Xiềng Xích Dịu Dàng

Chương 2: Phòng họp sau giờ nghỉ trưa



Sau giờ nghỉ trưa ánh sáng rực rỡ rọi vào, trong phòng họp rộng lớn chỉ có bóng dáng hai người đang bận rộn.

.

“Tốt lắm, ngươi để xuống đó đi.” Thu Sơn cách đó không xa ra hiệu với Tu.

.

Tu đem khăn trải bàn màu xanh dương trải xuống bàn, lấy tay nhẹ nhàng vuốt lên nếp nhăn trên khăn.

.

“Như vậy có được chưa, ngài Thu Sơn?” Tu phủi phủi quần áo, quay đầu hỏi người đàn ông đang đứng ở trên sân khấu.

.

Thu Sơn mở đèn kiểm tra máy chiếu, ánh sáng ấm áp nhu hòa phủ lên gương mặt hắn, tôn lên những đường nét rõ ràng. Hắn ngẩng đầu, nở một nụ cười với Tu: “Tốt lắm, cảm ơn ngươi tới giúp ta, Tu.”

.

“Đâu có, ngài Thu Sơn đừng nói như vậy.” Tu bẽn lẽn cúi đầu, đi đến bên cạnh Thu Sơn, “Hội nghị hôm nay rất quan trọng, ngài cần đích thân kiểm tra mọi thứ sao?”

.

“Uh, ta phải báo cáo công việc với chủ tịch, còn có kế hoạch phát triển sắp tới.” Ngón tay của Thu Sơn lùa vào trong mái tóc đen dày của Tu, nhẹ nhàng vuốt ve “Chủ tịch rất coi trọng tương lai của sản phẩm quí tới, muốn ta báo cáo chi tiết.”

.

“Vậy à, cố gắng lên nhé!” Tu nói.

.

“Yên tâm đi, tính năng của sản phẩm mới rất hiệu quả, ngươi là người hiểu rõ nhất, không phải sao?” Ngón tay của Thu Sơn trượt xuống gương mặt Tu, nâng cằm y lên.

.

Gương mặt Tu lập tức ửng hồng, y ngượng ngùng mà cụp mắt xuống, liếc nhìn vào hoa văn hình hoa lavender nhàn nhạt trên khăn trải bàn.

.

Thu Sơn nhẹ giọng cười theo, kéo mặt Tu lại, dùng môi đem nụ hôn ngọt ngào như mưa xuân phủ xuống. Đầu lưỡi ướt át đảo quanh hốc mắt của Tu, sau đó cắn nhẹ lên đôi môi Tu. Tu nương theo đó hé mở cánh môi, đầu lưỡi của Thu Sơn liền không chút do dự tách hàm răng đang ngậm lại, tiến nhanh vào bên trong.

.

Nụ hôn này thật tinh tế mềm mại, Tu nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận mùi vị nhẹ nhàng dễ chịu của Thu Sơn trong miệng mình. Đầu lưỡi của Thu Sơn nhẹ nhàng chạm đến từng ngõ ngách mẫn cảm trên vòm họng. Từng cơn ngứa ngáy khó chịu dâng lên, Tu đành phải chủ động dùng sức mà chào đón, mút lấy đầu lưỡi của người kia, để hóa giải rối loạn bị khơi mào trong cơ thể.

.

Khuôn mặt Tu bị nụ hôn dài này làm cho đỏ bừng, môi Thu Sơn bắt đầu trượt xuống cần cổ mảnh khảnh của y. Thu Sơn chuyển sang xương quai xanh rồi hõm cổ y, khi để lại trên đó một dấu ấn tình ái đỏ hồng thì ngón tay cũng đã đem hạt nút trên áo sơ mi của y mở ra.

.

Thu Sơn đem áo sơ mi của Tu tuột ra đến bên hông, cúi người nhấm nháp hai hạt hồng anh nổi trên ngực y. Tu ôm lấy đầu Thu Sơn đang cúi thấp trước ngực mình, để mặc đầu nhũ bị lời nói cùng hàm răng chà đạp.

.

“A… Ngài Thu Sơn…” Tu ngửa cổ ra sau, tiếng rên nhẹ nương theo cơ thể run rẩy tràn ra. Y cảm giác được đầu nhũ bị mút vào, liếm láp, cắn nhẹ nhàng, kích thích giống như bị điện giật. Y biết hai đầu nhũ kia của mình đã cương lên, bởi vì *** mà trở nên đỏ hồng.

.

Thu Sơn thưởng thức xong đầu nhũ của Tu, liếm liếm môi, chuyển qua thân thể Tu, dùng hai ống tay áo sơ mi bị tuột xuống hông trói tay y ra sau.

.

“Ngài Thu Sơn, đây là…” Tu có chút nghi hoặc.

.

“Sao vậy, ngươi không thích ta làm như vậy sao?” Thu Sơn hôn nhẹ rồi cắn lên vành tai Tu, cười hỏi.

.

“Không phải vậy… Nhưng mà, nhóm người chủ tịch sắp tới đây họp rồi…”

.

“Yên tâm đi, ta sẽ biết chừng mực.” Tay của Thu Sơn vòng qua eo Tu, cởi bỏ thắt lưng, dò xét vào trong.

.

“Uhm…”

.

Tu một lần nữa không khỏi rên lên. Gốc rễ đàn ông bị bàn tay Thu Sơn cầm lấy, xoa nắn trước sau, lửa dục sớm đã bùng lên làm cho nơi đó cương lên rất nhanh. Nhưng Tu vừa mới bắt đầu hưởng thụ khoái cảm, Thu Sơn lại ngừng tay. Thu khó chịu thở dốc, quay đầu lại ánh mắt đầy nghi vấn đối diện với Thu Sơn.

.

“Chưa đủ sao, như vậy tự mình nghĩ biện pháp đi.” Thu Sơn cười, chỉ chỉ bàn phòng họp, “Có lẽ cái bàn này có thể giúp ngươi.”

.

Tu cúi đầu, để cho nam căn dán vào cạnh bàn, sau đó ra sức cựa quậy cơ thể để cạnh bàn cọ xát vào hệ rễ của mình, tìm kiếm khoái cảm. Nhưng hai tay bị trói ra sau, chỉ dựa vào cựa quậy nơi eo cũng không thể đụng chạm chính xác để đưa dục vọng lên đến đỉnh, ngược lại càng bị hành hạ dưới khát vọng ***. Tu đành phải nghiêng người giở một chân gác lên bàn, để cho cạnh bàn dính sát vào người mình, lại kịch liệt cựa quậy.

.

“Ngài Thu Sơn, cầu xin ngài.” Tu không nhịn được cầu xin người đàn ông đang đứng xem ở một bên.

.

Khóe miệng Thu Sơn cong lên, đem đầu Tu kề xuống bàn, một tay kéo quần y xuống. Hai cánh mông mượt mà lộ ra, Thu Sơn nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận cảm xúc co dãn ở nơi đó.

.

