Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Chương 61: Làm hòa



Hùng Khải cứ tưởng rằng lần này chắc chắn anh không được tham gia đại hội thi đấu nữa, khi đại đội trưởng bảo anh chăm chỉ huấn luyện, lấy được thành tích tốt khi tham gia đại hội, anh sững sờ ngây người. Anh nghĩ đến tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ, nhất định là tiểu đoàn trưởng giữ lại tên anh, không phải cảm động bình thường, người lãnh đạo này, luôn giúp đỡ anh ở thời điểm cần thiết.

Anh lại bắt đầu gọi điện thoại cho Tu Dĩnh, vẫn không có người nghe, anh biết lần này có lẽ anh sẽ mất Tu Dĩnh thật. Anh nhắn cho cô trên QQ: “Cục cưng, anh biết em sẽ không tha thứ cho anh nhưng trái tim yêu em này là thật tình. Nếu em muốn rời khỏi anh, quen với Phương Thành, tuy trong lòng anh rất đau khổ nhưng cô nói không sai, anh ta có thể mang lại hạnh phúc cho em, mà anh không cho em được điều gì. Vì hạnh phúc của em, anh cam lòng buông tay, nhưng anh chỉ có một mong ước, cho anh gặp em một lần, cho dù chỉ nghe được giọng em thôi cũng đủ rồi.”

Hùng Khải nhắn trên QQ xong, anh không hề nghĩ Tu Dĩnh có thể nhìn thấy. Ý nghĩ duy nhất của anh là anh và Tu Dĩnh coi như hết, cũng không thể liên lạc với cô được nữa. Anh nhắn tin cho cô chẳng qua đó là thói quen, mỗi lần huấn luyện xong liền dùng di động lên mạng, sau đó nhắn tin cho Tu Dĩnh, không mong cô trả lời, chỉ cần trút hết nỗi lòng mình.

Anh chờ Tu Dĩnh một lát, không chờ được cô, lại khổ sở thoát mạng. Nhưng vừa xuống, điện thoại của anh đột nhiên đổ chuông, là số lạ. Nói vậy chứ anh vẫn bắt máy, đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc vang lên “Anh là đồ khốn kiếp!” Vừa nghe thấy giọng nói quen thân ấy, cả trái tim Hùng Khải sôi trào.

Tu Dĩnh cứ tưởng rằng cô và Tiểu Hùng cứ thế mà chia tay, sẽ không còn được bên nhau nữa. Điện thoại bị bà Tu lấy mất nhưng số điện thoại kia cô đã thuộc làu làu từ lâu, khắc sâu vào đầu từ lâu, nhắm mắt cũng có thể nhớ rành mạch.

Đã lâu lắm cô không lên QQ nhưng diễn đàn vợ lính kia thì có vào, nhìn mọi người kể chuyện hạnh phúc ngọt ngào của họ, cô vừa chua xót vừa hâm mộ.

Không lâu trước đó, cô và Tiểu Hùng cũng khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng bây giờ thì sao, chỉ có cô đi hâm mộ người khác. Cũng trên diễn đàn, cô nhận được tin nhắn riêng của chị Mai Nhạc, nói cho cô biết tình hình gần đây của Tiểu Hùng. Giây phút ấy, Tu Dĩnh biết mình mềm lòng.

Mai Nhạc nói cho cô biết, Tiểu Hùng bị tước bỏ tư cách thi đấu, tâm tình rất tệ, có thể nói là sắp suy sụp đến nơi. Cô lại bỏ mặc anh, mức độ khổ sở của anh thế nào không cần nói cũng biết. Mai Nhạc còn nói với cô, hôm đó chặn cô ngoài cổng không phải ý của Tiểu Hùng, cô không thể trừng phạt anh vì hành động của binh lính, đồng thời cũng tự trừng phạt bản thân. Giây phút ấy, tình cảm của cô tuôn trào như thác lũ.

Từng tin tức một trên QQ giống như cây kim đâm vào tim cô, cô biết mình không sao hận nổi nữa. Lại nói Tiểu Hùng vốn không sai, người sai là mẹ cô, khiến tiền đồ của Tiểu Hùng suýt nữa bị hủy. Từ miệng của Mai Nhạc cô cũng biết, ông Tu từng tìm lãnh đạo bộ đội nói chuyện, có lẽ có tác dụng với việc của Tiểu Hùng.

Tin tức cuối cùng trên QQ khiến lòng Tu Dĩnh hoàn toàn mềm nhũn. Người đàn ông nặng tình này, mỗi một câu đều khiến lòng cô ngọt đến vô cùng tận. Anh không cầu xin em tha thứ, chỉ hi vọng được nhìn thấy em, nghe giọng em cũng đủ rồi. Cô biết mình bị anh cảm động rồi, nói thật, cô không rời được Tiểu Hùng. Nửa tháng không liên lạc khiến cô càng khao khát ấm áp nơi anh.

