Xác Ấm

Chương 31



Một lần nữa chúng tôi lại lẩn lút đi trên những con phố như mê cung của Sân vận động, đến đâu cũng là những kẻ phải chạy trốn. Julie đi rất nhanh, mắt nhìn tên phố để quyết định xem nên rẽ vào đâu. Hơi thở của nàng có vẻ khó nhọc nhưng nàng không dừng lại để hít thuốc. Khắp người đầy máu me, bẩn thỉu, quần áo rách nát và phổi khò khè, nàng với tôi chưa bao giờ giống nhau đến thế.

“Cô đi… đâu vậy?” tôi hỏi.

Nàng chỉ lên màn hình lớn. Một bức ảnh chụp Nora đang lập lòe trên đó cùng với dòng chữ sau:

NORA GREENE

TẤN CÔNG CÓ VŨ KHÍ

BẮT NGAY KHI PHÁT HIỆN

“Chúng ta sẽ cần đến cô ấy,” Julie nói. “Cho dù chuyện gì xảy ra tiếp theo thì tôi cũng muốn chắc là cô ấy ở bên chúng ta chứ không bị nhốt trong một buồng giam nào.”

Tôi nhìn lên khuôn mặt khổng lồ nhòe nhoẹt các điểm ảnh của Nora. Nụ cười vui vẻ của cô chẳng hợp chút nào với bức hình truy nã ấy. “Có phải vì thế… mà ta quay về không?” tôi hỏi với về phía Julie. “Vì cô ấy?”

“Năm mươi - năm mươi thôi.”

Một nụ cười nở ra trên mặt tôi. “Cô đã có… kế hoạch,” tôi cố lấy giọng bóng gió nói. “Không chỉ là… bảo vệ cho an toàn… mà thôi.”

“Tôi cứ tưởng tôi đã thoát nợ với cái nơi này,” nàng nói, không chậm bước, và không giải thích gì thêm.

Chúng tôi đi bên lề Sân vận động, bám theo bức tường bao quanh vành đai của nó. Những sợi dây cáp chống đỡ bằng thép dày cột vào lớp bê tông trên đầu chúng tôi khẽ kêu tưng tưng như tiếng súng laser trong phim viễn tưởng, trong lúc những tòa nhà chao đảo kẽo kẹt giữa cơn gió. Những con phố bùn lầy đều vắng hoe. Đội An ninh chắc đang ở hết ngoài kia đấu với bọn Xương Khô, trong khi người dân thường co rúm trong những căn nhà mỏng manh của họ đợi cho mọi chuyện qua đi. Bầu trời buổi chiều hôm nay tuyền một màu vàng cam nhàn nhạt, với những đám mây cao bay vun vút qua mặt trời. Khung cảnh gần như có vẻ yên bình, nếu như không có đội quân ngoài kia với tiếng náo loạn vọng qua bức tường, như những người hàng xóm bất lịch sự.

“Tôi đoán được cô ấy đang ở đâu rồi,” Julie nói và dẫn đường qua một ô cửa tối. “Hồi nhỏ chúng tôi rất hay trèo lên tường chơi. Chúng tôi hay lên ngồi ở buồng VIP giả vờ mình là siêu sao hay đại loại thế. Lúc ấy thế giới cũng đã gần tận thế rồi, nên tưởng tượng ra mình là người quan trọng cũng vui.”

Chúng tôi trèo lên mấy bậc thang cao dẫn đến một tầng trên. Phần lớn các cánh cửa đã bị bịt kín, nhưng Julie không buồn để ý đến chúng. Nàng tìm ra một khe hở hẹp trên tường đã được che bởi một tấm nhựa, và chúng tôi lách qua một kẽ nứt vừa đủ cho một cô gái chui lọt.

Chúng tôi bước vào một chỗ chắc hẳn là lô hạng sang của Sân vận động. Những chiếc ghế bọc da đắt tiền nằm lật ngửa quanh những cái bàn mặt kính đã nứt. Những khay đồ ăn bằng bạc chỉ còn toàn nấm mốc. Trên quầy rượu, những ly martini đang nằm đợi bên cạnh những chiếc ví bỏ lại như những người bạn trai kiên nhẫn, không hề hay biết rằng bạn mình sẽ không bao giờ quay về từ buồng vệ sinh nữa.

