Xin Chào Tình Yêu

Chương 33-3




Mọi người đều yên lặng, đột nhiên lại truyền đến âm thanh người đàn ông khóc thất thanh. Cha Bạch giống như mất hết sức lực ngã ngồi xuống đất khóc không thành tiếng. Bạch Tử Mặc ngồi trên bãi cỏ khóc to thành tiếng, một người đàn ông trưởng thành lại khóc như một đứa trẻ.

Trong đám người không ngừng truyền đến từng trận thở dài, cuối cùng có người lớn tuổi mở miệng: “Cuối cùng vẫn là đứa bé kia phải chịu ủy khuất…”

Bạch Nhan được Hàn Tại Tuấn đưa vào bệnh viện,sau khi rơi xuống nước Bạch Nhan sốt cao liên tục vài ngày. Sau khi tỉnh lại ánh mắt của cô sạch sẽ trong trẻo không còn mang theo một chút buồn đau nào nữa. Khiến mọi người cảm thấy kì lạ chính là sau khi tỉnh lại, Bạch Nhan nhớ rõ tất cả mọi việc nhưng lại quên đi toàn bộ về thân thế của mình, cha và anh trai cô đều quên hết, không nhớ tí  nào. Hơn nữa cô còn nói: “Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi, không có người thân.” Hàn Tại Tuấn và A Mạc nhìn nhau nhưng không nói gì, cả hai người đều bảo trì trầm mặc. Chân tướng sự thật gì đó đã không còn quan trọng nữa, bọn họ chỉ cần Bạch Nhan vui vẻ là được.Bác sĩ nói, trải qua một  lần đau khổ lớn, nên bệnh nhân tự động lựa chọn quên đi…

Mấy tháng sau, Bạch Nhan và Hàn Tại Tuấn kết hôn. Ngày đó cha Bạch và Bạch Tử Mặc cũng đến. Nhưng mà Bạch Nhan đã không còn nhận ra bọn họ nữ. Cô cười trong trẻo, gật đầu với bọn họ giống như với những người khác. Sau hôn lễ, Bạch Nhan và Hàn Tại Tuấn đến nước Mĩ sống, không lâu sau dưới sự trợ giúp của Hàn Tại Tuấn A Mạc cũng đến nước Mĩ. Hai người đàn ông nhà họ Bạch cũng hiểu được chính mình, cuối cùng cái gì cũng không còn, chỉ còn lại cả đời áy náy.

Màn sau cùng, Bạch Tiêu nghèo túng đứng ở đầu phố chờ Bạch Tử Mặc, cuối cũng nhìn thấy bóng dáng của anh, đuổi theo gọi: “Anh ơi.” Bạch Tử Mặc hơi dừng lại bước chân, nhàn nhạt nói: “Tôi không phải anh cô…”

Tác giả nói: Cám ơn mọi người đón đọc. Hôm nay tặng kèm một vở kịch nhỏ.

Một ngày nào đó Cố Bảo Bối tâm huyết dâng trào, hét lớn một tiếng: “Hôm nay em nấu cơm.”

Phó Quân Nhan và Cố Tiểu An nhìn nhau, yên lặng không nói gì. Cố Bảo Bối thấy vậy, phồng má chống hông hét lên: “Hôm nay em nấu cơm.”

Thân thể nho nhỏ của Cố Tiểu An run lên, lắc lắc hai tay nhỏ, toét miệng vội vã gật đầu, chỉ là nụ cười kia cứng nhắc giống như bánh bao nhưng lại có thể khiến cho bạn học Cố cá nóc kích động, hoàn toàn không chú ý đến nữa, quay đầu nhìn về phía Phó Quân Nhan chờ đợi. Phó Quân Nhan nhìn cô, dùng tay vuốt lại những sợi tóc rối cho cô, nhắc nhở: “Cẩn thận một chút.”

Vì vậy, bạn học Cố cá nóc vui vẻ kèm theo cảm xúc mạnh mẽ chạy vào phòng bếp. Nghe thấy trong phòng bếp truyền ra từng tiếng bùm bùm,, Tiểu Khải đang nằm trong ổ cũng sợ hãi đến run cả người, oan ức tủi thân kêu gâu một tiếng. Cố Tiểu An cúi gương mặt nhỏ nhắn, lôi kéo ống tay áo của Phó Quân Nhan, nhỏ giọng gọi: “Anh rể….. anh rể…..”

Phó Quân Nhan vỗ vỗ gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé, thở dài một hơi, lấy điện thoại di động ra phát tin tức. Cuối cùng những âm thanh kinh khủng cũng dừng lại, bạn học Cố cá nóc mặt đầy vui vẻ bê bốn món ăn đặt lên bàn. Cô cười đến mức hai mắt đều híp cả lại, nói: “Ăn nào, mọi người mau lại đây ăn cơm.” Nói xong còn ân cần chuyển bát đũa cho mọi người. Phó Quân Nhan tiếp nhận, sau đó lại chuyển bát đũa của Cố Tiểu An đi, đặt trước mặt cậu bé nửa bình sữa, chống lại ánh mắt nghi ngờ của Cố cá nóc nói: “Trước hết em phải trông chừng để nhóc uống hết bình sữa đã.” Sau đó quay đầu lại âm thâm nháy mắt với An An, ngoài miệng nghiêm túc nói: “Không thể lãng phí lương thực, biết chưa?” Nói xong lại nhìn Cố cá nóc cười, đẹp trai gắp một miếng khoai tây xào lên nhai nhai.