“Ta sẽ cho ngươi được sung sướng, bé ngoan, chờ ta một chút.” Thu Sơn nói.

.

Tu hơi ngẩng đầu, nhìn thấy Thu Sơn đi đến những đạo cụ sắp trên bục phát biểu dành cho báo cáo sắp tới, lấy ra một lọ thuốc bôi trơn cùng một vật hình chuỗi.

.

Đây là một xâu chuỗi dài khoảng nửa mét, mỗi hạt châu trên đó kích thước lớn nhỏ không đều nhau, nhỏ nhất thì bằng trứng chim, lớn thì cỡ trứng gà. Lớp vỏ hạt châu màu đỏ, được đánh bóng đến sáng lóa.

.

“Cái này cũng là sản phẩm mới ta mang về, lần trước chưa có cơ hội cho ngươi dùng tới.” Thu Sơn nói, đem thuốc bôi trơn bôi loạn lên trên chuỗi hạt, “Đây không phải là hạt châu bình thường đâu, ngươi thử xem liền biết được ngay tác dụng kì diệu của nó.”

.

Tu nhắm mắt lại đem đầu dựa lên bàn, vểnh cao cái mông, chờ đợi sản phẩm “Đặc biệt” này như lời Thu Sơn nói có thể mang đến cho y điều gì mới lạ.

Tu đột nhiên cảm thấy một cơn lạnh lẽo nơi hậu đình, cơ thể không khỏi run lên một chút, đó là thuốc bôi trơn được đổ vào giữa hai bắp đùi. Ngón tay Thu Sơn đem thuốc bôi trơn đảo quanh cúc huyệt của Tu, rồi bắt đầu dò xét vào bên trong động khẩu.

.

Dưới tác dụng của thuốc, Thu Sơn rất dễ dàng đem hai ngón tay cắm vào, xỏ xuyên qua lại. Tu cảm thấy ngón tay trong cơ thể không ngừng cựa quậy đào móc dục vọng của bản thân, nội bích mẫn cảm như là một mực muốn níu lại, gắt gao ngậm chặt lấy ngón tay đang rút ra, cái miệng nhỏ lại mở ra, chờ đợi Thu Sơn đại giá quang lâm thêm lần nữa.

.

“Cái miệng bé xinh rất nghe lời.” Thu Sơn nói tán thưởng, đánh nhẹ lên mông Tu, phát ra tiếng vang trong trẻo, “Ta liền đem cái này đút cho ngươi ăn.”

.

Thu Sơn nâng mông Tu lên, bắt đầu đem chuỗi hạt dính đầy thuốc bôi trơn nhét vào trong cúc huyệt.

.

Mấy hạt châu ban đầu cũng rất nhỏ, bất quá so với đầu ngón tay thì lớn hơn, Thu Sơn nhẹ nhàng đẩy, cái miệng nhỏ nhắn màu phấn hồng nơi cúc huyệt đem hạt châu nuốt vào, rồi lập tức ngậm lại. Hậu đình Tu cứ thế mở ra khép lại liên tục nuốt chửng năm hạt châu vào trong, khi hạt châu cuối cùng có kích thước cỡ một quả bóng bàn đẩy vào động khẩu, tiến vào không còn dễ dàng như ban đầu.

.

Tu cảm thấy có người thổi một hơi man mát vào hậu đình, tiếp theo, hai ngón tay luồn vào khe hở bên cạnh chuỗi hạt cắm vào cúc huyệt, không ngừng xoa nắn bốn bề bên trong nội bích. Tu điều chỉnh hô hấp, muốn để cho bản thân thả lỏng.

.

“A!” Thình lình, cúc huyệt truyền đến một cơn đau đớn như bị xé rách, Tu không khỏi kêu lên thành tiếng. Hạt châu lớn như trái bóng bàn kia đột nhiên bị một lực đạo mạnh mẽ đẩy vào hậu đình, động khẩu e thẹn kia bị ép căng lớn, thình lình nhận lấy sự xâm nhập của vật lạ.

.

“Yên tâm, không có chảy máu.” Thu Sơn vuốt ve theo nếp uốn của động khẩu đã khép lại, hỏi: “Đau lắm không?”

.

“Không… Không, không sao cả.” Tu chậm rãi nói. Cơn đau đớn dâng lên trong nháy mắt, sau đó chỉ còn lại dư âm.

.

“Như vậy, ta tiếp tục.”

.

Giọng nói của Thu Sơn ôn nhu đến vậy, thế nhưng động tác lại không hề lưu tình chút nào. Tay hắn lại đột ngột dùng sức, đem hạt châu lớn vừa vất vả nhét vào rút ra ngoài. Cúc huyệt vừa mới đem hạt châu phun ra, lại bị ép mở ra lần nữa, Thu Sơn đem hạt châu vừa rút ra nhét vào động khẩu thêm một lần.

.

Mỗi một lần xâm nhập, đều hung ác lẫn vô tình cọ xát lên nội bích non mềm; mỗi một lần rời khỏi, cũng giống như đem dục vọng sắp được mơn trớn hút ra. Đau đớn cùng *** lăng ngược chưa đủ cuốn lấy cơ thể Tu, y cau chặt chân mày cùng cắn lấy môi dưới, nghĩ muốn đem tiếng rên rỉ khống chế trong miệng, chỉ phát ra giọng mũi mềm nhẹ mê

người.

.

“Uhm… Uhm…”

.

Thật không ngờ đến, vẻ mặt ẩn nhẫn của y cùng tấm lưng trần chảy ra biết bao gợi cảm cùng hấp dẫn, câu dẫn dục vọng mãnh liệt muốn được ra sức tàn phá bừa bãi của người khác.

.

Thu Sơn giống như rất hài lòng với biểu hiện của Tu, hắn rốt cuộc cũng không đùa bỡn với hạt châu to như trái bóng bàn kia, đem nó nhét vào trong lần nữa, tiếp tục đem hạt châu trong chuỗi hạt lấp đầy phía sau. Hạt châu sau hạt như bóng bàn kia chợt nhỏ hơn, chỉ bằng hạt đầu tiên, cho nên đi vào rất thuận lợi.

.

Lúc này, tay Thu Sơn đột nhiên dừng lại, Tu cũng mở lớn mắt. Bởi vì bọn họ nghe được, hành lang ngoài cửa phòng họp vang lên tiếng gót giày chạm vào sàn nhà.

.

Ánh mắt Tu nhìn về Thu Sơn đầy hoảng sợ.

.

Thu Sơn kề sát vào bên tai y, ôn nhu nói: “Không bằng cứ giữ bộ dạng như vầy, để cho người ta thưởng thức một chút bộ dáng *** đãng diễm lệ của ngươi đi.”

.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, sắp đi đến cửa phòng họp.

.

“Không, cầu xin ngài…” Tu gian nan lắc đầu, khẩn cầu nói: “Cầu xin ngài, đừng…”

.

“Ha ha, ngươi thật đáng yêu.”

.

