Xin Cạch Đàn Ông

Chương 26: Tôi đã biết ngay từ đầu mà



Như vậy mối tình vĩ đại của tôi đã chấm dứt. Một mối tình chín chắn. Một mối tình không thể vấp ngã trên bất kỳ lối rẽ nào nữa, bởi nó biết, cần phải tránh cái gì. Tosia bảo không ngờ nó lại có một người mẹ ngốc nghếch như vậy. Tôi khóc òa lên. Ula bảo tôi xử sự không bằng đứa trẻ con – tôi khóc òa lên. Mẹ tôi gọi điện và hỏi có gì mới không – tôi khóc òa lên. Mẹ tôi sốc. Bố tôi gọi điện và hỏi tại sao mẹ lại sốc, nhưng tôi không thể nói với bố, tôi khóc òa lên. Em tôi gọi điện, bố tôi đã gọi cho nó, để hỏi chuyện gì đã xảy ra. Tôi không thể nói với nó, tôi khóc òa lên. Em trai tôi sốc.

Adam không nói gì, vì có gọi điện đâu.

Tôi nằm bên cạnh con Borys, khóc mãi không thôi. Tại sao anh ta lại có thể hèn hạ như vậy nhỉ? Thậm chí không thèm gọi điện? Anh ta không yêu tôi. Đúng là không yêu tôi. Tôi đã biết ngay từ đầu mà.

Tosia bước vào phòng, nhìn thấy tôi đau khổ. Nó nói:

- Mẹ đừng đùa với con chó, làm nó cứ phe phẩy cái đuôi.

Tôi không hiểu.

Hôm nay tôi nhìn thấy xe của anh đỗ trước nhà Ula. Sau đó Ula bảo cô muốn nói chuyện với tôi, nhưng tôi bảo cô, nếu nói chuyện về Adam thì chúng ta chẳng có gì để mà nói cả. Và tôi khóc òa lên.

Tôi không ngủ nổi. Tôi không ăn nổi. Hễ bị phản bội là y như rằng tôi sút cân. Chưa có ai làm tôi đau khổ nhiều như Adam. Thôi thì thây kệ chuyện anh ta đọc trộm các file riêng tư của tôi, ít ra anh ta có thể được mãn nguyện. Nhưng bây giờ thì thấy rõ, anh ta kiếm cớ để cắt đứt. Anh ta sợ quan hệ. Đúng một ngày trước khi dọn nhà. Vậy xác suất là bao nhiêu!

Tôi căm thù đàn ông.

Tôi chống chếnh đến hai giờ sáng. Không ngủ được, tôi trở dậy, làm một ổ bánh mì kẹp thịt. Không chút ngon miệng. Tôi quẳng cho con Borys. Tôi không đọc nổi. Tôi bật máy tính, tôi chơi trò bật bóng. Một trò chơi tuyệt vời cho tâm trạng của tôi lúc này. Trò chơi duy nhất thích hợp. Lúc ba giờ sáng, tôi thử vào mạng. “Thư mới: bảy. Thư chưa đọc: bảy”.

Lạy Chúa, tôi đã gây ra chuyện gì?

Thư đầu tiên: Xanh Lơ:

Quả tình là tôi rất cần gặp chị. Xin chị hồi âm.

Thư thứ hai, Xanh Lơ:

Thưa chị Judyta, tôi không muốn lạm dụng tính kiên nhẫn của chị, thế nhưng, có lẽ sẽ tốt cho cả hai chúng ta, nếu chúng ta quyết định gặp nhau.

Ôi, Xanh Lơ, thế giới quanh anh có lẽ là thế giơi khác. Cùng với bệnh đa nghi về chuyện vợ con, ít ra anh là một người có lương tâm. Ít ra đã là một kẻ trung thực.

Thư thứ ba, Xanh Lơ:

Tôi quen một người phụ nữ kỳ lạ. Tôi có thể chia sẻ với chị chuyện này được không? Nếu không, xin chị hồi âm.

Thư thứ tư, Xanh Lơ:

Tôi quen một người phụ nữ kỳ lạ có tên là Judyta.

