Xin Lỗi Nhé, Cút Rồi!

Chương 55: Tìm kiếm và xa cách



hắn chờ thời khắc này đã lâu lắm rồi, lâu đến mức khiến hắn có chút sợ hãi. Nhưng hắn vẫn muốn gặp hề Hề, ngay cả khi càng gần nàng càng sợ, nỗi nhớ nàng vẫn chiến thắng tất cả.

Độc Cô Ngạn phát hiện bản thân thật sự lâm vào cục diện vô cùng bị động. Từ khi phát hiện ngôi mộ giả mấy ngày trước, hắn luôn có thể thấy bóng dáng Đại Mao và Nhị Nha, nhưng mỗi lần đuổi tới lại không tìm được dấu vết Hề Hề đã từng qua đây.

Hắn có cảm giác có người đang quấy rầy không cho hắn tìm thấy Hề Hề. Hơn nữa gần như hắn có thể đoán ra ai đang làm tất cả những chuyện này.

Lại một lần nữa bỏ lại Đại Mao và Nhị Nha, hắn quyết định không di chuyển theo Đại Mao và Nhị Nha nữa mà dựa vào phán đoán của mình để tìm tung tích Hề Hề.

Đúng là ngày càng nhàm chán.

Tiêu Tiếu Sinh buồn bực tự hỏi, sao hắn luôn khiến chính mình rơi vào hoàn cảnh không thú vị, cố tình lại tiến lùi đều không được thế này nhỉ?

“Mời quái y tiền bối rời núi!” Trước mắt, hơn mười nhân sĩ giang hồ đứng sừng sững dưới chân núi, vẻ mặt mong chờ nhìn chằm chằm Tiêu Tiếu Sinh đang chán muốn chết, trong mắt chỉ thiếu nước viết “xin ngài theo ta đi”.

Những người này rốt cuộc có rõ tình hình không vậy? Không cân xem mình được mấy lượng mà dám tùy tiện nhảy ra bảo hắn rời núi chữa bệnh. Rõ ràng hắn đã rời khỏi giang hồ rất lâu rồi được không? Cho dù là hơn hai mươi năm trước hắn còn chưa rời giang hồ, quái y hắn chữa bệnh cũng phải chọn ngày chọn tâm trạng, thời tiết không tốt hoàng đế lão tử tới mời hắn cũng không chữa; tâm trạng khó chịu kiệu tám người khiêng tới mời hắn cũng không nhúc nhích. Hôm nay rất không đúng dịp, tâm tình hắn không quá thoải mái, vì vậy hắn hứng thú cứu người của hắn không cao, hắn mặc kệ người kia là minh chủ võ lâm hay đậu xanh đậu đỏ gì, không chữa là không chữa.

Nhớ tới một đống ý kiến không hài lòng của nữ nhi và nương tử về thuốc viên của hắn, hắn lại uất ức đến mức muốn ngửa cổ lên trời gào thét. Lần thứ hai ai oán liếc nhìn nữ nhi và nương tử đang tương thân tương ái giữa sườn núi, được rồi, hắn thừa nhận, thật ra hắn đang khó chịu vì nương tử hướng mọi sự chú ý về phía nữ nhi mà vắng vẻ hắn.

Vốn nghĩ nha đầu dưa ngốc bị ức hiếp, hắn làm cha có thể tạm thời đặc biệt nhượng lại nương tử thân yêu một lần, để nha đầu ngốc chiếm cứ. Vậy mà nha đầu ngốc được đằng chân nâng đằng đầu, mượn không hoàn trả! Sau khi gọi nương tử một trăm tám mươi lần mà vẫn bị bỏ quên, hắn hầm hừ chạy xuống chân núi, trèo lên cây một mình giận dỗi, thật ra trong lòng đang đợi tiếng gọi ngọt ngào của nương tử, có điều đợi đến gần giữa trưa, ngoại trừ tiếng kêu oa oa của Đại Mao, hoàn toàn không nghe thấy giọng nói lạnh lùng trong vắt của Duy Âm.

