Xà Vương Kỳ Truyện

Chương 7



Hiểu được người trong lòng mình hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại, Khải Dực nhẹ nhàng hôn lên trán, mí mắt, cái mũi, hai gò má và cuối cùng là trên môi của Diệp Vũ Khuynh, bàn tay to lớn cũng không quên vuốt ve thắt lưng gầy yếu, tiểu gia hỏa này bắt đầu cảm thấy bất an (=.= lên dĩa rồi mới cảm thấy bất an sao Vũ nhi)

“Ừ. . .”

Khải Dực từ từ khẽ hôn lên phía cổ của Diệp Vũ Khuynh, Diệp Vũ Khuynh cảm giác được trong thân thể của y như có lửa đốt, dần dần lan ra toàn thân, loại cảm giác này làm cho y bất an mà vặn vẹo thân hình. Lại phát hiện Khải Dực càng tăng thêm lực đạo hôn lên môi y, trong thân thể cảm thấy nhiệt hỏa ngày càng tăng, Diệp Vũ Khuynh sợ hãi mà kêu lên.

“Dực, ta . . . ta cảm thấy . . .hảo quái. . .”

“Đừng sợ, không có việc gì, yên tâm đem mình giao co ta là tốt rồi. . .”

Hiểu được người dưới thân mình sợ hãi, Khải Dực thấp giọng nam tính ôn nhu an ủi. Dọc theo cái cổ trắng nõn tới ngực đều tràn đầy dấu hôn, thoáng nhìn thấy thù du phấn hồng trong ngực của y, Khải Dực ngậm vào trong miệng mà liến hôn, thấy thanh âm kinh suyễn từ người bên dưới hắn.

“Ngô. . .”

Miệng không ngừng liếm rồi lại cắn thù dù phấn hồng trước ngực y, đôi tay cũng không yên phận mà trượt dần xuống hạ thân nóng như lửa thiêu của y mà mềm nhẹ xoa nắn, thẳng đến lúc Diệp Vũ Khuynh rên rỉ ra tiếng cũng không ngừng tay.

“Ừ . . .không cần . . .” Cảm giác như có vật khô ráp vây trụ hạ thân nóng rực của y mà không ngừng xoa nắn, Diệp Vũ Khuynh không ngừng vặn vẹo thân thể của mình, miệng cũng hô lên.

“Ngoan, đừng sợ, không có việc gì mà, tin tưởng ta. . .”(Câu nói quen thuộc của các anh công trước khi mần thịt bé thụ=))))

Buông tha chu thù bị hắn hôn đến sưng đỏ, Khải Dực bên tai Diệp Vũ Khuynh nhẹ nhàng trấn an, cũng không quên liếm hôn vành tai trắng nõn, Diệp Vũ Khuynh kiểu mị rên rỉ càng lám tốc độ bàn tay hắn xoa nắn hạ thân của Diệp Vũ Khuynh ngày càng nhanh.

“Ngô. . . Ừ. . .”

Cảm giác vành tai không ngừng bị liếm hôn, toàn thân từng đợt tê dại, thân hình nhỏ gầy không ngừng run rẩy. Cảm nhân nơi bị Khải Dực không ngừng xoa nắn ngày càng phát hỏa. Ngay lúc Diệp Vũ Khuynh hét lên, bản thân đã đạt tới cao trào.

“A. . .”

Nhìn người bên dưới mình cả khuôn mặt đều đỏ bừng, cặp mắt ướt át, cái miệng nhỏ xinh không ngừng thở hổn hển, cả người đều lộ ra nét kiều mị , Khải Dực cảm giác được thân dưới của mình ngày càng thêm nhức nhói. Nhưng là vì không dám làm tiểu gia hỏa này sợ, hắn phải cắn răng chịu đựng từ từ dời tay ra phía sau mật huyệt của Diệp Vũ Khuynh.

Cao trào qua đi Diệp Vũ Khuynh cảm thấy hư nhuyễn trong đầu hoàn toàn trống rỗng, toàn thân không còn sức lực dựa vào trong lòng của Khải Dực. Cảm thấy địa phương tư mật ngay cả y cũng ít chạm qua bị một dị vật tiến vào, cảm giác kì lạ mà sợ hãi kêu lên, thân thể cũng dần trở nên cứng ngắt.

“A!”

“Đừng sợ, không có việc gì, thả lỏng thân thể. . .”

Bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp gợi cảm cùng với cái vuốt ve ôn nhu sau lưng làm cho Diệp Vũ Khuynh dần dần thả lỏng thân thể, bất quá bị dị vật xâm nhật làm y cảm thấy không thoái mái mà nhíu mày.

“Dực. . .”

“Đừng sợ, có ta ở đây, không có việc gì . . .”

Cảm giác tiểu huyệt phía sau y không ngừng có dấu hiệu tiết ra nhiệt dịch, Khải Dực càng gia tăng tốc độ mở rộng.

