Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Chương 25: Nghe lén



Một ngày mới bắt đầu, Tu Dĩnh cũng bắt đầu công việc căng thẳng của cô. Giá cả nhà đất trong năm 2008 này bị chấn động bởi nguy cơ tài chính, mọi ngành mọi nghề đều bị đả kích nặng nề, bao gồm cả sở hữu bất động sản, lúc này giá nhà quả thật giảm xuống một chút. Nhưng lấy kinh nghiệm lăn lộn bao nhiêu năm nay trong nghề này với cô mà nói, cô biết sắp sửa đổi sang một đỉnh cao mới, thế nên cô cũng chuẩn bị mua nhà. Lúc trước không nghĩ tới chuyện mua nhà, khi ấy còn chưa yêu đương, tuy làm ở công ty kinh doanh nhà đất nhưng cô vẫn không nghĩ đến chuyện tự tay mua lấy một căn. Sau khi yêu Hùng Khải, càng thêm quyết tâm mua nhà của riêng mình. Hùng Khải ở khu vực ngoại ô xa xôi của thành phố X, nhà cửa ở đây Tu Dĩnh không hài lòng chút nào, cô không muốn mua nhà ở đó. Hùng Khải ra quân lúc nào chẳng biết nhưng cô nghĩ chắc là cũng không còn lâu, tuy anh nói chỉ cần quân đội không đuổi anh, anh sẽ tiếp tục ở lại.

Nhớ đến cuộc trò chuyện của cô và Hùng Khải ở sân bay hôm đó, nhớ đến lời âu yếm không ngừng của Hùng Khải trong điện thoại, cô có thể tưởng tượng được đó đều là tiếng lòng của anh, anh không phải kiểu đàn ông giỏi lời ngon tiếng ngọt.

Hôm ấy cô về đến nhà rất muộn. Hiển nhiên là ba mẹ tiến hành tra khảo cô một chập. Đặc biệt là bà Tu, thái độ ấy, nếu cô không khai ra sự thật sẽ không cho cô qua ải. Cô không dám nói ra chuyện mình và Hùng Khải yêu nhau. Hiện giờ còn chưa chắc chắn, với lại cô có thể tưởng tượng được, mẹ không có khả năng đồng ý cho cô yêu Hùng Khải. Vậy nên giờ có thể lần lữa được thì cứ lần lữa, đợi đến lúc không kéo dài được nữa thì từ từ tính tiếp. Thế nên cô chỉ nói: “Con đi làm ở công ty lâu như vậy, cứ vùi đầu vào công việc, rất ít khi đi chơi. Lần này công ty có danh sách đi du lịch, con là một trong số những người được đi, chuyện này con nói với mẹ rồi mà?” Lúc cô đi đã lấy cái cớ này.

“Nhưng mẹ đã hỏi qua công ty con, không hề có chuyện này, con lừa mẹ.” Bà Tu nói rất chắc chắn.

Tu Dĩnh nghe xong, cơn giận trong lòng bốc lên, trợn trắng mắt nhìn bà Tu, làu bàu: “Mẹ, sao mẹ có thể làm thế? Sao mẹ lại đến công ty con hỏi chuyện này chứ? Mẹ… chuyện này lãnh đạo nói không được tiết lộ xuống dưới, có một số nhân viên không hề biết, là sợ mọi người nói lãnh đạo thiên vị. Mẹ hỏi như thế, ngày mai con đi làm phải nói thế nào hả?”

“Dĩnh Dĩnh, mẹ con là ai chứ, cái này chỉ là lấy cớ thôi. Nói cho mẹ biết, rốt cuộc con đi đâu chơi?” Bà Tu nhìn cô chằm chằm.

Tu Dĩnh tức giận nói: “Ba, ba quản bà xã ba cho kỹ vào, bà ấy quá đáng rồi đấy.”

“Mẹ con nói đúng, con khai thật đi thì hơn?” Có vẻ như ông Tu đứng về phe bà xã, giả vờ không thấy ánh mắt cầu cứu của con gái.

Tu Dĩnh biết cầu cứu ba không có tác dụng, ông là điển hình của mấy ông chồng yêu vợ, bà xã lúc nào cũng đứng thứ nhất, con gái đành phải lui lại số hai. Cô rất bất bình, bèn tiến lên kéo tay ông Tu nói: “Ba, không ngờ ba bất công như thế, con là con gái ba nha, con gái ruột, ba không thể đứng cùng chiến tuyến với mẹ được, phải giúp con gái mình chứ.”

“Giúp con cái gì? Giúp con cùng nhau lừa mẹ con? Xem ra ông Tu không muốn đứng về phía cô.

Tu Dĩnh tức giận nằm phịch xuống sofa, dáng vẻ bị tổn thương, trái tim yếu đuối của cô bị ba làm tổn thương rồi.