Thu Sơn cười thành tiếng, xốc khăn trải bàn lên, ôm lấy Tu chui vào trong gầm bàn, vươn tay kéo khăn trải bàn trở về nguyên dạng.

.

Dưới gầm bàn rất dài trong phòng họp, không gian cũng xem như rộng lớn. Tu nằm trong lòng Thu Sơn, hai tay bị áo sơ mi trói ra sau, không thể động đậy.

.

Từ dưới khe hở giữa khăn bàn với sàn nhà có thể mơ hồ nhìn thấy cửa phòng họp bị mở ra, một đôi chân mang giày cao gót đi vào trong. Chắc là cô thư kí nhỏ chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp.

.

Thư kí nhỏ đi chừng hai bước, có lẽ là đang nhìn xung quanh, sau đó nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô: “Chưa có ai đến sao?”

.

Tu đem đầu vùi vào cổ Thu Sơn, không dám phát ra một tiếng động nào. Nhưng Thu Sơn lại hoàn toàn không hề khẩn trương, hắn một tay ôm lấy Tu, một tay khẽ nâng khăn bàn lên một chút, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

.

“Kì lạ thật, mới vừa rồi hình như nghe thấy tiếng gì mà.” Thư kí nhỏ tự nói rồi đi đến gần dãy bàn, tiếp theo vang lên tiếng giấy tờ cọ vào nhau sột soạt, cô hẳn là đang sửa sang lại tài liệu dùng trong cuộc họp.

.

Thu Sơn thả khăn bàn xuống, ánh mắt quay trở lại trên người Tu, khóe miệng có chút cong lên. Tu vội vàng lắc đầu, y biết hắn lại muốn làm chuyện lớn mật rồi. Quả nhiên, Thu Sơn hoàn toàn không nhìn đến kháng nghị của Tu, đưa tay vươn đến cánh mông của Tu, cầm lấy chuỗi hạt còn dính trên mông y, tiếp tục nhét vào trong.

.

Mặt Tu nhanh chóng đỏ bừng lên, kích thích nơi hậu đình không ngừng tăng lên làm cho cơ thể y có chút run rẩy, nhưng bao nhiêu tinh lực của y đều được đem ra dùng để khắc chế bản thân không được phát ra bất kì âm thanh nào.

Thu Sơn không chút nào lo lắng, động tác cứ rề rà, như là cố ý thưởng thức phản ứng của Tu.

.

Mỗi lần nuốt vào một hạt, cơ thể Tu liền co quắp run rẩy một chút. Số lượng hạt châu trong cơ thể càng lúc càng nhiều, cũng càng lúc càng lớn, Tu cảm giác đầu này của chuỗi hạt giống như là sắp đụng tới tràng ruột. Nội bích như là đang có vô số những con kiến tụ tập, cảm giác ngứa ngáy tràn ngập, cào xé tim y đến run rẩy. Y đành phải dùng sức ở phần eo, cố gáng đem cơ thể cọ xát vào người Thu Sơn, phí công phí sức muốn dập bớt lửa dục đang lan tràn.

.

Thu Sơn cắn lấy lỗ tai y lặng lẽ nói: “Phía dưới là hạt lớn nhất, tập trung tinh thần.”

.

Đầu Tu vùi trên vai Thu Sơn hơi gật gật, tỏ vẻ đã chuẩn bị tốt.

.

Huyệt động nơi hậu đình chậm rãi bị căng ra, một vật thể bóng loáng cực lớn chậm rãi xâm nhập vào trong cơ thể y. Cảm giác đau đớn cùng căng cứng đang tăng nhanh, Tu cắn bả vai Thu Sơn, không cho tiếng hét của mình thoát ra khỏi miệng.

.

“Mặc dù ta rất thích tiếng kêu *** đãng của của ngươi, nhưng đôi khi chơi đùa lén lút như thế này cũng rất được nhỉ.” Thu Sơn thì thầm nói, vẫn bình tĩnh ngược đãi cơ thể Tu như trước.

.

Tu dựa vào lòng Thu Sơn không có sức để trả lời, cảm giác được trái tim của mình đang đập kịch liệt, giống như là sắp vọt ra khỏi cơ thể, nhảy vào trong ngực Thu Sơn.

.

Khi hạt châu lớn như trái trứng gà chen vào trong nội bích của Tu, Tu liền run rẩy, đem đau đớn cùng khoái cảm phát tiết nơi hàm răng, cắn xuống bờ vai của Thu Sơn.

.

Thu Sơn không thèm để ý đến mà xoa nắn hai cánh mông tròn mềm mại trắng mịn của Tu, hôn lên khóe môi vẫn còn đọng lại vết máu. Máu của Thu Sơn và nước miếng cùng nhau dung nhập vào trong miệng Tu, Tu tham lam mở to miệng mút vào.

.

Thư kí nhỏ cuối cùng cũng sắp xếp xong mọi loại giấy tờ, rời khỏi phòng họp.

.

Thu Sơn xem đồng hồ một chút, nói: “Nửa tiếng nữa sẽ họp rồi, nhóm người chủ tịch sẽ đến trước mười lăm phút để chuẩn bị.”

.

“Vậy ý của ngài là gì?” Tu thở dốc, hỏi.

.

“Xem ra bây giờ không có thời gian chơi.” Thu Sơn chui ra khỏi gầm bàn, để cho Tu quì gối dưới chân hắn, “Ngươi có thể thỏa mãn ta trước không, Tu?”

.

Tu quì dưới chân Thu Sơn, đôi mắt vẫn còn mang theo *** ngập tràn nhìn lên mặt Thu Sơn, sau đó ánh mắt rơi xuống phân thân giữa hai chân của hắn. Tu vươn đầu tới, đem mặt áp vào hạ bộ của Thu Sơn.

.

Thu Sơn cởi quần, cầm lấy phân thân cực lớn của mình, đập lên mặt Tu.

.

Tu vươn đầu lưỡi, liếm láp.

.

“Chúng ta không đủ thời gian.” Thu Sơn nắm lấy cằm Tu, để cho y há miệng ra, trực tiếp đem côn thịt của mình cắm thẳng vào trong miệng y.

.

Thu Sơn túm lấy tóc Tu, điều khiển y phun ra nuốt vào, đồng thời chủ động chuyển động phần eo, để cho hạ bộ đánh vào mặt Tu. Phân thân đâm vào rất sâu, mỗi một lần đều đâm đến cổ họng của Tu. Hai trái cầu dưới nam căn cũng đập lên mặt Tu, phát ra tiếng động khe khẽ.

.

“Ta muốn tăng tốc!” Thu Sơn nói.

.

Va chạm càng thêm mãnh liệt, tiếng động cũng lớn hơn. Nếu lúc này có người đi vào, sẽ nhìn thấy một hình ảnh cực kì *** đãng. Tu trần trụi nửa người, hai chân tách ra khuất nhục quì gối dưới thân Thu Sơn, bị một cây côn thịt sưng cứng thô bạo vào ra trong miệng. Hai tay bị trói ra sau bằng cái áo sơ mi, ở giữa hai cánh mông của y, có nửa đoạn chuỗi hạt lộ ra bên ngoài.

