Xin Lỗi Nhé, Cút Rồi!

Chương 14: Giấy thông hành



Độc Cô Ngạn nhìn lại, thấy một gương mặt nhỏ nhắn màu bánh mật, biểu tình cứng nhắc, đôi mắt to tròn tràn ngập lên án. Hề Hề buông góc áo ra, rồi lại cầm lấy tay áo hắn lắc lắc: “A Ngạn, huynh định bỏ muội lại sao?”

Độc Cô Ngạn nhăn nhó trong lòng, hắn từng nói sẽ dẫn nàng đi sao?!

“Tiêu cô nương, tại hạ và cô chỉ là bèo nước gặp nhau, đưa cô đi cùng sợ rằng không tiện.” Nói xong, hắn rút ống tay áo ra, kết quả là Hề Hề nhào đến ôm cứng cánh tay hắn: “Muội muốn đi với huynh.” Nàng siết chặt cánh tay hắn vào lòng như nó là vật phẩm riêng của nàng, biểu thị quyết tâm phải bám theo hắn bằng được!

Huyền Vân cúi đầu cười trộm, Huyền Phong thầm thở dài, nha đầu kia chẳng biết cái gì gọi là rụt rè.

Phỉ Mặc nhìn Hề Hề ôm cánh tay kia vào trong lòng, mắt phượng âm thầm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng kéo Hề Hề: “Hi Hi, Độc Cô công tử có việc gấp phải làm, muội đừng gây thêm phiền phức cho người ta.” Vì một “người ta” kia mà ngay cả hắn cũng vứt bỏ…

“Ta không phiền phức, ta rất ngoan. A Ngạn là tướng công của ta, ta phải ở bên cạnh huynh ấy.” Hề Hề dùng vẻ mặt nghiêm túc nhấn mạnh, hai tay vẫn ôm chặt cánh tay của người nào đó không buông.

Ngọn lửa trong lòng Độc Cô Ngạn lại lách tách bốc cháy, một cô gái lại ôm cánh tay một nam nhân mới quen biết chưa được mấy ngày vào trong lòng, nàng có não hay không, hay não bị úng nước? Tự động đưa mình tới cửa để người ta hưởng thụ hay sao?

Ngay cả như vậy, hắn cũng không muốn hưởng thụ mỹ nhân này. Vì vậy, hắn nhẹ nhàng lắc người, giãy cánh tay ra khỏi lòng nàng, bỏ lại một câu: “Sau này còn gặp lại.” Nói xong, người nhảy lên vài cái, chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

“Đại Mao, Nhị Nha, đuổi theo!” Hề Hề há hốc mồm ngạc nhiên, đột nhiên nhớ ra trợ thủ tốt của mình, vội vàng nằm sấp lên lưng Nhị Nha, chuẩn bị theo đuổi tình yêu.

“Hi Hi, muội định vứt bỏ Mặc ca ca hay sao?” Phỉ Mặc cười đến mức ánh sáng tươi đẹp bắn ra bốn phía, nắm tay dưới tay áo lại âm thầm siết chặt. Nha đầu chết tiệt này, thật không có lương tâm. Vì gã nam nhân kia, dám vứt bỏ hắn…

“Mặc ca ca, chúng ta cùng đuổi theo A Ngạn đi.” Hề Hề hạ quyết định chỉ trong nửa khắc.

Vì sao hắn phải đuổi theo một nam nhân?!

Nụ cười của Phỉ Mặc lại càng tươi đẹp, mê hoặc chúng sinh: “Hi Hi, không phải chúng ta đã nói sẽ đi giang hồ chơi sao?”

“Nhưng bây giờ ta muốn ở bên cạnh A Ngạn. Mặc ca ca, nếu không đi, A Ngạn sẽ đi mất.” Hề Hề vươn cổ nhìn cái bóng trắng càng lúc càng nhỏ phía xa xa, lo lắng thúc giục. Nhị Nha mài mài chân trước, đã khởi động xong để phi nước đại.

