Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 13



“Vũ nhi, ngoan, hé miệng, mgoan . . .” Thẳng đến lúc cái miệng nhỏ bé đang nhắm chặt hé mở ra, Khải Dực mới đình chỉ kêu to.

“Đại ca, ngươi. . .”

Cho dù là vì cứu đại tẩu, đại ca cũng không nên khoa trương như vậy. Tuy rằng trực tiếp uy máu tươi là phương pháp tối hữu hiệu, khả như thế này. . . Khải Dực sẽ mất máu mà té xíu mất. Lôi Mông cũng không muốn nhìn thấy Khải Dực xỉu đâu.

“Yên tâm đi, Dực chỉ cần uy 10 hào (máu mà 10 hào là sao??? Hào là đơn vị tiền tệ mà=.=). . . một chút thôi là đủ rồi. Ngươi quên rồi sao, Tiểu Vũ vốn là nhân loại mà, chỉ cần 10 hào thôi”. . . Y chỉ cần một chút thôi.

Như là nghiệm chứng lời nói của Tây Mông, Dực uy đủ 10 hào . . . thì Diệp Vũ Khuynh cũng chậm rãi tỉnh dậy.

“Dực. . .”

Nháy mắt Diệp Vũ Khuynh đã tỉnh dậy, y cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, thẳng đến nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng gào khóc của trẻ con mới mờ mịt quay đầu nhìn lại. Thì nhìn thấy Dực đang tiêu trừ máu trên một tiểu hài tử, Diệp Vũ Khuynh mới khiếp sợ trừng lớn hai mắt.

Y như rõ mình đã ngất xỉu , trong đầu lại tiếng khóc nỉ non vủa tiểu hài tử , chẳng lẽ. . . Nhìn thấy bụng mình đã xẹp xuống , Diệp Vũ Khunh khó nén hưng phấn mà kêu lên.

“Bảo bối!”

“Ha ha.” Tiểu hài tử vừa nghe Diệp Vũ Khuynh gọi mình thì vội vàng đi đến bên người y, còn mở cái miệng nhỏ nhắn ngây ngô cười, cao hứng đuôi rắn không ngừng lắc lắc.

Nhìn hành động đáng yêu của tiểu hài tử kia, mọi người ở đây không hẹn mà cùng nhau cười lớn. Thiên na, bọn họ chưa thấy tiểu hài tử nào như vậy a, vừa mới sinh ra không phải khóc mà là cười, chớ nói đến hình dáng của nhóc . . . không phải là bình thường.



Trừ bỏ đôi mắt tử sắc của Khải Dực cùng với cái đuôi đặc trưng cho huyết thống xà giới, mặt khác có thể nói giống với tiểu hài tử như đúc.

Bất quá nói thật ra, bọn họ vẫn tò mò Diệp Vũ Khuynh sinh hạ tiểu hài tử này bằng cách nào, dù sao Khải Dực cũng là người đầu tiên làm cho nhân loại hạ sinh cho mình tiểu hài tử.

“Nếu tiểu Vũ đã không còn việc gì, chúng ta liền ra ngoài đi, bên ngoài còn chuyện chờ chúng ta xử lý.”

Trừ bỏ Diệp Vũ Khuynh, ai cũng biết Hi Nhĩ muốn nói đến chuyện gì, chỉ thấy không khí đang khoái trá thoải mái trong nháy mắt liền trở nên trầm mặc, nhất là Khải Dực. Diệp Vũ Khuynh cảm thấy bất an gọi hắn.

“Dực. . . “

Ánh mắt của Khải Dực trở nên âm hàn, điều này Diệp Vũ Khuynh chưa bao giờ thấy qua, thân thể không tránh khỏi run rẩy. Như là kháng nghị phụ thân làm mẫu thân kinh hách, tiểu hài tử gào khóc kháng nghị.

“Đừng sợ, không có việc gì.” Trừ bỏ tử mâu lo lắng nhìn Diệp Vũ Khuynh chính là cả người vẫn còn phát ra hàn băng không hề giảm.

“Ừ” Cho dù Khải Dực đã nói không có việc gì, chính là Diệp Vũ Khuynh vẫn cảm thấy bất an ôm chặt tiểu hài tử vào trong lòng ngực, ngược lại tiểu hài tử kia thấy mẫu thân ôm chặt mình mà cao hứng mà mở cái miệng nhỏ nhắn mà cười.

