Xiềng Xích Dịu Dàng

Chương 7



“Theo tình hình chung, chuyên gia điều giáo sẽ dựa trên kinh nghiệm của bản thân mà phán đoán mức độ điều giáo dành cho sủng vật, nhưng chỉ cần sủng vật đưa ra ám hiệu an toàn, chuyên gia điều giáo phải lập tức dừng lại tất cả hành động. Bất kể là đang biểu diễn, trừng phạt, hay là thời điểm chuyên gia điều giáo hưởng thụ cao trào – đình chỉ vô điều kiện, đây là qui tắc. Dấu hiệu an toàn như thế nào là do sủng vật cùng chuyên gia điều giáo thỏa thuận, mọi người thường hay dùng từ an toàn.



Tĩnh vốn đã rất đẹp trai lại thêm lúc nào cũng đứng thẳng lưng trong bộ quân phục làm cho cách hắn nói chuyện rất nghiêm túc, tràn ngập sức mạnh.

Tu nghe đến từ an toàn, mặc dù chủ nhân chưa bao giờ cùng y chính thức trao đổi qua, có lẽ là bởi vì những gì giữa bọn họ chưa tính là quá nguy hiểm.

“Điều kiện đầu tiên của điều giáo là đối phương phải tình nguyện và không bị xâm hại, cho dù chúng tôi trong khi điều giáo ra lệnh sủng vật không được phép nói, nhưng họ vẫn có quyền nói từ an toàn. Sủng vật cũng có thể dùng nó để bảo vệ bản thân, giữ vững năng lực thừa nhận.” Tĩnh vừa đi vừa kiên nhẫn giải thích, “Lúc sủng vật không thể nào lên tiếng, cũng có thể dùng phương thức ra hiệu khác, ví dụ như trên sân khấu sủng vật cắn roi da trong miệng rồi nhả nó ra cũng là một ám hiệu an toàn.”

“Như vậy nếu có dấu hiệu an toàn, sủng vật có thể tránh rất nhiều thống khổ?” Tu hỏi.

“Mọi việc làm của chủ nhân đều có ý nghĩa, từ an toàn mặc dù có thể giúp cho bản thân tránh đi thống khổ, nhưng cũng là hành vi chối bỏ chủ nhân. Tần suất sử dụng từ an toàn chứng minh sự ăn ý giữa chủ nhân với sủng vật,” Tĩnh nhìn Tu, kiên nhẫn nói như trước, “Nếu chối bỏ chủ nhân quá thường xuyên, sẽ phá hỏng tín nhiệm giữa chủ nhân và sủng vật.”

“Tín nhiệm…” Tu lặp lại.

“Tính nhiệm, chính là điều quí giá nhất. Sủng vật tóc vàng lúc nãy từ đầu tới cuối đều không có sử dụng quyền lợi này, bởi vì hắn tín nhiệm chủ nhân của hắn. Hắn có can đảm thừa nhận sai lần của hắn, tình nguyện tiếp nhận trừng phạt, cầu xin tha thứ, nguyện ý không giữ lại gì cả để cho chủ nhân nhìn thấy sự thống khổ của hắn, dùng điều này để biểu đạt sự thần phục của hắn với chủ nhân, cái đó là một loại tín nhiệm với chủ nhân.

Tĩnh đưa Tu qua một hành lang xa hoa, quay đầu lại nói.

“Tín nhiệm có thể giúp cho chủ nhân cùng sủng vật đạt tới tâm linh tương thông, cho dù không có nhục dục, nhưng ràng buộc tinh thần cũng có thể đem hai người trói chặt cùng một chỗ. Mất đi tín nhiệm, ràng buộc giữa chủ nhân cùng sủng vật, chỉ còn lại là *** dục của thân thể thôi.”

Tu dừng chân lại, trong ngực đột nhiên đau đớn.

Y nhớ tới cơn phẫn nộ cùng thương tâm của chủ nhân, nhớ tới chủ nhân dùng ánh mắt lạnh thấu xương nhìn y.

Y nhớ tới chủ nhân hỏi y, chúng ta ngay cả tin tưởng cơ bản nhất cũng không có, làm sao có thể đồng hành cùng nhau?

Đúng vậy, tín nhiệm… Tu không ghĩ đến chủ nhân chán ghét thân thể y rồi vứt bỏ y, nhưng mà, tín nhiện, chẳng lẽ có thể đơn giản há miệng ra nói “Tôi tin ngài” sao.

Trong ngực có cái gì đó buồn tủi không ngừng tuôn ra, rõ ràng chỉ cách một lằn ranh mỏng, nhưng lại không tìm được chỗ giải tỏa.

“Vui lòng đi hướng bên này.” Tĩnh thấy đề tài này đã chấm dứt, liền tiếp tục đi về phía trước vài bước mở ra một cánh cửa hết sức xa hoa to lớn, phát hiện Tu cũng chưa có đi lại.

“Xin lỗi… Cảm ơn ông đã dẫn tôi đi tham quan, nhưng tôi cần phải trở về.” Tu đi tới bên cạnh cánh cửa Tĩnh vừa mở ra, cúi đầu nhưng không có đi vào, “Tôi hình như nghĩ đến cái gì đó, có một số việc vẫn chưa rõ ràng, tôi cần phải về nghĩ lại cho tốt trước đã…”

“Trước khi cậu trở về, cậu phải vào trong.” Tĩnh bình tĩnh nói, nhưng mang theo ám chỉ mạnh mẽ, “Có người muốn gặp cậu.”

Tu nhìn vào trong phòng, không khỏi ngẩn ra.

Đó là một căn phòng rộng rãi, dùng hai màu đen và đỏ làm chủ đạo, làm tôn lên thú tính cùng khát vọng bạo lực rất đẹp, làm cho trong phòng tràn ngập hơi thở *** mĩ. Trong phòng có không ít người hoặc nằm hoặc đứng, Tu thế nhưng vừa liếc mắt nhìn một cái lại thấy ngay cái ghế salon bọc da.

MR.D đang ngồi ngược sáng ở đó.

MR.D trong câu lạc bộ tất nhiên là mặc y phục chuyên gia điều giáo – bao tay đen cùng giày ống, phụ kiện bằng bạc, cầu vai màu vàng, làm cho bộ y phục kiểu quân đội châu âu có vẻ càng thêm trang trọng hoa lệ. Thêm một cái mũ quân nhân đội lệch, dưới cái nhìn chăm chú càng tăng thêm vài phần không thể tự khống chế.

Một thanh niên toàn thân bị trói buộc quì gối trước ghế salon, MR.D dựa vào trong lòng ghế, thản nhiên đem hai chân gác lên lưng thanh niên kia, trong tay cầm một cái roi ngắn đùa nghịch, ngọn đèn sau lưng hắt xuống tạo nên một bóng đổ thật lớn.

So với hình tượng lãnh khốc trong ấn tượng của Tu, lúc này MR.D có vẻ càng ngạo mạn thậm chí còn rất điên cuồng, tản mát ra lệ khí làm cho người ta sợ hãi.

Tựa như một vị bạo quân cao cao tại thượng, nơi này là vương quốc của hắn.

MR.D nhìn Tu, lộ ra một nụ cười lạnh, như dã thú nhìn thấy con mồi xông vào địa bàn săn bắn của mình.

Tu chậm chạm quay đầu nhìn Tĩnh, y cuối cùng cũng hiểu mình vì sao có thể dễ dàng đi vào đây như vậy.

Tĩnh không nói gì, bình thản đi về hướng MR.D, đến bên chân hắn cúi người quì xuống, ung dung đầy thành kính hôn lên giày MR.D. MR.D dùng cán roi vén đi tóc mai lòa xòa trên tóc Tĩnh, như chủ nhân thưởng cho sủng vật đang ra sức lấy lòng mình.

Tu có chút bất ngờ. Thu Sơn đã dạy y, đây là lễ nghi khi sủng vật nhìn thấy chủ nhân. Tĩnh trong mắt Tu sâu sắc lại tháo vát, khiến cho kẻ khác không khỏi ngưỡng mộ. Y tưởng rằng Tĩnh là điều giáo sư ưu tú chỉ biết tiếp nhận quì lạy của người khác, chưa bao giờ nghĩ đến hắn cũng sẽ quì gối dưới chân bất kì ai.

Nhưng MR.D là kẻ thống trị ở đây, tất cả mọi người phải quì gối trước hắn.

MR.D khinh miệt hướng Tu ngoắc ngoắc ngón tay, ra ý bảo y lại như đang gọi một con chó nhỏ.

Tu dùng khóe mắt thoáng nhìn qua bên cạnh, hai điều giáo sư cao to khôi không biết khi nào đã đứng phía sau y. Y biết mình chẳng thể cãi lại, đành phải đi vào.

Vào trong phòng mới biết, trong này còn có những người khác –

Tron

g góc tường có hai cái ***g sắt, bên trong có một thiếu niên đang nằm. Trên đầu hắn có đeo một cặp lỗ tai chó, thêm một cái đuôi to màu vàng rơm vươn ra giữa hai chân, nhẹ nhàng đong đưa, có thể nghĩ ngay đến thứ đang cắm trong cơ thể hắn chà đạp. Hắn nằm nghiêng trong ***g, trên đầu có đặt 2 cái dĩa, một dĩa đựng nước, một cái bên trong còn chút nước canh lạnh. Xem ra hắn đã bị nhốt trong ***g không ít ngày.



Bên cửa sổ treo rèm rất nặng là những sợi thừng màu đen treo lên chỉnh tề, trói trên người một thanh niên phương Đông trần trụi. Sợi dây quấn qua cái miệng của hắn, lại đem hai tay của hắn lần lượt trói vào hai chân, làm cho mặt hắn chỉ có thể áp xuống nền nhà, cái mông nâng lên quì trên mặt đất. Một chuyên gia điều giáo đang tách mông hắn ra, một người khác dùng một ống thô cỡ cánh tay nhét vào hậu đình hắn đổ vào trong đó một lượng thuốc mỡ màu vàng nhạt. Thanh niên phương đông thản nhiên hướng Tu íiếc mắt một cái, rồi lại nhắm mắt cắt chặt sợi dây trong miệng, phát ra tiếng rên rỉ trầm trầm

Bốn phía xung quanh phòng treo rất nhiều đạo cụ đủ mọi hình dáng kích thước, dưới ánh sáng tinh tế khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình. Đây là phòng điều giáo của MR.D

Tu dừng chân cách ghế salon MR.D khoảng 2 mét, cảnh giác nhìn chuyên gia điều giáo này.

“Hoan nghênh đến với DESPOT.” MR.D nhẹ nhàng cầm cái roi ngắn trong tay, lộ ra nụ cười không hề có độ ấm của hắn, nói: “Ta biết ngươi sẽ đến.”