Phỉ Mặc âm hiểm híp mắt, xoay người nhìn sang chỗ khác: “Hi Hi, Độc Cô Ngạn hay Mặc ca ca, muội chọn một người đi.”

Đứng một lát lâu, phía sau không có âm thanh, Phỉ Mặc âm thầm vui vẻ, nha đầu kia do dự rồi, chứng tỏ trong lòng nàng vẫn có chỗ cho hắn. Khóe miệng hắn không nhịn được mà càng nhếch cao, hắn không tin nha đầu bỏ được hắn để đuổi theo tảng băng lúc nào cũng xa cách nàng kia.

“Các chủ, người cố nén đau thương, Hề Hề cô nương đã bỏ đi lâu rồi…” Huyền Phong không thể không tiến lên cắt đứt suy đoán của Phỉ Mặc. Từ lúc các chủ xoay người sang chỗ khác, nha đầu Hề Hề kia đã không đợi được nữa, vội vàng cưỡi con báo đuổi theo người ta rồi.

Cái gì?!

Phỉ Mặc cấp tốc xoay người, trước mắt chỉ còn cái bóng của nha đầu chết tiệt kia…

Tiêu Hề Hề ngẩng đầu, nhìn mấy chữ điêu khắc to đùng trên cổng thành, ngơ ngác đọc ra miệng: “Ờ ờ trấn*…” Nhị Nha liếc mắt, có thị trấn nào có cái tên kỳ quái thế sao? Cũng chẳng phải nhà xí…

* 嗯嗯镇, thật ra thị trấn này tên là Kỳ Lân_麒麟, bé Hề Hề không biết đọc hai chữ Kỳ Lân thế nào nên đọc thành Ờ Ờ, Ờ (嗯) trong tiếng Trung là à, ừ, hử, biểu thị một tiếng kêu, ở đây có lẽ Nhị Nha nghĩ đến chuyện người ta vào nhà xí, khi “ấy” sẽ nhăn mặt, kêu như thế nên mới nghĩ đây là nhà xí. Chết cười với mấy chủ tớ nhà này =))

“Đại Mao, hai chữ này đọc thế nào? Hình như mẹ đã dạy ta mà ta quên rồi.” Hề Hề không chút xấu hổ hỏi Đại Mao. Đại Mao “oa oa” hai tiếng, vì cớ gì mà tiểu chủ nhân cho rằng nó sẽ biết?! Tuy nó là một thiên tài nhưng dù sao cũng chỉ là một con chim thôi…

“A Ngạn chạy vào đây à?” Quên đi, tên của thị trấn này không quan trọng, A Ngạn mới là trọng điểm.

“Oa.” Đại Mao tỏ vẻ khẳng định.

“Vậy chúng ta vào thôi.” Một thiếu nữ, một con báo trắng, một con chim kỳ quái, cứ thế định nghênh ngang vào thành.

“Chờ một chút!” Thị vệ canh cổng thành ngăn Hề Hề lại, vẻ mặt vốn hung dữ nghiêm túc, sau khi nhìn rõ gương mặt Hề Hề lại trở nên hòa ái, dễ gần hơn nhiều, giọng điệu cũng dịu dàng hơn: “Cô nương, con báo và con quạ đen này là cô nương nuôi phải không?”

“Đúng vậy.” Hề Hề ngoan ngoãn gật đầu: “Nhưng Đại Mao không phải quạ đen, nó là một con cò trắng.”

Cò trắng? Có con cò trắng nào toàn thân đen sì, mỏ dài, lại còn to lớn như vậy sao?!

“Cô nương, xin xuất trình giấy thông hành cho đồng vật to lớn.” Thủ vệ thu hồi vẻ mặt ngạc nhiên, bắt đầu nói chính sự.

“A, giấy gì đó kia là cái gì…” Gương mặt nghiêm túc của Hề Hề khiến nụ cười của thủ vệ cứng nhắc trong nháy mắt, nhưng đối với tiểu mỹ nữ, hắn vẫn rất kiên nhẫn giải thích: “Động vật to lớn vào thành sẽ khiến cho dân chúng sợ hãi, cũng dẫn đến nhiều nguy hiểm ngoài dự đoán, đương nhiên, đây là nói về động vật hoang dã, nếu là động vật nuôi trong nhà, phải có “giấy thông hành cho động vật to lớn” do huyện lệnh ban hành mới được tự do vào thành.”