※※※※※※※※※※

Mọi người chờ ở cửa kết giới lo lắng không biết mọi chuyện ra sao rồi thì thấy Khải Dực ôm Diệp Vũ Khuynh đi ra. Nhìn thấy Diệp Vũ Khuynh không xảy ra việc gì, Sờ Na mới cảm thấy yên tâm, lại nhìn thấy tiểu hài tử trong lòng ngực Diệp Vũ Khuynh, cả người hoàn toàn ngây ngẩn.

“Phu nhân, đây là . . .”

“Ha hả, Sờ Na chính là bảo bối. Bảo bối ngoan, mau, gọi Sờ Na.” Đối mặt với sự hưng phấn của Sờ Na, mà tiểu tử kia khồng hề nể tình mà chỉ liếc mắt Sờ Na một cái rồi tiếp tục quay lại trong lòng của mẫu thân.

“Nhóc. . .”

Thiên na, tiểu gia hỏa này chỉ liếc mắt nhìn nàng. . .một cái! Tuy rằng chỉ nhìn thấy thoáng qua, chính là nhin tử mâu cùng ngũ quan tinh anh của tiểu hài tử nàng cảm thấy nhóc sẽ rất có tương lai. Vừa nghĩ tới, tương lai phải hầu hạ một tiểu chủ tử nhưu vậy, Sờ Na không khỏi cảm thấy đau đầu.

“Ngươi. . . Ngươi không chết? !”

Sau khi Khải Dực ôm Diệp Vũ Khuynh đi ra, Tạp Tây liền ngây ngẩn cả người. Y như thế nào . . . không chết, mà còn sinh ra tiểu hài tử! Không có khả năng, một nhân loại không có một chút pháp lực không có khả năng có thể tồn tại trong kết giới! Thoáng nhìn tử mâu của tiểu hài tử, trong đầu hiện lên một đạo bạch quang, Tạp Tây âm ngoan nhìn về phía tiểu hài tử trong ngực của dIệp Vũ Khuynh.

“Ta sao lại chết?”

Y không hiểu, vì sao Tạp Tây lại thắc mình vì sao mình chưa chết? Diệp Vũ Khuynh nghi hoặc nhìn về phía Khải Dực. Thoáng nhìn thấy song đồng trong suốt ánh lên vẻ nghi hoặc, Khải Dực thản nhiên nói.

“Ngươi vĩnh viễn sẽ không chết.” Là lời cam đoan cũng như lời hứa hẹn.

“Hừ, sớm biết như thế ta đã giết chết, không cần lưu lại mạng ngươi để hạ sinh tiện loại này, để cho tiện loại đó cứu ngươi!” Xem ra chính mình thật thất sách, nghĩ đến kế hoạch mình bị phá đi, Tạp Tây không khỏi sinh khí!

“Ngươi . . . ngươi không cần nói vậy, bảo bối không phải là. . .” Tiện loại hai từ này Diệp Vũ Khuynh vô luận như thế nào cũng không thể nào nói ra được, nhìn bảo bối đáng yêu trong lòng ngực, y khổ sở mà rơi nước mắt.

“Gào khóc.” Cảm nhận được dòng nước ấm áp rơi xuống mặt mình, tiểu hài tử mở tròn đôi mắt nhìn thấy mẫu thân mình khóc, không khỏi kêu lên sợ hãi.

“Ngươi muốn chết.”

Biết Tạp Tây là người đem Diệp Vũ Khuynh vào kết giới, nghĩ tới chính mình thiếu chút nữa mất đi người trong lòng ngực, Khải Dực liền hận không thể đem nàng bâm thân vạn mảnh. Vừa nghe tới nữ nhân chết tiệt kia gọi hài tử Diệp Vũ Khuynh vì hắn mà hạ sinh là tiện loại làm cho Diệp Vũ Khuynh khốn khổ mà chảy lệ, Khải Dực Nhìn nàng hiện rõ sát khí, bất quá so với hắn vẫn nhanh hơn một bước chính là ——

“A —— ”

Thấy trên mặt Tạp Tây xuất hiện nhiều đạo vết trảo, làm cho người khác nhìn không rõ lắm, chỉ nghe thấy tiếng hét thê thảm chói tai. Đối với sự tình vừa mới xảy ra, mọi người cũng chỉ có thể dùng từ ngốc lăng để giải thích.Thẳng đến nghe thấy thanh âm khó hiểu của Diệp Vũ Khuynh mới hiểu được đó là kiệt tác của ai.

“Bảo bối?”