“Dĩnh Dĩnh, nói cho mẹ biết, có phải con đi hẹn hò với anh chàng nào không?” Bà Tu đột nhiên nhích lại, vẻ mặt rất khôi hài.

Tu Dĩnh nguýt bà Tu một cái, biết trong bụng mẹ mình đang tính toán cái gì. Cô vờ như không thấy, trong lòng rất giận, không muốn trả lời bất kỳ ai.

“Dĩnh Dĩnh, mau nói cho mẹ nghe, có phải đi hẹn hò với ai không?” Bà Tu đẩy người cô, ra hiệu cho cô mau trả lời.

“Mẹ con nói đúng đấy. Dĩnh Dĩnh, con mau trả lời mẹ đi, cũng để trong lòng ba mẹ có cân nhắc.” Ông Tu ở bên cạnh phụ họa.

Tu Dĩnh rất giận ba phản chiến, cầm lấy gối ôm che mặt mình, cô không muốn trả lời vấn đề của hai ông bà già ưa bà tám này.

“Dĩnh Dĩnh, nếu con có yêu anh chàng nào thì nói cho ba mẹ biết, để ba mẹ cũng vui vẻ mà.” Bà Tu lại giở chiêu làm nũng với con gái.

Tu Dĩnh hơi lỏng gối ôm, liếc mắt nhìn mẹ, nghĩ bụng: thật không có tiền đồ, con không nói cho mẹ biết đâu.

“Thằng bé kia làm gì? Chúng ta phải trấn giữ cửa ải vì con gái mình, nó phải ưu tú, không phải ai cũng có thể theo đuổi con gái ba.” Ông Tu lại có ý nghĩ khác.

Đầu Tu Dĩnh to uỵch, giọng nói rầu rĩ từ dưới gối ôm truyền ra: “Ba ruột mẹ ruột của tôi ơi, con gái hai người ngồi máy bay cả một đêm, mệt chết rồi, hai người không thể để con yên tĩnh nghỉ ngơi à? Chưa thấy ba mẹ nào không thương con mình như hai người, con hối hận đã quen hai người đấy.”

“Được được được, hôm nay bỏ qua cho con. Ngày mai tra khảo tiếp, con mau về phòng nghỉ ngơi đi, đừng nằm trên sofa nữa, coi chừng cảm lạnh.”

Ngày mai, lại còn ngày mai tra khảo tiếp. Tu Dĩnh có cảm giác mình bị đẩy vào một trận chiến ác liệt.

Về tới phòng, cô lôi hết đồ đạc ra, trong hành lý có đồ ăn vặt Tiểu Hùng mua cho cô, còn có một ít đồ linh tinh khác. Tuy không đáng tiền nhưng là những thứ cô quý nhất.

Đột nhiên, mắt cô bị một món đồ hấp dẫn, thứ đó vuông vắn, không nhỏ cũng không lớn, đủ làm cô chú ý.

Cô cầm lên nhìn, vừa thấy liền sửng sốt, mắt mở to, miệng há hốc cả nửa ngày không khép lại được.

Món đồ vuông vắn này nằm trên tay cô, tuyên bố cô là chủ nhân của nó. Thật ra cũng không vuông vắn lắm nhưng trong mắt Tu Dĩnh thì là thế. Cô hơi bất ngờ, cũng kích động một chút, nhưng lo lắng nhiều hơn hết. Vì thế cô bấm điện thoại gọi cho Hùng Khải.

Hùng Khải chưa ngủ, Tu Dĩnh đi rồi làm anh cảm thấy rất cô đơn. Thế nên tuy nằm nhưng hai mắt vẫn mở. Cô vừa gọi, anh lập tức phản ứng, nhìn thấy số cô liền vội vàng nghe: “Cục cưng.”

“Sao anh lại bỏ thẻ ngân hàng trong túi đồ ăn?” Câu đầu tiên Tu Dĩnh hỏi là vấn đề này.

“Đó là anh đưa cho em.” Hùng Khải đáp không cần nghĩ.

Lúc đó anh trả tiền xong liền len lén bỏ thẻ lương vào trong túi đồ ăn, không vì gì khác, chỉ vì Tu Dĩnh là người anh yêu. Đưa thẻ lương cho Tu Dĩnh cũng là giao cả đời mình cho Tu Dĩnh, như vậy anh mới yên tâm được.

“Đó là thẻ lương của anh, sao lại đưa cho em?” Tu Dĩnh không thể hiểu lý do anh làm vậy.

“Bởi vì em là bạn gái anh, anh ở trong quân đội cũng chẳng dùng bao nhiêu tiền, ngược lại em ở ngoài có rất nhiều việc cần xài tới, ngày thường anh cũng chẳng mua được gì tặng em, đưa thẻ lương cho em, em thích mua gì thì mua.” Suy nghĩ của Hùng Khải rất đơn giản.