“Ta không có giấy…Nhưng Đại Mao và Nhị Nha đều rất ngoan, bọn chúng chưa chủ động cắn người bao giờ!” Hề Hề nghiêm túc nói rõ ràng với thủ vệ.

“Cô nương, ta cũng không có cách nào khác, a, cô xem, ở đây có dán cáo thị do Huyện thái gia tự mình viết, sao ta có thể không tuân thủ mệnh lệnh được?!” Thủ vệ chỉ chỉ tờ cáo thị rất lớn dán bên phải.

Hề Hề đi tới, đọc lên: “Cáo thị: nhận được ờ (ưu) ái của Tri phủ đại nhân, đặc biệt phong thị trấn ờ (Kỳ Lân) là ờ (thám) hoa** trong số mười thành trấn văn minh, an toàn nhất, bởi vậy, bắt đầu từ hôm nay, những người cử chỉ thô tục, lai lịch bất minh, phải ờ (ký) vào giấy cam đoan “tuyệt đối không ờ (sinh) sự” mới có thể vào thành; những hành lý lớn như xe ngựa, xe đẩy, ờ (hòm) lớn, vân vân, đều phải trải qua kiểm tra nghiêm ngặt mới có thể vào thành; những động vật hoặc vật nuôi to lớn phải có được “giấy thông hành cho động vật to lớn” mới có thể qua! Đặc biệt thông cáo. Huyện lệnh ờ (Kỳ Lân) trấn: Chu Đại Thường.”

** Thám hoa: vị trí thứ ba trong những cuộc thi thời nhà Minh và nhà Thanh

Huyện lệnh này thật có văn hóa, biết thật nhiều chữ nàng không nhận ra.

Thủ vệ ở bên cạnh nghe được, mồ hôi chảy đầy mặt. Tiểu cô nương này nhìn mặt có vẻ thông minh, thì ra lại ngây thơ như vậy. Hắn vội vàng đi tới giải thích đại ý của cáo thị cho Hề Hề, nói chung là, nếu nàng muốn vào thành, hoặc là không mang theo hai con vật vào, hoặc sẽ phải đi xin “giấy thông hành cho động vật to lớn”.

Hề Hề hỏi: “Có thể nhận giấy ở đâu?”

“Cô nương, cô có thấy căn nhà nhỏ cách đây mười trượng không? Đó chính là nơi nhận giấy thông hành, cô dẫn vật nuôi của cô vào đó kiểm tra một chút, nếu được thông qua, bọn họ sẽ đưa giấy thông hành cho cô.” Thủ vệ rất nhiệt tình chỉ dẫn cho cô.

“Cảm ơn thủ vệ ca ca.” Hề Hề rất lễ phép nói cảm ơn, dẫn Đại Mao và Nhị Nha đi về phía căn nhà nhỏ kia.

“Đây là thứ gì?” Trong căn phòng nhỏ chỉ có một cái bàn và một cái ghế đơn giản, một ông lão thấp bé gầy gò ngồi trên ghế, bộ râu cá trê một nửa trắng một nửa đen, đôi mắt ti hí nhíu lại nhìn chằm chằm Nhị Nha một lúc lâu, giống như không dám tin trên thế giới còn có loại sinh vật này.

“Nhị Nha không phải thứ gì, nó là một con báo trắng.” Hề Hề ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào lão, nói vẻ nghiêm túc.

“Còn đây là thứ gì?” Ngón tay nhăn nheo lại chỉ về phía Đại Mao đang buồn chán rỉa lông cánh ở bên cạnh.

“Đại Mao cũng không phải thứ gì, nó là một con cò trắng.” Hề Hề dùng hai tay nâng má, hình thành dáng vẻ như đóa hoa, vẻ mặt lại vẫn nhạt nhẽo như từ trước đến giờ. Đại Mao nghe Hề Hề kêu tên nó, lập tức “oa oa” hai tiếng đáp lại.

