Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Chương 58: Hiểu lầm giữa đôi bên




Hùng Khải rất khổ sở, tất cả việc xảy ra hôm nay như một cơn ác mộng vây khốn anh, như một con rắn độc quấn lấy anh. Còn nhớ lúc sáng, vì có tập huấn nên anh dậy rất sớm. Lúc ấy Tu Dĩnh còn ngủ, nhìn gương mặt hạnh phúc của cô, anh rất thỏa mãn, có điều kéo dài được bao lâu? Anh không biết, con đường trước mặt họ còn rất dài, vả lại đầy gian truân. Hôm nay lòng anh đặc biệt phiền muộn, có linh cảm chẳng lành, dường như sắp xảy ra chuyện gì đó, nhưng khi ấy anh không nghĩ nhiều lắm.

Anh sắp phải tham gia đại hội thi đấu quân sự, đại đội trưởng đặc biệt huấn luyện riêng cho anh. Đại đội trưởng nói, chuyện này quan trọng lắm, ảnh hưởng tới đại đội, thậm chí là toàn trung đoàn, anh không được để chuyện tình cảm trai gái ảnh hưởng, phải lấy sự nghiệp làm trọng.

Trong lúc huấn luyện, Tu Dĩnh gửi tin nhắn nói cô sắp về nhưng lại quên mất địa chỉ doanh trại, bảo anh nhắn lại cụ thể. Đang giờ giải lao, thành thử anh có thời gian nhắn lại, chỉ là trong lòng thoáng khó hiểu, sao cô lại quên địa chỉ được? Lạ thì lạ, nhưng anh vẫn nhắn lại. Nếu anh biết tin nhắn đó gửi đi sẽ mang đến tai nạn cơ hồ hủy cả đời anh, anh sẽ không đời nào nói. Có điều không ai dự đoán trước được điều gì, cũng không có thuốc hối hận.

Anh bị cảnh vệ trung đoàn gọi đi, nói là trung đoàn trưởng tìm anh có việc. Cả người anh toàn bùn sình, dầu máy, cũng không kịp thay đồ, không thể để trung đoàn trưởng chờ được? Vì thế anh mặc nguyên bộ đồng phục huấn luyện đầy mùi dầu máy chạy tới phòng làm việc của trung đoàn trưởng, lại thấy một người phụ nữ, một phụ nữ rất giống Tu Dĩnh, có vẻ anh đã hiểu.

“Cậu là Tiểu Hùng? Là cậu lừa con gái tôi?” Người phụ nữ đó vừa thấy đã chụp mũ lên đầu anh.

Hùng Khải không nói gì cả, chỉ nghe bà Tu trách mắng anh, ngoài cười ra anh không làm được gì cả. Lúc này trung đoàn trưởng và chính ủy, sợ rằng muốn che chở Hùng Khải cũng không làm được. Hai vị thủ trưởng cứ phải cúi đầu khuyên bà Tu, để bà đừng tức giận, nói họ sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này.

Hùng Khải chỉ cảm thấy khổ sở như trời sụp xuống. Bà Tu nói rất khó nghe, nói anh trèo cao, thấy người sang bắt quàng làm họ, nói anh lừa con gái mình, quân nhân là có thể làm loại chuyện bắt gà trộm chó này sao? Anh ất muốn phản bác, nhưng anh không thể. Đó là mẹ Tu Dĩnh, cũng như mẹ anh, mẹ dạy con là chuyện tất nhiên, có ấm ức mấy cũng chỉ biết nuốt vào bụng.

Trung đoàn trưởng và chính ủy không ngừng nói đỡ dùm anh, nói chuyện này sẽ không xảy ra ở quân đội, quân dân một nhà, chuyện xấu xa như thế, họ nhất định sẽ xử lý.