“Ăn ngon không?”

“Ừm.”

“Vậy ăn nhiều một chút.’

“Ừm.”

“Cố Tiểu An, em nhanh chóng uống hết sữa đi. CHị làm rất nhiều đồ ăn ngon. Lần trước hai người đều cướp đoạt của nhau, nhưng mà lần này anh rể cũng chưa ăn nhiều đâu. An An, nhanh lên.” 

Cố cá nóc nắm chặt nắm tay nhỏ đưa đi đưa lại trong không trung, mặt mày hớn hở nói. Cố Tiểu An cúi đầu, ôm chặt bình sữa, cái miệng nhỏ nhắn ngậm chặt núm vú cao su. Leng keng, leng keng. Cố cá nóc vừa muốn hạ đũa thì điện thoại di động kêu lên, bạn học Cố cá nóc thở hắt ra, buông đũa xuống, tìm điện thoại di động trong túi sách, nghi ngờ nhìn màn hình nói: “Oa, sao lại là Thư Sảng.” Sau khi nghe điện thoại, bạn cá nóc nào đó khụt khà khụt khịt, bày ra vẻ mặt tiếc hận nói: “Thư Sảng muốn em đi ăn cơm với cô ấy, có một số việc muốn bàn với em. Hôm nay hai người ăn cơm vậy. Thật đáng tiếc, em đích thân vào bếp…”

“Ừm.” Phó Quân Nhan mặt mày không chút thay đổi, giống như chưa thoát khỏi sự lôi cuốn của bữa ăn, lại gắp một miếng thịt, ôn nhu nói: “Chú ý an toàn, về sớm chút.” Khi cửa phòng đóng lại, Phó Quân Nhan vẫn bày ra vẻ mặt không thay đổi gắp một miếng mướp. Cố Tiểu An cuối cùng cũng nhả núm vú cao su ra, gương mặt nhỏ nhắn đau khổ nhăn lại như quả mướp đắng (khổ qua). Cậu nhìn bàn thức ăn như đang nhìn bàn độc dược, cậu lại nhìn về phía Phó Quân Nhan vẫn đang nhai nhai, lo lắng gọi: “Anh rể.” Phó Quân Nhan cười cười, gắp lên miếng tôm muối hấp thịt cuối cùng, cho vao miệng lúc lâu sau mới thở dài, quay sang nói với Cố Tiểu An:

“Lần sau không thể để chị em nấu cơm nữa, ngọt chết mất thôi…….” Nói xong để đũa xuống vỗ vỗ đầu nhỏ của An An, thong dong đứng dậy mang bốn món ăn đổ vào sọt rác. Cuối cùng nhìn liếc qua phòng bếp như vừa gặp một con lốc tìm được một chiếc nồi sạch nấu cho An An một bát mì thịt bằm. Chính anh thì bình tĩnh ung dung uống hai chén nước, bắt đầu rửa bát, cọ nầu, dọn bếp ga. Cố Tiểu An ăn mì xong, nằm trên người Tiểu Khải, hai tên nhóc đều ngước đầu nhìn chằm chằm Phó Quân Nhan. Sau đó vì quá nhàm chán cậu cấm lấy điện thoại di động của Phó Quân Nhan chuyển động qua lại để chơi, không cẩn thận mở vào phần hộp thư. Tất nhiên cậu nhóc không biết, nhưng nếu có Cố cá nóc ở đây mà đê cô nhìn thấy sẽ biết trên mục đầu tiên, những tin nhắn vừa gửi đi đều gửi cho Thư Sảng.

Mấy ngày sau, Cố cá nóc lại lần nữa ẩn thân xuống nước, cô phát hiên một topic hot, nội dung nói về vấn đề xuống bếp làm hại nhan  sắc. Sau khi đọc xong cô vuốt vuốt ngực, vội vàng  chạy đi đắp mặt nạ. Sau đó mấy ngày, bạn học Cố cá nóc lại nhặt được một quyển tạp chí trên ghế sopha, cô buồn chán lật từng tờ một, một bài văn có tên gọi: “Khói dầu nguy hại với da.” Sau mấy ngày lo lắng, sau khi suy nghĩ kĩ càng, trên bàn cơm cá nóc vô cùng buồn phiền tiếc hận nói: 

“Phó Quân Nhan, anh làm cơm anh thật ngon. Em ăn cả đời cũng không ngán. Sau này em sẽ không nấu cơm nữa. An An, không cần nhớ những món ăn chị làm.” 

Nói xong lại len lén liếc nhìn túi sách của mình nghĩ ngày mai khi ra ngoài nhớ đem cuốn tạp chí kia đi vứt bỏ, trăm ngàn lần không thể để Phó Quân Nhan nhìn thấy được.

Năm mới vui vẻ, hạnh phúc nha.