.

Thu Sơn gầm nhẹ một tiếng, trước khi bắn tinh liền đem phân thân rút ra khỏi miệng Tu. Tinh dịch dinh dính màu trắng sữa phun mạnh ra, lưu lại trên miệng, trên khóe mắt, trên cả khuôn mặt Tu.

.

“Bé ngoan.” Thu Sơn đem số dịch thể còn lại chà lên cổ Tu, mặc quần lại.

.

Cổ họng Tu nóng cháy, nhất thời không nói nên lời. Khuôn mặt y bởi vì dính đầy dịch thể mà trở nên mơ hồ, ánh mắt càng thêm mê li, lại càng thêm *** đãng. Nơi này sẽ họp ngay bây giờ, y không biết lúc này mình phải làm gì cả.

.

“Hình như không có thời gian giúp ngươi lau rửa rồi.” Thu Sơn thỏa mãn mà liếm liếm khóe miệng, nói: “Bất quá ngươi yên tâm, ta sẽ không cứ như vậy mà bỏ mặc ngươi đâu.”

.

Nói xong, Thu Sơn lại tốc khăn trải bàn lên, để cho Tu nằm dưới gầm bàn.

.

“Ô? Chẳng lẽ ngài… Muốn tôi cứ như vậy mà ở trong này?” Tu hoảng sợ nói.

.

“Yên tâm, chỉ cần ngươi không lên tiếng, không ai có thể phát hiện ra ngươi cả.” Thu Sơn ngồi xổm xuống bên cạnh bàn nhìn vào trong quan sát, nói: “Tất nhiên, nếu như ngươi muốn để bọn họ phát hiện, ta nghĩ nhóm người chủ tịch cũng sẽ rất có hứng thú đó.”



.

“Nhưng mà…” Tu vùng vẫy, nhưng không bò dậy được.

.

“Oh, được rồi.” Tu móc ra một cái remote, “Trước giúp ngươi đem cái này khởi động.”

.

“Đây là?”

.

“Sao vậy, chẳng lẽ ngươi không có nghe nói chuỗi hạt sẽ chuyển động sao?” Thu Sơn cười nói, “Cảm giác sẽ không giống như dương khối cứng ngắc kia đâu!”

.

Thế là, Thu Sơn bấm vào remote, đem khăn trải bàn phủ trở lại.

.

Tu kinh hoảng nhìn ánh sáng trước mặt bị khăn trải bàn phủ xuống ngăn cản. Thu Sơn chung qui thích cùng y bày ra những trò chơi lớn mật, nhưng y vẫn chưa bao giờ ở nơi xuất hiện nhiều người như thế này cả, toàn thân trần trụi mà tận hưởng đạo cụ tình thú.



.

Y không dám tưởng tượng, nếu như bản thân mình nhất thời chống cự không được *** mà phát ra âm thanh, sau đó bị nhóm người chủ tịch đến đây họp nhìn thấy hết bộ dáng thì sẽ có hậu quả như thế nào.

Không lâu sau đó, những nhân viên tham gia cuộc họp lục đục đi vào trong phòng, lần lượt ngồi xuống xung quanh dãy bàn dài. Tu nằm trong gầm bàn, từ dưới khăn trải bàn có thể nhìn thấy hai đôi chân. Ngồi bên cạnh Thu Sơn với Tu chính là phó chủ tịch. Phía sau Tu, người ngồi ở đầu dãy bàn là chủ tịch Trai Đằng, mười mấy nhân viên quản lí cấp cao trong công ti ngồi ở hai bên hông, đầu kia của dãy bàn là màn chiếu.

.

Không gian dưới gầm bàn mặc dù không đến nỗi nhỏ, nhưng Tu không hề có can đảm lộn xộn. Hai hàng chân ngay ngắn vây xung quanh dãy bàn, có người nghiêm chỉnh ngồi im, dưới khăn trải bàn chỉ lộ ra một ít mũi giày; cũng có người ở dưới khăn trải bàn tùy tiện duỗi thẳng chân, không gian dưới gầm bàn liền bị chia cắt ra thành từng mảnh nhỏ. Chỉ cần Tu hơi không chú ý, lúc nào cũng có khả năng đụng tới một người nào đó.

.

Lòng bàn tay của Tu chảy đầy mồ hôi, xúc cảm truyền lên từ sàn nhà làm gia tăng sợ hãi trong lòng y, y cũng không muốn để cho chủ tịch hay nhóm người ở đây thưởng thức bộ dáng của y lúc này.

.

Chuỗi hạt trong hậu đình bắt đầu nhúc nhích. Khác với sự chà xát mạnh mẽ của dương khối, những hạt châu này được gắn chắc chắn thành một chuỗi, chuyển giộng giống như một vật thể sống. Tu cảm giác đó là một con rắn đang đi kiếm ăn, thân thể linh hoạt chui đầu vào trong cúc huyệt của y càng lúc càng mạnh mẽ, cùng vùng vẫy như là muốn tìm kiếm vào chỗ sâu hơn.

.

Trong hạ thể, những hạt châu lớn nhỏ không đều đập vào nội bích chật chội không theo qui luật nào cả. Mị thịt mẫn cảm không chịu nỗi sự hành hạ như vậy, chẳng nể nang gì mà cọ quẹt, mang đến kích thích như bị điện giật. Giống như là trong cơ thể có một gốc cây kí sinh, gắt gao bám chặt vào nội vách của y, vô số những sợi rễ mềm mại chui vào trong cơ thể, quấn quanh, lôi kéo từng sợi dây thần kinh, khiêu khích ý chí đang cực kì yếu ớt vì khoái cảm.

.

Tu cắn chặt môi dưới, không cho phép bản thân phát ra tiếng động, cơ thể bởi vì cường ngạnh áp chế cùng dục vọng khó có thể khắc chế không ngừng gia tăng mà lạnh run.

.

Ngẩng đầu, y nhìn thấy Thu Sơn duỗi chân vào gầm bàn, hai chân thon dài hất khăn trải bàn lên. Thế là Tu vùng vẫy theo, dùng đầu gối đẩy người di chuyển về phía Thu Sơn.

.

Hai cánh tay bị trói ra sau, làm cho Tu k

hông cách nào giữ được thăng bằng. Y gian nan di chuyển tới, đầu gối chống xuống nền nhà vừa lạnh vừa cứng, có chút đau đớn. Khi chân trở nên mềm nhũn, nửa người trên cũng đã ngã được lên chân Thu Sơn.

.

Thu Sơn không có phản ứng gì lớn, giống như là đang chăm chú lắng nghe phát biểu của người khác trong cuộc họp. Nhưng một tay lại lặng lẽ đưa xuống dưới bàn, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen óng mềm mại của Tu.

.

Tu nghiêng người theo, để đầu dựa vào trên chân Thu Sơn, khẽ nhắm mắt lại, bề mặt lớp vải quần tây tiếp xúc với gương mặt của y, cảm giác mềm mại lẫn ấm áp hòa quyện vào nhau.

