Xà Vương Tuyển Hậu

Quyển 2 - Chương 145: Tán gái



“A, ta đã biết ta đã biết, ta đáp ứng ngươi sau này sẽ không tái nhượng bản thân suy yếu a.” Tại lúc này trước khi hắn còn chưa áp dụng hành động nguy hiểm, nàng rất hèn nhát mở miệng trả lời.

Phù phù, hoàn hảo lúc mấu chốt nhất nàng đã nghĩ ra, nếu không… Hắn lại đem kiểu hành hạ “tu nhân” đó ra, nàng chắc chắn sẽ tiến vào thời kì mãn kinh trước thời hạn!

Nhớ tới bản thân tối hôm qua đã “hào phóng” như thế nào, nàng đã nghĩ muốn đâm đầu vào khối đậu hủ chết cho rồi, trời ạ, nàng nàng nàng… lại kháng cự hắn không được chủ động tiến đến, thảm thảm, nàng sau này có thể hay không càng ngày càng háo sắc, càng ngày càng hào phóng?

Không được, nàng phải chấn chỉnh bản thân không thể rơi xuống cái cảnh kinh khủng ấy, không thể tái để cho cái tên sắc xà này làm hư!

“Coi như ngươi thức thời!” Cô Ngự Hàn nhướng mày, liếc mắt dò xét nàng, thấy vẻ mặt nàng như trút được gánh nặng, nhịn không được cười khẽ.

Bối Bối chuyển chuyển con mắt, cười khan nói: “Đúng vậy đúng vậy, ta luôn luôn rất thức thời a.”

Ô… Nàng hình như rất không có cốt khí.

Được rồi, người đang trú dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nàng là người làm đại sự, nếu có thể tạm thời khuất phục để bảo vệ bản thân, vì suy nghĩ giữ phẩm đức cao thượng trong sạch của mình, nàng tạm thời không thể đắc tội tên sắc xà hèn hạ vô sỉ chuyên môn lợi dụng sắc đẹp này, chờ sau này tính tiếp.

“Tiểu Bối Bối, hôm nay ta muốn đi ra ngoài, sau khi ăn cơm chiều, ngươi trái lại ở yên tại đây chờ ta trở lại.”

Cô Ngự Hàn một bên vừa mặc quần áo vừa nói, giọng nhỏ dần, sau đó còn rất tốt bụng chạy tới giúp nàng chải đầu.

“Ai nha, Cô Ngự Hàn, ngươi là đang chải đầu hay là giựt tóc của ta vậy, đau chết ta a, không biết chải thì cũng đừng tới gây sức ép cho người khác a.” Bối Bối bỉu môi, đưa tay xoa da đầu, vì không muốn cho bản thân tiếp tục chịu khổ, rất nhanh đoạt lại lược từ trong tay của hắn.

Nhìn nàng một bộ vẻ mặt ghét bỏ, Cô Ngự Hàn buồn bực bĩu môi, sau đó rất kiêu ngạo dương môi nói: “Tiểu Bối Bối, ta chải đầu cho ngươi là vinh dự của ngươi, thế mà lại trả lại cho ta ghét bỏ! Bên ngoài một đám dầy nữ nhân đến lúc tóc bạc cũng chờ không được phục vụ hạng nhất này đâu.”

“Được rồi, vậy ngươi đi ra bên ngoài chải đầu cho nữ nhân khác đi.” Bối Bối lơ đểnh bĩu môi, tiếp tục chải mái tóc dài, aiz, tóc hình như lại dài thêm không ít.

Nhíu mày lại, mặt ngọc của hắn … đôi mắt một màu đen bóng chớp chớp, cặp môi hoa đào phấn nhếch lên: “Tốt, ta đây đi bên ngoài cấp cô nương ta ưu ái chải đầu đi, ở đây lại làm cho người ta hiềm nghi, được rồi, ta đây đi, ngươi từ từ chải đi.”

Nói xong, hắn cho là thật xoay người đi ra ngoài, gương mặt anh tuấn theo thói quen vẻ mặt một bộ đạm thong thả, xem ra, thật sự là muốn ra bên ngoài tìm nữ nhân để chải đầu đây.

Bối Bối âm thầm cắn răng, trong lòng không ngừng mà ăn dấm, tái phiền muộn.

Nặng nề để lược xuống: “Ba!”

Nàng đột nhiên đứng lên, “Thùng thùng đông” tam hai cái chạy tới, rất dùng sức túm trụ ống tay áo tuyết trắng phiêu dật của hắn, hung tợn rướn ngang đầu trừng hắn.

