Xà Vương Tuyển Hậu

Quyển 1 - Chương 1: Xà vương Cô Ngự Hàn



Trời mênh mông đất rộng lớn, màu trắng bao trùm khắp nơi, gió nổi tuyết rơi, băng tuyết với khí rét căm căm tàn sát thế giới, một hàng những cung điện điêu lan ngọc thế cao ngất trùng điệp, sơn son thiếp vàng, khí thế bức người.

Trên hành lang dài trong cung điện, cứ năm bước lại có một tả hữu thị vệ vận sắc phục đứng trang nghiêm, cương thương cầm trong tay, đầu thương sắc bén vô cùng, sáng lấp lóe trong không khí, mười phần uy hiếp.

Khung cảnh cung điện yên lặng không chút tiếng động đã bị phá hỏng bởi một đám người tranh cãi kịch liệt gây ồn ào.

Chỉ thấy một lão già áo xám râu tóc bạc trắng, dẫn các đại thần đuổi theo sát một vị nam tử trẻ tuổi, vận bạch y phiêu phiêu đang nhẹ nhàng nương theo gió bay vút lên trời cao.

“Vương, ngài mau dừng lại, nghe lão phu nói một lời, căn cứ vào những gì lão phu đã bấm đốt ngón tay tính, tương lai không lâu xà giới sẽ gặp phải đại nạn xưa nay chưa từng có, ngài thân là vua của xà giới, nhất định phải gánh chịu trách nhiệm, tìm được hắc tinh ngọc bội trong truyền thuyết mới có thể hóa giải tai kiếp, Vương, Vương.” Lão già vừa thở hồng hộc vừa hướng lên không trung hò hét.

Thân ảnh màu trắng như như cánh nhạn lướt nhẹ, bay vút qua mặt hồ, nhẹ nhàng đứng trên mặt nước, quay đầu nhìn về phía bờ bên kia nơi đám người vẫn kiên quyết đuổi theo, hừ lạnh một tiếng.

Gió cuốn tung đôi ống tay áo trắng toát, cuốn loạn mái tóc đen dài của hắn, trong mơ hồ, đã thấy lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của hắn, môi đỏ mọng như máu mê hồn, vừa ôn nhu lại vừa đa tình, đôi mắt đen đẹp như đang phóng điện, những sợi tóc lòa xòa tản ra xung quanh, đôi môi đẹp tuyệt giống như cánh hoa nở rộ, cả người toát ra một loại khí chất thần bí mà tao nhã.

“Trưởng lão, ngươi cũng nên dành chút khí lực đi thu xếp lễ tế tháng sau đi. Truyền thuyết? Tai kiếp? Xuy!”

“Vương, cái này không chỉ là truyền thuyết, thật sự là thiên tượng không bình thường, quẻ tượng khải kì, hắc tinh ngọc bội đang trong tay một nữ tử, chỉ cần hoàng thượng kết hôn cùng nàng, là có thể tiêu tai họa, giải kiếp nạn, Vương” Trưởng lão vẫn không tha tận lực khuyên bảo.

Xà Vương nhíu nhíu lông mày, cười nhạo một tiếng, xem ra trưởng lão chỉ vì muốn hắn lập hoàng hậu sớm một chút, đúng là dùng hết mọi cách đây!

Lập hậu? Hắn tuổi trẻ anh tuấn tiêu sái như vậy, làm sao lại muốn để một vị Vương hậu đường đường chính chính trông nom suốt ngày đây? Đáng ghét!

Nghĩ xong, hắn liếc sang bờ kia, nhìn đủ một lượt những kẻ đi theo, cười gian manh: “Bổn Vương không rảnh chơi cùng các ngươi”

Vừa nghĩ tới việc tiếp tục bỏ trốn, thì đột nhiên xuất hiện người…. chặn lại.

“Vương, tế ti trưởng lão ở Xích Diễm quốc đức cao vọng trọng, thỉnh ngài nghĩ lại những lời trưởng lão nói.”

Xà Vương hơi cau mày, mắt phượng hơi đảo, có chút bực bội: “Thương Tuyệt Lệ, không phải nói ngươi đừng gọi ta là Vương sao, muốn gọi thì gọi là Cô Ngự Hàn, đã vậy, khi nào về tới Vương cung sẽ xóa sạch những giao tình của chúng ta!”

Thương Tuyệt Lệ ôm quyền cúi đầu, nghiêm chỉnh: “Khi học nghệ, dựa theo môn quy, Vương là sư đệ, thuộc hạ là sư huynh, sư huynh đệ danh xưng là do môn quy, trở lại Vương cung, Vương nhất định là Vương, thuộc hạ không dám có nửa phần mạo phạm.”

Cô Ngự Hàn chớp chớp đôi mắt đẹp, trong đôi mắt ngọc mày ngài ẩn hiện nét cười, phất tay áo một cách khoáng đạt, tư thế tiêu sái, cúi người ghé sát bên tai Thương Tuyệt Lệ, nói khẽ có chút mập mờ: ” Bổn Vương lệnh cho ngươi chiều nay qua đêm tại tẩm cung, để cho Bổn Vương…”

Thương Tuyệt Lệ thoáng nghe, sắc mặt ửng hồng, từ hồng chuyển sang tím, Vương không phải là có… phích đoạn tay áo chứ?

Cố ý kéo dài âm thanh, Cô Ngự Hàn ánh mắt láo liên, cười xấu xa, sau đó âm cuối vừa thốt ra, lại trở nên đứng đắn: “Để bảo vệ tốt cửa lớn tẩm cung của bổn Vương, ha ha ha…”

Nghe vậy, Thương Tuyệt Lệ trong lòng mới thoải mái,vừa rồi căng thẳng đột ngột, cảm giác căng chùng này làm hắn hơi thất thần.

Nắm ngay một khắc cơ hội này, Cô Ngự Hàn ánh mắt biến đổi, nghiêng thân nhảy vèo, nhanh chóng vòng qua Thương Tuyệt Lệ, lăng không bay ra ngoài cung, nhấp nhô mấy lần, tung ảnh của hắn dĩ nhiên biến mất.

Nhìn không trung vắng vẻ, Thương Tuyệt Lệ ảo não tạ tội: “Trưởng lão, thuộc hạ xấu hổ.”

“Quên đi, lấy tu vi của Vương, hiện tại cũng khó tiếp tục đuổi theo, chúng ta đi về đại điện thương lượng lại vậy.” Trưởng lão phất tay, thở dài một tiếng rời đi, chúng đại thần cũng lục đục bám theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.