.

Đem bàn tay vuốt ve tóc của Tu rút lại, đến khi duỗi xuống lần nữa, trong tay đã cầm theo cái remote nho nhỏ kia.

.

Con rắn dài chui vào trong hạ thể Tu như là đã phát hiện ra được con mồi, thình lình ngẩng đầu thật cao, há hàm răng độc cắm mạnh xuống. Chuỗi hạt chuyển động lịch liệt, trong lúc giày vò, giống như sắp tiến thẳng vào tràng ruột Tu.

.

Tu cắn ống quần Thu Sơn, đem tiếng rên rỉ đang không ngừng sinh sôi nuốt ngược vào cổ họng.

.

Những hạt châu còn ở bên ngoài cũng chuyển động, Tu lo lắng nó cọ vào sàn nhà mà phát ra tiếng động, liền cố vươn bàn tay bị trói sau lưng xuống dưới, chụp được cái đuôi của con rắn đang trong cơn say mồi.

.

Chuỗi hạt bị nắm trong tay vẫn chuyển động mạnh mẽ như cũ, Tu muốn kéo nó ra ngoài, nhưng lại chỉ có thể kéo ra vài hạt châu có kích thước nhỏ. Những hạt lớn hơn vẫn kẹt lại trong cơ thể, tư thế của Tu lúc này cũng không thể làm gì được, không có sức để rút ra. Tu chỉ có thể nắm chặt phần chuỗi hạt lộ ra bên ngoài, hi vọng có thể hạn chế được bớt sự tàn phá bừa bãi của nó ở bên trong người.

.

Lửa dục trong cơ thể đã sớm bị nhen nhóm, thân thể Tu không tự chủ được mà giãy dụa dưới hoạt động của chuỗi hạt, cọ xát vào chân Thu Sơn. Chân Thu Sơn giật giật, một chân vẫn để cho Tu ôm như trước, chân còn lại nâng lên, dùng mũi giày da nhẹ nhàng lướt qua làn da của Tu.

.

Thu Sơn vốn không nhìn thấy tình cảnh dưới gầm bàn, cũng không có cách nào biết được mũi giày của hắn chạm vào bộ vị cụ thể nào. Hắn chỉ là trong lúc Tu khó nhẫn nại nhất mà tùy tiện, gần như là thô lỗ khiêu khích.

.

Mũi giày cứng lướt qua ngực của Tu, lướt qua eo, sau đó thì giẫm lên trên đùi y. Mũi giày trên đùi Tu nhẹ nhàng chà xuống, như là đang xò xét xem nơi này là chỗ nào, sau đó lại chậm rãi hướng lên trên, đi đến hạ bộ của Tu. Mũi giày giữa hai chân Tu nhẹ nhàng khều khều, lướt qua phân thân Tu rồi xuống dưới túi da, làm hai quả cầu bên trong túi không thoát khỏi run rẩy. Như là tìm đúng mục tiêu rồi, Thu Sơn cứ lặp đi lặp lại động tác chơi đùa khiêu khích hai quả cầu, khiến nó không ngừng đong đưa. Rồi lại giẫm lên phân thân của Tu, hơi dùng lực, lăn qua lăn lại.

.

Tu không cách nào nhúc nhích, tùy ý Thu Sơn chà đạp. Sự khiêu khích lăng nhục như thế làm Tu cảm thấy mình như là một luyến đồng dưới gót giày quân vương thời cổ đại, quân vương khó có khi hứng thú, nhẹ nhàng khiêu khích y chơi đùa đến vui vẻ.

.

Thật sự là sự thể nghiệm khoái cảm đầy kì diệu, Tu càng dùng sức mà cắn lấy gấu quần của Thu Sơn, khẩn cầu hắn cứ thô lỗ chà đạp mình, để cho *** đang gào thét trong cơ thể có thể phóng thích.

.

Nhưng mà lúc này, Thu Sơn rút chân lại. Tu nghe thấy chủ tịch gọi tên của hắn, đến phiên hắn lên báo cáo rồi.

.

Thu Sơn lên tiếng, dùng chân đẩy Tu ra, tiện tay đem remote điều khiển chuỗi hạt ném xuống gầm bàn, sau đó thong dong đứng dậy, đi đến bục phát biểu.

.

Tu thở dốc đứt quãng, quay đầu tìm kiếm remote bị Thu Sơn vứt đi. Cái vật thể hình trụ kia lăn qua bên người y, dừng lại ở đôi chân bên cạnh.

.

Đó là chủ tịch Trai Đằng.

.

Chủ tịch hình như cũng không có chú ý đến vật thể bên cạnh chân, Tu do dự một chút, nhúc nhích bò đến bên cạnh đôi chân dài khuất trong lớp quần tây đen kia, nghĩ muốn vươn đầu tới cắn lấy cái remote đem trở về.

.

Ai ngờ hết lần này đến lần khác, chủ tịch duỗi chân duỗi cẳng, ưu nhã đem hai chân vắt chéo lên nhau, mũi giày lướt qua gương mặt Tu.

.

Thời gian giống như là đông cứng lại, dây thần kinh bé như thỏ con trong người Tu liền căng cứng, đem ruột y xoắn lại, rồi cả dạ dày, rồi tim, gắt gao siết chặt, cơ hồ muốn ngừng đập rơi ra ngoài.

.

Tu nín thở, không biết làm gì ngoài chăm chú nhìn theo đôi chân kia.

.

Ở đầu kia của cái bàn, giọng nói của Thu Sơn đã vang lên. Đôi chân kia giống như không phát hiện ra gì cả, không có động tĩnh.

.

Tu chậm chạm thở ra một hơn, ánh mắt lần nữa nhìn tới cái remote.

.

Lạch cạch –

.

Cây bút máy trên người chủ tịch rơi xuống đất. Một bàn tay thò xuống, chậm rãi nhặt bút lên, dừng một hồi, đồng thời nhặt luôn cái remote bên cạnh.

.

Tu quên thở, bao nhiêu suy nghĩ đều bị ngưng trệ trong nháy mắt. Toàn bộ hình ảnh bên ngoài lúc này như là một bộ phim quay chậm, cái tay kia chậm rãi rời khỏi mặt đất, thuận tay vén khăn bàn lên. Ánh sáng từ bên ngoài bò lên ngực Tu, khuôn mặt, rồi lại đột nhiên biến mất.

.

Cái tay kia thả khăn trải bàn ra, rút trở về.

Tu đờ đẫn nửa quì nửa ngồi dưới gầm bàn, không dám động đậy. Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, lời nói ôn hòa mang theo hơi hướng từ tính của ngài Thu Sơn ở bên kia mơ hồ vọng đến, mang theo tiếng động mờ ảo, xa xôi.

.

Chuỗi hạt trong hạ thể đang chuyển động hết sức, không hề có chút nhân từ nào, liên tục chà đạp lên nội bích của y. Mồ hôi lạnh ứa ra từng đợt thấm ướt cái áo sơ mi đang trói tay y, Tu nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào trong lòng bàn tay, đau đớn mơ hồ.

