Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Chương 2: Hội gặp mặt



Từ sau lần gặp mặt này, Tu Dĩnh lại đi gặp gỡ không ít nhưng không có lần nào hài lòng. Bên nam điều kiện đều không tệ, nhưng không có nguyên nhân này cũng có lý do khác, cuối cùng đều không đi tới đâu. Còn khiến Tu Dĩnh khắc sâu trong ký ức một điều, những người thành công trong sự nghiệp như họ hình như đều quá thực tế, hình như đối với Tu Dĩnh không soi mói chỗ này cũng bất mãn chỗ khác, cuối cùng làm Tu Dĩnh sợ gặp mặt luôn. Mỗi lần mẹ Tu nhắc tới hai chữ gặp mặt, cô đều giả vờ bận rộn, công ty có việc v.v. để trốn, kỳ thật là những lần đó cô đều ngồi ở quán café, một mình lẳng lặng nhâm nhi café. Cô trước nay không thích café bỏ đường, chỉ có café đen nguyên mùi nguyên vị mới khiến cô có cảm giác hạnh phúc.

Ngày hôm đó, Tu Dĩnh nhàm chán lướt web. Kỳ thật muốn tra cứu tình hình giá cả nhà đất còn có phân bố cụ thể của các thành phố hiện tại, trong lúc vô tình bị một tờ báo ảnh hấp dẫn. Đó là một trang mạng quân nhân lớn, quân đội liên kết với các cô gái chưa kết hôn của các công ty xí nghiệp, tổ chức đại hội gặp mặt hữu nghị. Từ nhỏ Tu Dĩnh đã thích bộ đội, điều này liên quan đến việc chị họ gả cho bộ đội. Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của chị họ, cô lại hâm mộ, vì thế trong lòng cũng hi vọng có ngày có thể thân mật tiếp xúc với một anh bộ đội.

Cô nhanh chóng đăng ký trên website quân nhân đó. Website này chia làm hai forum, một forum là của bộ đội, forum còn lại dành cho vợ bộ đội. Forum bộ đội ngoại trừ đăng tin tìm bạn trăm năm ra, còn có các site về các bài hát quân đội, cuộc sống bộ đội, còn có thơ văn của lính v.v. bên trong có rất nhiều bộ đội đang tại ngũ ở đây xuất hiện. Forum vợ bộ đội đều là vợ lính, chuẩn vợ lính, thậm chí là giống như cô yêu thích bộ đội. Bên trong đăng rất nhiều câu chuyện tình yêu, đều khiến cô cảm động, trong lòng càng đặc biệt thích cách xưng hô “vợ lính” này.

Đại hội hữu nghị này, thời gian cử hành là cuối tuần sau, lại nói có rất nhiều cán bộ bộ đội cao cấp tham gia. Tu Dĩnh nghĩ: cuối tuần không sai, mình có thời gian, có thể tự do tham gia hội gặp mặt rồi. Nghĩ đến tuần sau có thể gặp gỡ rất nhiều bộ đội ở đó, cô hưng phấn không ngủ được.

Chuyện vui vẻ nhất trong cuộc đời, không gì bằng việc trong một ngày được gặp rất nhiều bộ đội. Nếu nhất định muốn đặt ra chuẩn mực cho một cái hiệu quả mà nói, cô cảm thấy đó là chuyện hoàn mỹ nhất trong cuộc đời.

Bởi vì nghĩ đến chuyện được gặp gỡ các anh bộ đội, tâm tình của cô đặc biệt tốt, sớm đã quăng hết phiền não về những lần gặp mặt trước ra khỏi đầu, cả ngày ư ử mấy điệu dân ca, công việc cũng hăng say hẳn lên, đồng thời thành tích cũng tăng vọt, làm mọi người lau mắt mà nhìn.

Rất nhanh, đã đến cuối tuần. Trước đó một ngày, Tu Dĩnh đã sớm lôi hết quần áo muốn mặc đi hội gặp mặt bày ra la liệt, sau đó chọn lấy một bộ váy liền thân không tay kiểu Milan mà cô cho là đẹp nhất, còn đội tóc giả. Nhìn cô gái sáng lạn trong gương, cô vui vẻ nở nụ cười.

Khổ nỗi, sự đời không như nguyện. Thông thường, càng kỳ vọng thì hụt hẫng càng lớn. Đang lúc Tu Dĩnh hết sức phấn khởi chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị xuất phát thì thình lình nhận được điện thoại của trưởng phòng, bắt cô cấp tốc về công ty vì có người muốn mua nhà. Lúc đó cô đã cự tuyệt ngay trong điện thoại: “Trưởng phòng, hôm nay tôi đã xin nghỉ phép rồi. Không phải còn có Tiểu Ny phụ trách hay sao? Hôm nay tôi có chuyện rất quan trọng, không thể đến công ty, trưởng phòng anh thông cảm thông cảm đi mà, xin anh đó, trưởng phòng!” Lần này là hội gặp mặt, cô kỳ vọng đã lâu, cũng đã chuẩn bị đầy đủ nhất, không thể chỉ vì tăng ca mà bỏ lỡ được, cho nên nói sao cô cũng muốn xử lý chuyện này cho suôn sẻ mới được.

“Tu Dĩnh, cô không cần công việc này nữa phải không? Tôi hạn cho cô trong vòng mười phút phải tới công ty, bằng không cô gói ghém đồ đạc về nhà mà hưởng thụ đi.” Trưởng phòng nói xong, “cạch” một tiếng đã gác điện thoại, không cho Tu Dĩnh cơ hội phản bác nào.

