người nào cũng có thể thấy được, bụng lớn như vậy không phải mang thai chứ là gì!

Trong nháy mắt không khí nơi này âm trầm, ngay cả người trì độn như Tạp Tây cũng cảm thấy được ánh mắt băng lạnh nhìn về phía nàng. Nàng. . .nàng nói sai cái gì sao? Vì sao Dực ca ca lại nhìn nàng bằng ánh mắt khủng bố như vậy?

“Tạp Tây, ngươi đi tìm Vũ nhi.” Đây là lần đầu tiên Khải Dực gọi tên Tạp Tây làm cho nội tâm nàng cảm thấy sợ hãi.

Có lẽ ai cũng biết, Khải Dực mang về một nhân loại, nhưng không ai biết nhân loại kia đang mang thai! Mà duy nhất trừ hắn biết ra còn cò Sờ Na, mà Sờ Na vô cùng ghét Tạp Tây, làm sao có thể nói cho nàng biết? Trừ phi nàng tận mắt thấy, nếu không như thế nào nàng có thể Khẳng định như vậy?

Phi, nữ nhân này quá ngu ngốc, không đánh mà tự khai.

“Ta. . .ta. . .” Biết mình lỡ lời, Tạp Tây cảm thấy sợ hãi mà cuối đầu.

“Ngươi tốt nhất nên cầy nguyện cho Vũ nhi không có việc gì.” Nói xong, Khải Dực liền bước đi.

“Ai, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện đi, nếu không. . . hắc hắc, ngươi cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Liếc mắt nhìn thấy thân hình run rẩy của Tạp Tây, Lôi Mông ngồi dựa vào ghế thảnh thơi nói. Dù sao, nữ nhân này sống hay chết cũng không liên quan tới cậu. Cậu chỉ ngồi đây để xem kịch vui thôi, bất quá đầu tiên hy vọng đại tẩu không có việc gì. Nếu Không . . . , vừa nghĩ tới hình ảnh giận dữ của đại ca, Lôi Mông không khỏi rùng mình một cái.

“Ta ——” vừa nói được một chữ thì Hi Nhĩ đã dùng ma pháp đánh tan thanh âm, Tạp Tây phẫn nộ nhìn về phía gã.

“Ngươi cũng biết, trong mắt Dực ngươi thấp kém hơn rất nhiều so với nhân loại kia, mà ngay cả lông tơ của của y ngươi cũng không bằng.”

Lời nói tàn khốc như thế khó mà hình dung được lời nói ấy lại được nói ra từ một người nhã nhặn như Hi Nhĩ, nhìn bề ngoài mà khó có thể tưởng tượng được ở xà giới ngoài trừ Khải Dực ra còn có quân sư Hi Nhĩ làm mọi người tối sợ hãi, nói những lời này ra đối với ra là không hề có cảm giác gì. Nhưng đối với Tạp Tây mà nói, đó chính là vũ nhục!

Hừ, hôm nay nàng chịu vũ nhục lớn như vậy, nàng nhất định phải đòi lại! Phẫn hận nhìn Hi Nhĩ cùng Lôi Mông, Tạp Tây mới xoa người bước đi.

“Phi, Hi Nhĩ, ngươi nói thật thẳng thắn a.” Không hổ là quân sư, nói chuyện nhất châm kiến huyết.

“Cũng vậy.” Đối với sự trêu chọc của Lôi Mông, Hi Nhĩ vẫn bình tĩnh như không có việc gì.

“Bất qu , ngươi nói xem, nữ nhân kia có gây bất lợi cho đại tẩu không a? Dù sao nữ nhân mà ghen thì thật là đáng sợ, huống nữ nhân này cũng rất thủ đoạn a.” Đối với sự phẫn hận trong lòng Tạp Tây, nhiều hay ít Lôi Mông cũng cảm thấy có chút lo lắng.

“Yên tâm đi , Dực sẽ không để loại sự tình này phát sinh.”

“Với lại, đại tẩu là bảo bối của Dực, như thế nào có thể để đại tẩu bị thương.” Ngẫm lại Hi Nhĩ nói cũng đúng, lúc này tâm của Lôi Mông mới được thả lỏng, nghĩ thầm nữ nhân này cũng không bổn tới mức chọc giận băng sơn.

Bọn họ không biết rằng ghen tị và thêm sự phẫn hận của nữ nhân chuyện gì cũng có thể làm được.

※※※※※※※※※※

Khải Dực nháy bắng đã đến đình viện trong tẩm cung, không thấy Diệp Vũ Khuynh liền muốn xoay người rời đi nhưng sau lưng lại vang lên tiếng của Sờ Na.

“Chủ nhân.” Sờ Na không nghĩ tới sẽ thấy Khải Dực ở đây, bất quá nàng vẫn cung kính gọi.

“Chủ nhân.” Thấy chủ nhân muốn đi, Sờ Na không xác định có nên nói với chủ nhân biết hay không hôm nay Tạp Tây tới, hơn nữa . . . Còn gặp phu nhân.

Nghe thấy Sờ Na gọi mình, Khải Dực quay lại nhìn nàng nhưng nàng vẫn không nói câu nào.

“Hôm nay. . . Tạp Tây tiểu thư có đến tìm ngài.” Thoáng nhìn thấy trong mắt Khải Dực hiện lên một tia âm cừu, Sờ Na vẫn kiên trì nói tiếp “Hơn nữa . . . còn gặp phu nhân.”

“Nàng có nói gì thêm?”

“Không có, chính là . . .”

“Chính là cái gì?”

