Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 6



Ngàn dặm bầu trời trong xanh , ngẫu nhiên mấy đóa Bạch Vân thổi qua , trong không khí tràn ngập mùi hoa la lan thơm ngát.

Ngôi biệt thự tọa lạc ở ngoại thánh Đài Bắc đã chiếm diện tích gần nửa nơi này , bên trong có đầy đủ mọi thứ .Vừa mở cửa bước vào , liền thấy ở giữa là pho tượng mãng xà thật lớn, miệng phun ra dòng suối , hai bên có nhiều hoa la lan lay động theo gió , mùi tử la lan thơm ngát tỏa ra hai bên .

Phía sau sân trước rộng lớn đó chính là biệt thự rộng rớn xây theo kiến trúc Goethe, thanh lịch mà phong nhã có thể thấy chủ nhân nơi này cao quý như thế nào.

Lầu hai của ngôi biệt thự này chính là thư phòng , cả phòng có rất nhiều sách có thể hình thành nên một tiểu đồ thư quán , mà ở trong góc có đặt một cái bàn dùng để nghỉ ngơi. Lúc này , môt tiểu nam hài đang ngồi trên ghế dựa vào bàn học, chỉ có thể xưng tiểu nam hài bởi vì y có một gương mặt non nớt cùng với thân hình nhỏ gầy , mà trong tay lúc này đang cầm một cây bút lông mà viết gì đó

“Phu nhân, ngài nghỉ ngơi một chút , lát viết tiếp đi.” Sờ na bưng một khay tinh xảo đi đến , người mà nàng nói phu nhân chính là —— Diệp Vũ Khuynh vẫn còn đang tập viết chữ , không khỏi nhíu mày

Vài ngày trước , chủ nhân mang theo một tiểu nam hài về nhà , vừa mở miệng liền bắt bọn họ gọi y là —— phu nhân. Lúc ấy tất cả mọi người đều ngẩng người, trong ý thức của bọn họ , ai cũng nghĩ Khải Dực sẽ kết hôn với một nữ tử của xà giới , mà người này lại không thuộc loại với họ hơn nữa là một nam nhân.

Đương nhiên , ở ngôi biệt thự này trừ bỏ Diệp Vũ Khuynh mọi người còn lại đầu đến từ xà giới , bọn họ đều do Khải Dực mang từ xà giới đến.Vì tránh cho những phiền toái không cần thiết , Khải Dực yêu cầu bọn họ xưng hô giống như nhân loại.

Chủ nhân luôn luôn lạnh lùng vô tình đột nhiên mang về một nam hài hơn nữa còn ra lệnh bọn họ gọi là phu nhân , vương hậu của xà giới! Tin này làm tất cả mọi người hoàn toàn chấn kinh, bất quá cho dù khiếp sợ như thế nào bọn họ chỉ có thể tuyệt đối phục tùng , vì thế bọn họ cũng chỉ có thể tiếp nhận mà thôi.

Sau khi ở cùng với Diệp Vũ Khuynh , mọi người ai cũng yêu thích tiểu nam hài hồn nhiên hiền lành này hoàn toàn khác với bao người khác , càng thêm sủng hắn vô điều kiện .Càng thêm quý chính là Diệp Vũ Khuynh còn là một tay hảo trù nghệ, chỉ cần nếm qua vật này vật nọ mọi người hội sẽ khen không dứt lời. Nhiều hay ít , bọn họ cũng đã hiểu ra chủ nhân vì cái gì yêu thích tiểu nam hài trước mắt.

“Sờ na, ngươi tới rồi.” Ngẩng đầu nhìn Sờ na một lúc, Diệp Vũ Khuynh tiếp tục cầm bút lông viết viết không tính dừng lại.

“Phu nhân , ngài đã luyện cả một buổi chiều , nghỉ ngơi một chút đi. Ngài xem , đây là bánh mâm xôi với nước trái cây ngài thích nhất , ăn điểm tâm trước đi.” Nhìn thân thể của Diệp Vũ Khuynh quá mức đơn bạc , Sờ Na cảm thấy rất đau lòng , ở xà giới bọn họ người nhỏ yếu nhất cũng cường tráng hơn Diệp Vũ Khuynh rất nhiều.

“Chờ một chút , sẽ mau xong , chờ ta viết hết , ta có thể đưa cho Dực xem .Ngô. . . , xong rồi.” Rốt cuộc cũng luyện xong , khuôn mặt nhỏ nhắn cao hứng tràn đầy ý cười.

“Ha hả , phu nhân ngài không cần vội vã như vậy , ngài có thể từ từ , chủ nhân nói ngài chậm rãi mà học , không cần vội vã như vậy.” Thấy nụ cười trên môi của y có mang nét mệt mỏi , Sờ Na đau lòng nói.

“Ừ , ta biết , chính là ta nghĩ mình nên học thêm một chút.”

Trình độ của y chỉ tới bậc tiểu học , trước kia bởi vì không có tiền cùng thời gian để học tâp nên chỉ có thể học tới trình độ đó . Hiện tại cùng Khải Dực một chỗ , y hiện tại không cần đi làm ngược lại thời gian rãnh càng nhiều hơn , cho nên y muốn dành thời gian rãnh rỗi để học nhiều hơn.

Hơn nữa Khải Dực thật sự hảo bận nga , tuy rằng hắn đem hồ sơ về nhà xử lý , nhưng y lại không dám làm phiền Khải Dực nên Diệp Vũ Khuynh lấy sách ra đọc .Cho dù đọc có nhiều chỗ không hiểu , y cũng không dám đi hỏi Khải Dực cùng những người khác , cho nên chỉ có thể cố gắng học tập.