“Ngươi lén chủ nhân tới đây?” MR.D đẩy cái nón một chút, đoạn roi da ngắn với cán bọc da rắn chợt lóe lên.

Tu lặng im, không phủ nhận.

“Không sợ chủ nhân sẽ tức giận sao, bé con nhát gan?” MR.D nhìn Tu.

“Dù sao ngày hôm qua đã giận rồi.” Tu cụp mắt tránh đi ánh mắt của MR.D, bình thản nói.

“Oh? Bởi vì ngươi nói với chủ nhân ngươi ta làm cái gì với ngươi sao?”

“Không?” Tu lắc đầu, “Bởi vì tôi không muốn nói với ngài ấy nên nói dối, bị phát hiện ra.”

“Nói dối? Không ngờ ngươi có gan như vậy.” MR.D nhướng một bên chân mày, không nhịn được cười lạnh nói: “Nuôi một con chó hóa ra nó lại nói dối mình, anh ta nhất định nổi điên cho coi! Nếu như là sủng vật của ta, ta sẽ trừng phạt nó làm cho nó cả đời này không có gan tái phạm!”

Tu ngẩn ra, bị khí thế như quân vương của MR.D hù dọa.

“Ngươi biết nói dối với chủ nhân có nghĩa như thế nào không?” MR.D hỏi, nhưng lại không có ý chờ Tu trả lời, “Giống như ngươi tát vào mặt chủ nhân ngươi một cái. Ngươi không tin tưởng anh ta, hơn nữa còn muốn lừa dối anh ta, dùng lời nói dối gạt anh anh.”

“Không, tôi cũng không phải nghĩ như vậy…” Tu muốn giải thích.

“Ngươi có phải nghĩ như vậy hay không cũng chả sao.” MR.D không chút khách sáo cắt ngang lời Tu, nói: “Sự thật chính là chủ nhân sẽ cho rằng ngươi xem thường anh ta, anh ta không hề có vị trí gì trong lòng ngươi. Có lẽ anh ta quá chú tâm chăm chút quan hệ giữa hai người, nhưng ngươi lại tùy tiện đem tôn nghiêm của anh ta đạp nát dưới chân!”

“Tôi không biết… Nghiêm trọng như vậy…” Tu nhỏ giọng nói, trong lòng dâng lên một tia hối hận cay đắng, “Ban đầu tôi chỉ không muốn làm cho ngài ấy tức giận…”

“Đừng nói cái gì mà “Tôi nghĩ”, ngươi căn bản không biết mối quan hệ của chúng ta.”

Chuyên gia điều giáo trong bộ quân phục không nhịn được mà nhấc tay lên.

“Sủng vật tại nơi này của chúng ta phải xưng là nô, vốn là công cụ mua vui cho chủ nhân. Các ngươi chỉ có thể là một con chó, hoặc là một món đồ chơi, không phải là người. Đối với nô lệ mà nói, chủ nhân chính là pháp luật, nô lệ phải xé linh hồn của mình ra cho chủ nhân xem, không được có một tia giấu diếm. Phải như vậy, chủ nhân mới có thể khống chế suy nghĩ của nô lệ, hành vi chủ nô mới có thể tiếp tục. Nếu không, ngươi cho là như trẻ con của những nơi khác sao?”

MR.D dừng một chút, lộ ra nụ cười lãnh ngạo với Tu:

“Ta quả thật không sai, ngươi đúng là một gánh nặng chuyên môn hành hạ chủ nhân.”

“Tôi không có xem đó là trò đùa, tôi đang cố gắng thay đổi.” Tu thống khổ cúi đầu.

“Cuối cùng vẫn là thiếu dạy dỗ.” MR.D đánh giá thân thể Tu một lượt từ trên xuống dưới, nói: “Tư chất của ngươi rất tốt, không rèn dũa kĩ lưỡng thì quá lãng phí. Có muốn đến chỗ ta không?”

“Cái gì?” Tu không dám nhận định ý của chuyên gia điều giáo.

“Để ta điều giáo ngươi, nhất định sẽ làm cho ngươi thành thục nhanh hơn, cho ngươi có thể tỏa sáng rực rỡ, trở thành sủng vật chói lóa nhất trên sân khấu.” MR.D chơi với cái roi ngắn, trong mắt lóe lên thần thái hưng phấn, như nghệ thuật gia tìm thấy được tài liệu hiếm có khó tìm, không thể chờ đợi được mà muốn biến nó trở thành tác phẩm nghệ thuật.

“Cảm ơn ý tốt của ông, tôi nghĩ tôi không thể tiếp nhận.” Tu không chút do dự lắc đầu.

“Ha ha, bao nhiêu người dâng lên vô số tiền bạc muốn ta đến điều giáo, ngươi hóa ra lại từ chối.” Chuyên gia điều giáo cao cao tại thượng không ai bì kịp sa sầm mặt mày, cười lạnh nói: “Trước nay chưa ai dám từ chối ta. Không, nói chính xác là không ai có thể cự tuyệt ta.”

Tu nhìn ánh mắt lạnh như băng của MR.D, trong lòng đột nhiên dâng lên sự sợ hãi không hiểu được. Cơ thể bất tri bất giá lui ra sau từng bước, xoay người muốn bỏ chạy.

Tĩnh Vẫn thành kính nửa quì dưới gối MR.D giống như một con chó trung thành nhảy dựng lên, một tay chụp lấy cổ tay Tu, một tay chế trụ vai y, cánh tay xoay một cái. Tu còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cảnh vật trong mắt tình lình chuyển động, bản thân mình chớp mắt đã bị Tĩnh đè xuống đất chế trụ.

Hai người đàn ông trong trang phục chuyên gia điều giáo tiếp nhận Tu từ trong tay Tĩnh, thô bạo xé rách áo y, sau đó một người kéo Tu đặt dưới chân MR.D

“Vẫn giống như trong suy nghĩ của ta, thân thể có biết bao nhiêu mê người.” MR.D dùng cái roi ngắn xẹt qua vòm ngực trần của Tu, nhẹ nhàng khảy khảy trước hai đầu nhũ mềm mềm của y, sau nó nâng cằm y lên nói: “Ngươi nhất định sẽ tỏa sáng. Trải qua điều giáo của ta ngươi nhất định sẽ thoát thai hoàn cốt, đến lúc đó sẽ có hằng hà sa số người quì gối dưới chân ngươi.”

“Tôi không cần!” Tu hung hăng quay mặt đi, “Làm ơn thả tôi ra!”

“Xem ra trước tiên…” Đối với sự chống đối của Tu, MR.D thu hồi roi da bình thản dựa vào thành ghế salon bọc da thú mềm mại nói: “Trước tiên phải giải áp chế duệ khí của ngươi rồi.”

Tĩnh bên cạnh lĩnh hội ý của chủ nhân, ra hiệu với hai người đàn ông đang đè Tu, hai người lập tức lôi Tu đi đến góc phòng. Trên vách tường treo đều các loại dây trói cùng roi da, một thứ như là vòng quay ngựa gỗ mà trẻ con hay chơi trong hội chợ. Ngựa gỗ được làm rất đẹp, bờm màu đen bóng loáng từ cổ chạy tới lưng, từng sợi bóng mượt. Bất đồng với bờm ngựa màu đen, chính là trên lưng ngựa gỗ có một cái phân thân thô to dựng thẳng, rất chi làm cho ngươi ta sợ hãi.

Tu đương nhiên liếc mắt một cái liền biết đạo cụ này dùng để làm gì, y vùng vẫy muốn ngăn cản hai người đàn ông đang kéo y đến gần ngựa gỗ: “Thả tôi ra! Khốn nạn!”

Hai người chuyên gia điều giáo vạm vỡ tất nhiên không để ý đến Tu. Bọn họ đổ đầy dầu bôi trơn lên trên cái phân thân, sau đó đặt Tu lên lưng ngựa.

“Dừng tay!” Hai chân Tu liều mạng đạp lung tung, “Các người không thể làm như vậy.”

Nhưng Tu có thể nào chống đối được hai chuyên gia điều giáo đã qua huấn luyện, hai chân y rất nhanh bị chụp lấy. Hai chuyên gia điều giáo thuần thục cởi quần Tu ra, chụp lấy hai cánh mông trần dùng sức tách ra, làm cho cúc huyệt y đặt ngay lên phân thân trên lưng ngựa, sau đó dùng sức ấn cơ thể y xuống.

“Không, a… A!”

Động khẩu nơi hạ thể bị dị vật thô bạo khai phá, phân thân ẩm ướt mạnh mẽ xâm nhập vào cúc huyệt, từng cơn đau đớn tưởng chừng như xé rách cơ thể làm cho Tu không khỏi thống kể mà kêu lên.

Khi chuyên gia điều giáo thả tay khỏi cơ thể Tu, sức nặng thân thể làm cho người Tu rớt xuống đem phân thân cắm thật sâu vào trong cơ thể, cơ hồ không dư ra một khoảng trống nào.

“Đừng… Không… Thả ra…”

Hai chuyên gia điều giáo dùng còng sắt khóa tay Tu ra phía sau, lại đem hai chân y lần lượt cột vào hai bên bàn đạp của ngựa gỗ, khiến cho y không có khách nào đứng dậy khỏi lưng ngựa. Tu vùng vẫy eo muốn thoát khỏi, nhưng mỗi một động tác làm ra, cũng chỉ làm gia tăng thêm thống khổ bởi đạo cụ đang gắn với hạ thể.

Y quay đầu lại, nhìn thấy Tĩnh đang đi qua.

“Tĩnh…” Tu dùng ánh mắt thỉnh cầu nhìn Tĩnh, “Cái này không giống như qui củ anh nói với tôi lúc nãy, không phải tôi có quyền từ chối sao?”

Có lẽ là ấn tượng đầu tiên của Tu về Tĩnh quá tốt, chung qui Tu cảm giác Tĩnh rất lí trí, sẽ không chấp nhận loại bạo hành như thế này.

Nhưng Tĩnh chỉ bình thản nhìn Tu: “Quyền từ chối, chỉ sau khi cậu trở thành chuyên gia điều giáo thì mới có.”

Tu nhìn MR.D đang ngồi trên ghế salon, quật cường nói: “Tôi đã có chủ nhân rồi.”

Tĩnh từ chối cho ý kiến, trực tiếp đưa tay ấn công tắc nơi đầu ngựa gỗ.

“Không… Uhm… A…”

Tu cảm giác được ngựa gỗ bên dưới đang từ từ chuyển động, bắt chước tư thế tung vó của tuấn mã, trên dưới di động. Ngựa gỗ bắt đầu chuyển động mạnh, đồng thời phân thân trên lưng ngựa cũng bắt đầu khuấy đảo trong cơ thể Tu.