.

Y không biết rốt cuộc chủ tịch có nhìn thấy mình hay chỉ là cảm giác dưới gầm bàn có người. Trong khoảnh khắc nhấc khăn trải bàn kia có thấy mặt y hay không?

.

Nếu như thấy được, y sẽ phải làm cái gì?

.

Trái tim của Tu muốn vọt lên cổ họng, đập loạng xạ như muốn phá tan ***g ngực. Y sợ chủ tịch sẽ vén khăn trải bàn lên, đem bộ dáng *** loạn của y bây giờ phơi bày ra trước mặt những quản lí cao cấp trong công ti.

.

Nhưng chủ tịch Trai Đằng hình như không có bất kì biểu hiện gì ngoài ý muốn, thậm chí không có cúi đầu xuống xác nhận lại. Y vẫn như cũ lẳng lặng ngồi im, đôi chân vắt chéo ưu nhã nhẹ nhàng lắc lư.

.

Đang lúc Tu đối với chuyện này mà tâm tình không yên, chuỗi hạt như con rắn điên không ngừng tàn phá bừa bãi trong cơ thể bỗng nhiên dừng lại chẳng khác gì đồ chơi hết dây cót, đột ngột mất đi sự sống, không hề nhúc nhích. Hình như chuỗi hạt bị tắt rồi.

.

Đây là cái gì? Tu hoang mang quá. Cái remote đang ở trong tay chủ tịch, chẳng lẽ hắn…

.

Cơn thở dốc ngắn ngủi còn chưa kịp chuyển sang bình thường, chuỗi hạt vừa mới xụi lơ thình lình triển khai tấn công vô cùng mãnh liệt.

.

“Uhm…” Tu bị tập kích đột ngột mà kinh hách, phát ra một tiếng rên nhỏ. Y bật người cắn lấy môi của mình, ép buộc bản thân không được phép phát ra bất kì âm thanh nào.

.

Hai tay dùng sức chụp lấy cái đuôi còn thòi ra ngoài của con rắn đang trong cơn điên cuồng, dùng sức kéo ra. Nếu không, Tu lo sợ chuỗi hạt này sẽ trực tiếp chui vào trong ổ bụng của mình.

.

Con rắn điên qua cơn kích động, như lại mất đi sức sống, hành động trở nên thong thả cùng ôn hòa.

.

Tu lúc này mới há to miệng, vừa gấp vừa tận sức áp chế thanh âm mà thở dốc. Nhưng thời gian nghỉ ngơi của y cũng không dài, chẳng lâu sau đó, con rắn tính tình thất thường này lại triển khai một đợt công kích mới.

.

Chủ tịch Trai Đằng, căn bản là đang vọc cái remote. Hắn biết chắc dưới gầm bàn có người đang hứng chịu đủ mọi chà đạp của đạo cụ, liền cố ý thử dò xét cực hạn chịu đựng của y.

.

Một lần lại một lần công kích không theo bất kì qui luật nào, Tu dưới sự áp chế cao độ đã tiêu hao hết sức lực. Cơ thể của y nằm liệt xuống dưới, đầu dừng ngay trước mũi giày của chủ tịch Trai Đằng, hơi thở đứt quãng.

.

Bảng cáo cáo của Thu Sơn đã kết thúc, Tu nghe được hắn lịch sự tao nhã hướng về phía ban lãnh đạo cảm ơn, nghe được tiếng bước chân từ xa tới gần đi đến chỗ ngồi của hắn. Đôi chân thon dài kia đang duỗi dưới gầm bàn, hơi chuyển động, giống như đang tìm cái gì đó.

.

Cơ thể của Tu run lên, nghĩ muốn quay trở lại với Thu Sơn. Nhưng một chân của chủ tịch Trai Đằng lại đạp lên đầu y, một chân vòng qua lưng y, đem y giữ lại tại chỗ. Tu không dám nhúc nhích, không dám cãi lời, đành phải để cho Trai Đằng tùy tiện dẫm đạp, ép xuống nền nhà lạnh lẽo.

.

“Cuộc họp kết thúc.”

.

Làm một số thủ tục tổng kết sau đó, cuối cùng chủ tịch Trai Đằng cũng tuyên bố kết thúc cuộc họp.

.

Tu thở dài một hơn, nhưng mà cái chân đang đạp trên đầu mình hình như không có ý rút ra.

.

Y lại nghe thấy chủ tịch nói: “Thu Sơn, cậu lưu lại một chút.”

.

Vì cái gì muốn giữ ngài Thu Sơn lại? Tu lo lắng hoang mang. Chẳng lẽ là bởi vì mình sao… Hơi lạnh từ nền nhà thấm vào người, xuyên qua làn da của Tu, đâm vào trong xương cốt.

.

“Vâng.” Thu Sơn bình tĩnh trả lời.

.

Những thành viên khác đều lui ra ngoài, trên dãy bàn dài trong phòng họp chỉ còn lại chủ tịch và Thu Sơn.

.

“Lần này cậu đi công tác đem về nghiên cứu mới rất xuất sắc, sản phẩm mới có khả năng chiếm lĩnh thị trường rất lớn.” Lời nói của chủ tịch trầm thấp nho nhã, mang theo hơi thở lạnh lẽo của nước mùa đông cùng ngạo khí của các nhà tư bản thượng lưu.

.

“Cảm ơn chủ tịch.” Thu Sơn nho nhã trả lời.

.

“Bất quá giữ cậu lại là có chuyện quan trọng hơn cần thương lượng.” Chủ tịch nói, “Cậu cũng biết, thị trường sản phẩm tình thú, có ba nhà sản xuất lớn nhất, công ti chúng ta vốn là thứ nhất. Sản phẩm của công ti chúng ta trừ một ít trực tiếp bán thẳng ra ngoài, phần lớn sản phẩm đều thông qua nhà phát hành là tập đoàn bán lẻ BEAR. Đồng thời BEAR cũng nhận hàng từ hai nhà sản xuất còn lại.

.

“Đúng vậy, tới bây giờ, 60% lượng tiêu thụ sản phẩm của công ti chúng ta đều phải dựa vào BEAR.” Thu Sơn nói, “Bây giờ có cái gì không ổn sao?”

.

“Cậu có biết, chủ tịch của BEAR vốn là một người có hứng thú rất cổ quái. Thời gian trước anh ta đưa ra một đề nghị với ba nhà sản xuất chúng ta.”

.

“Đề nghị gì?”

.

“Chủ tịch của BEAR đề nghị ba nhà sản xuất chúng ta tham dự vào “Triển lãm sủng vật”, công ti nào có sủng vật “ưu tú” nhất thì có thể trở thành nhà cung cấp độc quyền cho BEAR trong quí tới.” Trong lời nói của chủ tịch mang theo ý cười.

.

“Trở thành nhà cung cấp độc quyền?” Thu Sơn hỏi, “Như vậy hai nhà sản

xuất còn lại, chẳng phải là bị thất thu phân nửa?”