Tiểu tử Độc Cô Ngạn kia bị mê muội dẫn đi vô số vòng, cuối cùng cũng thông minh ra, không chạy theo Đại Mao và Nhị Nha nữa, hai ngày nay không biết một mình chạy đi dâu. Hừ, bỏ cuộc dễ dàng như vậy…

“Các ngươi vừa chết ở đâu vậy?” Hắn chán ghét liếc nhìn người đi đầu. Một con lừa ngốc còn non, hừ, tuổi còn trẻ đã khám phá hồng trần, hiểu rõ cuộc đời huyền ảo, đáng sợ, đáng sợ nha. Vì sao vừa rồi hắn phiền muộn muốn tìm vài người để thử dược những người này lại không xuất hiện? Hiện giờ hắn không còn tâm trạng nữa rồi.

Hả, tiểu hòa thượng hiển nhiên không theo kịp suy nghĩ của Tiêu Tiếu Sinh, trợn tròn mắt nhìn người bên cạnh.

“Tiêu thí chủ, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp Phù Đồ, giải cứu sinh linh võ lâm thiên hạ là một chuyện để lại công đức thiên thu…” Tiểu hòa thượng kia lại thuyết giáo một bài, chính mình cảm động không để đâu cho hết, lại khiến Tiêu Tiếu Sinh càng nghe càng giận.

“Ngươi biết ta là ai không?” Hắn chỉ vào mũi mình hỏi tiểu hòa thượng.

“Ngài… Ngài là quái y!” Tiểu hòa thượng đang thao thao bất tuyệt bị ngắt lời, nhất thời tư duy có chút trì trệ, hoảng loạn đáp một cách không xác định.

“Ngươi biết là tốt rồi, ta là quái y, không phải Quan Thế Âm, vì sao ta phải giải cứu chúng sinh thiên hạ?”

“Nhưng cứu người là bổn phận của y giả…”

“Ai quy định y giả phải cứu người?” Không cứu không chữa thương chẳng lẽ phạm pháp? Nếu không phạm pháp hắn việc gì phải cứu?

“Nhưng… Thế nhưng…” Tiểu hòa thượng không biết nói gì, nhìn về phía một vị đồng nghiệp võ lâm cầu cứu, là một kiếm khách vẻ mặt chính nghĩa. Kết quả là kiếm khách kia còn chưa kịp mở miệng Tiêu Tiếu Sinh đã không nhịn được mà nói: “Được rồi, được rồi, các ngươi đừng ở đây quấy rầy ta tiếp tục u buồn nữa được không?” Phá hủy hình tượng u buồn của hắn, lát nữa nương tử thân yêu tới sẽ không đau lòng.

“Tiêu Tiếu Sinh, ngươi đừng quá đáng!” Cuối cùng có người bị thái độ ghét bỏ của hắn chọc tức, lớn tiếng quát một câu.

Tiêu Tiếu Sinh ngoáy lỗ tai, liếc mắt khiêu khích: “Ta cứ quá đáng thì sao nào?” Những vị danh môn chính phái này vẫn ngứa đòn như thế, có việc nhờ người mà còn kiêu ngạo.

“Nếu quái y không chịu dời bước, chúng ta đành giúp các hạ một tay.” Vừa dứt lời, binh khí từ bốn phương tám hướng liền ùa về phía hắn.

Tiêu Tiếu Sinh lạnh nhạt cười một tiếng, hắn đu tới đu lui như khỉ, mỗi một loại binh khí chỉ lướt sát qua người hắn nhưng đều bị hắn tránh đi, một đám người vây quanh công kích một lúc lâu vẫn chưa chạm nổi vạt áo hắn, ngược lại có vẻ như bị hắn đùa.

“Thứ võ công mèo cào ấy mà các ngươi cũng dám lấy ra bêu xấu?” Tiêu Tiếu Sinh kêu lên giống như giao thủ với những người này là vô cùng ấm ức, giọng nói đầy ghét bỏ.