“Uhm… Đừng, Không… Uhm… To lắm, thứ kia… Mau thả tôi ra… Bên dưới… sẽ rách mất…”

Ngựa gỗ ***g lên làm cho cảm giác đau đớn khi hạ thể bị xâm chiếm càng thêm kịch liệt, Tu cố gắng dùng hai tay đang bị còng ra sau nâng người dậy, khẩn cầu.

Nhưng Tĩnh không hề để ý tới cầu xin của Tu, đem một vòng cổ bằng da cột lên cổ y.

“Loại huấn luyện này không cần dấu hiệu an toàn, trên vòng cổ này có máy đo chỉ số sức khỏe sẽ cho chúng tôi biết khi nào thì cần phải ngừng lại. Thời gian huấn luyện ban đầu là nửa tiếng, cậu bây giờ cũng không cần phải há miệng nói, chờ sau khi kết thúc sẽ cho cậu cơ hội nói chuyện.”

Nói xong, Tĩnh lại dùng một cái khóa miệng cột lên mặt Tu, cái bóng kim loại màu bạc chèn ngang miệng y làm cho hàm răng y không thể khép lại.

“Uhm, Uhm! Uhm…” Quyền nói chuyện của Tu bị tướt đoạt, chỉ có thể liều mạng lắc đầu kháng nghị.

“So với bây giờ lãng phí sức lực, không bằng chuẩn bị để lát nữa làm sao hưởng thụ niềm vui đi.”

Tĩnh nhìn Tu bị trói trên lưng ngựa không có cách nào nhúc nhích, ánh mắt lộ ra sự lãnh khốc đặc biệt chỉ có ở một chuyên gia điều giáo.



“Rè rè” tiếng động cơ từ ngựa gỗ dướ

i chân vang lên, cùng với tiếng roi quất xé gió hỗn tạp hòa quyện với tiếng kim loại va chạm vào nhau.



Hai chân Tu bị tách ra cưỡi trên lưng ngựa, trên người chỉ còn lại chút quần áo bị xé nát rũ nơi cổ tay bị còng lại, cái quần dài bị tuột xuống tới bắp đùi, dương khối thô to trên lưng ngựa nhồi chặt hạ thể y theo mỗi cú ***g lên của con ngựa gỗ.

“Uhm, uhm uhm… Uhm…”

Tiếng động cơ lạnh lùng vang lên làm cho Tu xấu hổ không thôi, y cảm giác được ánh mắt cười nhạo của những người đang đứng xung quanh. Bị một món đồ chơi cơ khí đùa lộng dưới cái nhìn chằm chằm, giống như là thiếu niên bị điều giáo “uống nước” công khai, trở thành đồ chơi mặc cho người ta đùa giỡn. Nhưng loại sỉ nhục phủ chụp lên nhục dục, lại biến thành khoái cảm không ngôn ngữ nào diễn tả được.

“Uhm, uhm uhm… Uhm…”

Tu thấp giọng rên rỉ, cố gắng áp chế lại. Nhưng đàn ông thì vĩnh viễn không cách nào kháng cự lại được dục vọng của cơ thể, càng huống chi trải qua điều giáo trường kì thân thể Tu đã trở nên vô cùng mẫn cảm.

Dương khối vừa thô lại vừa lớn nhồi chật nhích mật huyệt nhỏ hẹp, góc cạnh trên bề mặt không ngừng chà đạp nội bích nhu nhược, từng trận tê dại từ hạ thể dâng lên. Phân thân phía trước bắt đầu sưng lên, điểm mẫn cảm sâu trong mật huyệt bị chà xát, điểm mẫn cảm kia mỗi khi bị đâm vào, toàn thân lại giống như bị điện giật khiến cho cả người run rẩy.

Thần kinh trong cơ thể bị kích thích không ngừng, ngựa gỗ lắc lư, chuyển thành tiết tấu của dương khối trong cơ thể, khoái cảm trong người từng chút từng chút dâng lên. Phân thân lẫn khuất trong cái quần bị tuột xuống bắt đầu nóng rực, thân thể *** loạn đầy mẫn cảm đã qua điều giáo của Tu dưới chuyển động chưa từng có này không nhanh không chậm ngẩng đầu lên. Hạ thể bỏng rát đau đớn, nhưng không khỏi hi vọng nhận được chà đạp mạnh hơn nữa để xóa bỏ đi tao động trong cơ thể.

“Uhm… Uhm…”

Dưới kích thích của *** làm cho Tu không khỏi ngửa người ra sau, quả bóng kim loại chẹn ngang miệng lóe sáng lóng lánh, ngọn đèn phả ánh sáng lên làn da tạo nên một màu sắc giống như màu trăng non.

Nhưng loại chuyển động như là xoa bóp này duy trì chưa được bao lâu, thình lình, ngựa gỗ dưới thân như là bị chọc giận mà bộc phát ra sức mạnh kinh người, chuyển động chậm rì ban đầu thoáng cái trở thành điên cuồng ***g lộn.

“Uhm, a… A… A!” Tu bị biến hóa bất ngờ này làm cho hốt hoảng, không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ từ trong cổ họng.

Ngựa gỗ chạy như điên làm cho cơ thể y không ngừng ngã trái ngã phải, hất y ra ngoài vài lượt, rồi làm cho y té sấp xuống lưng ngựa mấy lần. Dương khối trên lưng ngựa mấy lần như là bụi tuột ra khỏi cơ thể y, sau lại hung hăng nhồi xuống, đau đớn khi bị xỏ xuyên qua lan tràn khắp thân thể.

Hai chân Tu đạp lung tung muốn thoát khỏi lưng ngựa, nhưng không cách nào thoát được xiềng xích trói chặt hai mắt cá chân y với bàn đạp. Hai tay bị còng ra sau, y dùng sức lôi kéo, còng tay như siết lại chặt hơn, siết lấy cổ tay đến phát đau. Nhưng Tu không có ngừng lại, y đã không thể phân biệt được rốt cuộc là mình muốn giảm bớt đau đớn vị hậu đình bị xâm nhập hay là đang hưởng thụ sự đau đớn chuyển thành khoái cảm vui sướng.

“A… Uhm, uhm! A…”

Thống khổ cùng hưng phấn đã làm cho phân thân y không biết xấu hổ đã cương đến cực hạn. Y không cách nào lấy tay tự an ủi hay là phóng thích, không thể làm gì khác hơn là dùng đùi kẹo chặt vào thân ngựa, cơ thể xóc nảy trên lưng ngựa, làm cho lưng ngựa cùng vải vóc cọ xát với da trên phân thân.

“A… A… A… A…” Cho dù miệng bị chẹn lại làm cho y chỉ có thể phát ra những âm tiết đơn giản, Tu cũng không nhịn được mà theo chuyển động của ngựa gỗ mà rên rỉ dần to lên.

Cơ thể giống như không cách nào thựa nhận được đánh sâu đến kịch liệt như vậy, nhình như bên trong muốn bị dập nát. Tu nhắm mắt lại, y biết tất cả mọi người đang nhìn rất hứng thú, muốn xem y bị một thứ máy móc vô tri vô giác làm cho dục tiên dục tử đến mức nào.

“A-”

Nhiệt năng nóng rực cuối cùng cũng chạy ra khỏi linh khẩu, phun ra trên quần cùng trên lưng ngựa. Ngựa gỗ chưa từng đình chỉ hành hạ điên cuồng của nó với Tu, hình cụ lẫn đạo cụ vẫn tàn phá bừa bãi cơ thể Tu.

Không biết đã qua bao lâu, chờ đến khi có người đem Tu lôi xuống ném bên cạnh ghế salon, cực hình cùng cao trào đã khiến cho thể lực của y bị tiêu hao toàn bộ.

Khuôn mặt y nóng rực đỏ hồng, khóe miệng vẫn hé ra một nửa, nước miếng *** mĩ đã chảy xuống thấm ước nửa cái cổ mảnh dẻ. Mồ hôi men theo đường nét trên khuôn mặt mà chảy xuống miệng y, khiến cho đầu lưỡi nếm được một vị đạo cay đắng. Cả người y hỗn độn nằm nghiên, dưới quần áo rách rưới có thể mơ hồ nhìn thấy dấu vết mới bị xâm phạm giữa hai chân, làm cho y thoạt nhìn vừa đau đớn vừa đáng thương, lại làm cho máu huyết kẻ khác sôi sùng sục.

Tu ngay cả sức ngẩng đầu lên cũng không có, y chỉ có thể nhìn thấy một đôi giày quân nhân màu đen đang nện trên nền nhà đi đến trước mặt mình.

MR.D ngồi trên ghế salon, dùng mũi giày nâng mặt Tu lên, hỏi: “Như vậy có thể làm cho ngươi ngoan chút không?”

Khóa miệng đã bị gỡ xuống, nhưng Tu không có trả lời, chỉ cụp mắt xuống, nội việc thở dốc cũng đủ làm cho y kiệt sức.

MR.D tựa hồ đối với biểu hiện vô lực phản kháng của Tu cảm thấy rất hài lòng. Hắn phất tay một cái, lập tức có người đi đến xé quần của Tu rồi dùng sức tách hai chân Tu ra.

Tu thấp giọng rên một tiếng, trừng mắt liếc, không biết lúc này bọn họ còn có trò gì.

Chỉ thấy Tĩnh cầm một cái hộp nhỏ màu đỏ đi lại, cúi người dùng thứ gì đó hướng đến giữa hai chân y dùng sức ấn một cái. Nháy mắt trên da như bị lửa thiêu, Tu cố gắng nhìn xuống hạ thể, có thể nhìn thấy thấp thoáng trên đùi non bị in lại một vết phỏng nhỏ.

“Cho ngươi một kí hiệu, từ bây giờ ngươi là của ta.” MR.D cười nói.

“Không… Ông không thể như vậy…” Tu ngẩn hết cả người, cố gắng phát ra âm thanh yếu ớt.

MR.D cầm lấy li để Tĩnh rót rượu, căn bản không chú ý đến kháng nghị của Tu. Quyết định hắn đưa ra người khác tuyệt đối không có con đường lựa chọn thứ hai.

“Ông…”

Tu lại vừa định phản bác cái gì đó, lại bị nhạc chuông vang lên trong phòng cắt ngang.

Nhạc chuông phát ra từ trên mặt đất, từ trong túi áo bị xé rách của tu mà ra. Tĩnh đi qua đó, móc ra một cái điện thoại di động nhỏ nhắn đưa qua cho MR.D.

Nhất định là chủ nhân! Mình trễ vậy không có về nhà, ngài ấy nhất định là đang tìm mình. Trái tim tu đột nhiên muốn vọt lên cổ họng, kinh hoàng nhìn vào cái điện thoại, kích động muốn ngồi dậy khỏi mặt đất.

