Xà Vương Tuyển Hậu

Quyển 2 - Chương 142: Cùng chết



Trên mặt nước hơi nước dần dần dâng lên, hình thành bọt biển cầu thật to, đem Bối Bối theo Cô Ngự Hàn cùng nhau bao phủ trụ.

Sắc mặt lạnh lùng của Cô Ngự Hàn dần dần trở nên tái nhợt, con ngươi đen từ từ mở ra, nhìn Bối Bối như trước khuôn mặt trắng bệch như người đã chết, hốc mắt của hắn hơi hơi nhiễm hồng.

“Tiểu Bối Bối, mở mắt nhìn ta, không được dễ dàng buông tay, không thể buông tay, mở mắt!”

Hắn cảm giác pháp lực của hắn vừa tiến vào thân thể của nàng, liền lập tức trôi đi, đối với thương thế của nàng hoàn toàn không có tác dụng.

Mồ hôi lạnh, giọt giọt từ trên mặt rơi xuống, hắn cũng không hết hy vọng, chưa từng dừng lại làm phép giúp nàng chữa thương.

Dần dần, pháp lực của hắn tiêu hao càng ngày càng nhiều, chân khí trôi đi, nhượng hắn một hơi chậm bất quá lai, khóe môi, một tia máu màu đỏ sậm từ từ thấm ra, rỉ xuống.

Thương Tuyệt Lệ tại bên bờ nhìn tình cảnh đó, khiến cho bất chấp có thể hay không quấy rầy: “Vương, ngài mau dừng lại đi…”

Cô Ngự Hàn không…chút nào để ý tới tiếng la lên bên bờ, hắn yên lặng nhìn Bối Bối, trong miệng, máu nôn ra càng ngày càng nhiều, năng lượng trong thân thể trôi đi đã vượt qua khả năng của hắn.

“Tiểu Bối Bối, nếu như ngươi bất tỉnh tại đây, như vậy… Ta với ngươi cùng nhau…, ngươi đừng mơ tưởng rời ta đi!” Thanh âm của hắn nhẹ nhàng bay ra, một tiếng thanh nỉ non, nhét đầy trong đó là ý không cho phép phản kháng làm cho người ta rung động.

“Tiểu Bối Bối, ta sẽ không để cho ngươi rời ta đi, nhất định sẽ không, dù chết cũng sẽ không…” Thanh âm của hắn trở nên nghẹn ngào, đôi mắt anh tuấn chiếu rọi dung nhan yếu ớt của nàng, lòng bàn tay hồng quang như trước vẫn tại liên tục hướng nàng chuyển vận năng lượng, không chút nào gián đoạn.

Nhìn nàng không có khởi sắc chút nào, tâm hắn, rất đau, rất đau, phảng phất mạnh mẽ như bị xé mở, đau đến làn hơi nước trong hốc mắt hắn ngưng tụ thành giọt, rơi xuống trên mặt nước.

“Tóc tóc…” Nhẹ nhàng giọt nước mắt rơi chạm vào mặt nước, khiến trên bề mặt nước dạng khai nhàn nhạt rung động.

Bối Bối chỉ cảm thấy bản thân hỗn độn, ý thức tại chợt xa chợt gần mơ hồ.

Là ai đang khóc? Ai tại nàng bên tai nói chuyện? một tiếng kêu gọi thanh tần lâm vào tuyệt vọng, khiến nàng cảm thấy đau lòng, nàng phảng phất có thể nghe thấy một lòng đang khóc.

Đừng khóc…

Nàng muốn mở miệng nói trái tim không cần tái đau nữa, không biết làm thế nào lại phát hiện vô lực hé miệng nói, nàng dùng hết toàn thân khí lực muốn mở ra, không muốn lại nghe được thanh âm vô lực thê lương như vậy, nàng muốn mở miệng đi trấn an.

“Không… Khóc…”

Thanh âm đạm đến cơ hồ theo không khí trong suốt dung hợp chung một chỗ tràn ra, mí mắt nàng đồng thời cũng cử động.

Cử chỉ này là phản ứng cực kỳ bé nhỏ, Cô Ngự Hàn lại nhìn thấy được, thấy rất rõ ràng, nghe được rất rõ ràng.

Hắn nhịn không được muốn vui sướng ngửa mặt lên trời rống to.

Dần dần, hắn cảm giác thân thể của nàng bắt đầu đón nhận pháp lực của hắn trị liệu, hắn không chút do dự dốc hết lực lượng của mình đưa vào trong cơ thể nàng.

Hồi lâu, thủy cầu bao phủ bọn họ “Băng” một tiếng phách nứt ra, mặt nước nổi lên vô số bọt nước, Cô Ngự Hàn ôm Bối Bối từ trong nước bay lên, thẳng tắp rơi vào đám cỏ bên bờ.

“Vương!” Thương Tuyệt Lệ vừa vui lại lo lắng chạy tới.

Cô Ngự Hàn nhàn nhạt giương môi, ôm Bối Bối, hai người cùng nhau nhất tề nằm trên cỏ, tình trạng của hắn đã kiệt sức đến cơ hồ vô lực để mấp máy mắt.

