Xin Lỗi Nhé, Cút Rồi!

Chương 67: Hoa lửa



Hai ngày sau, Hề Hề lưu luyến tiễn bước Phong Lăng Ba và Lê Trạm. Trước khi đi, Phong Lăng Ba ôm Hề Hề vừa xoa vừa nắn, luôn miệng đảm báo cứu người nhà xong sẽ tới thăm Hề Hề, còn Lê Trạm nhìn Độc Cô Ngạn muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ dùng sức ôm hắn một cái. Lê Trạm nghĩ A Ngạn như bây giờ có thể ở trong nhà của quái y mới là lựa chọn tốt nhất.

Lại qua vài ngày, trên giang hồ xảy ra một chuyện lớn, các vị đệ tử của lục đại môn phái bị ma giáo độc hại trước kia đã lấy được giải dược, tính mệnh không còn trở ngại, chỉ là cả đời không thể luyện võ, phản ứng cũng chậm chạp hơn người thường. Đối với việc này, minh chủ võ lâm tỏ vẻ chúng đệ tử có thể bảo toàn tính mạng đã là ông trời thương xót, cái khác không nên cưỡng cầu. Đồng thời, ông kêu gọi đồng nghiệp võ lâm đồng tâm hiệp lực thành lập một trật tự võ lâm công bằng công chính mới.

Mà theo tiểu thư Phong gia và con trai của minh chủ võ lâm, người đã lấy được giải dược nói, giải dược do chính quái y Tiêu Tiếu Sinh dùng hết học vấn cả đời chế tạo ra, không hề dùng máu Tuyết Nhan, bộ tộc Tuyết Nhan đã gần như tuyệt tích giang hồ, hậu duệ tộc Tuyết Nhan may mắn sống sót cũng đã hỗn tạp huyết thống ngoại tộc, dị năng gần như không còn, máu Tuyết Nhan cũng không còn thuần túy, cái gọi là thiên hạ chí bảo giải thiên hạ chí bảo đã không tồn tại nữa.

Đến lúc này, địa vị của lục đại môn phái trong chốn võ lâm xuống dốc không phanh, thế lực hào môn võ lâm bị tẩy trừ một lượt, sự truy đuổi của người đời với tộc Tuyết Nhan cũng hoàn toàn chấm dứt.

Nhưng cả nhà quái y vẫn luôn vô tư sinh sống trong núi sâu hoàn toàn không biết đến biến cố lớn như vậy trên giang hồ, hoặc là loại biến cố này đã ở trong dự đoán của người nào đó.

Vì vậy bọn họ vẫn làm những gì nên làm, tiếp tục sống những ngày nhạt đến chim chẳng buồn thải bậy.

Hôm nay, núi Xuyên Vân đón thêm một người khác, người này không phải ai khác, chính là Khê Vân các chủ Phỉ Mặc đã biến mất một thời gian. Hai hộ vệ bảo bối Huyền Phong, Huyền Vân luôn như hình với bóng của hắn không hiểu vì sao lần này không làm bạn ở bên.

Như Hề Hề từng thề thốt, phong cảnh nhà nàng quả thật không tệ. Phỉ Mặc vừa lững thững trong sân vắng vừa bình phẩm từ đầu đến chân vị trí hiện tại.

“Tiếu Âm tiểu trúc” ở đáy của Xuyên Vân cốc chiếm hết thiên thời địa lợi, không một bóng người, dựa vào non nước, cảnh sắc tươi đẹp, mặt nước lăn tăn soi bóng núi non trùng điệp bao quanh, dõi mắt nhìn chỉ thấy một mảnh xanh biếc tươi tốt khiến người ta vô cùng thoải mái, vui vẻ.

Nếu mặt phẳng chưa đủ ngắm nhìn, chỉ cần thoáng ngẩng đầu, chậc chậc! Ánh vào mi mắt không phải đỉnh núi chót vót ẩn trong mây chính là vách đá trụi lủi hình thù kỳ quái bị sương khói vây quanh, cảnh trí này bất kể dùng mắt phải hay mắt trái để nhìn đều chỉ có hai từ để hình dung, rộng lớn! Hùng vĩ! Dùng một câu để hình dung là quá quá quá có khí thế của lệnh đường!