Từ lúc Hùng Khải vào tới bây giờ, ngoài một tiếng “cô” anh gọi lúc thấy bà Tu ra, anh không nói thêm lời nào nữa. Lòng anh ngổn ngang trăm mối. Anh nên trách Tu Dĩnh chăng? Có phải cô dẫn bà Tu đến đây không? Không thể, anh phải tin Tu Dĩnh, cô là một cô gái tốt, sao có thể làm ra chuyện có hại cho anh? Nhưng rốt cuộc làm sao bà Tu tìm được tới đây, thật tình anh nghĩ không ra.

Bà Tu quậy hồi lâu mới chịu đi, sau khi hai vị thủ trưởng chính miệng hứa sẽ trừng phạt Hùng Khải nghiêm túc, bà mới hài lòng bỏ đi. Bà Tu đi rồi, sắc mặt trung đoàn trưởng và chính ủy hoàn toàn thay đổi. Trung đoàn trưởng khá nóng tính, chính ủy thì hòa nhã hơn nhưng lúc này hai người đều như ăn phải thuốc nổ, Hùng Khải cảm giác mùa xuân đã đi rồi, ngày đông sắp ập tới.

“Hùng Khải, rốt cuộc chuyện này là sao?” Chính ủy nghiêm mặt hỏi.

“Còn chưa rõ à? Cậu ta lừa con gái nhà người ta, cha mẹ người ta mới tìm tới cửa.” Trung đoàn trưởng đập “bốp” chồng hồ sơ xuống bàn, nổi xung thiên.

“Anh Ngô, khoan nói đã, chưa làm rõ chuyện, anh kết luận bừa cái gì?” Chính ủy cản lại trung đoàn trưởng nã pháo, lại quay sang Hùng Khải “Nói, tóm lại là sao?”

Hùng Khải mấp máy môi, hồi lâu mới nói “Báo cáo trung đoàn trưởng, chính ủy, tôi và Dĩnh Dĩnh thật lòng yêu nhau.”

“Vậy chuyện bà Tu là sao?” Chính ủy lại hỏi.

Hùng Khải cũng không biết đáp làm sao, đành nói “ Cô luôn phản đối chúng tôi, cả hai yêu nhau nhưng bị áp lực. Tôi cho là mình cố gắng sẽ khiến họ thay đổi cách nhìn, nào ngờ…”

“Nào ngờ chẳng những bà ấy không đồng ý, còn quậy tới bộ đội. Chuyện hỏng bét này của cậu còn liên lụy đến danh dự của quân đội nữa, cậu ăn nói sao đây? Hùng Khải tôi nói cho cậu biết, cuộc đời quân nhân của cậu hết rồi!”

Lời trung đoàn trưởng như lưỡi dao đâm vào tim Hùng Khải, làm mặt anh thoáng chốc trắng bệch. Anh thật sự không ngờ sự việc lại lớn đến mức này. Trung đoàn trưởng và chính ủy nói nếu họ không xử lý nghiêm, sợ là bà Tu sẽ kiện tới quân khu. Nếu đưa tới quân khu, đời này của anh coi như xong.

Anh không biết mình ra khỏi phòng làm việc của trung đoàn trưởng thế nào, không biết đi ra lúc nào, anh chỉ biết hết rồi, mặt trời cũng không có nữa, âm u đáng sợ. Tai anh không ngừng vang vọng lời của trung đoàn trưởng và chính ủy, “cuộc đời quân nhân của cậu hết rồi”, còn có câu nói của chính ủy “danh sách đề cử của cậu không có”. Từng câu từng câu cứ chọc vào màng tai anh, anh chỉ biết một chuyện, cuộc sống quân nhân của anh có lẽ đi tới hồi kết, còn tình yêu của anh và Tu Dĩnh thì sao đây?

Anh gọi điện cho Tu Dĩnh lại bị bà Tu nghe máy. Trong điện thoại bà gằn giọng quát mắng, bảo anh từ nay về sau không được gọi tới nữa, Tu Dĩnh đã đồng ý không gặp anh nữa rồi. Tim anh như rớt xuống hầm băng, nếu nói sự nghiệp bị trở ngại, anh đau lòng khổ sở nhưng đàn ông mà, đi đến đâu cũng có thể tạo ra bầu trời của riêng mình. Còn Tu Dĩnh rời anh đi, anh cảm thấy mình mất đi cả thế giới.