Dùng hết tối hậu một điểm khí lực đem nàng ôm vào lòng, hắn nhẹ nhàng mà thấp giọng: “Tiểu Bối Bối, ngươi làm ta sợ như vậy, xem sau này ta làm thế nào thu thập ngươi!”

Nói xong, hắn ôm nàng, hai người cùng nhau lâm vào trầm ngủ.

Thương Tuyệt Lệ dò xét thăm dò khí tức của Cô Ngự Hàn cùng Bối Bối, rốt cục thở phào một hơi, hoàn hảo, bọn họ đều có không có việc gì.



Trong một gian phòng yên lặng ở tiểu biệt viện tại vùng ngoại ô, Bối Bối nặng nề ngủ, một bên, không biết khi nào mời tới một vị tỳ nữ, đang ở cẩn thận chiếu cố nàng.

Mặt khác trong một gian phòng, Cô Ngự Hàn đang nằm ở trên giường rồi đột nhiên mở mắt, cánh tay duỗi ra, khước cảm giác được trống rỗng, hắn cả kinh, tiếng hô như sấm.

“Tiểu Bối Bối!”

Cửa phòng lập tức bị đẩy ra, Thương Tuyệt Lệ lo lắng đi vào bên trong gian phòng: “Vương, ngài cảm giác thế nào?”

Cô Ngự Hàn từ trên giường nhảy dựng lên, trong chớp mắt liền tới đến trước mặt Thương Tuyệt Lệ, có chút mất đi lý trí húc đầu liền rống hỏi: “Tiểu Bối Bối ở nơi nào? Ngươi mang nàng đi đâu rồi? Nói mau!”

“Vương, Bối Bối tiểu thư không có việc gì, đang ở cách vách…”

Nghỉ ngơi…

Thương Tuyệt Lệ – lời còn chưa nói hết, thân ảnh của Cô Ngự Hàn liền giống như một hồi cơn lốc giống nhau cuốn đi ra ngoài, nháy mắt không thấy cả bóng ảnh.

Không thể chờ đợi được mở ra cửa ở cách vách, Cô Ngự Hàn nín thở ngưng thần nhìn người nằm ở trên chiếc giường phía xa kia đang ngủ say, cước bộ phóng vào thật sự nhẹ, rất nhẹ.

Từ từ tiến đến bên giường, một bước căng thẳng khẩn trương, hắn chậm rãi ngồi vào bên mép giường, ngón tay tu bạch nhẹ nhàng xoa mặt của nàng, lướt qua hàng mi của nàng đi tới trên cái mũi của nàng.

Hắn cúi người, bạc môi nhẹ nhàng thiếp thượng đôi môi cũng có chút tái nhợt của nàng, cảm giác nàng tinh tế hô hấp quanh quẩn tại hơi thở của hắn, hắn cười.

“Tiểu Bối Bối, xem ra ngươi sẽ rất nhanh khá hơn!” Hắn vươn nhiệt lưỡi, đi theo viền môi của nàng, sau đó lại không hề có khoảng cách dán sát vào, trằn trọc hôn đôi môi anh đào của nàng.

Tỳ nữ không biết khi nào đã lui ra, nụ hôn của hắn, rất nhu tình, chỉ là lướt qua đôi môi nhỏ của nàng, lại làm cho hắn cảm giác được sinh mệnh nàng đang hồi phục.

Bởi vì… Da thịt của nàng theo bản năng hơi hơi nóng lên, vì nụ hôn của hắn.

Hồi lâu, hắn tài ý vẫn còn chưa thối lui, đã khiến đôi môi cánh hoa của nàng được hắn hôn mà khôi phục một tia huyết sắc, hơi hơi mở ra, hắn cười khẽ, chậm rãi tà khí lưu chuyển tại đuôi mắt.

“Tiểu Bối Bối, ngươi tốt nhất ngủ no rồi tái tỉnh lại, bởi vì… khổ hình của ta đang chờ ngươi!”

Hắn tiến vào chăn, theo nàng cùng ngủ, bá đạo đem nàng lãm vào trong lòng, đưa tay đặt sát vào trên ngực của nàng, cảm giác tim nàng đập ổn định, biết nàng rất nhanh sẽ hảo trở lại!

Bàn tay gác lại tại ngực của nàng, cảm giác được của nàng rất tròn đang tại phập phồng, xúc cảm mềm mại để ở lòng bàn tay của hắn, trêu chọc dị động trong cơ thể hắn, một tia cười xấu xa xẹt qua con ngươi đen, hắn không có hảo ý dao động bắt tay vào làm, ăn hết đậu hủ mềm mại của nàng.

Mò lấy tối hậu, hắn khước âm thầm kêu khổ, trong cơ thể lao nhanh khát vọng khiến khuôn mặt tuấn tú của hắn nhiễm thượng đỏ lên, hắn thô thở gấp, vội vàng rút lui tay, cố gắng áp lại, từng ngụm từng ngụm hô hấp.

Sảo sảo quay đầu, nhìn mặt nàng đã hồng hồng, ngủ được cũng rất thơm, hắn cảm thấy lại an ủi rồi lại bực mình, nghẹn chết hắn!

Cố gắng đè xuống xao động trong lòng, hắn miết miết mặt của nàng, bản thân trêu chọc: “Tiểu Bối Bối, ngươi liền ngay lúc bị thương ngủ còn muốn câu dẫn ta!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.