“Nơi này thế nào? Rất phù hợp với phẩm vị của ta đúng không?” Tiêu Tiếu Sinh nhìn Phỉ Mặc tán thưởng nhà hắn như vậy trong bụng nghĩ thanh niên này nhìn thế nào cũng thuận mắt, không nhịn được tiến lên kề vai sát cánh thân thiện một phen. Còn tên vĩnh viễn chỉ biết đi theo sau mông quả dưa ngốc trong nhà nhìn thế nào cũng thấy ngứa tay, cố tình lại không thể làm gì hắn, nếu không sẽ bị khép tội danh “ức hiếp động vật yếu đuối”. Từ khi tên kia tới, địa vị của hắn trong nhà ngày một sa sút, bực mình.

“Mặc ca ca, sao chỉ có mình huynh tới? Tiểu Phong Tử ca ca và Tiểu Vân Tử ca ca sao không tới?” Hề Hề vốn đang ở trong phòng vò đầu suy nghĩ hôm nay phải đi đâu chơi, nghe nói Phỉ Mặc tới vội vàng vui vẻ chạy ra, vừa chạy về phía hắn vừa chào hỏi, phía sau còn theo một cái đuôi to.

Duy Âm đã khôi phục nguyên trạng chậm rãi đi ra sau Hề Hề, hai người một trước một sau. Nếu quên đi một cái hành lý hình người phía sau Hề Hề, hai mẹ con nhìn qua giống như chị em sinh đôi, chỉ có điều vẻ mặt Hề Hề trong veo đáng yêu, còn Duy Âm chỉ luôn lạnh lùng. Duy Âm nhẹ nhàng gật đầu với Phỉ Mặc, coi như chào hỏi. Còn Tiêu Tiếu Sinh vừa nhìn thấy phu nhân âu yếm đi ra lập tức bò lên dính lấy, vô trách nhiệm ném nhiệm vụ tiếp đãi khách cho con gái.

“Tiểu Vân Tử muốn ở lại với nương tử tương lai của hắn, Tiểu Phong Tử muốn ở lại với đệ đệ chưa khỏi hẳn, vì vậy nhờ ta gửi lời hỏi thăm. Nhưng tiểu Hi Hi à, muội như vậy khiến Mặc ca ca rất đau lòng. Lâu rồi không gặp, thứ nhất muội vẫn chưa cho Mặc ca ca một cái ôm nhiệt tình, thứ hai còn chỉ lo quan tâm Tiểu Phong Tử và Tiểu Vân Tử, chẳng lẽ Mặc ca ca chỉ tiện thể được muội mời tới thôi sao?” Nói đến công lực đổi sắc mặt, không ai có thể địch nổi các chủ đại nhân, rõ ràng vừa còn trò chuyện vui vẻ với Tiêu Tiếu Sinh, nay vẻ mặt đã ai oán hối tiếc, chỉ thiếu một người vì hắn đau lòng rơi nước mắt.

“Mặc ca ca, ta không có ý này, ta rất vui vì huynh có thể tới nhà ta chơi, thật đấy, thật đấy.” Hề Hề vừa sốt ruột giải thích vừa giang hai tay muốn bồi thường một cái ôm.

“A Ngạn, sao huynh lại ở đây?” Hề Hề ôm một lúc mới cảm thấy có chút quen thuộc, cẩn thận nhìn lại thì ra Độc Cô Ngạn đã chui vào giữa nàng và Phỉ Mặc từ lúc nào, ba người hình thành một tư thế rất buồn cười, nàng và Phỉ Mặc đồng loạt ôm lấy hắn. Mà đầu sỏ lúc này đang tươi cười nhìn bọn họ, giống như chuyện này rất thú vị, vẻ mặt ngây thơ.

Phỉ Mặc dửng dưng thu tay về, hai mắt sâu xa vô hạn, mặt ngoài lại sung sướng chào hỏi Độc Cô Ngạn như gặp bạn cũ: “Độc Cô huynh, đã lâu không gặp.” Tin tức Phong Lăng Ba và Lê Trạm mang về khiến hắn vô cùng kinh ngạc. Nếu hắn không nhìn lầm, công phu như vừa rồi không thể do một Độc Cô Ngạn đang ngây ngốc có thể làm được.

Độc Cô Ngạn chớp mắt nói: “Đã lâu không gặp, có điều ngươi là ai?” Thời gian qua hắn đã nói năng lưu loát hơn không ít.

“A Ngạn, trước đây huynh biết huynh ấy, đây là Mặc ca ca.” Hề Hề tốt bụng nhắc nhở hắn.