“Tiểu Hùng, cậu đang làm gì thế? Mau đi huấn luyện, chuyện lớn mấy cũng không thể trễ nãi huấn luyện được.” Lời đại đội trưởng đánh thức anh.

Không biết chừng nào anh bị giải ngũ, chuyện đề cử cũng thành bong bóng xà phòng nhưng cương vị của mình anh vẫn phải làm tốt, ít nhất là trong thời gian còn lại, anh không thể lơ là. Nỗi đau trong lòng đều biến thành động lực huấn luyện. Điện thoại chỉnh sang chế độ yên lặng, trong quân không cho phép hạ sĩ quan sử dụng điện thoại, nhờ có đại đội trưởng và chính trị viên che chở, nên anh luôn dùng lén, chẳng qua để ở chế độ yên tĩnh. Chuyên tâm thao tác trong bụng xe tăng, đột nhiên anh nhớ tới mình đã cầu hôn Tu Dĩnh trong chiếc xe này, nhanh như thế, tương lai của hai người đã bị người ta cướp đoạt.

Tới giờ cơm, anh vẫn huấn luyện. Anh tự nói với mình, tuy rằng ngày anh ra quân không còn xa nhưng Hùng Khải anh chưa bao giờ huấn luyện sai lầm, cho dù phải đi, anh cũng phải làm tốt nhất. Nếu lãnh đạo cho anh cơ hội, để anh bộc lộ tài năng ở lần đại hội này, anh sẽ cảm kích suốt đời, cũng sẽ cố gắng làm thật tốt, không làm mất mặt bộ đội. Nếu lãnh đạo giao cơ hội này cho người khác, anh cũng không oán hận. Có trách thì trách anh không ra gì, không cách nào mang lại hạnh phúc cho Tu Dĩnh, bà Tu không nhìn thấy tương lai mới phản đối anh và Tu Dĩnh như thế.

Anh bị Vương Thắng gọi ra cổng, Vương Thắng nói cho anh biết lính của anh đang quậy ngoài cổng, mà đối tượng bị ầm ỹ là Tu Dĩnh. Mọi người chặn Tu Dĩnh ngoài cổng không cho cô vào.

Nghe hai chữ “Tu Dĩnh”, tim Hùng Khải thắt lại. Anh không nghe rõ Vương Thắng nói gì, chỉ có một âm thanh đang vang vọng, Tu Dĩnh bị binh lính chặn. Đám ranh con này, anh không tha cho chúng!

Tu Dĩnh của anh tìm anh? Thật sao? Nhưng vì sao lại bị binh lính chặn lại? Trong lòng anh có ngàn vạn câu hỏi vì sao, tuy không hiểu nhưng anh không có thời gian đi tìm hiểu. Trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ, Tu Dĩnh của anh quay về rồi. Anh cứ cho rằng Tu Dĩnh đã bỏ qua tình yêu dành cho anh, nghe Tu Dĩnh đến, lòng anh lại dấy lên hi vọng hừng hực, anh biết Tu Dĩnh của anh sẽ không như bà Tu nói, dễ dàng buông tha chuyện của họ.

Vừa chạy, anh vừa móc điện thoại ra nhìn, thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ, tim anh thắt lại, tuy biết gọi lại có khi sẽ bị bà Tu nghe nhưng vẫn gọi. Đáng tiếc, đầu bên kia lại là câu “xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi đã tắt máy”, gọi mấy lần đều là giọng nói lạnh nhạt đó. Anh không biết, Tu Dĩnh gọi cho anh quá nhiều làm điện thoại hết pin, anh cho rằng Tu Dĩnh đau lòng tột độ, tuyệt vọng về anh đến cực điểm. Nhất định anh phải nói rõ với cô.