Kỳ thật không cần Diệp Vũ Khuynh nói , mọi người cũng hiểu được y đang suy nghĩ gì . Cho nên mọi người mới thường gọi y nghỉ ngơi , bọn họ rất sợ bảo bối trong lòng bọn họ mệt nhọc.

“A , thanh âm gì thế a?” Bên tai truyền đến thanh âm của ô tô , Diệp Vũ Khuyngh tò mò ra cửa sổ nhìn xem chuyện gì xảy ra.

“Phu nhân , chủ nhân đã về.” Thoáng nhìn thấy chiếc xe thể thao màu bạc của chủ nhân vào gara , Sờ Na lên tiếng nhắc nhở.

“Ngươi nói Dực trở về?” Song đồng sáng lên thể hiện sự hưng phấn của chủ nhân.

“Đúng vậy phu nhân .Phu nhân , ngài đi đâu?” Thấy Diệp Vũ Khuynh đứng bất dậy chạy như bay ra phía cửa phòng mà chạy , Sờ Na vội vàng hỏi.

“Ta muốn tìm Dực.” Diệp Vũ Khuynh không quay đầu lại vẫn hướng cửa mà chạy tới , y muốn nói cho Dực biết hôm nay y có thể xem hiểu một cuốn sách đơn giản , vừa nghĩ tới Khải dực sẽ tười cười , y chạy ngày càng nhanh.

“Ngô , đau quá.” Sắp tới cửa cầu thang , Diệp Vũ khuynh không chú ý mà đâm vào vách tường cứng rắn , đau đến nổi bưng trán mà khóc , nước mắt cũng cùng lúc đó mà chảy xuống.

“Chết tiệt!”

Thấy Diệp Vũ Khuynh đau đến nỗi phải kêu lên , Khải Dực vội vàng ôm y lên , thoáng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện lệ tích trong suốt , nhất thời thấp giọng mà rủa ra tiếng.

“Vũ nhi , đến , để ta xem xem , bị thương nơi nào?” Khải Dực đau lòng mà ôm chặt y trong lòng , hôn lên những giọt lệ tích trên gương mặt nhỏ nhắn , vì nghĩ tới vì mình mà Diệp Vũ Khuynh bị thương , trong lòng càng thêm tự trách.

“Dực , trán của ta đau quá.” Cảm thấy hương vị quen thuộc , Diệp Vũ Khuynh càng vùi vào sâu trong lòng ngực của Khải Dực.

“Đến , để ta xem xem.” Nhìn thấy trán của Diệp Vũ Khuynh sưng đỏ , Khải Dực không khỏi nhíu mày , lại thấy một đôi tay nhỏ bé xoa nhẹ lên đôi mắt của hắn như đang an ủi , tử mâu kinh ngạc nhìn về phía người trong lòng ngực.

“Dực , ngươi không cần khổ sở , ta không sao.” Thấy tử mâu như đang tự trách , Diệp Vũ Khuynh nhẹ nhàng xoa nhẹ đối mắt đang nhíu lại , ôn nhu nói.

Nhìn song đồng trong suốt ôn nhu , Khải Dực không nói được lời nào mà ôn nhu ôm chặt Diệp Vũ Khuynh tới phòng ngủ của họ.

“Dực?” Thấy Khải Dực ôm mình mà không nói lời nào , Diệp Vũ Khuynh hoang mang ngẩng đầu lên , ngay sau đó lại bị Khải Dực ôm trụ.

“Ngô.”

Đôi môi non mềm hé mở gợi lên ngọn lửa trong lòng Khải Dực, hấp thụ hương vị ngọt ngào của người trong lòng ngực , hết sức khiêu khích hai cái lưỡi cùng nhau cuốn lấy . Hai tay vuốt ve thân người mềm mại trong lòng ngực , thẳng đến lúc Diệp Vũ Khuynh không chịu nổi mà giãy dụa Khải Dực mới buông tha đôi môi của y.

Sợi chỉ bạc nối liền đôi môi của hai người họ ánh mắt trời chiếu xuống làm cho người phải đăm chiêu , đôi mắt trong suốt lúc này chỉ một tầng hơn nước che mờ làm càng chọc người trìu mến , đôi môi bị hôn tời sưng đỏ không chị nổi mà cái miệng nhỏ nhắn cũng hé ra hợp lại mà thở hổn hển.

Nhìn chăm chú vào bộ dáng kiều mỵ của Diệp Vũ Khuynh, Khải Dực không thể kiềm chế chính mình mà một lần nữa cuối đầu ôn nhu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng của Diệp Vũ Khuynh.

“. . .Dực. . .”

Bởi vì bình thường Khải Dực cũng thường thường hôn nhẹ y , cho nên Diệp Vũ Khuynh cũng không thấy sợ hãi . Chính là y có cảm giác hôm nay Khải Dực không giống với bình thường , không khỏi cảm thấy bất an mà kêu lên.

“Đừng sợ , ta sẽ không thương tổn ngươi.” Cảm nhận người ở dưới thân mình bất an , Khải Dực ôn nhu trấn an.

“Ừ.” Y tin tưởng , nếu Dực đã nói như vậy hắn tuyệt đối sẽ không làm tổn thương y.

“Ngoan.” Cảm nhận Diệp Vũ Khuynh hoàn toàn tín nhiệm hắn , Khải Dực tán thưởng hôn lên trán y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.