“‘Chủ nhân’? Xưng hô thật ngọt ngào quá đi.” MR.D thoáng nhìn qua tên người gọi đến, cười nhạo: “Rõ ràng ngay cả cách làm sao để trở thành một sủng vật còn không hề biết, cứ như là chuyện đùa.”

“Làm ơn trả lại cho tôi!” Tu kêu lên.

“Muốn nhận sao? Ngươi nghĩ muốn nói cái gì với anh ta, nếu như là nói với anh ta ngươi muốn đổi chủ nhân, ta sẽ cho ngươi nhận.” MR.D cố ý nói.

“Không, tôi chỉ muốn ngài ấy làm chủ nhân của tôi!” Tu khẩn trương nhìn chăm chú vào cái điện thoại không ngừng phát ra tiếng chuông, cần khẩn: “Làm ơn trả lại cho tôi!”

“Loại điều giáo không để tâm, chủ nhân lại sẽ làm cho sủng vật lo lắng mà chạy đến người khác, không cần cũng được.” MR.D khinh miệt nói, cũng không có muốn tiếp tục nghe Tu nói.

Điện thoại bởi vì gọi đến không có người bắt máy đã tự động ngắt cuộc gọi. Vài giây sau lại tiếp tục vang lên, lại bị MR.D tắt máy.

“Khốn nạn! Ông rốt cuộc muốn cái gì!” Tu cuống quít cả lên, đem hết sức ra mà gào thét, “Tôi nói tôi sẽ không làm sủng vật của người khác! Tôi chỉ muốn hầu hạ một mình chủ nhân tôi, tôi chỉ nguyện ý quì gối dưới chân ngài ấy! Tôi yêu ngài ấy!”

“Yêu?” MR.D cười lạnh một tiếng, “Đừng ngây thơ nữa, giữa chủ nhân và sủng vật không có cái đó! Mặc kệ là trao đổi linh hồ cùng thân xác có sâu sắc bao nhiêu, cái đó cũng không phải là yêu. Ngươi không thể nói chuyện yêu với một món đồ chơi hay một con chó.”

Tu ngẩng khuôn mặt đã sớm đong đầy nước mắt, quật cường lắc đầu không tiếp nhận, “Không, ngài ấy nói ngài ấy muốn tôi…”

“Được rồi, như vậy để xem anh ta có còn muốn ngươi hay không.”

MR.D đứng lên khỏi ghế salon, dùng gót giày cứng ngắc đem Tu đạp xuống mặt đất, dùng điện thoại trong tay hắn chỉnh một góc độ giữa hai chân Tu chụp lại, đem mặt Tu cùng ấn kí trên bắp đùi lưu lại trong hình.

“Để xem anh ta nhìn thấy sẽ có phản ứng ra sao?” MR.D bóp mặt Tu rồi gửi một tin MMS đi.

Chỉ lát sau, điện thoại lại vang lên lần nữa. Tu có chút hốt hoảng, không hề thúc giục muốn nhận điện thoại.

“Sao vậy, lúc này không quan tâm ta có cho ngươi nhận điện thoại hay không?” MR.D hỏi.

Tu cắn môi dưới. Rõ ràng rất muốn được nghe giọng nói của chủ nhân, từ trong đáy lòng lại mang theo một nỗi bất an, bởi vì là bản thân không nghe lời chủ nhân tự ý chạy ơối đây. Giống như ngày hôm qua nói dối chủ nhân, vì sao một khi phát hiện bản thân làm sai cái gì, trong vô thức liền muốn trốn tránh vậy.

MR.D ấn xuống nút nhận cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại im lặng một chút, vọng đến giọng nói mà Tu rất thân thuộc.

“Ngươi là ai.” Thu Sơn ở đầu kia hỏi.

Không biết vì sao, nước mắt Tu lần nữa lại ứa ra.

“Anh ta rất lạnh lùng.”

MR.D hình như cảm thấy không thú vị nữa, chẳng thèm để ý đến điện thoại, cầm nó hướng đế phía trên li rượu, sau đó chậm rãi thả tay.

“Không -”

Tu còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy điện thoại vẫn còn đang kết nối trượt khỏi những ngón tay dài dài của MR.D rớt vào trong li rượu. Viên đá lóe lên ánh sáng lóng lánh, cùng tiếng va chạm lanh canh vào thành li.

Rượu thấm vào vỏ điện thoại, ánh sáng trên màn hình dần mờ đi, trái tim Tu theo đó cũng lạnh lẽo.



“Bây giờ, để ta tiếp tục điều giáo sủng vật mới đi.” MR.D lắc lắc li rượu, ánh mắt quay lại trên người Tu.

“Buồn nôn, ông không thể làm vậy!” Tu phí sức mà vùng vẫy, lên án: “Ông bắt người phi pháp!”

“Hừ! Phi pháp?”

MR.D cười nhạt cầm li rượu trong tay ném xuống dưới đất, điện thoại di động văng ra, rượu cùng mảnh thủy tinh và đá rơi khắp nơi, trên nền nhà phản chiếu đủ loại ánh sáng lấp lánh.

“Có người nào nói với ngươi, trên địa bàn của ta, để cho một hai người biến mất khỏi thế giới này không phải là chuyện gì khó?” MR.D dùng roi d

a nâng cằm Tu lên, đem môi dí sát bên tai tu, nói không lạnh không nóng, “Ở đây, ta chính là pháp luật.”



Giọng nói đó cũng như tiếng những viên đá cạ vào nhau, mang theo uy hiếp khiến cho kẻ khác phải tuyệt vọng. Nghĩ thì liền biết, câu lạc bộ kinh doanh như thế này, sao không thể không dây dưa với cả hai phái hắc bạch.

Hai điều giáo sư đi tới, dùng một sợi dây thừng tẩm nước vừa dài vừa thô quấn quanh cổ Tu, rồi vòng ra trước ngực rồi đến tứ chi, sợi dây thần cột thành hình thù có trật tự, đem quần áo rách tả tơi của Tu siết chặt lại.

Trói buộc hoàn mĩ ngập đầy cảm giác đẹp đẽ, thân hình xinh đẹp dưới sự trói buộc của sợi dây, làm cho kẻ khác ngập tràn cảm giác hưng phấn. Sợi dây siết chặt vào làn da, da thịt bị dây trói giam giữ. Ngực cùng phần giữa hai chân lại bị cố ý để trống, làm cho đầu nhũ Tu cùng phân thân giống như bị bao lấy, phá lệ mê người.

“Nhìn bé con kia một chút đi, lúc nó vừa tới cũng nổi điên lên như hổ con, thiếu chút nữa phá nát chỗ này của ta.” MR.D chỉ chỉ thiếu niên nằm trong ***g sắt kê sát tường, nói. “Ta liền đem nó cột vào trong WC, dùng khóa miệng căng miệng nó ra, để cho nó giống như con chó mà vểnh bốn chân lên trong đó làm toilet công cộng một tuần. ngươi biết đó là cái gì đúng không? Từ đó trở đi, khách hàng có thể tùy ý sử dụng cái miệng hoặc cái mông của nó, đem dịch thể của mình cho nó uống hoặc là trực tiếp phóng lên người nó.”

Cả người Tu chấn động, tất nhiên y biết. Các loại hình ảnh dơ bẩn đầy sỉ nhục đó không ngừng hiện lên trong đầu y, làm cho y có chút buồn nôn.

“Ngươi nhìn nó một cái đi, bây giờ ngoan hơn rất nhiều.” MR.D ngồi xổm xuống, vuốt ve sợi dây trên người Tu. “Nếu như ngươi cũng muốn quậy như vậy, ta cũng không ngại cho ngươi thử xem sao. Những khách hàng ở đây rất tưởng nhớ khoảng thời gian đó.”

Tu cắn môi dưới, không ngừng lắc đầu, trong mắt toát ra sự sợ hãi.

“Bé con đừng sợ, bây giờ sẽ đổi qua một nơi dễ chịu hơn, cho ngươi cơ hội suy nghĩ.”

MR.D nâng nâng tay, hai chuyên gia điều giáo dựng Tu lên kéo ra ngoài.

“Không, chờ một chút, các người muốn đưa tôi đi đâu?” Tu kinh hoàng hét lên.

Tu bị đưa tới sân khấu lúc nãy đi ngang qua, giữa sân khấu có một ***g sắt lớn. Chuyên gia điều giáo đem Tu đến cái ***g, đem một cái dương khối có nối với dây thừng cắm vào trong hạ thể Tu, sau đó nhét Tu vào trong ***g. Không gian nhỏ hẹp làm cho Tu chỉ có thể duy trì tư thế gục đầu quì xuống đầy khuất nhục, hai tay bị kéo ra ngoài ***g sắt, cổ tay bị trói lại với nhau.

Tĩnh vẫn im lặng đi tới, đứng ở ngoài ***g sắt nhìn Tu.

“Tĩnh…” Tu thống khổ ngẩng đầu nhìn hắn, mang theo hi vọng xa vời hắn có thể thương hại mình.

“Đây là điều giáo tinh thần, đến lúc sẽ có người tới đón ngươi.” Tĩnh vẫn bình thản nói như trước, “Nếu như chịu không được, ngươi có thể nói ra từ an toàn. Là từ ‘thần phục’.”

“Bây giờ tôi đã có thể nói sao?” Tu hỏi.

“Có thể. Bất quá một khi đã dùng từ an toàn, cũng chính là cậu đã thừa nhận chuyên gia điều giáo.” Tĩnh nói, “Cậu sẽ trở thành vật sở hữu của MR.D”

Nền nhà dưới ***g sắt hiện ra bốn cây cột kim loại, nâng ***g sắt chứa Tu lên cao cách mặt đất gần 2 mét, làm cho người ta có thể thấy rõ bất kì bộ phận nào trên cơ thể y từ mọi góc độ. Những khách hàng trong đại sảnh cuối cùng cũng phát hiện ra trò tiêu khiển mới của câu lạc bộ, đều tụ tập cả về phía này.

Có người thử đưa tay luồn vào trong ***g sắt, độ cao của ***g sắt lòng cho phần lớn những người ở đây có thể rờ đến eo Tu. Bắp đùi Tu bị bóp một chút, làm cho y phát ra tiếng rên nhẹ như thú non bị dọa sợ.

Thanh âm mẫn cảm mà mê người như vậy khơi gợi thú tính của mọi người ở đây, càng ngày càng có nhiều người thò tay vào.

Tu thống khổ cúi đầu, vô số bàn tay đang tác loạn trên hạ thân y, đem phân thân của y ra chơi đùa. Một số khách hàng có vóc dáng cao to có thể chạm đến ngực y, liền nắm lấy đầu nhũ y mà đùa giỡn. Tu bị trói rất chặt, căn bản không có cách nào tránh né, thận chí năng lực cử động cũng không có.