“Cô Ngự Hàn, ngươi… ngươi dám để cho ta nhìn thấy ngươi đi ra ngoài làm loạn thử xem, ta… ta thiến ngươi, để cho ngươi sau này liền cả lúc biến xà trùng động cũng không cần tái lo lắng làm chuyện bậy bạ!”

Nghe vậy, khóe miệng Cô Ngự Hàn co rút, hắn đảo mắt, vừa buồn cười vừa tức giận, nhướng mày, mắt lành lạnh nhìn xuống khuôn mặt tức giận của nàng: “Tiểu Bối Bối, cũng phải xem ngươi có… cái… bản lãnh kia hay không đã.”

“Ngươi… ngươi ngươi ngươi…” Bối Bối chỉ vào mũi hắn, tức giận đến muốn giơ chân. Đúng vào lúc này, Thương Tuyệt Lệ gõ cửa đi vào.

Thấy hai người bọn họ đang mắt to trừng đôi mắt nhỏ, Thương Tuyệt Lệ do dự một chút, mới cúi người nói: “Vương, Bối Bối tiểu thư, bữa trưa đã chuẩn bị xong.”

Bởi vì hai người bọn họ phóng túng quá độ, đã bỏ lỡ bữa sáng.

Bối Bối không có chút ngập ngừng nhìn một chút khuôn mặt đứng đắn của Thương Tuyệt Lệ, uất hận mà đem tức giận đã trào đến miệng nuốt đi xuống, bực bội, không thể tại trước mặt Thương Tuyệt Lệ nói cái loại…chuyện “tu nhân” này, nếu không… nàng sau này cũng không còn mặt mũi làm người nữa!

“Ăn cơm.” Nàng tức giận hét lướt qua bên người Cô Ngự Hàn, giẫm mạnh chân không chút khoái trá bước ra ngoài.

Thương Tuyệt Lệ có chút khó hiểu: “Vương, Bối Bối tiểu thư nàng…”

“Không có việc gì, nàng gần nhất bởi vì có nguyên nhân khiến nàng xúc động một chút, không có việc gì.” Cô Ngự Hàn cố ý cường điệu “Không có việc gì”, sau đó bạc môi mang theo nụ cười xấu xa theo đi ra ngoài.

Không có việc gì? Thương Tuyệt Lệ mang theo nghi vấn nhìn hai người bọn họ một trước một sau lần lượt rời đi.

Như thế nào khả năng không có việc gì, Bối Bối tiểu thư nhìn giống như ăn phải thuốc nổ, nói chuyện cơn tức giận rất lớn, qua quan sát, hình như không phải đang tức giận với hắn, chẳng lẽ Bối Bối tiểu thư tức giận với Vương?

Chính là thoạt nhìn lại không giống a. Thật kỳ quái, hắn lần đầu tiên thấy tâm tình Bối Bối tiểu thư như thế vừa muốn chọc giận lại vừa như khí không thông.

Không nghĩ ra, hắn lắc đầu, cũng đi theo đi ra ngoài.

Trên bàn cơm, Bối Bối buồn bực vùi đầu vào cơm, quyết định coi nam nhân bên cạnh người như trong suốt!

Tuy nhiên, Cô Ngự Hàn lại có vẻ thảnh thơi thật sự, chậm rãi đem thức ăn bỏ vào trong miệng, nhấm nuốt được mùi ngon, tựa hồ tận lực nhấm nuốt để cho người bên cạnh nghe thấy.

Không sai, thanh âm mùi ngon của hắn thật đúng là kích thích đến nàng, Bối Bối bực mình rất dùng sức cắn cơm tẻ.

Gọi ăn được thơm như vậy, ăn được có mùi vị như vậy, ăn no rồi đi ra ngoài tìm thỏa mãn, ta nói ngươi đồ không có lương tâm!

“Tiểu Bối Bối, những … thức ăn này không hợp khẩu vị của ngươi sao? Hay là… ngươi thích ăn cơm trắng, nếu như là như vậy, sau này liền làm ít thức ăn đi, đỡ lãng phí, tích lũy một chút tiết kiệm xuống, nói không chừng thuế má của dân chúng còn có thể giảm đi một chút a.” Cô Ngự Hàn chậm rãi liếc mắt dò xét nàng, một bộ dạng rất vì dân chúng suy nghĩ thật là tốt hoàng đế.

