Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 3



Ngày qua ngày một tuần cứ thế mà bình thản trôi qua , ban ngày Diệp Vũ Khuynh vẫn đi làm , trước khi đi làm y đều làm đều đánh thức Khải Dực sau đó mới làm điểm tâm cho hắn sau đó mới xuất môn . Tới giữa trưa liền vội vã trở về làm cơm trưa có Khải Dực ăn , bình thường y tùy tiện mua cơm ở ngoài ăn để giải quyết cơn đói .Từ khi có Khải Dực , y luôn lo sợ nếu y mà không quay về thì Khải Dực sẽ đói bụng.

Cho nên Diệp Vũ Khuynh liền bàn bạc cùng *** trưởng đổi giờ công việc buổi tối sau cơm chiều , may mắn *** trưởng đồng ý yêu cầu của y , nếu không y sẽ bị sa thải mất . So với công việc , Diệp Vũ Khuynh xem trọng Khải Dực hơn.

Kỳ thật chỉ cần hai ngày nghỉ ngơi , Khải Dực liền khôi phục thể lực cũng đã có thể biến trở lại thành nguyên hình . Bất quá hắn không nghĩ sẽ dọa Diệp Vũ Khuynh hoảng sợ , cho nên cho tới bây giờ vẫn duy trì thân hình rắn trước mặt Diệp Vũ Khuynh.

Bảy ngày trôi qua , Khải Dực đem tất cả văn kiện của công ty mới thành lập giao cho Lôi Mông—— người đó chính là đệ đệ của hắn , cũng chính là hoàng tử của xà giới đến để xử lý công việc của mình. Mà hắn cũng đã phân phó Hi Nhĩ——quân sư của xà giới, bạn hữu tốt nhất của hắn xử lý chuyện mình bị đánh lén . Tựa hồ hết thảy đều đã an bài thỏa đáng , chỉ trừ bỏ——

“Đại ca , ngươi còn muốn mấy ngày nữa trở về a?”

Trong điện thoại bắt đầu vang lên thanh âm của đệ đệ Lôi Mông , mỗi ngày cậu đều điện cho hắn chính xác hơn là kể từ ngày Lôi Mông thay hắn giải quyết đống hồ sơ của công ty.

“Chuyện gì?” Khải Dực đau đầu đè lại hai huyệt thái dương của mình , thử nghĩ có một người mỗi ngày đầu gọi điện làm phiền , mà lúc nào cũng là mấy chuyện nhảm , Khải Dực dù có lãnh đạm như thế nào cũng cảm thất đau đầu.

“Đại ca , ngươi rõ ràng biết ta không thích hợp xử lý mấy loại văn kiện này , thấy cả đống hồ sơ liền nhức dầu .Ngươi còn bắt đệ đệ ngươi làm mấy thứ này , ngươi nhẫn tâm sao?Ô. . .ta muốn kháng nghị !Ta phải nói cho mẫu hậu biết , ngươi ngược đãi ta! Chuyện này căn bản không phải dành cho người làm (ý anh là người sao , nhớ không lầm là xà mà ta =.= ) , ta muốn kháng nghị! Ta muốn kháng nghị!. . .”

Trong điện thoại thanh âm tức giận vang cao lên làm cho Khải Dực phải để điện thoại ra xa , miễn cho màng nhĩ của mình bị thương tổn , đợi cho thanh âm oán giận giảm xuống , Khải Dực mới trầm thấp nói.

“Lôi Mông.”

“Ừ?” Chẳng lẽ lương tâm của đại ca trở dậy, không muốn ngược đãi cậu nữa?

“Chúng ta không phải người, mà là xà.” (Hắc hắc , đúng đúng lắm =)))) )

“…”

Trong điện thoại có một chút trầm mặc , bất quá so vừa rồi tiếng rống càng thêm vang dội , càng thêm giận dữ.

“A, mặc kệ, mặc kệ! Ta muốn kháng nghị, chuyện này căn bản không phải dành cho xà làm! Ta muốn kháng nghị, ta muốn kháng nghị! …”

“Lôi Mông.” Khải Dực không thể không lên tiếng ngăn cản , nhìn thời gian , Diệp Vũ Khuynh cũng nhanh chóng trở về , hắn phải mong chóng tắt điện thoại.