Nora đang ngồi trước ô cửa sổ khổng lồ hướng xuống nền Sân vận động xa tít bên dưới. Cô nhấp một ngụm từ chai rượu vang trong tay và toét miệng cười với chúng tôi. “Nhìn kìa,” cô nói, chỉ vào màn hình lớn đang chiếu ảnh cô. “Tớ được lên ti vi rồi.”

Julie chạy đến ôm chầm lấy cô, làm rượu sánh cả ra ngoài. “Cậu ổn chứ?”

“Ổn. Cậu quay về làm gì?”

“Cậu có biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia không?”

Một loạt lựu đạn nổ ngắt quãng câu hỏi của nàng.

“Nhiều Xương Khô lắm à?”

“Ừ. Chúng đuổi tớ với R về đây. Chúng đang săn lùng bọn tớ.”

Nora vẫy tôi. “Chào R.”

“Chào.”

“Anh muốn làm một ngụm rượu vang không? Một chai Mouton Rothschild từ năm 86 đấy. Tôi xin được miêu tả là nó rất ngon, điểm thêm một chút vị ngon kinh tởm.”

“Không, cảm ơn.”

Cô nhún vai và quay lại nhìn Julie. “Săn lùng các cậu ấy à? Tại sao?”

“Tớ nghĩ bọn chúng biết bọn tớ định làm gì.”

Ngưng một lát. “Thế các cậu đang định làm gì?”

“Tớ cũng không biết nữa. Chắc là sửa lại thế giới?”

Vẻ mặt Nora nhìn giống hệt Julie tối qua lúc nàng nói chuyện điện thoại với M, lắng nghe một tin tức mà nàng không nghĩ là mình sẽ nhận được. “Thật ư?” cô nói, chai rượu đung đưa giữa mấy ngón tay.

“Ừ.”

“Bằng cách nào?”

“Bọn tớ cũng chưa biết. Bọn tớ sẽ chỉ cố thử thôi. Trong lúc thử thì bọn tớ sẽ nghĩ ra.”

Đúng lúc đó màn hình lớn phụt tắt, và giàn loa to tướng gắn trên mái Sân vận động bật lên. Một giọng nói quen thuộc vang vọng khắp bầu trời như tiếng một vị thần điên rồ.

“Julie. Bố biết con đang ở đây. Cơn giận dỗi làm mình làm mẩy này của con phải chấm dứt ngay lập tức. Bố sẽ không cho phép con biến thành mẹ. Da thịt mềm yếu sẽ bị cắn xé bởi những hàm răng cứng rắn. Mẹ con đã chết vì mẹ con không chịu cứng rắn theo.”

Trên mặt đất bên dưới, tôi có thể thấy mấy người lính gác còn lại ngước lên nhìn dàn loa rồi nhìn nhau vẻ lo ngại. Họ nghe được điều gì đó trong giọng nói của ông. Chỉ huy của họ không còn bình thường nữa.

“Thế giới của chúng ta đang bị tấn công và đây có thể là ngày cuối cùng của chúng ta, nhưng con vẫn là điều quan trọng nhất đối với bố, Julie ạ. Bố nhìn thấy con rồi.”

Khi tiếng nói của ông vang vọng qua giàn loa, tôi cảm thấy một cặp mắt lạnh lẽo đang dán vào lưng mình, và quay lại. Ở đầu bên kia Sân vận động, tôi thoáng nhìn ra một dáng người đang đứng đằng sau cửa kính của buồng thông báo tối đen, tay nắm chặt chiếc micro. Julie nhìn qua khoảng cách giữa hai bên một cách chán chường.

“Khi tất cả những điều có thực đã tan biến, sẽ chẳng còn lại gì ngoài nguyên tắc và bố sẽ giữ lấy nó. Bố sẽ khiến mọi chuyện ổn thỏa trở lại. Đợi đấy, Julie. Bố sẽ đến ngay.”

Giàn loa im lặng.

Nora đưa chai vang cho Julie. “L’chaim,” cô khẽ nói. Julie uống một ngụm. Nàng chuyển chai rượu cho tôi. Tôi cũng uống một ngụm. Vị rượu vang đỏ nồng ấm trong dạ dày tôi, chẳng màng gì đến sự im ắng trang nghiêm trong phòng.

“Giờ sao đây?” Nora hỏi.

“Tớ không biết,” Julie gắt trước khi Nora kịp hỏi xong. “Tớ không biết.” Nàng giật chai rượu từ tay tôi và lại làm một ngụm to nữa.

