Xích Ái Sát Thủ

Chương 171: Chuyển biến



Thừa dịp hỗn loạn, hắn muốn thử xông ra ngoài, Phong Triển Nặc có lẽ biết chính mình đang làm cái gì, nhưng Feston lại có cách suy nghĩ khác với hắn.

Ánh mắt lâu ngày không thấy, giống như theo dõi con mồi, tập trung nhìn hắn, những chỗ hiểm của hắn đều bị lọt vào công kích, vẻ mặt lạnh lùng của Feston đang muốn xem thử hắn là đùa hay là thật.

“Anh đang lãng phí thời gian của tôi, dù sao anh giết không được tôi cũng bắt không được tôi, không bằng hãy thả tôi đi.”

“Nói đùa cái gì vậy! Nơi này không chỉ có tôi, Mai Garrett sẽ không nương tay với cậu!”

“Anh nói sai rồi, là tôi không nương tay với hắn, nếu không thì hắn đã sớm tiêu đời.”

Muốn phân chia cao thấp với Feston thì cũng không dễ, nhưng Phong Triển Nặc muốn cắt đuôi Feston để trốn thoát thì lại không khó, thừa dịp hỗn loạn mà xông ra vòng vây cũng không phải là lần đầu tiên, hắn rất có kinh nghiệm trong chuyện này.

Kế tiếp là một trận truy đuổi, cảnh sát, FBI, Mai Garrett, Feston, đội đặc nhiệm ST, đội phòng chống bạo lực, mọi người bao vây nơi này, tìm đủ mọi cách để ngăn chặn hắn.

Phong Triển Nặc chỉ có một người, bất luận ngõ ngách gì ở trên ngã tư đường đều là nơi ẩn thân của hắn, hắn tìm được xe của mình ở khu vực cách ly, từ trong xe vươn họng súng ra rồi đánh trúng bả vai của vài tên cảnh sát, giẫm chân ga, nhằm vào phía đám đông.

“Như tôi đã nói, muốn đi cũng không khó.” Hắn ngâm nga một bài hát, đồng thời phá tan hết thảy chướng ngại vật, phía trước có một chiếc xe chặn lại, hắn lập tức tông vào, hành động điên cuồng này nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Những chiếc xe cảnh sát đậu trên đường làm chướng ngại vật đều bị tông mạnh, sau cú chấn động, Phong Triển Nặc lao ra khỏi vòng vây, thân xe bị móp méo nhưng vẫn có thể chạy được, hắn thản nhiên tiếp tục giẫm chân ga, nhanh như chớp phóng xe rời đi.

Kể từ lúc hắn nổ súng chỉ thiên dẫn đến hỗn loạn cho đến lúc hắn rời đi thì chỉ mất hơn mười phút là hắn đã đào tẩu thành công.

Jonathan nắm chặt súng đứng bên cạnh Feston, “Sếp…”

“Cậu ấy đang lên kế hoạch gì đó.” Tận mắt nhìn thấy Phong Triển Nặc rời đi, Feston có thể nói một cách khẳng định như vậy. fynnz.wordpress.com

“Kế hoạch của anh ấy là giết sạch tất cả mọi người trên danh sách! Ian thật sự điên rồi sao, trước kia anh ấy sẽ không điên cuồng như vậy, mặc dù anh ấy hơi khó lường nhưng không phải như bây giợ, chọc giận giới cảnh sát cũng không có lợi gì cho anh ấy.” Jonathan nhìn hướng mà U Linh rời đi, Ian Noy, đó là tên sát thủ xảo quyệt khiến người ta không thể nắm bắt.

“Là tôi đã bỏ sót cái gì đó, đáng lý tôi phải biết suy nghĩ của cậu ấy, không ai hiểu cậu ấy hơn tôi, tôi phải ngẫm lại là tôi đã bỏ sót cái gì, tôi phải ngăn cản cậu ấy lại.” Muốn nổi giận, muốn rống to, nhưng như vậy cũng vô ích, sự bình tĩnh của Feston làm cho Jonathan cảm thấy đáng sợ.

“Giao cho tôi hết thảy tài liệu mà chúng ta đang có, tôi muốn nhìn lại một lần nữa.” Ánh mắt dưới mái tóc đen giống như hai ngọn lửa, Jonathan chỉ có thể gật đầu bảo dạ.