“Chuyện gì?” Ngô , cậu còn chưa oán giận xong! Chờ cậu oán giân xong hẳn nói. . .

“Ngươi có biết , chọc giận ta sẽ có kết quả như thế nào không.”

Vừa nói hết câu cũng không để Lôi Mông kịp phản ứng liền cúp điện thoại , Khải Dực liền trở về hình rắn đồng thời lúc đó đại môn cũng mở ra.

Bị cúp điện thoại Lôi Mông lăng ngốc hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần , ai oán nhìn chằm chằm vào điện thoại , bất quá cũng chỉ có thể như vậy. Cậu đương nhiên hiểu dược bởi vì mình là đệ đệ của Khải Dực , Khải Dực mới có thể dung túng cho cậu oán giận. Nếu đổi là người khác , Khải Dực đã sớm cho tiêu thất, làm sao có thể để người khác quấy rầy hắn mỗi ngày .

Chính là , dù hiểu được là một chuyện , nhưng cậu mỗi ngày phải đối diện với đống hồ sơ này , cậu. . .Cậu nhất định sẽ nổi điên mất ! Không hiện tại đã muốn nổi điên!

Sau khi mở cửa đại môn , Diệp Vũ Khuynh nhanh chóng nhìn qua Khải Dực sau đó liền hướng nhà bếp đi tới . Đáng tiếc , vừa đi được vài bước liền bị Khải Dực ôm vào lòng ngực.(=.=”)

“Dực , ngươi buông ra đi! Ta còn phải đi nấu cơm , nếu không sẽ không kịp giờ làm!” Diệp Vũ Khuynh vừa thấy mình bị mãng xà ôm vào lòng ngực liền giãy dụa.

Diệp Vũ Khuynh vừa bước vào Khải Dực liền cảm thấy có điểm không thích hợp , nếu là ngày thường y sẽ không phải chỉ liếc hắn một cái rồi đi nấu cơm, trước đó y đều quấn quýt lấy y ôm y một cái mới chịu đi nấu . Mà hôm nay, khi y về chỉ liếc hắn một cái Diệp Vũ Khuynh có ý tránh né hắn.

Ngay lúc Khải Dực mạnh mẽ ôm Diệp Vũ Khuynh , ánh mắt của hắn thấy gương mặt trắng nõn của y sưng đỏ một mảnh , rõ ràng đó là dấu năm ngón tay để lại , báo cho hắn biết : bảo bối của hắn bị người đánh! Tử mâu nháy mắt trở nên thầm trầm vô cùng , Khải Dực nhịn không được mắng một tiếng.

“Chết tiệt!”

“Dực , ngươi hội nói. . .Nói. . .Nói?” Trời ạ , y nghe không lầm chứ , một con rắn như thế nào có thể mở miệng nói chuyện?Bất quá , Diệp Vũ Khuynh càng thêm cao hứng——

“Thật tốt quá , vậy về sau ngươi có thể bồi ta nói chuyện rồi !Ha hả , thật tốt quá!”

“Ta không chỉ bồi ngươi nói chuyện.”

“Hả?”

Đang hoang mang , Diệp Vũ khuynh phát hiện trước mắt mình mãng xà đột nhiên biến thành một người nam nhân , mà mình . . . còn bị hắn ôm vào trong ngực!

“Ngươi. . .ngươi. . .ngươi có thể biến thành người?” Hơn nữa là một người rất hảo nga! Không đúng , tối trọng yếu trước mắt y phải biết rõ nguyên nhân

“Ha hả, ta vốn không phải là người.”

Thấy tiểu tử trong lòng ngực giương cái miệng nhỏ nhắn ngốc lăng nhìn hắn , Khải Dực nhịn không được hôn lên đôi môi đỏ mọng của Diệp Vũ Khuynh , nhìn hai má Diệp Vũ Khuynh đỏ bừng .Bất quá. . . hiện tại phải xử lý nơi bị sưng đỏ! Khải Dực ôm Diệp Vũ Khuynh đến phòng bếp đi tới.

“A? Dực nói vậy là có ý gì a? Như thế nào y lại nghe không hiểu?

“Về sau ta sẽ nói cho ngươi rõ , Hiện tại , trước hết chúng ta phải xử lý vết thương của ngươi.”

“Thương?” Diệp Vũ Khuyng không rõ cho nên nhin chăm chú vào Khải Dực ,y phát hiện hình người của Khải cánh thật hảo , y luyến tiếc dời ánh mắt.