Còn chưa tới cổng, từ xa anh đã thấy Tu Dĩnh bị chặn ngoài cửa, có tiếng la hét, quá xa nên anh không nghe rõ. Hình như Tu Dĩnh bị ông Tu lôi lại, cô đang khóc, tiếng khóc đau lòng muốn chết đó làm tim anh đau nhói. Anh chạy nhanh hơn, hận sao lúc này mình lại không có cánh, nếu không anh đã có thể bay đến cạnh Tu Dĩnh ngay lập tức. Gần tới rồi, gần tới rồi, hai trăm mét, một trăm mét, năm mươi mét…

Tu Dĩnh bị ông Tu lôi kéo, từ từ cách xa cổng doanh trại, Hùng Khải nóng nảy gọi “Dĩnh Dĩnh, Dĩnh Dĩnh…”

Tu Dĩnh không nghe được, vì tiếng la hét của binh lính lớn quá, cô đau khổ bị ông Tu kéo đi. Lòng cô đang nhỏ máu, Tiểu Hùng hận cô như thế sao? Để binh sĩ chặn cô ở cửa, không cho cô vào, còn tuyên bố không cho cô tới doanh trại làm phiền anh nữa. Lòng cô tan nát, trái tim tràn đầy tình yêu lúc này thương tích đầy mình, vỡ nát, không sao thu thập lại được.

Khoảnh khắc chui vào xe, cô quay đầu, hình như thấy Hùng Khải chạy tới, hình như Hùng Khải đang gọi cô, cô nói “Ba, Tiểu Hùng ra tìm con, con muốn đi tìm anh ấy.”

“Con ngốc à, không phải cậu ta đâu, cậu ta đóng cửa không gặp, con còn chưa hiểu sao? Thằng nhát gan, nó sợ rồi, nó sẽ không gặp con nữa đâu.” Ông Tu không thừa nhận, nên nói là ông cho rằng đó mới là sự thật.

“Không, ba, con không tin Tiểu Hùng là người như thế, anh ấy sẽ không bỏ rơi con. Anh ấy không phải người bị khó khăn chèn ép, nhất định là anh ấy đang bận, không phải như họ nói anh ấy không muốn gặp con, không phải…” Tu Dĩnh không muốn thừa nhận lời binh sĩ, nhưng câu nói này đến cô cũng không thuyết phục được mình.

Tiếng chửi mắng của binh sĩ còn vang bên tai, bọn họ nói thật sao? Tiểu Hùng thật sự bị tước đoạt quyền đề cử sao, thật sự kết thúc cuộc đời quân nhân sao? Nếu anh bị khiển trách trả về nhà như thế, đời này của anh coi như xong rồi, lý do bị đuổi bất hợp lý như vậy, người ở quê nhìn anh thế nào đây? Vết nhơ cả đời này của anh cũng không tẩy sạch được.

Mẹ, vì sao mẹ lại làm như thế? Mẹ phản đối hai chúng con thì cũng không thể phá hủy tiền đồ của Tiểu Hùng như vậy, sao lại đẩy con vào chỗ bất nhân bất nghĩa thế này? Mẹ bảo con sau này làm sao đi gặp Tiểu Hùng, làm sao đối mặt với Tiểu Hùng đây?

Cô biết mình không có lý do chỉ trích mẹ, chỉ là tim cô đau, đau quá. Cô và Tiểu Hùng thật sự cứ thế mà bỏ lỡ nhau sao?”

“Ba…” Tu Dĩnh vùi mặt vào lòng ba. Vì hành động này, cô không nhìn thấy Hùng Khải đang đuổi theo, chạy theo chiếc xe, nhưng xe đã phóng đi như tên lửa, như mũi tên rời khỏi cung, không thể quay đầu.

“Dĩnh Dĩnh!” Hùng Khải gào lên, không sao gọi lại được chiếc xe đã phóng đi, cũng không có cơ hội nói hết với Tu Dĩnh.

“Trung đội trưởng…” Binh lính cũng chạy theo, nóng ruột hỏi han.

Hùng Khải trừng họ, lửa giận ngập trời không cách nào phát tiết. “A!!!!!!!” anh gào lên, bức ra tất cả khổ sở, áp lực mấy ngày nay.