“Nhìn từ phía dưới, cái mông của nó thật đáng yêu! Xung quanh cúc huyệt đều có mị thịt tràn ra, trước nó đó bị ai thao rồi sao?”

“Nếu như có thể, ta thật muốn dùng gia khỏa nhà mình để cho nó hưởng thụ một chút!”

Hậu đình lộ ra một sợi dây thừng, vô cùng hấp dẫn sự chú ý. Có người cầm lấy sợi dây thừ giật đạo cụ trong người Tu ra, rồi lại thô lỗ nhét vào, Tu đau đến chóng mặt.

“Dừng tay… A… Mau dừng tay… Uhm…”

Nhưng so với đau đớn trên người, sỉ nhục trong lòng càng làm cho Tu thống khổ. Bản thân mình giống như là một món đồ chơi rẻ tiền, bị đổ ra mặc cho người khác đùa bỡn. Mọi người mang theo tiếng cười nhạo mập mờ, tìm mọi cách lăng nhục y, đem toàn bộ tôn nghiêm của y phá nát.

“Không… Uhm… Uhm a… A…” Tu òa khóc cầu xin.

Nhưng cái này chỉ càng làm cho người khác hưng phấn.

“Nhìn bộ dáng *** đãng của nó kìa, sướng đến phát khóc.”

“Nhanh nữa lên, chơi chết nó!”

Mọi người lại ồn ào.

Lại một đợt hành hạ mới đầy kịch liệt ập đến chẳng khác gì ác mộng. Tu sớm đã lâm vào tình trạng kiệt sức cố nhịn các loại chà đạp, nhưng trước sau đều đem từ an toàn nuốt xuống trong cổ họng, thẳng đến khi ý thức dần mờ mịt.



Không biết qua bao lâu, Tu nghe thấy mùi thơm mà tỉnh lại. y phát hiện bản thân mình đã quay lại trong phòng, nhưng vẫn bị nhốt trong ***g, trên người cũng đã được tắm rửa sạch sẽ thay vào bằng một bộ đồ da. Cả người suy yếu, Tu chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, cổ họng bỏng rát. Y quay đầu lại phía tỏa ra mùi thơm, nhìn thấy Tĩnh bưng đến một khay đồ ăn đứng bên ngoài ***g sắt, bộ quân phục thiết kế riêng vẫn tôn lên vẻ đẹp trai vô cùng.

“Cậu phải bắt đầu có thói quen ăn cơm trong chuồng.” Tĩnh giật cánh cửa ***g sắt phía trên một cái, đem khay đồ ăn bỏ vào, rồi đóng cửa lại. “Tôi không thể thả cậu đi, nhưng tôi phải chịu trách nhiệm về mặt sức khỏe của cậu.”

“Tôi không hiểu.” Tu cũng không muốn ăn, y chụp lấy thanh sắt trên ***g, nhìn Tĩnh hỏi: “Anh rõ ràng có thể trở thành một chuyên gia điều giáo xuất sắc, vì sao lại còn phải nghe lệnh của người khác?”

“Nô tính của con người từ khi sinh đã có, chỉ là nhiều hay ít mà thôi. Đó sẽ làm cho người ta bị lạc đường, vì mù quáng theo đuổi khoái cảm mà lầm đường lạc lối. Chúng ta muốn một người chủ nhân, có thể khống chế chúng ta, đưa về con đường đúng. Chủ nhân sẽ dạy chúng ta làm sao kiên trì với cách sống của mình, từ đó mà đạt được niềm vui.”

Tĩnh không chút nào né tránh ánh mắt của Tu, bình lặng như nước.

“Nhưng MR.D vốn là một người không nói lí lẽ lại thêm tâm địa đen tối khốn nạn!” Tu tức giận nói, “Anh phải biết ông ta đang làm cái gì!”

“Cho dù ta khốn nạn cỡ nào, nó vẫn cam tâm tình nguyện quì dưới chân ta.”

MR.D không biết xuất hiện ở cửa từ lúc nào, hắn đi vào trong, ngồi lên ghế salon cạnh cái ***g. Tĩnh hướng chủ nhân cúi đầu hành lễ.

Tu hung tợn mà nhìn theo chuyên gia điều giáo ngạo mạn này, nói: “Tôi thật là vì Tĩnh mà cảm thấy không đáng giá.”

“Ngươi chưa từng thấy bộ dáng *** loạn của nó dưới thân ta.” MR.D cười lạnh một tiếng, quay đầu lại ngoắc tay với Tĩnh, “Để cho y nhìn một cái, bình thường ta dạy ngươi như thế nào.”

“Dạ.”

Giống như là binh lính nhận lệnh, Tĩnh không hề có bất kì do dự nào mà cởi bỏ dây lưng của mình. Áo khoác bị ném xuống đất, Tĩnh cởi từng hạt nút áo sơ mi bên trong, lộ ra khuôn ngực rắn chắc. Đôi môi hắn hé mở, dùng răng cắn bao tay chậm rãi rút ra, bộ dáng hấp dẫn khiến người ta muốn nghẹt thở.

Bộ quân phục tượng trưng cho sức mạnh cùng kiên cười bị lột ra từng chút một, làm cho người ta sinh ra một loại khoái cảm muốn thuần phục. Tĩnh ung dung lộ ra thân thể, không hề keo kiệt mà phô bày thân hình hoàn mĩ của mình.

Tu nhìn đến ngây người, Tĩnh lúc này so với bộ dạng nghiêm trang không cười không nói đối lập cực kì mãnh liệt, kinh diễm đến mức làm cho tim người ta đập bình bịch.

Bộ quân phục xộc xệch càng tôn lên thân hình cân đối khỏe mạnh của Tĩnh, làn da trơn bóng hơi chút phập phồng, tựa như tầng cấm dục bị mạnh mẽ nghiền nát, lộ ra khát vọng từ nơi sâu nhất trong mỗi con người.

MR.D từ phía sau vòng một tay ôm lấy Tĩnh, một tay di động trên ngực Tĩnh, tay kia tuột xuống bụng dưới rắn rỏi, đùa bỡn với phân thân hắn.

“Uhm…”

Tĩnh thuận theo tư thế của chủ nhân mà ngẩng đầu lên, ánh sáng trên trần nhà phủ xuống mặt hắn, làm cho hắn như đang chìm đắm trong ánh đèm sân khấu khiến người ta phải lóa mắt. Ung dung đem thân thể lẫn linh hồn xé rách ra, không chút nào che giấy để hưởng thụ loại khoái cảm rót thẳng vào hồn phách này.

Như là cố ý muốn làm cho Tu nhìn thấy thật rõ, MR.D để Tĩnh quì gối ngay trước mặt Tu, đem mặt hắn áp lên trên ***g sắt. Tĩnh gian nan nắm lấy thanh sắt nơi vách ***g, MR.D từ phía sau cắm vào trong cơ thể hắn.

“Uhm, a…”

Tiếng rên rỉ yếu ớt, lại thêm những tiếng thở dốc trầm trầm. Tu quì ở trong ***g, nhìn vẻ mặt cố nén thống khổ cùng khoái cảm của Tĩnh ngay trong gang tấc. Như đóa hoa không tên nơi vách núi, nhìn như lạnh lùng, cao ngạo, nhưng lại lặng yên đem cánh hoa bung ra khỏi vách đá, lơ đãng phô bày mĩ diễm của hắn.

Sự ấn nhẫn của Tĩnh hiển nhiên làm cho MR.D rất hài lòng, hắn túm lấy tóc của Tĩnh, kích động mà gia tăng tốc độ xỏ xuyên vào trong. Tĩnh bám lấy thanh sắt, phụ kiện kim loại trên y phục va chạm vào ***g, phát ra tiếng kêu lanh canh.

Tu ở trong ***g, có thể tỉ mỉ nhìn thấy cần cổ thon thon trắng trẻo của Tĩnh, khuôn ngực bóng loáng, cơ bụng rắn chắc, cùng với phân thân lộ ra một nửa từ trong quần. Thân thể như ẩn như hiện trong lúc kịch liệt quan hệ khiến cho mùi thơm cơ thể tỏa ra nhàn nhạt, so với trần trụi còn gợi cảm hơn mấy lần khiến người ta phát điên.

MR.D hiển nhiên cảm thấy rất hưng phấn, hắn kéo Tĩnh ngã sấp xuống nền nhà, nâng hai chân Tĩnh lên điên cuồng chạy nước rút. Tĩnh cuối cùng cũng rên thành tiếng, không thèm để ý khiến cho người ngoài biết thể xác và tinh thần của hắn đều thần phục chủ nhân.

Một sủng vật ưu tú có thể làm cho chủ nhân vui sướng, cũng sẽ làm cho chủ nhân kiêu ngạo, làm cho người bên ngoài hâm mộ. Tĩnh chính là một sủng vật như vậy không cần phải nghi ngờ.

“Ngươi tốt nhất là ăn cơm nhanh một chút, ta không hi vọng khi điều giáo ngươi lại ngất xỉu

nhanh quá.” MR.D thỏa mãn rời khỏi thân thể Tĩnh, sửa sang lại quần áo một chút, trước khi rời đi quăng lại một câu với Tu.



Tĩnh cả người dính đầy *** dịch của mình cùng chủ nhân lặng im đứng dậy, lấy tay đem mồ hôi đọng ở tóc mai gạt ra sau, đôi môi hé mở vẫn còn mang theo màu đỏ ửng mập mờ. Xộc xệch, *** mĩ, cũng không chật vật, đôi con ngươi lạnh lùng sâu hút vẫn trong suốt lóe sáng như trước.

“Anh vì sao có thể ung dung như vậy?” Tu chộp lấy thanh sắt nơi vách ***g, hỏi Tĩnh.

Tĩnh không chút bối rối mà tự sửa sang lại cho mình, bình thản đáp: “Sủng vật tất nhiên là học được hưởng thụ đau đớn mà chủ nhân cấp cho cùng đáp lại tinh thần của chủ nhân.”

“Anh tin tưởng chủ nhân và sủng vật yêu nhau trong lúc đó sao?”

“Chủ nhân đã nói, không có cái đó.” Tĩnh nói.

“Vậy tình cảm của anh với ông ta là cái gì?” Tu lại hỏi.

Tĩnh ngừng một chút, giọng nói vẫn trong trẻo như trước nhưng lạnh lùng: “Cái này không giống với yêu đương của những người bình thường, chúng tôi không phải ngang hàng, tôi vĩnh viễn chỉ có thể quì gối dưới chân chủ nhân mà ngước nhìn lên. Loại tình cảm này giống như thần phục cùng ngưỡng mộ, nhưng tinh thần chúng tôi giao hòa với nhau, ràng buộc linh hồn. Loại quan hệ này so với yêu đương bình thường còn sâu sắc hơn nhiều, cũng rất khó có thể giải thích cho người khác.”

