Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 15: PN1



Ngôi biệt thự tọa lạc tại ngoại thành Đại Bắc, có một đám nữ nhân có một đám nữ nhân đang trốn ở phía ngoài đại sảnh, mà bên trong đại sảnh lúc này truyền đến thanh âm của đồ vật bị vỡ vụn, bất quá không ai dám ngăn cản cơn thịnh nộ của tiểu chủ nhân.

Thị nữ thứ nhất nói “Ngươi nói xem lần này tiểu chủ nhân sẽ tức giận bao lâu a?”

“Dường như lần trước là năm phút, có lần ba phút, còn có lần . . .” Thị nữ thứ hai nói, nàng tối nhớ những lần tiểu chủ nhân nỗi giận. Chỉ vì mỗi lần tiểu chủ nhân nổi giận lấy đồ vật này nọ mà đập. ( giận có mấy phút thôi mà Long nhi đập đồ kiểu này ai chịu nỗi)

“Bất quá, lần này nguyên nhân tiểu chủ nhân nổi giận chỉ vì sau khi tỉnh ngủ lại không thấy phu nhân đâu.” Hầu gái thứ ba nói. Tiểu chủ nhân đối với chủ nhân là không muốn ngài li khai ngôi biệt thự này phải luôn ở bên tiểu chủ nhân, cho nên mỗi khi thức dậy mà ngài không thấy mẫu thân liền tức giận.

“Phu nhân cùng chủ nhân như thế nào còn chưa trở về a?” Hầu gái thứ tư nói. Mỗi lần tiểu chủ nhân sinh khí, các nàng đều đi tìm phu nhân hoặc chủ nhân, cũng chỉ có họ mới có thể trấn an tiểu chủ nhân, nhưng hôm nay hai người họ lại cùng không ở nhà.

“Ngươi quên rồi sao, hai ngày nữa chình là sinh nhật của tiểu chủ nhân, cho nên sáng nay phu nhân cùng chủ nhân đã cùng nhau đi mua quà sinh nhật.” Sờ Na giải thích. Bất quá nàng cũng cảm thấy kỳ quái, như thế nào giờ này phu nhân và chủ nhân chưa về?

Phanh, trong đại sảnh lại vang lên thanh âm đồ vật bị vỡ vụn.

“Ai. . .” Nghe thấy thanh âm đồ vật bị đập bể, mọi người không hẹn nhau mà cùng thở dài.

“A, các ngươi sao lại ở đây?” Vừa về tới nhà liền thấy tất cả mọi người đứng ngoài đải sảnh, Diệp Vũ Khunh không khỏi tò mò.

“Phu nhân, chủ nhân, cuối cùng các ngài cũng đã trở về.” Mọi người ai nấy đều vui mừng, cuối cùng nhị vị cứu tinh cùng trở về cứu bọn họ.

“Làm sao vậy? Sờ Na, phát sinh chuyện gì sao?” Nhìn thấy Sờ Na khoa trương nói, Diệp Vũ Khuynh khó hiểu nhìn về phía Khải Dực .

“Long nhi lại đật vật này vật nọ?” Chỉ có thể Long nhi lại gây chuyện nên bọn họ mới vậy, Khải Dực vốn không để ý chuyện Địch Long phá như nhiều đồ như thế nào, chính là nhiều lúc Khải Dực cũng cảm thấy đau đầu.

“Đúng vậy, thưa chủ nhân.”

“Ha hà, ngượng ngùng a, chúng ta về trễ .” Chỉ vì chính mình tham luyến đi dạo phố nên mối về trễ, Diệp Vũ Khuynh ngượng ngùng cuối đầu.

“Đi vào trước đi.” Nói xong Khải Dực liền ôm Diệp Vũ Khuynh vào đại sảnh.

Vừa bước vào thấy tình cảnh trước mắt mọi người chỉ có thể dùng từ vô cùng thê thảm để hình dung mọi thứ bày trí đều bị phá hư, trên đất nơi nơi đều có mảnh nhỏ.