Thẳng đến lúc mật huyệt của y có thể dung nạp hoàn toàn ba ngón tay của hắn, cái miệng nhỏ nhắn cũng thoát ra tiếng rên rỉ ngọt mị, lúc này Khải Dực mới rút ba ngón tay ra, đổi thành hạ thân nóng rực của mình.

“Ô, đau quá. . .Dực, đau quá. . .”

Tiếng rên rỉ ngọt mị dần dần thay thế bằng biếng hét đau đớn thay thế, Diệp Vũ Khuynh thống khổ khóc hét hô lên, tiểu huyệt không ngừng co rút, thần tình của Khải Dực hoàn toàn bị một tầng mồ hôi che kín.

“Ngoan, nhẫn một chút, đợi lát sẽ không đau, nhẫn một chút, ngoan. . .”

Bị mật huyệt gắt gao vây trụ khoái cảm dưới thân hắn nghĩ muốn động, bất quá hắn hiểu nếu làm vậy thì khẳng định sẽ làm người dưới thân hắn bị thương. Khải Dực gắng nhịn ở trong cơ thể của Diệp Vũ Khuynh, đợi cho y hoàn toàn thích ứng hắn mới động.

Mềm nhẹ không ngừng hôn lên lệ tích của y, tay không ngừng vuốt ve sau lưng cứng ngắt của y, miệng cũng không ngừng ôn nhu trầm thấp an ủi.

Xuyên thấu qua những giọt lệ tích là hai cặp mắt mông lung, Diệp Vũ Khuynh thấy Khải Dực bị một tầng mồ hôi che kín cả gương mặt tuấn dật, nghĩ đến người nam nhân này tình nguyện nhẫn nãi để không làm tổn thương tới mình, trong lòng nhất thời bị cảm giác ngọt ngào thay thế .Y vươn hai cánh tay của mình ôm chặt hắn làm Khải Dực vô cùng kinh ngạc, ôn nhu nói.

“Dực, ta yêu ngươi.”

Đúng vậy, y thật sự từ lâu đã muốn nói như vậy, nghĩ đến Khải Dực lúc nào cũng tràn đầy cảm giác ngọt ngào, y liền biết mình đã yêu Khải Dực, đã yêu người nam nhân đối đãi ôn nhu với y.

“Vũ nhi!”

Nghe thấy Diệp Vũ Khuynh nói tiếng yêu hắn, Khải Dực không thể nào không ngạc nhiên, bất quá trong lòng càng nhiều cảm giác vui sướng thì hắn càng cao hứng!

“Cho nên, ngươi không cần nhẫn nại, ta tin tưởng ngươi sẽ không thương tổn ta, đúng không?” Ôn nhu vuốt hai má Khải Dực, trong mắt tràn đầy tín nhiệm.

“Ừ, ta vĩnh viễn sẽ không làm thương tổn ngươi.Vũ nhi, ta yêu ngươi, vĩnh viễn, vĩnh viện yêu ngươi. . .”

Nói xong, Khải Dực liền động, bá đạo nhưng cũng không mất đi phần ôn nhu.

“A. . . Ừ. . .”

Khải Dực đột nhiên động làm Diệp Vũ Khuynh lớn tiếng rên rỉ, hai tay dùng sức bấu chặt tấm lưng rộng lớn làm để lại mất vết cào.

Nhìn tử mâu thủy chung ôn nhu của Khải Dực, Diệp Vũ Khuynh biết y sau này sẽ mãi hạnh phúc!

***************

“Phu nhân, đây là bánh ngọt ô mai xanh cùng với hoa quả mà ngài thích.” Sờ Na nhẹ nhàng để cái khay trong tay xuống, đối với Diệp Vũ Khuynh đang ở trong thư phòng đọc sách mà nói.

Cũng không biết phu nhân có để y hay không, gần đây y ăn cái gì so với thường ngày đều nhiều hơn, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã tròn hơn, Sờ Na cảm thấy vui mừng mà nở nụ cười, nàng còn ước Diệp Vũ Khuynh ăn nhiều hơn nữa để béo hơn một chút.

“Ừ, cám ơn Sờ Na.” Ôn nhu nhìn Sờ Na sau đó tươi cười, Diệp Vũ Khuynh lại tiếp tục đọc sách.

“Phu nhân không cần khách khí, đây là việc ta phải làm, hơn nữa ta cũng thích phục vụ phu nhân.” Đối với lời nói cảm tạ thiệt tình của Diệp Vũ Khuynh, Sờ Na luôn cảm thấy vui mừng. So với hầu hạ nhựng đại nhân ở xà giới nàng tình nguyện hầu hạ tiểu nam hài trước mắt.

Ngay khi Sờ Na đứng lại cáo lui, một thanh âm ôn nhu gọi nàng.

“Sờ Na.”

“Phu nhân, ngài có chuyện gì sao?” Nghe thấy Diệp Vũ Khuynh gọi mình, Sờ Na ôn nhu đáp lại.

