Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Chương 4: Thư trả lời



Hùng Khải gửi một thư đi xong, liền quên mất chuyện này, bắt đầu huấn luyện căng thẳng.

Công việc trong quân đội, bạn muốn nói rất bận, kì thật cũng chỉ có chừng đó, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy chuyện mà thôi, hết huấn luyện lại huấn luyện. Nhưng nếu nói là rất nhàn rỗi thì thực tế bận đến nỗi bạn muốn rút ra một ít thời gian làm việc khác cũng không được.

Ngày hôm đó, đại đội tập bắn. Có mấy binh sĩ luôn bắn kém, dạy mấy lần vẫn y như cũ, sau cùng anh đành để bọn họ ở lại tự mình luyện tập. Những binh sĩ khác đi về, anh để các tiểu đội trưởng dẫn mọi người trở về, mình anh ở lại đôn đốc bọn họ. Huấn luyện lâu lắm mới thả cho họ về, lúc này mọi người đều đang ngồi trước căn-tin lau súng.

“Mọi người kiểm tra coi trong súng còn đạn không? Nếu có, tháo đạn ra rồi lau tiếp.” Anh hét.

Vì năm đó xảy ra sự kiện trong một lần lau súng thì súng cướp cò. Lúc đó có một binh sĩ kỳ cựu tập bắn xong, không kiểm tra kỹ càng trong súng còn đạn hay không, kết quả lúc lau súng cướp cò. Bản thân chết đã đành, còn liên lụy cả trung đội trưởng, thậm chí là đại đội trưởng và chính trị viên. Thế nên sự việc đó ảnh hưởng rất lớn trong đoàn thể, về sau mỗi lần lau súng lãnh đạo đại đội đều đặt nặng vấn đề này.

“Trung đội trưởng, anh đã nói mấy trăm lần rồi, lỗ tai bọn em nghe đến nổi sần luôn rồi.” Có binh sĩ càu nhàu.

“Hiện tại sợ rầy rà, không kiểm tra kỹ. Đợi xảy ra chuyện mới biết nặng nhẹ thế nào. Mọi người mau chóng kiểm tra một lượt coi trong súng còn đạn hay không, ai không kiểm tra đàng hoàng, tôi bắt người đó nuốt đạn cho tôi đấy!” Hùng Khải nghiêm mặt quát lớn.

Binh lính không dám dị nghị gì nữa. Trung đội trưởng Hùng này cái gì cũng tốt, mỗi tội quá nghiêm khắc, kỷ luật nghiêm hơn ai hết, vì thế mọi người bắt đầu kiểm tra đạn trong nòng súng.

Ăn xong, tiến hành một số hoạt động giáo dục trên phương diện chính trị. Còi tắt đèn vang lên, mọi người đều lên giường đi ngủ nhưng Hùng Khải không sao ngủ được.

Anh nghĩ tới chuyện bức thư, cũng không biết có ai gửi thư trả lời cho anh không. Tuy biết khả năng trả lời cực kỳ bé nhỏ nhưng anh vẫn chui trong chăn mở trang quân nhân đó.

Quân đội kiểm tra việc sử dụng di động của binh sĩ rất nghiêm ngặt, phần lớn mọi người đều lén lút dùng. Di động của anh từng bị tịch thu mấy lần, may mà lãnh đạo đại đội đều bao che cho anh. Mỗi lần có lệnh tổng kiểm tra ban xuống, lãnh đạo đều thông tin cho anh đầu tiên, để anh giấu điện thoại đi, thế nên sau đó không xảy ra chuyện gì nữa.

Lúc này, cả người anh vùi trong chăn, đầu cũng không dám ló ra, dùng chăn cản ánh sáng phát ra từ di động, bất quá cũng có cái dở; nếu có người đến kiểm tra, trốn trong chăn sẽ không nghe được tiếng động bên ngoài. Vậy nên anh thò tai ra ngoài chăn, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, chỉ cần có động tĩnh lập tức giấu di động đi.

Anh không cho rằng sẽ có người hồi âm cho mình, gửi bức thư đó chỉ để an ủi bản thân mà thôi, không ngờ rằng anh thật sự nhận được thư trả lời. Đó là một cô gái nhìn rất xinh đẹp, tóc ngắn ngắn, mặc T-shirt, tươi cười rạng rỡ, vừa nhìn đã đoạt mất tâm anh, đột nhiên anh cảm thấy nóng bức người.