“Long Long!” Thấy cái đuôi sinh khí của Địch Lonh quơ lung tung, Diệp Vũ Khuynh áy náy mà hô.

“Mụ mụ!”

Vừ nghe thấy thanh âm quen thuộc, Địch Long lập tức đình chỉ hành đông trong tay trong tay, vội vàng hướng Diệp Vũ Khuynh chạy tới, ngay khoảnh khắc đó Địch Lonh liền bị Khải Dực ôm vào trong lòng ngực.

“Ba ba!” Thấy tử mâu của Khải Dực giống mình đang nổi giận, Địch Long sợ hãi hô lên.

“Long nhi, ngươi không ngoan .” Ngay khí thấy ánh mắt sợ hãi của hài tử Khải Dực liền đem nhóc giao cho Diệp Vũ Khuynh.

“Mụ mụ, mụ mụ.” Oa ở trog lòng ngực của mẫu thân, Địch Long liền làm nũng nói.

“Long Long, lần sau không nên đâp đồ này đồ nọ nữa nga!” Sau khi thấy Địch Long tươi cười, Diệp Vũ Khuynh mới cười. Bất quá lần sau Địch Long vẫn như trước loạn suất đồ vật này nọ.

“Tốt lắm, chúng ta đi thôi.” Nhìn thời gian không sai biệt lắm cũng có thể đi rồi, Khải Dực liền ôm lấn Diệp Vũ Khuynh đi ra cửa.

“Ừ , mọi người tái kiến.” Ôm Địch Long, Diệp Vũ Khuynh hướng mọi người cáo biệt.

“Phu nhân, chúc ngài cùng chủ nhân cùng tiểu chủ nhân đi chơi khoái trá!” Nghĩ đến một tuần không thể thấy phu nhân Sờ Na có điểm luyến tiếc. Lập tức nghĩ tới một tuần không cần nhìn thấy tiểu chủ nhân giận dữ liền bình thường trở lại.

“Ừ, cám ơn.”

※※※※※※※※※※

Chỗ họ đi nghĩ mát chính là biển tình yêu, đây chính là nơi bồi dưỡng tình lữ tốt nhất. Lúc này, trên bãi cát có bao nhiêu mỹ nam, mỹ nữ hấp dẫn người. Bất quá, tối hấp dẫn người ngược lại là ——

“Long Long, không cần bơi xa như vậy, mau trở lại!” Mặc kệ áo ngắn tay cùng với quần ngắn Diệp Vũ Khuynh vẫn đứng trên bờ cát hướng tới biển rộng nơi hài tử của mình bơi ngày càng xa mà cao giọng hô.

“Yên tâm đi, Long Long sẽ không có việc gì đâu!” Ngược với sự lo lắng của Diệp Vũ Khuynh, Khải Dực cảm thấy hoàn toàn yên tâm. Thử nghĩ xem, có ai thấy con rắn nào chết đuối chưa?

“Chính là, ta sợ . . .” Quay đầu lại nhìn Khải Dực, Diệp Vũ Khuynh nhẹ nhàng nói vào tai hắn “Ta sợ có người nhìn thấy đuôi của Long Long.”

Cho dù Diệp Vũ Khunh đơn thuần như thế nào, cũng không có khả năng không để ý tới ánh mắt thế nhân. Nếu thấy phía sau tiểu nam hài có một cái đuôi, chẳng phải người đó sẽ xem nhóc là yên quái sao! Y không muốn người ta xem Long Long là yêu quái đâu!

“Ha hả, yên tâm đi, Long nhi biết cách che dấu đuôi của mình.”

Hiểu được Diệp Vũ Khuynh đang lo lắng cái gì, Khải Dực chỉ cười cười, hắn cũng không tính giải thích. Nếu nói cho y biết, Địch Long chỉ muốn vui đùa mới cố ý đem đuôi mình lộ ra ngoài khó bảo toàn y sẽ không sinh khí. Bất quá, Khải Dực tin tưởng hài tử cùa mình biết chừng mực, cho dù chỉ mới hai tuổi mà thôi.

