Xin Cho Tôi Gọi Cô Là Em Yêu

Chương 87



Frank Green đang xét xử một vụ án, và Kerry phải đợi cho tới mười hai giờ trưa mới có thể thông báo với ông về việc Smith bị ám sát và gói đồ Federal Express mà nàng đã nhận được từ ông ta sáng sớm hôm nay. Lúc này, nàng đã hoàn toàn bình tĩnh và tự hỏi tại sao nàng đã để cho mình mất tự chủ khi Geoff gọi điện thoại. Nhưng không phải là lúc phân tích những cảm xúc. Trong lúc này, nàng chỉ cần biết rằng Joe Palumbo đang đậu xe bên ngoài trường học của Robin, chờ đưa cô bé về nhà và giám sát chung quanh cho tới khi Kerry về nhà, cũng đủ giúp nàng giải toả những nỗi sợ hãi trước mắt.

Green xem xét kỹ những vật đựng trong cái hộp nữ trang, so sánh từng món với bản liệt kê của Smith trong bức thư kèm theo gói đồ ông ra đã gửi cho Kerry.

- Vòng tay tử vi. - Ông đọc. - Đúng đây rồi. Đồng hồ tay với chữ số bằng vàng. Phải. Nó đây. Nhẫn vàng đính ngọc bích và kim cương. Đúng là cái đó. Vòng tay kim cương kiểu cổ. Ba đai kim cương nối vào nhau bằng móc đính kim cương. - Ông đưa nó lên cao. - Tuyệt đẹp.

- Phải. Chắc ông còn nhớ Suzanne đã mang vòng tay đó khi cô ta bị giết. Ngoài ra, còn có một món khác, một cây trâm hoặc trâm đôi kiểu cổ bằng kim cương, mà Skip đã mô tả. Bác sĩ Smith không nhắc nhở tới nó, và hiển nhiên ông ta đã không có nó, nhưng Geoff vừa fax cho tôi một tấm ảnh trong một tờ báo địa phương cho thấy Suzanne mang cây trâm đó chỉ mấy tuần trước khi cô ta chết. Nó đã không hề xuất hiện trong những món được tìm thấy tại nhà. Ông có thể thấy rằng nó rất giống cái vòng tay và rõ ràng là một món đồ cổ. Các món khác đều đẹp, nhưng kiểu dáng rất hiện đại.

Kerry nhìn kỹ những mẫu sao chép và hiểu vì sao Deidre Reardon đã so sánh nó với hình ảnh một bà mẹ đang bồng đứa con. Như bà đã giải thích, cây trâm tựa hồ gồm có hai phần, phần lớn hơn gọi là một đóa hoa, phần nhỏ hơn là một chồi non. Chúng nối vào nhau bằng một sợi xích. Nàng xem xét nó trong một lúc, bối rối bởi vì nó quen thuộc một cách kì lạ.

- Chúng ta sẽ kiểm tra xem cây trâm này, cô được để cặp trong những biên nhận của Haskell hay không- Green hứa. - bây giờ, chúng ta hãy làm cho rõ vấn đề này. Theo cô biết, mọi việc viên bác sĩ đề cập, ngoại trừ cây trâm đặc biệt này, có phải đây là toàn bộ số nữ trang của Suzanne đã yêu cầu viên bác sĩ nói là Skip đã tặng cô ta?

- Theo lời Smith đã viết trong bức thư của ông ta, và điều đó trùng hợp với những gì Skip Reardon đã kể cho tôi nghe hôm thứ Bảy.

Green đặt bức thư của Smith xuống.

- Kerry, cô có nghĩ có lẽ cô đã bị theo dõi khi gặp Smith hôm qua?

- Lúc này tôi nghĩ có lẽ như vậy. Đó là lý do khiến tôi hết sức lo lắng về sự an toàn của Robin.

- Chúng ta sẽ cho một xe tuần tra túc trực bên ngoại nhà cô đêm nay, nhưng tôi sẽ an tâm hơn nếu cô và Robin tạm thời rời khỏi nơi đó và tới một nơi an toàn hơn, trong tình thế hiện tại.

- Joyce rất có khả năng buộc ông ta tội gian lận thuế, nhưng với những gì ông đã khám phá, rất có thể chúng ta sẽ buộc ông ta tội sát nhân.

- Cô muốn nói vì tấm thiếp ông ta đã gửi cùng với những đóa hoa hồng?Tấm thiếp đang được các chuyên gia chữ viết phân tích, và Kerry đã nhắc Green lưu ý về tờ giấy được tìm thấy trong túi viên luật sư của Haskell sau khi cả hai người bị giết chết.