.

“Đúng là như vậy.” Chủ tịch trả lời, “Chủ tịch của BEAR lúc nào cũng có những trò rất quá.”

.

Hơi suy nghĩ một chút, Thu Sơn lại hỏi: “Như vậy, “sủng vật” ông ta nói tới là gì?”

.

“Đương nhiên chính là “sủng vật” sử dụng sản phẩm do công ti tạo ra.”

.

“Như vậy chủ tịch định đưa người nào đi?” Thu Sơn dừng một chút, hỏi.

.

Chủ tịch nói: “Tôi định đưa Tu đi.”

.

Cả người Tu run lên, kinh ngạc mà trợn trừng hai mắt. Nhưng y không thể phát ra tiếng động, chỉ có thể vểnh tai nghe cẩn thận.

.

“Vì cái gì muốn chọn y?” Giọng nói của Thu Sơn trở nên lạnh như băng.

.

“Tôi cho rằng y là lựa chọn tốt nhất.”

.

“Anh cho rằng y sẽ đồng ý sao?”.

.

“Y tất nhiên là có quyền cự tuyệt.” Chủ tịch nói, “Bất quá nếu như lượng tiêu thụ cả một quí đột nhiên giảm đi phân nửa, mà của đối thủ lại tăng lên, cái này có ảnh hưởng như thế nào đối với công ti, tôi nghĩ y sẽ hiểu rõ. Việc này liên quan đến sống chết của công ti đó.”

.

“Vậy anh vì sao muốn nói với tôi mà không trực tiếp đi hỏi y?” Giọng điệu của Thu Sơn trở nên sắc bén, lại không chút nào bận tâm đến thân phận giữa mình với cấp trên.

.

Chủ tịch cười nhẹ, thu hồi bàn chân đang đạp trên đầu Tu, đem remote vứt lên bàn đứng dậy: “Bởi vì y là cấp dưới của cậu thôi, việc này cứ để cho cậu đi hỏi y đi.”

.

Dứt lời, chủ tịch cất bước khỏi phòng họp.

.

Tu ngốc nghếch nằm dưới gầm bàn, y hiểu rõ, những lời chủ tịch nói là để cho y nghe. Một vạt ánh sáng đột ngột rọi vào trong gầm bàn, làm hai mắt Tu đau nhói.

.

Thu Sơn xốc khăn trải bàn lên, kéo Tu ra.

Mở nắp chai nước suối, Thu Sơn đem nước trút xuống mặt Tu. Tu giật mình một cái, dòng nước trong suốt vỡ tan trên mặt y, men theo đường cong nơi mặt và cổ chảy xuống dưới, chảy qua ***g ngực cùng sống lưng, mang theo các vết dơ bẩn cùng mồ hôi.

.

Thu Sơn cởi bỏ cái áo đang trói hai tay Tu, thay y lau đi chất lỏng trên người. Tu vô lực nằm trong lòng Thu Sơn, hai tay bởi vì bị trói quá lâu mà tê dại, không còn chút khí lực, đành phải nhẹ nhàng bám lấy áo sơ mi trước ngực Thu Sơn. Tu nhắm mắt lại, cảm nhận lớp vải nhẹ nhàng mềm mại cọ lên mặt, trên làn da trần trụi cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Thu Sơn.

.

“Ngươi lúc nãy nghe thấy rồi chứ?” Thu Sơn ôm lấy cái eo mảnh dẻ mềm mại của Tu, một tay vén đi những sợi tóc lòa xòa trước trán.

.

Tu đem mặt vùi vào lòng Thu Sơn, đầu hơn gật gật.

.

“Ngươi đồng ý đi không?” Thu Sơn cúi đầu nhìn vào hai mắt y.

.

Tu yên lặng một chút, giọng nói uyển chuyển như tiếng nước chảy: “Nếu như tôi không đi, công ti có gặp khó khăn không?”

.

“Ta cũng mặc kệ công ti ra sao, chỉ cần ngươi nói không muốn, ta sẽ mang ngươi đi khỏi đây.” Đôi môi Thu Sơn hôn lên bờ vai Tu, tinh tế cắn lên trên đó.

.

Tu co người lại, không nói gì. Nắng chiều ngoài cửa sổ đã bớt rạng rỡ, trở nên ấm áp mà nhu hòa, lẳng lặng phủ lên sống lưng trắng mềm của Tu.

.

Nếu mình nói không muốn, Thu Sơn nhất định sẽ nghĩ mọi biện pháp mà bảo hộ mình. Trốn tránh có lẽ quả thật rất dễ dàng, nhưng nếu bởi vì bản thân mình mà khiến công ti phải chịu tổn thất lớn, trong thời buổi cạnh tranh kịch liệt này sẽ rất bất lợi, trong lòng mình kiểu gì cũng không làm được.

.

“Nếu như là chính chủ tịch…” Tu nhẹ giọng nói, “Nếu như là bên cạnh chủ tịch, ông ấy sẽ không để cho tôi bị thương…”

.

Nghe câu trả lời như thế, Thu Sơn phiền muộn gầm nhẹ một tiếng, đẩy Tu xuống đất. Đầu Tu bị đè lên sàn nhà, nửa quì theo, cái mông vểnh lên cao cao, nửa đoạn chuỗi hạt vẫn còn nằm bên ngoài cúc huyệt rũ xuống. Thu Sơn nắm lấy đoạn chuỗi hạt lộ ra bên ngoài ấy, dùng sức giật một cái, đem những hạt châu lớn nhỏ không đều kéo hết ra ngoài.

.

“A-” Cúc huyệt của tu bị căng cứng kịch liệt, thuốc bôi trơn còn sót lại giúp cho hạt châu bị rút ra cũng không quá khó khăn, nhưng cũng không có bởi vậy mà cảm giác đau như bị xé rách giảm bớt chút nào.

.

Chuỗi hạt bị vứt trên nền nhà, Tu biết hậu đình mình bị chà đạp một hồi lâu nhất định là bừa bãi không chịu nổi.

.

Thu Sơn lại cầm lấy chai nước suối, đem chất lỏng lạnh lẽo rót vào giữa hai bắp đùi Tu. Ngón tay linh hoạt tiến vào trong cúc huyệt dò xét, chuyển sang xỏ xuyên vào, nước lạnh mang theo dịch bẩn chảy dọc theo chân Tu.

.

Sau khi rửa ráy đơn giản, Thu Sơn đem cánh mông mượt mà của Tu tách ra, không nói hai lời liền đem phân thân của mình cắm vào. Tu cắn chặt môi dưới, tiếp nhận hành động càn quấy của Thu Sơn. Hậu đình bị chuỗi hạt khai mở đã sớm tháo bỏ phòng ngự, động khẩu dễ dàng tiếp nhận xâm lấn sắc bén của Thu Sơn.

.