Tôi đứng trước cửa sổ và nhìn xuống những con phố cùng những mái nhà bên dưới, bản sao vi mô của một thành phố thanh bình. Tôi đã mệt mỏi với nơi này quá rồi. Những căn buồng chật hẹp và những hành lang như bóp nghẹt lấy ta. Tôi cần chút không khí.

“Lên mái đi,” tôi nói.

Cả hai cô gái nhìn tôi. “Để làm gì?” Julie hỏi.

“Bởi vì đó là… nơi duy nhất còn lại. Và bởi vì tôi thích chỗ ấy.”

“Anh đã lên đó bao giờ đâu,” Julie nói.

Tôi nhìn vào mắt nàng. “Có rồi đấy.”

Im lặng một hồi lâu.

“Đi thôi,” Nora nói, băn khoăn nhìn tôi sang Julie. “Đó chắc sẽ là chỗ cuối cùng họ tìm, nên ít nhất thì nó cũng… tớ không biết nữa… cho chúng ta thêm thời gian.”

Không rời mắt khỏi tôi, Julie gật đầu. Chúng tôi đi qua những dãy hành lang tối, càng đi chúng càng trở nên kém tiện nghi hơn, có vẻ công nghiệp hơn. Lối đi kết thúc ở chỗ một cái thang. Ánh sáng trắng xóa rọi xuống từ bên trên.

“Anh có trèo lên được không?” Nora hỏi tôi.

Tôi nắm lấy cái thang và rụt rè đu người lên. Tay tôi run rẩy trên những nấc thang bằng thép lạnh ngắt, nhưng tôi có thể trèo được. Tôi trèo thêm một nấc nữa, rồi nhìn xuống hai cô gái. “Được,” tôi đáp.

Họ trèo lên sau tôi và tôi tiếp tục lên cao hơn, trèo thang như thể tôi đã trèo hàng trăm lần rồi vậy. Thật tuyệt biết bao khi cảm giác được đôi tay đờ đẫn của chính mình đang kéo mình về phía ánh sáng ban ngày, còn thích hơn cả khi đi thang cuốn nữa.

Chúng tôi trèo lên một ô cửa sập, và chui qua đó để lên mái Sân vận động. Những tấm ván lát trắng bóng len dưới vầng mặt trời đang lặn. Trên đầu, những rầm xà chống đỡ uốn vòng như một tác phẩm điêu khắc. Và tấm chăn vẫn nằm kia, ướt và hơi mốc vì bị bỏ dưới mưa suốt mấy tuần, nhưng vẫn trải ra đúng như tôi nhớ, đỏ rực trên nền mái trắng.

“Ôi Chúa ơi…” Nora thì thầm, nhìn xuống thành phố bao quanh. Mặt đất bên dưới lúc nhúc đầy những bộ xương, đông hơn hẳn so với đội An ninh. Chúng tôi đã tính toán sai ư? Chúng tôi đã nhầm chăng? Trong đầu mình tôi có thể nghe thấy giọng đắc thắng của ông Grigio trong lúc chúng trèo qua tường và tràn qua cổng để giết hết từng người một. Lũ mơ mộng. Lũ trẻ con vớ vẩn. Lũ càn quấy nhảy nhót điên rồ. Tương lai tươi sáng của bọn mày đấy. Niềm hy vọng chân thành sến đặc của bọn mày đấy. Vị của nó thế nào khi nhỏ giọt xuống từ cổ họng những người mà bọn mày yêu quý?

Perry! Tôi gọi trong đầu mình. Cậu có đó không? Chúng ta phải làm gì bây giờ?

Tiếng nói của tôi vọng lại như lời cầu nguyện trong một nhà thờ tăm tối. Perry không trả lời.

Tôi nhìn những bộ xương giết và ăn thịt một người lính nữa, rồi tôi quay mặt đi. Tôi bịt tai trước những tiếng la hét, tiếng nổ, tiếng súng bắn tỉa tanh tách từ tầng nhà ngay bên dưới chúng tôi. Tôi bịt tai trước tiếng rền vang của những bộ xương, mặc dù bây giờ nó đã biến thành một hợp xướng chói tai gào thét từ khắp mọi hướng. Tôi bịt tai với tất cả mọi thứ và ngồi xuống trên tấm chăn màu đỏ. Trong khi Nora đi đi lại lại trên mái nhà quan sát trận chiến thì Julie chậm rãi đi tới chỗ tấm chăn ngồi xuống cạnh tôi. Nàng co gối vào sát ngực, và chúng tôi cùng nhìn về phía đường chân trời. Chúng tôi có thể nhìn thấy rặng núi. Chúng xanh biếc như mặt biển. Chúng thật đẹp.