Thiếu chủ Lạc Gia bảo vừa mới kiêu căng nào chịu nổi, nếu không phải vì cơ hội mượn cớ làm việc cho minh chủ võ lâm để đề cao danh vọng trong giang hồ hắn không thèm trèo đèo lội suối đi tìm lão quái vật này. Có người nói tuổi của lão dầy thành xấp rồi mà nhìn bề ngoài chỉ xấp xỉ hắn, thậm chí còn đẹp mắt hơn hắn, không phải quái vật thì là cái gì?! Hắn không chút nghĩ ngợi, lập tức khai triển chiêu Liên Hoàn Tụ khiến Lạc gia bọn họ thành danh.

Sau một khắc, hắn kinh ngạc nhìn ám khí thẳng tắp quay ngược về phía mình, nếu không có tiểu hòa thượng nhanh tay kéo hắn một cái, hắn đã bị ám khí của mình giết chết.

“Nhìn cái gì? Chưa thấy mỹ nam bao giờ à?” Tuy ngoại hình hắn quả thật tuấn tú xuất thần đến mức làm cho người ta há mồm trợn mắt, nhưng sự thưởng thức của mấy con mèo ba chân này hắn không cần cũng được.

Mọi người ngây ra như phỗng. Lần này không phải bị võ công của Tiêu Tiếu Sinh dọa mà bị chấn động bởi da mặt dày vô địch của hắn.

“A!” Tiêu Tiếu Sinh hoàn toàn mất kiên nhẫn, vận một luồng chân khí, ngửa mặt lên trời hô to.

“Oa!” Mọi người càng giật mình ngẩn người.

Mà Độc Cô Ngạn đang di chuyển gần đỉnh núi nghe thấy không chút chần chờ bay vút qua. Hắn sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể tìm thấy Hề Hề.

“Ta không chơi nữa, các ngươi tiếp tục ngu ngốc ở đó đi!” Tiêu Tiếu Sinh bỏ lại một câu rồi biến mất, bỏ lại mấy người ngẩn ngơ, nhìn trời cao dưới ánh nắng chói chang.

“Cha, cha chạy đi đâu chơi đấy? Mặc ca ca nói chúng ta phải xuất phát rồi, nếu không buổi tối sẽ không tới kịp thị trấn.” Hề Hề thấy Tiêu Tiếu Sinh đá cục đá từ trong rừng bước ra liền dùng sức vẫy tay với hắn.

Tiêu Tiếu Sinh tức giận, hắn chạy đi đâu chơi?! Rõ ràng hắn đang tức giận! Trừng mắt với Hề Hề một cái, hắn nhìn Duy Âm ở bên cạnh một cách đáng thương.

Duy Âm đi tới trước mặt Tiêu Tiếu Sinh, chậm rãi vươn tay nhặt xuống một phiến lá trên vai hắn, nhẹ giọng nói: “Tiếu Tiếu, đi đã lâu.” Trọng giọng nói có lưu luyến.

Trong nháy mắt Tiêu Tiếu Sinh cảm thấy tinh thần tăng gấp trăm lần, tâm trạng lại hăng hái như trước.

“Cha, con muốn ăn hạt dẻ đường, mẹ nói rất ngon!” Hề Hề nhào tới, giòn giã nói. Tâm trạng cha rất tốt, nói không chừng sẽ không còn vắt cổ chày ra nước nữa, hào phóng một lần cũng nên! Ừm, hình như có một câu như vậy…

“Chỉ biết ăn thôi.” Tiêu Tiếu Sinh khinh bỉ dạ dày heo con của con gái, Hề Hề lập tức chuyển hướng mẫu thân, Tiêu Tiếu Sinh đành phải đồng ý: “Được rồi, được rồi, mua cho con.” Hừ, chỉ biết tìm chỗ dựa.

“Muốn ăn gì cứ nói.” Phỉ Mặc vừa cười vừa nói. Tiêu Tiếu Sinh ở bên cạnh gật đầu mãnh liệt, đúng vậy, đúng vậy, Khê Vân các rất có tiền.