Không có vuốt ve trước đó, Thu Sơn thô lỗ chụp lấy vòng eo nhỏ của Tu, phối hợp với tiết tấu quất tống mạnh mẽ của mình mà kéo sát hạ thể y lại gần, để cho phân thân của mình có thể hung hăng cắm sâu vào động khẩu, rồi tàn nhẫn rút ra, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

.

Tiếng va chạm trong phòng họp trống rỗng vang lên rõ rệt, Tu không ngừng vùng vẫy eo, tiếng rên rỉ ẩn nhẫn trong mũi thỉnh thoảng phát ra, làm cho bầu không khí tràn ngập khí tức *** loạn.

.

Thu Sơn thở dốc, xoay người Tu lại, nâng một chân y lên vai mình. Tu nằm thẳng trên mặt đất, hai chân mở rộng ra theo hình cánh cung, nơi riêng tư lộ ra không còn sót lại thứ gì. Thu Sơn ôm lấy một chân Tu, quì trên sàn nhà bắt đầu công kích hạ thể y thêm một lần nữa.

.

“A, ngài Thu Sơn…” Tu bởi vì tiết tấu chuyển động mà cơ thể không ngừng đụng vào cạnh bàn, bị cạnh bàn đối đãi thô lỗ, mang đến cho Tu khoái cảm cùng đau đớn vô hạn. Y cuối cùng không cách nào kềm nén tâm tình, thì thào gọi tên Thu Sơn.

.

“Ngươi thích như vậy sao? Cơ thể của ngươi chính là thích như vậy, lăng nhục càng thô lỗ thì lại càng thích!” Thu Sơn ra sức thẳng tiến, lời nói bởi vì *** mà càng thêm trầm khàn, “Nói đi, muốn nhiều hơn thì liền cầu xin ta.”

.

Tu ngượng ngùng mà thống khố lắc đầu, cuối cùng đánh không lại với khao khát dục vọng: “Cầu xin ngài…”

.

“Nói.”

.

“Cầu xin… Cầu xin ngài cho tôi…” Tu phun ra một câu đứt quãng, khóe mắt giống như bắt đầu xuất hiện vệt nước, “Nhiều hơn…”

.

Thu Sơn không có ép bức Tu nữa, hắn rút phân thân ra, ngồi lên ghế, nói: “Muốn, thì tự mình đến đây.”

.

Hai mắt Tu ngập tràn *** mê li, vùng vẫy bò đến chân Thu Sơn. Nhìn đến khí cụ to lớn đang cương cứng, hưng phấn cùng sung huyết nơi bụng dưới của Thu Sơn, trên đỉnh còn rỉ ra dịch lỏng trong suốt. Tu vươn đầu lưỡi, liếm láp từ dưới lên trên, đem chất lỏng trong suốt này nuốt vào miệng. Sau đó, Tu leo lên đùi Thu Sơn, cầm lấy khí cụ của hắn, đặt vào giữa động khẩu nơi hạ thể của mình.

.

Thu Sơn đỡ lấy eo Tu, có chút hứng thú mà chơi đùa hai đầu nhũ đang dựng đứng trước ngực Tu, hoàn toàn không có ý giúp đỡ y.

.

Tu hơi nhíu mày, cẩn thận đem cơ thể hạ thấp xuống.

.

Khí cụ nóng rực chậm rãi đi vào trong hạ thể y, từng chút từng chút lấp đầy khoảng không nhỏ hẹp bên trong. Nơi kết hợp vào tỏa ra nhiệt độ nóng rực, đầu nhũ Tu cũng trở nên đỏ hồng, hơi thở phả ra cũng nóng rực.

.

Khi cả phân thân đã hoàn toàn vào trong cơ thể Tu, y phát ra một tiếng rên dài.

.

“Bây giờ có cảm giác gì?” Thu Sơn liếm dọc theo cổ Tu, đầu lưỡi kề trên trái cổ của y.

.

“Cơ thể của tôi… Toàn bộ…” Tu ngửa đầu, đem cổ duỗi dài, “Đều được ngài Thu Sơn nhét vào… Dung nạp chưa đủ… Nhiều hơn…”

.

“Bé ngoan, tự mình di chuyển đi.” Thu Sơn hài lòng ôm chặt lấy Tu, truy đuổi khóe môi của y.

.

Tu dưới mệnh lệnh của Thu Sơn, chậm rãi nâng người lên, rồi lại để rơi xuống. Cúc huyệt gắt gao hấp thụ lưỡi dao nóng rực bén ngót kia, khẩn cầu nó mang đến thật nhiều khoái cảm. Quất tống thong thả không thể thỏa mãn được dục vọng của Tu, Tu muốn nhiều hơn. Muốn thật sâu, muốn chà đạp thô bạo để có thể đổi lấy được khoái ý ngập tràn cùng vui vẻ cùng cực.

.

Tu giống như tự ngược đãi, một lần lại một lần dùng sức nhổm lên thật cao rồi lại hung hăng ngồi sụp xuống, để cho phân thân của Thu Sơn có thể mang khoái cảm vào tận nơi sâu nhất. Khí cụ của y *** loạn lắc lư trong không khí, thỉnh thoảng đập lên bụng Thu Sơn. Thu Sơn cầm lấy, thuần thục vuốt ve.

.

Khi Tu một lần nữa hung hăng ngồi xuống, cúc huyệt co rút lại mãnh liệt. Thu Sơn gầm nhẹ một tiếng, cố gắng động thắt lưng đâm vào thật sâu, đem ái dịch nóng rực chảy vào nơi sâu nhất trong cơ thể Tu.

.

“Uhm a -” Tu trong cơn kích tình cũng phóng thích vào tay Thu Sơn, dịch lỏng màu trắng đục theo đó vương vãi ra đầy tay.

.

Bộ vị kết nối hai người như là không nỡ chia lìa nhau, Thu Sơn ôm chặt lấy Tu, vuốt ve dọc sống lưng y, ôn nhu nói: “Tu, ngươi phải biết rằng ta hoàn toàn không cần địa vị ở công ti này. Nếu như không phải có ngươi, công ti có sụp đổ hay là như thế nào ta cũng không thèm để ý.”

.

“Ngài Thu Sơn…”

.

“Nếu như chủ tịch Trai Đằng dám để cho ngươi bị thương, hoặc là để cho tên gia khỏa kia xâm phạm cơ thể của ngươi, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn!” Lời nói của Thu Sơn không ôn hòa như lúc trước mà như là đang phải kềm chế phẫn nộ, “Ngươi rõ chưa?”

.

Tu không nhìn thấy mặt Thu Sơn, nhưng mà giọng điệu kiên quyết này, cùng cái ôm càng lúc càng chặt đến làm cho y cảm thấy đau đớn, làm cho y cảm nhận được cảm giác an toàn cùng ý nghĩ yêu thương đầy dịu dàng.

.

“Tôi hiểu rõ, ngài Thu Sơn.” Thu đem mặt áo vào bên tai Thu Sơn, thỏ thẻ, “Cảm ơn ngài, ngài Thu Sơn… Tôi vĩnh viễn đều thuộc về ngài…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.