Hắn muốn nói rằng Feston đã sớm xem qua những tài liệu kia, nhưng nếu xem nhiều lần thì nói không chừng sẽ giúp ích được điều gì đó, bởi vì người này là Feston.

“Sếp vẫn muốn xem tài liệu thêm một lần nữa, anh ấy đã xem năm sáu lần, như vậy có ích lợi gì hay sao?” Tại văn phòng ởSeattle, Hase bưng tách cà phê mà hỏi như vậy.

“Anh ấy là người thân cận nhất với Ian, hơn nữa anh ấy là sếp, dù sao thì sếp cũng có thể nhìn ra những gì mà chúng ta không thể, lần này nói không chừng cũng vậy.” Bận thu thập tàn cuộc cả đêm nên không có thời gian nghỉ ngơi, Jonathan ngáp một cái, thuận tay cầm lấy tách cà phê của Hase.

“Này–” Jonathan đã uống cạn sạch, Hase làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ, chẳng muốn so đo nên hắn đi rót thêm cho mình một ly khác, “Càng ngày sếp càng mạnh mẽ một cách phi thường, ngay cả cà phê cũng chưa uống một giọt mà vẫn không biết mệt là gì.”

“Bởi vì trước mặt có thứ kích thích tinh thần của anh ấy hơn cà phê.” Jonathan nâng cằm chỉ về đống hồ sơ được chất cao thành từng chồng, “Không bao lâu nữa sẽ tiếp tục nhiều hơn.”

Những xấp hồ sơ dày cộp được Feston lật qua lật lại vài lần, hắn cau mày thật sâu, trên mặt đầy u ám, tựa như thời tiết ởSeattle, nhìn không thấy ánh mặt trời.

Trong trụ sở cảnh sát có người đến kẻ đi, đây là một ngày bận rộn, phải ghi chép sổ sách, bắt người, thẩm vấn phạm nhân, người của bang Hắc Báo ra ra vào vào, so với không khí bận rộn bên ngoài thì bên trong văn phòng của FBI lại im lặng đến mức khiến người ta muốn ngạt thở.

Đa số mọi người đều đi nghỉ ngơi, chỉ còn lại Feston ở chỗ này, cứ tiếp tục lật xem hồ sơ, trong đó có ghi lại những chuyện mà Phong Triển Nặc đã làm trong mấy ngày nay, hắn cẩn thận đọc lại bản báo cáo.

Tuyết ngừng rời, sắc trời bên ngoài dần dần trở sáng, tuy rằng hiện tại là ban ngày nhưng thời tiết âm u cũng không làm cho người ta thích thú, Feston xắn tay áo, thả lỏng cà vạt, cầm điếu thuốc trong tay, khuỷu tay chống trên mặt bàn, hắn bảo trì động tác này đã một lúc lâu, bình thường khi hắn suy nghĩ chuyện gì thì sẽ luôn duy trì một động tác, ít khi thay đổi, thứ duy nhất thay đổi chính là gạt tàn thuốc.

Nhưng hiện tại Hase phải xen vào, “Sếp! Đã xảy ra chuyện!”

Feston đứng lên, dập tắt điếu thuốc, dường như đã chuẩn bị sẵn để nhận tin xấu, “Nói.”

“Ian bị bắt….” Hase còn chưa dứt lời thì Feston đã đột nhiên đến trước mặt hắn, khó có thể tưởng tượng con người sẽ có tốc độ nhanh như vậy cùng với vẻ mặt lạnh như thế, “Cậu ấy bị bắt ở nơi nào, bị bắt như thế nào?!”

Phản ứng của Feston coi như vẫn bình tĩnh, nhất định là hắn đang cố gắng kiềm chế nhưng Hase có thể nhìn ra Feston đã bị chấn động, vì vậy chỉ tận lực nói một cách đơn giản, “Không phải người của chúng ta, là cảnh sát địa phương, máy quay ở sân bay phát hiện được hành tung của anh ấy, bọn họ tìm được anh ấy.”

Cho dù có kỹ thuật xạ kích thần kỳ như thế nào, chỉ cần là con người thì không thể kháng cự lại súng đạn, có lẽ là lơ là cảnh giác sau khi trốn thoát cho nên cảnh sát mới có thể chặn lại xe của Phong Triển Nặc trên đường quốc lộ, trực thăng truy đuổi ở trên không đã lâu, rốt cục thành công chặn lại Phong Triển Nặc trên một ngọn núi, lục quân và không quân đồng thời tiến hành công kích, với sức của một người thì đương nhiên không thể ngăn cản.