“Nhưng em có tiền mà, với lại em không thể dùng tiền của anh, cũng không có…” Tu Dĩnh sốt ruột muốn bộc bạch ý nghĩ của mình lại bị Hùng Khải ngắt lời, anh nói: “Tu Dĩnh, em nghe anh nói này. Em là bạn gái anh, là bà xã tương lai. Thẻ lương của anh thì nên giao cho bà xã giữ, em giữ tiền giúp anh làm anh có cảm giác của gia đình, đó là khát vọng trong lòng anh.”

Tu Dĩnh không biết nên nói gì. Hùng Khải rất thành thực, anh không biết nói lời lọt tai, cũng không biết cách làm người ta động lòng, anh chỉ nói ý nghĩ chân thật của mình mà thôi. Đưa thẻ lương cho cô, bề ngoài là để cô muốn mua gì thì mua, thật ra đã xem cô là người nhà, là bà xã, bởi vì chỉ có hoàn toàn tin tưởng đối phương mới đưa thẻ lương của mình cho người đó. Đây là một kiểu chấp nhận, chấp nhận Tu Dĩnh, bảo cô làm sao không cảm động cho được? So với việc nói cả ngàn câu ngon ngọt còn khiến người ta thấy dễ chịu hơn, Tiểu Hùng này, bảo cô làm sao không yêu anh đây?

“Rồi, em giữ dùm anh, nhưng em không động vào tiền trong ấy đâu.” Tu Dĩnh nghĩ nghĩ, vẫn quyết định giữ thẻ lương dùm cho Hùng Khải. Nếu đây đã là một cách khẳng định, vậy cô giữ thẻ cho anh cũng là một kiểu biểu hiện cô chấp nhận anh.

Bên ngoài vang lên tiếng động “lịch kịch”, Tu Dĩnh thính tai nghe thấy bên ngoài có tiếng thì thào, “Ông đừng đẩy, tôi nghe không được.” Đấy là giọng bà Tu.

Tu Dĩnh nắm chặt điện thoại rón rén nhích tới cửa, kế đó đột nhiên mở giật cửa ra. Theo quán tính, ông Tu và bà Tu thiếu chút nữa là ngã nhào vào. Ông Tu chồm lên người bà Tu, đưa tay ra kéo bà lại mới không làm cho bà ngã sấp xuống.

“Ba, mẹ, hai người làm gì đấy?” Tu Dĩnh buồn cười nhìn bộ dạng khôi hài của ba mẹ, tình cảnh này làm cô không khỏi nhớ đến các chiến sĩ ở bên ngoài nghe lén bọn họ lúc còn trong doanh trại.

Bà Tu xấu hổ cười cười: “Mẹ… mẹ quét nhà. Đúng, vừa rồi mẹ đang quét nhà.”

“Vậy chổi của mẹ đâu?” Tu Dĩnh không muốn vạch trần bà, nhưng vẫn không nhịn được.

Bà Tu nhìn cái tay trống trơn của mình, ngẩn ra, lập tức nói: “Mẹ… ban nãy mẹ quên lấy chổi, quên mất.”

“Mẹ, nói dối kiểu này chơi không vui tí nào.” Tu Dĩnh tàn nhẫn bóc mẽ bà Tu kiếm cớ.

“Sao con không tin mẹ con hả?” Bà Tu kêu oan.

Tu Dĩnh nhìn bà khinh thường, nói: “Mẹ lấy lòng thành ra đây, chừng đó con mới tin.” Kế đó lại nhìn ba mình, “Ba, sao ba cũng đi theo mẹ làm loạn thế này? Cũng không ngăn mẹ nữa.”

“Ba mẹ làm loạn hồi nào?” Bà Tu nói, kề vào lỗ tai Tu Dĩnh, hỏi cô: “Vừa rồi con nói chuyện điện thoại với ai thế? Nói cho mẹ đi, có phải yêu đương không?” Mắt bà sáng lên, còn hưng phấn hơn cả chính bà yêu đương nữa.

“Không có.” Tu Dĩnh cắt ngang, đóng cửa cái “rầm”. Mũi bà Tu thiếu điều bị kẹp ngay khe cửa, đang xoa mũi, cửa đột ngột mở ra, gương mặt dữ dằn của Tu Dĩnh xuất hiện, “Đừng nấp bên ngoài nghe lén nữa, nếu không sau này con không cho hai người gặp con rể đâu.” Nói xong lại đóng cửa đánh “rầm.”

Bà Tu ngớ ra mất mấy phút, liền kêu la ầm ỹ với ông Tu: “Ông già, ông nghe con gái ông nói gì kìa? Cái gì mà không cho chúng ta gặp con rể? Đây là uy hiếp, uy hiếp trắng trợn!”

Ông Tu lại cười: “Đây mới đúng là con gái tôi, có khí phách của tôi năm xưa, không tệ không tệ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.