“Ừ.” Nhìn thấy mọi người xung quanh Địch long không ai thét chói tai, tin tưởng rằng không ai phát hiện cái đuôi của Địch Long, Diệp Vũ Khuynh cũng an tâm.

Đối với sự xuất hiện của Khải Dực, mọi người nhìn không chuyển tầm mắt, bọn họ chưa từng thấy một nam nhân suất như vậy, đặc biệt là ánh mắt tử sắc kia, không khỏi làm người khác trầm luân.

Lại nhìn thấy nữ nhân bên cạnh người nam nhân, không khỏi làm người khác thở dài. Dáng người không có gì hảo, khuôn mặt lại có một dạng ngây thơ, duy nhất chỉ có một thân trắng nõn là xem được. Thật không biết, nam nhân kia vì cái gì xem trọng một nữ nhân như vậy.

Chớ trách mọi người lầm Diệp Vũ Khuynh là nữ nhân, thử nghĩ xem có ai có thể nghĩ một nam nhân có thể sinh hài tử, hơn nữa là lại là một hài tử đẹp như vậy!

※※※※※※※※※※

Diệp Vũ Khuynh ôm Địch Long đã vui chơi cả một buổi chiều mệt mỏi vào đải sảnh khách sạn thì bị người gọi lại.

“Dực, Tiểu Vũ!”

“Tây Mông!” Thấy người gọi họ là Tây Mông, Diệp Vũ Khuynh không khỏi vui sướng hô lớn, mà trong khi đó Khải Dực lại đứng bên cạnh khơi mào mi.

“A , tiểu gia hỏa này làm sao vậy?” Hiếm thấy Địch Long lại an phận như vậy, Tây Mông không khỏi tò mò.

“Long Long hắn ngoạn mệt mỏi.” Thấy hài tử trong lòng ngực ngù mà còn tươi cười lộ ra má lúm đồng tiền, Diệp Vũ Khuynh sủng nịch nói.

“Vũ nhi, ngươi mang Long nhi về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta cùng với Tây Mông tán gẫn một chút.” Thoáng nhìn thấy nét mệt mỏi trên khuôn mặt Diệp Vũ Khuynh, Khải Dực đau lòng nói.

“Ừ, ta lên trước. Tây Mông, tái kiến!” Hướng Tây Mông nói lời từ biệt, Diệp Vũ Khuynh mới xoay người rời đi.

“Như thế nào lại có thời gian rảnh tới nơi này?” Thẳng đến ngồi vào trong quán cà phê trong khách sạn, Khải Dực mới mở miệng hỏi.

“Ai, ta là vì chạy nạn a! Huynh đệ, ngươi thật diễm phúc, đem vương vị ném cho Lôi Mông chính mình lại đi khoái hoạt đi!” Nghĩ đến bộ dạng khi Khải Dực đem vương vị giao cho nó , mó rất giận mà không dám ai oán, đến nay nhớ tới còn làm Tây Mông buồn cười.



“Như thế nào, ngươi muốn vương vị?” Bưng cà phê lên nhấp một hơi , đối mặt với Tây Mông trêu chọc , Khải Dực cố ý xuyên tạc ý tứ của anh.

“Không được, xin miễn cho kẻ bất tài như ta! Lần này, huynh đệ ta đây chủ yếu là đến tị nạn.”Nghĩ tới mỗi ngày đều phải xử lý văn kiện không bao giờ giảm bớt, Tây Mông liền nhức đầu.

“Rốt cuộc vì sự tình gì mà ngươi đến đây tị nạn?”

“Ai, còn không phải lão nhân nhà ta mỗi ngày đều bên cạnh nhắc nhở ta sớm kết hôn!” Nghĩ đến đã cảm thấy đau đầu, bất đắc dĩ đành phải đi đến nhân loại tị nạn.

“Ngươi nên kết hôn.” Khải Dực cũng cảm thấy Tây Mông nên kết hôn là vừa.

Ngay khi Tây Mông nghĩ muốn phản bác, cáxh đó khôn xa truyền tới thanh âm hấp dẫn sự chú ý của hai người.

