Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 2



Đi trên cầu thang nhỏ hẹp , Diệp Vụ Khuynh dốc hết sức mà đi nhẹ nhàng tránh làm phiền đến chủ nhà Thái Thái , đặc biệt hiện giờ y còn mang theo một con mãng xà ai thấy cũng phải hét chói tai . Ngay khi Diệp Vũ Khuynh nghĩ mình may mắn không bị chủ nhà Thái Thái mắng, phía sau liền truyền tới âm thanh tức giận . Vừa nghe , Diệp Vũ Khuynh liền biết , mình không thể thóa mạ .

“Như thế nào lần nào cũng về trễ như vậy ? Còn để cho người khác ngủ hay không a!” Chủ nhà Thái Thái hướng về phía Diệp Vũ Khuynh mà chửi ầm lên . Bất quá cũng chỉ là tức giận tức thời mà mắng , dù sao mỗi tháng Diệp Vũ Khuynh đều đúng hạn đóng tiền thuê nhà.

“Thực xin lỗi , chủ nhà Thái Thái , ta lần sau sẽ về sớm một chút .Quấy rầy đến ngươi , thực xin lỗi.”

Đối mặt với sự tức giận của chủ nhà Thái Thái , Diệp Vũ Khuynh cũng chỉ có thể không ngừng giải thích . Dù sao ở Đài Bắc tiền thuê nhà ở nơi này là tiện nghi nhất , mà thu nhập của y cũng không nhiều , có thể có chỗ để dừng chân là tốt lắm rồi.

“Hừ , lần nào cũng nói như vậy , không phải ngươi vẫn về trễ hay sao . Thấy ngươi luôn đóng tiền thuê đúng hẹn , nếu không lão đã đuổi ngươi ra ngoài!”

“Ừ , cám ơn chủ nhà Thái Thái , thực xin lỗi quấy rầy đến ngươi .” Nghe thấy chủ nhà Thái Thái lại bắt đầu thoái thác , Diệp Vũ Khuynh tuy rằng cảm thấy khó chịu, nhưng lại không còn cách nào , dù sao đó cũng là sự thật.

“Hừ , quên đi.” Nhìn xem cũng đã 12 giờ , chủ thuê nhà Thái Thái ngáp một cái khoát tay tính quay trở về phòng tiếp tục ngủ , ngay lúc nàng chuẩn bị xoay đi , ngay khoảnh khắc đó đột nhiên phát hiện bên cạnh Diệp Vũ Khuynh có một cái bao to màu đen.

“Từ từ , cái gói to kia là cái gì vậy? Không phải là sủng vật đi?” (hắc hắc , có ai nghĩ màng xà là sủng vật không ta ? =))))))))))))))

“Không , không phải sủng vật , chỉ là vật này vật nọ ta cho cuộc sống hằng ngày.” Thấy chủ nhà Thái Thái đột nhiên chuyển hướng tới bao ta bên cạnh mình , Diệp Vũ Khuynh vội vàng làm sáng tỏ. Nếu để chủ nhà Thái Thái biết được đừng nói là nuôi ngay cả mình cũng bị đuổi ra ngoài.

“Hừ , thách ngươi cũng không dám gạt ta . Ngươi nhớ kỹ cho ta , không được dưỡng sủng vật , cũng không được mang bằng hữu về , nếu không người đừng nghĩ có thể ngụ lại nơi này!” Lại một lần nữa hạ cảnh cáo , thấy Diệp Vũ Khuynh gật đầu , mới bước vào phòng .

“Được rồi, ta đã biết, ta nhất định sẽ không phạm phải. Chủ nhà Thái Thái, ngủ ngon!”

Sau khi thấy chủ nhà Thái Thái đóng cửa , Diệp Vũ Khuynh vội vàng mở cửa phòng , sau khi vào phòng mới dám thở mạnh ra một hơi.

“Hô , nguy hiểm thật , nếu như bị chủ nhà Thái Thái phát hiện chúng ta liền không xong rồi. Ngươi không sao chứ?” Nghĩ đến mãng xà vẫn còn trong cái bao to . Diệp Vũ Khuynh vội vàng mở ra thấy mãng xà không chút hao tổn gì tâm tình lo lắng của y mới được hạ xuống.

Khi vào phòng tới giờ , Khải Dực vẫn không có biểu hiện gì , không ai biết trong long hắn nghĩ gì , bất quá tử mâu âm trầm đã bán đứng hắn.

“Ha hả , về sau hai chúng ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau . Đúng , sống nương tựa nhau!” Ôm lấy Khải Dực , Diệp Vũ Khuynh bắt đầu ảo tưởng về cuộc sống sau này . Đối với lời nói sống nương tựa lẫn nhau của y , trong lòng cảm thấy vừa long mà gật gật đầu.

Khải Dực cảm nhân Diêp Vũ Khuynh ôm lấy chính mình , đối với hài tử đang hưng phấn nghĩ đến cuộc sống nương tựa lẫn nhau của hai người . Trong long cảm thất thương tiếc ngày càng lớn , Khải Dực dùng đuôi rắn bao quanh người Diệp Vũ Khuynh càng nhìn càng thấy như Diệp Vũ Khuynh được Khải Dực ôm trong lòng ngực.