Nắm chặt chiếc đũa, Bối Bối bực mình dừng một thoáng, sau đó, rốt cục nhịn không được sự ác ôn của hắn, bàn chân ở dưới bàn duỗi ra, hung hăng đạp về phía nam nhân bên người.

Cô Ngự Hàn rất nhanh nhấc chân một cái, dễ dàng né tránh công kích của nàng, bạc môi vẫn giữ một nụ cười tà mị.

Chuyện trò vui vẻ nghiêng nước nghiêng thành: “Tiểu Bối Bối, chân của ngươi có phải bị rút gân hay không, mới vừa rồi thiếu chút nữa ngẫu nhiên đạp vào chân của ta, hoàn hảo ta tránh nhanh, không thì chắc phải đi gặp đại phu rồi.”

“Tuyệt Lệ, chân của tiểu Bối Bối có điểm không thoải mái, ngươi đi thỉnh đại phu nhanh tới khám cho nàng một chút.” Cô Ngự Hàn có vẻ rất có chính khí phân phó cho Thương Tuyệt Lệ.

“Rõ” Thương Tuyệt Lệ đanh định xoay người đi, Bối Bối phút chốc đứng lên, nặng nề vỗ mạnh bàn một cái.

“Không cần, chân của Bổn tiểu thư vẫn thật sự tốt!” Nàng nghiến răng nghiến lợi ngăn không cho mình rống lên.

Đối với viêc nàng đột nhiên phát hỏa, Cô Ngự Hàn vẫn thản nhiên tự nhiên, vui vẻ tiếp tục đem nàng kéo xuống tới, ghé vào tai nàng nói: “Tiểu Bối Bối, ngươi xác định ngươi còn là tiểu thư sao? Nếu như ta không có nhớ lầm, chúng ta cũng sớm đã…”

Bùng nổ!

Cái con rắn không biết ngượng mồm này, không thấy được có rất nhiều người đang ở đây sao? Thản nhiên… thản nhiên đem chuyện tư mật như thế cũng lấy ra bát quái

(nói ra, tám chuyện)

nữa!

“Câm?” Mắt của nàng càng phát ra thâm trầm u ám, thanh âm nguy hiểm vung lên.

Lập tức, hắn tuấn mỹ nhướn mày: “Chẳng lẽ ta nói sai rồi, hoặc là ta phải nói… tiểu Bối Bối khiếm nhã bất mãn thích thử nghiệm tất cả các tư thế lẫn tư vị của loại cảm giác đó…?”

Oanh! Mặt của nàng đỏ, ánh mắt cũng đỏ, là nộ hồng

(đỏ lên vì tức giận)

!

Nàng lại lần nữa vỗ bàn đứng bật lên, tiếng kêu ồn ào: “Cô Ngự Hàn, ngươi còn dám để ta thấy ngươi nói ta khiếm nhã bất bãn thử xem?”

Lời này vừa nói ra, tỳ nữ đứng hầu ở một bên cùng Thương Tuyệt Lệ đều nhất tề trợn to ánh mắt nhìn thẳng nàng, ánh mắt mập mờ vừa ngạc nhiên lẫn hoảng sợ, rõ ràng đang nói: nguyên lai Bối Bối tiểu thư mấy ngày nay tâm tình âm tình bất định là bởi vì …không thỏa mãn chuyện đó a!

Ngay sau đó, ánh mắt mọi người lại lặng lẽ chuyển qua trên người Cô Ngự Hàn, âm thầm thổn thức, không biết Vương nhã nhặn tuấn tú có thể … ứng phó được với Bối Bối tiểu thư tràn đầy nhu cầu như vậy hay không?

Lưu ý đến ánh mắt quái dị của họ, Bối Bối hoàn toàn cứng người lại, sắc mặt của nàng liên tục thay đổi, đã không biết phải hình dung quẫn bách giờ phút này như thế nào, nàng bên tai từ dần dần biến hồng, quẫn đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Trời ơi, cái này chết nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch! Bọn họ nhất định sẽ cho rằng nàng mỗi ngày đều ở nghiền ép Cô Ngự Hàn, cho nên hôm nay liền bữa sáng cũng không thức dậy để ăn.

Ô… hình tượng thuần khiết của nàng a, cứ như vậy xong đời rồi.

Không cam lòng a, rõ ràng là Cô Ngự Hàn phá hư nàng, tại sao hiện tại biến thành nàng là khỉ cái háo sắc a, mà Cô Ngự Hàn lại là cái… kẻ bị khi dễ đầy thương cảm kia nha, rõ ràng chính là hắn một mực ức hiếp nàng!

