Xích Ái Sát Thủ

Chương 38: Mặc kệ cái gì gọi là kiềm chế



Nhà vệ sinh của quán bar bình thường có rất nhiều công dụng, Phong Triển Nặc đương nhiên sẽ không nghĩ rằng Feston muốn đi giải quyết nhu cầu cá nhân, hai người một trước một sau đi vào, nhìn thấy vài cô gái ăn mặc xộc xệch bước ra từ nhà vệ sinh nam, mùi nước hoa cùng thuốc lá còn có mùi xịt phòng tươi mát, rượu, đủ thứ mùi phức tạp hòa lẫn vào nhau mơ hồ tạo thành hơi thở của dục vọng.

Feston Kada dường như không giống loại người sẽ bỏ rơi cấp dưới của mình để mang một người đàn ông khác đi tìm vui vẻ, súng cắm ở ngay thắt lưng của Phong Triển Nặc, hắn có thể ra tay bất cứ lúc nào, người đi phía trước bỗng nhiên quay lưng lại, khuỷu tay của Feston đặt ngay trên cổ của Phong Triển Nặc, đem hắn đẩy mạnh vào một phòng vệ sinh.

“Có phải là cậu hay không?” Sắc mặt âm trầm và vẻ mặt khác thường của Feston là nguyên nhân khiến Phong Triển Nặc không phản kích, hắn nhướng mày một cách khó hiểu, “Cái gì có phải là tôi hay không?”

Đôi mắt màu xanh biển đủ để che giấu bất cứ âm u nào, bình tĩnh nhìn Feston một cách chăm chú, vẻ mặt thản nhiên mỉm cười, không thể giải thích được hàm nghĩa trong đó, Feston chậm rãi rút súng ra, vẻ mặt của Phong Triển Nặc lập tức trở nên thâm thúy, “Đội trưởng Kada, tôi thật sự không biết đã làm chuyện gì có lỗi với anh mà khiến cho anh hoan nghênh tôi như vậy.”

“Cậu làm cái gì thì tự mình biết.” Họng súng chỉa ngay tim của Phong Triển Nặc, cho dù hắn rất xác định Feston sẽ không nổ súng nhưng vẫn tức giận vì bị lên án vô cớ, hắn cầm lấy nòng súng, “Có tin tôi sẽ tháo nó ra chỉ trong một giây hay không?”

Không định chờ câu trả lời, bên trong nụ cười lóe lên ánh sáng lạnh, cổ tay nắm chặt súng bắt đầu run lên, khẩu súng kia chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một đống linh kiện bị tháo rời đang nằm dưới đất, một giây, quả thật chính là một giây, hắn không hề khoa trương khi nói như vậy, chỉ trong chớp mắt đã tháo rời súng của FBI, đây là một chuyện đáng giá để kiêu ngạo, nhưng hắn lại lộ ra vẻ mặt vô cùng bình thản.

“Đừng làm phiền tôi, tôi không rảnh mà đùa với anh.” Hắn cảm thấy phiền phức, Feston luôn xuất hiện ở những nơi không nên xuất hiện, hắn có thể không giết Feston nhưng không có ý định tiến thêm một bước với FBI.

Dáng người quay đầu rời đi không hề lưu luyến mà chỉ có mất kiên nhẫn. Phong Triển Nặc mất kiên nhẫn khi ở đây? Feston âm trầm nhìn linh kiện dưới đất, hắn cố ý chọc giận Phong Triển Nặc để có thể quan sát phản ứng của đối phương, “Có lẽ không phải là cậu.”

Phía sau bất ngờ tấn công, cổ họng của Phong Triển Nặc bỗng nhiên bị một cánh tay siết chặt, “Nhưng tôi chưa nói là cậu có thể rời đi.”

Feston kéo Phong Triển Nặc quay lại phòng vệ sinh, tay chân va chạm cùng quyền cước so đấu khiến cho vài người chú ý, có người nhìn vào cảnh tượng bên trong khe cửa thì chỉ nhún vai, sau đó liền dời mắt, “Anh bạn, đóng cửa lại đi!”

Bọn họ bị hiểu lầm, nhưng có ai mà không hiểu lầm trong trường hợp như vậy cơ chứ, những căn phòng trong nhà vệ sinh nam không lớn, hai người dây dưa làm cho người ngoài thoạt nhìn tựa như đang làm một chuyện riêng tư thân mật, chuyện này cũng không thể trách người ta, tuy rằng đương sự là hai người đàn ông nhưng trong quán bar này cũng chẳng ai để ý đến vấn đề như vậy.

“Đừng làm cho tôi đổi ý, Feston Kada! Anh muốn chết hay sao?” Ngón tay trên cổ họng truyền đến cảm giác uy hiếp, Phong Triển Nặc cũng không hề nhượng bộ, khẩu súng trong tay chỉa vào thắt lưng của Feston, nụ cười biến mất mà thay vào đó là âm u của tử thần.