Tu cúi đầu nghiền ngẫm lời Tĩnh nói, lại nhỏ giọng hỏi: “Anh lúc nhìn thấy chủ nhân cùng sủng vật khác ở cùng với nhau, có khó chịu không?”

“Có, nhưng tôi tình nguyện chịu đựng.” Tĩnh nói.

Tu ngẩng đầu, nhìn Tĩnh.

“Chủ nhân trong khi điều giáo người khác, tôi sẽ ở bên cạnh nghiêm túc nhìn, tự hỏi vì sao người chủ nhân muốn không phải là tôi.” Hai mắt Tĩnh thoáng nhìn lên trên, như là đang lục lọi lại trí nhớ, sau đó cúi đầu nhìn Tu, ánh mắt vẫn tràn ngập thần thái như cũ, “Chủ nhân có quyền nuôi dưỡng sủng vật khác, chỉ cần ngài ấy không có vứt bỏ tôi, tôi liền tình nguyện chờ đợi. Tôi sẽ làm cho mình cũng đủ ưu tú, làm cho chủ nhân càng cần tôi hơn nữa, tôi tin tưởng sau đó ánh mắt chủ nhân sẽ nhìn đến tôi một lần nữa. Đây là tôi tin tưởng chủ nhân, cũng là tin tưởng chính mình.

Tu đột nhiên hiểu rõ rồi.

Y nhớ tới bản thân mình bởi vì sợ hãi mà nói dối chủ nhân, bởi vì lo lắng mà tự ý chạy đến đây một mình, bởi vì chột dạ mà không dám đoạt lấy điện thoại trong tay MR.D. Cuối cùng, chính là bản thân không có tự tin.

Tin tưởng, tin tưởng chủ nhân, cũng là tin tưởng chính mình. Có niềm tin vững chắc có thể bên cạnh chủ nhân, tin tưởng chủ nhân muốn mình, cố gắng thỏa mãn chủ nhân. Chính là tự tin, mới có thể làm cho sủng vật kiêu ngạo quì gối dưới chân chủ nhân.

Tu đột nhiên cảm giác có một loại tình cảm cháy bỏng cùng khao khát, làm cho y kích động đến cả người run lên nhè nhẹ. Ngay lúc này, thật muốn được gặp chủ nhân. Mặc dù không biết mình sẽ phải nói gì với chủ nhân, chỉ là muốn rời đi cái nơi quỉ quái này thật nhanh, quay lại với chủ nhân.

“Tĩnh, cầu xin anh!” Tu đã gấp đến độ có chút hoảng hốt, y quì ở trong ***g, lần nữa van lơn, “Tôi biết tôi cùng chủ nhân vẫn còn thiếu ăn ý, nhưng tôi không muốn rời khỏi ngài ấy. Tôi muốn trưởng thành vì ngài ấy, nghĩ muốn kiêu ngạo được vĩnh viễn ở bên cạnh ngài ấy. Xin anh, làm ơn giúp tôi!”

“Cậu biết, tôi không thể phản bội chủ nhân của tôi.” Tĩnh lắc đầu, xoay người rời đi.

“Anh yêu ông ta phải không!” Tu đột nhiên gào to, “Mặc dù tên chết tiệt kia phủ nhận, nhưng mà cảm giác muốn bên cạnh nhau, chính là yêu mà!”

Tĩnh ngừng bước chân.

“Chờ mong ánh mắt của người đó, hi vọng được người đó cần, loại tình cảm này, anh cũng không hi vọng trên thế giới này lại bị chính người đặc biệt nhất trong lòng phủ nhận mà?” Tu nhìn chăm chú vào bóng lưng tĩnh, lại ứa nước mắt, “Anh cũng có thể cảm nhận được tình yêu tôi dành cho chủ nhân mà? Cầu xin anh, tôi muốn trở về…”

Trong chớp mắt, bả vai Tĩnh run rẩy một chút, Tu cơ hồ tưởng rằng Tĩnh muốn quay đầu lại. Nhưng Tĩnh chỉ hơi vuốt cằm, vẫn cất bước đi ra ngoài.

Tu chán nản quì ngồi ở trong ***g. Y nhìn đồ ăn được chú ý phối hợp dinh dưỡng ở trong khay, trong bụng rõ ràng là trống rỗng, nhưng lại không hề có ý định muốn ăn cơm. Y cầm cái li thủy tinh lên, một hơi uống hơn nửa li. Cổ họng bỏng rát cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, làm cho Tu khôi phục lại một ít sức lực.

Chủ nhân, thật muốn thấy ngài…

Tu nhìn chằm chằm vào cái li một lúc lâu, ánh sáng khúc xạ qua thành li rọi vào mắt Tu.

Mình phải về!

Thình lình Tu vung li lên, ném mạnh xuống đất.

“Xoảng -”

Kèm theo tiếng vang trong trẻo yếu ớt của cái li thủy tinh khi tiếp xúc với nền nhà thì trong nháy mắt cũng nát ra thành mười mấy mảnh nhỏ. Miểng li sắc lẻn dội ngược từ dưới nền nhà văng lên, cắt qua mặt cùng bắp chân Tu. Tu lấy tay quẹt qua mặt một cái, máu trên vết thương làm khuôn mặt như một bức tranh quệt màu đỏ.

Nhưng Tu như là không hề để ý đến cảm giác đau đớn này, đưa tay đem khay đồ ăn ném đi luôn.

“Ngươi đang làm gì đó?”

Hai chuyên gia điều giáo nghe tiếng động chạy tới, nhìn ***g sắt trong ngoài đều là một mớ lộn xộn, một người tức giận mà rít lên, “Không muốn ăn cơm chúng ta bắt đầu từ lúc này có thể cho ngươi không cần ăn nữa!”

“A, nó bị thương! Chủ nhân sẽ tức giận!” Người kia kêu lên.

“Chết tiệt, đưa nó ra rồi dọn dẹp hết miểng thủy tinh ở đây đi.”

Một chuyên gia điều giáo mở khóa, chộp lấy cánh tay Tu lôi y ra, người kia thì đau đầu nghĩ cách dời cái ***g qua chỗ bên cạnh sạch sẽ hơn.

Tu vẫn giả bộ yếu ớt để chuẩn bị thời cơ, thình lình hướng ngay hạ bộ của chuyên gia điều giáo đang giữ mình đạp một phát. Chuyên gia điều giáo ấy gào lên một tiếng thảm thiết, nhẹ buông tay, Tu nhân cơ hội thoát khỏi kềm kẹp, liền co chây chạy ra ngoài cửa.



“Đừng để cho nó chạy!” Chuyên gia điều giáo phản ứng lại liền hét lên, vội vàng đuổi theo.

Tu không dám quay đầu lại, chụp lấy ngọn đèn kê sát tường ném lung tung ra sau, tạo thành chướng ngại đối với kẻ đang đuổi theo. Mắt thấy sắp chạy được ra khỏi phòng, Tu liều mạng phóng tới trước, nhưng đầu lại va vào một chuyên gia điều giáo cao to thình lình xuất hiện ngay cửa phòng.

Chuyên gia điều giáo kia chụp được tay Tu, nhìn thảm trạng ở bên trong một chút, hỏi đồng nghiệp: “Chuyện này là sao… Á!”

Còn chưa nói xong, Tu đã cắn lên tay chuyên gia điều giáo một cái, tìm cách giãy khỏi tay hắn. Chuyên gia điều giáo cao to nhịn đau đem cánh tay Tu vặn một cái ra phía sau, làm cho y không thể động đậy.

“Đồ con nít ranh, răng còn chắc nhỉ!” Hai chuyên gia điều giáo kia liền dùng khóa miệng bịt miệng Tu lại, thở hồng hộc nói: “Thật đúng là không thể khinh thường được, mau nhốt nó lại.

Chạy trốn thất bại, Tu dùng sức vùng vẫy, nhưng làm sao cũng không thoát khỏi cánh tay vạm vỡ của chuyên gia điều giáo kia. Quyền lên tiếng cũng bị cái khóa miệng cướp đoạt, y đành phải hung hăng gườm gườm trừng đối phương.

“Không cần, chủ nhân nói tôi đem nó qua kia.” Chuyên gia điều giáo cao to liếc Tu một cái, nói: “Có khách muốn gặp nó.”

Trong lòng Tu thoáng động, hình như có một tia hi vọng manh nha, rồi trong lòng lại cảm thấy hoảng sợ, sợ đó chỉ là vọng tưởng của mình. Cứ như vậy trên đường đi liền hốt hốt hoảng hoảng, lảo đa lảo đảo, bị chuyên gia điều giáo kéo lến một căn phòng hình tròn đang mở đèn trên tầng hai.

Đứng ở lan can bảo vệ hình tròn trên lầu nhìn xuống, đây hình như là một phòng dùng để biểu diễn, ở trong phòng có vài bộ ghế salon xa hoa. MR.D ngồi vắt chéo chân ở cái ghế lớn nhất gần bàn, hình như đang muốn nói cái gì, Tĩnh đã thay đổi y phục đứng thẳng ở sau lưng hắn. Mà ngồi đối diện bên kia bàn với MR.D, chính là một người đàn ông trong bộ âu phục màu đen.

Người đàn ông đó ưu nhã dựa lưng vào thành ghế, màu đen lạnh lùng làm cho hắn có khí tức nhiếp nhân. Mà đường nét nghiêng nghiêng trên khuôn mặt đẹp trai sao lại thân thuộc như thế –

Chủ nhân!

Tu từ trong đáy lòng kinh hô, không cần nghĩ ngợi liền muốn xông xuống dưới, lại bị chuyên gia điều giáo bẻ ngược lại. y đành phải liều mạng nhào người ra khỏi lan can bảo vệ, trong cổ họng phát ra tiếng kêu ô ô.

Thu Sơn tất nhiên cũng phát hiện ra y rồi, ngẩng đầu nhìn lên phía trên, trong mắt toát ra kinh ngạc. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm vào nhau, ngực Tu như bị đấm một cú, hàng rào bảo vệ tình cảm cũng sụp đổ, kềm chế không được mà kích động cùng mừng rỡ muốn điên, nước mắt như đê vỡ thi nhau tràn mi.

Đúng là chủ nhân! Đúng là ngài ấy!

Chưa bao giờ cảm giác nhung nhớ lại rõ ràng như vậy, rõ ràng chỉ mới chưa đầy hai ngày, Tu lại cảm thấy vô cùng nhớ cơ thể ấm áp của chủ nhân.

Thật hối hận vì sự ngu ngốc và lỗ mãng của mình.

Nhớ ngài nhiều lắm, chủ nhân.

Tu yên lặng nhìn chủ nhân chằm chằm, mặc cho những giọt nước mắt nóng rực ràng rụa khắp mặt.