“Khụ khụ khụ… Tiểu Bối Bối, chuyện như vậy chúng ta cũng trở về phòng rồi nói sau, ngươi không nên tức giận, sau này cái gì ta cũng đều nghe lời ngươi, tuyệt đối sẽ không tái để cho ngươi bởi vì cái… kia mà tâm tình không tốt.” Cô Ngự Hàn nói xong rất ủy khuất.

Kỳ thật, hắn đã không biết cười đến quặn ruột chết bao nhiêu lần, nhưng là khuôn mặt tuấn tú lại đang giả vờ trang một bộ dáng tiểu tức phụ bị ức hiếp, đôi mắt phượng câu người lại như rất e lệ ai oán nhìn nàng, chỉ trích nàng đưa chuyện vốn là riêng tư của bọn họ công bố ra.

Nghe vậy, ánh mắt của mọi người lại càng thêm nhan sắc..

Bối Bối khóc không ra nước mắt nắm chặt nắm tay, không cần phải nhìn, nàng cũng biết những người khác đang nhìn bản thân như thế nào, dù sao… nàng nhất định là một sắc nữ, một cái rất có khả năng đem Cô Ngự Hàn bính đến chết – sắc nữ!

Một đời anh danh, hoàn toàn rời nàng đi.

Nhất là khi nàng nhìn đến Thương Tuyệt Lệ, vẻ mặt vừa hồng lại vừa không tự nhiên lại cùng đồng tình, nàng đã nghĩ để bản thân trong nháy mắt biến mất đi, ô… Liền ngay cả Thương Tuyệt Lệ luôn luôn… nhất coi trọng nàng cũng vì sự phóng túng của nàng làm kinh hách rồi a!

“Ta… Ta ăn no.”Sau đó, nàng rất gượng gạo cúi đầu xuống, giống như trốn chạy rất nhanh bay lao ra ngoài.

Mọi người kinh ngạc nhìn thân ảnh của nàng chay trốn cực nhanh, không biết nên nói cái gì cho tốt?

Cô Ngự Hàn chậm rãi đứng lên, sau đó nhàn nhạt hướng phía dưới ra lệnh: “Dọn dẹp một chút.”

Nói xong, hắn liền đuổi theo Bối Bối đi ra ngoài.

Tại lúc đi tới hoa viên, rốt cục thấy cái… tiểu đà điểu kia ngồi xổm phía sau bụi hoa bao quanh, hắn cũng nhịn không được cất tiếng cười to: “Ha ha ha… Tiểu Bối Bối, ngươi thật đúng là… Ha ha ha… Thật khả ái!”

“Ha ha ha…” Hắn cười đến gập người, đôi mắt hoa đào được sáng rỡ.

Bối Bối hận hận ngồi xổm phía sau bụi hoa, thông qua khe hở của cánh hoa trơ mắt nhìn cái… cười kia đến không phải nam nhân, tiếng cười của hắn chấn động màng nhĩ của nàng ong ong lên, cũng chấn động cơn tức cả người của nàng khẩn cấp dâng lên.

“Cô Ngự Hàn, ngươi ngươi ngươi… Ngươi còn dám cười!” Rốt cục, nàng nhịn không được đột nhiên đứng lên, cách bụi hoa chỉ hướng hắn, đưa đầu ngón tay chỉ về phía hắn, có thể thấy được nàng giờ phút này là xúc động phẫn nộ cỡ nào.

Thấy nàng tức giận đến khuôn mặt đỏ bừng, rất tròn trịa khả ái, Cô Ngự Hàn cố gắng khống chế tiếng cười của bản thân, ngược lại biến thành cười nhẹ.

Hồi lâu, hắn thật vất vả mới sửa sang lại cái miệng méo xệch vì cười, sung sướng hướng phía nàng đi qua.

“Tiểu Bối Bối, đừng tức giận đừng tức giận, nữ nhân nổi giận rất dễ dàng sinh ra nếp nhăn, nữ nhân có nếp nhăn không phải sẽ trở nên rất xấu sao, nhất là… khụ, tướng mạo của nữ nhân thường thường liền càng thêm phải chú ý bảo trì dung mạo.” Cô Ngự Hàn hơi nhếch khóe miệng, đưa tay ngắt mặt của nàng một cái.

“Ba.” Nàng rất không khách khí đánh rớt tay của hắn, giận dữ ngược lại cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.