“Bệnh dịch này…” Julie nói giọng rất khẽ. “Lời nguyền này… tôi đã đoán được là nó từ đâu đến.”

Những đám mây mỏng màu hồng trên đầu chúng tôi tản ra thành những cuộn dài mềm mại. Một luồng gió lạnh nổi lên ngang qua mái nhà, làm chúng tôi phải nheo mắt lại.

“Tôi không nghĩ nó là do phép thuật hay virus hay tia hạt nhân nào hết. Tôi nghĩ nó đến từ một nơi sâu xa hơn. Tôi nghĩ chính chúng ta đã tạo ra nó.”

Vai chúng tôi tựa vào nhau. Người nàng lạnh ngắt. Như thể hơi ấm trong cơ thể nàng đang rút về, co lại sâu thẳm bên trong nàng để khỏi bị ngọn gió kia thổi tắt.

“Tôi nghĩ chúng ta đã tự đè nát chính mình suốt bao thế kỷ qua. Tự chôn vùi mình dưới lòng tham, căm thù và tất cả những tội lỗi khác, cho tới khi linh hồn chúng ta chìm tới tận đáy vũ trụ. Và rồi chúng đã đào qua cái đáy ấy để tới một nơi… đen tối hơn.”

Tôi nghe thấy tiếng chim bồ câu gù gù trên mái hiên. Chim sáo vút qua chao liệng trên nền trời xa xa, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc nền văn mình ngu ngốc của chúng ta đang tận thế.

“Chúng ta đã giải phóng nó. Chúng ta đào qua lớp đá ngầm và dầu phụt lên, nhuộm đen tất cả chúng ta, lôi tâm bệnh của chúng ta ra ngoài cho tất cả cùng thấy. Giờ thế giới của chúng ta chỉ còn là một cái xác khô, rữa nát dưới chân chúng ta cho tới khi chẳng còn lại gì ngoài xương và tiếng ruồi vo ve.”

Mái Sân vận động chuyển động dưới chân chúng tôi. Với một tiếng rung trầm trầm, kẽo kẹt, toàn bộ khung thép bắt đầu khép lại để che chắn cho những người bên trong khỏi cuộc tấn công đang nhanh chóng biến thành một vụ xâm lăng thực sự. Khi mái Sân vận động đóng vào đánh rầm một cái thì có tiếng chân trèo lên thang về phía chúng tôi. Nora lôi khẩu súng lục của ông Grigio ra khỏi túi và lao đến ô cửa sập.

“Chúng ta làm gì bây giờ, R?” Julie rốt cuộc cũng ngước mắt nhìn tôi. Giọng nàng run run và mắt thì hoe đỏ, nhưng nàng không chịu đầu hàng trước những giọt nước mắt. “Chúng ta có ngu ngốc không khi nghĩ rằng mình có thể làm được điều gì đó? Anh đã khiến tôi hy vọng trở lại, nhưng giờ chúng ta đang ở đây, và tôi nghĩ là chúng ta sắp chết rồi. Vậy ta nên làm gì bây giờ?”

Tôi nhìn vào mặt Julie. Không chỉ là nhìn khuôn mặt ấy, mà nhìn thấu vào bên trong. Mọi lỗ chân lông, mọi vết tàn nhang, mọi sợi lông tơ mỏng mảnh. Rồi tôi nhìn đến những lớp bên dưới. Lớp thịt và xương, máu và não, cho tới tận cái năng lượng không ai biết được cuồn cuộn trong cốt lõi của nàng, sự sống, linh hồn, cái ý chí nóng bỏng khiến nàng không chỉ là một khối thịt, lan truyền tới từng tế bào của nàng và gắn kết hàng triệu tế bào ấy lại để tạo thành nàng. Nàng là ai, cô gái này? Nàng là cái gì? Nàng là tất thảy mọi thứ. Cơ thể nàng chứa đựng lịch sử của sự sống, ghi chép lại trong từng hợp chất hóa học. Trí óc nàng chứa đựng lịch sử của vũ trụ, ghi chép lại bằng nỗi đau, niềm vui và nỗi buồn, bằng lòng căm ghét và hy vọng và những thói quen xấu, bằng mọi ý nghĩ về Chúa, quá khứ - hiện tại - tương lai, cùng một lúc vừa nhớ lại, vừa cảm nhận, vừa mong mỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.