Thu Sơn nhìn Tu, như là thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng dần dần cong lên thành một vòng cung, giống như ngày xưa đầy ôn nhu cùng tự tin. Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn về MR.D ở bên kia bàn, ánh mắt trở nên lợi hại.

“Tôi rất ngoài ý muốn.” MR.D đánh giá Thu Sơn, tiếp tục đề tài bọn họ đang nói lúc nãy, “Đã sớm nghe nói chủ tịch Trai Đằng có một trợ thủ giúp anh ta quản lí cả hắc bạch lưỡng đạo, tôi không ngờ thì ra lại là anh.”

“Sủng vật nhà tôi đi lạc, cho nên thật xin lỗi đã làm phiền anh, vui lòng để tôi đưa y về.” Thu Sơn nói, giọng nói bình tĩnh đầy kiên định.

“Tôi tin tưởng con người của anh, xung đột đối với chúng ta chẳng có gì tối. Bất quá, cũng coi như là bạn trên đường, làm việc cũng phải nói đạo lí một chút.” MR.D không nhanh không chậm nói. “Chính là nó tự chạy đến địa bàn của tôi, bây giờ cũng đã đóng dấu kí hiệu của tôi, đã trở thành đồ của tôi. Anh bây giờ đến, là muốn cướp đồ của tôi sao.”

Khi Thu Sơn nghe thấy “Đồ của tôi”, khóe miệng giật giật, hình như là đang cố nén phẫn nộ.

Đây là một câu khiêu khích, lại còn là uy hiếp. Xung quanh bốn phía giấy không ít người của MR.D, bọn họ vẫn chưa tận lực che dấu bản thân, chỉ đứng xa xa, tay nhét sẵn trong túi hoặc trong bụng, như là tùy tiện sẽ rút vũ khí ra.

Nhưng thoạt nhìn qua vẫn chưa có thể khống chế Thu Sơn được. Thu Sơn thản nhiên mà đan hai tay vào nhau, chống lên mặt bàn, không chút nào tránh né mà nhìn chằm chằm vào mắt M

R.D



“Nói cho tôi biết điều kiện của anh.” Hắn nói. Giọng nói ấm áp như cát ấm, trong sự ôn hòa ẩn dấu sức mạnh mang tính hủy diệt.

“Tôi không phải là người thích cố ý gây khó dễ cho người khác, vậy chúng ta cứ dựa theo qui củ đi.”

MR.D nói xong, nâng tay lên. Tĩnh phía sau như là binh lĩnh đợi đến lúc ra lệnh, từ bên hông rút ra một khẩu súng lục, dứt khoát mở chốt an toàn, sau đó hướng nòng súng lên trên, siết cò.

Tiếng súng trong không gian kín như bị phóng đại lên mấy lần, đinh tai nhức óc. Tu lại càng hoảng sợ, thuận theo hướng của nòng súng, nhìn thấy trần nhà hiện ra một dấu đạn mới toanh.

Tu nhất thời trợn trừng hai mắt mà nhìn. Cái này hiển nhiên là súng thật! Bọn họ muốn dùng súng thật, để cho chủ nhân làm cái gì?

“Nếu như muốn cướp đồ của người khác, chúng tôi thường dùng cách quay súng kiểu Nga mà quyết định.” MR.D nói

Quay súng kiểu Nga tất nhiên không phải là đạo cụ trong sòng bài, mà là một trò chơi mang tính chất bài bạc có tính tự sát lần đầu tiên xuất hiện trong đại chiến thế giới. Đạo cụ chính là một khẩu súng lục cùng đạn, đồ đặt cược chính là mạng người.

Tĩnh mở băng đạn ra, đem năm viên đạn còn lại trút lên bàn, lại nhặt lên một viên nhét lại vào ổ đạn, sau đó ngón tay thon bắt đầu quay ổ đại, không ai biết viên đạn duy nhất kia bây giờ nằm ở vị trí nào.

“Ổ đạn có sáu lỗ, một viên đạn. Có thể thay đổi đến vị trí mà anh thích, nếu như bắn ra ba phát súng mà anh vẫn còn sống, tôi sẽ đem nó tặng cho anh.” MR.D thoáng nhìn qua Tu, cười lạnh nói: “Như thế nào, rất công bằng phải không?”

Không! Đừng đáp ứng ông ta! Tu nhìn Thu Sơn lắc đầu đầu mạnh. Y không biết cái gì gọi là qui củ hay không, chỉ hi vọng chủ nhân từ chối loại đánh cược tàn khốc này.

“Tất nhiên, nếu như anh cảm thấy phần thưởng không đáng giá, anh có thể bỏ cuộc.” MR.D nói.

“Đưa súng cho tôi.” Thu Sơn thản nhiên nói, “Y đáng giá để tôi dùng tất cả trao đổi.”

Tĩnh đặt khẩu súng lên mặt bàn trước mặt Thu Sơn, đồng thời dùng một con dao quân dụng bén ngót kê lên cổ Thu Sơn, cảnh cáo: “Tốt nhất đừng làm ra trò gì, tôi cam đoan lưỡi dao của tôi còn nhanh hơn khẩu súng kia không biết bao nhiêu lần.”

Thu Sơn bình thản cầm lấy súng, thậm chí còn không thèm quay ổ đạn liền trực tiếp kề thẳng vào đầu mình.

“Uhm! Uhm uhm uhm uhm uhm!” Tu gấp đến độ òa khóc. Khẩu súng trong tay chủ nhân như một khối thuốc nổ, y thậm chí tình nguyện để nòng súng kia chỉa vào mình, cũng không muốn nhìn thấy chủ nhân đem tính mạng ra đặt cược.

“Ở đây không tới phiên sủng vật quyết định chủ nhân làm cái gì, ta đối với vận khí của mình luôn luôn tự tin.” Thu Sơn ngẩng đầu, mỉm cười với Tu, ôn nhu ra lệnh, “Ở đó chờ ta, Tu.”

Nói xong, Thu Sơn không chút do dự mà đem nòng súng dí thẳng vào thái dương của mình.

Thế giới thoáng chốc im bặt, tĩnh mịch đến mức không nghe được bất kì tiếng động nào. Tu trừng mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cò súng, tinh tường nhìn thấy ngón tay chủ nhân chậm rãi siết lại, trong khoảnh khắc đó, trái tim y cũng vọt lên cổ họng. Sợ hãi hoàn toàn xâm chiếm lấy y, Tu ngay cả thở hay lên tiếng cũng quên mất.

“Cạch.” Một tiếng vang lên nhẹ nhàng, không có đạn bắn ra.

Âm thanh còn chưa tắt, Thu Sơn lại liên tục bóp cò thêm hai lần. Mọi người giật nảy mình, hiển nhiên không nghĩ tới Thu Sơn có thể quyết đoán mà chỉa súng vào mình tự bóp cò đến ba lần như vậy.

Tu trước tiên cũng hồi thần trở lại, sau đó cảm giác sợ hãi điên cuồng dâng lên làm cho ngón tay y cũng run rẩy không ngừng. Tu ra sức xô chuyên gia điều giáo bên cạnh ra, muốn chạy xuống dưới lầu, chuyên gia điều giáo theo phản xạ liền muốn bắt y lại. Đẩy qua đẩy lại, trọng tâm của Tu không vững, mắt thấy đã té nhào ra khỏi lan cao bảo vệ. Chuyên gia điều giáo vội vàng túm lấy cổ tay Tu, Thu Sơn cũng quăng súng vọt tới phía dưới.

“Uhm…”

Cách mặt đất gần 5 mét, Tu bị chuyên gia điều giáo túm lại đầy khó khăn, treo lơ lửng giữa không trung. Y cúi đầu, nhìn thấy chủ nhất ở dưới đang mở rộng vòng tay.

“Tu.” Thu Sơn gọi tên sủng vật, ánh mắt nóng rực đầy ôn nhu.

Tu nhìn chủ nhân, trong ngực đột nhiên đập mạnh dồn dập, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập không kém, liền cố gắng giãy ra khỏi tay chuyên gia điều giáo.

“Như vậy mà nhảy xuống rất nguy hiểm!” Chuyên gia điều giáo cảnh cáo, không chịu thả tay ra.

“Uhm uhm!” Tu chỉ lắc đầu, không để ý đến mà đem bàn tay đang giữ chặt mình của chuyên gia điều giáo gỡ ra từng ngón.

Chuyên gia điều giáo cuối cùng cũng dần không thể cố hơn nữa, nhẹ thả tay, không thể chụp lại được tay Tu. Cả người Tu rơi xuống dưới.



[Hình như chuyển qua thành phim hành động rồi OTL… Thu Sơn mau dẫn sủng vật chạy trốn đi…

Nói ổ đạn có sáu lỗ, một viên đạn, tùy tiện quay một cái bắn liền ba phát, tỉ lệ trúng đạn sẽ là bao nhiêu % vậy? Thật là rối rắm với những con số đó…]

Mọi vật xung quanh như là đang bay lên, Tu cảm giác mình cách trần nhà ngày càng xa, sau đó rơi vào trong một vòng tay ấm áp.

Thu Sơn ôm lấy Tu, lảo đảo bước hai bước ra sau té xuống, nhưng hai tay vẫn thủy chung gắt gao ôm siết Tu vào trong lòng. Tựa như thật vất vả mới lấy được đồ vật quí giá nhất của mình, liền không bao giờ muốn buông ra lần nữa.

Tu nằm ở trên người chủ nhân vùng vẫy ngẩng đầu lên, giống như là chẳng thể tin được tất cả những chuyện đang xảy ra trước mắt, thẳng tắp nhìn chăm chú vào mặt chủ nhân, sợ chớp mắt thì tất cả liền biến mất như là ảo ảnh.

Thẳng đến khi chủ nhân vương tay tháo bỏ khóa miệng cho y, sau đó ngón tay êm ái lướt qua đôi môi y, nước mắt Tu lại ứa ra khỏi hốc mắt một lần nữa. Độ ấm của chủ nhân thông qua đầu ngón tay thấm vào da Tu, có biết bao chân thật.

“Xin lỗi, ta tới chậm, Tu.” Thu Sơn vòng tay qua cổ Tu, đem môi bao phủ lấy khóe mắt Tu. Nụ hôn không mang theo ***, chỉ chứa đầy sự dịu dàng, so với bất kì nụ hôn sâu nào càng hàm chứa thật nhiều tình cảm.

Không biết là do bản thân hoảng sợ quá độ mà da thịt trở nên lạnh ngắt, hay là tưởng niệm cùng bao yêu thương đối với chủ nhân quá sâu, Tu cảm giác được khí tức của chủ nhân phả ra theo từng hơi thở cùng lời nói đều nóng rực như lửa. Độ ấm ấy chạy thẳng đến tim y, thật ấm áp.