“Nga, ta nói cho các ngươi biết, vừa rồi lúc đi ngang qua đại sảnh, nghe thấy người bán hàng nói trong phòng tổng thống truyền đến thanh âm đập vỡ vật này vật nọ.”

“Thật hay giả?”

“Đương nhiên là sự thật, mà ngay cả quản lý cũng lên tới. Ngươi nói xem, có phải hay không đối với phục vụ không hài lòng mà đập vỡ vật này vật nọ đi?”

“Phi , kẻ có tiền thật là không hiểu được!”

“…”

“Dực , làm sao vậy?” Trong nháy mắt sắc mặt Khải Dực liền trở nên âm trầm làm cho Tây Mông có dự cảm bất hảo

“Lần này đi nghỉ phòng của ta ở chính là phòng tổng thống.”

“Ngươi nói cái gì?”

Như là nghiệm chứng dự cảm của Tây Mông, liền thấy quản lý nhanh chóng hướng về phía bọn họ đi tới.

“Khải tiên sinh, rốt cục cũng tìm được ngài. Chúng ta đem bữa ăn đến gõ cửa nữa ngày cũng không thấy ai, chính là trong đó không ngừng truyền ra thanh âm đồ vật bị đập vỡ. Xin hỏi, có phải hay không . . . xảy ra chuyện gì?” Đối với tổng tài của tập đoàn Khải thị, quản lý khách sạn cư nhiên không dám chậm trễ.

Không chờ quản lý khách sạn nói xong, Khải Dực liền đứng lên hướng thang máy đi đến, theo sau là Tây Mông cùng với quản lý khách sạn.

Sau khi mở cửa phòng ra, cảnh tượng bên trong vô cùng thê thảm làm cho Tây Mông cùng quản lý khách sạn khộng hẹn mà cùng cảm thấy chấn kinh, người mà không ngừng đập vỡ vật này vật nọ chính mà tiểu hài tử chỉ mới hai tuổi!

“Long nhi.” Thấp giọng gọi Địch Long, Khải Dực ôm lấy hài tử chạy đến bên chân của mình.

“Ba ba, mụ mụ, Long nhi không thấy mụ mụ!” Ôm lấy cổ của Khải Dực, đồng mâu tử sắc của Địch Long bừng lên cơn lửa giận.

“Này ruột cuộc là thế nào? Đừng nói những điều này đều do tiểu quỷ này làm?” Chuyện này không thể tránh khỏi tưởng tượng! Tiểu quỷ này chỉ mới có hai tuổi a!

“Vũ nhi, bị người bắt đi, ta muốn đón y trở về.” Lúc trước Diệp Vũ Khuynh có uống thuốc máu của Khải Dực nên hiện giờ mặc kệ tới chỗ nào Khải Dực đều cảm nhân được hành tung của y.

“Dực , chờ ta một chút!” Tây Mông rất nhanh đuổi theo Khải Dực, quản lý khách sạn vẫn tiếp tục ngẩn người.

※※※※※※※※※※

“Ô, đau quá.”

Cảm giác được cổ có chỗ đau nhức, Diệp Vũ Khuynh đau đớn kêu lên, đôi mắt chậm rãi mở ra . Lại phát hiện bài trí ở đây không hề quen thuộc, lập tức cả kinh tỉnh lại.

“Ngươi tỉnh rồi?”

Bên tai truyền đến thanh âm của nữ nhân, Diệp Vũ Khuynh liền quay lại phía thanh âm được phát ra, chỉ thấy một nữ nhân xinh đẹp dáng người cao gầy ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ.

“Ngươi là ai?”

“Ta là Lị Lị An, nơi này là nhà của ta.” Lị Lị An khiêu khích nhìn về phía Diệp Vũ Khuynh, lần đầu tiên nhìn thấy Khải Dực trên bờ cát nàng đã quyết định Khải Dực chính là nam nhân mà nàng thích.

“Ngươi sao lại bắt ta tới đây?” Diệp Vũ Khuynh còn nhớ khi y vừa mới đem Địch Long đặt lên giường , liền cảm giác có người đánh lên cổ y sau đó liền hôn mê.