Đây không phải đang nói đùa, cái giá của việc chọc giận một sát thủ chính là dùng tánh mạng để bù đắp, nhưng Feston lại không hề kích động, “Cậu sẽ không giết tôi.”

Phong Triển Nặc nheo mắt lại, “Anh dám chắc chắn?”

Thân thể của hai người kề sát vào nhau, một cánh tay khác của Feston vờn quanh trên thắt lưng của Phong Triển Nặc, trong khi hắn lại nắm lấy cổ áo của Feston, áo sơ mi chỉnh tề cùng áo vest bị kéo xộc xệch, bị súng của hắn chỉa vào người nhưng Feston Kada vẫn có thể bình tĩnh như vậy.

“Chẳng lẽ cậu không muốn biết tôi đang nói đến chuyện gì hay sao?” Dựa lưng vào vách tường, bên ngoài có người ra vào, Feston hạ thấp giọng, lời nói bên tai của Phong Triển Nặc truyền đến cảm giác nam tính một cách mãnh liệt, Feston không có thói quen sử dụng nước hoa, trên người là mùi xà phòng thuần túy cùng hương thơm của dung dịch cạo râu.

“Chỉ dựa vào điều đó?” Lý do để không giết Feston không chỉ có một, Phong Triển Nặc hít vào mùi hương trên cổ của Feston, súng trong tay vẫn còn chỉa thẳng vào thắt lưng của đối phương. fynnz.wordpress.com

“Không chỉ có vậy, mà còn vì cậu có hứng thú đối với tôi, bị tôi hấp dẫn.” Lời nói bên tai làm cho Phong Triển Nặc chấn động, nhưng Feston dường như không hề bất ngờ, hắn nói tiếp, “Cậu nhớ tôi.”

Họng súng trên thắt lưng đẩy mạnh một cái rồi lại chậm rãi dời đi, trong khi Feston lại giống như không hề có cảm giác, hắn tựa hồ đã nhìn thấu suy nghĩ của Phong Triển Nặc, nhưng thân mình cũng không biểu hiện ra bộ dáng cao hứng, “Xem ra nhiêu đây lý do cũng đã quá đủ.”

Feston cau mày nhìn Phong Triển Nặc, chiều cao của hai người xấp xỉ nhau, Phong Triển Nặc cũng đang nhìn đối phương, bỗng nhiên hiểu được nguyên nhân mà Feston cau mày cũng như nguyên nhân mà Feston nhìn thấu hắn, bởi vì Feston cũng như hắn.

Feston làm sao lại không có hứng thú đối Phong Triển Nặc, bị Phong Triển Nặc hấp dẫn, thậm chí cũng nhớ đến người này…..Nhớ một sát thủ, một u linh không tồn tại trên đời.

Nếu không thì làm sao có thể giải thích tầm mắt của Feston khi xuyên qua đám đông còn mang theo một nhiệt độ hừng hực lửa nóng.

Phong Triển Nặc bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng mà xảo quyệt, tràn ngập ý tứ trào phúng, Feston áp chế sau gáy của Phong Triển Nặc, “Tôi không cảm thấy chuyện này có gì đáng cười.”

Giọng điệu nguy hiểm vờn quanh trong không gian chật hẹp, hắn khiến cho Phong Triển Nặc phải ngẩng đầu, ngón tay vuốt ve lên gò má của Phong Triển Nặc, “U Linh như cậu rốt cục có ma lực gì mà làm cho tôi mỗi lần nghĩ đến thì đều không phải là ném vào ngục mà là ném lên giường…”

Những lời này chỉ là nghi hoặc một cách thuần túy, nhưng xuất phát từ miệng của Feston thì lại trở nên khiêu khích một cách chết người, khoảng cách giữa hắn và Phong Triển Nặc không biết có đến một tấc hay không, đột nhiên Phong Triển Nặc dùng sức áp hắn vào tường, “Là anh quyến rũ tôi trước–”

Mặc kệ cái gì gọi là kiềm chế! Tay của hắn vói vào áo vest của Feston, kéo ra áo sơ mi, tựa như muốn chiếm lấy toàn bộ cơ thể cường tráng săn chắc này, ngón tay hung hắng nhéo ngực của Feston, hành động thô bạo như vậy không giống với vẻ bề ngoài của Phong Triển Nặc, nhưng đối với Feston Kada thì hắn phải làm như thế.

Bởi vì đối thủ của hắn quá mạnh, bàn tay của Feston đang đặt trên mông của hắn cũng không hề lưu tình, tay của Feston xuyên qua quần của hắn, cơ hồ nâng cả người của hắn lên để hai người càng thêm kề sát, mới một phút trước cả hai vẫn còn bảo trì lý trí một cách ăn ý thì ngay hiện tại đã trở nên yếu ớt không chịu nổi, thật sự không chịu nổi bất cứ một chút khiêu khích nào.