Nhìn trừng trừng điện thoại đang phát ra tiếng “tút tút”, Tu Dĩnh cảm giác vô lực, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, tuy rằng cô rất muốn lấy khí thế mà gào lên một câu “Bà đây cóc cần!” Nhưng tưởng tượng thì cứ tưởng, cô vẫn không dám vì một lần tham gia hội gặp mặt mà đem công việc quăng mất, gì thì gì cơm ăn vẫn bự nhất, chén cơm này cô phải nắm chắc mới được.

Lắc đầu than thở, cô lấy tốc độ nhanh nhất đổi đồ công sở, chạy đến công ty vừa vặn mười phứt, không trễ một giây. Lúc này Tu Dĩnh mới thở phào một hơi.

Ngày hôm đó người mua nhà rất nhiều, cứ như hẹn nhau cùng tới một lúc vậy, lúc trước chưa bao giờ thấy buôn bán tốt như vậy, ngày hôm đó thật sự là thịnh vượng ngoài ý muốn. Chẳng trách trưởng phòng như ngồi trên đống lửa phải tóm cô ra khỏi nhà. Lúc cô lê cái thân mệt rã rời về đến nhà, hội gặp mặt đã tan từ lâu. Uổng công cô vui mừng thế nào, bộ váy đầm nằm trơ trọi trên giường như đang nhạo báng cô vất vả cả một ngày. Cô ra sức vò cái váy, lầm bầm: “Tao đã mệt cả một ngày rồi, gặp mặt không đi được là đủ lắm rồi, cả mày cũng cười tao.”

Phát tiết cho hết, sau cùng cô uể oải nằm vật ra giường, mắt trừng trừng nhìn trần nhà, lòng đột nhiên phiền chán vô cùng, chẳng lẽ cô thật sự không có số gả cho lính sao? Càng nghĩ càng giận, sau đó mơ mơ màng màng thiếp đi. Trong mộng, cô thấy mình tham dự hội gặp mặt, gặp được bạch mã hoàng tử của cô. Anh ấy thật đẹp trai, mặc quân phục màu xanh lá, quân hàm lấp lánh trên vai, ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt thâm tình lắm, còn cầm một đóa hoa hồng cầu hôn với cô: “Dĩnh Dĩnh, em đồng ý gả cho anh chứ? Tu Dĩnh cảm thấy chua xót, có thể gả cho quân nhân là chuyện cô nằm mơ cũng muốn, cô đang định nhận hoa, nói một câu “em đồng ý” liền bị một cái vợt gõ cho tỉnh dậy, mở mắt ra lại thấy mẹ, còn có cái vợt bắt muỗi đang huơ huơ, mặt mẹ xanh lè.

“Không phải con nói muốn tham gia hội gặp mặt? Sao lại nằm trên giường ngủ hả?” Bà Tu nổi cơn thịnh nộ, đứa con không có tiền đồ này, cả ngày chỉ biết ngủ, chung thân đại sự của bản thân một chút cũng không biết lo, ngược lại bọn họ thân làm cha mẹ thì sốt cả ruột.

“Mẹ, con cũng muốn đi mà. Nhưng ông trời không cho đi, con có cách nào chứ?” Tu Dĩnh trề môi, tức giận đáp.

“Lấy cớ, con toàn viện cớ!” Bà Tu tỏ vẻ không bị mắc lừa.

Tu Dĩnh trợn mắt, nằm vật lại giường, lại bị bà già lôi dậy, cô gào toáng lên: “Mẹ già, con mệt lắm rồi. Đi làm cả một ngày, cũng ba hoa cả một ngày luôn, mẹ xem họng con khàn đặc rồi, con lừa mẹ làm gì?”

“Thật sự đi làm?” Bà Tu buông cái vợt xuống.

“Giả đó, con muốn nghĩ đó là giả lắm. Nhưng trưởng phòng không nghĩ là giả. Mẹ, con mệt lắm, để con ngủ một giấc được không? Hội gặp mặt lần này không đi được, lần sau con nhất định đi. Tu Dĩnh con cũng không tin, đời này con không gả đi được?”

Bà Tu nói một câu: “Vậy con cố mà nghỉ ngơi đi, ngày mai mẹ tìm người giới thiệu nữa, nhất định gả được con đi.” Trước khi núi lửa phun trào liền chuồn khỏi phòng Tu Dĩnh.

Tu Dĩnh nằm trên giường y như con cá chết, tay nắm lại đập vào ngực mình, hét lớn: “Thiên lý ở đâu hả?! Sao lại có người mẹ ác ôn, chỉ mong sao tôi đừng ở nhà ngây ra là sao!” Gào khóc một trận, cô cảm giác chỉ có mình quan tâm mình, cha mẹ xem ra không có hy vọng rồi.

Kế đó lại nghe tiếng bà Tu từ phòng khách vọng vào: “Dĩnh Dĩnh, ngày mai đi gặp mặt cháu ngoại của bác Lý, mẹ đã hẹn giúp con rồi.”

Tu Dĩnh đang định đứng dậy thay đồ, nghe mẹ già nói, “bịch”, cô ngửa mặt ngã xuống, vẻ mặt sắp té xỉu đến nơi, không ngừng trợn trắng mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.