“Ngô . . ., Sờ Na gần đây ta có cảm giác. . .” Thấy Sờ Na thủy chung nhìn y bằng ánh mắt ôn nhu, Diệp Vũ Khuynh tiếp tục nói “Ta so với

lúc trước ăn nhiều hơn một chút.”

Đó là chỉ mới mất ngày trước y mới phát hiện, trước kia sức ăn của y chưa bao giờ nhiều như hiện tại. Vừa mới phát hiện y cho mình là ăn uống hảo, chính là mấy ngày nay sức ăn của y rõ ràng chỉ tăng không hề giảm, y ẩn ẩn có điểm bất an.

Đương nhiên, hắn cũng cùng Khải Dực đã nói qua chuyện này, chính là lúc ấy nghe xong chỉ cười cười, còn nói hy vọng y ăn nhiều một chút, như vậy thì có thể mập hơn một chút. Cho dù Khải Dực nói như thế nhưng y vẫn không thể nào an tâm, cho nên Diệp Vũ Khuynh muốn hỏi Sờ Na một chút.

“Đúng vậy, phu nhân. Ha hả, ta còn tưởng ngài không ý thức được, bất quá ta cũng kỳ vọng sức ăn của phu nhân nhiều hơn nữa, như vậy ngài mới có da có thịt.” Nguyên lai phu nhân đã sớm ý thức được, bất quá Sờ Na vẫn hy vọng sức ăn phu nhân nhiều một chút, nàng ăn so với y còn nhiều hơn.

“Chính là, ta còn cảm thấy. . .”

Ngay khi Diệp Vũ Khuynh muốn nói cái gì, cửa thư phòng vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào.”

“Phu nhân, dười lầu có hai người tự xưng là cha mẹ ngài, ngài có muốn gặp bọn họ không?”

Quản gia Quỳnh Sâm cung kính ở cửa phòng chờ chỉ thị. Đối với hai người trung niên dưới lầu tự xưng là cha mẹ phu nhân, Quỳnh Sâm nhíu hạ mi. Hắn có điểu không tin tưởng Diệp Vũ Khuynh như thế nào lại có cha mẹ trên người tràn ngập rượu thối? Trong lòng mặc dù nghi hoặc, Quỳnh Sâm vẫn đi hỏi.

Cha mẹ! Nghe thấy Quỳnh Sâm bá bá nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Vũ Khunh lập tức tái nhợt, trong đầu nhanh chóng chạy qua những hình ảnh ngày xưa, thân thể cũng hơi run rẩy.

“Phu nhân, ngài làm sao vậy?” Thấy khuôn mặt Diệp Vũ Khuynh tái nhợt mất đi huyết sắc, Sờ Na không khỏi nghi hoặc, người bình thường nghe thấy cha mẹ mình đến không phải đầu cao hứng sao? Vì cái gì phu nhân ngài. . .

“Quỳnh Sâm bá bá . . . Ngươi có thể. . .có thể. . .Gọi điện thoại . . .Gọi Dực . . . Trở về? Ta. . .Ta. . .” Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của quản gia Quỳnh Sâm, Diệp Vũ Khuynh bắt buộc mình nói một câu đầy đủ, chính là . . . Y vẫn cảm thấy rất sợ.

“Ngài yên tâm, ta lập tức gọi điện thỉnh chủ nhân trờ về, ta sẽ đi làm liền.” Tuy rằng hắn không rõ vì cái gì Diệp Vũ Khuynh lại xuất hiện biểu tình sợ hãi như vậy, nhưng đã sớm đem y như hài tử của mình mà đối đãi nên Quỳnh Sâm cảm thấy đau lòng không thôi, lập tức đi gọi điện thoại cho Khải Dực.

“Phu nhân, ngài làm sao vậy? Ngài nói cho Sờ Na biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nhìn thấy cặp mắt trong suốt rõ ràng đang thể hiện nỗi sợ hãi , Sờ Na không khỏi nhíu mày. Bình thường phu nhân cho dù có việc gì cũng không gọi cho chủ nhân trở về, trực giác của Sờ Na cho biết phản ứng của Diệp Vũ Khuynh có lien quan tới vợ chồng dưới lầu.

“Không. . . không có việc gì, Sờ Na, ngươi giúp ta. . .đi xuống, được không?”

Y không dám một mình đối mặt với họ, y muốn cùng người nào đó để đối diện với họ. Cho dù. . . cho dù bọn họ muốn động thủ đánh y, thấy người bên cạnh y hẳn là . . . sẽ không ra tay. Hơn nữa, Quỳnh Sâm bá bá đã gọi điện cho Khải Dực, Khải Dực hội sẽ mau về tới. Nghĩ tới đây, thân thể Diệp Vũ Khuynh thoáng thả lỏng.

“Tốt, phu nhân.”Thấy Diệp Vũ Khuynh như vậy, Sờ Na cũng cho lắng cho y một mình đối mặt với cha mẹ y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.