Xin Lỗi Nhé, Cút Rồi!

Chương 13: Quả cực lạc



Trở lại Tụ Hiền lâu, nhà trọ vốn náo nhiệt, chỉ sau một đêm đã trở nên thật lạnh lẽo vắng lặng, khách trọ chẳng còn lại bao nhiêu, ông chủ và tiểu nhị cũng đã tự vẫn, giang hồ hiểm ác, thay đổi khó lường, mới sáng chiều mà đã khác.

Mọi người đứng trong phòng khách, nhìn nơi đã ở mấy ngày nay, tâm tình ai cũng có chút phức tạp. Thật ra bọn họ đều chỉ là những thanh niên mới mười tám đôi mươi [tác giả: ngoại trừ một cô nàng vô tri nào đó], tuy trẻ tuổi đã thành danh, đều đã chuẩn bị tâm lý và có kinh nghiệm giang hồ, nhưng khi thật sự đối diện với những âm mưu giết chóc này vẫn không ai cảm thấy trong lòng dễ chịu.

Độc Cô Ngạn và hai anh em nhà họ Huyền kiểm tra cẩn thận Tụ Hiền lâu lại một lần, phát hiện phía sau viện có một mật thất, nhưng bên trong đã trống rỗng, không còn bất cứ thứ gì.

“Rất rõ ràng, phía sau lão chủ quán và tiểu nhị còn một cao nhân khác thao túng, hơn nữa hắn đã mang đi thứ chúng ta muốn tìm. Tụ Hiền lâu chỉ là một vỏ bọc của bọn chúng mà thôi, không còn giá trị liền bỏ.” Huyền Phong tổng kết lại.

“Chỉ là, bọn chúng cần những huyết châu ngưng tụ trên người những người đó làm gì? Còn nữa, rốt cuộc bọn chúng đã dùng cách gì để khống chế những môn phái này?” Huyền Vân đưa ra nghi vấn. Hắn điều tra, theo dõi đã lâu nhưng vẫn không có cách nào tìm ra được cách mà tiểu nhị khống chế mọi người.

Độc Cô Ngạn yên lặng móc từ trước ngực ra một quả dại màu đỏ thẫm, để lên bàn cho mọi người xem. Hề Hề vừa nhìn thấy lập tức nói: “Muội cũng có cái này.” Nói xong, nàng làm như dâng ra vật quý, móc từ trước ngực ra một quả màu đỏ mà lần trước Đại Mao đã giao cho nàng, mọi người thật sự không biết nói gì. Nàng lại dám dùng một sợi chỉ bạc xuyên qua, đeo trên cổ như trang sức…

“Loại quả này hình như có độc, không nên mang trên người.” Độc Cô Ngạn nhàn nhạt nhắc nhở nàng.

“Không sao đâu, cha nói, nếu không ăn sẽ không có chuyện gì, hơn nữa mang trên người có thể phòng côn trùng, mấy hôm nay không có côn trùng dám cắn muội nữa!” Hề Hề đắc ý lắc lắc loại quả trong tay.

“Cô biết loại quả này?” Huyền Phong hỏi. Đôi mắt Phỉ Mặc liếc nhanh một cái, hắn vẫn nhàn nhã ngồi bên cạnh uống trà, giống như mọi người không phải đang thảo luận một vấn đề nghiêm túc mà đang bàn luận một ít nhiều chuyện sau khi ăn xong, thái độ thảnh thơi hết chỗ nói.

“Biết, côn trùng rất thích cắn ta và mẹ, nên cha lấy loại quả này để đuổi côn trùng. Nhưng cha nói loại quả này không thể ăn, ăn một lần sẽ nghiện, muốn ăn nhiều hơn nữa, nhưng nếu ăn quá nhiều sẽ giống như nằm mơ, vĩnh viễn không tỉnh lại được.” Hề Hề cố gắng nhớ lại những tri thức về dược thảo mà cha nàng từng dạy, nhưng phần lớn thời gian nàng đều nghe tai phải, ra tai trái, cuối cùng chẳng nhớ được gì. Nàng có thể nhớ được loại trái cây này là nhờ thể chất đặc biệt hấp dẫn côn trùng của nàng.

“Có nghĩa là, khi ăn loại quả này sẽ sinh ra tính phụ thuộc rất mạnh, hơn nữa còn rơi vào ảo giác không thể tự thoát ra được, đến lúc chết cũng không cách nào tỉnh lại…” Huyền Phong chấn động, một loại quả nho nhỏ mà lại có ảnh hưởng lớn đến vậy!