Người thông minh sẽ buông vũ khí, bó tay chịu trói.

Phong Triển Nặc là người thông minh, hắn từng đối mặt với đủ loại hoàn cảnh nguy hiểm, cũng từng bị bắt giữ, chịu tra tấn, chịu khổ sở, nhưng hôm nay sát thủ từng ra oai tác quái một thời rốt cục vẫn bị bắt.

Hase thuật lại sơ lược toàn bộ quá trình, Feston vẫn đang bình tĩnh nghe Hase nói, nhưng Hase và Jonathan đều nhận ra Feston đã không thể bảo trì bình tĩnh như lúc trước. fynnz810

Chuyện mà hắn sợ nhất rốt cục vẫn xảy ra.

Feston có thể nhìn thấy cấp dưới của mình đang lo lắng nhưng hắn không thể khống chế chính mình, hắn chỉ ra ngoài cửa, “Đi ra ngoài.”

“Sếp….”

“Đi ra ngoài, để cho tôi được yên lặng một chút!” Sau khi Jonathan và Hase đi ra ngoài thì cánh cửa lập tức bị đóng sầm lại.

Bên trong vang lên những tiếng đập phá, bọn họ ở ngoài cửa không dám rời đi, nghe thấy tiếng loạt xoạt của hồ sơ bị ném xuống dất, theo khe cửa có thể nhìn thấy những trang giấy giống như lá rụng rơi đầy mặt đất, bóng dáng của Feston cứng ngắc, nắm đấm đặt trên tường, từ vách tường chảy xuống một dòng máu loãng.

Phong Triển Nặc bị bắt, chờ đợi hắn chính là thẩm phán và nhà tù.

Feston không thể chấp nhận sự thật này, hiện tại không thể, mấy ngày kế tiếp cũng không thể.

Tất cả nhân viên cảnh sát của Seattle đều ăn mừng, FBI tốn biết bao nhiêu công sức nhưng cuối cùng bọn họ lại là người bắt được tên sát thủ coi trời bằng vung này, chuyện này đương nhiên đáng giá để tuyên dương và ăn mừng.

Cùng ngày Feston muốn gặp Phong Triển Nặc đang bị nhốt trong một nhà giam tạm thời, nhưng không được phê chuẩn, cảnh sát Seattle bảo rằng đây là ý của cục điều tra liên bang, tội phạm cực kỳ nguy hiểm như vậy thì không thể gặp mặt bất kỳ kẻ nào.

“Hey, lại có người muốn tới thăm mày, mày rốt cục quen bao nhiêu tên FBI vậy?” Ở phía bên kia song sắt, gian phòng giam bên cạnh, một gã đàn ông với cái đầu bóng lưỡng duỗi tay ra gõ lên song sắt bên phòng giam của Phong Triển Nặc, “Tao nghe thấy bên ngoài đều đang xôn xao chuyện này.”

“Vậy sao.” Hắn gối đầu lên cánh tay của mình, nằm nghiêng sang một bên.

Gã đàn ông ở bên cạnh tiếp tục gõ lên song sắt, “Thằng nhóc, nói không chừng mày sẽ nhanh chóng có thể đi ra ngoài, mày phạm tội gì mà mày được giam một mình vậy? Bọn tao ở bên đây bị dồn vào một chỗ muốn ngạt thở — hey! Con mẹ nó, đi tiểu cũng phải ngó trước ngó sau chứ! Coi chừng bố mày đập chết mày à!” Vừa dứt lời thì liền nghe thấy gã đàn ông có cái đầu bóng lưỡng rống to, kế bên lại truyền đến tiếng đấm đá.

“Tội giết người.” Phong Triển Nặc nhẹ nhàng trả lời.

“Cái gì?! Mày giết bao nhiêu người? Bố mày cũng giết người mà sao không được đãi ngộ đặc biệt như vậy!” Gã đàn ông đầu bóng lưỡng vươn đầu, hình xăm của hắn chiếm gần hết diện tích trên đầu.

“Làm sao mà tao biết được, chắc tao gặp may.” Trả lời như cười như không, Phong Triển Nặc nhàn nhã nằm trên chiếc giường lạnh lẽo.