- Đúng thế. Không một nhà bán hoa nào đã vẽ những nốt nhạc đó. Ông thử tưởng tượng việc đó mô tả một ghi chú như thế qua máy điện thoại. theo tôi hiểu, Weeks là một nhạc sĩ nghiệp dư khá giỏi. Là linh hồn của lễ hội khi ông ta ngồi xuống trước cây đàn dương cầm. Với tấm thiếp đó, và nếu các món nữ trang tương ứng với những biên nhận của Haskell, toàn bộ vụ án Reardom cần phải được xem xét lại. - Và nếu lần này đơn kháng án được chấp nhận, Skip có thể được tại ngoại trong thời gian chờ xét xử, hoặc rút lại tội danh. - Kerry thản nhiên nói.

- Nếu kịch bản này khởi sự, tôi sẽ đề nghị việc đó.- Green đồng ý.

- Frank, có một điểm khác tôi cần phải nêu lên, - Kerry nói, - Chúng ta biết rằng Jimmy Weeks đang cố gắng làm cho chúng ta hoảng sợ để chúng ta ngừng cuộc điều tra này. Nhưng có lẽ vì một lý do khác hơn chúng ta nghĩ. Tôi nghe nói Weeks đã mua lại nhiều lô đất có vị trí khá tốt của Skip Reardon ở Pennsylvania lúc Skip cần tiền. Rõ ràng ông ta có tin tức nội bộ, vì vậy rất có khả năng toàn bộ dịch vụ này thuộc loại phi pháp. Chắc chắn không phải nghiêm trọng như một tội giết người, và tất nhiên chúng ta vẫn còn chưa biết ông ta có thể là kẻ đã giết Suzanne, nhưng nếu cục thu thuế nội địa đã có tin tức đó, cùng với tội trốn thuế, Weeks có thể bị ra tù trong một thời gian dài.

- Và cô nghĩ ông ta lo sợ rằng việc cô điều tra trong vụ án Reardon có thể tiết lộ những dịch vụ trước đây của ông ta, chứ gì?

- Phải, rất có thể.

- Nhưng cô có thực sự nghĩ như thế là đủ để làm cho ông ta đe dọa cô qua Robin? Theo tôi điều đó có vẻ hơi quá đáng. - Green lắc đầu.

- Frank, theo những gì tôi đã hay biết từ chồng cũ của tôi. Weeks nhẫn tâm và ngạo mạn đủ để sử dụng bất cứ biện pháp nào để tự bảo vệ và bất kể tội danh nào, từ việc giết người cho tới lấy trộm một tờ báo. Nhưng ngoài ra, còn có một lý do khác khiến kịch bản giết người không thể diễn ra, cho dù chúng ra có thể buộc Jimmy Weeks vào Suzanne - Kerry nói. Rồi nàng bắt đầu kể cho ông nghe về mối quan hệ của Jason Arnott với Suzanne và giả thuyết của Grace Hoover rằng ông ta là một tên trộm chuyên nghiệp.

- Cho dù ông ta là như vậy, cô có buộc ông ta vào vụ giết người Suzanne Reardon?- Green hỏi.

- Tôi không chắc. - Kerry nói với vẻ trầm tư. - Điều này tùy thuộc vào việc ông ta có dính líu với những vụ trộm đó không.

- Cô cứ ngồi yên. Chúng ta có thể nhận được thông báo của FBI sẽ được fax đến ngay bây giờ. - Green vừa nói như ra lệnh vừa bấm nút máy liên lạc nội bộ. - Chúng ta sẽ tìm xem ai là người đang điều hành cuộc điều tra.

Chưa đầy năm phút sau, cô thư kí của ông mang vào tờ thông báo, Green chỉ tay vào mặt số

- Cô hãy nối đường dây cho tôi nói chuyện với người chỉ huy vụ này.

Sáu mươi giây sau, Green nói chuyện với Si Morgan qua điện thoại. Ông bật ống nghe phụ để Kerry có thể theo dõi.

- Lúc này sự việc đã sáng sủa. - Morgan nói với ông. - Arnott có một chỗ ở khác, tại Catskills. Chúng tôi đã quyết định đến bấm chuông và xem thử bà quản gia có chịu nói chuyện với chúng tôi hay không. Chúng tôi sẽ thông tin với ông.

Kerry siết chặt tay ghế và quay đầu về phía giọng nói dửng dưng phát ra từ ống nghe phụ.