“Không thể luôn tiêu tiền của Mặc ca ca!” Hề Hề kiên quyết không chịu. Tiêu Tiếu Sinh phiền muộn, nha đầu ngốc này, không hiểu tăng xin giảm mua gì cả, sau này phải làm sao bây giờ.

“Tiêu Hề Hề, đồ nữ nhi phá sản!” Tiêu Tiếu Sinh kết luận một câu, một bên còn lo lắng sờ túi tiền bên hông.

“Hề Hề?!”

Một khắc trước, gió nhè nhẹ thổi, lá cây sàn sạt vang tiếng, Đại Mao, Nhị Nha vui vẻ nhảy nhót, Hề Hề vừa đấu võ mồm với cha vừa được Phỉ Mặc nâng lên xe; một khắc sau, một tiếng gọi trầm trầm đè nén vô vàn tình cảm vang lên cách đó không xa.

Cuối cùng Độc Cô Ngạn cũng nghe được giọng nói quen thuộc, và cái tên gọi vô số lần trong mơ: Hề Hề.

Chạy vội tới, hắn nhìn thấy bóng người quen thuộc, là Phỉ Mặc. Đúng vậy, Hề Hề đi cùng Phỉ Mặc, nếu Phỉ Mặc ở đây nhất định Hề Hề cũng ở đây.

Tiêu Tiếu Sinh nhìn Độc Cô Ngạn chạy tới, lẳng lặng bắn một thứ lên người Hề Hề, đôi mắt vì tò mò mà mở to của Hề Hề lập tức ngập sương mù. Ừm, đột nhiên thật buồn ngủ.

Duy Âm đỡ Hề Hề bỗng ngủ gật vào lòng, yên lặng nghe tiếng động ngoài xe.

“Hề Hề, Hề Hề ở đây phải không?” Độc Cô Ngạn mừng rỡ như điên, chạy tới tìm một lúc lâu lại không tìm thấy gương mặt ngơ ngác ngày đêm nhớ thương.

Sao có thể như vậy?! Vừa rồi nhất định hắn không nghe nhầm, bọn họ thật sự đã gọi Hề Hề! Hơn nữa hắn còn nghe được tiếng của Hề Hề, giọng nói kia luẩn quẩn trong lòng hắn cả trăm lần, sao có thể nghe nhầm được?!

Thế nhưng hiện tại hoàn toàn không có bóng dáng của Hề Hề!

“Hề Hề ở đâu?” Độc Cô Ngạn trực tiếp tiến lên hỏi Phỉ Mặc. Hắn cố gắng đè nén nỗi lo lắng của mình, nhưng khát vọng trong đôi mắt luôn lạnh lùng gần như trào ra.

“Hi Hi? Nàng ở trong xe ngựa.” Phỉ Mặc khẽ cong môi, nhẹ giọng nói. Ánh mắt Tiêu Tiếu Sinh bắn tới sắc như dao. Tên ngu ngốc này bị sét đánh à? Nói cho hắn làm gì?

Tay Độc Cô Ngạn run run, trong lòng căng thẳng đến mức gần như không hít thở nổi, hắn chờ thời khắc này đã lâu lắm rồi, lâu đến mức khiến hắn có chút sợ hãi. Nhưng hắn vẫn muốn gặp hề Hề, ngay cả khi càng gần nàng càng sợ, nỗi nhớ nàng vẫn chiến thắng tất cả. Hắn hít sâu một hơi vén mành xe lên, bên trong là một thiếu phụ rất đẹp, trên người là một thiếu nữ đang ngủ say, thiếu phụ kia lạnh lùng nhìn hắn, trong đôi mắt đen sâu thẳm chỉ có lạnh như băng, đáng tiếc, nàng không phải Hề Hề. Thiếu nữ đang ngủ da trắng tóc trắng, càng không thể là Hề Hề.

Phỉ Mặc đang chờ giờ phút này, nụ cười trên mặt hắn ngày càng rộng mở, gần như có chút sảng khoái nói tiếp: “Nàng tên Hi Hi, Hi trong hi vọng, vậy thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.