“Không sai.” Xem ra nữ nhân này không đến nổi bổn.

“Cái kia, ta dường như không biết ngươi, ngươi tại sao lại muốn bắt ta?” Nhìn thấy Lị Lị An thừa nhận, Diệp Vũ Khuynh không khỏi hoang mang.

“Ta bắt ngươi đươpng nhiên bắt ngươi rời khỏi Khải Dực, nam nhân vĩ đại giống như hắn cư nhiên là phải xứng với nữ nhân xinh đẹp như ta. Dáng vẻ giống như ngươi, hung cũng không phải hung, dáng không ra dáng, ngay cả gương mặt cũng ngây thơ muốn chết, hừ, một chút cũng không xứng với Khải Dực. Ta khuyên ngươi nên sớm rời xa Khải Dực, nếu không sau này miễn cho mình một mình chịu nan kham.” Nói xong Lị Lị An liền khinh miệt nhìn Diệp Vũ Khuynh.

“Ách, ta thật không hiểu ý tứ của ngươi, mà bộ ngực của ta cùng với dáng ngươi có quan hệ gì?” Đối với đáp án của Lị Lị An, Diệp Vũ Khuynh không sao hiểu nổi.

“Đương nhiên có quan hệ, loại người không có ngực như ngươi, nữ nhân lại có dáng người như đậu cô ve có điểm nào xứng đáng với Khải Dực!” Chính mình nói nhiều như vậy, nữ nhân này một chút cũng nghe không hiểu, Lị Lị An tức giận quát.

“Cái kia, tiểu thư ngươi đã lầm, ta là nam nhân chứ không phải là nữ nhân.” Thẳng đến lúc này Diệp Vũ Khuynh mới hiểu được, nguyên lai nữ nhân xinh đẹp này lầm y là nữ nhân.

“Cái gì? Ngươi nói ngươi là nam nhân?” Thiên na, chẳng lẽ chính mình hội nhìn nhầm? Lị Lị An không dám tin liền tiêu sái đến trước mặt Diệp Vũ Khuynh, không đợi Diệp Vũ Khuynh phản ứng liền trực tiếp sờ bộ ngực của y.

“A, ngươi làm gì?”

Đại môn phịch một tiếng liền bị người mở ra, Khải Dực liền nhìn thấy hai tay của Lị Lị An đang đặt trên ngực của Diệp Vũ Khuynh trong khi đó Diệp Vũ Khuynh đang liều mạng giãy dụa.

“Dực!” Thấy người đến là Khải Dực, Diệp Vũ Khuyn liền cao hứng gọi.

Đẩy nữ nhân vướng bận sang một bên, Khải Dực liền ôm Diệp Vũ Khuynh vào trong lòng, Địch Long liền hưng phấn kêu lên.

“Mụ mụ, mụ mụ!”

“A, Long Long cũng tới! Ngoan, mụ mụ ôm một cái.” Khải Dực từ trong lòng ngực Khải Dực tiếp nhận Địch Long, Diệp Vũ Khuynh cao hứng ôm đứa con.

“Vũ nhi, các người vừa rồi đang làm gì?”

Đối với hình ảnh vừa mới nhìn thấy , tử mâu Khải Dực liền hiện lên tia hờn giận , hắn không cho phép bất luận kẻ nào trừ hắn ra đụng chạm Diệp Vũ Khuynh.

“Vừa rồi a, ừ . . ., ta cũng không biết. Đúng rồi, tiểu thư có phải ngươi muốn sờ ngực ta?” Kỳ thật vừa rồi cũng không rõ nguyên nhân, y hướng Lị Lị An mà hỏi.

“Ngươi sờ ngực hắn? Phi, nữ nhân, nhìn đoán không ra ngươi là loại ngươi như vậy. . .” Thoáng nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Khải Dực, Tây Mông liền đình chỉ không nói tiếp, nếu nói nữa khó bảo toàn chính mình sẽ không chọc giận băng sơn.