“Nơi này?” Xem ra y đối với bộ dáng này của ta rất vừa lòng a , nhìn xem ánh mắt cũng không muốn dời đi.

“Ô , đau quá .” Cho dù động tác Khải Dực thập phần mềm nhẹ , vẫn làm cho Diệp Vụ Khuynh đau mà kêu lên tiếng , nháy mắt hốc mắt đã đỏ.

“Ngoan , nói cho ta biết , là ai đánh ngươi?” Hắn nhất định phải vạn đao băm vằm người kia ra!

“Ngô , Dực không có việc gì. Ngươi xem , ta đây không phải hảo hảo sao?” Tuy rằng bị đánh , chính y cũng bị sợ hãi chết khiếp , chính là so với hồi nãy đã tốt hơn nhiều.

Nhìn Diệp Vũ Khuynh như vậy , ánh mắt thầm cừu đại hận của Khải Dực càng thêm âm trầm . Bất quá , hắn vẫn như cũ mà ôn nhu với Diệp Vũ Khuynh.

“Vũ nhi, ngoan, nói cho ta biết. Được không?”

Bên tai truyền đến thanh âm ôn nhu làm cho Diệp Vũ Khuynh càng thêm vùi đầu vào lòng ngực Khải Dực , sau lưng cảm giác có gì mềm nhẹ làm cho y thật vất vả để nước mắt không chảy ra.

“Ô. . . Dực, ta sợ. . .”

Thân hình nhỏ trong lòng ngực sợ hãi không ngừng run rẩy , Khải Dực càng tăng thêm lực , càng ôm sát y vào trong lòng ngực, tử mâu không ngừng phát ra hàn khí làm người ta không dám lại gần.

“Ngoan , đừng sợ , có a ở đây , ta sẽ không để kẻ nào thương tốn ngươi. Ngoan , đừng sợ , nói cho ta biết chuyện gì xảy ra?”

Tựa vào lòng ngực ấm áp của Khải Dực , Diệp Vũ Khuynh cố gắng hấp thụ sự ấm áp và điều chỉnh hơi thở mình bình tĩnh trở lại . Thẳng đến lúc thân thể không còn run rẩy , tựa như trong lòng ngực của Khải Dực , an tâm nghe tiếng tim đập , Diệp Vũ khuynh mới bình tĩnh mở miệng nói chuyện.

“Không biết vì cái gì khách ở trong quán so với bình thường đặc biệt nhiều , rồi tới giữa trưa ta sợ Dực ở nhà sẽ đói bụng. Vì thế ta nghĩ xin Điếm trưởng sớm chút cho ta về . Chính là . . . Điếm trưởng nói hôm nay quán không đủ người bảo ta lưu lại hỗ trợ .Ta không chịu , sau đó. . .” Nói đến đây , Diệp Vũ Khuynh đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng ngực Khải Dực.

“Đừng sợ , có ta ở đây . Ngoan , đừng sợ.” Ôn nhu vuốt ve người trong lòng ngực , thẳng đến lúc thân hình y không run rẩy mới thôi.

“Ừ,. . . sau đó *** trưởng nói không trả co ta tiền lương tháng này , ta vừa nghĩ nếu không giao ra tiền thuê nhà , ta với Dực sẽ bị chủ nhà Thái Thái đuổi ra khỏi nhà. Cho nên ta . . . ta nói với hắn không thể làm như vậy. Sau đó , sau đó hắn . . .Liền tát ta một cái.Sau đó . . Sau đó ta liền chạy đi.”

“Dực , nếu . . . Nếu ta không đóng tiền thuê nhà thì sẽ bị chủ nhà Thái Thái đuổi ra khỏi nhà . . . Ngươi có thể hay không. . .” Nhìn khải Dực , Diệp Vũ Khuynh vừa nghĩ tới Khải Dực sẽ rời xa mình , thật vất vả mới không làm nước mắt chảy xuống.

“Sẽ không , ta vĩnh viễn cũng sẽ không rời xa ngươi . vĩnh viễn ở bên ngươi. . .” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng xuất hiện lệ tích , Khải Dực nói ra lời hứa hẹn trọn đời.

“Ừ.” Thật tốt quá, Dực sẽ không rời mình mà đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.