Cô cứ tưởng rằng mình có thể khống chế được tâm tình bản thân nhưng điện thoại vừa thông, nghe giọng Tiểu Hùng đầu bên kia, cô không cách nào kềm nén được tình cảm của mình. Hóa ra tình yêu của cô với Tiểu Hùng đã sớm vượt xa dự liệu của cô, yêu đã sớm khắc cốt ghi tâm. Trong điện thoại, cô không kềm chế nổi, khóc rống lên, phát tiết hết tất cả tình cảm đè nén nửa tháng nay.

Nhận được điện thoại của cô, Hùng Khải mừng rỡ nhưng tiếng khóc của cô khiến anh đau lòng, anh luống cuống dỗ dành “Cục cưng, đừng khóc được không? Em khóc thế này làm anh đau lòng lắm.”

“Khốn kiếp, anh là đồ khốn kiếp!” Tu Dĩnh mắng, biết là anh không có lỗi nhưng cô vẫn muốn mắng anh.

Ai kêu anh không chạy tới kịp thời, tình cảnh lúc đó tới giờ cô vẫn không dám nhớ lại. Cô bị binh sĩ chửi, cả đời này cô không quên được, nó vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng cô. Có một lần trải qua như thế trong đời là đủ lắm rồi, đời này cô không muốn nếm lại lần thứ hai.

“Cục cưng, là lỗi của anh, em đừng khóc mà, xin em…” Đầu bên kia Hùng Khải chỉ biết dỗ dành liên tục.

Anh không nói còn đỡ, vừa nói là nước mắt Tu Dĩnh đã tuôn như vỡ đê.

“Tại sao lâu như vậy không gọi điện thoại cho em?” Tu Dĩnh nức nở.

“Anh có gọi, nhưng mãi không gọi em được. Cô còn nói…” Hùng Khải rất muốn hỏi chuyện cô và Phương Thành nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống, anh không thể nghi ngờ Tu Dĩnh được.

“Ai nói với anh là em quen với Phương Thành? Anh phá hỏng danh dự của em.” Tu Dĩnh đoán được anh muốn nói gì, trực tiếp nói ra đáp án, xua đi băn khoăn trong lòng anh.

Hiểu lầm, cứ thế mà tiêu tan. Tình yêu, như dòng thác bao quanh hai người, tình yêu nồng nàn đó chỉ qua một cú điện thoại liền xóa đi mọi hiểu lầm giữa đôi bên.

Hùng Khải bắt đầu khẩn trương huấn luyện, tâm tình cũng nhờ cuộc gọi của Tu Dĩnh mà vui vẻ, huấn luyện càng thêm dốc sức, danh sách đề cử cuối cùng cũng đã xác định tên anh.

Nghe nói là tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ cực lực bảo lưu. Đối với vị lãnh đạo này, Hùng Khải cảm động nói không nên lời. Nếu không có ông, đời này của anh coi như hết. Nghe nói, lúc đó tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ gọi điện cho ông Tu, cuối cùng mới khiến trung đoàn trưởng và chính ủy buông lỏng, không quyết định phạt Hùng Khải nữa, chỉ bắt anh viết kiểm điểm mà thôi.

Hai người làm hòa, bà Tu không hay biết. Bà còn mải chìm trong tưởng tượng của mình. Bà cho rằng con gái kết hôn với Phương Thành là chắc rồi nên cũng không quản chặt Tu Dĩnh nữa. Tu Dĩnh cũng thông minh, tự giác không nhắc tới chuyện cô và Tiểu Hùng nữa, miễn cho bà Tu lại làm hại đến Tiểu Hùng. Đối với cái tên dính như kẹo Phương Thành kia, biện pháp của Tu Dĩnh là kiên quyết cự tuyệt. Trường hợp anh ta không chịu thôi, cô lạnh nhạt đối xử, không hỏi không để ý. Điện thoại của anh ta cô không nghe, anh ta nói muốn tìm cô, cô đáp thẳng mình đã có đối tượng hẹn hò.

Cuộc thi của Tiểu Hùng bắt đầu, ý Tu Dĩnh là muốn đi tìm anh, ở bên ngoài cùng anh nhưng Tiểu Hùng không đồng ý. Cô đã đủ mệt rồi, anh không thể để cô lên xuống máy bay, ngày đêm bôn ba nữa, anh nói trong điện thoại “Cục cưng nghe lời đi, ở nhà chờ anh, anh tham gia đại hội xong liền đi tìm em, chờ anh nha, cục cưng.”

Đã lâu không gặp mặt, hai người đều khao khát đối phương, khao khát tương lai hạnh phúc nhưng ông trời hình như cảm thấy cuộc sống của họ ngọt ngào quá đỗi, vì thế tìm chút chuyện khiến cả hai bận rộn. Nếu như hai người biết lúc gặp mặt sẽ xảy ra nhiều chuyện như thế, có lẽ sẽ không thương lượng chuyện gặp nhau, có lẽ sẽ để Tu Dĩnh đi qua gặp Tiểu Hùng ngay lập tức. Nhưng trên đời nào có nhiều cái nếu như thế, nếu chuyện xảy ra theo dự liệu, vậy không gọi là hiện thực nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.