Lúc đó anh ôm hy vọng quăng lưới tát cá, từ từ bồi dưỡng. Tuy biết các cô gái bây giờ coi trọng địa vị nhất, chắc chướng mắt tên lính là anh đây. Thử thì thử vậy thôi, không ngờ thật sự nhận được thư trả lời.

Xin chào, rất vui khi nhận được thư của anh. Tôi là Tu Dĩnh, công tác tại phòng tiêu thụ, công ty địa ốc thành phố H. Từ nhỏ tôi đã rất thích bộ đội, hi vọng có thể kết bạn với anh.

Nội dung hồi âm không dài nhưng có thể nhận ra, đó là một cô gái lễ độ, lại chân tình, nói sơ sơ tình hình của mình một lần. Một bức thư này khiến nội tâm Hùng Khải có hi vọng song nghĩ đến thân phận hạ sĩ quan của mình, phần tình cảm kích động kia lập tức bị đè xuống. Với thân phận đặc biệt là bộ đội, không thể đăng hình của mình lên mạng, trong phần giới thiệu bản thân cũng chỉ nói mình là một người lính, không có nói thêm cái gì khác, cho nên có lẽ cô gái này cũng không biết mình là hạ sĩ quan. Nếu biết rồi, có khi nào cô ấy cũng giống những cô gái ở hội gặp mặt kia, không đếm xỉa gì đến anh nữa?

Vì thế anh trả lời, nội dung như sau: Tôi tên Hùng Khải, là một hạ sĩ quan đóng quân ở vùng xa của thành phố X. Tuy rằng quân hàm của tôi không cao nhưng tôi có một trái tim chân thành. Nếu cô Tu cảm thấy tôi không tệ, vậy có thể liên hệ với tôi. Nếu cảm thấy điều kiện của tôi không như ý, chúng ta cũng có thể làm bạn.

Nghĩ nghĩ, lại viết thêm một lá thư: Trước mắt tôi đang ở trong quân doanh, khả năng trả lời thư không thuận tiện lắm, có lẽ trả lời hơi chậm, xin cô Tu đừng trách.

Viết xong hai lá thư trả lời, Hùng Khải cao hứng đến nỗi mất ngủ, trong lòng cứ có cảm giác mình và cái cô Tu Dĩnh này có duyên phận. Có điều nghĩ nghĩ lại thấy, chẳng qua người ta mới hồi âm có một lần, biết đâu nghe nói anh là hạ sĩ quan lại không muốn trả lời nữa thì sao? Dù sao cũng hơn không có hi vọng gì, ít nhiều cũng an ủi anh một chút.

Mấy ngày nay Tu Dĩnh bận tối mắt. Gần đây một số công ty địa ốc ở thành phố H có nội tình, bị quần chúng báo cáo, liên đới ảnh hưởng đến công ty cô. Bất quá danh tiếng công ty cô xưa nay luôn tốt, không có chuyện lừa gạt khách hàng. Vì thế, tuy có mấy con chuột cá biệt xấu xa làm ảnh hưởng tới tập thể nhưng thành tích công ty họ vẫn ổn thỏa.

Hai ngày trước đi qua quảng trường, thấy phòng kinh doanh công ty địa ốc Ngân Sâm bị người ta dán vải trắng, trên có dòng biểu ngữ “Quan lại cấu kết doanh nghiệp, một phòng cấp nhiều giấy chứng nhận, làm hại nhân dân, trả công lý cho chúng tôi” v.v., phòng kinh doanh đó còn bị người ta đập vỡ cửa sổ, cửa chính. Cô cảm giác có một cơn lạnh buốt xộc lên óc, có thể tưởng tượng, công nhân viên công ty đó giống như chuột chạy qua đường bị người ta la hét đuổi đánh, khốn khổ cho nhân viên kinh doanh. Đứng trên phương diện viên chức, cô có thể hiểu nỗi khổ trong đó. Hôm nay công ty bị phơi bày ra như thế, chịu khổ vĩnh viễn là những nhân viên cấp dưới mà thôi, ông chủ luôn cao cao chễm chệ trong văn phòng, một bên kiếm tiền bẩn, một bên để nhân viên chịu trận thay mình. Có điều cũng may mắn, công ty của mình rất công chính, coi như là vận đỏ nhỉ?

Về đến nhà, cô mệt rã rời. Tuy thế vẫn không quên lên trang web kia. Có rất nhiều bộ đội gửi thư cho cô, cô vẫn hài lòng với tướng mạo của mình, điều kiện của bản thân lại không tệ, người ta chú ý cũng không có gì lạ. Có điều sau khi liên lạc với một số anh bộ đội, lại không biết vì sao cảm thấy không phù hợp với hình tượng bộ đội trong ấn tượng của cô.