Lão già hoài nghi nhìn một lúc lâu rồi đứng dậy tay chân run rẩy đi về phía Nhị Nha, vươn ra một ngón tay, do dự cả nửa ngày mới run run chọc vào đầu Nhị Nha một cái, Nhị Nha lười biếng liếc mắt nhìn lão một cái rồi lại tiếp tục im lặng nhìn về phương xa. Lão già lúc này mới yên tâm sờ sờ soạng soạng trên người Nhị Nha, trước khi Nhị Nha suýt nhảy dựng lên cho lão một vuốt để cảnh cáo lão không nên giở trò quấy rối tình dục với báo cô nương, cuối cùng lão cũng sờ xong, chắp tay sau mông trở lại ghế ngồi, cầm bút lông viết lên một tấm gỗ mộc: tính danh, vừa viết được hai chữ, dường như đột nhiên lão quên mất chữ tiếp theo phải viết thế nào, nhìn Hề Hề một lúc rồi mới phun ra một câu: “Ngươi vừa gọi nó là cái gì?”

Hề Hề trả lời, lão mới tiếp tục viết: tính danh – Nhị Nha; giới tính…

“Nó là đực hay cái?”

“Nhị Nha là một cô gái.” Toát mồ hôi, nha đầu kia còn không phân biệt được trai gái với đực cái.

Sau đó, lão lại tiếp tục, giới tính – nữ;

“Bao nhiêu tuổi?”

“Ba tuổi, mười tháng… lẻ bảy ngày.” Hề Hề đếm đếm đầu ngón tay một lúc lâu sau mới cho lão già một đáp án không khẳng định lắm. Lão cũng lơ đãng, tiếp tục viết: tuổi – trên ba tuổi, tứ chi đầy đủ; loài – báo trắng; tính cách – ngoan ngoãn; kết quả giám định – có lẽ vô hại. Viết xong, lão đục trên tấm gỗ một cái lỗ, xỏ một sợi dây đỏ qua, sau đó lấy từ trước ngực ra nửa đọan củ cải, chấm một ít mực dấu màu đỏ, đóng một con dấu tròn tròn trên tấm gỗ rồi đưa cho Hề Hề: “Cho nó đeo vào.”

Hề Hề nhìn về phía Nhị Nha có chút khó xử, lại quay đầu nói: “Ông à, nó không thích đeo vòng cổ.” Nhị Nha “ngao” một tiếng tỏ vẻ chứng nhận.

Ông già kia không động đậy, nhướng mí mắt, lười biếng nói: “Nó không đeo, ngươi đeo cũng được.” Hề Hề nhìn tấm gỗ mộc một lát, sau đó kiên quyết cho Nhị Nha đeo.

Nói xong, lão già lại ngoắc ngón tay gọi Đại Mao, Đại Mao phối hợp nhảy về phía trước chấp nhận kiểm tra, dù sao nó cũng là một chàng trai, nó không sợ bị sờ. Sau khi sờ mó xong, lão già lại cúi người mò dưới bàn một lúc lâu, lấy ra một nửa cái bánh bao, tưởng rằng lão đói bụng, cần bổ sung thể lực để tiếp tục, ai ngờ lão để tới trước mỏ Đại Mao ấn một cái, phát hiện rất nhanh đã bị chọc thủng hai lỗ, sau đó lão lại vùi đầu viết nhanh, nội dung như sau:

Tên gọi – Đại Mao;

Giới tính – nam; (đương nhiên phần này đều do bạn nhỏ Hề Hề bổ sung, làm rõ)

Loài – cò trắng; (hai chữ này Hề Hề cũng không nhận ra, bị lão già khinh bỉ một lúc lâu)

Tuổi – ba tuổi;

Tính cách – hoạt bát;

Kết quả giám định – xin chú ý bánh bao…

Sau khi đóng một cái dấu, lão giao cho Hề Hề, hai tấm gỗ mộc được đeo trước ngực Đại Mao và Nhị Nha, thế này được coi là có giấy thông hành rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.