“Đúng vậy, cha nói, quả này là “quả Cực Lạc”, ăn vào sẽ nhìn thấy chuyện mà mình ao ước nhất hiện ra trước mặt, nhưng nó chỉ có thể trồng được ở Nam Cương thôi, ở những nơi khác không thể sinh trưởng được, cha phải dùng rất nhiều biện pháp mới trồng được mấy quả.” Hề Hề dùng ngón tay lăn qua lăn lại quả Cực Lạc trên bàn, tự mình chơi đùa rất vui vẻ, nhưng cũng không quên giải thích cho mọi người.

“Nam Cương?!” Hai anh em nhà họ Huyền đồng thanh kêu lên, bọn họ giương mắt nhìn Phỉ Mặc, Độc Cô Ngạn cũng nhíu mày, bọn họ đều đoán được loại khả năng nào đó nhưng không dám xác nhận.

Phỉ Mặc nhướng mày, miễn cưỡng nói: “Tiểu Vân Tử, Tiểu Phong Tử, hai người các ngươi quá mất bình tĩnh rồi. Cho dù việc này có quan hệ tới Nam Cương cũng không giống như suy nghĩ trong lòng các ngươi đâu.”

Hề Hề nhìn hết người này lại đến người kia, những gì bọn họ nói nàng nghe không hiểu, nhưng dù sao nàng cũng không muốn hiểu, mẹ nói biết nhiều quá sẽ bị trời phạt, tuy nàng không biết trời phạt là chuyện đáng sợ thế nào nhưng lời mẹ nói luôn luôn không sai.

“Hề Hề, cha cô làm gì?” Huyền Phong hỏi. Nghe nàng nói thì cha nàng cũng không phải một nhân vật đơn giản.

“Cha? Cha chẳng làm gì cả, suốt ngày chỉ biết tranh bánh ngọt mẹ làm với ta.” Nhớ tới bánh hạt dẻ không còn một miếng, nàng lại tức giận.

“Vậy cha cô sao lại biết quả Cực Lạc?” Độc Cô Ngạn cũng hỏi.

Hề Hề vừa nghe hắn mở miệng, ham muốn được nói hết tất cả lập tức tăng lên gấp bội: “Cha muội á, bình thường cha thích một số loại hoa hoa cỏ cỏ kỳ quái gì đấy, còn chế tạo một số loại thuốc nhàm chán. Bởi vì muội và mẹ rất hay bị côn trùng cắn nên cha mới trồng quả Cực Lạc. Muội còn trộm được của cha một số loại thuốc nha, hay lắm.” Nói xong, nàng vẫy tay với Đại Mao: “Đại Mao, lại đây.”

Đại Mao “oa” lên một tiếng rồi nhảy lại, Hề Hề lấy ra từ dưới đôi cánh lớn của nó một cái túi nhỏ màu đen, không nhìn ánh mắt trân trối chết lặng của mọi người, đổ rào rào những thứ bên trong ra bàn. Nàng cầm lấy một thứ trong số đó rồi nói: “Cái này gọi là “Rửa Không Sạch”, chỉ cần dính trên người là sẽ không rũ xuống được nữa, dù có cạo cả da ra cũng không lấy xuống được. Có rất nhiều màu, đen, đỏ, xanh, tím, cha hay cho Đại Mao ăn cái này nó mới biến thành đen như vậy.” Đại Mao ở bên cạnh uất ức kêu lên vài tiếng, nhớ lại năm đó, nó vốn là một thiếu niên xinh đẹp trắng nõn nha, kết quả là chọn sai chủ…

Nàng lại cầm lên một thứ khác: “Cái này gọi là “viên Nhảy Nhảy”, ăn vào sẽ không ngừng nhảy ba ngày ba đêm! Trước kia Nhị Nha giảm béo đều nhờ vào nó.” Nhị Nha cũng kháng nghị “ngao” lên một tiếng, chuyện này tiểu chủ nhân cũng nói ra làm gì?

“Cả cái này nữa, cái này gọi là “phấn Thối Thối”, rắc lên người sẽ vô cùng thối, không ai dám lại gần.”

“Cái này gọi là “Đại Biến Thân”, ăn xong sẽ làm ra một số chuyện bình thường không có khả năng làm nhất, hơn nữa bản thân còn biết rõ mình đang làm gì lại không thể chống cự lại được, ha ha, sau này muội nhất định phải lén cho cha ăn, như vậy cha sẽ không giành bánh của muội nữa…”

Tiếp tục giới thiệu, một cái túi vải nho nho thì ra có hơn hai mươi lại thuốc, tất cả còn đều là thuốc để trừng trị người ta.

Mọi người đều đổ mồ hôi, cha nàng nhất định có sở thích vô cùng độc ác mới có thể chế ra nhiều loại thuốc trêu chọc người khác như vậy. Nhưng nói từ một góc độ thoáng hơn thì lão cũng là một thiên tài y học…

“Hắc hắc, những thứ này đều là bảo bối của cha, cha ăn bánh hạt dẻ của muội, muội trộm bảo bối của cha!” Mọi người chỉ thấy một thiếu nữ ngây thơ nhếch khóe miệng lên phát ra một tiếng như tiếng cười gian, nhưng trên mặt vẫn thờ ơ, không có bất cứ biểu cảm gì.