Cô vẫn hay dạo quanh diễn đàn thảo luận của vợ lính trên trang đó, có rất nhiều vợ bộ đội, vợ tương lai của bộ đội, còn có một số cô gái cũng yêu bộ đội như cô. Cô không gửi bất kỳ bài viết nào, chỉ lẳng lặng theo dõi ghi chú về những ngọt ngào cay đắng của các chị. Tuy mọi người cũng có oán trách này nọ nhưng có thể nhận thấy, các đồng chí vợ này rất hạnh phúc, chẳng qua lí giải về hạnh phúc của mỗi người không giống nhau mà thôi.

Cô cũng có đi qua diễn đàn bộ đội, đọc các sự tích của họ liền cảm thấy mình giống như một thành viên trong bọn họ. Ngoài mấy forum này, còn có forum chuyên ghi lại mục tìm bạn trăm năm, nhưng cô cũng phát hiện có rất nhiều cô gái nói mình bị bộ đội lừa, lại phát hiện rất nhiều người mạo danh bộ đội tìm bạn trên forum này. Người điều hành website kêu gọi mọi người lúc tìm bạn trăm năm nhớ lau mắt thật sáng, đừng để bị lừa gạt. Vậy nên Tu Dĩnh đặc biệt cẩn thận, một khi phát hiện có gì đó không ổn, cô lập tức ngừng liên lạc, cô không muốn bị một tên bộ đội giả hiệu lừa.

Kỳ thật trong số thư hồi âm, có một đối tượng cô rất vừa lòng, chỉ có điều sau khi người đó gửi cho cô một bức thư xong thì không có bất kỳ động tĩnh nào nữa, dường như hoàn toàn biến mất.

Người đó chỉ có một đoạn giới thiệu ngắn gọn, không giống những người khác. Mặc dù không dài nhưng viết rất chân thành, làm cô có một thứ cảm giác, đây nhất định là một người đàn ông rất tâm huyết, là người lính thật sự, thế nên cô rất trông chờ thư hồi âm của người nọ. Nhưng đợi đã mấy ngày rồi, không có chút tin tức nào của người đó, về sau cô nghĩ, có lẽ người ta không vừa mắt cô nên cũng không nghĩ nhiều nữa.

Hôm ấy cô ngủ đến nửa đêm đột nhiên thức giấc. Nhìn đồng hồ thì đã hai giờ sáng. Di động phát sáng, hóa ra trước khi ngủ cô mở trang web quân nhân đó, quên tắt mà ngủ thiếp đi. Bức xạ điện thoại này rất lớn, đặt bên cạnh gối đầu không có lợi cho sức khỏe nên cô định tắt điện thoại rồi ngủ tiếp. Vô tình lại phát hiện, người đó trả lời thư cho cô. Nội dung vẫn ngắn gọn như cũ, rất thẳng thắn, chỉ có dăm ba câu, nói ra thân phận, còn có tên tuổi.

Hạ sĩ quan? Cô biết hạ sĩ quan không phải sĩ quan nhưng công việc chẳng khác gì sĩ quan, vả lại cô cũng biết hạ sĩ quan nếu thật sự muốn lưu lại cũng không dễ gì.

Từ thư hồi âm của người đó, cô nhìn ra một chút bất an nơi anh. Nguyên nhân gì khiến anh lo lắng như thế? Nó làm cô tò mò, đằng nào cũng không ngủ tiếp được, không bằng trả lời thư lại. Vì thế cô ấn bàn phím, trả lời: Xin chào, thật vui vì anh thẳng thắn với tôi như thế. Hạ sĩ quan thì sao chứ? Là hạ sĩ quan thì không thể có bạn sao? Trong bộ đội có được bao nhiêu sĩ quan đây, phần lớn đều phải nhờ vào binh sĩ và hạ sĩ quan mà. Tuy nói lính mà không muốn làm nguyên soái không phải lính giỏi, nhưng mọi người đều làm nguyên soái thì ai làm binh sĩ, khi đó nguyên soái chẳng phải là tư lệnh trơ trọi sao?

Trả lời thư xong, Tu Dĩnh cũng ngủ không vô nữa, cũng không vội vàng tắt điện thoại, mở tư liệu của người đó, coi một lần lại một lần.

Hùng Khải? Cái tên buồn cười ghê. Nghĩ đến đó, Tu Dĩnh đột nhiên bật cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.