Mặc kệ đây là sự hấp dẫn về thể xác hay là có nguyên nhân sâu xa nào khác, đôi môi dây dưa cùng lúc phát ra những tiếng rên rỉ mơ hồ, dục vọng đột nhiên bùng nổ khiến người ta trở tay không kịp, dưới thân cọ sát có thể cảm nhận được nhiệt độ và sức mạnh của đối phương truyền đến, đây không phải là nơi thích hợp để làm điều này nhưng hai người bọn họ dường như đã rơi vào tình trạng mất trí.

“Sếp?” Ngoài cửa vang lên một tiếng hô to, đột nhiên bừng tỉnh hai người đang lạc vào cơn kích tình, nhìn thoáng quá nhau, Phong Triển Nặc khẽ tằng hắng cổ họng khô khốc, thở hổn hển mà liếc mắt nhìn Feston, “Tôi còn tưởng rằng anh bình tĩnh hơn so với tôi.”

Phong Triển Nặc nói nhỏ, Feston đương nhiên có thể nghe ra ý tứ giễu cợt của đối phương, hắn buông Phong Triển Nặc ra rồi chỉnh lại áo sơ mi và âu phục, tình trạng của hắn cũng không hơn gì Phong Triển Nặc là mấy, “Tôi đi ra ngoài trước.” Hắn vuốt lại tóc, thắt nhanh cà vạt, trong chớp mắt liền khôi phục hình tượng của một FBI chỉnh chu cứng rắn.

Khi hắn đi đến cửa thì Phong Triển Nặc liền gọi hắn lại, “Vừa rồi anh định nói chuyện gì?”

Feston quay đầu lại, trong tầm mắt là người đàn ông với cổ áo sơ mi rộng mở đang dựa vào cửa, mái tóc rối tung, có vài phần phóng túng, linh kiện của khẩu súng bị tháo rời vẫn còn nằm dưới đất, Feston quay lại, tựa như lúc bị tháo rời, chỉ trong chớp mắt thì tất cả linh kiện đã được lắp ráp như ban đầu.

“Gần đây tôi phát hiện có người theo dõi tôi.” Khẩu súng gắn lên thắt lưng, Jonathan ở ngoài cửa đang tìm hắn, không có nhiều thời gian, Feston quay đầu lại rồi hỏi thẳng, “Không phải là cậu à?”

“Tôi nói không phải là tôi thì anh có tin hay không?” Phong Triển Nặc sờ cằm, vẻ mặt bí hiểm, thái độ kia thật sự không thể làm cho người ta tin tưởng, Feston nhìn hắn trong chốc lát, “Nếu không tin thì vì sao tôi lại đi hỏi cậu? Làm điều dư thừa sao?”

Câu trả lời thẳng thắn của Feston đã lấy lòng Phong Triển Nặc, hắn thu hồi nụ cười, “Vậy tôi cũng nói cho anh biết, không phải là tôi, tôi đang định rời khỏiChicago.”

“Cậu muốn rời khỏi nơi này?” Feston đang muốn tiến đến để hỏi tỉ mỉ thì Derek lại đi lướt qua trước cửa nhà vệ sinh, vừa nhìn thấy bóng dáng của Feston thì liền lên tiếng, “Sếp, rốt cục cũng tìm được anh, di động của anh đặt ở quầy bar, bọn em tìm khắp nơi mà không thấy anh, anh có điện thoại–”

Derek vừa nhìn thấy Phong Triển Nặc đang tựa vào cửa thì liền sững sờ cả người, hắn lập tức biến sắc, định rút súng thì Feston liền vươn tay, “Điện thoại của tôi à? Là ai gọi?”

Lúc này U Linh tựa như một người không hề liên quan, hắn đi ngang qua trước mặt Derek, thậm chí không thèm liếc mắt một cái, nếu không phải Derek luôn khắc sâu khuôn mặt này trong đầu thì hắn cơ hồ phải nghi ngờ có phải mình đã nhận sai người rồi hay không.

“Sếp! Hắn–” Vừa mở miệng thì di động của Feston lại vang lên, Feston bắt máy, “Will? Có chuyện gì?”

Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, đều là Will gọi, Feston có một loại dự cảm không tốt, giọng điệu khẩn trương của Will ở bên kia xác định suy đoán của hắn, “Feston….Em đang trên đường về nhà thì phát hiện có người theo dõi! Bọn họ chạy xe màu đen–”

Lốp xe phát ra tiếng ma sát chói tai trên mặt đường, từ trong điện thoại có thể nghe rõ ràng, sau đó là tiếng va chạm, xem ra không chỉ đơn giản là theo dõi, Feston cầm điện thoại rồi đi ra ngoài, “Lái xe đến chỗ đông người, đừng hoảng hốt, xem kỹ phương hướng, đến Hồ Trung Tâm, tôi đang ở gần nhà hát The Vic.

…………

P/S: anh và em thừa nhận nhớ nhau :>, mà em Nặc đang muốn rời bỏ anh, trong khi anh thì làm sao dễ dàng buông tha em khi anh đã phát hiện hình bóng em đang nằm trong tim anh , nên nhớ anh làm cái gì cũng có mục đích của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.