- Ông Morgan, đây là một việc vô cùng quan trọng. Nếu ông vẫn còn có thể liên lạc với nhân viên của ông hãy yêu cầu anh ta tìm một khung ảnh nhỏ hình bầu dục bằng men màu xanh với một hàng ngọc trai chung quanh mặt kính, có thể hoặc không lồng tấm ảnh của một người đàn bà tóc đen tuyệt đẹp. Nếu nó có ở đó, chúng tôi sẽ có thể buộc Jason Arnott phạm tội sát nhân.

- Tôi vẫn còn có thể liên lạc với anh ta. Tôi sẽ yêu cầu anh ta làm việc đó, và tôi sẽ gọi lại ông. - ông ta hứa.

- Chuyện gì thế? – Green vừa hỏi vừa tắt ống nghe phụ.

- Skip Reardon đã luôn luôn khẳng định rằng một khung ảnh nhỏ bắt chước kiểu Fabergé đã biến mất khỏi phòng ngủ chính ngày Suzanne chết. Cái đó và cây trâm cổ là hai món chúng ta không thể tìm ra tung tích cho tới lúc này.

Kerry cúi xuống và cầm lấy vòng kim cương.

- Ông hãy xem cái này. Nó khác hẳn các món nữ trang khác- Nàng nâng cao tấm ảnh Suzanne đang mang cây trâm cổ, - Thật kì lạ. tôi có cảm tưởng tựa hồ trước đây tôi đã từng trông thấy một cây trâm như thế, tôi muốn nói cái nhỏ nối vào cái lớn. Có lẽ đó chỉ là vì nó đã được Skip và mẹ anh ta nhắc tới nhiều lần trong thời gian xét xử. Tôi đã đọc đi đọc lại hồ sơ đó đến mức hoa cả mắt.

Nàng dặt vòng tay trở lại trong hộp.

- Jason Arnott đã trải qua nhiều thời gian với Suzanne. Có lẽ ông ta đã không dửng dưng như ông ta đã cố gắng tỏ ra như thế. Frank, ông hãy nghĩ theo chiều hướng này. Giả sử ông ta cũng đã si mê Suzanne. Ông ta đã tặng cô ta cây trâm cổ và vòng tay. Đúng là loại nữ trang ông ta sẽ lựa chọn. Rồi ông ta đã nhận ra cô ta đang dan díu với Jimmy Weeks. Có lẽ ông ta đã đến đó đêm hôm ấy và trông thấy bó hoa hồng cùng với tấm thiếp mà chúng ta tin là chính Jimmy đã gửi.

- Cô muốn nói ông ta đã giết Suzanne và lấy cây trâm lại?

- Và tấm ảnh của cô ta. Theo lời bà Reardon nói với tôi, đó là một cái khung đẹp.

- Tại sao không lấy vòng tay?

- Trong lúc chờ ông sáng hôm nay, tôi đã nhìn những tấm ảnh chụp tử thi trước khi nó được mang đi. Suzanne mang một vòng tay mắt xích bằng vàng trên cổ tay trái. Ông có thể trông thấy nó trong tấm ảnh. Không thấy vòng kim cương, trên cổ tay kia. Tôi đã kiểm tra hồ sơ. Nó đã được đẩy lên trên cánh tay bên dưới tay áo sơ mi nên không thể trông thấy. Theo báo cáo giám định pháp y, nó có một cái móc mới rất chặt. Có lẽ cô ta đã không muốn ai trông thấy vòng tay bởi cô ta đã định không mang nó nữa nhưng không sao cởi ra đươc, hoặc có lẽ cô ta đã biết được kẻ tấn công cô ta sẽ đến để thu hồi nó, không chừng vì đó là một là một quà tặng của y, và rất có thể cô ta đã che giấu nó. Bất kể vì lý do gì, mưu mẹo đó có hiệu quả, bởi vì y đã không tìm ra nó.

Trong lúc họ chờ Morgan gọi lại, Green và Kerry làm việc với nhau để soạn một thông báo kèm với hình ảnh của các món nữ trang đang được bàn tới, sẽ được gửi đến các tiệm kim hoàn ở New Jersey.

Một lúc sau, Frank chợt nhận xét.

- Cô có nhận thấy nếu mối nghi ngờ của bà Hoover là đúng, điều đó có nghĩa là một nguồn tin từ bà vợ của thượng nghị sĩ bang chúng ta bắt được kẻ đã giết chết bà mẹ của nghị sĩ quốc hội Peale. Rồi nếu Arnott dính líu với vụ án Reardon...

Frank Green, ứng cử viên thống đốc tiểu bang, Kerry nghĩ. Ông đang tìm cách tránh né việc đã kết án một người vô tội! Nhưng, chính trị là như thế, nàng tự bảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.