Hai anh em nhà họ Huyền vô thức xoa xoa cánh tay, đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua.

Phỉ Mặc cảm thấy hứng thú, cầm từng thứ lên nghiên cứu rồi hỏi: “Cha muội tên là gì?”

“Cha tên là Tiêu Tiếu Sinh, nhưng cha luôn tự xưng là Tiếu Tiếu…” Còn ép mẹ phải gọi như vậy, buồn nôn.

“À, Tiêu Tiếu Sinh sao…” Phỉ Mặc thuận miệng nhắc lại, sau đó đột nhiên sửng sốt kêu lên: “Quái y Tiêu Tiếu Sinh?!”

Ba người khác đồng loạt nhìn thẳng về phía Hề Hề, trong lòng cảm thán: “Thì ra là con gái của ông ta, chẳng trách…” Con gái được quái nhân nuôi dạy, chẳng trách… cũng kỳ quái!

Nhưng nói thế nào quái y Tiêu Tiếu Sinh cũng là một truyền kỳ trên giang hồ. Người ta truyền nhau rằng hai mươi lăm năm trước, lão nổi danh khắp thiên hạ khi mới gần 20 tuổi, bất kể là chứng bệnh gì khó hiểu, loại độc kỳ quái nào lão đều có thể chữa được, nhưng tính cách lão lại quái đản khác người, không thích sống gò bó, tâm trạng không tốt, ngay cả Ngọc Hoàng lão cũng không chữa, tâm tình tốt, ngay cả ma vương giết người lão cũng cứu, là một nhân vật có nhiều lời ra tiếng vào trong võ lâm. Hai mươi năm trước, lão đột nhiên biến mất. Không ngờ còn có nữ nhân dám lấy hắn…

“Quái Y Tiêu Tiếu Sinh là ai?” Mắt Hề Hề đầy dấu hỏi chấm.

“Không phải cha muội tên là Tiêu Tiếu Sinh sao, không phải ông ấy rất am hiểu cách chữa bệnh, chế thuốc sao?” Huyền Vân ngạc nhiên, không ngờ nàng lại không biết danh hiệu của cha nàng.

“Không biết, cha chưa từng chữa bệnh cho ta xem, ta chỉ thấy ngày nào cha cũng làm mấy loại thuốc lung tung gì đó, sau đó cho bọn động vật nhỏ trong cốc ăn, biến bọn nó thành hình dạng kỳ quái.” Nói xong, nàng còn sờ sờ Đại Mao tỏ vẻ đây là bằng chứng.

Mọi người im lặng. Nhìn Đại Mao, quả thật không phải thứ người bình thường có thể nuôi ra được…

Sáng sớm hôm sau, trên con đường của thị trấn Tụ Vân người người vẫn đi lại nhộn nhịp, sự vắng vẻ của Tụ Hiền lâu tuy có khiến cho người dân bàn luận ầm ĩ nhưng vì toàn bộ khách trọ và nhân viên đã biến mất nên quan phủ cũng không có cách nào điều tra, chỉ có thể tạm niêm phong quán trọ lại, đợi sau này có đầu mối rồi lại xử lý.

Đoàn của Độc Cô Ngạn đứng lẫn trong đám người nhìn quan sai dán giấy niêm phong lên cửa quán trọ, nghe dân chúng bàn luận, vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng. Nghe vẻ Tụ Hiền lâu này đã mở được khoảng năm năm, như vậy, ván cờ này đã bắt đầu được sắp xếp ít nhất từ năm năm trước. Là tổ chức như thế nào, hay nhân vật phía sau như thế nào mà lại bắt đầu giăng một cái lưới to như vậy từ năm năm trước, hắn muốn bắt được cái gì?!

Độc Cô Ngạn nâng kiếm chào tạm biệt Phỉ Mặc và mọi người: “Tại hạ cần nhanh chóng đến Ân Châu, xin từ biệt các vị.”

Phỉ Mặc cười thản nhiên: “Cáo từ.” Tuy hắn cũng muốn đến Ân Châu, nhưng hắn không muốn ngăn cản. Có rất nhiều chuyện dù vội vàng cũng không thể tra ra được căn nguyên, chi bằng thuận theo tự nhiên.

Anh em họ Huyền cũng chắp tay: “Tạm biệt.”

Độc Cô Ngạn gật đầu, xoay người định đi thì bị một đôi tay nhỏ bé màu bánh mật túm lấy góc áo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.