Kết quả hắn vung tay mặc kệ: “Không nghĩ ra. Hi, đi, đi chơi đi.” Nói rồi kéo Hề Hề chạy ra ngoài.

“Hả? Nhưng Mặc ca ca tới, muốn chơi chúng ta cũng có thể chơi cùng huynh ấy. Mẹ nói phải có đạo đãi khách.” Tuy nàng không hiểu lắm rốt cuộc đạo đãi khách là gì, nhưng hiển nhiên không phải bỏ khách lại một mình chạy đi chơi.

“Mặc ca ca, nhất định huynh đã mệt rồi, vào phòng ngồi một lát trước đi, chờ ta lấy điểm tâm mẹ làm cho huynh ăn, rất ngon đấy!” Hề Hề hết sức đề cử tay nghề của mẹ xinh đẹp nhà mình.

Độc Cô Ngạn thấy Hề hề không hưởng ứng lời kêu gọi của hắn, đánh phải phiền muộn theo sát phía sau nàng, cùng nàng vào phòng khách. Sau đó Hề Hề lại sôi nổi chạy đi lấy điểm tâm, còn lại hai nam nhân ngồi đối diện mắt to trừng mắt nhỏ, giống như đọ sức chịu đựng, ai dời mắt trước người ấy thua. Khác biệt ở chỗ Phỉ Mặc đang hứng thú quan sát Độc Cô Ngạn, còn Độc Cô Ngạn đang âm tình bất định trừng mắt với Phỉ Mặc.

Tên họ Phỉ thích chọc ngoáy tình cảm người khác này không nhảy nhót ngoài giang hồ, chạy tới đây làm gì?

Yên lặng, yên lặng, không bùng nổ trong yên lặng, chỉ tiếp tục yên lặng… tiếp tục yên lặng.

Hề Hề bưng trà bánh tới, vừa bước vào cửa liền đối mặt với tình cảnh tỷ thí sức chịu đựng cổ quái này. Nhưng nàng không hề cảm thấy bầu không khí có gì khác thường, vui tươi hớn hở đặt điểm tâm và trà trong hộp lên bàn.

Sau đó, ngay trong căn phòng yên lặng mất tự nhiên, nàng im lặng bắt đầu pha trà. Cái gọi là pha trà thật ra chỉ là bỏ một nắm lá trà vào chén, sau đó đổ nước sôi, cũng không ai trông cậy nàng có thể có kỹ thuật pha trà cao thâm cho lắm.

“Mặc ca ca, uống trà.” Sau khi hoàn thành công trình thủy lợi, nàng có chút hiểu chuyện đưa chén trà đầu tiên cho Phỉ Mặc. Phỉ Mặc rạng rỡ nhận lấy, khẽ nhấp một ngụm rồi thở ra: “Trà ngon.”

Hề Hề vui vẻ ra mặt, giống như hắn không khen trà mà đang khen nàng vậy: “Ngon lắm đúng không? Muội trộm từ ngăn kéo ngầm đầu giường cha đấy, có thứ gì tốt cha đều len lén giấu đi, rất keo kiệt! Hôm nay chúng ta uống hết sạch đi.” Nói xong như thấy được vẻ mặt cha đau đớn ngửa mặt lên trời gào thét, nàng đắc ý nhe răng nở nụ cười, lại nhất thời quên trông nom cho người nào đó ở đây.

“Hi, ta cũng muốn.” Độc Cô Ngạn không cam lòng bị bỏ quên như vậy, kéo kéo tay áo nàng buồn bực mở miệng.

“Nào, A Ngạn, chúng ta cùng uống đi.” Hề Hề vội vàng rót cho hắn một chén, ánh mắt trông chờ nhìn hắn nhã nhặn cầm chén nhấp một ngụm, lại vội hỏi: “A Ngạn, A Ngạn, thấy thế nào?”

Phỉ Mặc lẳng lặng nhìn một loạt động tác phẩm trà của hắn, nụ cười trên môi chưa từng biến mất.

Độc Cô Ngạn vô cùng nể mặt nở một nụ cười thật ta, liên thanh khen: “Trà Hi pha, ngon nhất.”

Gương mặt trắng như tuyết của Hề Hề chỉ kém phần nở hoa.