Ô, giống tên tôi…

Tôi phải làm gì để không mất người phụ nữ này?

Thư thứ năm, Xanh Lơ:

Jutka, anh không hiểu tại sao em không muốn nói chuyện với anh, anh không muốn giữa chúng mình với nhau có những chuyện không rõ ràng. Hay là như vậy sẽ dễ hơn. Những bức thư về chuyện bội tình là do anh viết.

Đồ ngốc. Đương nhiên ta biết là không phải ta, chỉ có nhà ngươi, Xanh Lơ, kẻ Hoang Tưởng.

Anh đã tiến hành một cuộc thăm dò để xem dư luận xã hội tán thành tới mức nào, chẳng hạn chuyện ly dị. Và kết quả là đàn bà và đàn ông phản ứng khác nhau. Anh viết thư gửi ba mươi hai tòa soạn. Với tư cách là một người đàn ông bị phản bội và một người đàn bà bị phản bội. Đó là một thí nghiệm lý thú. Thay mặt tòa soạn, em đã trả lời hoàn toàn khác đối với thư của đàn ông và đối với thư của đàn bà. Ngoài ra, điều này thật lý thú, tùy thuộc vào giới tính, nam giới và nữ giới phản ứng khác nhau như thế nào trước những thái độ khác nhau.

Anh thích những bức thư của em. Anh rất muốn làm quen với em. Tiếc rằng anh không có cơ hội trở thành phóng viên cho tòa báo của em. Anh tìm cách bắt liên lạc với em, rốt cuộc anh kiếm được một hợp đồng tại tòa soạn của em – anh bạn nhà tâm lý học, người tư vấn cho bạn đọc của báo em, đã giúp anh.

Anh đã tốn khá nhiều công sức trong chuyện này. Liệu bây giờ em có hiểu anh rất cần em hay không? Anh không hiểu tại sao em cắt cầu anh, khi anh muốn nói với em chuyện đó. Anh hy vọng chúng mình sẽ có thể kết bạn với nhau. Thực ra anh không đến nỗi khủng khiếp đâu. Thậm chí vợ cũ của anh cũng có thể khẳng định điều này. Hay là em mụ mị đầu óc do đã gửi nhầm bức thư cho anh. Nhưng như thế lại hóa hay. Anh cảm thấy mình như một người đàn bà. Và có lẽ anh đã yêu em. Nhưng không phải như một người đàn bà.

Thư thứ sáu, Xanh Lơ:

Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em. Ngày mai anh quay lại.

Thư thứ bảy, Xanh Lơ:

Anh hiểu, tạm thời em không muốn nói chuyện đó. Vậy khi anh chuyển máy tính của anh tới nhà Em, thì anh có thể thi thoảng gửi cho Em một cái gì đó rất đáng yêu được không? Chẳng hạn, lên kế hoạch tối nay anh sẽ cùng em làm gì? Một điều gì đó thật kích thích! Anh gửi lời chào Tosia, Borys, Zaraz, Potem, Znajda và anh không biết từ hôm qua liệu em có kiếm thêm được con vật nào nữa không, cho nên nói tóm gọn, anh gửi lời chào cả nhà.

Tôi mụ mẫm đầu óc. Tôi chẳng hiểu gì cả, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi rót một ly cô nhắc. Sau đó tôi rót một ly Ouzo mang từ Cyprus về. Tôi không hiểu!

Nhưng tôi đúng là một con ngốc! Mất sạch rồi. Anh ta biết tôi vô vọng như thế nào. Và tôi dối trá. Anh ta đúng. Lúc nào anh ta cũng đúng. Tôi thích con ngựa trắng, ngoài ra tôi không thấy gì khác nữa! Tôi không thể viết thư cho anh ta. Tôi không thể gọi điện cho anh ta. Đổ xuống sông xuống biển hết cả rồi. Thế là chấm hết. Anh ta sẽ không tha thứ cho cái sự ngu ngốc này của tôi. Và tôi lại còn xúc phạm anh ta. Và tôi đã đuổi anh ta. Và tôi đã nói là tôi không yêu anh ta. Ôi, mẹ ơi, và đó là Xanh Lơ! Xanh Lơ chính là Adam. Adam Xanh Lơ, em sẽ làm cho anh món gà đêm Giáng sinh và tặng anh cả triệu quả chuông con, và tất cả... nhưng mà em sẽ không gọi điện đâu.