“Ngươi. . .Ngươi không cần loạn giảng, ta chỉ muốn xác định một chút xem hắn có phải hay không là nam nhân hay thôi. Người ta thích chính là Khải Dực, không phải nam nhân có bộ mặt ngây thơ như thế này!” Vừa nói liền thấy ánh mắt băng hàn của Khải nhìn bắn về phía mình, Lị Lị An không khỏi sợ hãi mà co rúm thân thể.

“Đừng để ta gặp lại ngươi.” Liếc mắt nhìn Lị Lị An một cái, Khải Dực liền ôm Diệp Vũ Khuynh ly khai.

“Hăn . . .hắn có ý tứ gì?”Cuối cùng Khải Dực nhìn nàng một cái làm trong lòng Lị Lị An cảm thấy sợ hãi, nàng hiện tại đã hối hận khi bắt Diệp Vũ Khuynh.

“Chính là lần sau đừng để hắn thấy ngươi, như vậy ngươi sẽ. . . Chết không toàn thây.” Bỏ lại một câu như vậy Tây Mông cũng xoay người rời đi, anh chính là một chút cũng không nói khoa trương.

Thiên na, nàng có phải phích sai người hai không? Như thế nào Khải Dực lại khủng bố như vậy a!

※※※※※※※※※※

“Dực, vừa rồi khi ta bị tiểu thư kia bắt đi, có phải Long Long đã tỉnh lại hay không?”Vừ về tới khách sạn Diệp Vũ Khuynh liền hỏi. Tuy rằng bài trì bên trong phòng dường như không có . . . chút nào hư hao, chính là y vẫn không thể xác định có phải hay không Địch Long có suất đồ vật này nọ

“Ngươi cứ nói đi?” Ôm Diệp Vũ Khuynh ngồi ở trên giường, Khải Dực vui vẻ đùa giỡn.

“Ách, ta không thể nào xác định, ngươi nói đi.” Nhìn Địch Long im lặng ngồi trên giường ngoạn đồ xếp bằng gỗ, Diệp Vũ Khuynh không xác định nói.

“Ngươi đi hỏi Long Long đi.” Về phần tiểu tử kia chính là tự đi hỏi là tốt nhất.

“Ừ, đúng. Long Long, lại đây với mụ mụ.” Thấy Địch Long nghe lời đi tới trước mặt y, Diệp Vũ Khuynh ôn nhu nói “Long Long, ngươi nói mụ mụ nghe xem . . . tỉnh dậy có hay không suất đồ vật này nọ?”

Thấy đứa con như không hiểu rõ lắm nhìn về phía y, Diệp Vũ Khuynh làm đỗ đồ xếp bẳng gỗ trên giường làm mẫu, tiếp tục nói.

“Tựa nhu mụ mụ vừa mới làm , Long Long có hay không suất đồ vật này nọ a?”

Nhìn thấy tiểu hài tử trước mắt như tự hỏi, Diệp Vũ Khuynh không khỏi nghĩ đến Địch Long có thể suất đồ vật này nọ, lại nghe thấy tiểu tử kia kiên định nói ——

“Không có, Long nhi không có suất đồ xếp gỗ.”

“A?” Long Long lời này có ý tứ gì, rốt cuộc có suất hay không a? Diệp Vũ Khuynh không khỏi cảm thấy hồ đồ.

“Ha ha ha ha.”

Nhìn thấy Diệp Vũ Khuynh giải thích suất đồ vật này nọ chính là hiểu lầm thành suất đồ xếp gỗ, ha hả, xem ra Diệp Vũ Khuynh không biết mỗi lần Địch Long suất đồ vật đều là suất đồ nhóc không thích. Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Diệp Vũ Khuynh nhìn hài tử mình, Khải Dực liền không khỏi cười ra tiếng.

Khải Dực chưa từng cảm tạ ông trời như thế này, trời đã ban cho hắn một người vợ đáng yêu, một hài tử thú vị như vậy. Xem ra, cuộc sống hắn vĩnh viễn sẽ không thấy nhàm chán.

Hoàn phiên ngoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.