“Chủ nhân… Chủ nhân…”

Tu nắm lấy vạt áo chủ nhân, thỏ thẻ đứt quãng, không ngừng gọi chủ nhân.

“Loại chân ái dối trá này thật làm cho người ta xúc động.” Bên cạnh đột nhiên vang lên thanh âm một người hơi bực mình.

Tu vẫn còn đắm chìm trong vòng tay của chủ nhân quay đầu lại, mới phát hiện MR.D không biết khi nào đã đứng sau lưng Thu Sơn. Trong tay vẫn còn cầm khẩu súng lúc nãy chơi trò đoạt mạng, nòng súng chỉa vào Thu Sơn.

Thu Sơn chậm rãi đứng dậy, đem Tu bảo hộ trong lòng, cảnh giác nhìn MR.D

“Tôi đột nhiên cảm thấy được phương pháp đánh cuộc lúc nãy không đúng, sủng vật có quyền lựa chọn chủ nhân, chúng ta hẳn là để cho nó tự chọn.” MR.D nói như vậy, bước đến gần bọn họ, nòng súng không hề rời khỏi người Thu Sơn.

“Hèn hạ, anh đi ngược lại lời hứa.” Thu Sơn lạnh lùng nói.

MR.D không để ý đến Thu Sơn, mà cúi đầu nhìn Tu đang được chủ nhân ôm siết vào trong lòng nói: “Lựa chọn đi, là quì xuống hôn giày ta, hay là để cho hộ hoa sứ giả của ngươi thử thời vận xem anh ta có thể thoát khỏi thêm vài súng nữa không, bé con quật cường?”

Tu nhìn nòng súng đen ngòm, nhớ tới lúc nãy khi chủ nhân siết cò cõi lòng có bao nhiêu tan nát cùng sợ hãi, không nhìn được muốn chạy qua, lại bị một cánh tay hữu lực ôm siết vào trong lòng.

“Ta nói rồi, sủng vật không có quyền quyết định thay chủ nhân làm cái gì!” Thu Sơn ôm chặt Tu, trừng mắt nhìn MR.D phẫn nộ nói: “Anh có thể lớn mật mà nổ súng vào tôi, nhưng tôi sẽ làm cho anh nhất định phải hối hận!”

MR.D nhướng mày, hạ súng xuống ngực Thu Sơn siết cò.

“Không -”

Cơ hồ ngay lúc đó, Tu liều mạng lao mạnh về phía MR.D, ôm lấy cánh tay hắn làm cho nòng súng lệch qua chỗ khác.

“Cạch.” Cũng không có đạn bắn ra từ khẩu súng lục, một tiếng động vang lên, liền bị đá văng ra cách đó vài mét.

MR.D hừ nhẹ một tiếng dùng sức đẩy Tu ra, lùi ra sau hai bước, mới phát hiện từ khuỷu tay đến cổ tay bị rạch một đường dài, một mảnh thủy tinh còn cắm ở trên tay. MR.D nhịn đau đem mảnh thủy tinh rút ra, máu tươi liền chảy xuống ướt dẫm nửa bàn tay. Hắn ngẩng đầu trừng trừng nhìn Tu, như một con sư tử bị chọc giận, trong mắt tóe lửa. Hóa ra là Tu dùng mảnh thủy tinh của cái li giấu ở trong tay rạch xuống.

“Tôi nghĩ anh vốn là một người thức thời.” Thu Sơn kéo Tu về bảo hộ trong người, nói với MR.D. “Anh biết rằng nếu xung đột với tôi sau này sẽ chẳng có chỗ nào tốt với chúng ta.”

“Vậy thì trước tiên phải xem các người có còn sống để ra ngoài hay không.”

MR.D nói như là một câu ra lệnh, những người núp ở xung quanh liền bước ra, sát ý lạnh lẽo như muốn đem không khí trong phòng đông lại. Tĩnh nhặt khẩu súng rơi trên mặt đất, đi đến bên cạnh MR.D

Tình huống trở nên nguy cấp, Thu Sơn tay không tấc sắt cùng Tu lúc này sợ rằng có mọc cánh cũng chẳng thể bay.

Nhưng lúc này, thân mình MR.D đột nhiên cương lên, những người khác cũng dừng lại không dám vọng động, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Tĩnh.

Bởi vì Tĩnh đem khẩu súng lục tinh xảo kia giơ lên, yên lặng nhắm vào MR.D

Tu cũng không ngờ tới, Tĩnh sẽ dùng súng nhắm ngay vào đầu chủ nhân mà hắn yêu.

Nhưng kinh ngạc nhất chính là MR.D, hắn khó có thể mà tin được nhìn Tĩnh, lạnh lùng hỏi: “Đây là sao?”

“Làm ơn để bọn họ đi đi.” Tĩnh nói.

MR.D hiển nhiên không có tâm tình quan tâm đến những người khác, hắn nhìn vào nòng súng rồi chậm rãi chuyển qua Tĩnh, nói: “Ta huấn luyện ngươi dùng súng, đem ngươi an bài tại vị trí mà ta tin tưởng nhất, không phải để cho ngươi nhắm ngược lại ta!”

“Tôi không hi vọng ngài phạm thêm sai lầm nữa.” Tĩnh nhìn chủ nhân đang đi lại gần, nhẹ nhàng nói: “Giá trị chân chính của sủng vật, chính là có thể bên cạnh chủ nhân mà nó yêu.”

“Không tới phiên ngươi dạy đời!” Ngực MR.D cơ hồ đã chạm tới nòng súng, hắn cao ngạo mà nhìn Tĩnh hơi thấp hơn một chút so với hắn, như quân vương cuồng nộ quan sát thần tử của mình, trong thanh âm mang theo lửa giận làm cho kẻ khác phải sợ hãi, “Nhìn con chó ta nuôi chỉ biết vong ân phụ nghĩa kìa! Ngươi dám nổ súng sao?”

Tĩnh cũng không có bị uy nghiêm của ch

ủ nhân hù dọa thối lui, cánh tay cầm súng vẫn thẳng băng, như quân nhân đã trải qua huấn luyện.



Khẩu súng lục với ổ đạn xoay. Viên đạn duy nhất có thể ở vị trí cuối cùng hoặc cũng có thể ở ngay phát súng tiếp theo. Tỉ lệ một phần 2, không phải sống thì chính là chết.

“Xin lỗi, chủ nhân.” Tĩnh cung kính nói.

“Tĩnh! Đừng nổ súng!” Tu hét lên. Nếu như Tĩnh tự tay làm chủ nhân bị thương, hắn nhất định sẽ hối hận.

Nhưng Tĩnh đã siết cò, dứt khoát đầy quyết đoán, như những lần bắn luyện tập. MR.D sợ ngây người, mọi người giật nảy mình.

Nhưng lần này cũng giống như trước vẫn không có đạn, Tu thở phào một hơi.

“Tôi rất mừng vì phát súng này không có đạn.” Tĩnh nói, Nòng súng vẫn chỉa vào chủ nhân như cũ, “Làm ơn để bọn họ đi đi. Tôi cũng không muốn làm ngài bị thương tổ, nhưng súng nắm đã lâu dễ bị cướp cò.”

MR.D không có trả lời, chỉ có chút thất thần nhìn Tĩnh. Sự phẫn nộ trong ánh mắt, tựa hồ mang theo cả thất vọng lẫn bi thương.

Thu Sơn kéo tay Tu nhắc y mau đi, Tu quay đầu lại vươn tay với Tĩnh, kêu lên: “Tĩnh, đi với chúng tôi đi!”

Nếu như ở lại, Tu quả thật không dám tưởng tượng Tĩnh sẽ bị trừng phạt như thế nào.

Nhưng Tĩnh chỉ lắc đầu nhẹ nhàng, nói với Tu: “Cậu còn nhớ những gì nói trong phòng với tôi không, câu cuối cùng cậu hỏi tôi là gì?”

Tu nhớ rõ, y ở trong ***g bám lấy thanh sắt hỏi Tĩnh anh tin vào tình yêu không? Anh thật ra yêu chủ nhân của mình?

“Tôi bây giờ trả lời cậu, đúng vậy.” Tĩnh lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nói: “Cho nên tôi không đi.”

Tu lần đầu tiên nhìn thấy Tĩnh cười, như hoa thủy tiên bình lặng nở trên mặt nước, tinh khiết mĩ diễm.

“Không có ý định cùng nhau trốn đi sao? Ở lại ta cũng không cam đoan ngươi còn mạng để sống.” MR.D trầm mặt nhìn Tĩnh.

Đôi mắt Tĩnh vẫn như trước không gợn một tia sóng, bình tĩnh nói: “Tùy ngài xử trí.”

“Ông là kẻ ngu ngốc đáng thương! Cho dù ông có thể một tay che trời ở đây, bất quá cũng chỉ là một chuyên gia điều giáo thôi, ông căn bản không có tư cách làm chủ nhân!”

Tu cuối cùng nhịn không được, trừng mắt nhìn MR.D hét lớn.

“Tĩnh bên cạnh ông lâu như vậy, ông đến tột cùng có chú ý đến tình cảm của anh ta đối với ông? Ông có biết Tĩnh yêu ông nhiều đến thế nào? Ông nếu không biết quí trọng, ông nhất định sẽ hối hận cả đời!”

MR.D nhíu mày thoáng nhìn Tĩnh, đang định mở miệng nói cái gì đó, đèn thình lình vụt tắt.

Tất cả các ngọn đèn trong nháy mắt đều tối đen, cả câu lạc bộ bị bóng tối bao phủ.

Trong lúc bối rối, tay Tu được một bàn tay ấm áp bao bọc, chỉ nghe tiếng chủ nhân ghé sát vào lỗ tai y thì thầm: “Người tiếp ứng đến rồi, chúng ta đi!”

Nói xong, Thu Sơn kéo Tu chạy trốn. Không biết Thu Sơn đã chuẩn bị thế nào, hai người dọc theo đường đi không gặp bất cứ trở ngại gì. Tu vẫn chưa thích ứng được với bóng tối, hoàn toàn không phân biệt được phương hướng. Y chỉ biết là tay của mình được chủ nhân dắt đi, chủ nhân sẽ có biện pháp đưa y ra ngoài.

Chính là không cần hoài nghi, cũng không cần do dự, chỉ cần theo chủ nhân không ngừng chạy về phía trước, chạy về phía trước.

Tu đột nhiên rất kích động.

Tay trong tay cùng chạy trốn như hai người bạn đường, cả thế giới chỉ còn lại mười ngón tay đan cài lại với nhau, chỉ có thể nghe được tiếng thở dốc nóng ấm của nhau. Tu không khỏi nắm chặt tay chủ nhân, y nguyện ý chạy theo chủ nhân đến bất kì nơi nào, thật chí vĩnh viễn không cần dừng lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.