Khác với vẻ ngoài bình tĩnh của hắn, con mắt của hắn chuyển động, nhìn chăm chú lên trần nhà, hiện tại Feston nhất định rất tức giận, hắn có thể tưởng tượng ra bộ dạng hiện tại của Feston.

Feston nghĩ cách tiến vào nhà tù để gặp Phong Triển Nặc, nhưng Phong Triển Nặc bị đối đãi đặc biệt cho nên cảnh sát Seattle không chịu dàn xếp, Feston không thể không nghĩ đến cách khác.

Trước cửa nhà ngục, nhân viên phụ trách trực đêm nhàm chán ngồi chơi di động, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân thì liền ngẩng đầu.

“Anh lại đến nữa, đặc vụ Kada, tôi rất ngạc nhiên, không biết người kia và anh có quan hệ gì, chẳng lẽ trên người của tên tội phạm đó có manh mối mà anh cần hay sao? Là vụ gì vậy, có thể nói cho tôi nghe một chút được không, có lẽ tôi có thể thay anh đi hỏi, anh cũng biết mà, cho dù như thế nào thì tôi cũng không thể để anh đi vào.” Cảnh sát trực đêm quan sát Feston từ đầu đến chân, tò mò không biết vì sao vị đặc vụ FBI này cứ đòi vào thăm tên sát thủ kia.

“Tôi có thể tùy tiện dùng một vụ án nào đó để đánh lừa anh, nhưng tôi không tính làm như vậy, anh có biết tôi muốn làm như thế nào hay không?” Feston lấy ra vài tấm ảnh từ trong túi áo, “Mấy ngày nay tôi bận rộn nhiều việc, xem ra anh cũng rất bận rộn…”

Trên ảnh chụp là một nam một nữ, người phụ nữ gần như lộ ra toàn bộ cơ thể, trên đầu đội mũ cảnh sát, mà trong tay của người đàn ông chính là cây dùi cui, hình ảnh rất rõ ràng, người đàn ông trong ảnh chính là viên cảnh sát ở trước mặt Feston.

Đối phương nhìn thấy ảnh chụp thì liền biến sắc, Feston đặt ấm ảnh vào tay của người nọ, “Cô ta không phải là bạn gái của anh, trong lúc trực lại gọi gái *** đến phục vụ, anh phạm bao nhiêu tội chắc cũng không cần tôi phải nói rõ, hiện tại anh để tôi đi vào thì tôi cũng sẽ giúp anh, chúng ta sẽ xem như chuyện này chưa từng xảy ra, anh thấy thế nào?”

Viên cảnh sát kia ngỡ ngàng tiếp nhận tấm ảnh, vậy mà hắn lại bị uy hiếp, “Anh là FBI kiểu gì vậy!”

“Là kiểu đặc biệt.” Thản nhiên trả lời, Feston nhìn đối phương lấy ra chìa khóa mở cửa, chờ chìa khóa tra vào ổ, hắn dựa theo sổ tay của viên cảnh sát mà tìm được phòng giam của Phong Triển Nặc.

Bên trong trống rỗng.

Đứng trước cửa phòng giam, Feston nhìn thẳng vào trong căn phòng trống trải, hắn vội vàng quay trở lại rồi nắm lấy áo của viên cảnh sát kia, “Người đâu! Cậu ấy ở đâu! Mấy người đem cậu ấy đến chỗ nào?!”

Sự bình tĩnh của Feston lập tức biến mất, viên cảnh sát cảm thấy bất an khi đối mặt với bộ dạng mất khống chế của hắn, liền nói, “Tôi không biết, tôi thật sự không biết! Tôi sẽ lập tức gọi điện thoại hỏi thăm!”

Nhìn đối phương vội vàng gọi điện thoại, sắc mặt của Feston trở nên căng thẳng, không ngừng đi qua đi lại, chờ viên cảnh sát cúp máy rồi cho hắn đáp án, “Sáng hôm nay có thông báo từ cấp trên bảo là vụ án phải được thẩm tra và xử lý nhanh hơn một chút, hắn đã bị cấp trên mang đi.”

…………..

P/S: Giờ là chồng tìm mọi cách cứu vợ, mà Nặc thì cứ làm cho Phê đau đầu :>. Cơ mà mọi người khoan hẳn bảo Nặc quậy nhé, Nặc có lý do của Nặc :>.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.