Làm sao tôi có thể gọi điện lúc bốn giờ sáng được. Nhưng lúc bốn giờ sáng tôi có thể uống Ouzo. Ngon. Rất rất ngon. Con người ta hễ uống một chút Ouzo thì thậm chí có thể gửi e-mail. Lúc năm giờ sáng, tôi nhận ra dòng chữ ở bên trên màn hình: “thư trả lại”. Ê, biết làm sao, làm một chút Ouzo nữa, thế là lại bình thường, như không có chuyện gì xảy ra. Tôi sẽ gửi, thế nhưng chỉ một câu ngắn gọn, câu sẽ làm tôi mãi mãi hổ thẹn, anh ta sẽ không bao giờ quay lại, bởi đó không phải là người đàn ông đang làm bạn với người đàn bà giả dối thừa cân, gặp phiền toái với thợ chữa nước và với lông trên vú chó, trên vú chó, hẳn là như vậy. Đây phải là câu cực kỳ thông minh và hay:

Adam Xanh Lơ ơi, anh chớ có hòa tan trong mưa...

Lúc bốn giờ rưỡi sáng, tôi thấy trên màn hình dòng chữ: “Nếu bạn gửi e-mail thì thư đó sẽ nằm trong thư mục ‘Hộp thư gửi’ và sẽ được gửi đi sau khi bạn chọn lệnh ‘gửi và nhận’ ”. Tôi ấn OK. Và tôi uống một chút Ouzo. Bây giờ trên màn hình của tôi có dòng chữ dài gấp đôi: “Trong ‘Hộp thư gửi’ của bạn đang có những thư chưa gửi, bây giờ bạn có muốn gửi những thư đó đi không?”

Ô, cái này tôi không biết. Tôi không nên gửi những thư đó đi. Tôi đã hủy tất cả. Tôi luôn hủy tất cả. Tốt thôi, khi Cựu chồng đã đến với Jola. Đến nhà người đàn bà không béo. Anh ta đã làm đúng, anh ta không phải là thằng ngu đâu. Anh ta chẳng ngu chút nào. Tôi có thể uống một chút Ouzo. Rượu thơm mùi hoa hồi và mùi đảo Cyprus. Tôi yêu đảo Cyprus. Tôi yêu Xanh Lơ. Tôi sẽ yêu anh mãi mãi, yêu cho đến khi nhắm mắt xuôi tay và rồi anh sẽ biết, rằng tôi yêu anh đến nỗi tôi ngu ngốc như thế này.

Tôi ấn OK. Tôi vào mạng được ngay. Tôi thật tinh ranh... Vì đang năm giờ sáng. Thêm một ngụm Ouzo nữa là tôi có thể ngủ luôn. Vì ngày mai là Chủ nhật. Ouzo uống trước Chủ nhật không hại gì...

Lạy Chúa, ai gọi chuông to như vậy? Ôi mẹ ơi, con không bao giờ uống rượu hồi nữa đâu, ai gọi sớm như vậy? Đó không phải là chuông điện thoại! Tôi nhào ra khỏi giường. Căn phòng chao đảo về bên trái rồi lại về bên phải. Đó là chuông gọi cổng. Lúc trời tờ mờ sáng ư? Vào Chủ nhật ư? Tôi nhìn đồng hồ. Đã một giờ chiều. Tôi vào bếp. Tại sao Tosia không ra mở cổng và bảo rằng tôi đã chết rồi?

Nhưng hôm nay Tosia có trận đấu bóng chuyền lúc mười một giờ. Nó đi rồi.

Tôi say. Tôi say bí tỉ. Tôi đang say, tôi đang say. Tôi nấp sau tủ. Tôi nhìn lại một lần nữa. Adam đang ngồi trên yên ngựa. Một cô gái đầu đội mũ không vành, một tay giữ dây cương và một tay cầm roi.