“Đồ ngốc thối, có phải con lại chạm vào đầu giường ta không?” Tiêu Tiếu Sinh ở bên ngoài hổn hển kêu lên quang quác, Hề Hề thúc giục hai người uống như đuổi vịt: “Uống nhanh, uống nhanh.”Giục xong còn tự uống một chén lớn, liên tục ực ực uống hai chén, thấy Độc Cô Ngạn cũng học theo uống ực ực, nàng mừng đến lông mi cong thành hình trăng non, vội vàng nhét thêm một nắm lá trà vào trong ấm đựng nước sôi, đôi mắt tím sáng lấp ánh chiếu ra tia sáng nghịch ngợm.

Phỉ Mặc vừa không nhanh không chậm uống trà vừa cười nhìn má lúm đồng tiền trước giờ chưa từng gặp trên mặt Hề Hề. Vẻ dịu dàng nơi đáy mắt khiến tên nào đó đang uống như trâu uống nước bực mình một trận, bất giác uống càng nhiều.

Vì vậy khi Tiêu Tiếu Sinh chạy vào liền thấy Hề Hề và Độc Cô Ngạn cầm chén uống ừng ực, như đang thi xem ai uống nhanh uống nhiều, thấy vậy hắn đau lòng đến mức dựng đứng lông toàn thân. Phỉ Mặc ở bên chậm rãi nhấm nháp tạo thành hình ảnh đối lập rõ ràng với hai người kia.

“Quả dưa thối, đồ con gái phá sản, cha con ngàn dặm xa xôi không ngại vất vả mệt nhọc trèo lên đỉnh núi mới hái được Mao Tiêm Vân Vụ cực phẩm, cho Phỉ tiểu tử uống coi nhưng giá trị, hai các ngươi là phá hoại!” Tiêu Tiếu Sinh tức đến tay run run, giọng nói cũng run run.

Hề Hề xoa cái bụng trong vo, vẻ mặt vô tội nói: “Cha, mẹ dạy con có gì tốt phải chia xẻ với bạn bè, con rất nghe lời mà.”

Tiếu Tiếu Sinh uất ức đến cực điểm, rốt cuộc vì sao hắn lại sinh ra một đứa con gái ăn cây táo rào cây sung như vậy? Quay đầu nhào vào lòng Duy Âm đang vào phòng, hắn oán giận nói: “Âm Âm nương tử, chúng ta vứt bỏ quả dưa ngốc, tới thế giới của hai người đi!”

Hề Hề trợn đôi mắt to nói: “Mẹ không đời nào bỏ con đâu!”

Giống như xác nhận lời nói này của nàng, Duy Âm vẫy tay với nàng: “Hề Nhi lại đây.”

Hề Hề vui rạo rực nhảy tới, đắc ý làm một cái mặt quỷ với cha già quấn người. Tiêu Tiếu Sinh khó thở, đang muốn vươn tay khiến Hề Hề ôn lại cuộc sống heo con tươi đẹp đã bị Duy Âm nhẹ nhàng cản lại, kéo tay Hề Hề nói: “Cùng mẹ đi hái rau.”

Hề Hề vui vẻ đi theo, nàng rất thích giúp mẹ làm cơm, tuy chỉ nhặt rau, vo gạo nhưng khiến nàng cảm thấy rất thành công.

Độc Cô Ngạn đứng lên định đi cùng, Duy Âm quay đầu nói với hắn: “Ngươi ở lại.”

Nàng nghiêng đầu nhìn Tiêu Tiếu Sinh một cái, để lại hai chữ cuối cùng: “Chàng tiếp khách.” Rồi cùng Hề Hề tay trong tay ra khỏi phòng khách.

Hai người đồng loạt lưu luyến nhìn nữ nhân âu yếm của mình ra ngoài, khi quay đầu lại vẻ mặt Tiêu Tiếu Sinh đã rất nghiêm túc, hắn hơi nhếch khóe môi, ánh mắt lợi hại lướt qua mặt Phỉ Mặc và Độc Cô Ngạn, ném lại mấy chữ: “Giữa các ngươi nên có một kết thúc.”

Về mặt cá nhân hắn mà nói, hắn chờ ngày này đã lâu lắm rồi, moa ha ha ha ha ha.

P/s: Sự thật là, đọc quá nhiều điền văn, trạch đấu, cung đấu, nữ cường làm bạn Sâu hơi bị khó tính với nữ chính. Mà nữ đã cường thì nam phải càng cường, hoặc là dễ thương nhưng phúc hắc, ít nhất đủ mạnh mẽ để bảo vệ mình và nữ chính. Aizzz. Khẩu vị ngày một điêu…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.