Thấy bảo bối trong lòng ngực không ngừng quơ bàn tay nhỏ bé, Diệp Vũ khuynh không khỏi hoang mang hô lên. Nghe thấy mẫu thân gọi, tiểu tử kia mới dừng bàn tay đang quơ loạn mà của mình còn hừ mạnh một cái mới tiếp tục nhào vào lòng của Diệp Vũ Khuynh.

Thiên na tiểu tử kia vì muốn trút giận cho mẫu thân mà trảo lên khuôn mặt của nữ nhân kia! Ở Đây trừ bỏ Diệp Vũ Khuynh không biết chuyện gì xảy ra, Lôi Mông cùng Tây Mông không chút nào che dấu mà đắc ý cười to, Hi Nhĩ cũng cảm thấy thú vị mà khơi mào một bên lông mi, Khải Dực lại ôn nhu nhìn về phía hài tử của minh, còn những người khác chỉ có thể kinh ngạc há to miệng!

“A, mặt của ta!” Thấy trên mặt dính toàn vết máu, qua nửa ngày Tạp Tây mới có thể thét chói tai

Mà sau tiếng hét chói tai của nàng, mọi người liền tập trung lực chú ý vào Khải Dực.

“Sờ na.”

“Vâng thưa chủ nhân.” Tuy rằng không biết chủ nhân gọi mình có chuyện gì, Sờ Na vẫn là cung kính trả lời.

“Đem nữ nhân chết tiệt này vào kết giới cho ta.”



“Vâng thưa chủ nhân.”

Có điểm kinh ngạc nhìn chủ nhân của mình, nhưng lập tức nghĩ đến nữ nhân kia không phải cũng đã đẩy phu nhân vào kết giới . , trong lòng Sờ Na cảm thấy kinh ngạc lập tức bị phẫn hận thay thế .Cũng may phu nhân phước lớn mạng lớn , nếu không . . ., Sờ Na không dám tưởng tượng nếu mất đi Diệp Vũ Khuynh Khải Dực hội biến thành như thế nào.

“Từ tư , vương , van cầu ngài! Hãy xét ta vì nước tận lực , đối với ngài trung thành tận tâm hết sức , buông tha cho tiể nữ một mạngđi! Nàng chỉ vì yêu ngài quá sâu đậm mới mất lý trí làm ra hành động như thế , van cầu ngài , buông tha cho nàng đi!”

Khi theo Khải Dực tới cửa kết giới thì gặp con gái của mình Tạp Tây , Lãng Tư có dự cảm bất hảo . Nghe thấy Khải Dực xử phạt Tạp Tây ra sao , ông liền vội vàng ra tiếng cầu xin.

“Lãng Tư, ngươi nên hiểu nàng muốn đưa Vũ nhi cùng hài tử ta vào chỗ chết. Hôm nay, nếu không phải có hài tử ta bảo hộ, chỉ sợ bọn họ đã sớm tan thành tro bụi. Ngươi nói xem, nếu là ngươi, ngươi sẽ làm nhu thế nào?”

Vừa nghĩ tới nữ nhân chết tiệt kia thiếu chút nữa làm hắn mất đi Vũ nhi, tử mâu càng trở nên âm trầm. Mà ngay cả một tướng quân dũng mạnh thiện chiến như Lãng Tư cũng cảm thấy mồ hôi lạnh ứ ra, chớ đừng nói đến một người chưa bao giờ thấy huyết tinh như Tạp Tây. Vừa nghe thấy Khải Dực lệnh Sờ Na đem nàng vào kết giới nàng đã sợ tới sắc mặt tái nhợt. Hiện giờ phụ thân vì nàng cầu xin nhưng lại đổi lại ánh mắt hàn băng của Khải Dực, Tạp Tây thực sự rất sợ sớm tan thành mây khói.

“Này. . .”

Lãng Tư hiểu được nếu hôm nay đem người khác vào kết giới thì nàng cũng chỉ trục xuất khỏi xà giới, nhưng là. . .nàng cố tình đem người yêu của Khải Dực cùng tiểu vương tử vào kết giới! Nếu là ông, ông cũng sẽ làm giống Khải Dực. Lại nhìn thoáng qua Tạp Tâp, ông nhắm mắt đau lòng nói.

“Ta hiểu được.”

“Phụ thân!” Kinh ngạc phụ thân vì sao lại đồng ý để nàng vào kết giới, Tạp Tây không khỏi luống cuống. Ngay cả người duy nhất có thể cầu xin cho nàng cũng đồng ý, nàng như thế nào không thể hoảng?

“Sờ na, sao còn chưa động thủ.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.