“Chính là phu nhân . . . tâm tình giống như không được tốt lắm.” Mang thai tối trọng yếu là duy trì tâm tình thoải mái, mà Diệp Vũ Khuynh lại sắp sinh, nếu còn tiếp tục như vậy, Sờ Na không khỏi lo lắng

“Y hiện tại ở đâu?”

“Phu nhân nói mệt, hiện giờ đang ngủ ở tẩm cung.”

“Sờ Na, sau này nữ nhân kia mà tới thì trực tiếp đuổi nàng đi ra ngoài, đừng cho Diệp nhi gặp lại nàng lần nữa.” Thanh âm không hề có xúc cảm làm người khác không biết cảm xúc hiện tại của hắn.

“Vâng thưa chủ nhân, Sờ Na đã hiểu.” Hiện tại Khải Dực đã nói thẳng như vậy, Sờ Na quyết không cho Tạp Tây có cơ hội gặp Diệp Vũ Khuynh lần nữa, huống chi ngay cả nàng cũng không muốn Diệp Vũ Khuynh gặp Tạp Tây

Đẩy cửa vào liền thấy Diệp Vũ Khuynh đã ngủ nhưng không hề yêu giấc, khuôn mặt hiện lên nét ưu sầu. Khải Dực đau lòng hôn lên mi tâm của y, trực tiếp ôm y vào lòng ngực, bàn tay to lớn ôn nhu vỗ nhẹ lên lưng người trong lòng ngực.

Vốn đã không được yên ổn, lại ngửi được hương vị quen thuôc, Diệp Vũ Khuynh liền lập tức tỉnh lại. Nhìn thấy nam nhân mà mình yêu thương, thân thể không tự chủ mà tiến sát vào lòng ngực ấm áp của Khải Dực, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm chặt vạt áo của hắn.

Thấy Diệp Vũ Khuynh hành động khác thường, cặp mắt ảm đạm không hề sáng tinh anh như lúc trước, Khải Dực liền ôm chặt y vào lòng ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên bụng y.

“Hôm nay, bảo bối có ngoan không?”

“Ừ, bảo bối thật rất ngoan.”

Đối với câu hỏi của Khải Dực, Diệp Vũ Khuynh chỉ nhẹ nhàng trả lời, nếu là bình thường thì y đã kể cho hắn biết hôm nay y đã nói gì cho bảo bối nghe.

“Đến, nói cho ta biết Vũ nhi đã nói gì với bảo bối?” Diệp Vũ Khuynh im lặng làm cho đôi mắt của Khải Dực càng thêm âm trầm, bất quá hắn vẫn ôn nhu nói.

“Ta đọc sách cho bảo bối nghe, đáng tiếc vẫn chưa đọc xong.” Bởi vì giữa chùng xảy ra một chuyện làm y không có tâm tình đọc tiếp.

“Nga, vì sao Vũ nhi lại không đọc xong?”

“Bởi vì . . . bởi vì ta mệt.” Vừa nghĩ tới nữ nhân gọi Dực là Dực ca ca, Diệp Vũ Khuynh lại không muốn nói ra.

“Vũ nhi.” Thấy Diệp Vũ Khuynh không nói sự tình của nữ nhân Tạp Tây kia, Khải Dực có chút kinh ngạc. Nhưng cũng khó trách, từ trước đến nay tính cách Diệp Vũ Khuynh luôn ôn hòa, chắc cũng không thể nào chán ghét người khác.

“Ừ?”

“Ta với nữ nhân kia không có gì, ta chỉ yêu một mình ngươi.”

Thấy Khải Dực biết y đang suy nghĩ gì, Diệp Vũ Khuynh ngoài trừ kinh ngạc còn cảm thấy rất thoải mái, bất quá trong lòng vẫn cảm thấy rầu rĩ , chỉ vì ——

“Chính là . . . Ta không thích nàng gọi ngươi là . . . Dực ca ca.”

“Vũ nhi, ngươi ghen.” Xem ra tiểu gia hỏa này cũng không biết mình ghen đâu, Khải Dực nhẹ nhàng nói bên tai Diệp Vũ Khuynh.

Bị Khải Dực thả ra nhiệt khí làm cho lỗ tai cảm thấy ngứa, lại nghe thấy những lời của Khải Dực nói, Diệp Vũ Khuynh trong nháy mắt trở nên sửng sốt. Phát hiện mình thực sự giống như Khải Dực, bản thân chính là đang ghen, nhiệt khí toàn thân không ngừng dồn lên mặt.

“A!” Vành ta đột nhiên bị Khải Dực liếm, Diệp Vũ Khuynh sợ hãi lên tiếng.

“Ha hả .” Đối với tiểu gia hỏa mẫn cảm này Khải Dực mới cười ra tiếng, ngược lại người trong lòng ngực y trở nên mềm nhẹ mà run rẩy.

“Dực. . .” Bị Khải Dực khẽ liếm trên vành tai cảm thấy từng đợt khoái cảm truyền đến, thân thể cũng không tự chủ được mà run rẩy.

“Vũ nhi, ta yêu ngươi, vĩnh viễn yêu ngươi.”

“Ừ, ta cũng yêu ngươi, Dực.”

Vừ nói xong cảm nhận được Khải Dực ôn nhu hôn mình, Diệp Vũ Khuynh càng thêm tiến sát vào lòng ngực hắn. Hiểu được người trong lòng hắn chỉ có thể là mình, y không tự chủ mà cười ngọt ngào hiện lên má lúm đồng tiền xinh đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.