Ảo ảnh rồi. Không có những con ngựa trắng. Có những con chuột bạch. Sẽ không bao giờ tôi uống rượu nữa đâu. Tôi chậm rãi đi ra tiền sảnh. Chuông reo. Tôi bị ảo thính. Bởi ảo ảnh không thể gọi chuông cửa. Tôi quay vào bếp.

Cả ba đứng ngoài kia. Con ngựa trắng, cô gái một tay cầm roi và một tay giữ dây cương, anh. Ba ảo ảnh.

Tôi ấn nút mở cổng. Họ bước vào. Cả ba. Tôi mở cửa.

Adam xuống ngựa. Có lẽ lần đầu tiên trong đời anh cưỡi ngựa. Con Borys mừng rỡ nhảy chồm vào cửa, đuôi cuộn tròn, lao thẳng vào chân tôi khi tôi đang kiếm tìm sự trợ giúp trong cuộc tháo chạy hốt hoảng. Tôi ngã xuống cỏ. Mặc áo ngủ. Vào lúc một giờ chiều. Cạnh người phụ nữ không quen biết. Một ít đất thơm mùi rượu hồi rơi vào người tôi.

Adam nâng tôi dậy, rồi hôn. Lạy Chúa, anh đừng hôn tôi, kể cả khi tôi đánh răng tám mưoi lần. Cô gái cầm cương cười. Cô gái xinh!

- Nào, bây giờ thì em có con ngựa trắng của mình rồi đó. Cô chủ lịch thiệp đến nỗi đã đồng ‎ý cho mượn con ngựa một lúc. Nhưng đây là lần cuối cùng, anh thề, anh vô cùng cảm ơn, cô chủ cười, có lẽ cô ta nghĩ mình đang tiếp xúc với những kẻ ngớ ngẩn.

Tôi giữ chặt Adam, anh đừng có định lịch thiệp với cô chủ này, không đâu, càng mừng tôi càng muốn uống, lạy Chúa, tôi ngu ngốc biết nhường nào.

Con ngựa đi ra. Con Borys bắt đầu sủa, chưa bao giờ nó sủa to như vậy, tôi cần phải uống một chút nước ngọt, Adam ôm ngang thắt lưng tôi, rất may, tôi đã gầy đi chút ít, và anh nói:

- Một cô gái thật dễ thương, đúng không?

Hai mắt anh như đang cười.

Cô gái dễ thương nào! Nhất định không dễ thương đâu, thậm chí có thể đã bị mắc bệnh đậu mùa, hay tốt hơn hết cô ta hãy bị bệnh hủi, và nói tóm lại đừng có xinh như thế nữa, và tôi cầu chúc cho cô ta bảy điều phúc, bảy điều phúc vĩ đại nhất.

Giáng sinh. Mẹ và bố đến chỗ em trai tôi, hẳn hai người yêu quý nó lắm. Bố mẹ tôi đi vì cho rằng không cần phải lo cho tôi nữa, và nghĩ một khi tôi tự lo cho mình được rồi thì bố mẹ tập trung cho con trai. Đời vốn không công bằng.

Chúng tôi đã ăn xong bữa tối – đây là bữa tiệc Giáng sinh chung đầu tiên của chúng tôi. Bây giờ Ula cùng Krzys và hai cô con gái của họ kéo sang nhà tôi. Mang theo cả đàn ghi ta nữa. Chúng tôi sẽ ngồi bên cây thông Noel và chiếc bánh phomát, hát thánh ca. Căn phòng ấm áp, lò sưởi rực hồng, chiếc bánh phomát đặt trên bàn. Một chiếc bánh ngon lành – làm bằng bơ tươi nguyên, trứng gà quê, phomát béo v.v…

Adam say sưa. Krzys chơi ghi ta. Adam mở chai vang đỏ.

Ula đi theo tôi vào bếp và nói:

- Thế mà cậu đã thề là xin cạch đàn ông, và rằng tất cả đàn ông đều cùng một giuộc!

Cô bạn có ngốc không nhỉ?

Anh ấy khác tất cả mọi đàn ông cơ mà. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.