“Ừ , đầu tiên ta sẽ nói tên của ta cho ngươi biết . Ta là Diệp Vũ Khuynh , Diệp chính là lá cây , Vũ chính là lông chim , Khuynh chính là nói hết . Tốt lắm , hiện giờ ngươi đã biết lên của ta , vậy ngươi tên gì?”

Nhìn thấy tử mâu của Khải Dực , Diệp Vũ Khuynh không khỏi hoang mang .Y không hy vọng tùy tiện đặt tên cho nó , ít nhất y muốn chính nó cho y biết tên của mình.

Đối với sự hoang mang của Diệp Vũ Khuynh , Khải Dực tắc không thể không để ý . Hắn chậm rãi đi tới mà mớ TV , lúc này trên TV đang phát tin tức.

Đợ cho TV phát đến tin giải trí , Khỉ Dực mới dùng đuôi mình chỉ ký tự trên màn hình , không nói gì nhìn Diệp Vũ Khuynh.

“Dực? Tên ngươi là Dực sao?” Đối với mãng xà mình mang về có thể xem TV này , Diệp Vũ Khuynh có thể dùng kinh ngạc cùng hưng phấn để hình dung tâm tình hiện giờ của mình.

Khải Dực gật đầu tỏ vẻ khẳng định.

“Ngô , ta về sau sẽ họi ngươi là Dực , ha hả . Dực ta đi nấu cơm , ngươi đi tắm rửa trước đi , xong rồi ta sẽ gọi ngươi nga!” Nói xong Diệp Vũ Khuynh hướng phòng bếp mà đi , cũng không nghĩ tới một mãng xà như thế nào lại đi tắm rửa , xem ra y đã xem Khải Dực như một con người mà đối đãi.

Nhìn thân ảnh bận rộn trong bếp , Khải Dực nghĩ tới đêm tân hôn của vợ chồng , thê tử bình thường đều kêu người trượng phu của mình đi tắm rửa sau đó mới đi nấu cơm ( nghĩ tới đêm tân hôn là sao , chỉ nghĩ tới đó thôi hay nghĩ sâu xa thêm nữa =))))))) Nghĩ đến đây , tử mâu của Khải Dực không ngừng mở lớn mang theo ý cười . Nhìn lại trên người mình toàn vết máu , mới hướng phòng tắm mà bò đi.

“Dực , cơm nấu xong rồi . Ngươi lại đây ăn đi.”

Diệp Vũ Khuynh vội vàng đem thức ăn vừa nấu xong bưng ra , trong miệng không quên gọi Khải Dực đến dùng cơm. Sau khi thấy Khải Dực bò lên bàn , mới hướng phòng ngủ đi tới.

Bất quá chưa đi được mấy bước , thân hình bị khải Dực ôm trong lòng ngực . Nhìn hành động của Khải Dực , Diệp Vũ Khuynh khó hiểu hỏi

“Ngươi không thích ăn sao?”

Thấy Khải Dực lắc lắc đầu nhưng lại không có buông y ra, Diệp Vũ Khuynh không khỏi hoang mang . Thẳng đến lúc Khải Dực đem chén cơm trước mặt y , Diệp Vũ Khuynh mới hiểu được.

“Đối nga, ngươi không thể lấy đũa, ta uy cho ngươi ăn.”

Sau đó Diệp Vũ Khuynh cầm lấy đôi đũa gắp đồ ăn đưa tới trước mặt y , chỉ thấy Khải Dực đem đôi đũa hướng về lại phía y , Diệp Vũ Khuynh lại hoang mang.

“Ngươi muốn ta cùng ngươi ăn sao ?” Thấy Khải Dực gật gật đầu , Diệp Vũ Khuynh lại từ chối.

“Không được a , ta nghĩ mình nên đi tắm. Dực ,một mình người ăn trước đi ! Ta tắm xong lặp tức cùng ngươi ăn , được không?”

Lắc lắc đầu, Khải Dực đánh tan hy vọng của y

“Ngô, vậy được rồi.” Thấy Khải Dực thủy chung không chịu buông mình ra , Diệp Vũ Khuynh không giãy dụa nữa , cứ như vậy mà ngồi ăn.

Thấy y thỏa hiệp , Khải Dực vừa lòng gật đầu , mới cúi đầu ăn cơm . Mặc dù đã sớm nếm qua sơn trân hải vị , bất quá không nghĩ tới trù nghệ của Diệp Vũ Khuynh hảo hơn nhiều so với những gì hắn đã từng ăn qua . Xem ra , hắn đúng là nhặt được bảo bối.

“Dực , chỗ này của ta cũng chỉ có một cài giường , dù sao nơi này cũng không thoải mái gì , ngươi cùng nhau ngủ đi?” ( sao bé tự dưng mình cho miệng lang thế . . . ý nhầm miệng xà >.<) Tắm rửa xong , Diệp Vũ Khuynh ôm hắn lên giường duy nhất trong phòng này , chuẩn bị đi ngủ. Ôm thân thể lạnh lẽo vào trong lòng ngực , ách , phải nói là xà thể , Diệp Vũ Khuynh thỏa mãn ngáp một cái , sắp đi ngủ cũng không quên nói một câu. “Dực , đừng bỏ ta lại mà chạy trốn nga , nếu không ta sẽ khóc nga!. . .” Thẳng đến sau lúc Diệp Vũ Khuynh ngủ say , Khải Dực mới mở to cặp mắt mình ra. “Ta vĩnh viễn sẽ không buông tha cho ngươi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.